Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 276

Quyết Biệt Đại Chu: Lạc Giữa Ký Ức Thiên Đạo

3945 từ
Mục tiêu: Chính thức hoàn tất các vấn đề còn lại tại Đại Chu Hoàng Triều, tạo tiền đề cho việc Lâm Phong và nhóm rời đi.,Lâm Phong trải nghiệm một thị kiến sâu sắc về sự kiện 'Thiên Đạo Vết Nứt' 2,000 năm trước, củng cố nhận thức về sứ mệnh và huyết mạch của mình.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ và sự cam kết của Lam Yên và Hạ Vũ với Lâm Phong, tích hợp họ vào đội hình chính.,Chuẩn bị kỹ lưỡng cho hành trình mới đến Phế Tích Cổ Thành, với một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về mục đích.,Đánh dấu sự kết thúc của Arc 4 (Đại Chu Phong Vân) và chuyển giao mạch truyện sang Arc tiếp theo với một mục tiêu rõ ràng hơn.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Lý Nguyên Hạo, Thôn Thiên Thử
Mood: Trầm tư, lãng mạn, phiêu lưu, quyết tâm, huyền bí.
Kết chương: [object Object]

Ngọn lửa trong lòng chàng không chỉ là khao khát quyền lực, mà là khao khát sự thật, khao khát bảo vệ những gì mình trân quý.

Cuộc hành trình mới đã chính thức bắt đầu, với những bí ẩn cổ xưa đang chờ được vén màn, và một tương lai đầy định mệnh đang chờ đợi. Lâm Phong, cùng với bảy mỹ nhân của mình, sẽ một lần nữa bước chân vào con đường đầy chông gai, không còn để tìm kiếm sự trường sinh, mà để hoàn thành sứ mệnh Thiên Đạo, để viết nên một huyền thoại bất hủ trong thế giới tu tiên.

Sáng sớm hôm sau, những tia nắng vàng óng ả đầu tiên của bình minh len lỏi qua tầng mây mỏng, rải xuống Đế Đô Long Phượng, làm bừng sáng những mái ngói lưu ly óng ánh, những tường thành cao ngất được chạm khắc rồng phượng uy nghi. Tiếng chuông hoàng cung ngân vang, trầm hùng và thanh thoát, tựa hồ đang tiễn biệt một vị khách quý. Không khí trong lành mang theo mùi hương hoa từ các vườn thượng uyển, mùi khói hương thoang thoảng từ các miếu thờ cổ kính, và cả mùi thơm nhẹ của vải vóc tơ lụa cao cấp vương vấn trong làn gió sớm. Trên các con phố rộng lớn, tiếng vó ngựa tuần tra đều đặn, tiếng rao hàng xa xa và tiếng người nói chuyện sôi nổi bắt đầu vang vọng, báo hiệu một ngày mới nhộn nhịp của kinh thành phồn hoa.

Tại sảnh đường trang nghiêm nhất của cung cấm, nơi linh khí được các trận pháp hoàng gia tụ tập, ánh sáng ban mai lọt qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi xuống nền gạch bóng loáng. Lâm Phong đứng đó, dáng người cao ráo, thanh tú, trong bộ trường bào màu xanh sẫm quen thuộc. Đôi mắt đen láy của chàng ánh lên vẻ trầm tư sâu sắc, nhưng khóe môi vẫn điểm nụ cười nửa miệng tinh quái thường trực, dù ẩn chứa một chút phức tạp. Bên cạnh chàng, bảy mỹ nhân như những đóa hoa rực rỡ, mỗi người một vẻ. Tuyết Dao như băng tuyết, thanh thoát và cao quý, ánh mắt xanh biếc nhìn Lâm Phong đầy trìu mến. Mộc Ly tinh nghịch với đôi mắt to tròn, mái tóc nâu hạt dẻ tết bím cài hoa lá rừng, thỉnh thoảng lại đưa tay nghịch ngợm vạt áo Lâm Phong. Tần Nguyệt thanh lịch và uyên bác, mái tóc búi cao gọn gàng, đôi mắt phượng dịu dàng nhưng đầy trí tuệ. Lam Yên mạnh mẽ, đường nét gương mặt góc cạnh, đôi mắt sắc bén như chim ưng, toát lên khí chất của một chiến binh bất khuất trong bộ giáp nhẹ màu đỏ sẫm. Hạ Vũ dịu dàng, đôi mắt trong veo như nước hồ, thân hình nhỏ nhắn trong bộ lụa xanh nhạt, ánh lên vẻ mong manh nhưng đầy quyết tâm. Thôn Thiên Thử, với bộ lông trắng muốt, đang lim dim trên vai Lâm Phong, thỉnh thoảng lại khẽ càu nhàu như thể đang than phiền về buổi sáng phải dậy sớm.

