Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 285

Nộ Thủy Ma Triều: Biến Cố Giới Hà

4207 từ
Mục tiêu: Giới thiệu 'sự kiện dị thường quy mô lớn đầu tiên' của Arc, một trận lụt dị thường tại Giới Hà Vô Biên.,Khắc họa sự rung chuyển của Thiên Đạo và sự lan rộng của ma khí cổ xưa, khẳng định mối liên hệ với 'Thiên Đạo Vết Nứt' 2000 năm trước.,Lâm Phong và đồng đội chứng kiến trực tiếp mức độ nghiêm trọng của biến cố thiên địa, thúc đẩy sự chuẩn bị và quyết tâm đối phó.,Tăng cường không khí căng thẳng, bí ẩn và cảm giác cấp bách cho Arc 5.,Làm nổi bật sự gắn kết và phản ứng của Lâm Phong cùng các mỹ nhân trước thảm họa.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, ominous, urgent, heroic, slightly melancholic
Kết chương: [object Object]

Ánh tà dương vàng vọt cuối chân trời cố gắng xuyên qua tầng mây xám xịt, nhuộm một màu cam máu lên đỉnh núi xa xăm, nhưng không thể xua tan đi không khí nặng nề, u ám đang bao trùm Đầm Lầy Tử Vong. Lâm Phong và các mỹ nhân đứng giữa tàn dư của trận chiến khốc liệt, nơi xác con quái vật dị biến vẫn còn bốc lên hơi ma khí tanh tưởi, như một lời nhắc nhở ghê rợn về mối nguy hiểm vừa qua. Hắn đã thu hồi Huyễn Mặc Quyển, nhưng cảm giác cộng hưởng kỳ lạ với ma khí cổ xưa vẫn còn vương vấn trong lòng bàn tay, một cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc đến khó tả. Chàng liếc nhìn Tần Nguyệt và Lam Yên, ánh mắt thấu hiểu. Họ đã tận mắt chứng kiến, đã cảm nhận được sự thật kinh hoàng.

“Chúng ta không thể nán lại đây lâu,” Lâm Phong trầm giọng, giọng nói mang theo một sự nghiêm trọng hiếm thấy. “Ma khí này quá mạnh, quá cổ xưa. Ở đây lâu dài sẽ ảnh hưởng đến tu vi và tâm trí.” Hắn quay người, dứt khoát dẫn lối. “Về Quán Trà Vọng Nguyệt trước, chúng ta cần thảo luận kỹ càng hơn về những gì đã xảy ra, và chuẩn bị cho những gì sắp tới.”

Các nàng gật đầu, không ai nói thêm lời nào. Tuyết Dao vẫn giữ vẻ băng giá, nhưng đôi mắt phượng đẹp đẽ lại ánh lên sự lo lắng không che giấu. Mộc Ly nắm chặt tay Lam Yên, đôi mắt to tròn vẫn còn lưu lại nỗi kinh hoàng. Hạ Vũ khẽ siết lấy vạt áo mình, bờ môi mím chặt. Thôn Thiên Thử, vẫn còn rụt rè ẩn mình trong tay áo Lâm Phong, thi thoảng lại khẽ rít lên những tiếng chiêm chiếp đầy bất an, như thể nó cũng cảm nhận được điềm báo chẳng lành. Đoàn người nhanh chóng rời khỏi Đầm Lầy Tử Vong, để lại phía sau một khung cảnh hoang tàn, u ám, nơi khe nứt không gian vẫn còn rỉ ra những luồng ma khí đen kịt, như một vết thương đang mưng mủ của thiên địa. Dù đã rời đi, nhưng cảm giác bị ma khí ăn mòn vẫn còn vương vấn, một sự khó chịu dai dẳng bám lấy từng tế bào, khiến linh lực trong cơ thể cũng trở nên trì trệ. Lâm Phong cảm nhận rõ điều đó, và hiểu rằng, đây mới chỉ là khởi đầu của một tai ương lớn hơn rất nhiều.

