Ánh trăng đã lặn, nhường chỗ cho màn sương dày đặc giăng mắc khắp Giới Hà Vô Biên, phủ lên vạn vật một tấm màn mờ ảo, lạnh lẽo. Dòng sông vốn đã cuồn cuộn nay lại càng thêm hung dữ, những đợt sóng đen kịt không ngừng vỗ vào bờ đá, phát ra âm thanh gầm gừ như tiếng thú dữ bị thương. Mùi tanh của cá và thủy quái trộn lẫn với mùi ẩm mốc của rêu phong, cùng với một thứ khí tức nặng nề, âm u tỏa ra từ dòng nước, khiến không gian trở nên ngột ngạt đến lạ.
Lâm Phong đứng lặng bên bờ, dáng người cao ráo, thanh tú trong bộ trường bào màu xanh sẫm, đôi mắt đen láy sâu thẳm dõi theo dòng nước. Gương mặt chàng thanh tú nhưng lúc này lại hằn lên vẻ trầm tư, khóe môi không còn nụ cười nửa miệng tinh quái thường thấy, thay vào đó là một đường nét kiên nghị. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng khẽ rung động, những đường vân cổ xưa trên bề mặt như đang thở, phản chiếu lại luồng ma khí âm u đang bốc lên từ lòng sông. Chàng khẽ vuốt ve quyển sách, cảm nhận sự cộng hưởng mạnh mẽ đến rợn người, một mối liên kết khó hiểu nhưng không thể phủ nhận.
“E rằng đây chỉ là khởi đầu,” Lâm Phong trầm giọng nói, giọng chàng vang vọng giữa không gian tĩnh mịch, bị sương mù nuốt chửng một phần. “Ma khí cổ xưa này đang lan rộng nhanh hơn ta tưởng. Nó không chỉ làm biến chất dòng nước, mà còn ăn mòn cả linh khí của đất trời, biến những sinh linh vô tội thành những quái vật mất trí.” Chàng khẽ nhíu mày, ánh mắt xẹt qua những ngôi làng đổ nát ven sông, nơi từng là những tổ ấm bình yên giờ chỉ còn là phế tích hoang tàn, bị nước lũ đen kịt nhấn chìm. “Liệu có phải Ma Tôn Huyết Ảnh đang đứng sau tất cả, hay còn có kẻ khác lợi dụng cơ hội Thiên Đạo suy yếu này để thực hiện những âm mưu thâm độc hơn?” Trong lòng Lâm Phong dấy lên một nỗi lo lắng khôn nguôi. Hắn biết, với năng lực hiện tại của mình, dù có mạnh đến mấy, cũng khó lòng chống lại một tai họa quy mô thiên địa. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên đôi vai chàng, khiến chàng cảm thấy một áp lực vô hình nhưng cực kỳ rõ rệt.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đang đứng cạnh Lâm Phong. Nàng khoác trên mình bộ y phục màu trắng tinh khôi, nhưng ánh mắt phượng dài, sắc lạnh của nàng lúc này lại ẩn chứa một nỗi lo lắng khó tả. Nàng đưa tay thon dài ra, khẽ chạm vào luồng không khí ẩm ướt, rồi khẽ rụt lại. “Ngọn nguồn của ma khí này rất cổ quái, không giống ma khí thông thường,” nàng cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy nghiêm nghị, như tiếng suối băng tan. “Nó như một vết thương đang chảy mủ của cả thế giới này, không ngừng lan rộng và nhiễm độc. Ta đã cố gắng phân tích cấu trúc năng lượng của nó, nhưng chỉ càng thấy khó hiểu hơn. Nó không thuộc về bất kỳ chủng loại ma khí nào được ghi chép trong điển tịch cổ xưa, thậm chí còn khác biệt so với loại ma khí Huyết Ảnh Ma Tôn thường sử dụng.” Nàng khẽ lắc đầu, mái tóc đen nhánh buông xõa theo gió, “Chúng ta cần tìm hiểu sâu hơn, tìm ra nguồn gốc thực sự của nó trước khi nó nhấn chìm cả thế giới này trong bóng tối.” Nàng không che giấu sự lo lắng của mình, không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà là vì lo cho sự an nguy của Lâm Phong, của những người thân yêu và cả vạn linh đang phải chịu đựng.
