Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 29

Báo Động Linh Khê: Tin Đồn Hắc Phong và Con Đường Thạch Lâm

3811 từ
Mục tiêu: Thực hiện định hướng chính của chương: Lâm Phong và Trần Hạo trở về Linh Khê Trấn và cảm nhận không khí căng thẳng, sự lo lắng bao trùm do tin đồn về Hắc Phong Trại đang hoành hành.,Khắc họa sự phát triển của Lâm Phong từ một người bị khinh thường thành người gánh vác trách nhiệm bảo vệ quê hương.,Thu thập thông tin chi tiết về mối đe dọa của Hắc Phong Trại, bao gồm sự tàn bạo gia tăng và vị trí ẩn náu khả nghi.,Giới thiệu địa điểm mới 'Thạch Lâm Địa Ngục' như là con đường tiếp theo để đối đầu với Hắc Phong Trại.,Tăng cường sự gắn kết và lòng trung thành của Trần Hạo đối với Lâm Phong khi đối mặt với thử thách chung.,Cho thấy sự bất lực của chính quyền địa phương (Đội Trưởng Mã) trước mối đe dọa mới.
Nhân vật: Lâm Phong, Trần Hạo, Lý Trưởng, Vương Chưởng Quỹ, Đội Trưởng Mã, Trương Tam
Mood: Tense, determined, concerned, adventurous, foreboding
Kết chương: [object Object]

Ánh hoàng hôn buông xuống như một tấm lụa đỏ thẫm nhuộm màu cho Rừng Cổ Mộc, hắt lên những tán cây cổ thụ ánh sáng cuối cùng của một ngày dài. Lâm Phong và Trần Hạo rời khỏi Quán Trà Vọng Nguyệt, nơi những câu chuyện về chàng vẫn còn vương vấn trong không khí, nơi danh tiếng bắt đầu nhen nhóm nhưng cũng ẩn chứa mầm mống của sự chú ý không mong muốn. Chàng nhấp ngụm trà cuối cùng, cảm nhận vị chát nhẹ còn đọng nơi đầu lưỡi, rồi quay sang Trần Hạo, ánh mắt ẩn chứa một quyết tâm mới. "Thung Lũng Yêu Linh... Vậy là điểm đến tiếp theo đã rõ rồi." Chàng thì thầm, nhưng trong thâm tâm, chàng biết rằng con đường của mình không chỉ dừng lại ở những cuộc phiêu lưu. Huyễn Mặc Quyển trong tay áo khẽ rung động, như một lời nhắc nhở về những bí ẩn đang chờ đợi. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!"

Họ không trực tiếp đến Thung Lũng Yêu Linh ngay. Sau khi thu hoạch được lượng linh thạch và linh thảo đáng kể từ Hang Động Linh Thạch, cả hai quyết định trở về Linh Khê Trấn để bổ sung vật tư, bán đi những linh thạch không cần thiết và mua sắm một ít pháp khí phòng thân. Hơn nữa, sau chuỗi ngày dài mạo hiểm, Lâm Phong cũng muốn quay về thăm Lý Trưởng, người đã cưu mang chàng, và ghé qua căn nhà nhỏ của mình, nơi lưu giữ những ký ức tuổi thơ.

Con đường trở về Linh Khê Trấn, vốn quen thuộc với tiếng cười nói rộn ràng của phu xe, tiếng rao hàng của tiểu thương và bước chân vội vã của người dân, giờ đây lại mang một vẻ vắng lặng đến bất thường. Ánh hoàng hôn vẫn nhuộm đỏ chân trời, nhưng không khí không còn sự ấm áp, bình yên thường thấy mà thay vào đó là một sự u ám, nặng nề đến khó tả. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi đất ẩm và thoang thoảng mùi khói bếp, nhưng thiếu đi sự sống động.

Lâm Phong và Trần Hạo bước qua cổng trấn, mỗi bước chân đều cảm nhận được sự im ắng đến rợn người. Các cửa hàng nhỏ hai bên đường lát đá đều đóng cửa im ỉm, không một bóng người qua lại. Thi thoảng, một vài cánh cửa hé mở, để lộ những ánh mắt lén lút, đầy sợ hãi và lo lắng nhìn ra đường, rồi lại nhanh chóng khép lại. Không còn tiếng trẻ con đùa nghịch, không còn tiếng chén đĩa lách cách hay tiếng cười nói của các bà mẹ. Cả trấn như bị một bóng đen vô hình bao phủ, đè nén.