***

Quán Trà Vọng Nguyệt, một nơi quen thuộc với Lâm Phong và các mỹ nhân, giờ đây lại mang một vẻ yên bình giả tạo đến khó tin. Kiến trúc gỗ đơn giản, hai tầng, tầng dưới là khu phục vụ chung ồn ào náo nhiệt, tầng trên có các phòng riêng tư hơn, được ngăn cách bằng những bức bình phong chạm khắc tinh xảo. Bàn ghế gỗ mộc mạc, được lau chùi sạch sẽ, tỏa ra mùi gỗ trầm ấm. Âm thanh chén đĩa lách cách, tiếng nói chuyện xì xào, tiếng cười đùa của khách hàng, tiếng ra vào của những tiểu nhị nhanh nhẹn tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, quen thuộc. Mùi trà thơm ngát hòa quyện với mùi bánh ngọt, thoang thoảng khói hương nhẹ nhàng từ lò sưởi, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, nhộn nhịp nhưng không quá ồn ào, rất thích hợp để thư giãn và trò chuyện. Linh khí ở đây cũng yếu ớt như bao nơi khác trong phàm giới, hoàn toàn trái ngược với sự dữ dội của ma khí cổ xưa mà họ vừa đối mặt.

Lâm Phong cùng các mỹ nhân đã chọn một gian phòng riêng tư trên lầu hai, nơi có cửa sổ nhìn ra con phố tấp nập bên dưới. Trà nóng đã được dọn ra, khói trắng lượn lờ trên những chén sứ tinh xảo, nhưng không ai trong số họ có tâm trạng thưởng thức. Bầu không khí trong phòng căng như dây đàn, trái ngược hoàn toàn với sự thư thái bên ngoài.

“Tần Nguyệt, Lam Yên, các nàng đã trở về. Tình hình ở Đầm Lầy Tử Vong ra sao rồi?” Lâm Phong mở lời, giọng chàng trầm thấp, quét qua từng người một, dừng lại trên gương mặt còn chút xanh xao của Tần Nguyệt và Lam Yên. Hắn biết, những gì họ đã chứng kiến không hề tầm thường.

Tần Nguyệt khẽ đặt chén trà xuống, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác giờ đây lại hằn lên vẻ lo âu sâu sắc. “Ma khí cổ xưa đang hoạt động mạnh hơn chúng ta nghĩ, sư huynh,” nàng nói, giọng nàng trầm thấp, mỗi lời nói đều nặng trĩu. “Nó như một vết thương đang mưng mủ của Thiên Đạo. Những phù văn cổ xưa bị ăn mòn, khe nứt không gian mở rộng… đó không phải là sự kiện đơn lẻ. Ta e rằng, nó là dấu hiệu của một tai họa lớn hơn rất nhiều, một tai họa đang dần hình thành.” Nàng ngừng lại, khẽ thở dài, rồi tiếp tục. “Ta đã cố gắng tra cứu trong cổ tịch, nhưng những ghi chép về ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ quá ít ỏi, và đa phần đều là truyền thuyết mơ hồ. Duy nhất có một vài dòng nhắc đến việc ma khí cổ xưa sẽ làm biến dị sinh linh, phá hủy linh mạch, và thậm chí làm thay đổi quy luật tự nhiên của các giới.”

Lam Yên ngồi thẳng lưng, tay vô thức siết lấy trường thương đặt bên cạnh. Vẻ mặt nàng vốn cương trực, mạnh mẽ, giờ đây cũng lộ rõ vẻ mệt mỏi và cảnh giác cao độ. “Thứ ma khí đó… nó không chỉ ăn mòn thể xác, mà còn có ý chí. Ta có thể cảm nhận được một sự hung tàn, một khao khát hủy diệt từ sâu thẳm bên trong nó,” nàng nói, giọng điệu kiên quyết nhưng vẫn có chút run rẩy. “Nó giống như một con quái vật vô hình, muốn nuốt chửng tất cả. Và điều đáng sợ nhất là, ta có cảm giác nó đang lan rộng. Không chỉ ở Đầm Lầy Tử Vong.”

