Lâm Phong siết chặt Huyễn Mặc Quyển, những mảnh ghép thông tin mơ hồ vẫn còn quanh quẩn trong tâm trí chàng. “Huyễn Mặc Quyển… nó đang chỉ dẫn ta điều gì?” Chàng tự hỏi. Chàng biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan và nguy hiểm hơn gấp bội. Sự sụp đổ của Linh Sơn Bích Lạc chỉ là một lời cảnh tỉnh đáng sợ. Có một thế lực cổ xưa, một âm mưu vĩ đại đang dần hé lộ, và chàng, cùng với Huyễn Mặc Quyển, dường như bị cuốn vào vòng xoáy của nó.
“Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên,” Lâm Phong lẩm bẩm, một câu nói quen thuộc bỗng vang vọng trong tâm trí chàng, nhưng giờ đây lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. “Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh… Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ.” Chàng ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định xuyên qua màn ma khí dày đặc, nhìn về phía hư vô. Dù cho kẻ thù có là cổ xưa đến mấy, hùng mạnh đến đâu, chàng cũng sẽ không lùi bước. Chàng sẽ tìm ra sự thật, tìm ra kẻ đứng sau tất cả, và bảo vệ thế giới này, bảo vệ những người chàng yêu thương. Con đường Tu Tiên Huyễn Mặc của chàng, giờ đây, đã bước vào một chương mới, đầy rẫy bí ẩn và hiểm nguy, nhưng cũng đầy ý chí kiên định và hy vọng.
***
Buổi chiều tà, ánh nắng đã nhạt màu, xuyên qua những tán lá cổ thụ rợp bóng, tạo thành những vệt sáng vàng cam lốm đốm trên con đường lát đá dẫn vào Quán Trà Vọng Nguyệt. Nơi đây từng là một chốn thanh bình, nơi các tu sĩ và thương nhân tụ tập, trao đổi tin tức, hoặc đơn giản là thưởng trà, ngắm cảnh. Kiến trúc quán trà khá đơn giản, nhưng toát lên vẻ cổ kính, với hai tầng lầu bằng gỗ trầm hương. Tầng dưới là khu phục vụ chung, những bộ bàn ghế gỗ mộc mạc được sắp xếp ngay ngắn, luôn tấp nập khách ra vào. Tầng trên lại yên tĩnh hơn, với các phòng riêng tư nhỏ, có cửa sổ nhìn ra phố phường tấp nập bên dưới.
Hôm nay, Quán Trà Vọng Nguyệt vẫn đông đúc như mọi khi, nhưng bầu không khí lại nặng nề hơn hẳn. Tiếng chén đĩa lách cách, tiếng nói chuyện xì xào, tiếng cười đùa vẫn có, nhưng tất cả đều bị bao phủ bởi một làn sương mù lo lắng, một nỗi bất an không thể che giấu. Mùi trà thơm ngát, mùi bánh ngọt mới ra lò vẫn thoang thoảng, xen lẫn chút khói hương nhẹ từ bàn thờ Quan Âm ở góc quán, nhưng dường như không thể xua tan được cái không khí u ám đang bao trùm. Ngay cả linh khí trong quán, vốn dĩ dồi dào, nay cũng có vẻ yếu đi trông thấy, như thể bị một lực lượng vô hình nào đó hút cạn.
Lâm Phong và Tuyết Dao ngồi trong một góc khuất trên tầng hai, cạnh cửa sổ hướng ra phố. Ánh nắng chiều xiên ngang, nhuộm vàng mái tóc đen nhánh của Lâm Phong và làn da trắng ngần của Tuyết Dao. Lâm Phong vẫn khoác trên mình bộ trường bào màu xanh sẫm quen thuộc, dáng người cao ráo, cân đối, toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú của chàng, đôi môi thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái, giờ đây lại mang vẻ trầm tư. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, thường ngày ẩn chứa sự thông minh sắc sảo và vẻ hài hước nghịch ngợm, nay ánh lên sự lo lắng sâu sắc. Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, khoác lên mình y phục màu trắng tinh khôi, đôi mắt phượng dài sắc lạnh đang dõi theo từng cử chỉ của Lâm Phong, ẩn chứa một nỗi buồn sâu kín. Nàng vẫn bình tĩnh, nhưng sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt. Trên vai Lâm Phong, Thôn Thiên Thử cuộn tròn, đôi mắt to tròn long lanh cảnh giác nhìn khắp lượt, thỉnh thoảng khẽ rên lên một tiếng chiêm chiếp đầy bất an.
