Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 273

Di Vật Cổ Xưa: Manh Mối Từ Kỷ Nguyên Thiên Đạo Vết Nứt

4132 từ
Mục tiêu: Thực hiện định hướng chương: Lâm Phong vô tình phát hiện một di vật cổ xưa, gợi mở những manh mối quan trọng về nguồn gốc bí ẩn của bản thân trong khoảnh khắc yên bình bên các mỹ nhân.,Làm sâu sắc thêm bí ẩn về thân thế của Lâm Phong và mối liên hệ của chàng với sự kiện 'Thiên Đạo Vết Nứt' 2,000 năm trước.,Cung cấp thông tin cụ thể (dù còn mơ hồ và bí ẩn) về giai đoạn 2,000 năm trước, nhấn mạnh tầm quan trọng của kỷ nguyên này đối với cốt truyện.,Củng cố mối quan hệ và sự hỗ trợ của các mỹ nhân đối với Lâm Phong, thể hiện sự đồng lòng và sẻ chia gánh nặng.,Thiết lập bước chuyển tiếp cho hành trình tiếp theo của Lâm Phong, từ việc giải quyết các vấn đề phàm nhân sang khám phá những bí mật cổ xưa có quy mô lớn hơn.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ
Mood: Mysterious, contemplative, romantic (briefly), determined, hinting at grandeur and ancient secrets.
Kết chương: [object Object]

“Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!”

Lời thì thầm của Lâm Phong vang vọng trong căn phòng ấm cúng, không phải là sự ngạo mạn, mà là một lời tuyên thệ kiên định, một lời hứa với bản thân và với cả thế giới. Ánh chiều tà đang dần buông xuống, hắt những vệt nắng vàng cam xuyên qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rải lên sàn nhà lát gạch ngọc bích một tấm thảm lụa rực rỡ. Bên ngoài, tiếng chuông hoàng cung ngân nga vọng lại, trầm bổng giữa không gian, hòa cùng tiếng vó ngựa tuần tra xa xa và tiếng người nói chuyện líu lo từ các phố phường tấp nập. Mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển theo làn gió nhẹ thoang thoảng bay vào, cùng mùi trầm hương dịu nhẹ từ lư đồng và hương trà thơm ngát vừa được Hạ Vũ pha, tạo nên một bầu không khí vừa trang trọng vừa ấm áp, yên bình đến lạ.

Lâm Phong đứng dậy, thân hình chàng giờ đây đã không còn chút mệt mỏi nào, thay vào đó là một khí chất phi phàm, một ý chí kiên định bùng cháy trong đôi mắt đen láy. Tuy nhiên, sâu thẳm trong đôi mắt ấy vẫn còn vương vấn chút trầm tư. Chàng đã tuyên thệ, đã quyết tâm, nhưng những hình ảnh về “Thiên Đạo Vết Nứt” hai ngàn năm trước, về sự hỗn loạn, nỗi đau của chúng sinh và sự xuất hiện của tà khí vẫn như một bóng ma lảng vảng trong tâm trí chàng. Bình yên hiện tại ở Đại Chu, dù là thành quả của bao nỗ lực, dường như lại trở thành một gánh nặng mới, một lời nhắc nhở về sự mong manh của nó.

Tuyết Dao khẽ đặt tách trà xuống bàn, ánh mắt băng lãnh của nàng dịu đi, nhìn thẳng vào chàng. “Chàng vẫn còn lo lắng về cảnh tượng đó sao, Lâm Phong?” Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối reo, nhưng lại ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. Nàng biết, dù Lâm Phong có mạnh mẽ đến đâu, có hài hước đến đâu, thì gánh nặng của bí mật cổ xưa và trách nhiệm bảo vệ chúng sinh vẫn đè nặng lên vai chàng.