Mộc Ly, đôi mắt to tròn long lanh, bỗng khẽ rùng mình. “Đúng vậy, ta cũng cảm thấy thế,” nàng líu lo, giọng nói nhỏ dần. “Khi ở Đầm Lầy Tử Vong, ta có cảm giác như cây cối xung quanh đang ‘khóc’. Nguồn sống của chúng bị rút cạn, linh khí bị thay thế bằng một thứ năng lượng u tối, lạnh lẽo. Nó không tự nhiên chút nào.” Nàng ôm lấy Thôn Thiên Thử đang nằm trong lòng, vuốt ve bộ lông trắng muốt của nó. “Thôn Thôn cũng rất sợ hãi. Nó cứ kêu chiêm chiếp mãi, không chịu ra khỏi tay áo huynh trưởng.”

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt sâu thẳm như hồ thu. Hắn đã cảm nhận được điều tương tự khi vận dụng Huyễn Mặc Quyển. Sự cộng hưởng kỳ lạ đó, cùng với luồng ý chí cổ xưa tràn vào tâm trí, khiến hắn nhận ra rằng, đây không phải là chuyện đơn giản có thể giải quyết bằng sức mạnh cá nhân. Đây là một cuộc chiến chống lại cả một dòng chảy của lịch sử, chống lại những gì đã bị chôn vùi hàng vạn năm.

Tuyết Dao khẽ nhíu mày băng giá. “Vậy thì, Ma Tôn Huyết Ảnh… hắn có thực sự là kẻ đứng sau tất cả, hay chỉ là một công cụ?” nàng hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy suy tư, đôi mắt nhìn thẳng vào Lâm Phong, tìm kiếm câu trả lời.

“Ma Tôn Huyết Ảnh chắc chắn có liên quan, nhưng ta tin Lam Yên nói đúng. Hắn không thể có được nguồn sức mạnh kinh khủng như vậy một mình,” Lâm Phong chậm rãi đáp. “Những gì chúng ta đang đối mặt… nó vượt xa một cá nhân hay một môn phái. Nó là một sự kiện thiên địa, một biến cố của cả thế giới tu tiên.” Hắn định nói thêm, nhưng đúng lúc đó, một tiếng la thất thanh vang lên từ tầng dưới, cắt ngang dòng suy nghĩ của mọi người.

“Không hay rồi! Giới Hà Vô Biên… nước sông dâng cao như núi, còn có màu đen kịt, cuốn trôi hết thảy!” Một tiểu nhị trẻ tuổi, với khuôn mặt tái mét vì sợ hãi, vừa chạy vừa la hét, lao vào quán trà, làm đổ cả khay trà trên tay. Tiếng chén đĩa vỡ loảng xoảng, hòa cùng tiếng huyên náo bỗng chốc im bặt.

Cả quán trà bỗng chìm vào một sự im lặng đáng sợ, rồi ngay lập tức vỡ òa trong tiếng bàn tán xôn xao, tiếng la ó kinh ngạc. Mọi người đổ dồn ra cửa sổ, hướng mắt về phía xa. Một luồng khí lạnh lẽo, ẩm ướt bất ngờ tràn vào, mang theo mùi tanh tưởi của bùn đất và một thứ gì đó mục nát, khiến tất cả rùng mình.

“Giới Hà Vô Biên? Nước đen kịt?” Lâm Phong lặp lại, ánh mắt sắc bén. Hắn chợt nhớ lại lời nói của Tần Nguyệt và Lam Yên. “Chẳng lẽ… nó đã lan đến đó rồi ư?” Sắc mặt hắn trở nên nghiêm trọng chưa từng thấy, tất cả những lời nói về ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ và ‘sự lan rộng của ma khí’ bỗng chốc hiện hữu rõ ràng trước mắt. Các mỹ nhân trao đổi ánh mắt lo lắng, sự bàng hoàng thể hiện rõ trên gương mặt họ. Điều mà họ lo sợ nhất, đã xảy ra.