Trần Hạo nhíu mày, nét mặt cương nghị hiện rõ vẻ khó chịu. "Lâm Phong, trấn mình có chuyện gì vậy? Sao vắng vẻ quá, cứ như bị dịch bệnh ấy." Hắn siết chặt nắm đấm, cảm nhận được sự bất an đang len lỏi trong từng thớ thịt.

Lâm Phong không đáp lời ngay, đôi mắt đen láy của chàng quét một lượt khắp các ngóc ngách của trấn. Chàng quan sát từng gương mặt lướt qua, từng cử chỉ rụt rè của người dân. Không khí này... không ổn. Chàng đã từng trải qua cảm giác tương tự khi Linh Khê Trấn bị đám sơn tặc nhỏ quấy phá, nhưng lần này, nó còn nặng nề hơn nhiều, giống như sự sợ hãi đã ăn sâu vào xương tủy của mỗi người. Huyễn Mặc Quyển trong túi trữ vật khẽ rung động nhẹ, một cảm giác bất an mơ hồ truyền đến từ nó, như thể nó cũng cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí và nỗi sợ hãi của con người nơi đây.

Bất chợt, từ một con hẻm nhỏ, một thân hình cao to lấp ló rồi vội vàng lùi lại. Đó là Trương Tam, kẻ từng hống hách gây sự với Lâm Phong ở đầu truyện. Nhưng giờ đây, không còn cái vẻ hung hăng, láu cá thường thấy, gã chỉ dám lén lút nhìn, đôi mắt tràn đầy sợ hãi. Thấy Lâm Phong quay đầu nhìn, gã giật mình, vội vã cúi đầu né tránh, lẩn nhanh vào bóng tối của con hẻm như một con chuột nhắt.

Lâm Phong khẽ nhếch môi, một nụ cười nửa miệng tinh quái thoáng qua. "Xem ra, có vẻ như Trương Tam đã học được cách 'biết điều' rồi." Chàng nói, giọng điệu có chút mỉa mai, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt lại là một sự lo lắng. "Nhưng... sự im lặng này còn đáng sợ hơn cả tiếng huyên náo. Có lẽ có chuyện lớn xảy ra."

Họ đi dọc con đường chính, cố gắng tìm kiếm một người quen để hỏi rõ tình hình. Trên đường đi, chàng nghe thấy vài tiếng thì thầm vọng ra từ những khe cửa khép hờ:

"Hắc Phong Trại... lại là chúng..."

"Chúng nó càng ngày càng tàn ác..."

"Không biết số phận của A Cẩu có được sống sót..."

Những mảnh đối thoại rời rạc, nhưng đủ để Lâm Phong xâu chuỗi lại, và một dự cảm không lành dấy lên trong lòng chàng. Hắc Phong Trại? Chẳng phải đám sơn tặc này đã bị chàng và Trần Hạo đánh cho tan tác một lần rồi sao? Sao chúng lại có thể gây ra nỗi sợ hãi lớn đến vậy?

Linh Khê Trấn chìm trong ánh hoàng hôn u ám và sự im lặng đáng sợ. Chàng cảm thấy một gánh nặng vô hình đang đè nén lên vai. Nơi đây là quê hương của chàng, là nơi chàng đã lớn lên. Chàng không thể làm ngơ trước những gì đang xảy ra. "Thiên Đạo Vô Tình", chàng từng nghĩ, nhưng "Nhân Đạo Hữu Tình" lại là điều mà chàng luôn tin tưởng.

***

Để nắm bắt tình hình rõ ràng hơn, Lâm Phong và Trần Hạo quyết định ghé vào Quán Trà Vọng Nguyệt, quán trà lớn nhất và thường là nơi tập trung nhiều tin tức nhất của Linh Khê Trấn. Khi bước vào, khung cảnh bên trong cũng không khá hơn bên ngoài là mấy. Quán trà, vốn dĩ luôn ấm cúng và nhộn nhịp với tiếng chén đĩa lách cách, tiếng nói chuyện xì xào và tiếng cười đùa, giờ đây chỉ còn lác đác vài vị khách ngồi nép mình trong các góc khuất, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ lo lắng, sợ hãi. Mùi trà thơm ngát vẫn vương vấn, quyện cùng mùi bánh ngọt và một chút khói hương nhẹ, nhưng không thể xua tan đi bầu không khí nặng nề đang bao trùm.

