Màn đêm buông xuống, mang theo hơi lạnh của sương khuya và sự tĩnh lặng bao trùm khắp Đế Đô Long Phượng. Thế nhưng, trong một thư phòng ấm cúng tại Hoàng Cung Đại Chu, không khí lại đặc quánh sự căng thẳng và một luồng khí tức cổ xưa đang cuộn trào. Ánh nến lung linh hắt bóng những hình thù kỳ dị lên tường, từ chiếc ngọc giản trong tay Lâm Phong, một vầng sáng mờ ảo, huyền hoặc đang tỏa ra, hòa quyện với linh quang uy nghiêm của Huyễn Mặc Quyển trải rộng trên bàn đá cẩm thạch.
Lâm Phong vẫn giữ nguyên tư thế siết chặt ngọc giản, cảm nhận được một luồng năng lượng lạ lẫm, vừa quen thuộc vừa xa lạ, đang thẩm thấu vào da thịt chàng. Nó không phải là linh khí thuần túy, mà là một thứ gì đó cổ xưa hơn, mang theo hơi thở của thời gian và những bí ẩn đã bị lãng quên. Ánh mắt chàng từ ngọc giản chuyển sang Huyễn Mặc Quyển, rồi lại nhìn những khuôn mặt lo lắng nhưng đầy kiên định của các mỹ nhân xung quanh. Tuyết Dao, vẻ đẹp như băng tuyết ngàn năm, khẽ cau mày, đôi mắt phượng dài nhìn chằm chằm vào ngọc giản, như muốn xuyên thấu những lớp sương mù lịch sử. Mộc Ly, vẫn giữ nét tinh nghịch thường ngày, nhưng ánh mắt to tròn, long lanh của nàng giờ đây lại ánh lên sự tò mò và một chút thận trọng hiếm thấy. Lam Yên, với vẻ mạnh mẽ và kiên nghị, khoanh tay đứng cạnh, ánh mắt sắc bén quét qua từng chi tiết trên ngọc giản, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ biến cố nào. Hạ Vũ, dịu dàng như làn gió xuân, nắm chặt tay Lâm Phong, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự tin tưởng. Và Tần Nguyệt, thanh lịch và uyên bác, đang cẩn trọng nghiên cứu từng đường nét phù văn, từng ký hiệu mơ hồ trên bề mặt ngọc giản, thần thái chuyên chú, nghiêm túc.
"Ngọc giản này... có lẽ không phải là ngọc giản thông thường, mà là một loại ‘ngọc ghi chép huyết mạch’, chỉ những người có huyết mạch tương đồng mới có thể kích hoạt và đọc được toàn bộ thông tin ẩn chứa trong đó. Những phù văn trên bề mặt, chúng là một loại khóa cổ xưa, cần một trí tuệ siêu phàm mới có thể giải mã hoàn toàn." Tần Nguyệt lặp lại lời nhận định của mình từ trước đó, nhưng lần này, giọng nàng trầm hơn, mang theo một sự chắc chắn nhất định. Nàng cẩn trọng dùng ngón tay lướt nhẹ trên bề mặt ngọc, thi triển một loại pháp thuật cổ xưa mà nàng đã học được từ những ghi chép thư tịch cổ của Tần gia, cố gắng làm rõ những hình ảnh và phù văn đang ẩn hiện mờ ảo. Trong thư phòng ấm cúng, tiếng lật sách khẽ khàng, tiếng bút lông xào xạc và tiếng thở nhẹ của mọi người dường như cũng trở nên rõ ràng hơn, nhấn mạnh sự tập trung cao độ.
Lâm Phong nhắm mắt lại, lắng nghe lời Tần Nguyệt, đồng thời cảm nhận dòng năng lượng từ Huyễn Mặc Quyển truyền vào ngọc giản thông qua bàn tay chàng. Huyễn Mặc Quyển, tựa như một thực thể sống, dường như cũng đang "hưởng ứng" với sự tồn tại cổ xưa của ngọc giản, từng trang sách cũ kỹ khẽ rung động, phát ra những tia sáng đen huyền ảo, hòa quyện với ánh sáng xanh nhạt từ ngọc giản. Chàng cảm thấy một sự cộng hưởng kỳ lạ, một sợi dây vô hình đang liên kết ba thực thể: bản thân chàng, Huyễn Mặc Quyển và ngọc giản cổ.