Lâm Phong khẽ thở dài, nụ cười nửa miệng thường trực trên môi chàng nay không còn chút tinh quái nào. “Bình yên này... ta sợ nó chỉ là tạm thời. Nguồn gốc của tà khí đó... nó quá lớn, quá cổ xưa. Nó không chỉ là Ma Tôn Huyết Ảnh, mà là một thứ gì đó vượt xa tầm hiểu biết của chúng ta hiện tại.” Chàng bước đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài nơi những mái ngói vàng óng của hoàng thành đang lấp lánh dưới ánh chiều tà. Đâu đó trong gió, tiếng nhạc từ các quán hát vọng lại, tiếng rao hàng của những tiểu thương vẫn đều đặn, tạo nên một bức tranh sinh hoạt bình dị mà chàng đã liều mình bảo vệ. Nhưng trong lòng chàng, sự an bình ấy lại như một tấm lụa mỏng manh, có thể bị xé rách bất cứ lúc nào bởi những thế lực vô hình đang rình rập.

Mộc Ly, vẫn ngồi cạnh Thôn Thiên Thử đang ngủ gật trên đệm êm, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lâm Phong. Nàng cảm nhận được sự bất an trong lòng chàng. “Phong ca ca đừng buồn! Dù có là gì đi nữa, chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt! Không phải chàng đã nói, chúng ta là một gia đình sao?” Giọng nàng líu lo, trong trẻo như tiếng chim hót giữa rừng xanh, tuy đơn giản nhưng lại mang theo một sức mạnh an ủi kỳ lạ. Thôn Thiên Thử trên vai nàng cũng khẽ cựa mình, chít chít vài tiếng như muốn phụ họa.

Hạ Vũ bước đến gần, đặt tay lên vai Lâm Phong, ánh mắt nàng dịu dàng như nước hồ thu, tràn đầy sự bao dung và tình yêu thương. “Phong ca ca, bình yên không phải là không có sóng gió, mà là cách chúng ta đối mặt với nó. Chàng đã làm rất nhiều để có được khoảnh khắc này, đừng để những lo lắng vô hình làm lu mờ đi thành quả của mình. Chúng ta sẽ cùng chàng tìm ra chân tướng, cùng chàng bảo vệ sự bình yên này, dù nó có mong manh đến đâu.” Giọng nàng nhỏ nhẹ, trong trẻo, mang theo sự ấm áp lan tỏa khắp căn phòng, làm dịu đi những gợn sóng trong lòng Lâm Phong.

Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ và kiên định, cũng lên tiếng. “Đúng vậy, Lâm Phong. Những gì đã thấy, dù có kinh hoàng đến mấy, cũng đã là quá khứ. Điều quan trọng là chúng ta sẽ làm gì với nó ở hiện tại và tương lai. Chàng không đơn độc. Chúng ta ở đây, sẵn sàng cùng chàng bước qua mọi hiểm nguy.” Nàng nắm chặt tay, ánh mắt sắc bén như chim ưng ánh lên sự quyết tâm, như thể sẵn sàng lao vào bất cứ cuộc chiến nào ngay lập tức.

Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, mỉm cười nhẹ. “Mỗi thời đại đều có những thử thách riêng. Nếu Thiên Đạo có vết nứt, nếu tà khí trỗi dậy, ắt hẳn cũng sẽ có nhân tài xuất thế để đối phó. Có lẽ, chàng chính là người đó, Lâm Phong. Huyễn Mặc Quyển và thân thế của chàng không phải là gánh nặng, mà là một cơ hội, một chìa khóa để giải quyết vấn đề.” Nàng nhìn Lâm Phong với ánh mắt tin tưởng tuyệt đối, sự uyên bác trong lời nói của nàng mang đến cho Lâm Phong một góc nhìn mới mẻ, một tia hy vọng.

Lâm Phong quay lại, nhìn những người phụ nữ của mình. Trong lòng chàng, những gợn sóng hoài nghi và sợ hãi dần dần tan biến, thay vào đó là một cảm giác ấm áp, một nguồn sức mạnh mới mẻ đang cuộn trào. Chàng nhìn họ, từng người một, từ vẻ đẹp băng giá của Tuyết Dao, sự thông thái của Tần Nguyệt, sự hoạt bát của Mộc Ly, sự mạnh mẽ của Lam Yên, đến sự dịu dàng của Hạ Vũ. Mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều đang dùng tình yêu, sự kiên định của mình để trở thành hậu phương vững chắc cho chàng.