***

Khi Lâm Phong và đồng đội đến ven Giới Hà Vô Biên, cảnh tượng trước mắt khiến tất cả đều chấn động tột độ. Không còn là con sông hiền hòa, rộng lớn chia cắt các giới mà họ từng biết. Giờ đây, Giới Hà đã biến thành một con quái vật cuồng nộ, một dòng thác đen kịt đang gầm thét, không ngừng nuốt chửng đất đai, nhà cửa, và cả những sinh linh xấu số. Trời đã tối sầm, không phải vì màn đêm buông xuống, mà vì những tầng mây đen dày đặc vần vũ, bị ma khí nhuộm thành màu xám tro đáng sợ. Mưa lớn xối xả như trút nước, gió rít từng cơn lạnh buốt, mang theo tiếng gào thét của Giới Hà và tiếng sấm chớp dữ dội, xé toang bầu trời, chiếu rọi lên một khung cảnh tận thế.

Mùi ma khí cổ xưa nồng nặc, tanh tưởi và mục nát, hòa lẫn với mùi bùn đất và xác thối, xộc thẳng vào mũi, khiến ngay cả những tu sĩ mạnh mẽ như Lam Yên cũng phải nhíu mày khó chịu. Dòng nước không thuần túy là nước, mà là một hỗn hợp đen kịt, đặc quánh như mực, cuộn trào những xoáy nước đáng sợ. Cây cối hai bên bờ sông, vốn xanh tốt, giờ đây đã héo úa, thân cây mục rữa chỉ trong gang tấc khi bị nước lũ chạm vào. Những tảng đá lớn cũng không ngoại lệ, bị ma khí ăn mòn, biến thành những khối vật chất xốp rỗng, dễ dàng tan vỡ dưới áp lực của dòng nước.

Tiếng kêu cứu thảm thiết của những phàm nhân, những tu sĩ cấp thấp mắc kẹt trên nóc nhà, trên những thân cây trôi dạt, bị nhấn chìm trong tiếng gầm gừ của dòng nước. Nhưng điều đáng sợ nhất, chính là những sinh linh bị nước lũ chạm vào. Một con cá lớn, vốn đã chết, bỗng nhiên vặn vẹo sống lại, vảy cá biến thành màu đen sắc lạnh, đôi mắt trắng dã tóe ra ma khí, hàm răng nhọn hoắt mọc dài ra một cách quái dị. Nó nhảy phóc lên bờ, tấn công bất kỳ sinh vật sống nào trên đường đi, kể cả những người đang cố gắng bơi lội thoát thân. Những con chim, những loài thú nhỏ khác cũng không thoát khỏi số phận tương tự, chúng biến thành những quái vật gớm ghiếc, hung tàn, mang trong mình sự tàn bạo nguyên thủy nhất của ma khí.

“Đây không phải là lũ lụt bình thường!” Mộc Ly kinh hoàng thốt lên, đôi mắt to tròn mở to hết cỡ, tràn ngập nỗi sợ hãi tột độ. Nàng là người gần gũi với tự nhiên nhất, và nàng có thể cảm nhận rõ ràng sự biến dị kinh khủng này. “Linh khí trong nước bị ô nhiễm nặng nề, giống như… giống như ma khí từ Đầm Lầy Tử Vong vậy! Thậm chí còn mạnh hơn!” Nàng lùi lại một bước, đôi tay run rẩy ôm lấy Thôn Thiên Thử đang rít lên những tiếng chói tai, bộ lông trắng muốt dựng ngược lên như thể cảm nhận được mối nguy hiểm cận kề.

Lam Yên rút trường thương ra, mũi thương sáng loáng dưới ánh chớp, đôi mắt sắc bén quét qua những con quái vật dị biến đang lao lên bờ. “Những con quái vật này… chúng bị nước lũ biến đổi! Cẩn thận, chúng rất hung tàn!” Nàng gầm lên, giọng nói đầy phẫn nộ. Nàng không thể tin được rằng ma khí có thể gây ra những biến đổi kinh khủng đến mức này, biến những sinh linh vô tội thành những cỗ máy giết chóc tàn bạo.

