Sương sớm mờ ảo như một tấm lụa trắng khổng lồ, phủ lấp những đỉnh núi hùng vĩ của Linh Sơn Bích Lạc, chỉ để lộ ra vài chóp nhọn sắc bén xuyên qua lớp mây, vẽ nên một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Tiếng suối róc rách chảy qua những ghềnh đá, tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, và tiếng gió nhẹ nhàng vuốt ve hàng cây cổ thụ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng êm đềm, thanh bình đến lạ. Nơi ẩn cư của Ẩn Giả Bạch Sơn, một am tự nhỏ nằm nép mình giữa vách đá, càng toát lên vẻ thoát tục, linh khí dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, lấp lánh như những hạt bụi vàng trong không khí. Mùi hương thảo mộc thanh khiết, mùi ẩm ướt của đất đá sau một đêm sương, cùng với chút hương trầm thoang thoảng từ trong am tự tỏa ra, len lỏi vào từng hơi thở, gột rửa tâm hồn.
Trong không gian yên tĩnh ấy, Lâm Phong và các mỹ nhân đang quây quần bên nhau. Dù khung cảnh xung quanh đẹp đẽ đến nao lòng, nhưng không khí trong am tự lại trầm lắng, nặng nề. Ánh mắt Lâm Phong vẫn còn đọng lại sự choáng váng, xen lẫn nỗi đau khổ và một gánh nặng vô hình sau những lời tiết lộ chấn động từ Ẩn Giả Bạch Sơn đêm qua. Chàng ngồi yên lặng, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương mù còn chưa tan hết, như đang cố gắng nhìn xuyên qua bức màn thời gian, tìm kiếm một lời giải đáp cho số phận nghiệt ngã của mình.
Gánh nặng của 'Huyết Mạch Vĩnh Cửu', của một gia tộc cổ xưa đã lụi tàn, và của 'Thiên Đạo Vết Nứt' hai ngàn năm trước đè lên vai chàng, khiến chàng cảm thấy như một ngọn núi khổng lồ đang chực chờ sụp đổ. Chàng không còn là Lâm Phong ngông nghênh, hài hước của ngày nào, mà là một người đàn ông đang đứng trước ngưỡng cửa của một định mệnh vĩ đại, nhưng cũng đầy bi tráng. Một cảm giác bất lực len lỏi trong tâm trí, một sự hoài nghi về khả năng của bản thân. Liệu một phàm nhân như chàng, dù đã tu luyện đến cảnh giới hiện tại, có thể gánh vác được trọng trách lớn lao đến vậy? Có thể trở thành người cứu vãn Thiên Đạo, thứ mà ngay cả tổ tiên cường đại của chàng cũng không thể làm được?
Tuyết Dao nhẹ nhàng ngồi bên cạnh Lâm Phong, bàn tay nàng khẽ đặt lên tay chàng, truyền đến một hơi ấm quen thuộc và trấn an. Đôi mắt phượng dài của nàng, thường ngày lạnh lùng như băng giá, giờ đây lại ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc, nhưng vẫn không mất đi vẻ kiên định vốn có. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ ở bên, dùng sự hiện diện của mình để xoa dịu tâm hồn chàng.
Mộc Ly, không còn vẻ tinh nghịch thường thấy, cũng ngồi sát lại, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, giờ đây ngập tràn sự nghiêm túc. Nàng nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn Tuyết Dao, đôi môi nhỏ nhắn khẽ mím lại. Dù không phải là người giỏi ăn nói, nhưng sự trung thành và quyết tâm của nàng lại hiện rõ hơn bao giờ hết.
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, lại là người đầu tiên lên tiếng, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng. Nàng khẽ thở dài, rồi chậm rãi phân tích, giọng nói trầm ấm, rõ ràng, mang theo sự uyên bác: "Lâm Phong, ta hiểu chàng đang cảm thấy áp lực lớn. Thông tin về 'Huyết Mạch Vĩnh Cửu' và 'Thiên Đạo Vết Nứt' không chỉ là một bí ẩn, mà còn là một gánh nặng to lớn. Tuy nhiên, chàng phải nhớ rằng, Huyễn Mặc Quyển đã chọn chàng, và huyết mạch ấy đã chảy trong người chàng. Đây không phải là sự ngẫu nhiên, mà là một sợi dây định mệnh đã được thắt chặt từ hai ngàn năm trước."
