Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo trong làn gió biển. Lòng chàng nặng trĩu những suy nghĩ. Trách nhiệm của chàng, một lần nữa, lại vượt ra ngoài tưởng tượng. Không chỉ là bảo vệ bản thân, bảo vệ những người chàng yêu thương, mà còn là bảo vệ cả một thế giới, cả một Thiên Đạo. Sự bất an trong lòng chàng càng lúc càng lớn, nhưng cùng với đó là một ý chí kiên cường không thể lay chuyển.
“Chúng ta sẽ không ngồi yên,” Lâm Phong nói, giọng chàng vang vọng, đầy sức mạnh và quyết tâm. Ánh mắt chàng quét qua từng mỹ nhân, nhìn vào sự tin tưởng và tình yêu thương vô điều kiện trong đôi mắt họ. “Cổ Lão Khí Linh đã nói, huyết mạch của ta là chìa khóa. Những dị tượng này, chính là lời cảnh báo. Chúng ta sẽ không trốn tránh. Chúng ta sẽ tìm hiểu. Chúng ta sẽ đối mặt.”
Chàng nắm chặt tay Hạ Vũ, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của nàng. “Dù là một lời nguyền cổ xưa, hay một âm mưu của Thiên Đạo, chúng ta cũng sẽ vén màn bí mật. Ma Tôn Huyết Ảnh, hắn chỉ là một quân cờ. Kẻ đứng sau hắn, mới là mục tiêu thực sự của chúng ta.”
Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong khẽ ‘chiêm chiếp’ một tiếng, rồi dùng đầu dụi dụi vào má chàng, như thể đồng tình. Những dị tượng nhỏ bé trên Bích Hải Tiên Đảo này, chỉ là khúc dạo đầu. Chúng là những đốm lửa đầu tiên báo hiệu cho một trận cháy rừng dữ dội sắp bùng lên khắp tu chân giới, một biến cố mà không ai có thể ngờ tới. Lâm Phong và các nàng, đứng giữa khu vườn linh thảo đang dần héo úa, cảm nhận rõ ràng rằng con đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai, hiểm nguy, nhưng cũng tràn đầy những cơ hội để khám phá những bí ẩn vĩ đại nhất của vũ trụ.
Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Và tâm Lâm Phong, giờ đây, đã hoàn toàn hướng về sứ mệnh vá trời, cứu thế. Những dị tượng này, dù đáng sợ, nhưng cũng là lời kêu gọi, là động lực để chàng tiếp tục tiến bước trên con đường Tu Đạo Vô Tận, cùng với những người tình Tình Ái Vô Biên của mình. Một chương mới, đầy thử thách và biến động, đã chính thức mở ra.
***
Rời khỏi Bích Hải Tiên Đảo sau khi đã củng cố lại tinh thần và lập kế hoạch sơ bộ, Lâm Phong không chọn cách bay thẳng đến những vùng đất xa xôi. Chàng quyết định bắt đầu từ những nơi gần gũi nhất, những nơi mà dấu hiệu suy yếu linh khí đã biểu hiện rõ ràng nhất, theo như lời kể từ các đệ tử và trưởng lão của Bích Hải Tiên Môn mà họ đã hỏi thăm. Dòng Sông Lam Thủy, một huyết mạch tươi đẹp chảy qua nhiều quốc gia và vùng đất phàm trần lẫn tu chân, được nhắc đến như một nơi có nhiều biến động khó hiểu gần đây.
Buổi sáng muộn, ánh nắng vàng nhạt cố gắng xuyên qua những đám mây xám vần vũ trên nền trời, tạo nên một cảnh tượng vừa thơ mộng vừa u hoài. Lâm Phong cùng Tuyết Dao và Mộc Ly đang ngồi trên một chiếc thuyền nhỏ, xuôi dòng Lam Thủy. Chiếc thuyền không có cánh buồm, cũng chẳng cần người chèo, nó nhẹ nhàng lướ đi trên mặt nước nhờ vào linh lực điều khiển của Lâm Phong. Tiếng nước chảy róc rách dưới mạn thuyền, tiếng mái chèo khua nước từ xa vọng lại của những ngư dân địa phương, cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven bờ, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng yên bình của tự nhiên. Mùi nước sông trong lành, mùi cá tươi mặn mòi quyện lẫn mùi bùn đất ẩm ướt, phả vào mũi, mang đến một cảm giác thư thái đến lạ thường.
