Đêm đen như mực bao trùm lấy Thôn Vân Thủy, nơi từng là một làng chài yên bình nay chỉ còn là phế tích hoang tàn. Trên một gò đất cao, Lâm Phong đứng lặng lẽ, ánh mắt chàng xa xăm xuyên qua màn đêm, hướng về phía ánh lửa trại yếu ớt leo lét nơi những người sống sót đang co ro, run rẩy trong sợ hãi và lạnh lẽo. Gió lạnh rít qua những tàn tích đổ nát, mang theo tiếng than khóc yếu ớt, những âm thanh đau thương quyện vào mùi tro tàn, mùi ẩm mốc của sự mục ruỗng, và cả một thứ mùi khét lờ mờ, quỷ dị, khiến lồng ngực chàng như bị bóp nghẹt. Bầu không khí u ám, trầm mặc, nặng nề đến nghẹt thở, tràn ngập sự tuyệt vọng và nỗi lo lắng khôn nguôi.
Trong lòng Lâm Phong, lời cảnh báo của Cổ Lão Khí Linh về ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ vang vọng không ngừng, hòa lẫn với những câu chuyện kinh hoàng về ‘tà niệm cổ xưa’ mà những người dân làng kể lại. Tất cả hòa quyện thành một bức tranh đáng sợ về vận mệnh thế giới, một bức tranh mà chàng không thể nào thoát khỏi. Bên cạnh chàng, Tuyết Dao nép sát, bàn tay nàng khẽ nắm lấy tay chàng, truyền đi một hơi ấm dịu dàng, một sự ủng hộ vô thanh. Đôi mắt phượng của nàng ánh lên vẻ lo lắng nhưng cũng đầy kiên định, cùng hướng về phía trước, nơi bóng tối nuốt chửng những gì còn sót lại của Thôn Vân Thủy. Mộc Ly, sau khi đã trấn an được Thôn Thiên Thử đang cuộn tròn trong tay mình, cũng đứng cạnh Lâm Phong, ánh mắt nàng chất chứa sự lo sợ cho những sinh linh vô tội, nhưng ẩn sâu trong đó là sự tin tưởng tuyệt đối vào chàng. Nàng cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự biến chất của vạn vật nơi đây, một cảm giác bồn chồn, bất an không ngừng dâng lên trong lòng.
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh tâm trí đang quay cuồng với vô số suy nghĩ. Chàng nhìn về phía những người sống sót đang co ro bên đống lửa, rồi lại nhìn về phía bóng đêm dày đặc của Thôn Vân Thủy, nơi những bí ẩn khủng khiếp đang ẩn giấu. Chàng nhận ra, những gì mình chứng kiến ở đây không phải là một tai họa thiên nhiên thông thường. Nó quá quỷ dị, quá tàn khốc, và mang một dấu ấn của sự mục nát không thể giải thích bằng bất cứ quy luật tự nhiên nào.
“Những gì chúng ta thấy ở đây… không phải là tự nhiên,” giọng Lâm Phong trầm thấp, vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch, mang theo một sự nghiêm trọng hiếm thấy. “Có một thứ gì đó cổ xưa đang thức tỉnh, và nó đang lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo để tàn phá thế giới này. Các nàng, ta cần phải hiểu rõ hơn về nguồn gốc của thứ sức mạnh quỷ dị này.”
Tần Nguyệt, luôn điềm tĩnh và uyên bác, bước tới gần hơn. Nàng vuốt nhẹ mái tóc đen nhánh, đôi mắt phượng ẩn chứa sự suy tư sâu sắc. “Theo ghi chép cổ, một số vùng đất thiêng có thể trở thành cấm địa khi linh khí biến chất, đặc biệt là sau các sự kiện chấn động như ‘Thiên Đạo Vết Nứt’,” nàng nói, giọng nói trầm ấm, rõ ràng mang tính học thuật. “Ma khí cổ xưa thường ẩn mình ở những nơi như vậy, chờ đợi thời cơ để bùng phát. Có lẽ, những gì xảy ta ở Thôn Vân Thủy này, chỉ là một nhánh nhỏ của sự bùng phát lớn hơn.”
Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ và khí chất anh hùng, siết chặt trường thương trong tay. Nàng luôn là người nhạy bén với nguy hiểm và sẵn sàng hành động. “Ta có thể cảm nhận được một luồng khí tức bất an từ phía Tây,” nàng nói, giọng dứt khoát, ánh mắt sắc bén như chim ưng nhìn về một hướng cụ thể. “Rất mạnh, nhưng lại rất cũ kỹ, như thể nó đã ngủ yên hàng ngàn năm và giờ đang dần thức tỉnh. Nó không giống ma khí của Ma Long Điện, mà nặng nề hơn, âm u hơn rất nhiều.”
Lâm Phong gật đầu, lời của Lam Yên đã xác nhận phán đoán của chàng. Cảm giác bồn chồn trong lòng chàng càng thêm mãnh liệt. “Phía Tây… có phải là khu vực Đầm Lầy Tử Vong mà chúng ta đã nghe nói đến không?” chàng hỏi, quay sang Tần Nguyệt.
Tần Nguyệt khẽ gật đầu. “Đúng vậy, Lâm Phong. Đầm Lầy Tử Vong là một cấm địa nổi tiếng, nơi linh khí cực kỳ hỗn loạn và có vô số lời đồn đại về những sinh vật biến dị do ma khí cổ xưa gây ra. Từ lâu, nó đã bị coi là một vùng đất chết, không ai dám đặt chân vào. Nhưng nếu có một nguồn ma khí cổ xưa đang trỗi dậy, nơi đó có lẽ là điểm khởi đầu.”
Lâm Phong nhìn Tần Nguyệt, rồi lại nhìn Lam Yên, ánh mắt chàng tràn đầy sự tin tưởng và quyết đoán. “Tần Nguyệt, Lam Yên, ta tin vào khả năng phân tích và trực giác của các nàng. Hai nàng hãy đi một chuyến đến Đầm Lầy Tử Vong, điều tra kỹ lưỡng xem nguồn gốc của ma khí đó là gì, và nó có liên hệ gì với những gì đã xảy ra ở Thôn Vân Thủy này.” Chàng quay sang Tuyết Dao và Mộc Ly. “Dao nhi, Mộc Ly, chúng ta sẽ hỗ trợ từ xa, theo dõi tình hình bằng linh thức và sẵn sàng ứng cứu khi cần.”
Tuyết Dao gật đầu, ánh mắt nàng kiên định. “Huynh cứ yên tâm, Lâm Phong. Chúng ta sẽ là hậu phương vững chắc cho họ.”
Mộc Ly cũng gật đầu lia lịa, vẻ lo lắng trên mặt nàng không giảm bớt, nhưng ý chí chiến đấu vẫn tràn đầy. “Phong ca ca cứ yên tâm, ta sẽ bảo vệ tỷ tỷ và Lam Yên tỷ tỷ thật tốt. Thôn Thiên Thử cũng sẽ giúp ích.” Thôn Thiên Thử trong tay nàng như hiểu được lời chủ nhân, khẽ kêu chiêm chiếp, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lâm Phong, đầy vẻ đáng yêu nhưng cũng rất quyết tâm.