Chàng khẽ mỉm cười, nụ cười chân thành, không còn chút gượng ép nào. “Các nàng nói đúng. Ta không thể để nỗi sợ hãi làm ta chùn bước.” Chàng hít sâu một hơi, cảm nhận hương trà thơm ngát, mùi giấy cũ và cả mùi hương đặc trưng của mỗi nàng. “Dù cho Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một con rối, hay một phần nhỏ trong một âm mưu lớn hơn liên quan đến ‘Thiên Đạo Vết Nứt’, ta cũng sẽ tìm ra chân tướng. Huyễn Mặc Quyển và thân thế của ta có lẽ là chìa khóa, nhưng để mở được cánh cửa đó, ta cần phải tìm kiếm nhiều hơn nữa. Chúng ta phải tìm kiếm những manh mối cổ xưa hơn, từ những phế tích bị lãng quên, từ những nhân vật nắm giữ bí mật lịch sử như Bạch Lão Tổ. Có lẽ, y sẽ có thể cung cấp cho chúng ta những thông tin quý giá về ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ và những gì đã xảy ra 2000 năm trước.”

Khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, ánh trăng bạc và những ngôi sao lấp lánh bắt đầu thay thế ánh sáng của hoàng hôn. Trong căn phòng ấm cúng, sau bữa ăn nhẹ với những món ăn thanh đạm nhưng tinh tế, Lâm Phong và các mỹ nhân vẫn quây quần trò chuyện. Nến được thắp sáng, ánh lửa nhảy múa, hắt lên những bóng hình huyền ảo trên tường. Bầu không khí vẫn tĩnh lặng và ấm áp, nhưng một sự mong đợi, một sự hồi hộp nhẹ nhàng đã bắt đầu len lỏi.

Lâm Phong vô thức xoay vần Huyễn Mặc Quyển trong tay. Quyển sách cổ xưa này đã đi cùng chàng từ những ngày đầu tu luyện, ẩn chứa vô số bí mật và sức mạnh. Chàng vuốt ve từng trang giấy cũ kỹ, cảm nhận sự lạnh lẽo của chất liệu giấy đặc biệt, lắng nghe tiếng sột soạt nhẹ nhàng của nó. Mỗi khi chàng cầm nó, một cảm giác quen thuộc, như máu thịt, lại trỗi dậy. Chàng đã từng thắc mắc về nguồn gốc của nó, nhưng chưa bao giờ có thời gian để tìm hiểu sâu hơn.

Chàng vẫn đang mải mê với những suy nghĩ miên man về những gì Tần Nguyệt vừa nói, về "cơ hội" và "chìa khóa", khi một tiếng "tách" rất nhỏ, rất khẽ, nhưng lại rõ ràng đến lạ vang lên. Âm thanh ấy như một viên đá nhỏ rơi vào mặt hồ phẳng lặng, phá vỡ sự yên tĩnh trong căn phòng. Nó phát ra từ chính Huyễn Mặc Quyển mà Lâm Phong đang cầm.

"A! Cái gì thế kia?" Mộc Ly là người đầu tiên nhận ra sự khác lạ, nàng thốt lên một tiếng kinh ngạc, đôi mắt to tròn long lanh mở to hết cỡ, chỉ vào quyển sách trong tay Lâm Phong. Thôn Thiên Thử trên vai nàng cũng chít chít liên hồi, như thể đã cảm nhận được điều gì đó.

Lam Yên ngay lập tức trở nên cảnh giác. Nàng đứng phắt dậy, đôi mắt sắc bén quét một vòng quanh phòng, rồi tập trung vào Huyễn Mặc Quyển. "Cẩn thận, Lâm Phong!" Nàng đưa tay lên nắm chặt chuôi kiếm bên hông, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống bất ngờ nào. Khí tức mạnh mẽ của một chiến binh toát ra từ nàng, nhưng vẫn không làm mất đi vẻ duyên dáng.