"Ta cảm nhận được một sự cộng hưởng kỳ lạ giữa nó và Huyễn Mặc Quyển," Lâm Phong khẽ thì thầm, đôi mắt vẫn nhắm nghiền. "Có điều gì đó đang cố gắng được tiết lộ... một ký ức, một hình ảnh... Nó không muốn bị lãng quên." Chàng tập trung tâm thần, linh lực trong cơ thể vận chuyển theo Huyễn Mặc Công Pháp, cố gắng thâm nhập vào sâu bên trong ngọc giản. "Những phù văn này... nó không chỉ là những ký hiệu đơn thuần, mà là những mảnh ghép của một câu chuyện, một lời nguyền, và cả một lời hiệu triệu."
Tuyết Dao khẽ tiến lại gần hơn, đôi mắt phượng dài của nàng nhìn chàng đầy lo lắng. "Ngươi thấy gì, Lâm Phong? Có manh mối nào không?" Giọng nàng trong trẻo nhưng chứa đựng sự sốt ruột. Mùi hương thanh khiết của hoa sen từ cơ thể nàng thoảng qua, mang lại một chút an ủi giữa bầu không khí căng thẳng.
Lâm Phong không đáp lời ngay lập tức. Chàng dường như đang chìm sâu vào một thế giới khác, một dòng chảy ký ức hoặc thông tin đang tuôn trào trong tâm trí chàng. Đôi lông mày của chàng khẽ nhíu lại, rồi lại giãn ra, biểu cảm trên khuôn mặt thay đổi liên tục, từ bối rối đến kinh ngạc, từ hoài nghi đến một tia sáng bừng tỉnh. Bỗng nhiên, trên bề mặt ngọc giản, dưới sự thúc đẩy của linh lực Lâm Phong và pháp thuật của Tần Nguyệt, một hình ảnh mờ ảo dần hiện ra rõ nét hơn. Đó là một ngọn núi cổ kính, cao vút mây xanh, với những vách đá dựng đứng và những thác nước chảy xiết. Tuy nhiên, điều đặc biệt nhất là một ký hiệu kỳ lạ, một biểu tượng hình xoắn ốc được bao quanh bởi chín vòng tròn đồng tâm, được khắc sâu trên đỉnh núi. Ký hiệu này không thuộc bất kỳ văn tự hay phù văn nào mà Lâm Phong hay Tần Nguyệt từng biết, nhưng nó lại mang một khí tức cổ xưa và mạnh mẽ đến khó tả.
"Một ngọn núi... và ký hiệu này..." Tần Nguyệt thì thầm, mắt nàng lấp lánh sự hứng thú. "Ta từng đọc được trong một cuốn cổ thư thất lạc, có nhắc đến một 'Linh Sơn Bích Lạc', nơi ẩn cư của một vị đại năng giả thời thượng cổ, nhưng đó chỉ là truyền thuyết, không ai biết vị trí chính xác của nó." Nàng nhanh chóng trải ra một tấm bản đồ cổ xưa khác trên bàn, so sánh những đường nét trên ngọc giản với các địa danh được ghi lại. "Hình ảnh này... nó rất giống với mô tả về Linh Sơn Bích Lạc. Và ký hiệu này... nó cũng xuất hiện rải rác trên một vài trang sách cổ nói về 'Thiên Đạo Thần Văn', nhưng chưa từng ai giải mã được ý nghĩa thực sự của nó."
"Linh Sơn Bích Lạc?" Mộc Ly thốt lên, đôi mắt to tròn mở to vì ngạc nhiên. "Oa! Nghe tên đã thấy tiên khí rồi! Linh khí ở đó chắc phải dồi dào lắm!" Nàng nhảy cẫng lên một cách vô thức, rồi lại nhanh chóng che miệng, ý thức được sự nghiêm túc của tình hình.