Trong khi Lâm Phong và Tuyết Dao đang trầm tư, Thôn Thiên Thử, đã biến nhỏ lại thành một chú chuột trắng muốt, cuộn tròn trong lòng Hạ Vũ, đột nhiên ngẩng đầu lên. Đôi mắt to tròn long lanh của nó đột nhiên trở nên cảnh giác tột độ, hai cái tai nhỏ vểnh lên, không ngừng ve vẩy trong không khí. Nó kêu lên vài tiếng "chiêm chiếp" đáng yêu, nhưng lại đầy vẻ hoảng hốt, rồi vươn một cái chân nhỏ xíu ra, chỉ về phía chân trời xa xăm, nơi màn sương mù vẫn còn dày đặc nhưng đang dần bị một thứ ánh sáng đỏ rực xuyên thủng.
Ngay lập tức, Lâm Phong và Tuyết Dao đều cảm nhận được một luồng chấn động cực lớn từ phương xa truyền đến, như thể cả mặt đất đang rung chuyển dữ dội. Tiếng "chiêm chiếp" của Thôn Thiên Thử càng lúc càng dồn dập, biểu thị sự bất an tột độ. Không chỉ có rung chấn, một luồng khí tức hỗn loạn, xen lẫn ma khí cổ xưa và một loại năng lượng kỳ lạ, mạnh mẽ đến khó tin, đang nhanh chóng lan tỏa đến chỗ họ.
Lâm Phong quay phắt lại, ánh mắt sắc bén xuyên qua màn sương mù, cố gắng nắm bắt nguồn gốc của luồng chấn động. “Là Linh Sơn Bích Lạc!” chàng đột nhiên thốt lên, giọng nói xen lẫn sự kinh ngạc và phẫn nộ. “Thôn Thiên Thử đang chỉ về phía Linh Sơn Bích Lạc! Không lẽ… không lẽ ngay cả ngọn núi linh thiêng ấy cũng đã bị ảnh hưởng?” Chàng không thể tin vào tai mình. Linh Sơn Bích Lạc là một trong những thánh địa linh khí của giới tu tiên, nơi tập trung linh mạch dồi dào, được vô số cường giả trấn giữ qua bao thế hệ. Nếu nơi đó sụp đổ, thì không còn nơi nào trên thế gian này có thể coi là an toàn nữa.
Tuyết Dao cũng lập tức nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề. Gương mặt nàng vốn đã tái nhợt vì gió lạnh, nay lại càng thêm trắng bệch. “Không thể nào! Linh Sơn Bích Lạc được bao bọc bởi vô số cấm chế và trận pháp cổ xưa, lại có những cường giả trấn thủ. Làm sao nó có thể…” Nàng chưa kịp nói hết câu, một tiếng nổ long trời lở đất bỗng vang lên, xé toạc màn sương mù và không gian tĩnh mịch.
Cả bầu trời phía xa bỗng chuyển sang một màu đỏ rực như máu, rồi bị một cột khói đen khổng lồ che phủ, cuồn cuộn bốc lên tận tầng mây, kèm theo đó là vô số mảnh vụn đá và đất cát bắn tung tóe. Mặt đất dưới chân Lâm Phong và Tuyết Dao rung chuyển dữ dội, như thể một con quái vật khổng lồ đang giãy giụa trong lòng đất. Tiếng gầm rú không phải của thú dữ, mà là tiếng gào thét của đất đá vỡ vụn, tiếng xé nát của linh mạch và trận pháp, hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng tận thế. Một luồng sóng xung kích mạnh mẽ thổi bay sương mù, mang theo mùi khét lẹt của đá cháy và một thứ mùi hôi thối đặc trưng của ma khí cổ xưa.
Khi khói bụi dần tan đi, cảnh tượng hiện ra trước mắt Lâm Phong và Tuyết Dao khiến cả hai không khỏi hít sâu một hơi khí lạnh. Linh Sơn Bích Lạc, ngọn núi hùng vĩ, cao chót vót, quanh năm mây mù bao phủ, nơi được coi là linh mạch của trời đất, giờ chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Đỉnh núi đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một cái hố đen sâu hun hút, từ đó ma khí đen kịt cuồn cuộn bốc lên, che lấp cả ánh sáng ban mai. Những vách đá dựng đứng bị xé toạc, những cây cổ thụ ngàn năm tuổi bị bật gốc, ngổn ngang khắp nơi. Cả một vùng đất rộng lớn đã bị hủy diệt hoàn toàn.