Lâm Phong cũng ngạc nhiên không kém. Chàng chưa từng thấy Huyễn Mặc Quyển có phản ứng như vậy. Chàng nhìn xuống quyển sách, và nhận ra một khe hở tinh xảo vừa xuất hiện ở cạnh bên của nó, nơi trước đây chàng chưa từng phát hiện ra. Khe hở ấy như một vết nứt nhỏ trên một bức tường cổ kính, ẩn mình một cách hoàn hảo đến mức không thể nhận ra nếu không có sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Từ bên trong khe hở đó, một luồng ánh sáng yếu ớt, xanh lam nhạt, lập lòe lóe ra, chiếu rọi lên gương mặt ngỡ ngàng của Lâm Phong. Ánh sáng đó không chói mắt, mà mang theo một vẻ cổ kính, huyền bí, như ánh sáng của những viên ngọc đã bị chôn vùi hàng ngàn năm dưới lòng đất. Cùng lúc đó, một vật nhỏ, không quá lớn, từ từ trượt ra khỏi khe hở và rơi nhẹ vào lòng bàn tay Lâm Phong.

Lâm Phong ngỡ ngàng nhìn vật thể vừa xuất hiện. Chàng có cảm giác như Huyễn Mặc Quyển đã tự mở ra một cánh cửa bí mật mà bấy lâu nay chàng chưa từng khám phá. Cảm giác lạnh lẽo của vật thể chạm vào da thịt chàng, nhưng không phải là một sự lạnh lẽo khó chịu, mà là một cảm giác cổ xưa, đầy uy nghiêm.

"Huyễn Mặc Quyển... lại có bí mật khác sao?" Lâm Phong thì thầm, đôi mắt đen láy mở to, vừa ngạc nhiên vừa tò mò. Chàng cẩn thận nhặt di vật lên, cảm nhận trọng lượng và chất liệu của nó. Các mỹ nhân lập tức xích lại gần, đôi mắt họ cũng tràn đầy sự tò mò và cảnh giác. Tuyết Dao bước đến bên cạnh Lâm Phong, ánh mắt nàng tập trung vào vật thể trong tay chàng, vẻ mặt băng giá của nàng giờ đây đã thêm chút nghiêm trọng. Tần Nguyệt thì nheo mắt lại, cố gắng nhìn rõ những đường nét trên vật thể đó, trí tuệ và sự uyên bác của nàng đã mách bảo rằng đây không phải là một món đồ tầm thường.

Hạ Vũ và Mộc Ly thì đứng sau Lâm Phong, một người lo lắng, một người háo hức muốn biết. Lam Yên vẫn giữ tư thế sẵn sàng chiến đấu, nhưng ánh mắt nàng cũng không rời khỏi vật thể bí ẩn. Cả căn phòng giờ đây tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch của những người đang chứng kiến một sự kiện đầy bất ngờ. Mùi hương trầm và hoa cỏ như đậm đặc hơn, hòa quyện với một mùi hương kim loại cũ kỹ từ di vật, tạo nên một không gian đầy bí ẩn và kỳ diệu.

Trong ánh nến mờ ảo, vật thể trong tay Lâm Phong hiện rõ hơn. Đó là một ngọc giản màu xám tro, cũ kỹ đến mức gần như hóa đá, bề mặt thô ráp và lạnh lẽo. Trên ngọc giản, những phù văn cổ đại đã mờ nhạt theo thời gian, một số chỗ đã bị bào mòn, nhưng vẫn còn có thể nhận ra những đường nét tinh xảo, phức tạp, dường như được khắc bằng một loại công cụ đặc biệt. Chúng không giống bất kỳ phù văn nào Lâm Phong từng thấy trong các thư tịch hay cổ vật thông thường. Chúng mang một vẻ đẹp hoang dã, nguyên thủy, ẩn chứa một sức mạnh đã ngủ quên hàng ngàn năm.