Lâm Phong nhìn lại Thôn Vân Thủy đổ nát, trong lòng trào dâng một cảm giác nặng trĩu. ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ không phải là một truyền thuyết, nó đang trở thành hiện thực, tàn khốc hơn bất cứ điều gì chàng có thể tưởng tượng. Chàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go. Nhưng chàng không lùi bước. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Lâm Phong đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì, để bảo vệ những người chàng yêu thương, và để vá lại những vết nứt của Thiên Đạo. Chàng tin rằng, dù khó khăn đến đâu, chỉ cần mọi người sát cánh bên nhau, họ sẽ vượt qua được mọi thử thách. Sau khi vạch ra kế hoạch cụ thể, Lâm Phong dặn dò Tần Nguyệt và Lam Yên mọi điều cần thiết, từ việc bảo vệ bản thân cho đến cách thức liên lạc. Chàng không quên trao cho mỗi nàng một phù ngọc hộ thân cao cấp, đề phòng vạn nhất. Tần Nguyệt và Lam Yên cũng không chần chừ, nhanh chóng chuẩn bị, kiểm tra lại pháp bảo, đan dược và trang bị cần thiết. Đôi mắt họ đều ánh lên sự nghiêm túc và quyết tâm, sẵn sàng đối mặt với mọi hiểm nguy đang chờ đợi ở Đầm Lầy Tử Vong.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua màn sương mù độc hại đang bao phủ Đầm Lầy Tử Vong, Tần Nguyệt và Lam Yên đã tiến sâu vào vùng đất chết chóc này. Dù là ban ngày, nhưng nơi đây vẫn u ám như đêm tối, ánh sáng bị sương mù dày đặc và những tán cây cổ thụ mục ruỗng nuốt chửng. Không khí trở nên đặc quánh, nặng nề, tràn ngập mùi bùn thối rữa, mùi khí độc nồng nặc và cả mùi tanh tưởi của xác chết không rõ là của sinh vật nào. Mỗi hơi thở đều mang theo một sự ghê rợn, chết chóc, khiến lồng ngực như bị đè nén. Tiếng bùn lầy sục sôi dưới chân, tiếng côn trùng kêu vo ve với những âm điệu quái dị, tiếng ếch nhái rên rỉ như ma quỷ, và cả tiếng gầm gừ xa xăm của những loài yêu thú biến dị, tất cả tạo nên một bản giao hưởng kinh hoàng của sự mục nát và tuyệt vọng.
Lam Yên, với dáng người cao ráo, săn chắc và khí chất mạnh mẽ, bước đi tiên phong. Trường thương của nàng khẽ rung lên, ánh sáng đỏ sẫm bao phủ, sẵn sàng đánh tan mọi chướng ngại vật. Nàng di chuyển nhanh nhẹn, đôi mắt sắc bén như chim ưng không ngừng quét qua mọi ngóc ngách, cảnh giác cao độ với mọi mối hiểm nguy tiềm ẩn. Trên vai nàng, Thôn Thiên Thử cuộn tròn, bộ lông trắng muốt nay đã hơi bám bụi đất, đôi mắt to tròn liên tục đảo quanh, kêu chiêm chiếp một cách liên tục, biểu hiện sự bất an tột độ. Nó là linh thú nhạy cảm nhất với năng lượng tà ác, và sự bồn chồn của nó cho thấy họ đang tiến gần đến một thứ gì đó vô cùng khủng khiếp.
“Ma khí ở đây… khác hẳn với ma khí của Ma Long Điện,” Lam Yên trầm giọng nói, giọng nói dứt khoát nhưng vẫn có chút căng thẳng, tay nàng vung trường thương chém đứt một thân cây dây leo biến dị đang cố gắng vươn tới tấn công. “Nó nặng nề và cổ xưa hơn rất nhiều, như thể nó đã tích tụ hàng vạn năm.”
Tần Nguyệt, đi phía sau Lam Yên, giữ khoảng cách vừa đủ để quan sát và hỗ trợ. Nàng vận khởi linh lực, tạo thành một màn chắn pháp thuật nhẹ nhàng bao bọc quanh hai người, lọc bớt khí độc và ma khí đang ăn mòn không khí. Vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành của nàng vẫn không hề giảm sút dù đang ở trong môi trường khắc nghiệt. Đôi mắt phượng của nàng lướt qua những cây cối biến dạng, những vũng bùn đen ngòm, và những dấu vết kỳ lạ trên mặt đất. “Thôn Thiên Thử đang rất khó chịu… Luồng năng lượng này không chỉ là tà ác, nó còn mang theo sự mục nát của thời gian,” nàng phân tích, giọng nói trầm ấm nhưng cũng chất chứa sự kinh ngạc. “Nó giống như một vết thương đã hở miệng từ rất lâu, giờ đang bắt đầu hoại tử.”