Và từ trong đống đổ nát ấy, hàng loạt những sinh vật dị biến với hình thù gớm ghiếc, mắt đỏ ngầu, đang lao ra. Chúng không còn là những linh thú hiền lành, hay những sinh linh bình thường sống trên núi, mà là những quái vật mất trí, thân thể bị ma khí cổ xưa ăn mòn đến biến dạng, mang theo sức mạnh của ma khí, gầm gừ những tiếng khát máu, lao về phía bất cứ thứ gì chúng gặp. Lông chúng rụng lả tả, thịt thối rữa, nhưng móng vuốt và răng nanh lại sắc nhọn đến kinh người. Ánh mắt đỏ ngầu của chúng chứa đầy sự điên loạn, không còn chút lý trí. Chúng lao đi như một thủy triều đen, sẵn sàng nuốt chửng mọi thứ trên đường đi.
“Linh Sơn Bích Lạc! Ngay cả thánh địa linh khí cũng không thoát khỏi tai họa này sao?” Lâm Phong nghiến răng, giọng nói chứa đầy sự tức giận và bất lực. “Ma khí này đã ăn sâu đến mức nào rồi? Nó đã len lỏi vào tận linh mạch của thiên địa, phá hủy nền tảng của tu chân giới!” Chàng cảm thấy một cơn giận dữ trào dâng, không chỉ vì sự hủy diệt, mà còn vì sự bất lực khi chứng kiến một biểu tượng của sự sống bị biến chất thành tử địa.
Tuyết Dao không nói gì, nhưng ánh mắt nàng đã trở nên kiên quyết hơn bao giờ hết. Nàng rút ra băng kiếm của mình, lưỡi kiếm phát ra ánh sáng xanh lam lạnh lẽo, chiếu rọi lên gương mặt xinh đẹp nhưng nghiêm nghị của nàng. “Chúng ta phải ngăn chúng lại! Nếu để chúng lan ra, hậu quả sẽ khôn lường,” nàng nói, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đầy sự cấp bách. Nàng biết, nếu những sinh vật biến dị này tràn xuống các vùng đất thấp hơn, chúng sẽ gieo rắc sự hủy diệt không thể cứu vãn.
Thôn Thiên Thử, lúc này đã nhảy ra khỏi lòng Hạ Vũ, bộ lông trắng muốt của nó dựng đứng lên, gầm gừ những tiếng nhỏ, đầy vẻ hung dữ. Nó không còn vẻ đáng yêu thường ngày, mà đã biến thành một chiến binh nhỏ bé, sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy. Nó nhảy nhót quanh chân Lâm Phong, liên tục chỉ về phía đám quái vật đang ào đến, như muốn thúc giục chàng.
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, nén lại sự phẫn nộ trong lòng, thay vào đó là sự bình tĩnh và quyết đoán của một người lãnh đạo. Chàng siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt đen láy bỗng lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. “Tuyết Dao, chúng ta sẽ mở đường. Lam Yên, Tần Nguyệt, Mộc Ly, Hạ Vũ, các nàng hãy bảo vệ những người dân còn sót lại và hỗ trợ chúng ta từ phía sau. Đừng để bất kỳ sinh vật nào thoát qua.” Chàng dứt lời, Cửu Thiên Huyền Kiếm lập tức phóng ra ánh sáng vàng rực rỡ, hóa thành một đạo kiếm quang sắc bén, lao thẳng về phía đám sinh vật biến dị đang ào tới như thủy triều.