Lâm Phong cẩn thận dùng thần thức chạm vào ngọc giản. Ngay lập tức, một dòng thông tin cổ xưa, lạnh lẽo nhưng đầy sống động ùa vào tâm trí chàng, như một dòng sông băng giá chảy xiết qua linh hồn. Chàng nhắm mắt lại, cố gắng tiếp thu và sắp xếp mớ thông tin hỗn loạn đó.

Những hình ảnh rời rạc hiện lên trong đầu chàng: một gia tộc hùng mạnh với những kiến trúc đồ sộ, tráng lệ, được xây dựng từ đá đen và vàng ròng, lơ lửng giữa những đám mây. Những thành viên trong gia tộc đó có khí chất phi phàm, ánh mắt kiên nghị, và trên trán họ đều có một biểu tượng huyết mạch quen thuộc đến lạ thường – một hình vẽ đơn giản nhưng đầy quyền năng, giống như một phiên bản đơn giản hơn của họa tiết trên Huyễn Mặc Quyển, hoặc thậm chí là một phần của nó. Một cảm giác quen thuộc đến rợn người.

Tiếp theo là những cảnh tượng tang thương: bầu trời bị xé toạc, tiếng gào thét của chúng sinh, một năng lượng đen tối khổng lồ phun trào từ vết nứt trên không trung, nhấn chìm mọi thứ vào hỗn loạn. Đó chính là “Thiên Đạo Vết Nứt” mà Lâm Phong đã chứng kiến trong cảnh tượng tâm linh trước đó, nhưng lần này, nó được nhìn từ một góc độ khác, gần gũi hơn, như thể chàng là một phần của nó. Rồi một lời nguyền bí ẩn vang vọng trong không gian, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng một thứ âm thanh rung động sâu thẳm trong linh hồn, liên quan trực tiếp đến vết nứt đó và đến cả gia tộc bí ẩn kia. Một lời nguyền về sự diệt vong, về sự lãng quên, nhưng cũng ẩn chứa một tia hy vọng mong manh.

“Gia tộc... Lâm?” Lâm Phong khẽ thì thầm, đôi mắt chàng vẫn nhắm nghiền, nhưng giọng nói tràn đầy sự choáng váng và hoài nghi. “Không, không phải chỉ vậy... Đây là một thứ cổ xưa hơn rất nhiều.” Chàng cảm thấy như mình đang đứng trước một cánh cửa khổng lồ, mà đằng sau nó là toàn bộ lịch sử bị che giấu của thế giới.

Tần Nguyệt, với đôi mắt tinh tường và kiến thức uyên bác về phù văn cổ đại, đã sớm nhận ra những điều bất thường. Nàng nhìn chằm chằm vào ngọc giản trong tay Lâm Phong, gương mặt thanh tú lộ rõ vẻ kinh ngạc. “Phù văn này... Ta từng đọc trong một cổ tịch đã thất truyền, một cuốn sách mà người ta cho rằng đã bị hủy hoại trong kỷ nguyên hỗn loạn hai ngàn năm trước.” Giọng nàng trầm ấm, nhưng đầy vẻ nghiêm trọng. “Nó nhắc đến ‘Dòng máu Nguyên Sơ’ và ‘Lời nguyền Thiên Phạt’... mà theo ghi chép, đó là những khái niệm chỉ xuất hiện vào thời kỳ trước khi Thiên Đạo bị tổn thương. Người ta nói, ‘Dòng máu Nguyên Sơ’ là huyết mạch của những người đầu tiên có thể giao tiếp với Thiên Đạo, và ‘Lời nguyền Thiên Phạt’ là hậu quả của việc họ can thiệp vào vận mệnh trời đất, hoặc có lẽ, là sự trừng phạt khi Thiên Đạo bị vỡ nứt.”

Tuyết Dao nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng ánh lên sự lo lắng sâu sắc. “Vậy ra, mọi chuyện đều có liên hệ với chàng sao, Lâm Phong?” Giọng nàng trong trẻo nhưng chứa đựng một sự nhận ra đầy đau đớn. Nàng hiểu rằng, nếu những gì Tần Nguyệt nói là đúng, thì thân thế của Lâm Phong không chỉ là một bí ẩn, mà là một gánh nặng định mệnh, gắn liền với số phận của cả giới tu chân.