Vương Chưởng Quỹ, thân hình béo lùn, bụng phệ, thường ngày luôn nở nụ cười tính toán trên môi, giờ đây gương mặt lại tiều tụy, nhăn nhó, hai mắt thâm quầng. Ông ta đang lom khom lau bàn, động tác chậm chạp và uể oải. Vừa thấy Lâm Phong và Trần Hạo bước vào, đôi mắt Vương Chưởng Quỹ chợt sáng lên một tia hy vọng, rồi lại nhanh chóng chuyển sang vẻ mừng rỡ xen lẫn sợ hãi.

"Ai da, Lâm công tử! Trần công tử! Hai vị về rồi!" Vương Chưởng Quỹ vội vàng chạy đến, giọng nói đầy mừng rỡ, nhưng cũng không giấu được sự run rẩy. "Hai vị không biết đâu, chuyện lớn rồi! Chuyện lớn thật rồi!"

Lâm Phong gật đầu, kéo ghế ngồi xuống một chiếc bàn trống, Trần Hạo cũng ngồi đối diện, vẻ mặt nghiêm nghị. "Vương Chưởng Quỹ, trấn ta xảy ra chuyện gì vậy? Sao lại vắng vẻ đến thế?"

Vương Chưởng Quỹ thở dài thườn thượt, liên tục xoa hai bàn tay vào nhau. "Hắc Phong Trại... chúng nó lại hoành hành rồi! Lần này còn tàn ác hơn trước gấp bội! Chúng không chỉ cướp của, đốt phá nhà cửa của dân nghèo, mà còn bắt cóc dân làng, đòi cống nạp nữa! Những cô gái trẻ, những người đàn ông khỏe mạnh đều bị chúng bắt đi hết... thật là táng tận lương tâm!" Ông ta nói đến đây, giọng nghẹn lại, đôi mắt đỏ hoe.

Trần Hạo tức giận đấm mạnh xuống bàn, tạo ra một tiếng động vang dội trong không gian tĩnh lặng của quán trà, khiến vài vị khách giật mình. "Cái gì? Bắt cóc người? Đội Trưởng Mã đâu? Hắn không ra mặt bảo vệ dân trấn sao? Hắn là quan phụ mẫu, là người có trách nhiệm!"

Vương Chưởng Quỹ lắc đầu quầy quậy, vẻ mặt đầy bất lực và tuyệt vọng. "Đội Trưởng Mã... hắn... hắn bị thương rồi! Bị bọn Hắc Phong Trại đánh cho một trận thừa sống thiếu chết, giờ không dám ló mặt ra khỏi nha môn. Nghe nói hắn còn bị dọa, nếu dám nhúng tay vào, cả nhà hắn sẽ không được yên. Giờ trấn mình không còn ai bảo vệ nữa rồi! Dân chúng sống trong nơm nớp lo sợ, không biết ngày mai sẽ ra sao."

Lâm Phong lắng nghe từng lời của Vương Chưởng Quỹ, ánh mắt sắc bén như chim ưng. Chàng đặt tay lên Huyễn Mặc Quyển trong tay áo, cảm nhận nó vẫn bình lặng, không có rung động mạnh như khi đối mặt với linh khí cổ xưa, nhưng trong lòng chàng, một ngọn lửa trách nhiệm đã bùng lên dữ dội. Chàng nhớ lại những lời Lý Mị Nhi đã nói ở quán trà bên rìa Rừng Cổ Mộc: "Từ Linh Khê Trấn... ta nghe nói hắn còn có một người huynh đệ tên Trần Hạo nữa!" Danh tiếng mang theo cả trách nhiệm.

"Hắc Phong Trại... chúng có vẻ ngày càng lớn mạnh và táo tợn hơn." Lâm Phong trầm ngâm nói, giọng điệu xen lẫn sự phân tích và một chút tức giận. "Lần trước chúng ta đánh đuổi chỉ là một đám nhỏ, chủ yếu là lũ phàm nhân. Nhưng để có thể đánh trọng thương Đội Trưởng Mã, uy hiếp cả nha môn, lại còn dám bắt cóc dân làng để đòi cống nạp... chúng chắc chắn đã có thêm lực lượng, hoặc có kẻ đứng sau giật dây."

"Đúng vậy, đúng vậy!" Vương Chưởng Quỹ vội vàng phụ họa. "Nghe đồn Hắc Phong Trại đã thu nạp thêm mấy kẻ tu ma tà đạo, tu vi không tầm thường. Chúng còn có một vị trại chủ mới, bí ẩn lắm, chưa ai từng thấy mặt. Nhưng nghe nói, tên này cực kỳ tàn bạo, thủ đoạn độc ác, không coi mạng người ra gì!"