Lâm Phong lao vào giữa đám sinh vật biến dị như một mũi tên xé gió. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng vung lên, mang theo sức mạnh cuồn cuộn của Huyễn Mặc Quyển. Mỗi nhát chém đều tựa như sấm sét, chứa đựng uy lực hủy diệt vạn vật. “Kiếm phá vạn pháp!” Chàng hét lớn, tung ra một luồng kiếm khí khổng lồ, hình thành một lưỡi kiếm ánh sáng khổng lồ quét ngang qua, cắt đôi hàng chục sinh vật biến dị đang lao tới. Máu đen và dịch nhầy văng tung tóe, mùi hôi thối càng thêm nồng nặc. Nhưng chúng không lùi bước, thay vào đó, càng thêm điên cuồng lao đến, đôi mắt đỏ ngầu chứa đầy sự khát máu. Chúng không có ý chí, chỉ có bản năng giết chóc và sự điên loạn do ma khí cổ xưa điều khiển.
Tuyết Dao phối hợp ăn ý bên cạnh Lâm Phong. Nàng không nói nhiều, nhưng mỗi động tác đều chuẩn xác và hiệu quả đến đáng sợ. Băng kiếm trong tay nàng vung lên, hàng loạt luồng băng khí sắc lạnh quét qua, đóng băng những sinh vật biến dị thành những khối băng màu đen kịt, rồi vỡ tan thành bụi. “Vô Tận Băng Phong!” Nàng tung ra một kỹ năng trấn phái của mình, một trường băng rộng lớn bao phủ lấy hàng trăm sinh vật, khiến chúng bị đông cứng ngay tại chỗ, không thể nhúc nhích. Nàng không chỉ tấn công, mà còn tạo ra những lá chắn băng vững chắc, bảo vệ Lâm Phong khỏi những đòn tấn công bất ngờ từ phía sau. Sự ăn ý giữa hai người đã đạt đến mức hoàn mỹ, tựa như một vũ điệu tử thần trên chiến trường đầy rẫy nguy hiểm.
Lâm Phong không ngừng tiến lên, Cửu Thiên Huyền Kiếm liên tục chém ra những đường kiếm tuyệt diệu. Hắn cảm nhận được Huyễn Mặc Quyển trong người đang nóng lên một cách bất thường, những luồng năng lượng màu đen kịt từ các sinh vật biến dị bị tiêu diệt dường như đang bị Huyễn Mặc Quyển hấp thụ một cách chậm rãi, nhưng mạnh mẽ. Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng chàng, như thể Huyễn Mặc Quyển đang cố gắng phân tích, thậm chí là đồng hóa loại ma khí cổ xưa này. “Ma khí này… dường như có một ý chí nào đó dẫn dắt chúng,” Lâm Phong thầm nghĩ, vừa vung kiếm chém tan một con quái vật có hình dáng giống hổ nhưng mọc thêm những chiếc xúc tu ghê tởm. “Không phải chỉ là biến dị thông thường. Có một sự điều khiển, một sự sắp đặt nào đó ở đây.” Chàng cảm thấy lạnh sống lưng. Một loại ma khí có ý chí? Điều đó có nghĩa là có một thực thể nào đó đang thao túng tất cả, một thực thể còn đáng sợ hơn cả Ma Tôn Huyết Ảnh.
Thôn Thiên Thử, với thân hình nhỏ bé nhưng nhanh nhẹn, liên tục luồn lách giữa đám quái vật. Nó không trực tiếp giao chiến, nhưng đôi mắt long lanh của nó không ngừng tìm kiếm điểm yếu của kẻ địch, thi thoảng lại tung ra một cú cắn chí mạng vào những vị trí hiểm yếu, khiến những sinh vật biến dị đau đớn gào thét. Bộ lông trắng muốt của nó bị nhuộm một màu đen kịt bởi máu và dịch nhầy của quái vật, nhưng nó vẫn không ngừng chiến đấu, trung thành với chủ nhân của mình.
Cuộc chiến diễn ra ác liệt. Dưới chân núi Linh Sơn Bích Lạc, giờ đây đã biến thành một bãi chiến trường đẫm máu. Mùi tanh nồng nặc, tiếng gầm rú và tiếng binh khí va chạm liên tục vang lên. Khói bụi và ma khí cổ xưa hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn và đáng sợ. Lâm Phong và Tuyết Dao, một người như lửa, một người như băng, phối hợp hoàn hảo, không ngừng tiêu diệt từng đợt sinh vật biến dị. Tuyết Dao tạo ra một vòng xoáy băng khổng lồ, bao bọc lấy Lâm Phong, hóa giải hàng loạt đòn tấn công từ mọi phía. Lâm Phong nhân cơ hội đó, nhảy vọt lên không trung, thi triển một chiêu kiếm pháp uy lực, "Huyễn Ảnh Phá Thiên!", tạo ra hàng trăm ảo ảnh kiếm quang cùng lúc lao xuống, quét sạch một vùng rộng lớn.