Đối diện với họ là Lý Nguyên Hạo, vị hoàng đế của Đại Chu, gương mặt hiền từ với râu tóc điểm bạc, mặc đạo bào xanh lam trang nhã, toát lên khí chất của một người đứng đầu đầy nhân hậu. Ánh mắt ông nhìn Lâm Phong tràn đầy sự ngưỡng mộ, nhưng cũng không giấu được chút tiếc nuối.

"Lâm công tử," Lý Nguyên Hạo mở lời, giọng trầm ấm, "thiên mệnh chi tử như ngươi không nên bị trói buộc nơi phàm trần này. Đại Chu vĩnh viễn ghi nhớ ân nghĩa này, và ta tin tưởng vào con đường ngươi đã chọn. Ngươi đã mang lại bình yên cho giang sơn ta, đã quét sạch tà ma, và đã mở ra một kỷ nguyên mới cho Đại Chu. Ân tình này, trẫm và bách tính sẽ không bao giờ quên."

Lâm Phong khẽ chắp tay, cúi đầu đáp lễ. "Bệ hạ quá lời. Ta chỉ làm điều nên làm. Phàm nhân nghịch thiên, tu giả nghịch mệnh, tất cả đều là thuận theo đạo lý. Nay Ma Tôn Huyết Ảnh đã bị đánh lui, Đại Chu đã hồi phục, ta cũng đến lúc phải tiếp tục hành trình của mình. Hẹn ngày tái ngộ, nếu có duyên." Chàng biết, "hẹn ngày tái ngộ" có lẽ chỉ là một lời khách sáo, bởi con đường chàng đi sẽ ngày càng xa rời thế giới phàm tục này.

Lý Nguyên Hạo mỉm cười, ánh mắt lóe lên vẻ thông tuệ. Ông rút từ trong tay áo ra một tấm ngọc bội nhỏ, màu xanh ngọc bích trong suốt, tản mát ra một luồng linh khí ôn hòa. "Đây là 'Hộ Thân Ngọc Bội' của hoàng gia Đại Chu, được luyện hóa từ ngọc thạch ngàn năm hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, có thể chặn đỡ một đòn chí mạng từ cường giả Hóa Thần trở xuống. Dù không phải là pháp bảo gì cao cấp, nhưng nó là tấm lòng của Đại Chu, mong ngươi luôn bình an trên con đường đầy chông gai phía trước." Ông đặt ngọc bội vào tay Lâm Phong.

Lâm Phong đón lấy, cảm nhận sự mát lạnh và năng lượng thuần khiết từ ngọc bội. Chàng biết, vật phẩm này không chỉ là một món quà, mà còn là một lời chúc phúc, một biểu tượng của tình hữu nghị giữa chàng và Đại Chu. "Cảm tạ bệ hạ đã ưu ái." Chàng siết chặt ngọc bội trong tay. Vật phẩm này, tuy nhỏ bé, nhưng lại mang một ý nghĩa sâu xa, có thể ẩn chứa một bí mật hoặc tác dụng đặc biệt sẽ được hé lộ trong những tình huống nguy cấp sau này.