Ban đầu, khung cảnh hai bên bờ sông vẫn giữ được vẻ đẹp vốn có của nó. Những hàng cây liễu rủ tơ xanh mướt, những bụi hoa dại khoe sắc thắm, và những ngôi làng chài nhỏ nằm nép mình bên bờ, khói bếp lững lờ bay lên, tạo nên một bức tranh thủy mặc sống động. Lâm Phong, với đôi mắt đen láy sâu thẳm, ngắm nhìn cảnh vật, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào. Thôn Thiên Thử, với bộ lông trắng muốt, ban đầu còn tinh nghịch nhảy nhót trên vai Lâm Phong, thỉnh thoảng lại vươn móng vuốt nhỏ xíu cố gắng vồ lấy những con cá nhỏ đang bơi lội dưới nước.
Thế nhưng, càng tiến sâu vào thượng nguồn, hoặc có lẽ là càng đi xa khỏi tầm ảnh hưởng của Bích Hải Tiên Đảo, không khí trên dòng Lam Thủy càng trở nên nặng nề. Mộc Ly, với tâm hồn gắn liền với tự nhiên, là người đầu tiên cảm nhận được sự thay đổi. Nàng ngồi im lặng, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, giờ đây ánh lên vẻ bồn chồn. Nàng khẽ nhắm mắt, vươn bàn tay nhỏ nhắn ra ngoài mạn thuyền, như muốn chạm vào dòng linh khí vô hình đang chảy lượn.
“Phong ca ca, nơi này… Linh khí thật kỳ lạ,” giọng Mộc Ly trong trẻo, líu lo thường ngày giờ lại mang một chút run rẩy. Nàng rụt tay về, ôm chặt lấy thân mình. “Giống như bị ai đó rút cạn, nhưng lại có một thứ năng lượng khác, rất đáng sợ… Nó đang len lỏi vào từng ngọn cây, từng phiến lá.”
Đồng thời, Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng không còn vẻ tinh nghịch nữa. Đôi mắt to tròn của nó giờ mở to hết cỡ, đồng tử co rút lại, biểu lộ sự bất an tột độ. Nó rúc chặt vào cổ Lâm Phong, toàn thân run rẩy, khẽ ‘chiêm chiếp’ những tiếng gấp gáp, như đang cố gắng cảnh báo chủ nhân về một mối nguy hiểm vô hình. Sự hoảng loạn của linh thú nhỏ bé này càng làm tăng thêm sự lo lắng trong lòng Lâm Phong.
Tuyết Dao, nàng mỹ nhân băng giá như tuyết, cũng không thể giữ được vẻ bình thản thường ngày. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh của nàng quét qua những hàng cây ven sông. “Không chỉ linh khí, những cây liễu ven sông này… lá của chúng có màu đen, không phải do bệnh tật, mà như bị mục ruỗng từ bên trong.” Nàng chỉ tay về phía một cụm liễu rủ, nơi những tán lá xanh mướt trước đó giờ đã chuyển sang một màu đen sạm, quắt queo, trông như bị cháy khô nhưng lại không có dấu vết của lửa.
Lâm Phong vuốt ve Thôn Thiên Thử, cảm nhận nhịp tim đập loạn xạ của nó. Ánh mắt chàng trầm tư quét qua cảnh vật xung quanh. Quả thực, càng đi xa, cảnh vật càng trở nên quái dị. Những bụi linh thảo ven bờ sông, vốn dĩ phải xanh tươi mơn mởn, giờ đây có những cây héo úa, rũ rượi, nhưng lại có những cây khác mọc vống lên một cách bất thường, thân cành vặn vẹo, lá cây có màu sắc kỳ lạ, không phải màu xanh tự nhiên mà là một màu xanh xám xịt hoặc tím bầm. Một vài cây cổ thụ lớn, thân cây đã biến thành màu xám tro, vỏ cây nứt nẻ như bị phong hóa hàng nghìn năm, dù rõ ràng chúng vẫn đang đứng vững.