Mặc dù đã tiêu diệt được một lượng lớn sinh vật biến dị, nhưng Lâm Phong biết, đây chỉ là phần nổi của tảng băng chìm. Vấn đề cốt lõi không phải là số lượng quái vật, mà là nguồn gốc của chúng, là vết nứt đang không ngừng tuôn trào ma khí cổ xưa. Hắn cần phải tiến sâu hơn, tìm ra nguyên nhân thực sự của thảm họa này. Chàng chợt nhớ đến Cổ Lão Khí Linh, đến những lời nhắc nhở mơ hồ về các bí mật bị chôn vùi. Phải chăng, tất cả những điều này đều liên quan đến thân thế bí ẩn của chàng, đến Huyễn Mặc Quyển và những giới diện cao hơn?
Sau một thời gian dài chiến đấu, khi đám sinh vật biến dị đã bị trấn áp tạm thời và không còn đợt nào ào đến nữa, Lâm Phong và Tuyết Dao quyết định tiến sâu vào phế tích của Linh Sơn Bích Lạc. Không khí càng lúc càng trở nên nặng nề, mang theo một thứ áp lực vô hình khiến người ta khó thở. Bước chân của họ dẫm lên những mảnh đá vụn, những thân cây cổ thụ gãy đổ, và cả xác của những linh thú bị biến dị. Mùi khói bụi, mùi máu tanh và mùi ma khí cổ xưa hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị ghê tởm, ám ảnh.
Thôn Thiên Thử dẫn đường, đôi mắt to tròn của nó không ngừng đảo quanh, cảnh giác với mọi thứ xung quanh. Càng tiến sâu, ma khí càng trở nên nồng nặc, lượn lờ như những sợi khói đen, cố gắng len lỏi vào từng lỗ chân lông. Lâm Phong cảm thấy Huyễn Mặc Quyển trong tay càng lúc càng rung động dữ dội hơn, như thể nó đang bị một lực hút vô hình nào đó kéo về phía trước.
Cuối cùng, họ cũng đến được nơi vốn là đỉnh núi. Nhưng giờ đây, nơi đó đã biến thành một khe nứt khổng lồ, sâu hun hút, không thấy đáy. Từ trong khe nứt, ma khí đen kịt cuồn cuộn tuôn trào lên, tạo thành một cột khói đen khổng lồ vươn lên tận trời cao, chính là cột khói mà họ đã nhìn thấy từ xa. Xung quanh khe nứt, những mảnh phù văn cổ xưa bị phá hủy nằm rải rác trên mặt đất. Những phù văn này không giống với bất kỳ loại trận pháp hay ký tự nào mà Lâm Phong từng thấy trong các điển tịch của tu chân giới. Chúng mang một vẻ cổ kính, thâm thúy, dường như đã tồn tại từ một kỷ nguyên rất xa xưa. Và không chỉ có ma khí, một loại năng lượng kỳ lạ, mạnh mẽ hơn cả ma khí thông thường, cũng đang không ngừng tỏa ra từ khe nứt, khiến không gian xung quanh trở nên méo mó, bất ổn.
Lâm Phong khẽ rùng mình. Chàng cảm thấy một sự liên kết mơ hồ với loại năng lượng này, như thể nó đang gọi vọng từ sâu thẳm huyết mạch của chàng. Một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ, vừa hấp dẫn vừa đáng sợ. “Những phù văn này… không phải là của Thiên Đạo,” Tuyết Dao khẽ lên tiếng, giọng nàng trầm thấp, ánh mắt dán chặt vào một mảnh phù văn cổ xưa bị vỡ. “Nó có vẻ cổ xưa hơn cả những ghi chép về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Ta chưa từng thấy bất kỳ loại phù văn nào tương tự.” Nàng đưa tay ra, nhưng không dám chạm vào, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh hãi và khó hiểu.