Lam Yên và Hạ Vũ, giờ đây đã hoàn toàn là một phần của đoàn người Lâm Phong, cũng tiến lên phía trước, cùng nhau cúi chào Lý Nguyên Hạo. Lam Yên, với đôi mắt kiên định, dứt khoát nói: "Đại Chu sẽ mãi trong tim Lam Yên. Nhưng giờ đây, con đường của Lam Yên là cùng Lâm Phong công tử, truy cầu đại đạo, bảo vệ nhân gian. Dù gian nan, Lam Yên cũng nguyện không hối tiếc." Giọng nàng mạnh mẽ, vang vọng trong sảnh đường, thể hiện rõ khí chất chiến binh bất khuất.

Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng nhưng không kém phần kiên cường, đôi mắt trong veo nhìn Lý Nguyên Hạo, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy chân thành: "Cảm tạ bệ hạ đã che chở, Hạ Vũ xin được đi theo bước chân công tử, phụng sự phu quân, giúp chàng hoàn thành sứ mệnh Thiên Đạo." Nàng khẽ nhìn Lâm Phong, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và tình yêu.

Lý Nguyên Hạo nhìn hai cô gái, ánh mắt thoáng qua một tia phức tạp, nhưng rồi biến thành nụ cười hiền hậu. "Tốt! Tốt lắm! Các ngươi đều là những cô gái tốt, có chí khí. Có được các ngươi đồng hành, Lâm công tử chắc chắn sẽ như hổ thêm cánh. Trẫm chúc phúc cho các ngươi, mong các ngươi luôn bình an, hạnh phúc." Ông không hề tỏ vẻ tiếc nuối khi mất đi hai tài năng kiệt xuất, bởi ông hiểu rằng, những người như Lâm Phong, như Lam Yên, Hạ Vũ, không thể bị trói buộc bởi những quyền lực phàm trần.

"Vâng, bệ hạ." Lam Yên và Hạ Vũ đồng thanh đáp, rồi cùng lùi về phía sau Lâm Phong, thể hiện sự trung thành tuyệt đối. Sự tích hợp của Lam Yên và Hạ Vũ vào nhóm không chỉ về mặt tình cảm mà còn về mặt sức mạnh, mỗi người sẽ có vai trò quan trọng trong các hành trình sắp tới.

Lâm Phong lại một lần nữa chắp tay, ánh mắt chàng và Lý Nguyên Hạo giao nhau, một sự thấu hiểu vô hình truyền qua. Chàng hiểu rằng, đây là lời từ biệt cuối cùng với Đại Chu, với cuộc sống phàm trần, để bước vào một thế giới rộng lớn hơn, nguy hiểm hơn, nhưng cũng đầy kỳ diệu hơn. Tâm trí chàng giờ đây không còn vướng bận những ân oán thế tục, chỉ còn lại con đường phía trước, con đường của "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!"

Rời khỏi cung cấm, cả nhóm không quay trở lại thành phố náo nhiệt, mà tìm đến một khu rừng rậm rạp nằm ở ngoại ô Đế Đô Long Phượng. Linh khí ở đây không quá nồng đậm, nhưng đủ để họ tìm thấy một động phủ vô danh, ẩn mình sâu trong lòng núi, được che khuất bởi những dây leo chằng chịt và cây cổ thụ tán lá sum suê.

Đêm khuya, động phủ tĩnh mịch, chỉ có tiếng gió lùa qua khe đá vi vút như tiếng thở dài của núi rừng, và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ nhũ đá trên trần động, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên của sự cô độc và bí ẩn. Mùi đất ẩm, mùi đá lạnh lẽo và mùi thảo dược nhẹ nhàng thoang thoảng trong không khí, càng khiến không gian thêm phần u tịch. Bên trong hang động tự nhiên với những vách đá được đẽo gọt sơ sài, một bàn đá dùng để luyện đan và vài giá sách đơn sơ được Lâm Phong sắp xếp lại tạm thời.

