Ánh bình minh rạng rỡ trải dài trên Bích Hải Tiên Đảo, nhuộm vàng những vách đá trắng tinh và mái ngói xanh ngọc bích của các đình đài, lầu các. Sóng biển vỗ rì rào vào bờ cát mịn, mang theo mùi muối biển trong lành và hương hoa cỏ dại thoang thoảng. Tiếng chim biển lảnh lót hòa cùng tiếng gió vi vút qua hàng dừa, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi sớm mai. Trên một ban công đá hướng ra đại dương bao la, Lâm Phong đang nhấp một ngụm trà linh thảo ấm nóng, đôi mắt đen láy dõi theo những đàn cá voi linh thiêng đang vờn quanh chân đảo. Cạnh chàng, Tuyết Dao tựa nhẹ vào lan can, mái tóc đen nhánh được búi cao thanh thoát, vẻ đẹp băng thanh ngọc khiết của nàng hòa quyện một cách kỳ lạ với sự hùng vĩ của biển cả. Nàng khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng làn gió mang theo hơi ẩm của biển cả mơn man trên làn da trắng ngần, một sự bình yên hiếm hoi sau bao ngày bôn ba.
Bên cạnh hai người, Mộc Ly, với đôi mắt to tròn long lanh, đang tò mò chỉ trỏ về phía một con cá biển khổng lồ vừa nhảy vọt lên khỏi mặt nước, tạo nên một cột sóng trắng xóa. Nàng líu lo như một chú chim non, kể về những loài sinh vật biển kỳ lạ mà nàng từng bắt gặp trong những cuốn sách cổ. Thôn Thiên Thử, lông trắng muốt như tuyết, đang cuộn tròn trên vai Lâm Phong, thỉnh thoảng lại vểnh tai nghe ngóng, đôi mắt đen như hạt nhãn chớp chớp vẻ lười biếng. Sự thanh bình này, sau những chuyến hành trình đầy hiểm nguy, tựa như một món quà vô giá mà Thiên Đạo ban tặng. Lâm Phong khẽ cười, cảm nhận sự ấm áp từ những người thân yêu bên cạnh. Chàng biết, khoảnh khắc này quý giá đến nhường nào, và chàng sẽ làm tất cả để bảo vệ nó. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên, đó là chân lý mà chàng vẫn luôn theo đuổi.
Tuy nhiên, sự yên bình đó chợt bị xé toạc bởi một luồng sáng chói lòa. Một lá truyền âm phù màu vàng kim, mang theo ký hiệu đặc trưng của Tần Nguyệt, đột ngột xé gió bay đến, dừng lại trước mặt Lâm Phong, rung lên bần bật như muốn nổ tung. Linh lực mạnh mẽ ẩn chứa trong đó cho thấy sự khẩn cấp của tin tức. Lâm Phong nhíu mày, vươn tay tiếp lấy. Vừa chạm vào, một giọng nói khẩn trương, pha lẫn chút run rẩy của Tần Nguyệt lập tức vang vọng trong tâm trí chàng, xuyên qua mọi rào cản không gian.
“Lâm Phong! Nguy rồi! Ma khí cổ xưa, khe nứt không gian… ở Đầm Lầy Tử Vong! Sinh vật biến dị đang trỗi dậy!” Giọng Tần Nguyệt, thường ngày trầm ổn và điềm tĩnh, giờ đây chứa đựng một nỗi lo sợ sâu sắc, khiến Lâm Phong cảm thấy rợn người. Chàng có thể hình dung ra vẻ mặt tái nhợt của nàng, và điều đó càng làm chàng thêm căng thẳng. Điều gì có thể khiến một người uyên bác và kiên cường như Tần Nguyệt phải hoảng loạn đến vậy?
Lâm Phong lập tức đứng phắt dậy, đôi mắt sắc bén như chim ưng lướt qua vẻ mặt lo lắng của Tuyết Dao và Mộc Ly. Nụ cười tinh quái thường trực trên môi chàng đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là vẻ nghiêm trọng, kiên định. Hắn biết, những ngày tháng an bình có lẽ đã kết thúc, và một thử thách lớn hơn đang chờ đợi. “Đầm Lầy Tử Vong?” Lâm Phong lẩm bẩm, tên nơi đó gợi lên trong chàng những hình ảnh về sự chết chóc và u ám. “Chúng ta đến ngay!”