Lâm Phong nheo mắt. Kẻ đứng sau? Tu ma tà đạo? Điều này làm chàng nhớ đến những gì Hoàng Lão Quái từng nhắc nhở về sự phức tạp của thế giới tu tiên, nơi không chỉ có chính đạo mà còn có vô số tà ma ngoại đạo ẩn mình. Sự táo tợn và sức mạnh gia tăng của Hắc Phong Trại có thể ám chỉ có thế lực lớn hơn đứng sau lưng chúng, hoặc chúng đã tìm được một cơ duyên nào đó, có thể liên quan đến di sản của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.

"Vị trí của chúng ở đâu, Vương Chưởng Quỹ?" Lâm Phong hỏi, giọng nói trầm ổn, dứt khoát.

Vương Chưởng Quỹ giật mình trước sự thay đổi trong giọng điệu của Lâm Phong, nhưng vẫn cố gắng nhớ lại. "Nghe nói... nghe nói chúng ẩn náu trong một nơi gọi là Thạch Lâm Địa Ngục, cách trấn ta không xa. Đó là một vùng đất đá lởm chởm, hiểm trở vô cùng, lại có nhiều yêu thú ẩn nấp, nên ít ai dám bén mảng đến. Chính vì thế, chúng mới chọn nơi đó làm hang ổ."

Lâm Phong gật đầu. Thạch Lâm Địa Ngục. Chàng đã từng nghe nói về nơi đó, một vùng đất cằn cỗi và nguy hiểm nằm sâu trong Rừng Cổ Mộc, nơi linh khí hỗn loạn và yêu thú hoành hành. Quả là một nơi lý tưởng cho lũ sơn tặc. Chàng đứng dậy, ánh mắt lấp lánh sự kiên định. "Được rồi, Vương Chưởng Quỹ. Ông hãy cố gắng giữ bình tĩnh cho dân trấn, đừng để tin đồn hoảng loạn lan rộng. Chúng ta sẽ giải quyết chuyện này."

Vương Chưởng Quỹ nhìn Lâm Phong, một tia hy vọng bùng cháy trong đôi mắt tiều tụy. Ông ta chưa kịp nói lời cảm ơn, Lâm Phong và Trần Hạo đã nhanh chóng rời đi, để lại phía sau không khí lo lắng và mùi trà đậm đặc.

***

Đêm khuya, ánh trăng bị mây mù che khuất, không gian chìm trong bóng tối dày đặc, chỉ có vài ngôi sao le lói giữa màn đêm. Trong căn nhà gỗ cũ kỹ của Lý Trưởng, một ngọn đèn dầu yếu ớt chiếu rọi, hắt lên những bóng đổ dài và méo mó trên tường. Tiếng gió nhẹ rít qua khe cửa, hòa cùng tiếng côn trùng đêm, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã. Mùi gỗ cũ và khói bếp còn vương vấn, nhưng không thể xua đi bầu không khí căng thẳng, nặng nề đang bao trùm.

Lý Trưởng, với dáng người gầy gò, lưng còng, gương mặt khắc khổ nay càng thêm tiều tụy. Đôi mắt ông trũng sâu, quầng thâm hiện rõ, biểu lộ sự mất ngủ và nỗi lo lắng tột độ. Khi Lâm Phong và Trần Hạo bước vào, ông ta run rẩy đứng dậy, ánh mắt đầy tuyệt vọng nhưng cũng tràn ngập một tia hy vọng mong manh.

"Phong nhi! Con về rồi!" Lý Trưởng thốt lên, giọng nói khàn đặc, đầy xúc động. Ông ta bước đến, nắm chặt tay Lâm Phong, đôi tay lạnh ngắt và run rẩy. "Con là hy vọng duy nhất của trấn ta rồi! Bọn Hắc Phong Trại quá tàn độc, chúng ta không còn đường nào khác!"

Không đợi Lâm Phong nói gì, Lý Trưởng đã khuỵu gối xuống, quỳ rạp trước mặt chàng, nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. "Lão già này cầu xin con! Cầu xin con hãy ra tay cứu lấy dân trấn! Chúng ta không thể sống nổi nữa rồi!"