Lam Yên gật đầu, ánh mắt sắc bén của nàng vẫn không rời khỏi ngọc giản. "Nếu đó là nơi ẩn cư của một đại năng giả, chắc chắn sẽ có những lời nguyền, trận pháp bảo vệ. Nhưng đây cũng là manh mối rõ ràng nhất mà chúng ta có được." Giọng nàng dứt khoát, mang theo sự quyết đoán.
Hạ Vũ nhẹ nhàng vuốt ve lưng Lâm Phong, an ủi chàng. "Dù là nơi nào, chỉ cần có manh mối, chúng ta nhất định sẽ tìm được chân tướng." Giọng nói dịu dàng của nàng như xoa dịu đi phần nào áp lực đang đè nặng lên Lâm Phong.
Lâm Phong mở mắt, ánh nhìn giờ đây đã không còn vẻ mơ hồ. Chàng nhìn vào hình ảnh ngọn núi và ký hiệu trên ngọc giản, một cảm giác quen thuộc đến lạ thường dâng lên trong lòng. "Đúng vậy, Linh Sơn Bích Lạc... và ký hiệu này. Ta cảm thấy nó như đang gọi mình. Có lẽ, Ẩn Giả Bạch Sơn mà Tuyết Dao nhắc đến... y chính là người mà chúng ta cần tìm." Chàng nhớ lại lời Tuyết Dao đã nói ở chương trước, về một ẩn sĩ uyên bác, một người có thể biết được những bí mật cổ xưa. Ngọc giản không chỉ là một manh mối, mà còn là một lời hiệu triệu, một con đường dẫn lối.
Ánh sáng từ ngọc giản bỗng chốc bùng lên mãnh liệt, rồi nhanh chóng tắt lịm, những hình ảnh và phù văn trên bề mặt trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Huyễn Mặc Quyển cũng khẽ đóng lại, ánh sáng huyền ảo thu về, tựa như đang chờ đợi những câu chuyện mới được ghi lại.
Tần Nguyệt thu lại pháp thuật, đôi mắt nàng ánh lên sự suy tư sâu sắc. "Vậy ra, ngọc giản này là một bản đồ, một chìa khóa để tìm đến Linh Sơn Bích Lạc. Nơi đó chắc chắn chứa đựng những bí mật lớn hơn, có thể là về gia tộc của chàng, hoặc về chính 'Thiên Đạo Vết Nứt'." Nàng khẽ thở dài, rồi nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy nghiêm trọng. "Lâm Phong, con đường này sẽ không dễ dàng. Một nơi linh khí dồi dào, lại ẩn cư một vị đại năng giả cổ xưa, chắc chắn sẽ không phải là nơi bình yên. Nhưng... đây là con đường duy nhất."
Lâm Phong gật đầu, khuôn mặt chàng toát lên vẻ kiên định. "Ta biết. Nhưng đã đến nước này, ta không thể lùi bước. Vì chính ta, vì những bí mật bị chôn vùi, và vì những người ta yêu thương. Ta sẽ không để bất kỳ ai phải sống trong sự lo sợ nữa." Chàng siết chặt ngọc giản trong tay, cảm nhận sức nặng của nó, cũng chính là sức nặng của trách nhiệm và định mệnh. "Chúng ta xuất phát ngay."
Không một lời phàn nàn, không một chút do dự, các mỹ nhân đều gật đầu đồng ý. Họ biết, đây là một hành trình định mệnh, không chỉ của riêng Lâm Phong, mà còn là của tất cả bọn họ. Tình yêu, sự tin tưởng và quyết tâm đã kết nối họ thành một khối vững chắc, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ phong ba bão táp nào.