Lâm Phong không chần chừ, chàng đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào một mảnh phù văn cổ xưa bị vỡ. Ngay lập tức, một luồng năng lượng lạ xộc thẳng vào cơ thể chàng, không phải ma khí, cũng không phải linh khí, mà là một thứ gì đó hoàn toàn khác biệt, cổ xưa và hùng vĩ đến đáng sợ. Cùng lúc đó, Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng phát ra ánh sáng mờ ảo, những đường vân trên bề mặt bỗng trở nên sống động, như có thứ gì đó đang chảy trong đó. Một luồng thông tin mơ hồ, rời rạc, không rõ ràng đột nhiên truyền vào tâm trí Lâm Phong, như những mảnh ghép của một bức tranh cổ xưa bị thất lạc.
Trong tâm trí Lâm Phong, những hình ảnh chớp nhoáng hiện lên: những vị thần linh chiến đấu với ác ma khổng lồ, những thế giới bị hủy diệt, những lời nguyền cổ xưa bị phong ấn, và cả một bóng hình mờ ảo, cao lớn, đứng sừng sững giữa hư vô, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả vũ trụ. Rồi tất cả lại biến mất, chỉ còn lại sự trống rỗng và một cảm giác nặng nề.
“Ma Tôn Huyết Ảnh có thể là một phần của chuyện này, nhưng kẻ đứng sau nó… có lẽ là một thứ gì đó còn đáng sợ hơn, một thế lực đã ngủ say hàng vạn năm và đang thức tỉnh cùng với sự suy yếu của Thiên Đạo,” Lâm Phong chậm rãi nói, giọng chàng đầy vẻ nghiêm trọng, ánh mắt vẫn dán chặt vào khe nứt khổng lồ. “Loại ma khí có ý chí, loại năng lượng cổ xưa này… nó không phải là thứ mà bất kỳ Ma Tôn nào hiện tại có thể tạo ra hoặc điều khiển hoàn toàn.” Hắn cảm thấy một sự bất lực, một sự bế tắc khi đối mặt với một kẻ thù vô hình, không rõ hình dạng, nhưng lại có thể gây ra tai họa kinh thiên động địa như vậy.
Tuyết Dao quan sát sắc mặt Lâm Phong, nhận ra sự nghiêm trọng của phát hiện này. Nàng biết, những gì chàng vừa cảm nhận được chắc chắn không đơn giản. Mối liên hệ kỳ lạ giữa Lâm Phong và Huyễn Mặc Quyển với loại ma khí cổ xưa này càng lúc càng trở nên rõ ràng. Điều đó khiến nàng không khỏi lo lắng cho chàng, cho số phận của chàng trong bối cảnh Thiên Địa biến cố này.
Lâm Phong siết chặt Huyễn Mặc Quyển, những mảnh ghép thông tin mơ hồ vẫn còn quanh quẩn trong tâm trí chàng. “Huyễn Mặc Quyển… nó đang chỉ dẫn ta điều gì?” Chàng tự hỏi. Chàng biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan và nguy hiểm hơn gấp bội. Sự sụp đổ của Linh Sơn Bích Lạc chỉ là một lời cảnh tỉnh đáng sợ. Có một thế lực cổ xưa, một âm mưu vĩ đại đang dần hé lộ, và chàng, cùng với Huyễn Mặc Quyển, dường như bị cuốn vào vòng xoáy của nó.
“Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên,” Lâm Phong lẩm bẩm, một câu nói quen thuộc bỗng vang vọng trong tâm trí chàng, nhưng giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. “Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh… Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ.” Chàng ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định xuyên qua màn ma khí dày đặc, nhìn về phía hư vô. Dù cho kẻ thù có là cổ xưa đến mấy, hùng mạnh đến đâu, chàng cũng sẽ không lùi bước. Chàng sẽ tìm ra sự thật, tìm ra kẻ đứng sau tất cả, và bảo vệ thế giới này, bảo vệ những người chàng yêu thương. Con đường Tu Tiên Huyễn Mặc của chàng, giờ đây, đã bước vào một chương mới, đầy rẫy bí ẩn và hiểm nguy, nhưng cũng đầy ý chí kiên định và hy vọng.