Lâm Phong đứng sững lại, ánh mắt chàng quét qua khung cảnh hoang tàn, qua những gương mặt kinh hãi của các mỹ nhân. Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho tâm trí mình tỉnh táo trước sự hỗn loạn. “Các nàng nghe đây,” Lâm Phong trầm giọng, giọng nói chàng vang vọng qua tiếng mưa gió, mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ. “Đây chính là ‘Thiên Địa Biến Cố’ mà ta đã dự cảm. Ma khí cổ xưa đã lan rộng, và đây mới chỉ là khởi đầu.” Hắn nhìn vào những con quái vật đang gầm gừ lao tới. “Chúng ta phải hành động. Cứu những người có thể cứu, và tiêu diệt những mối đe dọa này.”

Không cần Lâm Phong ra lệnh thêm, các mỹ nhân đã lập tức vào trạng thái chiến đấu. Tuyết Dao bước tới, đôi tay ngọc ngà khẽ vung lên, hàng loạt băng kiếm sắc bén bắn ra, đóng băng những con quái vật dị biến lại trước khi chúng kịp tiếp cận. Những tảng băng xanh biếc lấp lánh dưới ánh chớp, nhưng lại mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương.

Lam Yên không chút do dự, trường thương trong tay nàng múa lên như rồng bay phượng múa, mỗi cú đâm, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh kinh người, đánh tan những con quái vật hung hãn nhất. Nàng chiến đấu như một nữ thần chiến tranh, ánh mắt rực lửa phẫn nộ trước sự tàn phá của ma khí.

Mộc Ly, dù còn sợ hãi, nhưng vẫn kiên cường. Nàng triệu hồi những dây leo gai nhọn từ lòng đất, quấn chặt lấy những con quái vật, biến chúng thành những khối vật chất vô định hình. Những nụ hoa độc nở rộ, phun ra thứ khí màu tím khiến chúng tê liệt, tạo cơ hội cho Tuyết Dao và Lam Yên kết liễu.

Tần Nguyệt không trực tiếp tham chiến, nhưng nàng là trụ cột phòng ngự. Nàng nhanh chóng bày ra một trận pháp phức tạp, ánh sáng linh lực rực rỡ bao phủ lấy nhóm người, tạo thành một lá chắn vững chắc, ngăn chặn sự ăn mòn của ma khí và những đợt tấn công từ xa của quái vật. Đôi mắt nàng không ngừng quan sát, phân tích, tìm kiếm điểm yếu trong sự biến dị của ma khí.

Hạ Vũ, với vẻ mặt tái nhợt vì lo sợ, nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, niệm chú triệu hồi những luồng ánh sáng trị liệu, chữa lành vết thương cho những người dân may mắn được họ cứu thoát khỏi dòng nước. Nàng cũng tạo ra những lá chắn ánh sáng yếu ớt để bảo vệ những người yếu đuối.

Thôn Thiên Thử, sau một hồi rít lên cảnh báo, bỗng nhảy ra khỏi tay áo Lâm Phong, cơ thể nó bỗng lớn dần, lông trắng muốt biến thành màu bạc lấp lánh, đôi mắt đỏ rực. Nó gầm gừ, phóng ra những luồng năng lượng màu bạc, đánh bay những con quái vật đang cố gắng len lỏi qua phòng tuyến của họ.

Lâm Phong đứng ở giữa, không ngừng quan sát toàn cục. Hắn không chỉ chỉ huy, mà còn đích thân ra tay. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng phát ra ánh sáng huyền ảo, mỗi cú vung tay đều hóa giải những luồng ma khí mạnh nhất, hoặc tung ra những đòn tấn công uy lực, đánh tan những quái vật khổng lồ. Hắn cảm nhận được sự ăn mòn của ma khí lên pháp lực của mình, nhưng ý chí của chàng không hề suy suyển. Hắn biết, đây không chỉ là một trận chiến sinh tử, mà còn là một cuộc thử thách ý chí, một sự khẳng định cho quyết tâm bảo vệ thế giới này. Tiếng gầm gừ của nước lũ, tiếng gào thét của người dân, mùi ma khí tanh tưởi, cảnh tượng nhà cửa đổ nát, dòng nước đen kịt mang theo xác chết và sinh vật biến dị, tất cả hòa quyện lại thành một bức tranh hỗn loạn, tuyệt vọng. Nhưng giữa khung cảnh đó, có một tia sáng, một ý chí kiên cường đang bùng cháy, dẫn dắt những người còn lại chống lại bóng tối.