Lâm Phong giật mình, vội vàng cúi xuống đỡ Lý Trưởng dậy. "Lý Trưởng, ông làm gì vậy? Xin ông đừng như thế!" Chàng đỡ ông ta ngồi xuống ghế, trong lòng dâng lên một cảm giác chua xót. Lý Trưởng, người đã cưu mang chàng từ khi còn nhỏ, giờ đây lại phải cầu xin chàng như thế này.

Chàng nhìn ra cửa sổ, nơi ánh đèn lờ mờ của trấn nhỏ đang run rẩy trong đêm tối. Linh Khê Trấn, quê hương của chàng, đang chìm trong nỗi sợ hãi. Lâm Phong đã rời đi để tìm con đường tu tiên cho bản thân, theo đuổi những kỳ ngộ và bí ẩn của Huyễn Mặc Chi Đạo. Nhưng đây là nơi chàng lớn lên, là nơi có những người thân yêu, những ký ức tuổi thơ. Mình có thể làm ngơ sao? Câu hỏi vang vọng trong tâm trí chàng.

Nội tâm Lâm Phong giằng xé. Một bên là con đường tu đạo vô tận, là mục tiêu vươn tới đỉnh cao, là những bí ẩn của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến đang chờ chàng khám phá. Một bên là trách nhiệm với quê hương, là lời cầu xin tha thiết từ người đã cưu mang chàng. Chàng không còn là một phàm nhân bị coi thường, một thiếu niên vô danh nữa. Chàng đã là Lâm Phong, kẻ đã đánh bại Thạch Quy cổ xưa, thu hoạch vô số linh thạch, danh tiếng đang dần lan rộng. Và giờ đây, chàng cũng là hy vọng cuối cùng của Linh Khê Trấn. Trọng trách này, nặng nề đến vậy.

Trần Hạo đặt tay lên vai Lâm Phong, giọng nói kiên định. "Huynh đệ, ta theo huynh! Bọn khốn nạn Hắc Phong Trại đó, ta phải cho chúng biết tay! Chúng dám bắt cóc dân làng, dám làm loạn quê hương chúng ta, ta không thể tha thứ!" Ánh mắt hắn bùng lên ngọn lửa căm phẫn.

Nhìn thấy ánh mắt kiên định của Trần Hạo, nghe thấy lời nói đầy nhiệt huyết của người huynh đệ, Lâm Phong hít một hơi thật sâu. Đúng vậy, chàng không cô độc. Chàng có Trần Hạo, có Lý Trưởng, và có cả những người dân vô tội đang đặt niềm tin vào chàng. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Lời dạy của Hoàng Lão Quái lại vang vọng trong đầu chàng. Đạo của chàng, không chỉ là sức mạnh, mà còn là trách nhiệm.

Lâm Phong đứng thẳng người, ánh mắt đen láy kiên định, không còn chút do dự nào. "Được! Lý Trưởng, ông hãy yên tâm. Ta sẽ đi. Nhưng ông phải đảm bảo an toàn cho dân trấn trong lúc ta vắng mặt. Hãy tập trung những người còn lại vào một nơi an toàn nhất, và đừng để họ hoảng loạn. Ta sẽ trở về, mang theo sự bình yên cho Linh Khê Trấn."

Lý Trưởng ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, thấy sự quả quyết trong đôi mắt chàng, ông ta biết mình đã đặt niềm tin đúng chỗ. Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể ông, như thể gánh nặng ngàn cân vừa được trút bỏ. "Đa tạ Phong nhi! Lão già này tin con! Dân trấn này tin con!"

Sau đó, Lâm Phong cùng Trần Hạo bàn bạc kế hoạch dựa trên thông tin về nơi ẩn náu của Hắc Phong Trại. Thạch Lâm Địa Ngục, một nơi hiểm trở, đầy yêu thú và linh khí hỗn loạn. Đây không phải là một nhiệm vụ dễ dàng, nhưng Lâm Phong biết rằng, đã đến lúc chàng phải đối mặt với những thử thách lớn hơn, không chỉ vì bản thân, mà còn vì những người chàng yêu quý.

***

Rạng sáng, trước khi mặt trời kịp ló dạng, tô điểm sắc hồng cho chân trời, Lâm Phong và Trần Hạo đã âm thầm rời khỏi Linh Khê Trấn. Không một lời từ biệt, không một tiếng động nào, chỉ có bóng dáng hai người lướt đi trong màn sương sớm, hướng về phía tây bắc, nơi có Thạch Lâm Địa Ngục. Gió lạnh buốt thổi mạnh, mang theo hơi ẩm của đêm, xuyên qua lớp áo mỏng, nhưng không thể làm lay chuyển ý chí kiên định của hai người.