Nàng dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt Lâm Phong, như muốn truyền thêm sức mạnh cho chàng. "Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một công pháp tu luyện, mà nó là 'Thiên Đạo Chi Thư', chứa đựng ký ức và sứ mệnh của gia tộc Lâm thị cổ xưa. Nó là chìa khóa để giải mã không chỉ thân thế của chàng, mà còn là toàn bộ câu chuyện về 'Thiên Đạo Vết Nứt'. Sức mạnh của huyết mạch trong người chàng, nó có thể là một lời nguyền, nhưng cũng là một cơ hội lớn, là nguồn gốc của những năng lực kinh thiên động địa mà chàng vẫn chưa hoàn toàn khai phá. Nó có thể mang lại cả hiểm họa khôn lường, nhưng cũng là hy vọng cuối cùng để chữa lành Thiên Đạo."
Lam Yên, với khí chất mạnh mẽ và phóng khoáng, tiến đến gần hơn, đặt tay lên vai Lâm Phong một cách dứt khoát. "Tần Nguyệt nói đúng. Chàng không thể trốn tránh, cũng không cần phải trốn tránh. Chúng ta đã cùng chàng trải qua bao nhiêu phong ba bão táp, từ những ngày đầu ở phàm giới, đến khi đối mặt với Ma Tôn Huyết Ảnh. Mỗi lần, chàng đều vượt qua. Lần này cũng vậy." Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, truyền thẳng vào trái tim Lâm Phong một niềm tin vững chắc. "Sứ mệnh của chàng, cũng là sứ mệnh của chúng ta. Chàng không đơn độc, Lâm Phong. Ta và tất cả các tỷ muội, sẽ cùng chàng đi đến cùng trời cuối đất, đối mặt với bất cứ kẻ thù nào, bất cứ nguy hiểm nào."
Hạ Vũ, vẻ đẹp dịu dàng thanh khiết như sương sớm, cũng khẽ nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên định: "Thiếp tin chàng sẽ làm được, Lâm Phong. Chàng luôn là người mạnh mẽ nhất, thông minh nhất, và thiện lương nhất mà thiếp từng biết. Dù con đường phía trước có gian nan đến đâu, có hiểm nguy thế nào, chỉ cần chàng quyết tâm, thiếp tin chàng sẽ vượt qua. Và thiếp sẽ luôn ở bên chàng, chăm sóc chàng, dù có phải đối mặt với gió táp mưa sa." Nàng mỉm cười, đôi mắt trong veo như nước hồ, tràn đầy sự tin tưởng và tình yêu thương vô bờ.
Mộc Ly gật đầu lia lịa, vẻ nghiêm túc ban nãy dần tan biến, thay vào đó là chút nét tinh nghịch quen thuộc. "Đúng vậy! Có gì mà sợ chứ! Chúng ta cùng nhau là mạnh nhất! Hừm, cái tên Ma Tôn Huyết Ảnh kia còn chưa đủ phiền phức sao, giờ lại còn thêm mấy kẻ gây ra Thiên Đạo Vết Nứt nữa à? Cứ đến đi, bổn cô nương sẽ cho chúng biết tay!" Nàng nắm chặt nắm đấm nhỏ nhắn, thể hiện sự quyết tâm đáng yêu.
Lâm Phong nhìn những gương mặt thân yêu, những ánh mắt tràn đầy tình yêu thương, sự tin tưởng và cả niềm kiêu hãnh dành cho chàng. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng, xua tan đi phần nào nỗi sợ hãi và gánh nặng đang đè nén. Chàng không đơn độc. Chàng không cần phải gánh vác tất cả một mình. Điều này, hơn bất cứ sức mạnh nào, đã tiếp thêm cho chàng dũng khí. Chàng khẽ siết chặt tay Tuyết Dao, rồi quay sang nhìn Tần Nguyệt, Lam Yên, Mộc Ly, Hạ Vũ. Mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều sẵn sàng cùng chàng đối mặt với phong ba bão táp.