Lâm Phong ngồi xếp bằng trên một phiến đá phẳng lì, đặt Huyễn Mặc Quyển và tấm bản đồ da cổ mà Ẩn Giả Bạch Sơn đã trao cho chàng lên đùi. Các mỹ nhân vây quanh chàng, mỗi người một vị trí, nhắm mắt tĩnh tâm, thần thức cảnh giác bảo hộ. Tuyết Dao ngồi gần nhất, đôi mắt xanh biếc khẽ mở, luôn dõi theo bóng lưng vững chãi của chàng. Mộc Ly ngả đầu vào vai Tuyết Dao, nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh sự tò mò. Tần Nguyệt ngồi thẳng lưng, khí chất điềm tĩnh như mặt hồ thu. Lam Yên và Hạ Vũ cũng ngồi nghiêm trang, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống nào. Thôn Thiên Thử đã biến thành hình dáng lớn hơn một chút, nằm cuộn tròn ngay lối vào động, đôi mắt vàng khè mở to, cảnh giác mọi động tĩnh bên ngoài.

Lâm Phong hít sâu một hơi, điều hòa linh lực, rồi khẽ đặt ngón tay lên Huyễn Mặc Quyển. Những ký tự cổ xưa trên quyển sách phát ra ánh sáng huyền ảo, ấm áp. Chàng nhắm mắt lại, ý thức dần tách khỏi thân thể, chìm sâu vào thế giới nội tâm. Tấm bản đồ da cổ trong tay chàng cũng rung lên nhè nhẹ, như một sợi dây dẫn đường, kéo chàng vào một dòng xoáy thời gian vô tận.

Trong phút chốc, tất cả âm thanh, mùi vị của hiện tại đều tan biến. Lâm Phong cảm thấy mình như một linh hồn vô định, lơ lửng giữa hư vô, rồi bị hút mạnh vào một dòng chảy cuộn xiết của ký ức. Một luồng thông tin khổng lồ ập đến, không phải qua thị giác hay thính giác, mà là một sự "cảm nhận" trực tiếp, toàn diện, như thể chính chàng đang sống trong thời khắc đó.

Thị kiến về 2,000 năm trước hiện ra, không chỉ là một hình ảnh mờ ảo, mà là một thực tại sống động, chân thực đến rợn người. Chàng "thấy" bầu trời xanh biếc của Thiên Đạo bỗng nhiên rạn nứt, không phải một vết nứt nhỏ, mà là hàng ngàn vết rạn khổng lồ, xé toạc tầng không gian, lộ ra những khe nứt sâu thẳm, đen kịt như vực thẳm vô tận. Tiếng vỡ vụn của Thiên Đạo không phải là âm thanh đơn thuần, mà là một tiếng gầm thét đau đớn, một tiếng than khóc của vạn vật, khiến linh hồn Lâm Phong run rẩy.

Từ những vết nứt đó, tà khí đen đặc, nồng nặc mùi máu tanh và sự mục nát, trào ra như lũ quét, nhấn chìm cả vùng trời. Từng luồng tà khí cuộn xoáy, biến thành những hình thù quái dị, gào thét, mang theo sự hủy diệt. Cảm giác áp lực khủng khiếp đè nặng lên vạn vật, như thể cả thế giới đang bị nghiền nát. Lâm Phong cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự đau đớn của vô số sinh linh khi bị tà khí xâm thực, bị biến chất, bị hủy diệt. Mùi tà khí nồng nặc đến mức chàng tưởng chừng có thể ngửi thấy, cảm nhận được sự ăn mòn của nó trên da thịt.