Không cần Lâm Phong phải ra lệnh, Tuyết Dao đã cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Nàng khẽ gật đầu, đôi mắt phượng sắc lạnh nhưng vẫn ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối vào chàng. Nàng biết, khi hiểm nguy ập đến, Lâm Phong sẽ luôn là ngọn hải đăng dẫn lối. Mộc Ly, tuy còn chút bàng hoàng vì giọng điệu của Tần Nguyệt, nhưng cũng nhanh chóng gạt bỏ nỗi sợ hãi. Nàng nắm chặt tay Lâm Phong, gương mặt nhỏ nhắn hiện rõ vẻ quyết tâm. “Chúng ta đi!” Thôn Thiên Thử, vốn đang cuộn tròn, chợt rít lên một tiếng “chiêm chiếp” đầy cảnh báo, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm về hướng tây, nơi Đầm Lầy Tử Vong tọa lạc. Lông của nó dựng đứng, cho thấy sự khó chịu cực độ với luồng ma khí mà Tần Nguyệt vừa nhắc đến. Nó không chỉ là một con linh thú bình thường, mà là một sinh vật có khả năng cảm nhận được những dao động linh khí bất thường nhất. Sự phản ứng của nó càng củng cố thêm suy đoán của Lâm Phong: mối đe dọa lần này không hề đơn giản.
Lâm Phong quay sang nhìn ba mỹ nhân, ánh mắt chàng tràn đầy sự tin tưởng và kiên định. “Mọi người chuẩn bị đi, đây có thể sẽ là một trận chiến khó khăn.” Hắn vung tay, một luồng linh lực bao bọc lấy ba nàng, giúp các nàng nhanh chóng thu dọn hành lý và sẵn sàng. Chỉ trong chốc lát, Bích Hải Tiên Đảo vẫn còn yên bình và tươi đẹp đã bị bỏ lại phía sau, nhường chỗ cho một hành trình đầy cam go, nơi bóng tối của ma khí cổ xưa đang chờ đợi. Chàng biết rằng, Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình, và chính tình cảm này sẽ là nguồn sức mạnh lớn nhất để chàng vượt qua mọi phong ba bão táp.
***
Đầm Lầy Tử Vong hiện ra trước mắt nhóm Lâm Phong như một vết sẹo khổng lồ trên mặt đất, một cảnh tượng đối lập hoàn toàn với vẻ đẹp của Bích Hải Tiên Đảo chỉ vài canh giờ trước. Ánh sáng giữa trưa cũng không thể xua tan được vẻ u ám, chết chóc bao trùm nơi đây. Nước đầm lầy đen ngòm, sục sôi những bọt khí độc hại, bốc lên nghi ngút thành từng làn sương mù dày đặc, hạn chế tầm nhìn và ăn mòn mọi thứ nó chạm vào. Cây cối xung quanh đều lụi tàn, trơ trụi những cành cây khô khốc quỷ dị, thân cây mục ruỗng vươn lên từ lớp bùn lầy không đáy. Mùi bùn thối rữa, mùi khí độc nồng nặc và mùi tanh tưởi của xác chết động vật hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi khó chịu đến cực điểm, khiến ngay cả những tu sĩ có tu vi cao thâm cũng phải nhíu mày. Tiếng côn trùng kêu vo ve một cách quái dị, cùng với tiếng ếch nhái rên rỉ lạc điệu, càng làm tăng thêm cảm giác ghê rợn, chết chóc của vùng đất này.
Lâm Phong vận dụng linh lực bao bọc cơ thể, ánh mắt sắc bén quét qua màn sương mù độc hại. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng tà ác cổ xưa đang trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bất kỳ loại ma khí nào hắn từng đối mặt. Đây chính là thứ Tần Nguyệt đã cảnh báo.
“Đúng là một nơi ‘tử vong’ đúng nghĩa,” Mộc Ly khẽ rùng mình, nàng buộc chặt mái tóc nâu hạt dẻ của mình, đôi mắt to tròn ánh lên sự cảnh giác cao độ. Là một yêu tinh cây, nàng đặc biệt nhạy cảm với sự sống và cái chết, và năng lượng hủy diệt ở đây khiến nàng cảm thấy vô cùng khó chịu. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong đã biến lớn hơn một chút, lông nó dựng đứng, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào màn sương mù, thỉnh thoảng lại rít lên những tiếng gầm gừ nhỏ, đầy vẻ đe dọa.