“Các ngươi có nghe nói gì không? Lại là ma vật! Ở Lạc Hà Thôn, chúng không chỉ ăn thịt người mà còn biến người chết thành đồng loại của chúng! Thật là kinh khủng!” Một thương nhân với bộ râu dài, khuôn mặt tái mét, thì thầm với bạn đồng hành, giọng run rẩy.
“Ta cũng nghe rồi! Cả vùng Tây Lĩnh Sơn Mạch cũng không yên. Hạn hán kéo dài mấy tháng nay, đất đai nứt nẻ, sông hồ cạn khô. Rồi bỗng nhiên xuất hiện những con quái vật khô héo, thân hình gầy trơ xương nhưng sức mạnh kinh người, chúng hút cạn sinh khí của mọi vật!” Một tu sĩ cấp thấp, khuôn mặt còn non choẹt, nói thêm, vẻ mặt đầy hoang mang.
“Thiên Đạo thật sự đã nổi giận rồi sao? Chưa bao giờ ta thấy nhiều tai ương cùng lúc thế này!” Một tu sĩ khác, trông có vẻ từng trải hơn, thở dài, đặt chén trà xuống. “Hôm trước ta đi qua Phi Vân Cốc, thấy đất trời rung chuyển, một ngọn núi nhỏ bỗng nhiên nứt toác, từ bên trong tràn ra vô số sinh vật kỳ dị, thân thể biến dạng, đỏ lòm như máu, chúng còn phun ra chất độc ăn mòn đá tảng!”
Những lời bàn tán xôn xao, ngắt quãng, nhưng nội dung thì đáng sợ đến rợn người. Tin tức về các tai ương thiên nhiên liên tục đổ về: hạn hán kéo dài ở phía Tây, lũ lụt bất ngờ ở phía Đông, động đất xé toạc các dãy núi phía Bắc, và đáng sợ nhất là sự xuất hiện của những ‘quái vật’ kỳ dị, hung hãn ở những vùng xa xôi. Chúng không chỉ là yêu thú thông thường mà là ‘ma vật’, mang theo ma khí cổ xưa, biến dị từ những sinh linh vô tội.
Lâm Phong lắng nghe, trong lòng cuộn trào sóng gió. Chàng nhớ lại trận lụt dị thường ở Giới Hà Vô Biên, rồi đến sự sụp đổ kinh hoàng của Linh Sơn Bích Lạc. Những sự kiện đó, lúc đầu tưởng chừng là cục bộ, nhưng giờ đây lại như những mắt xích, nối kết thành một chuỗi tai họa liên hoàn, lan rộng khắp các vùng đất. Chàng nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin trong đầu.
*Giới Hà Vô Biên, Linh Sơn Bích Lạc... và bây giờ là khắp nơi.* Lâm Phong nội tâm thầm nhủ, *Thiên Đạo Vết Nứt đang lan rộng với tốc độ chóng mặt. Loại ma khí cổ xưa này, nó không chỉ đơn thuần là năng lượng tà ác, nó còn có khả năng biến đổi, lây nhiễm, ăn mòn vạn vật. Từ những con sông bị nhiễm độc, đến những ngọn núi linh thiêng bị sụp đổ, giờ đây là những sinh vật bị biến dị, mang theo sự điên loạn và khát máu.*
Chàng cảm nhận được một sự bất lực, một sự bế tắc khi đối mặt với quy mô của thảm họa này. Nó không còn là một cuộc chiến cá nhân, hay một biến cố nhỏ lẻ nữa. Nó là một cơn phong ba bão táp đang nuốt chửng cả thế giới tu tiên, và có thể là cả các giới. Gánh nặng trách nhiệm đè nặng lên đôi vai chàng. Lâm Phong đã từng đối mặt với vô số hiểm nguy, từng vượt qua nhiều cường địch, nhưng lần này, kẻ thù lại vô hình, không rõ hình dạng, nhưng lại có thể gây ra tai họa kinh thiên động địa như vậy.