Rồi từ sâu thẳm của sự hỗn loạn, một kiến trúc khổng lồ, đen tối, mang theo sự tà ác đến cực điểm, từ từ trỗi dậy. Đó là Ma Long Điện, một pháo đài bay lơ lửng giữa không trung, được tạo nên từ xương cốt của những loài rồng cổ xưa bị nguyền rủa, và năng lượng hắc ám. Nó uy nghi, đáng sợ, với những cột xương nhọn hoắt đâm thẳng lên trời, những đôi mắt đỏ rực như máu của ma long được chạm khắc trên tường, phát ra ánh sáng chết chóc. Tiếng gầm gừ trầm đục của Ma Long Điện vang vọng khắp nơi, như tiếng kèn báo hiệu tận thế.

Cùng với sự trỗi dậy của Ma Long Điện, vô số yêu ma quỷ quái từ những khe nứt Thiên Đạo đổ xuống, như một làn sóng thủy triều đen tối. Chúng gào thét, lao vào tàn sát sinh linh, biến những vùng đất trù phú thành địa ngục trần gian. Lâm Phong "thấy" những thành phố rực rỡ bỗng chốc hóa thành tro tàn, những dòng sông cạn khô, những ngọn núi sụp đổ.

Giữa cơn đại họa đó, một tộc người mạnh mẽ, với huyết mạch rực rỡ như những vì sao, đã đứng lên chống lại. Đó chính là tổ tiên của Lâm Phong. Chàng thấy những chiến binh Lâm thị, thân mang giáp trụ cổ xưa, tay cầm thần binh rực rỡ, lao vào biển yêu ma. Những trận chiến khốc liệt diễn ra, không ngừng nghỉ, kéo dài hàng trăm năm. Tiếng kiếm va chạm, tiếng pháp thuật nổ tung, tiếng gào thét của chiến binh và yêu ma hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản trường ca bi tráng. Mùi máu tanh nồng nặc đến mức xuyên qua thời gian, xuyên qua ý thức, khiến Lâm Phong cảm thấy ghê tởm và đau xót.

Chàng "thấy" tổ tiên mình chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, máu nhuộm đỏ chiến trường, linh hồn tan biến nhưng ý chí bất khuất vẫn còn đó. Chàng cảm nhận được sự hy sinh cao cả, gánh nặng vận mệnh, và cả nỗi tuyệt vọng khi chứng kiến Thiên Đạo dần sụp đổ. Chàng hiểu rằng, lời nguyền gắn liền với huyết mạch Lâm thị không chỉ là một gánh nặng, mà còn là một sứ mệnh vĩnh cửu, một trách nhiệm không thể trốn tránh để bảo vệ vạn vật.

Và rồi, hình ảnh "Phế Tích Cổ Thành" hiện ra rõ nét. Nó không phải là một phế tích ngay từ đầu, mà từng là một pháo đài hùng vĩ, được xây dựng trên một đỉnh núi cao, với những bức tường thành vững chắc, những ngọn tháp vươn tới mây xanh. Đó là một tiền đồn cuối cùng của nhân loại trước sự xâm lăng của tà ma, nơi những chiến binh Lâm thị cuối cùng đã chiến đấu. Lâm Phong "thấy" pháo đài rực lửa, bị bao vây bởi hàng triệu yêu ma, rồi sụp đổ từng chút một dưới sự tấn công của Ma Long Điện. Tiếng gào thét tuyệt vọng của những chiến binh Lâm thị cuối cùng, tiếng đổ nát của kiến trúc cổ xưa, tiếng cười man rợ của tà ma... tất cả hòa quyện vào nhau, khắc sâu vào tâm trí chàng. Phế Tích Cổ Thành không chỉ là một di tích mà là một chiến trường cổ xưa, chứa đựng những bí mật sống còn để đối phó với thế lực tà ác hiện tại.