"Ta... ta biết rồi." Lâm Phong khẽ nói, giọng chàng vẫn còn chút khàn đặc, nhưng đã không còn sự run rẩy hay do dự. "Ta đã quá lo lắng. Gánh nặng này thật sự quá lớn, lớn hơn bất cứ điều gì ta từng đối mặt. Nhưng đúng như các nàng nói, ta không hề đơn độc. Có các nàng ở bên, ta sẽ không bao giờ gục ngã."
Ẩn Giả Bạch Sơn, người vẫn im lặng quan sát từ nãy đến giờ, khẽ mỉm cười, ánh mắt ông lộ vẻ hài lòng. "Tốt lắm, Lâm Phong. 'Nhân Đạo Hữu Tình', đó chính là sức mạnh lớn nhất của ngươi. Huyết mạch của ngươi không chỉ là sức mạnh, mà còn là niềm hy vọng. 'Thiên Đạo Vết Nứt' có thể được 'chữa lành' hoặc 'ổn định' nếu huyết mạch của ngươi được khai thác toàn diện. Đó là sứ mệnh của gia tộc Lâm thị, và giờ là của ngươi." Ông dừng lại một chút, rồi giọng ông trở nên nghiêm trọng hơn. "Nhưng ngươi cũng phải cẩn trọng. Những kẻ đã gây ra vết nứt năm xưa, những kẻ thèm khát sức mạnh Thiên Đạo, vẫn đang ẩn mình và chờ đợi cơ hội để hoàn thành âm mưu của chúng. Chúng sẽ không từ bỏ dễ dàng. Để hiểu rõ hơn về chúng, và về chính bản thân ngươi, ngươi cần phải tiếp tục khám phá những gì ẩn sâu trong huyết mạch và Huyễn Mặc Quyển."
***
Thời gian trôi đi, khi mặt trời đã lên cao, xuyên qua lớp sương mù còn sót lại, rải những tia nắng ấm áp xuống đỉnh Linh Sơn Bích Lạc. Không khí bên ngoài am tự trở nên trong lành, nhưng bên trong, một nguồn năng lượng vô hình đang bắt đầu dao động dữ dội. Theo lời hướng dẫn của Ẩn Giả Bạch Sơn, Lâm Phong đã chuẩn bị để tiến hành một việc trọng đại: dùng Huyễn Mặc Quyển để khám phá sâu hơn về huyết mạch và những bí ẩn của quá khứ.
"Hãy mở lòng cảm nhận, Lâm Phong. Đừng cố gắng kháng cự. Hãy để huyết mạch của ngươi dẫn lối, để Huyễn Mặc Quyển khơi gợi những ký ức đã bị phong ấn ngàn năm." Ẩn Giả Bạch Sơn trầm giọng dặn dò, đôi mắt uyên bác của ông ánh lên vẻ nghiêm nghị.
Lâm Phong gật đầu, hít sâu một hơi. Chàng ngồi xếp bằng trên một tấm bồ đoàn, đặt Huyễn Mặc Quyển lên đùi. Quyển sách cổ xưa, vốn dĩ chỉ như một cuốn sách bình thường, giờ đây lại tỏa ra một thứ ánh sáng mờ ảo, cổ kính, như thể nó đã chứng kiến biết bao thăng trầm của thời gian. Linh khí từ quyển sách cuồn cuộn lan tỏa, bao trùm lấy Lâm Phong. Một luồng năng lượng thần bí, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, bắt đầu xâm nhập vào kinh mạch của chàng, khuấy động 'Huyết Mạch Vĩnh Cửu' đang ngủ yên.