“Linh khí hỗn loạn… năng lượng đáng sợ…” Lâm Phong lẩm bẩm, những lời của Cổ Lão Khí Linh lại vang vọng trong tâm trí chàng. *‘Thiên Đạo Vết Nứt’ không chỉ ảnh hưởng đến một giới diện, mà có thể lan rộng ra toàn bộ các giới. Đây là những dấu hiệu đầu tiên của một cuộc khủng hoảng lớn hơn nhiều.* Chàng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực. Sự thay đổi này không phải là sự suy yếu đơn thuần của linh khí như trên Bích Hải Tiên Đảo, mà là sự biến chất, sự bóp méo của chính nguyên tắc tự nhiên.
Mộc Ly khẽ rên lên một tiếng nhỏ, nàng không thể chịu đựng được sự hỗn loạn này nữa. Nàng nhắm chặt mắt, hai tay ôm lấy đầu, cố gắng ngăn chặn những cảm giác đau đớn từ đại địa vọng lại. “Phong ca ca, ta… ta cảm thấy đau quá. Thiên nhiên ở đây đang gào thét, đang bị một thứ gì đó bóp nghẹt. Nó không phải là chết đi, mà là… bị biến dạng, bị ép buộc phải trở thành một thứ khác.” Giọng nàng nghẹn ngào, mang theo sự đau khổ sâu sắc.
Tuyết Dao tiến đến gần một thân cây liễu, cẩn thận dùng đầu ngón tay chạm vào một chiếc lá đen sạm. Chiếc lá lập tức hóa thành tro bụi ngay khi nàng chạm vào, không hề có chút sinh khí nào. “Sự mục ruỗng này không phải do thời gian, cũng không phải do bệnh tật. Nó giống như… sinh lực của vật chất bị hút cạn, sau đó bị thay thế bằng một thứ năng lượng khác, một thứ năng lượng tử vong và biến dị.” Nàng ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự cảnh giác.
Lâm Phong đứng dậy, ánh mắt sắc bén quét qua toàn bộ cảnh vật. Huyễn Mặc Quyển trong tay áo chàng khẽ rung động, phát ra một luồng khí lạnh lẽo, như đang phản ứng với những biến động của môi trường. “Không thể sai được. Đây chính là dấu hiệu của sự suy yếu Thiên Đạo mà Cổ Lão Khí Linh đã cảnh báo, nhưng có vẻ như nó không chỉ là suy yếu. Có một thế lực nào đó đang chủ động can thiệp, biến đổi, thậm chí là hủy hoại trật tự tự nhiên.”
Chàng nhìn Mộc Ly đang đau khổ, rồi quay sang Tuyết Dao đang trầm tư. Trái tim chàng thắt lại. Những dị tượng này không chỉ là lời cảnh báo, chúng còn là những nhát dao đâm vào trái tim của những người yêu thiên nhiên như Mộc Ly. Lâm Phong biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước sẽ còn gian nan hơn rất nhiều. Chàng nắm chặt tay, quyết tâm càng thêm kiên định. Những gì chàng đang chứng kiến, đã vượt xa khỏi phạm vi hiểu biết thông thường của tu chân giới. Đây không còn là cuộc chiến giữa chính đạo và tà đạo, mà là cuộc chiến bảo vệ sự tồn vong của thế giới.
Chiếc thuyền nhỏ tiếp tục lướ đi, mang theo ba người và một linh thú, tiến sâu vào vùng đất đang dần biến chất, hướng tới những bí ẩn kinh hoàng đang chờ đợi.
***
Khi đến nơi, nhóm Lâm Phong chứng kiến một cảnh tượng kinh hoàng, hoàn toàn khác xa với vẻ đẹp yên bình của dòng Lam Thủy mà họ vừa rời đi. Thôn Vân Thủy, một ngôi làng nhỏ mà theo lời kể của những người dân địa phương là nơi có phong cảnh hữu tình, đất đai màu mỡ, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Buổi chiều tà, mưa bụi lất phất rơi, gió lạnh rít gào, càng làm tăng thêm vẻ tiêu điều, bi thảm của nơi này.