Họ nhanh chóng tiến sâu vào Rừng Cổ Mộc, nơi những tán cây cổ thụ cao vút vươn mình che khuất bầu trời, tạo thành một vòm lá xanh thẫm. Càng đi sâu, không khí càng trở nên khắc nghiệt hơn. Những cây cối dần trở nên cằn cỗi, đất đai khô cằn và lởm chởm đá. Linh khí xung quanh cũng bắt đầu trở nên hỗn loạn, không còn sự ôn hòa như ở Linh Khê Trấn hay sự tinh khiết của Hang Động Linh Thạch. Mùi đá lạnh, bụi đất khô hạn dần thay thế mùi gỗ và thảo mộc tươi mát.

Cuối cùng, sau vài canh giờ di chuyển, họ cũng đến được khu vực ngoại vi của Thạch Lâm Địa Ngục. Trước mắt họ là một cảnh tượng kỳ vĩ nhưng cũng đầy rợn người. Hàng ngàn cột đá nhọn hoắt, đủ mọi kích cỡ và hình thù, vươn mình lên trời như những ngón tay khổng lồ của một vị thần đang cầu nguyện, hay những lưỡi kiếm sắc bén đâm thẳng vào bầu trời xám xịt của bình minh. Các vách đá dựng đứng, khe nứt sâu hoắm chia cắt địa hình, tạo thành một mê cung tự nhiên khổng lồ, u ám và đầy hiểm nguy. Ánh sáng lờ mờ của rạng đông bị các cột đá che khuất, khiến cả khu vực chìm trong một màu xám xịt, mờ ảo, tạo cảm giác như đang bước vào một thế giới khác, một địa ngục thực sự.

Tiếng gió rít gào qua các khe đá, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng oan hồn ai oán, hay tiếng thú dữ đang gầm gừ chờ chực con mồi. Đôi khi, một tiếng đá lở nhỏ vang vọng, khiến không khí càng thêm căng thẳng. Thoang thoảng trong gió, còn có mùi tanh tưởi đặc trưng của yêu thú, báo hiệu sự hiện diện của những sinh vật nguy hiểm ẩn mình trong mê cung đá này.

"Địa hình này thật quỷ dị, Lâm Phong." Trần Hạo thì thầm, giọng nói trầm xuống đầy cảnh giác. Hắn rút ra thanh đại đao của mình, ánh mắt quét nhanh khắp xung quanh. "Cẩn thận, có vẻ có yêu thú ẩn nấp khắp nơi."

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng tập trung cao độ, dò xét từng tảng đá, từng khe nứt. Chàng đưa tay chạm nhẹ vào Huyễn Mặc Quyển trong tay áo, cảm nhận luồng khí hỗn loạn đang bủa vây. Huyễn Mặc Quyển không có rung động mạnh, nhưng nó vẫn là la bàn tinh thần của chàng, giúp chàng cảm nhận được những dòng năng lượng bất thường. "Nơi này quả là một ổ ẩn náu tốt. Hắc Phong Trại đã chọn đúng chỗ." Chàng nói, giọng điệu xen lẫn sự lạnh lùng và một chút khâm phục đối với sự tinh ranh của đối thủ.

Họ bắt đầu tiến sâu vào Thạch Lâm Địa Ngục, bước đi chậm rãi và cảnh giác. Mỗi bước chân đều phải tính toán kỹ lưỡng, vì một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến họ rơi vào vực sâu hoặc bị yêu thú tấn công bất ngờ. Các con đường hẹp, quanh co, dẫn họ đi qua những hẻm núi tối tăm, nơi ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới. Bóng của họ đổ dài và méo mó dưới ánh sáng lờ mờ của bình minh sắp tới, tạo thành những hình thù kỳ dị trên nền đá.

Bất chợt, một tiếng động nhỏ xẹt qua. Một cái bóng đen thoảng qua phía trước, lướt nhanh giữa hai cột đá khổng lồ, rồi biến mất vào sâu trong mê cung. Lâm Phong và Trần Hạo đồng thời dừng lại, ánh mắt trao đổi nhanh chóng, cả hai đều hiểu rằng, cuộc hành trình vào sào huyệt Hắc Phong Trại đã chính thức bắt đầu, và những hiểm nguy thực sự đang chờ đợi phía trước. Hắc Phong Trại, bọn ngươi đã dám chạm vào quê hương ta, vậy thì đừng trách Lâm Phong này vô tình!

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