Cơ thể Lâm Phong bắt đầu run rẩy nhẹ. Chàng nhắm mắt lại, cố gắng tập trung tinh thần, buông bỏ mọi tạp niệm, mọi sự lo lắng. Chàng cảm thấy tâm trí mình đang dần tách rời khỏi thực tại, bay bổng vào một không gian vô định. Các mỹ nhân đứng xung quanh, ánh mắt không rời khỏi chàng, vừa lo lắng, vừa hồi hộp. Tuyết Dao siết chặt hai bàn tay, Lam Yên nắm chặt chuôi kiếm, Mộc Ly cắn môi dưới, còn Hạ Vũ và Tần Nguyệt thì thầm cầu nguyện.
Một tiếng "ù" nhẹ vang lên trong tâm trí Lâm Phong, như tiếng chuông cổ xưa vọng lại từ vực sâu thời gian. Ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển bỗng trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết, bao bọc lấy toàn thân Lâm Phong như một cái kén tằm bằng linh quang. Linh khí trong am tự cuồn cuộn xoáy tròn, tạo thành một cơn lốc nhỏ xung quanh chàng.
Rồi, một dòng chảy ký ức mãnh liệt ập đến, không phải là những mảnh ghép rời rạc, mà là một dòng thác thông tin, hình ảnh, âm thanh, và cả cảm xúc. Lâm Phong cảm thấy mình bị cuốn vào một vòng xoáy thời gian, nơi quá khứ và hiện tại giao thoa. Chàng không còn là người quan sát, mà chính là người trải nghiệm.
Thị kiến đầu tiên là một vùng đất hoang tàn, bầu trời rách nát như tấm vải cũ kỹ, những vết nứt khổng lồ chằng chịt trên không trung, rỉ ra thứ khí đen kịt, tanh tưởi như lưu huỳnh và máu. Đó chính là 'Thiên Đạo Vết Nứt'! Tiếng gào thét bi tráng, tiếng va chạm long trời lở đất của các pháp bảo, tiếng nứt vỡ của không gian, tất cả ập vào thính giác chàng, như thể chàng đang đứng giữa trận chiến. Mùi máu tanh nồng, mùi cháy khét của linh lực bùng nổ xộc thẳng vào khứu giác, khiến chàng buồn nôn.
Chàng "thấy" một thành trì cổ kính, hùng vĩ, được bảo vệ bởi vô số trận pháp rực rỡ. Đó là tộc địa của gia tộc Lâm thị cổ xưa. Những tu sĩ Lâm thị, với khí thế ngút trời, đang anh dũng chiến đấu chống lại một đạo quân ma quỷ khổng lồ, do những kẻ mang khí tức tà ác đến cực điểm dẫn đầu. Những khuôn mặt kiên nghị, những ánh mắt tràn đầy sự hy sinh và tuyệt vọng. Họ là tổ tiên của chàng.
"Không! Không thể nào!" Lâm Phong khẽ thốt lên, cơ thể chàng bắt đầu run rẩy dữ dội hơn. Chàng "thấy" một vị tổ tiên hùng mạnh, thân ảnh cao lớn, khí phách ngút trời, đang vung một thanh kiếm khổng lồ, mỗi nhát chém đều xé toạc không gian, nuốt chửng hàng vạn ma quân. Nhưng địch nhân quá đông, quá mạnh. Những kẻ dẫn đầu ma quân, với đôi mắt đỏ ngầu và nụ cười ghê rợn, mang theo một sức mạnh hủy diệt kinh hoàng. Chúng không phải là Ma Tôn Huyết Ảnh hiện tại, nhưng khí tức tà ác của chúng lại có phần tương đồng, thậm chí còn cổ xưa và đáng sợ hơn.
"Đây là... đây là âm mưu của những kẻ đó!" Lâm Phong nghiến răng, một nỗi đau xé lòng ập đến khi chàng chứng kiến cảnh tượng bi tráng. Thành trì Lâm thị dần sụp đổ, từng chiến binh ngã xuống. Vị tổ tiên kia, mang theo nỗi tuyệt vọng và quyết tâm, đã dùng chính sinh mệnh mình, dùng huyết mạch và linh hồn mình, để kích hoạt một cấm thuật kinh thiên động địa. Một ánh sáng trắng chói lòa bùng lên, nuốt chửng cả chiến trường. Chàng "nghe thấy" tiếng rên rỉ của Thiên Đạo, tiếng không gian bị xé toạc, và rồi... một sự yên lặng đáng sợ bao trùm.