Những căn nhà, vốn dĩ được xây bằng gỗ và đá, giờ sụp đổ tan tành, mái ngói vỡ nát, tường gạch vỡ vụn, ngổn ngang thành những đống đổ nát không hơn gì gạch vụn và xà bần. Không một căn nhà nào còn nguyên vẹn, tất cả đều mang dấu vết của một sự tàn phá khủng khiếp, vượt xa sức công phá của một cơn bão hay một trận động đất thông thường. Cây cối xung quanh thôn, thay vì đổ rạp hoặc cháy rụi, lại có một số thì khô héo thành tro bụi chỉ bằng một cái chạm tay, một số khác lại mục ruỗng một cách quỷ dị, thân cây vặn vẹo như những con quái vật đau đớn, lá cây có màu đen sạm, trông như bị ngâm trong một loại axit ăn mòn cực mạnh. Mùi tử khí nồng nặc, quyện lẫn mùi mục ruỗng và một thứ mùi tanh tưởi, khó chịu đến ghê người, xộc thẳng vào mũi, khiến Lâm Phong phải chau mày.
Toàn bộ thôn Vân Thủy chìm trong một sự im lặng đáng sợ. Không một tiếng chim hót, không một tiếng côn trùng kêu, không một bóng người. Chỉ có tiếng gió lạnh rít gào qua những tàn tích đổ nát, như tiếng khóc than của một linh hồn bị mắc kẹt. Bầu không khí nặng nề, u ám, mang theo một cảm giác lạnh lẽo thấu xương, không chỉ từ cái lạnh của cơn mưa mà còn từ một thứ năng lượng tà dị đang bao trùm khắp nơi.
Mộc Ly, vừa đặt chân xuống đất, đã bật khóc nức nở. Đôi mắt to tròn của nàng giờ đây ngấn lệ, nhìn chằm chằm vào khung cảnh hoang tàn trước mắt. Nàng quỳ xuống, đôi tay nhỏ nhắn run rẩy chạm vào nền đất khô cằn, nơi từng là một thảm cỏ xanh mướt. “Thiên nhiên… nó đang khóc,” giọng nàng nghẹn ngào, run rẩy đến tội nghiệp. “Cả sự sống ở đây đều bị bóp méo, không phải chết đi, mà là… biến dạng. Nó không còn là chính nó nữa, Phong ca ca. Năng lượng ở đây… thật đáng sợ. Nó giống như một bàn tay vô hình đang vặn vẹo mọi thứ, bóp nát sự sống và thay thế nó bằng một thứ gì đó ghê tởm.”
Lâm Phong, với khuôn mặt thanh tú giờ đây phủ đầy sự nghiêm trọng, dùng thần thức quét qua toàn bộ thôn. Ánh mắt chàng kiên định, sắc bén nhưng chứa đựng một nỗi trầm tư sâu sắc. “Đây không phải là thiên tai… có thứ gì đó đã can thiệp vào. Sức mạnh này… không giống bất kỳ công pháp tà đạo nào ta từng biết.” Chàng khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng đầy nặng nề.
Thôn Thiên Thử trên vai chàng ‘chiêm chiếp’ liên hồi, toàn thân dựng đứng lông, đôi mắt to tròn liên tục đảo quanh, biểu hiện sự hoảng loạn tột độ. Nó rúc sâu vào cổ Lâm Phong, như muốn tìm kiếm sự bảo vệ.
Tuyết Dao, với dáng người mảnh mai, cao ráo, bước đi nhẹ nhàng nhưng đầy cảnh giác. Nàng cẩn thận kiểm tra các tàn tích, ánh mắt phượng sắc lạnh không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào. Nàng tiến đến một vũng bùn đen ngòm quánh đặc, nơi đáng lẽ ra phải là một con suối nhỏ trong lành. Nàng khẽ chạm ngón tay vào vũng bùn, một luồng khí lạnh lẽo, ăn mòn lập tức truyền đến, khiến nàng phải rụt tay về. “Nước suối đã khô cạn, nhưng thứ bùn này… không phải là bùn bình thường. Nó mang theo một loại năng lượng ăn mòn, một loại tử khí đậm đặc, nhưng lại không có dấu hiệu của bất kỳ loại độc tố nào mà ta biết.”