***

Đêm đã về khuya, nhưng Giới Hà Vô Biên vẫn gầm thét dữ dội, không ngừng nuốt chửng những gì còn sót lại của vùng đất ven sông. Mưa phùn vẫn rơi lất phất, mang theo hơi lạnh buốt giá và mùi tanh tưởi của ma khí. Lâm Phong và các mỹ nhân, sau khi tạm thời cứu giúp được một số người dân may mắn sống sót và đẩy lùi những đợt tấn công của quái vật dị biến, đã tìm được một mỏm đá cao, tương đối an toàn để tạm nghỉ ngơi. Họ đốt lên một đống lửa nhỏ, ánh lửa bập bùng nhảy múa, cố gắng xua đi cái lạnh lẽo thấu xương và sự u ám bao trùm.

Lâm Phong đứng trên mỏm đá cao nhất, ánh mắt chàng dõi về phía dòng sông đen kịt đang cuồng nộ. Bóng dáng chàng cô độc nhưng kiên nghị, như một ngọn núi sừng sững giữa phong ba bão táp. Hắn lấy Huyễn Mặc Quyển ra khỏi người, cuộn sách cũ kỹ nhưng ẩn chứa sức mạnh vô biên. Ngay lập tức, cuộn sách tỏa ra một ánh sáng yếu ớt màu mực, một luồng khí tức huyền ảo lan tỏa. Điều kỳ lạ là, ánh sáng này không hề bị ma khí xung quanh lấn át, ngược lại, nó còn cộng hưởng một cách rõ ràng với luồng ma khí đang cuồn cuộn từ dòng nước. Huyễn Mặc Quyển khẽ rung lên trong tay chàng, như thể nó đang “nói chuyện” với nguồn năng lượng cổ xưa kia, một sự kết nối sâu sắc và bí ẩn mà Lâm Phong vẫn chưa thể lý giải.

Tần Nguyệt bước tới bên cạnh Lâm Phong, khuôn mặt nàng giờ đây không còn vẻ hoảng hốt, mà thay vào đó là sự nghiêm túc đến tột độ. Nàng nhìn vào Huyễn Mặc Quyển đang phát sáng, đôi mắt phượng ánh lên vẻ suy tư sâu xa. “Sư huynh, ma khí này… nó đang ăn mòn mọi thứ,” nàng nói, giọng nàng trầm thấp, mang theo chút thán phục xen lẫn lo lắng. “Nguồn gốc của nó chắc chắn không đơn giản. Ta đã kiểm tra vài mẫu vật bị nước lũ chạm vào. Linh khí bị hút cạn hoàn toàn, và thay vào đó là một loại năng lượng thuần túy tà ác, nhưng lại không thuộc về bất kỳ loại ma khí nào ta từng biết.” Nàng khẽ lắc đầu. “Nó cổ xưa đến mức đáng sợ, như thể nó đã ngủ yên hàng vạn, thậm chí hàng triệu năm, giờ mới được đánh thức.”

Lâm Phong khẽ thở dài, hơi thở chàng hóa thành làn khói trắng trong không khí lạnh lẽo. Hắn siết chặt Huyễn Mặc Quyển trong tay, cảm nhận sự cộng hưởng mãnh liệt của nó. “Nó… chính là dấu vết của Thiên Đạo Vết Nứt,” Lâm Phong chậm rãi nói, giọng chàng vang vọng giữa không gian âm u, mang theo một sự xác nhận lạnh lùng. “Ta đã cảm nhận được điều đó khi ở Đầm Lầy Tử Vong, và giờ đây, nó đã bùng phát. Chúng ta đang sống trong thời kỳ mà Thiên Địa đang thay đổi, Tần Nguyệt. Đây không phải là một tai họa cục bộ, mà là một biến cố đang lan rộng khắp các giới. Giới Hà Vô Biên là một ranh giới tự nhiên giữa nhiều vùng đất, việc nó bị ma khí cổ xưa ô nhiễm cho thấy mức độ nghiêm trọng của vấn đề đã vượt xa mọi dự đoán.”