***
Rời khỏi sự náo nhiệt của Đế Đô Long Phượng, Lâm Phong và các mỹ nhân nhanh chóng lên đường. Dựa vào những manh mối từ ngọc giản và sự phân tích của Tần Nguyệt, họ xác định được hướng đi đến Linh Sơn Bích Lạc – một dãy núi hùng vĩ ẩn mình sâu trong vùng đất hoang vu phía Đông Bắc Đại Chu, nơi mà ngay cả những tu sĩ kinh nghiệm nhất cũng ít khi đặt chân tới.
Con đường lên núi quanh co, hiểm trở, những vách đá dựng đứng che khuất tầm nhìn, đôi khi là những vực sâu thăm thẳm không thấy đáy. Nhưng càng tiến sâu vào lòng núi, khung cảnh xung quanh càng trở nên hùng vĩ và thanh tịnh đến khó tin. Linh khí ở đây dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, như những dải lụa trắng bạc lượn lờ giữa không trung, ôm lấy từng ngọn cây cổ thụ, từng tảng đá rêu phong. Tiếng suối chảy róc rách từ những khe đá, tiếng chim hót líu lo từ những tán lá xanh um, tiếng gió thổi nhẹ qua rừng trúc tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên, xoa dịu tâm hồn. Mùi hương thảo mộc thanh khiết, mùi ẩm ướt của đất đá và mùi không khí trong lành sau những cơn mưa rừng tạo nên một bầu không khí tinh khiết, khiến người ta cảm thấy như đang lạc vào cõi tiên, thoát tục hoàn toàn khỏi thế tục. Sương mù và mây bay lượn quanh các đỉnh núi, tạo nên một bức tranh thủy mặc sống động, huyền ảo.
"Nơi này thật đẹp! Linh khí còn dồi dào hơn cả Thanh Vân Tông của tỷ tỷ Tuyết Dao!" Mộc Ly không kìm được sự phấn khích, nàng khẽ reo lên, đôi mắt to tròn long lanh quét nhìn khắp nơi, như một nàng tiên rừng vừa được giải thoát khỏi gông cùm. Nàng hít thở thật sâu, cảm nhận từng luồng linh khí trong lành tràn vào phổi, khiến cơ thể sảng khoái lạ thường. "Mộc Ly thích nơi này!"
Tuyết Dao mỉm cười nhẹ, ánh mắt nàng cũng ánh lên sự trầm trồ. "Quả thật, ta chưa từng thấy nơi nào có linh khí thuần khiết đến vậy. Nơi đây ẩn chứa đại đạo tự nhiên, không bị vẩn đục bởi phàm trần." Giọng nàng trong trẻo, mang theo một chút cảm thán.
Lam Yên thì vẫn giữ sự cảnh giác cao độ. Nàng đi phía trước, đôi mắt sắc bén quét qua từng lùm cây, từng vách đá. Trường thương sau lưng nàng khẽ rung động theo từng bước chân. "Cẩn thận, nơi ẩn sĩ như thế này thường có trận pháp che giấu hoặc linh thú bảo vệ. Dù linh khí dồi dào, nhưng cũng có thể ẩn chứa những nguy hiểm khó lường." Giọng nàng dứt khoát, nhắc nhở mọi người. Nàng không thích sự mộng mơ, mà luôn chú trọng đến thực tế và sự an toàn.
Lâm Phong gật đầu, chàng cũng cảm nhận được sự bất thường. Dọc đường đi, chàng đã phát hiện ra vài dấu vết của trận pháp cổ xưa, tuy đã bị thời gian bào mòn nhưng vẫn còn sót lại một chút uy lực. Tuy nhiên, không có dấu hiệu của sự thù địch, chỉ là một sự che giấu khéo léo. "Đúng vậy, Lam Yên nói đúng. Nhưng ta cảm thấy không có ác ý. Có lẽ, đây là một sự thử thách, hoặc chỉ đơn giản là cách để bảo vệ sự yên tĩnh của nơi này." Chàng vận chuyển Huyễn Mặc Công Pháp, linh lực cuộn trào trong đan điền, sẵn sàng đối phó với mọi tình huống. Tay chàng không ngừng vuốt ve ngọc giản, cảm nhận sự dẫn dắt của nó. Ngọc giản khẽ rung lên, chỉ về phía một con đường mòn ẩn khuất, gần như bị che lấp hoàn toàn bởi cây cối rậm rạp và một màn sương mờ ảo.