Lâm Phong đi sâu vào trong thôn, kiểm tra từng dấu vết. Chàng phát hiện ra những điểm bất thường không thể do thiên tai thông thường gây ra. Đất đai ở đây đã hoàn toàn biến chất, trở nên khô cằn và bạc màu, có những chỗ thậm chí còn hóa thành cát mịn, như thể đã trải qua hàng nghìn năm phong hóa trong một đêm. Những tảng đá lớn, vốn cứng rắn, giờ lại trở nên xốp và dễ vỡ, giống như những khối bọt biển khổng lồ.
Chàng cúi xuống, chạm tay vào một thân cây đã hóa tro bụi, nhưng lại không có mùi khói hay dấu vết của lửa. “Sự hủy diệt này… không phải là sự phá hủy vật chất thông thường. Nó là sự biến đổi, sự thay đổi bản chất của vạn vật. Từ linh khí, đến sinh vật, đến cả đất đá. Ma Tôn Huyết Ảnh, dù tà ác đến mấy, cũng không thể tạo ra loại biến đổi quỷ dị này.” Lâm Phong lẩm bẩm, trong tâm trí chàng, những lời của Cổ Lão Khí Linh về ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ và ‘thế lực cổ xưa’ lại càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Đây không phải là một âm mưu của con người, hay của bất kỳ thế lực nào trong giới tu chân mà chàng từng biết. Đây là một mối đe dọa đến từ một chiều không gian khác, một thế lực hoàn toàn xa lạ, đang dần nuốt chửng thế giới này.
Sự lạnh lẽo thấu xương từ không khí bị biến chất, hình ảnh làng quê tan hoang dưới ánh mưa bụi mờ ảo, tất cả tạo nên một bức tranh tận thế, khiến trái tim Lâm Phong nặng trĩu. Gánh nặng trách nhiệm đè lên vai chàng càng lúc càng lớn. Chàng không chỉ phải bảo vệ bản thân và những người thân yêu, mà còn phải đối mặt với một mối đe dọa có khả năng hủy diệt toàn bộ thế giới. Sự mơ hồ về ‘tà niệm cổ xưa’ và ‘kẻ xâm lấn’ gây ra một sự bất an sâu sắc. Đây là một loại kẻ thù mà chàng chưa từng đối mặt, một kẻ thù có thể thao túng và biến đổi chính bản chất của vạn vật.
Chàng nắm chặt Huyễn Mặc Quyển trong tay áo, cảm nhận luồng khí lạnh lẽo nhưng kiên định từ nó. Huyễn Mặc Quyển, một vật phẩm thần bí luôn đồng hành cùng chàng, dường như đang cộng hưởng với sự hỗn loạn của thế giới, nhưng cũng đồng thời truyền cho chàng một nguồn sức mạnh vô hình, một sự kết nối sâu sắc với những bí ẩn của Thiên Đạo. Dù mối đe dọa có lớn đến đâu, dù kẻ thù có bí ẩn đến mấy, Lâm Phong biết chàng không thể lùi bước. Chàng phải tìm ra sự thật, phải tìm ra cách ngăn chặn sự hủy diệt này.
Tuyết Dao và Mộc Ly đứng cạnh chàng, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Họ đã nhìn thấy sự kinh hoàng, đã cảm nhận được nỗi đau của đại địa, nhưng không ai trong số họ tỏ ra sợ hãi hay muốn bỏ cuộc. Tình yêu thương và sự tin tưởng dành cho Lâm Phong đã tôi luyện họ thành những người đồng hành kiên cường nhất. Lâm Phong nhìn họ, trong lòng dâng lên một sự ấm áp. Dù con đường phía trước có tối tăm đến mấy, có họ bên cạnh, chàng sẽ không bao giờ đơn độc.
***
Đêm tối buông xuống, mang theo cái lạnh thấu xương và gió lớn rít gào, càng làm nổi bật vẻ hoang tàn của Thôn Vân Thủy. Sau khi cẩn thận kiểm tra khắp làng mà không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của sự sống hay manh mối rõ ràng về nguyên nhân của tai họa, Lâm Phong quyết định tạm thời rút lui đến một khu vực an toàn hơn ở lân cận. May mắn thay, chàng đã tìm thấy một vài người sống sót đang ẩn náu trong một lều tạm bợ được dựng vội vã từ những tấm vải bạt rách nát và cành cây khô, cách thôn khoảng vài dặm. Đó là một nhóm khoảng mười người, bao gồm cả trẻ em và người già, những người đã may mắn thoát khỏi thảm họa một cách kỳ diệu.