Mộc Ly bấu chặt vào cánh tay Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chàng. Nàng không hiểu hết những thuật ngữ cao siêu của Tần Nguyệt, nhưng nàng cảm nhận được sự nghiêm trọng trong không khí. “Lời nguyền? Thiên Phạt là gì vậy, Tần tỷ tỷ?” Giọng nàng líu lo, tràn đầy sự tò mò xen lẫn chút sợ hãi.

Lam Yên đứng cạnh, gương mặt nàng căng thẳng. “Nếu là lời nguyền, liệu nó có ảnh hưởng đến Lâm Phong không?” Nàng đưa tay lên nắm chặt vai Lâm Phong, như thể muốn truyền sức mạnh và sự kiên định của mình cho chàng.

Hạ Vũ dịu dàng đặt tay lên tay Lâm Phong, ánh mắt nàng đầy lo lắng và thương xót. “Phong ca ca, huynh không sao chứ? Dòng thông tin đó có làm huynh khó chịu không?” Nàng biết, việc tiếp nhận những thông tin cổ xưa, đặc biệt là những thứ liên quan đến lời nguyền hay biến cố lớn, có thể gây tổn hại đến thần hồn.

Lâm Phong từ từ mở mắt, đồng tử chàng dao động kịch liệt, như thể vừa trở về từ một thế giới khác. Một cảm giác choáng váng vẫn còn vương vấn, nhưng ý chí kiên cường của chàng đã nhanh chóng trấn áp nó. Chàng hít thở sâu, cảm nhận mùi trầm hương và hoa cỏ thoang thoảng, cố gắng đưa tâm trí trở về thực tại.

“Ta không sao.” Lâm Phong lắc đầu, nhưng gương mặt chàng vẫn còn chút tái nhợt. “Thông tin rất rời rạc, nhưng ta đã thấy một phần của nó. Một gia tộc cổ xưa, có thể là tổ tiên của ta, hoặc có liên hệ mật thiết với huyết mạch của ta... và họ đã chứng kiến, hoặc thậm chí là một phần của sự kiện ‘Thiên Đạo Vết Nứt’.” Chàng nhìn ngọc giản trong tay, ánh mắt đầy phức tạp. “Biểu tượng huyết mạch trên trán họ... nó giống như một phần của Huyễn Mặc Quyển vậy. Và lời nguyền... nó không chỉ là sự diệt vong, mà còn là sự lãng quên. Lãng quên không chỉ một gia tộc, mà cả một phần lịch sử quan trọng của giới tu chân.”

Tần Nguyệt gật đầu, ánh mắt nàng sắc bén. “Điều đó giải thích tại sao những ghi chép về thời kỳ đó lại ít ỏi và mơ hồ đến vậy. Nếu có một lực lượng nào đó muốn che giấu sự thật, hoặc nếu bản thân Thiên Đạo bị tổn thương đã làm biến mất một phần lịch sử, thì việc chúng ta không biết là điều hiển nhiên.” Nàng suy tư, rồi tiếp lời: “Ngọc giản này... có lẽ không phải là ngọc giản thông thường, mà là một loại ‘ngọc ghi chép huyết mạch’, chỉ những người có huyết mạch tương đồng mới có thể kích hoạt và đọc được toàn bộ thông tin ẩn chứa trong đó. Những phù văn trên bề mặt, chúng là một loại khóa cổ xưa, cần một trí tuệ siêu phàm mới có thể giải mã hoàn toàn.”

Lâm Phong nhìn ngọc giản, rồi lại nhìn Huyễn Mặc Quyển. Hai vật phẩm này, một cổ xưa và một bí ẩn, dường như đang dần hé lộ một câu chuyện lớn hơn, phức tạp hơn rất nhiều so với những gì chàng từng tưởng tượng. Chàng cảm thấy áp lực đè nặng lên vai, nhưng đồng thời, một ngọn lửa khao khát tìm hiểu sự thật cũng bùng cháy dữ dội trong lòng.