Thôn Thiên Thử đột nhiên kêu lên một tiếng gầm gừ nhỏ, không còn là tiếng chiêm chiếp đáng yêu nữa, mà là một âm thanh trầm đục đầy cảnh báo. Nó nhổm dậy trên vai Lam Yên, đôi mắt đỏ rực chỉ thẳng vào một hướng sâu hơn trong đầm lầy, nơi màn sương mù dường như đặc quánh hơn, và một màu đen sâu thẳm hơn đang hiện hữu.
“Ngươi muốn chúng ta đi hướng đó sao, Thôn Thiên Thử?” Lam Yên hỏi, giọng nói nàng đầy tin tưởng. Mặc dù Thôn Thiên Thử chỉ là một con linh thú nhỏ bé, nhưng khả năng cảm nhận nguy hiểm và năng lượng tà ác của nó là vô song.
Thôn Thiên Thử lại gầm gừ một tiếng, rồi khẽ cọ đầu vào má Lam Yên, như thể thúc giục nàng.
Hai nàng tiếp tục tiến sâu vào Đầm Lầy Tử Vong, mỗi bước chân đều cẩn trọng. Không gian xung quanh càng lúc càng u ám, lạnh lẽo thấu xương. Những cây cối biến dị với hình thù quái dị, những bông hoa ăn thịt người khổng lồ, những con rắn bùn khổng lồ với đôi mắt đỏ ngầu… tất cả đều trở nên hung hãn hơn, như thể bị ma khí ở đây kích thích. Lam Yên phải liên tục vung trường thương, chém tan những đợt tấn công của chúng. Nàng không chỉ đơn thuần là chiến đấu, mà còn như một vũ công trên chiến trường, mỗi động tác đều mạnh mẽ, dứt khoát nhưng cũng đầy uyển chuyển. Ánh sáng từ trường thương nàng xé tan màn đêm, chiếu sáng một cách mờ ảo những cảnh tượng kinh hoàng xung quanh.
Tần Nguyệt thì tập trung vào việc bảo vệ và phân tích. Nàng không chỉ duy trì màn chắn pháp thuật, mà còn liên tục thi triển các loại pháp quyết thăm dò, cố gắng nắm bắt bản chất của luồng ma khí đang bao trùm. Nàng cảm thấy một sự hỗn loạn mãnh liệt trong linh khí, một sự biến chất sâu sắc mà nàng chưa từng gặp phải trong bất kỳ ghi chép cổ xưa nào. Nó không chỉ là ma khí, mà là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, độc hại hơn, như thể nó được sinh ra từ chính sự mục nát của Thiên Đạo. Trong tâm trí nàng, những suy nghĩ về ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ của Cổ Lão Khí Linh ngày càng trở nên rõ ràng và đáng sợ. Những gì đang diễn ra ở đây, có lẽ chính là một trong những hệ quả của vết nứt đó.
Mỗi khi Lam Yên tiêu diệt một con yêu thú biến dị, Tần Nguyệt lại nhanh chóng thu thập một ít tàn dư của nó để phân tích, hy vọng tìm ra manh mối. Mùi máu tanh hòa lẫn với mùi khí độc và bùn thối rữa, tạo nên một cảm giác buồn nôn kinh khủng. Tuy nhiên, cả hai nàng đều giữ vững ý chí, không hề nao núng. Họ biết rằng, nhiệm vụ này vô cùng quan trọng, không chỉ cho Lâm Phong, mà còn cho toàn bộ thế giới tu tiên. Sự nhạy cảm của Thôn Thiên Thử, sự dũng mãnh của Lam Yên và sự uyên bác của Tần Nguyệt đang bổ trợ cho nhau một cách hoàn hảo, đưa họ ngày càng tiến gần hơn đến trung tâm của sự hỗn loạn.