Khi Lâm Phong, Tuyết Dao và Mộc Ly bước vào lều, bầu không khí bên trong trở nên căng thẳng. Những người sống sót co ro bên đống lửa nhỏ đang cháy leo lét, ánh mắt họ đầy sợ hãi và cảnh giác. Khuôn mặt họ hốc hác, quần áo rách rưới, toàn thân run rẩy không ngừng, không chỉ vì cái lạnh bên ngoài mà còn vì nỗi kinh hoàng vẫn còn ám ảnh trong tâm trí.
“Các vị… các vị là ai?” Một người đàn ông trung niên, có lẽ là tộc trưởng hoặc người có tiếng nói nhất trong nhóm, run rẩy hỏi, giọng nói khản đặc vì sợ hãi.
Lâm Phong tiến lên một bước, ánh mắt chàng ôn hòa, cố gắng trấn an họ. “Chúng ta là những người tu hành đi ngang qua. Chúng ta đã thấy tình cảnh của thôn các ngươi, và muốn giúp đỡ.” Chàng dùng linh lực nhẹ nhàng bao bọc lấy không khí trong lều, giúp làm dịu đi cái lạnh và xoa dịu phần nào nỗi sợ hãi trong tâm trí họ. Huyễn Mặc Quyển trong tay áo chàng khẽ phát ra ánh sáng mờ nhạt, như đang cộng hưởng với sự hỗn loạn của thế giới bên ngoài, nhưng đồng thời cũng tỏa ra một luồng năng lượng bình ổn, trấn an.
Thôn Thiên Thử, vốn đang run rẩy, lúc này cũng nhảy xuống từ vai Lâm Phong, khẽ kêu ‘chiêm chiếp’ vài tiếng rồi dụi đầu vào chân Mộc Ly, dường như cũng cảm nhận được nỗi đau khổ của những người phàm nhân này. Mộc Ly cúi xuống, ôm lấy Thôn Thiên Thử, ánh mắt nàng đầy xót xa.
Khi cảm nhận được sự ấm áp và bình yên từ Lâm Phong, những người sống sót dần thả lỏng. Nỗi sợ hãi của họ được thay thế bằng một sự tuyệt vọng sâu sắc. Họ bắt đầu kể lại những gì đã xảy ra, những lời kể đứt quãng, đầy hoảng loạn, nhưng lại hé lộ những chi tiết kinh hoàng.
“Nó… nó không phải là thiên tai! Là một thứ gì đó… đen tối, nuốt chửng sự sống!” Một bà lão tóc bạc phơ run rẩy nói, đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. “Không có gió bão, không có động đất… chỉ là một màn sương đen kịt đột nhiên kéo đến, nuốt chửng mọi thứ. Khi màn sương tan đi, mọi thứ đều biến đổi. Cây cối héo úa, đất đai khô cằn, và… và những người không kịp chạy trốn… họ biến mất, hoặc biến thành những thứ quái dị, không còn là con người nữa.”
Một người đàn ông khác bổ sung, giọng nói vẫn còn nghẹn ngào vì sợ hãi. “Những lời đồn đại về ‘kẻ xâm lấn’ từ vực sâu… là thật! Chúng tôi đã nghe nói về nó từ những câu chuyện cổ, về một ‘tà niệm cổ xưa’ sẽ trỗi dậy khi Thiên Đạo suy yếu. Chúng tôi nghĩ đó chỉ là truyền thuyết… nhưng giờ đây… nó đã thành sự thật.”
Lâm Phong lắng nghe từng lời, tâm trí chàng như một cỗ máy đang phân tích mọi thông tin. Từng chi tiết nhỏ nhặt đều được chàng liên kết với những lời cảnh báo của Cổ Lão Khí Linh. ‘Thiên Đạo Vết Nứt’, ‘thế lực cổ xưa’, ‘kẻ xâm lấn’… tất cả đang dần trở thành hiện thực, rõ ràng và tàn khốc hơn cả những gì chàng tưởng tượng.