Đi sâu vào đầm lầy, họ nhìn thấy hai bóng người quen thuộc đang đứng cảnh giác gần một khe nứt không gian nhỏ, nơi ma khí cổ xưa đang cuồn cuộn trào ra như một dòng suối đen ngòm. Đó chính là Tần Nguyệt và Lam Yên. Tần Nguyệt, với khuôn mặt trái xoan phúc hậu, nay tái nhợt đi trông thấy, nhưng ánh mắt nàng vẫn tập trung cao độ vào khe nứt. Lam Yên, với dáng người cao ráo, săn chắc, đang siết chặt trường thương trong tay, toàn thân căng như dây đàn, vẻ mặt kiên nghị xen lẫn sự lo lắng sâu sắc.
“Lâm Phong!” Lam Yên hét lên khi nhìn thấy nhóm Lâm Phong xuất hiện. Giọng nàng có chút gấp gáp. “Đến rồi! Cẩn thận, ma khí này rất lạ, nó đang biến dị mọi thứ!”
Vừa dứt lời, một tiếng gầm gừ khàn đục vang vọng từ trong màn sương mù. Mặt đất rung chuyển, và từ phía khe nứt, một cái bóng khổng lồ, méo mó hiện ra. Đó là một sinh vật quái dị, hình thù không giống bất kỳ yêu thú nào mà họ từng biết. Thân hình nó lở loét, da thịt nhão nhoét và biến dạng một cách khủng khiếp, như thể bị ăn mòn bởi một thứ axit vô hình. Đôi mắt đỏ ngầu, không còn chút ánh sáng của sự sống, chỉ còn lại sự hung tàn và khát máu. Từ những vết lở loét trên cơ thể nó, những luồng ma khí đen kịt bốc lên nghi ngút, tạo thành một quầng sáng mờ ảo quanh nó. Sinh vật này, vốn dĩ có thể là một con yêu thú bình thường nào đó của đầm lầy, giờ đây đã hoàn toàn bị ma khí cổ xưa tha hóa, trở thành một cỗ máy giết chóc không có tri giác. Nó gầm lên một tiếng rống kinh hoàng, lao thẳng về phía nhóm Lâm Phong, móng vuốt sắc nhọn và nanh vuốt đen kịt vung lên, xé toạc không khí độc hại.
“Chết tiệt!” Lâm Phong khẽ chửi thề, khuôn mặt nghiêm nghị. Hắn không ngần ngại, Cửu Thiên Huyền Kiếm lập tức xuất hiện trong tay, kiếm ý sắc bén bùng phát, xé tan màn sương mù độc hại. “Mọi người cẩn thận! Đừng để ma khí của nó chạm vào!”
Tuyết Dao không nói một lời, băng kiếm trong tay nàng đã hóa thành một dải lụa trắng, nhẹ nhàng lướt đi, tạo thành những vòng tròn phòng thủ tinh xảo. Nàng như một bóng ma tuyết, uyển chuyển tránh né đòn tấn công của quái vật, đồng thời phóng ra những mũi băng sắc lạnh, ghim chặt vào những phần yếu ớt trên cơ thể lở loét của nó. Mộc Ly không còn vẻ sợ hãi, nàng đã hóa thành bản thể bán yêu, những cành cây nhỏ xanh biếc bao quanh cơ thể, đôi mắt ánh lên vẻ kiên cường. Nàng nhảy vọt lên cao, phóng ra những sợi dây leo linh hoạt, quấn chặt lấy chân của sinh vật dị biến, cố gắng ghìm giữ nó lại. Thôn Thiên Thử, với kích thước đã tăng lên đáng kể, gầm lên một tiếng, lao thẳng vào con quái vật, đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa, hàm răng sắc nhọn của nó cắn xé vào lớp da thịt mục nát của đối thủ.
Lam Yên, dũng mãnh và quyết đoán, không hề lùi bước. Nàng vung trường thương, thân pháp linh hoạt như một con rồng, trực tiếp đối đầu với sinh vật dị biến. Từng nhát thương của nàng đều mang theo sức mạnh bùng nổ, tạo ra những vết thương sâu hoắm trên cơ thể quái vật. “Nó không có điểm yếu rõ ràng! Ma khí của nó quá dày đặc!” nàng hét lên, vừa chiến đấu vừa cố gắng giữ khoảng cách.
Tần Nguyệt, dù không phải là chiến tướng cận chiến, nhưng kiến thức uyên bác của nàng lại phát huy tác dụng. Nàng lùi lại một chút, đôi tay khẽ kết ấn, từng đạo pháp quyết cổ xưa được nàng thi triển, tạo thành một trận pháp bao vây tinh xảo, những tia linh quang màu tím nhạt bắn ra, kiềm hãm tốc độ và sức mạnh của sinh vật dị biến. “Ma khí này đang tự hồi phục! Chúng ta phải tiêu diệt nó nhanh chóng!”