Nhưng sự yên lặng đó không phải là kết thúc. Vị tổ tiên ấy đã thành công phong ấn một phần của 'Thiên Đạo Vết Nứt', tạm thời ngăn chặn sự xâm lấn của thế lực tà ác. Tuy nhiên, cái giá phải trả là sự lụi tàn của gia tộc Lâm thị, và một 'lời nguyền' được truyền lại qua huyết mạch – một lời nguyền mà cũng là một sứ mệnh. Sứ mệnh phải tiếp tục bảo vệ phong ấn, phải tìm cách chữa lành Thiên Đạo, và phải đối mặt với những kẻ đã gây ra thảm họa năm xưa.
Lâm Phong cảm nhận được nỗi đau đớn tột cùng của vị tổ tiên khi phải hy sinh tất cả, cảm nhận được sự bi tráng của cả một gia tộc đã gánh vác trọng trách bảo vệ thế giới. Chàng cảm nhận được sự nặng nề của lời nguyền ấy, nó không chỉ là trách nhiệm, mà còn là một phần không thể tách rời khỏi huyết mạch của chàng. Một phần trong chàng muốn hét lên, muốn từ chối gánh nặng này, nhưng một phần khác lại cảm thấy một ngọn lửa bùng cháy, một sự phẫn nộ và quyết tâm.
"Aaa..." Lâm Phong khẽ rên rỉ, mồ hôi đầm đìa trên trán, cơ thể run rẩy như bị điện giật. Ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển vẫn bao bọc lấy chàng, nhưng giờ đây nó đã không còn chói lóa, mà trở nên trầm mặc hơn, như đang kể lại một câu chuyện bi thương. Các mỹ nhân lo lắng tột độ, nhưng không dám tiến lại gần, sợ làm gián đoạn quá trình quan trọng này. Tuyết Dao đôi mắt nhắm nghiền, nước mắt khẽ lăn dài trên gò má. Lam Yên nắm chặt tay đến nỗi khớp xương trắng bệch. Mộc Ly nức nở không thành tiếng. Hạ Vũ dựa vào Tần Nguyệt, cả hai đều không ngừng gọi tên Lâm Phong trong vô thức.
Chàng "thấy" những mảnh ghép cuối cùng của ký ức: một lời cảnh báo về những kẻ thù cổ xưa vẫn còn ẩn mình, những kẻ đang chờ đợi cơ hội để phá vỡ phong ấn, để hoàn thành âm mưu tàn độc của chúng. Ma Tôn Huyết Ảnh, kẻ mà chàng đã đối mặt, có lẽ chỉ là một con cờ nhỏ, một hậu duệ, hoặc một kẻ bị thao túng bởi thế lực lớn hơn đã gây ra 'Thiên Đạo Vết Nứt'. Quy mô của mối đe dọa này, và sự thật đằng sau nó, còn kinh hoàng hơn những gì chàng từng tưởng tượng.
***
Ánh hoàng hôn rực rỡ nhuộm đỏ cả một vùng trời Linh Sơn Bích Lạc, tạo nên một khung cảnh hùng vĩ và bi tráng. Những đám mây trắng bồng bềnh giờ đây đã chuyển sang sắc cam, tím, vàng, vẽ nên một bức họa tuyệt mỹ trên nền trời xanh thẳm. Gió nhẹ lướt qua, mang theo hơi lạnh của đêm sắp xuống, nhưng cũng mang theo sự trong lành của núi rừng.