"Có lẽ chúng ta đã đến đúng nơi rồi," Lâm Phong nói, ánh mắt chàng tập trung vào con đường mòn. Chàng dẫn đầu nhóm, cẩn trọng bước qua màn sương mờ ảo. Mùi hương thảo mộc ở đây càng thêm đậm đặc, quyện với mùi ẩm ướt của đất và một hương trầm dịu nhẹ, thanh thoát. Khi màn sương tan đi, một cảnh tượng khiến tất cả mọi người phải ngỡ ngàng hiện ra.
Giữa rừng trúc xanh biếc bạt ngàn, một am tự cổ kính hiện ra, đơn sơ nhưng không kém phần trang nghiêm. Nó được xây dựng bằng gỗ và đá, mái ngói đã phủ đầy rêu phong, nhưng lại toát lên một khí chất cổ xưa, hòa mình hoàn hảo vào thiên nhiên. Trước cửa am, một ông lão râu tóc bạc phơ, mặc áo vải thô sơ, đang ngồi tĩnh tọa trên một tảng đá phẳng. Ông nhắm mắt, thần thái an nhiên tự tại, như đã hòa mình vào đất trời. Dường như ông đã chờ đợi họ từ rất lâu. Từng sợi râu bạc của ông bay phất phơ trong gió nhẹ, khiến ông trông như một vị tiên ông bước ra từ trong tranh vẽ. Đôi mắt ông tuy nhắm nghiền, nhưng lại toát ra một sự uyên bác và thâm trầm, khiến người ta không dám khinh thường.
Lâm Phong cảm thấy một luồng áp lực vô hình bao trùm, nhưng không phải là áp lực mang tính đe dọa, mà là một sự uy nghiêm của bậc đại năng giả. Chàng biết, đây chính là Ẩn Giả Bạch Sơn mà họ đang tìm kiếm.
"Tiền bối..." Lâm Phong khẽ cúi đầu, thể hiện sự tôn kính. Các mỹ nhân cũng theo sau, nghiêm túc thi lễ.
Ẩn Giả Bạch Sơn từ từ mở mắt. Đôi mắt ông không còn vẻ đục ngầu của người già, mà lại trong veo như nước hồ thu, ẩn chứa sự minh triết và sâu thẳm của nghìn năm tuế nguyệt. Ông nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn lướt qua các mỹ nhân, ánh mắt dừng lại ở ngọc giản trong tay Lâm Phong. Một nụ cười hiền hậu nhưng đầy bí ẩn hiện lên trên khuôn mặt nhăn nheo của ông.
"Ngươi cuối cùng cũng đến, Lâm Phong." Giọng ông trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, mang theo sự bình an nhưng cũng đầy uy lực. "Huyết mạch của ngươi đã dẫn lối cho ngươi đến đây. Và ngọc giản này, nó cũng đã hoàn thành sứ mệnh của mình." Ông khẽ phất tay, ngọc giản trong tay Lâm Phong bỗng chốc nhẹ bẫng, tự động bay về phía ông, rồi nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay lão.
Lâm Phong không khỏi kinh ngạc trước thần thông của Ẩn Giả Bạch Sơn, nhưng chàng không hề phản kháng. Chàng biết, người này tuyệt đối không phải là kẻ tầm thường.
***
Đêm khuya thanh vắng, sương giăng lãng đãng khắp Linh Sơn Bích Lạc, bao phủ am tự cổ kính trong một màn bạc huyền ảo. Bên trong am, không khí ấm cúng hơn nhờ ánh lửa bập bùng từ bếp lò và mùi hương trà thảo mộc thanh khiết lan tỏa. Ẩn Giả Bạch Sơn mời Lâm Phong và các mỹ nhân vào am, an tọa trên những chiếc đệm cỏ giản dị. Ông rót trà, động tác chậm rãi, ung dung tự tại, như đã trải qua vô vàn thăng trầm của thế gian.