“Một màn sương đen kịt… nuốt chửng sự sống… biến đổi vạn vật,” Lâm Phong lẩm bẩm, nắm chặt Huyễn Mặc Quyển trong tay. “Thiên Đạo Vết Nứt… không ngờ lại nghiêm trọng đến mức này. Đây mới chỉ là khởi đầu…” Chàng ngước mắt nhìn lên trần lều rách nát, xuyên qua khe hở, chàng thấy bầu trời đêm lạnh lẽo, những đám mây xám vẫn vần vũ như những con quái vật đang chờ đợi.
Tuyết Dao tiến đến gần, bàn tay nàng khẽ đặt lên vai Lâm Phong, truyền cho chàng một chút ấm áp và sự ủng hộ. “Vậy những lời đồn đại về ‘kẻ xâm lấn’ từ vực sâu, hay từ một nơi nào đó không thuộc thế giới này… có lẽ không phải là vô căn cứ.” Nàng nhìn Lâm Phong, đôi mắt phượng nàng ánh lên sự kiên quyết.
Mộc Ly, sau khi đã trấn an được Thôn Thiên Thử, cũng nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy sự tin tưởng. “Phong ca ca, chúng ta phải làm gì? Màn sương đó… nó không chỉ lấy đi sự sống, nó còn bóp méo linh hồn của những gì còn sót lại. Ta cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự biến chất của vạn vật.”
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận gánh nặng trách nhiệm đang đè lên đôi vai mình. Chàng an ủi những người sống sót, hứa sẽ tìm cách giúp đỡ họ và tìm ra nguyên nhân của tai họa. Trong lòng chàng, những lời của Cổ Lão Khí Linh lại vang vọng, *bí mật về huyết mạch của Lâm Phong được Khí Linh nhắc đến, cho thấy nó không chỉ là nguồn gốc mà còn là chìa khóa để giải quyết cuộc khủng hoảng 'Thiên Đạo Vết Nứt'.* Chàng biết, mình không thể trốn tránh số mệnh. Những dị tượng này, những lời đồn đại về ‘kẻ xâm lấn’ và ‘tà niệm cổ xưa’, tất cả đều chỉ ra một mối đe dọa vượt xa Ma Tôn Huyết Ảnh. Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một con tốt, một kẻ lợi dụng tình hình. Kẻ đứng sau hắn, thứ ‘tà niệm cổ xưa’ này, mới là mục tiêu thực sự.
“Chúng ta sẽ tìm hiểu,” Lâm Phong nói, giọng chàng vang vọng, đầy sức mạnh và quyết tâm. “Chúng ta sẽ tìm ra nguồn gốc của màn sương đen đó, và tìm cách ngăn chặn nó.” Chàng nhìn về phía Thôn Vân Thủy đổ nát, trong tay Huyễn Mặc Quyển khẽ phát ra ánh sáng mờ nhạt, như đang cộng hưởng với sự hỗn loạn của thế giới.
Những vết tích hủy diệt không tự nhiên, sự biến chất của vạn vật, tất cả báo hiệu một loại sức mạnh tà ác mới, nguyên thủy và đáng sợ hơn bất kỳ thứ gì chàng từng đối mặt. Các lời đồn đại về ‘kẻ xâm lấn’ từ ‘vực sâu’ hoặc ‘ngoài thế giới’ gợi ý về nguồn gốc của thế lực đứng sau ‘Thiên Đạo Vết Nứt’, một mối đe dọa không đến từ giới này. Sự nhạy cảm đặc biệt của Mộc Ly và Thôn Thiên Thử với sự hỗn loạn của linh khí sẽ là một yếu tố quan trọng trong việc phát hiện và đối phó với các dị tượng sắp tới. Quy mô và tính chất quỷ dị của sự tàn phá này cho thấy đây chỉ là một trong nhiều sự kiện tương tự đang hoặc sẽ xảy ra trên khắp các giới.
Đêm đó, Lâm Phong không ngủ. Chàng trầm ngâm nhìn ngọn lửa leo lét trong lều, nhìn những khuôn mặt hốc hác của những người sống sót, và cảm nhận sự rung động của Huyễn Mặc Quyển. Con đường phía trước đầy rẫy chông gai, hiểm nguy, nhưng chàng không hề lùi bước. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Lâm Phong đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì, để bảo vệ những người chàng yêu thương, và để vá lại những vết nứt của Thiên Đạo.