Tuyết Dao khẽ đặt tay lên cánh tay Lâm Phong, ánh mắt nàng lộ rõ vẻ lo lắng. Nàng hiểu rõ những gì Lâm Phong đang suy nghĩ. Từ khi Huyễn Mặc Quyển bắt đầu cộng hưởng với ma khí cổ xưa, từ khi những mảnh ghép ký ức mơ hồ về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến bắt đầu hiện lên trong tâm trí chàng, số phận của Lâm Phong dường như đã gắn liền với sự sống còn của thế giới này.
“Những tai ương này… chưa từng có trong lịch sử tu chân giới được ghi lại,” Tuyết Dao khẽ nói, giọng nàng trầm thấp nhưng rõ ràng, khiến những tu sĩ và thương nhân xung quanh cũng phải im bặt, ngước nhìn. Họ nhận ra vị tiên tử băng giá bên cạnh Lâm Phong là một cường giả, và những lời nàng nói chắc chắn có trọng lượng. “Ngay cả trong Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, ma khí cổ xưa cũng không lan rộng và gây ra sự biến dị khủng khiếp đến như vậy.”
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt sắc bén nhìn ra cửa sổ, nơi những đám mây đen đang dần kéo đến, nuốt chửng ánh mặt trời còn sót lại. “Đúng vậy. Loại ma khí này… nó có vẻ như có một ‘ý chí’ riêng. Một ý chí muốn hủy diệt, muốn ăn mòn tất cả. Nó không phải là thứ mà Ma Tôn Huyết Ảnh có thể hoàn toàn điều khiển. Hắn có thể là một kẻ lợi dụng, hoặc một con rối, nhưng chắc chắn không phải là kẻ đứng sau cùng.” Chàng ngừng lại, đôi mắt nheo lại. “Ta cần phải tìm hiểu sâu hơn về những phù văn cổ xưa mà chúng ta thấy ở Linh Sơn Bích Lạc. Có lẽ chìa khóa nằm ở đó.”
Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong bỗng rướn người dậy, đôi mắt long lanh nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây đen đang cuồn cuộn kéo đến. Một tiếng “chiêm chiếp” đầy cảnh giác vang lên, hàm răng nhỏ bé của nó khẽ nhe ra, ánh lên vẻ hung hãn.
“Ngươi cảm nhận được gì sao?” Lâm Phong hỏi nhỏ, khẽ vuốt ve bộ lông trắng muốt của Thôn Thiên Thử.
Thôn Thiên Thử khẽ gật đầu, sau đó lắc đầu, rồi lại chỉ về phía Tây, nơi những đám mây đen đang vần vũ. Dường như có một thứ gì đó đang đến, một thứ gì đó mà ngay cả Thôn Thiên Thử cũng cảm thấy bất an.
Lâm Phong và Tuyết Dao trao đổi ánh mắt. Nỗi lo lắng càng trở nên rõ ràng. Các sự kiện dị thường không chỉ dừng lại ở tin đồn, mà chúng đang ngày càng tiếp cận, ngày càng trở nên hiện hữu. Bầu không khí trong quán trà càng lúc càng ngột ngạt. Tiếng bàn tán đã chuyển từ lo lắng sang sợ hãi tột độ. Những gương mặt tái mét, những ánh mắt tuyệt vọng, tất cả đều hướng về phía họ, như thể đang tìm kiếm một tia hy vọng. Lâm Phong cảm thấy gánh nặng trên vai mình càng thêm nặng nề. Hắn biết, đã đến lúc phải hành động.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Tuy nhiên, thay vì ánh hoàng hôn rực rỡ thường thấy, bầu trời hôm nay lại bị bao phủ bởi những đám mây đen kịt, nặng trĩu, cuồn cuộn kéo đến từ phía Tây, tạo thành một khung cảnh u ám, đầy điềm báo. Không khí trở nên nặng nề, oi bức, như thể sắp có một cơn bão lớn ập đến.