***
Theo sự chỉ dẫn đầy bồn chồn của Thôn Thiên Thử, Tần Nguyệt và Lam Yên cuối cùng cũng đến được một khu vực trung tâm của Đầm Lầy Tử Vong, nơi mà ngay cả những cây cối vốn đã biến dị cũng không thể tồn tại. Cảnh tượng trước mắt họ khiến cả hai phải hít thở một hơi lạnh lẽo. Toàn bộ khu vực này đã trở thành một vùng đất chết thực sự, nơi cây cối đã chết khô hoàn toàn, chỉ còn lại những thân cây trơ trụi như những bộ xương khổng lồ vươn lên giữa màn sương độc. Ánh sáng mặt trời, dù đã yếu ớt, giờ đây hoàn toàn bị nuốt chửng bởi một lớp sương mù đen kịt, dày đặc, khiến không gian như chìm trong một đêm vĩnh cửu.
Ở trung tâm của vùng đất chết chóc này, một hố sâu đen ngòm xuất hiện, như một vết thương hở miệng của lòng đất. Từ đó, một làn ma khí đen kịt, đậm đặc cuồn cuộn bốc lên, không ngừng xoáy vặn và gào rít như hàng vạn oán niệm bị giam cầm. Thỉnh thoảng, những tia sét đen kịt lại xé toạc không khí, phát ra âm thanh chói tai, mang theo một năng lượng hủy diệt khủng khiếp. Mùi tử khí nồng nặc, mùi lưu huỳnh gay gắt, mùi máu tanh và mùi ẩm mốc thối rữa, giờ đây còn nồng hơn gấp bội, xộc thẳng vào khứu giác, khiến dạ dày họ như muốn lộn ngược. Bầu không khí trở nên áp bức đến nghẹt thở, lạnh lẽo thấu xương, mang theo một cảm giác tuyệt vọng và cái chết đang hiện hữu rõ ràng.
Thôn Thiên Thử trên vai Lam Yên đã thu mình lại thành một cục tròn nhỏ, toàn thân run rẩy bần bật, những tiếng kêu chiêm chiếp của nó giờ đây đã biến thành những tiếng rên rỉ yếu ớt, đầy sợ hãi. Đôi mắt to tròn của nó nhìn chằm chằm vào hố đen, đầy vẻ kinh hoàng.
Lam Yên siết chặt trường thương trong tay, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. Ngay cả một chiến binh dũng mãnh như nàng cũng cảm thấy một sự choáng ngợp trước luồng sức mạnh khủng khiếp này. “Một luồng sức mạnh khủng khiếp… nó như muốn ăn tươi nuốt sống mọi thứ,” nàng nói, giọng nói khẽ run lên. “Ma Tôn Huyết Ảnh… hắn đang muốn gì với thứ này?”
Tần Nguyệt, tuy cũng bị áp lực kinh hoàng của ma khí cổ xưa làm cho sắc mặt tái nhợt, nhưng đôi mắt phượng của nàng vẫn ánh lên sự tập trung cao độ. Nàng bước từng bước cẩn trọng đến gần hố đen, bất chấp sự phản đối yếu ớt của Thôn Thiên Thử và ánh mắt lo lắng của Lam Yên. Nàng vận dụng linh lực, đôi tay khẽ kết ấn, từng đạo pháp quyết cổ xưa được nàng thi triển, chạm nhẹ vào làn ma khí cuồn cuộn.
“Đây… đây không phải là ma khí thông thường!” Tần Nguyệt thở dốc, ánh mắt nàng tràn ngập sự kinh ngạc, thậm chí là kinh hãi. “Những phù văn này… chúng đã bị phong ấn hàng vạn năm! Chúng đã bị ăn mòn và biến dạng đến mức khó có thể nhận ra, nhưng ta vẫn cảm nhận được, chúng là tàn dư từ ‘Thiên Đạo Vết Nứt’!”