Lâm Phong không hề chậm trễ, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng phát ra ánh sáng chói lòa, kiếm khí hùng hậu như thác lũ, liên tục giáng xuống sinh vật dị biến. Hắn cảm nhận được sự hung tàn và cổ xưa của ma khí phát ra từ nó. Mỗi nhát kiếm của chàng đều mang theo ý chí kiên định, muốn xé tan lớp bóng tối đang bao trùm vùng đất này. “Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!” Lâm Phong gầm lên, vận dụng công pháp Huyễn Mặc Quyển, một luồng linh lực màu đen huyền bí bao phủ lấy thanh kiếm, khiến sức mạnh của nó tăng lên gấp bội. Kiếm khí như rồng lượn, liên tục đâm xuyên qua lớp phòng ngự ma khí của quái vật, tạo thành những lỗ hổng khổng lồ trên cơ thể nó.
Mặc dù bị tấn công dồn dập bởi năm người và một linh thú mạnh mẽ, sinh vật dị biến vẫn phản công dữ dội. Những móng vuốt sắc nhọn của nó vung lên, tạo thành những vết rạch sâu hoắm trên mặt đất, và từng luồng khí độc màu đen phun ra từ miệng nó, bao trùm một vùng rộng lớn. Mộc Ly nhanh chóng tạo ra một hàng rào dây leo để che chắn cho mọi người khỏi khí độc, nhưng nàng vẫn cảm thấy linh lực trong cơ thể bị ăn mòn một cách đáng sợ.
“Tiêu diệt nó!” Lâm Phong ra lệnh, đôi mắt chàng lóe lên ánh sáng quyết đoán. Hắn biết, nếu để con quái vật này tiếp tục sống sót, nó sẽ trở thành mối đe dọa lớn hơn cho Đầm Lầy Tử Vong, và có thể lan rộng ra các vùng đất khác. Lâm Phong vận dụng toàn bộ sức mạnh, Cửu Thiên Huyền Kiếm bùng nổ, một đạo kiếm khí khổng lồ mang theo uy lực hủy diệt, chém thẳng vào đầu của sinh vật dị biến. Tiếng gầm rú cuối cùng của nó vang vọng khắp đầm lầy, sau đó, toàn bộ cơ thể khổng lồ của nó đổ sập xuống, tan rã thành từng mảnh thịt lở loét, hòa vào lớp bùn đen ngòm, và những luồng ma khí đen kịt từ nó cũng dần dần tiêu tán.
***
Cuộc chiến kết thúc, nhưng không khí vẫn nặng nề và ngột ngạt. Bầu trời đã ngả về chiều, nhưng ánh sáng yếu ớt cũng không thể làm tan đi sự u ám bao trùm Đầm Lầy Tử Vong. Màn sương mù độc hại dần tan đi, để lộ ra cảnh tượng hoang tàn và chết chóc hơn cả trước đó. Mọi người đều thấm mệt, linh lực tiêu hao không ít. Lam Yên thở hổn hển, nắm chặt trường thương trong tay, đôi mắt sắc bén vẫn không ngừng cảnh giác. Tuyết Dao thu lại băng kiếm, vẻ mặt nàng vẫn bình tĩnh, nhưng đôi lông mày khẽ nhíu lại, cho thấy sự lo lắng trong lòng. Mộc Ly ngồi sụp xuống, ôm lấy Thôn Thiên Thử, cả hai đều có vẻ khó chịu trước tàn dư ma khí còn sót lại trong không khí.
Lâm Phong bước đến gần khe nứt không gian, nơi ma khí cổ xưa vẫn đang cuồn cuộn trào ra, dù con quái vật đã bị tiêu diệt. Hắn vận dụng Huyễn Mặc Quyển, một luồng linh lực đặc biệt từ lòng bàn tay chàng thẩm thấu vào khe nứt. Ngay lập tức, một cảm giác hung tàn, cổ xưa và đầy oán niệm tràn vào tâm trí chàng. Đó không chỉ là năng lượng tà ác, mà còn là một ý chí đã bị giam cầm hàng vạn năm, giờ đây đang dần được giải phóng. Nó như một con thú đói khát, muốn nuốt chửng tất cả. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể Lâm Phong khẽ rung lên, như thể nó đang cộng hưởng với nguồn ma khí cổ xưa này, một sự cộng hưởng kỳ lạ mà Lâm Phong chưa từng trải nghiệm trước đây. Điều này khiến chàng nhíu mày sâu hơn, tự hỏi về mối liên hệ bí ẩn giữa công pháp của mình và nguồn gốc của 'Thiên Đạo Vết Nứt'.