"Trà này được pha từ lá trà cổ thụ trên đỉnh Linh Sơn, hấp thụ linh khí nhật nguyệt tinh hoa. Uống vào có thể thanh lọc tâm trí, bình ổn khí huyết." Giọng ông trầm ấm, mang theo sự tĩnh lặng của tuế nguyệt.
Lâm Phong nhấp một ngụm, cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, tâm trí trở nên minh mẫn lạ thường. Các mỹ nhân cũng thưởng thức trà, mỗi người một vẻ, nhưng đều toát lên sự tôn kính dành cho vị ẩn sĩ.
Sau vài lời hỏi han xã giao đơn giản, Ẩn Giả Bạch Sơn không vòng vo nữa. Ông đặt chén trà xuống, ánh mắt thâm thúy nhìn thẳng vào Lâm Phong, như muốn nhìn thấu tâm can chàng. "Ngươi đến đây để tìm kiếm sự thật, phải không, Lâm Phong?"
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt kiên định. "Vãn bối khẩn cầu tiền bối chỉ dẫn. Về thân thế của vãn bối, về Huyễn Mặc Quyển, và về 'Thiên Đạo Vết Nứt' hai ngàn năm trước."
Ẩn Giả Bạch Sơn khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo nỗi ưu tư của ngàn năm. "Sự thật đôi khi... rất tàn khốc, nhưng cũng là khởi đầu của một hành trình mới." Ông vuốt ve ngọc giản trong tay, ánh mắt xa xăm. "Gia tộc Lâm thị của ngươi... không phải là phàm nhân như thế gian lầm tưởng."
Lời nói này của Ẩn Giả Bạch Sơn như một tiếng sấm sét đánh thẳng vào tâm trí Lâm Phong. Chàng không phải phàm nhân? Điều này vượt quá mọi suy đoán của chàng.
"Họ là những người bảo vệ 'Thiên Đạo' từ thuở hồng hoang, mang trong mình 'Huyết Mạch Vĩnh Cửu', có khả năng dung hợp với Thiên Đạo và điều khiển các quy tắc của nó." Ẩn Giả Bạch Sơn tiếp tục, mỗi lời nói của ông như một viên đá tảng ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những đợt sóng ngầm trong lòng Lâm Phong. "Huyết mạch đó đã ban cho họ sức mạnh siêu phàm, nhưng cũng là một gánh nặng khổng lồ, một lời nguyền. Bởi lẽ, Thiên Đạo vô tình, nhưng con người lại hữu tình. Sự giao thoa giữa Thiên Đạo và Nhân Đạo luôn là một thử thách khó khăn nhất."
Lâm Phong lắng nghe, đôi mắt mở to vì kinh ngạc, tâm trạng từ tò mò chuyển sang nặng trĩu. Chàng cảm thấy như toàn bộ thế giới quan của mình đang bị đảo lộn. Những bí ẩn về xuất thân, về những sức mạnh kỳ lạ mà chàng sở hữu, giờ đây dường như đang dần được hé lộ.
"Hai ngàn năm trước, 'Thiên Đạo Vết Nứt' không phải là tai họa tự nhiên, mà là kết quả của một cuộc chiến tranh giành quyền lực giữa những kẻ thèm khát sức mạnh Thiên Đạo." Ẩn Giả Bạch Sơn nói, giọng ông chứa đựng sự phẫn nộ và tiếc nuối. "Một phần gia tộc Lâm thị đã bị thao túng, bị lợi dụng bởi những kẻ mang dã tâm. Một phần khác thì bị tiêu diệt trong cuộc chiến kinh hoàng đó. Phần còn lại, vì muốn bảo vệ huyết mạch và tránh họa diệt vong, đã ẩn mình, phân tán khắp nơi, sống cuộc đời phàm nhân, chờ đợi thời cơ."