“Vậy ra, Ma Tôn Huyết Ảnh có thể chỉ là một con cờ trong một ván cờ lớn hơn, và ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ không phải là một tai họa ngẫu nhiên, mà có thể là kết quả của một âm mưu hoặc cuộc chiến cổ xưa nào đó.” Lâm Phong siết chặt ngọc giản trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó thấm vào da thịt, nhưng tâm trí chàng giờ đây lại bừng lên ngọn lửa của sự quyết tâm. “Ngọc giản này, nó không chỉ là chìa khóa để giải mã thân thế của ta, mà còn hé lộ con đường hóa giải hoặc đối phó với hậu quả của ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ và Ma Tôn Huyết Ảnh. Có lẽ, nó còn chứa đựng manh mối về một phế tích cổ thành, một cấm địa nào đó là nơi cất giấu thêm những bí mật.”

Chàng nhìn các mỹ nhân, ánh mắt chàng giờ đây đã không còn chút mệt mỏi hay hoài nghi nào, thay vào đó là sự kiên định và rạng rỡ. “Chúng ta không thể chờ đợi thêm nữa. Những bí mật này đã bị chôn vùi quá lâu. Ta không thể để những người thân yêu của mình phải sống trong sự lo sợ. Chúng ta phải tìm hiểu, phải khám phá. Dù cho con đường phía trước có chông gai đến đâu, dù cho sự thật có kinh hoàng đến mấy, ta cũng sẽ đối mặt.”

Tuyết Dao gật đầu, ánh mắt nàng ánh lên sự quyết tâm. “Đúng vậy. Chúng ta sẽ cùng chàng. Bạch Lão Tổ là một nhân vật thần bí, ẩn cư nơi thâm sơn cùng cốc. Việc tìm kiếm y sẽ không dễ dàng, nhưng có lẽ y sẽ biết được những gì liên quan đến ngọc giản và những phù văn cổ xưa này.”

Lam Yên siết chặt tay Lâm Phong. “Chỉ cần chàng quyết định, chúng ta sẽ đi theo chàng đến cùng trời cuối đất.” Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ.

Hạ Vũ mỉm cười dịu dàng. “Dù có là phế tích cổ thành hay U Minh Thâm Uyên, chỉ cần có chàng, thiếp không sợ hãi.”

Mộc Ly tinh nghịch thè lưỡi. “Oa! Lại có chuyện vui rồi! Mộc Ly thích đi khám phá!”

Tần Nguyệt cầm lấy Huyễn Mặc Quyển, vuốt ve bề mặt sách. “Huyễn Mặc Quyển đã tự mở ra, trao cho chàng ngọc giản này. Điều đó chứng tỏ thời cơ đã đến. Có lẽ, hành trình tìm kiếm Bạch Lão Tổ sẽ là bước khởi đầu cho việc giải mã những bí ẩn lớn hơn này.”

Lâm Phong nhìn họ, trong lòng tràn ngập sự ấm áp. Chàng biết rằng, với tình yêu và sự ủng hộ của những người phụ nữ bên cạnh, với ý chí sắt đá của một Phàm Nhân Nghịch Thiên, chàng sẽ sẵn sàng đối mặt với bất kỳ phong ba bão táp nào. Ngọn lửa trong lòng chàng không chỉ là khao khát quyền lực, mà là khao khát sự thật, khao khát bảo vệ những gì mình trân quý.

Cầm ngọc giản trong tay, Lâm Phong cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa đang cuộn chảy. Nó không chỉ là một manh mối, mà là một lời hiệu triệu. Một lời hiệu triệu về một hành trình mới, một cuộc chiến mới, nơi chàng sẽ phải đối mặt không chỉ với tà ác, mà còn với chính định mệnh của mình.

Cuộc hành trình mới đã chính thức bắt đầu, với những bí ẩn cổ xưa đang chờ được vén màn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