Tần Nguyệt tiến lại gần, vẻ mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Nàng chỉ vào những vết tích mờ nhạt trên vách đá xung quanh khe nứt, nơi những phù văn cổ xưa bị ăn mòn và biến dạng đến mức gần như không thể nhận ra. “Đây không phải ma khí thông thường,” Tần Nguyệt nói, giọng nàng trầm thấp, đầy vẻ suy tư. “Nó thuần túy hơn, cổ xưa hơn. Các phù văn này… ta đã cố gắng giải mã một phần nhỏ. Chúng có liên quan đến những ghi chép về ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ hai nghìn năm trước, những sự kiện mà Cổ Lão Khí Linh đã nhắc đến.” Nàng dừng lại, đôi mắt phượng nhìn sâu vào khe nứt đen ngòm. “Có vẻ như, vết nứt này đang mở rộng, và nó là cửa ngõ cho những thứ cổ xưa trỗi dậy, những thứ đã bị phong ấn từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, hoặc thậm chí là xa xưa hơn nữa.”
Lam Yên nắm chặt trường thương, khuôn mặt nàng lộ rõ vẻ lo lắng. “Thứ sức mạnh này… Nó khiến ta cảm thấy toàn thân đều khó chịu, dường như muốn ăn mòn linh hồn,” nàng nói, giọng nói khẽ run lên. Nàng, với bản năng chiến đấu và trực giác nhạy bén, cảm nhận được mối nguy hiểm không chỉ đến từ thể xác mà còn từ linh hồn. “Ma Tôn Huyết Ảnh có vẻ như đang lợi dụng hoặc bị điều khiển bởi thứ này. Hắn không thể có được nguồn sức mạnh kinh khủng như vậy một mình.”
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng kiên định nhưng cũng chứa đựng sự nghiêm trọng sâu sắc. Hắn quay sang nhìn các mỹ nhân, nhìn vào những gương mặt đang tràn đầy sự lo lắng nhưng cũng không kém phần quyết tâm. “Đúng vậy,” Lâm Phong nói, giọng chàng vang vọng giữa không gian u ám, mang theo một sự chắc chắn không thể lay chuyển. “Tần Nguyệt nói đúng. Ma Tôn Huyết Ảnh có thể chỉ là một con tốt, một kẻ bị thao túng trong một ván cờ lớn hơn rất nhiều. Thứ ma khí này, cùng với những dị biến mà chúng ta đã chứng kiến ở Thôn Vân Thủy, tất cả đều chỉ ra một điều.”
Chàng siết chặt Huyễn Mặc Quyển trong tay, cảm nhận sức mạnh bí ẩn đang chảy trong cơ thể mình. “Thiên Đạo đang suy yếu. Những vết nứt không gian, những sinh vật bị biến dị, những tai họa không tự nhiên… tất cả đều là dấu hiệu cho thấy Thiên Đạo của thế giới này đang bị tổn thương nghiêm trọng, và các thế lực tà ác cổ xưa đang lợi dụng điều đó để trỗi dậy.” Lâm Phong hít một hơi thật sâu, ánh mắt chàng quét qua từng người, từ Tuyết Dao bình tĩnh, Mộc Ly cảnh giác, đến Tần Nguyệt uyên bác và Lam Yên dũng mãnh. “Đây không còn là cuộc chiến của một vài cá nhân hay tông môn nữa. Nó là vận mệnh của cả thế giới, một cuộc chiến để bảo vệ sự tồn vong của vạn vật.”
Chàng biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội. Những sự kiện dị thường quy mô lớn hơn chắc chắn sẽ xảy ra, và mối đe dọa thực sự vẫn còn ẩn mình trong bóng tối. Nhưng Lâm Phong không hề nao núng. Hắn đã từng là một phàm nhân bị coi thường, đã từng nghịch thiên cải mệnh, và bây giờ, đứng trước nguy cơ hủy diệt của cả thế giới, ý chí kiên định trong chàng càng bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn sẽ không lùi bước. Hắn sẽ tìm ra sự thật đằng sau 'Thiên Đạo Vết Nứt', bảo vệ những người thân yêu, và đối mặt với bất kỳ kẻ thù nào, dù là cổ xưa hay hùng mạnh đến đâu. Một huyền thoại mới đang bắt đầu, và Lâm Phong, cùng với những người đồng hành của mình, đã sẵn sàng để viết nên nó.