Tuyết Dao, với vẻ băng giá thường ngày, giờ đây cũng không thể giấu được sự lo lắng trong ánh mắt. Nàng bước đến, đứng cạnh Lâm Phong, cảm nhận hơi ấm từ người chàng. “Vậy thì, Ma Tôn Huyết Ảnh… hắn có liên quan gì đến chuyện này?” nàng hỏi, giọng nói trong trẻo nhưng đầy nghiêm nghị. “Hắn ta có phải là kẻ đã kích hoạt vết nứt này, hay chỉ đang lợi dụng nó để đạt được mục đích của mình?”

Lâm Phong quay người, ánh mắt chàng quét qua từng gương mặt quen thuộc: Tuyết Dao kiên định, Mộc Ly sợ hãi nhưng vẫn tin tưởng, Lam Yên cảnh giác sẵn sàng chiến đấu, Tần Nguyệt suy tư tìm kiếm lời giải, và Hạ Vũ lo lắng nhưng luôn sẵn sàng hỗ trợ. Thôn Thiên Thử đã biến nhỏ lại, cuộn tròn trong lòng Hạ Vũ, thi thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy ắp sự bất an.

“Ma Tôn Huyết Ảnh… có lẽ hắn cũng chỉ là một phần trong kế hoạch lớn hơn rất nhiều,” Lâm Phong nói, giọng chàng chứa đựng một sự kiên định không thể lay chuyển, mặc dù trong lòng vẫn còn đầy hoài nghi về quy mô thực sự của sự việc. “Cũng có thể hắn ta là kẻ đã vô tình hoặc cố ý kích hoạt một phần của ‘Thiên Đạo Vết Nứt’, hoặc bị một thế lực cổ xưa hơn thao túng.” Hắn nhìn sâu vào đôi mắt của từng người. “Một điều ta có thể chắc chắn, đó là Thiên Đạo đang suy yếu nghiêm trọng, và những vết nứt như thế này sẽ còn xuất hiện nhiều hơn nữa, ở nhiều nơi khác nhau. Giới Hà Vô Biên chỉ là điểm khởi đầu.”

Chàng siết chặt Huyễn Mặc Quyển, cảm nhận sức mạnh bí ẩn đang chảy trong cơ thể mình, cùng với mối liên hệ kỳ lạ của nó với ma khí cổ xưa. Chàng chợt nhớ đến Cổ Lão Khí Linh, đến những lời nhắc nhở về những bí mật bị chôn vùi, về sự tồn tại của các giới cao hơn. Phải chăng Huyễn Mặc Quyển chính là chìa khóa để giải mã tất cả?

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, ánh mắt chàng trở nên kiên nghị hơn bao giờ hết. “Chúng ta sẽ không lùi bước,” hắn nói, giọng nói vang vọng mạnh mẽ giữa đêm khuya. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật đằng sau ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ này, tìm ra kẻ đứng đằng sau tất cả, và bảo vệ những người chúng ta yêu thương, bảo vệ thế giới này. Cho dù phải đối mặt với bất kỳ kẻ thù nào, dù là cổ xưa hay hùng mạnh đến đâu, ta cũng sẽ không bỏ cuộc.”

Từng lời của Lâm Phong đều như một liều thuốc an thần, nhưng cũng là lời hiệu triệu, thắp lên ngọn lửa kiên cường trong lòng các mỹ nhân. Họ nhìn chàng, ánh mắt đầy tin tưởng và quyết tâm. Mặc dù mối đe dọa trước mắt là vô cùng lớn, là một tai họa quy mô thiên địa, nhưng đứng cạnh Lâm Phong, họ cảm thấy một sức mạnh vô hình, một niềm tin không gì lay chuyển nổi. Con đường phía trước còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng họ biết rằng, cùng với chàng, họ sẽ vượt qua tất cả. Một huyền thoại mới đang thực sự bắt đầu, và họ, những người đồng hành của Lâm Phong, đã sẵn sàng để viết nên nó, cùng chàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