Trong am tự, ánh sáng từ Huyễn Mặc Quyển dần tắt, để lộ ra thân ảnh Lâm Phong. Chàng từ từ mở mắt, đồng tử đen láy sâu thẳm giờ đây không còn sự hoang mang hay sợ hãi, mà thay vào đó là một ánh sáng kiên định, rực rỡ như sao trời. Khuôn mặt chàng vẫn còn vương những giọt mồ hôi, nhưng biểu cảm đã hoàn toàn thay đổi. Không còn sự băn khoăn hay trốn tránh, chỉ còn sự kiên định đến tận cùng, một ý chí sắt đá không gì có thể lay chuyển.
Lâm Phong chậm rãi đứng dậy, cơ thể chàng không còn run rẩy. Khí thế từ chàng bỗng bùng nổ, không phải là sự bùng nổ dữ dội của linh lực, mà là một sự bùng nổ của ý chí, của tinh thần, của một đạo tâm đã được tôi luyện qua nỗi đau và sự thật. Chàng nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần chìm xuống, như nhìn về một tương lai xa xăm, đầy thử thách nhưng cũng đầy hy vọng.
"Ta đã hiểu. Ta đã nhìn thấy tất cả." Lâm Phong khẽ nói, giọng chàng trầm ấm, vang vọng, không còn chút do dự nào. "Dù là lời nguyền hay sứ mệnh, dù là gánh nặng của tổ tiên hay vận mệnh của Thiên Đạo, ta sẽ gánh vác tất cả! Không chỉ vì Thiên Đạo, vì gia tộc, mà còn vì những người ta yêu thương, vì một thế giới bình yên mà ta muốn bảo vệ!" Chàng quay lại nhìn các mỹ nhân, ánh mắt tràn đầy tình yêu thương và sự biết ơn. "Cảm ơn các nàng, vì đã luôn ở bên ta, tin tưởng ta."
Các mỹ nhân, sau khi chứng kiến sự biến đổi trong ánh mắt và khí thế của Lâm Phong, không khỏi cảm thấy nhẹ nhõm và tự hào. Nỗi lo lắng trong lòng họ dần tan biến, thay vào đó là niềm tin tuyệt đối.
Tuyết Dao tiến đến, nhẹ nhàng ôm lấy Lâm Phong, tựa đầu vào vai chàng. "Chúng ta sẽ luôn bên chàng, Phong. Bất kể phong ba bão táp nào, chúng ta cũng sẽ cùng chàng vượt qua." Giọng nàng dịu dàng, nhưng ẩn chứa một sức mạnh kiên cường.
Mộc Ly cũng không kìm được, ôm chặt lấy Lâm Phong từ phía sau. "Đúng vậy! Chúng ta là một đội! Một mình chàng thì sao làm được chứ!" Nàng tinh nghịch nói, nhưng ánh mắt lại ngập tràn sự nghiêm túc.
Lam Yên đặt tay lên ngực, cúi đầu một cách trang trọng. "Mệnh lệnh của chủ nhân, Lam Yên nguyện theo đến hơi thở cuối cùng. Sẵn sàng chiến đấu, sẵn sàng hy sinh." Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, đúng như khí chất của một chiến binh.
Hạ Vũ mỉm cười rạng rỡ, đôi mắt trong veo nhìn Lâm Phong. "Thiếp tin chàng sẽ mang lại bình yên cho thế giới này. Và thiếp sẽ luôn ở đây, làm hậu phương vững chắc cho chàng."
Tần Nguyệt khẽ gật đầu, vẻ mặt hài lòng. "Huyễn Mặc Quyển giờ đây đã hoàn toàn khai mở một phần ký ức của huyết mạch. Chàng đã hiểu rõ hơn về nguồn gốc sức mạnh của mình, về lời nguyền và cả sứ mệnh. Đây là khởi đầu của một vận mệnh mới, Lâm Phong. Con đường phía trước còn gian nan gấp vạn lần so với những gì chúng ta từng đối mặt. Những kẻ thù đã gây ra 'Thiên Đạo Vết Nứt' năm xưa, chúng có thể vẫn đang chờ đợi. Và Ma Tôn Huyết Ảnh có lẽ chỉ là một quân cờ trong âm mưu lớn hơn nhiều."