"Ma Tôn Huyết Ảnh..." Lâm Phong thì thầm, cái tên của kẻ thù gần đây nhất chợt hiện lên trong tâm trí chàng.
"Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một con tốt trong ván cờ lớn đó, một công cụ bị thao túng bởi những kẻ đứng sau." Ẩn Giả Bạch Sơn khẳng định. "Những kẻ đó không chỉ muốn phá hủy Thiên Đạo để kiến tạo một trật tự mới theo ý mình, mà còn muốn đoạt lấy 'Huyết Mạch Vĩnh Cửu' của gia tộc Lâm thị, để chiếm đoạt sức mạnh điều khiển Thiên Đạo."
Tuyết Dao siết chặt tay Lâm Phong, ánh mắt nàng ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc. "Vậy... Huyễn Mặc Quyển thì sao, tiền bối?"
Ẩn Giả Bạch Sơn nhìn về phía Huyễn Mặc Quyển đang đặt trên bàn, một tia sáng phức tạp lướt qua đôi mắt ông. "Huyễn Mặc Quyển chính là 'Thiên Đạo Chi Thư', được truyền lại qua các đời tộc trưởng Lâm thị. Nó không chỉ chứa đựng công pháp tu luyện tối thượng, mà còn là ký ức và sứ mệnh của gia tộc ngươi. Mỗi trang sách là một phần của lịch sử, là một mảnh ghép của chân lý. Sức mạnh đặc biệt của ngươi, khả năng thôn phệ và diễn hóa vạn vật, chính là biểu hiện của 'Huyết Mạch Vĩnh Cửu' đang thức tỉnh, đang dần dung hợp với 'Thiên Đạo Chi Thư'."
Những lời này của Ẩn Giả Bạch Sơn đã giải đáp mọi thắc mắc, mọi nghi hoặc bấy lâu nay trong lòng Lâm Phong. Từ việc chàng có thể thôn phệ linh khí, công pháp, đến việc Huyễn Mặc Quyển luôn đồng hành và trợ giúp chàng. Tất cả đều là định mệnh. Nhưng cùng với sự hiểu biết, là một gánh nặng to lớn đè lên vai chàng.
"Vậy... ta phải làm gì?" Lâm Phong khẽ hỏi, giọng chàng có chút run rẩy. Chàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương đêm giăng lối, cảm thấy mình đang đứng trên một ngã ba đường, một bên là cuộc sống bình yên bên người thân, một bên là gánh nặng khổng lồ của cả một giới tu chân, của cả Thiên Đạo. Gánh nặng này... quá lớn.
"Lâm Phong, ngươi không đơn độc." Tuyết Dao nhẹ nhàng nắm lấy tay chàng, đôi mắt nàng kiên định như băng giá, nhưng lại ẩn chứa sự ấm áp vô bờ. "Chúng ta sẽ cùng ngươi đối mặt."
Mộc Ly, không còn vẻ tinh nghịch, nghiêm túc gật đầu. "Đúng vậy! Có gì mà sợ! Chúng ta cùng nhau là mạnh nhất!"
Lam Yên cũng tiến đến, đặt tay lên vai chàng. "Chỉ cần chàng quyết định, chúng ta sẽ đi theo chàng đến cùng trời cuối đất. Huống hồ, đây là sứ mệnh của chàng." Giọng nàng dứt khoát, mang theo sức mạnh của một chiến binh.
Hạ Vũ mỉm cười dịu dàng, ánh mắt nàng tràn đầy sự tin tưởng. "Thiếp tin chàng sẽ làm được, Lâm Phong."
Tần Nguyệt thì thầm: "Huyễn Mặc Quyển đã chọn chàng. Và 'Huyết Mạch Vĩnh Cửu' đã chảy trong huyết quản chàng. Chàng không thể trốn tránh số phận của mình. Nhưng chàng cũng không cần phải gánh vác một mình."