Lâm Phong không chỉ là người chứng kiến, chàng như thể chính là một trong những chiến binh đó, cảm nhận từng vết thương, từng nỗi đau, từng giọt máu rơi. Sự đấu tranh giữa mong muốn sống một cuộc đời tự do tự tại và gánh nặng của 'Thiên Đạo Chi Thư' cùng bí mật huyết mạch, giờ đây càng rõ ràng hơn qua thị kiến quá khứ. Chàng nhận ra rằng, Ma Tôn Huyết Ảnh mà chàng đã đối mặt, chỉ là một quân cờ nhỏ trong một âm mưu lớn hơn nhiều, một âm mưu đã kéo dài hàng ngàn năm, được khởi xướng bởi những kẻ đã gây ra "Thiên Đạo Vết Nứt" năm xưa.

Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán Lâm Phong. Thân thể chàng run rẩy nhẹ, nhưng trong sâu thẳm linh hồn, một ngọn lửa ý chí chưa từng có bùng cháy. Chàng không còn cảm thấy cô độc nữa, bởi chàng biết mình là người thừa kế của một dòng máu bất khuất, là niềm hy vọng cuối cùng của một sứ mệnh vĩ đại.

Khi tia nắng đầu tiên của bình minh xuyên qua kẽ lá, rọi vào cửa động, Lâm Phong chợt bừng tỉnh từ trạng thái nhập định sâu sắc. Mồ hôi đầm đìa trên vầng trán chàng, đôi mắt đen láy mở to, ánh lên vẻ thấu hiểu sâu sắc, xen lẫn sự kinh ngạc và một quyết tâm sắt đá chưa từng có. Linh lực trong cơ thể chàng cuộn trào mạnh mẽ, như thể vừa trải qua một cuộc lột xác tinh thần.

Các mỹ nhân vây quanh chàng, lập tức cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của Lâm Phong. Tuyết Dao lo lắng tiến đến, nhẹ nhàng đưa tay lau đi những giọt mồ hôi trên trán chàng. "Phong, chàng sao vậy? Có chuyện gì đã xảy ra?" Giọng nàng dịu dàng, nhưng ánh mắt đầy sự quan tâm.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cố gắng bình ổn lại tâm trạng. Chàng nhìn từng khuôn mặt quen thuộc, từng ánh mắt yêu thương đang hướng về mình, và một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng. "Ta... ta đã thấy," chàng bắt đầu, giọng nói khàn đặc, "ta đã thấy nguồn gốc của mọi thứ. Thiên Đạo Vết Nứt... Ma Long Điện... những trận chiến của tổ tiên ta... Phế Tích Cổ Thành khi nó còn là một pháo đài hùng vĩ... Tất cả đều hiện ra rõ ràng như thể ta đang ở đó." Chàng dừng lại một chút, như đang tìm kiếm từ ngữ phù hợp để mô tả những gì mình đã trải qua. "Ma Tôn Huyết Ảnh... chỉ là một phần nhỏ, một quân cờ trong âm mưu vĩ đại hơn nhiều. Kẻ thù của chúng ta, những kẻ đã gây ra Thiên Đạo Vết Nứt, chúng vẫn còn đó, ẩn mình trong bóng tối."

Tần Nguyệt khẽ cau mày, đôi mắt phượng ánh lên vẻ suy tư. "Vậy ra, những gì Ẩn Giả Bạch Sơn nói là thật. Phế Tích Cổ Thành... chính là chìa khóa để hiểu rõ hơn về âm mưu này và có thể là nơi chứa đựng 'Di Vật Thiên Đạo' cuối cùng. Huyễn Mặc Quyển (Thiên Đạo Chi Thư) còn ẩn chứa vô số bí mật và năng lực chưa được khai phá, sẽ là chìa khóa quan trọng trong hành trình của ngươi." Nàng nhìn Lâm Phong, vẻ mặt vừa nghiêm trọng vừa tự hào.