Ẩn Giả Bạch Sơn tiến đến, trong tay ông là một tấm bản đồ da cổ đã ố vàng, nhưng những đường nét trên đó vẫn còn sắc nét. "Ngọc giản mà ta đã đưa cho ngươi hôm qua, giờ đây đã hoàn toàn khai mở những manh mối cuối cùng. Ký hiệu trên đó không chỉ dẫn đến Linh Sơn Bích Lạc của ta, mà còn là một mảnh ghép của một bản đồ lớn hơn. Bản đồ này sẽ dẫn ngươi đến 'Phế Tích Cổ Thành' tiếp theo, một nơi cực kỳ cổ xưa và nguy hiểm, chứa đựng những bí mật sâu hơn về lịch sử và âm mưu đã bị chôn vùi. Đó là nơi chứa đựng 'Di Vật Thiên Đạo' cuối cùng, thứ có thể giúp ngươi hiểu rõ hơn về cách hóa giải 'Thiên Đạo Vết Nứt' hoàn toàn." Ông đặt tấm bản đồ vào lòng bàn tay Lâm Phong.
Lâm Phong siết chặt tấm bản đồ da cổ, cảm nhận sự nặng nề của nó, không phải là trọng lượng vật lý, mà là gánh nặng của lịch sử và vận mệnh. Mùi da cũ kỹ, mùi phong trần của thời gian phảng phất trên tấm bản đồ, như muốn kể lại những câu chuyện đã bị lãng quên.
"Cảm ơn tiền bối." Lâm Phong cúi đầu, giọng chàng đầy vẻ kính trọng. "Ta đã sẵn sàng. Ta sẽ đối mặt với nó. Vì Thiên Đạo, vì gia tộc, và vì những người ta yêu thương. Ta sẽ tìm ra sự thật đằng sau 'Thiên Đạo Vết Nứt', và ta sẽ hóa giải nó."
Ẩn Giả Bạch Sơn mỉm cười hài lòng. "Vạn vật hữu linh, đạo pháp tự nhiên. Con đường của ngươi còn dài, Lâm Phong. Hãy nhớ, 'Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật.' Huyễn Mặc Quyển, 'Thiên Đạo Chi Thư', sẽ là kim chỉ nam cho ngươi, nhưng chính ý chí và đạo tâm của ngươi mới là thứ quyết định tất cả. Hãy cẩn trọng, và hãy tin vào chính mình."
Lâm Phong nhìn tấm bản đồ trong tay, rồi ngẩng đầu nhìn về phía hoàng hôn rực rỡ. Chàng không còn là một phàm nhân bị coi thường, hay một tu sĩ chỉ biết khao khát sức mạnh. Chàng là Lâm Phong, người mang trong mình 'Huyết Mạch Vĩnh Cửu', là tộc trưởng cuối cùng của gia tộc Lâm thị cổ xưa, người nắm giữ 'Thiên Đạo Chi Thư', và là niềm hy vọng cuối cùng để cứu vãn Thiên Đạo.
"Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Chàng khẽ thì thầm, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Với tình yêu và sự ủng hộ của họ, với ý chí sắt đá của một Phàm Nhân Nghịch Thiên, chàng sẽ sẵn sàng đối mặt với bất kỳ phong ba bão táp nào, khám phá bất kỳ bí mật nào. Ngọn lửa trong lòng chàng không chỉ là khao khát quyền lực, mà là khao khát sự thật, khao khát bảo vệ những gì mình trân quý.
Cuộc hành trình mới đã chính thức bắt đầu, với những bí ẩn cổ xưa đang chờ được vén màn, và một tương lai đầy định mệnh đang chờ đợi. Lâm Phong, cùng với bảy mỹ nhân của mình, sẽ một lần nữa bước chân vào con đường đầy chông gai, không còn để tìm kiếm sự trường sinh, mà để hoàn thành sứ mệnh Thiên Đạo, để viết nên một huyền thoại bất hủ trong thế giới tu tiên.