Nàng chỉ vào những vết tích mờ nhạt trên vách đá xung quanh hố đen, nơi những phù văn cổ xưa, nay đã gần như bị hủy hoại hoàn toàn, vẫn còn sót lại một vài đường nét mơ hồ. Chúng không thuộc về bất kỳ loại văn tự nào mà Tần Nguyệt từng biết trong thời đại này, mà mang một khí tức cổ kính, xa xưa đến mức rợn người. Chúng gợi cho nàng nhớ đến những ghi chép về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, hoặc thậm chí là xa xưa hơn, những bí mật liên quan trực tiếp đến sự hình thành và suy yếu của Thiên Đạo.
“Khe nứt này… nó không phải là do tự nhiên hình thành,” Tần Nguyệt tiếp tục, giọng nàng càng lúc càng khẩn trương. “Đây là một khe nứt không gian nhỏ, được tạo ra một cách cố ý, hoặc là một điểm yếu của Thiên Đạo đã bị khai thác. Ma khí tràn ra từ đây không chỉ là năng lượng tà ác, mà còn mang theo một loại ‘oán niệm’ hoặc ‘ý chí’ đã bị giam cầm hàng ngàn năm, giờ đây đang dần được giải phóng. Nó đang ăn mòn mọi thứ, không chỉ vật chất mà còn cả linh hồn.”
Lam Yên nghe vậy, mồ hôi lạnh toát ra nhiều hơn. Nàng cảm thấy một sự thật tàn khốc đang dần lộ diện. “Ý nàng là… Ma Tôn Huyết Ảnh không phải là kẻ khởi xướng?” nàng hỏi, giọng nói đầy khó tin. “Hắn chỉ là kẻ lợi dụng… hoặc bị thao túng bởi thứ ma khí cổ xưa này?”
Tần Nguyệt gật đầu, vẻ mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết. “Đúng vậy. Ma khí này thuần túy và cổ xưa hơn ma khí của Ma Tôn Huyết Ảnh rất nhiều. Hắn có lẽ chỉ là một con tốt, một kẻ đang cố gắng lợi dụng nguồn sức mạnh này để đạt được mục đích của mình, hoặc thậm chí, chính hắn cũng đang bị ảnh hưởng bởi nó. ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ không chỉ là một sự kiện lịch sử, nó là một vết thương vẫn còn rỉ máu, và Ma Tôn Huyết Ảnh đang cố gắng khơi rộng vết thương đó, có lẽ là để ‘tái tạo’ lại một biến cố tương tự, hoặc mở ra một cánh cổng cho thứ ‘tà niệm cổ xưa’ này hoàn toàn thức tỉnh.”
Nàng nhìn xuống hố đen ngòm, nơi ma khí vẫn cuồn cuộn bốc lên, mang theo một cảm giác hủy diệt không thể ngăn cản. “Quy mô của thứ ma khí này… nó đủ sức mạnh để gây ra các ‘sự kiện dị thường quy mô lớn’ trên khắp các giới, không chỉ riêng Thôn Vân Thủy. Đây chỉ là một trong số rất nhiều điểm bùng phát.”
Lam Yên không nói gì, chỉ siết chặt trường thương hơn nữa, đôi mắt sắc bén của nàng ánh lên sự lo lắng sâu sắc. Họ đã tìm thấy thứ mà Lâm Phong muốn, nhưng điều họ tìm thấy lại đáng sợ hơn gấp vạn lần những gì họ từng tưởng tượng. Mối đe dọa không chỉ đến từ Ma Tôn Huyết Ảnh, mà từ một thứ gì đó cổ xưa hơn, sâu xa hơn, một thứ có thể hủy diệt toàn bộ thế giới tu tiên. Cả hai nàng đều cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai mình. Trở về báo cáo cho Lâm Phong, họ biết rằng, cuộc chiến thực sự, chỉ mới bắt đầu. Họ phải nhanh chóng trở về, vì bất cứ giây phút nào chậm trễ cũng có thể là cái giá phải trả bằng sự hủy diệt của vô số sinh linh. Nơi đây, chính là nguồn gốc của sự hỗn loạn, và cũng là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, đầy rẫy hiểm nguy và thử thách.