Mộc Ly phấn khích vỗ tay. "Oa! Vậy là chúng ta sắp đi khám phá một nơi cổ xưa thật sao? Tuyệt quá! Lâm Phong ca ca, chúng ta đi thôi!" Nàng líu lo, sự hồn nhiên của nàng xua tan đi phần nào không khí căng thẳng.

Tuyết Dao nhẹ nhàng nắm lấy tay Lâm Phong, ánh mắt kiên định. "Bất kể chông gai nào, chúng ta sẽ cùng người vượt qua. Chàng không đơn độc, Phong."

Lam Yên gật đầu đồng tình, giọng nói dứt khoát: "Chủ nhân, Lam Yên đã sẵn sàng. Chỉ cần người ra lệnh." Hạ Vũ cũng mỉm cười dịu dàng, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng.

Lâm Phong đứng dậy, thân hình chàng tuy không quá cường tráng nhưng toát lên một khí thế kiên cường, bất khuất. "Đúng vậy! Chúng ta đi! Không chỉ để tìm hiểu sự thật, mà còn để hóa giải lời nguyền, để bảo vệ Thiên Đạo, bảo vệ những gì chúng ta trân quý!" Chàng siết chặt tấm bản đồ da cổ trong tay, những đường nét trên đó giờ đây không còn là những ký hiệu xa lạ, mà là lời hiệu triệu của quá khứ, là con đường dẫn đến tương lai.

"Thôn Thiên Thử, đi thôi!" Lâm Phong khẽ vỗ vai linh thú. Thôn Thiên Thử đáp lại bằng một tiếng kêu chiêm chiếp đáng yêu, rồi nhảy lên vai chàng, đôi mắt to tròn long lanh nhìn về phía trước, vẻ cảnh giác vẫn không giảm.

Chàng lấy ra Thiên Không Thoa từ không gian giới chỉ, một bảo vật hình con thuyền nhỏ bé, được chế tác tinh xảo từ kim loại màu bạc. Khi Lâm Phong rót linh lực vào, Thiên Không Thoa lập tức phát ra ánh sáng bạc huyền ảo, rồi dần phóng lớn, biến thành một chiếc phi thuyền đủ rộng rãi cho cả nhóm. Ánh sáng của Thiên Không Thoa lấp lánh trong ánh nắng ban mai, phản chiếu sắc xanh của rừng cây.

Mùi đất ẩm và cây cỏ tươi mới của buổi sớm còn vương vấn trong không khí khi cả nhóm bước lên Thiên Không Thoa. Cảm giác rung động nhẹ truyền qua chân khi pháp bảo kích hoạt. Lâm Phong đứng ở mũi thuyền, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi sương mù còn chưa tan hết, bao phủ lấy những đỉnh núi trùng điệp.

"Tạm biệt Đại Chu!" Lâm Phong khẽ thầm thì, rồi dùng linh lực điều khiển Thiên Không Thoa.

Với một tiếng vút nhẹ, Thiên Không Thoa lao vút lên không trung, xuyên qua tầng mây mỏng, để lại sau lưng Đế Đô Long Phượng ngày càng nhỏ lại. Tiếng gió rít bên tai, mang theo hơi lạnh của độ cao, nhưng không thể làm lay chuyển ý chí sắt đá của chàng.

Hành trình mới đã chính thức bắt đầu, đánh dấu sự kết thúc của một giai đoạn, và mở ra một chương mới đầy vinh quang và thử thách. Lâm Phong, cùng với những người yêu thương, những người bạn đồng hành, đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ phong ba bão táp nào, để viết nên huyền thoại của một Phàm Nhân Nghịch Thiên, một Tu Giả Nghịch Mệnh, người mang trong mình Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, trên con đường Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Ánh sáng bạc của Thiên Không Thoa dần biến mất vào màn sương sớm, hướng về phía Phế Tích Cổ Thành, nơi những bí mật cổ xưa đang chờ được vén màn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