Lâm Phong nhìn những gương mặt thân yêu, những ánh mắt tràn đầy tình yêu thương và sự tin tưởng. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng chàng, xua tan đi phần nào nỗi sợ hãi và gánh nặng. Chàng không đơn độc. Chàng không cần phải gánh vác tất cả một mình.
Ẩn Giả Bạch Sơn mỉm cười, ánh mắt ông lộ vẻ hài lòng. "Huyết mạch của ngươi không chỉ là sức mạnh, mà còn là niềm hy vọng. 'Thiên Đạo Vết Nứt' có thể được 'chữa lành' hoặc 'ổn định' nếu huyết mạch của ngươi được khai thác toàn diện. Đó là sứ mệnh của gia tộc Lâm thị, và giờ là của ngươi." Ông dừng lại một chút, rồi giọng ông trở nên nghiêm trọng hơn. "Nhưng ngươi cũng phải cẩn trọng. Những kẻ đã gây ra vết nứt năm xưa, những kẻ thèm khát sức mạnh Thiên Đạo, vẫn đang ẩn mình và chờ đợi cơ hội để hoàn thành âm mưu của chúng. Chúng sẽ không từ bỏ dễ dàng."
"Ký hiệu trên ngọc giản này... nó dẫn đến Linh Sơn Bích Lạc, nơi ẩn cư của ta. Nhưng nó cũng là một mảnh ghép của một bản đồ lớn hơn. Bản đồ dẫn đến 'Di Vật Thiên Đạo' cuối cùng, một phế tích cổ thành khác, nơi chứa đựng bí mật về nguồn gốc thực sự của 'Thiên Đạo Vết Nứt' và cách để hóa giải nó hoàn toàn." Ẩn Giả Bạch Sơn đặt ngọc giản vào lòng bàn tay Lâm Phong. "Ngọc giản này giờ đây đã khai mở hoàn toàn. Ngươi hãy giữ lấy nó. Nó sẽ dẫn lối cho ngươi đến phế tích đó."
Lâm Phong siết chặt ngọc giản trong tay, cảm nhận được một luồng năng lượng mạnh mẽ hơn rất nhiều so với trước đó. Nỗi sợ hãi ban đầu dần tan biến, thay vào đó là sự quyết tâm mãnh liệt. Chàng từ từ đứng dậy, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương đêm giăng lối, bao phủ cả một thế giới đang ngủ yên. Chàng không còn là một thanh niên phàm trần mơ ước tu tiên nữa. Chàng là Lâm Phong, người mang trong mình 'Huyết Mạch Vĩnh Cửu', là tộc trưởng cuối cùng của gia tộc Lâm thị cổ xưa, người nắm giữ 'Thiên Đạo Chi Thư', và là niềm hy vọng cuối cùng để cứu vãn Thiên Đạo.
"Ta hiểu rồi, tiền bối." Lâm Phong nói, giọng chàng vang lên kiên định, không còn chút do dự nào. "Ta sẽ đối mặt với nó. Vì Thiên Đạo, vì gia tộc, và vì những người ta yêu thương."
Ẩn Giả Bạch Sơn gật đầu hài lòng. "Vạn vật hữu linh, đạo pháp tự nhiên. Con đường của ngươi còn dài, Lâm Phong. Hãy nhớ, đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật."
Lâm Phong quay lại nhìn các mỹ nhân, ánh mắt chàng tràn đầy sự biết ơn và tình yêu. Với tình yêu và sự ủng hộ của họ, với ý chí sắt đá của một Phàm Nhân Nghịch Thiên, chàng sẽ sẵn sàng đối mặt với bất kỳ phong ba bão táp nào, khám phá bất kỳ bí mật nào. Ngọn lửa trong lòng chàng không chỉ là khao khát quyền lực, mà là khao khát sự thật, khao khát bảo vệ những gì mình trân quý.
Cuộc hành trình mới đã chính thức bắt đầu, với những bí ẩn cổ xưa đang chờ được vén màn, và một tương lai đầy định mệnh đang chờ đợi.