Thôn Vân Thủy, một ngôi làng nhỏ nằm sâu trong thung lũng, vốn dĩ là một chốn bình yên, tách biệt khỏi thế giới bên ngoài. Những ngôi nhà gỗ lợp tranh hoặc ngói đơn giản, quây quần bên nhau, tạo nên một bức tranh mộc mạc, giản dị. Tiếng gà gáy, tiếng chó sủa, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng nói chuyện của người dân, cùng tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ ven làng, tất cả đều tạo nên một bản hòa tấu của sự sống, của sự thanh bình. Mùi khói bếp thoảng nhẹ, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, mùi cây cỏ và hoa dại ven đường, tất cả đều hòa quyện, tạo nên một không khí trong lành, mát mẻ, mang đến cảm giác ấm cúng và thân thiện.
Thế nhưng, sự bình yên đó đã bị phá vỡ một cách tàn nhẫn. Khi Lâm Phong và Tuyết Dao cùng Thôn Thiên Thử vừa tiếp cận Thôn Vân Thủy, một tiếng la hét thảm thiết, xé toạc màn không khí tĩnh mịch của hoàng hôn, vang lên. Kế đó là hàng loạt tiếng kêu gào, tiếng đổ vỡ, tiếng gầm gừ ghê rợn. Lâm Phong và Tuyết Dao không chần chừ, tăng tốc lao về phía làng.
Cảnh tượng trước mắt họ khiến cả hai không khỏi rùng mình. Cả ngôi làng chìm trong hỗn loạn, khói lửa bốc lên ngùn ngụt từ vài ngôi nhà đã bị phá hủy. Những sinh vật gớm ghiếc, thân thể biến dạng với đôi mắt đỏ ngầu, đang tàn sát dân làng. Chúng không có hình dạng cố định: có con mang hình hài nửa người nửa thú, với những móng vuốt sắc nhọn và hàm răng lởm chởm; có con lại giống những khối thịt bầy nhầy, biết di chuyển, với vô số xúc tu ngoe nguẩy; lại có con trông như những bộ xương khô héo, nhưng lại mang trong mình một sức mạnh khủng khiếp và tốc độ đáng kinh ngạc. Ma khí cổ xưa bao phủ lấy chúng, biến chúng thành những cỗ máy giết chóc không có lý trí, chỉ biết gầm gừ và tấn công.
“Cứu mạng! Chúng không phải yêu thú, chúng là ác quỷ!” Một dân làng già cả, quần áo rách rưới, ôm đứa cháu nhỏ đang khóc thét, tuyệt vọng la lên khi một con ma vật hình dạng giống chó sói nhưng to lớn gấp đôi, lông lá đen kịt và đôi mắt đỏ ngầu, lao về phía họ.
“Ma khí này… mạnh hơn nhiều so với những gì chúng ta từng thấy ở Giới Hà Vô Biên!” Tuyết Dao khẽ kêu lên, giọng nàng đầy vẻ nghiêm trọng. Nàng rút Băng Phách Kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm lóe lên ánh sáng xanh lạnh lẽo. “Cẩn thận, Lâm Phong! Ma khí trên người chúng rất mạnh, không nên chạm vào trực tiếp!”
Lâm Phong không nói nhiều, ánh mắt chàng sắc lạnh như băng. Hắn đã thấy quá nhiều sự tàn phá, quá nhiều nỗi sợ hãi trong mấy ngày qua. Sự hoang mang, tuyệt vọng của dân chúng, hình ảnh của những ma vật gớm ghiếc, tất cả đều hun đúc thêm ý chí chiến đấu trong chàng. Chàng rút Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh sáng vàng kim của kiếm thân xé tan màn đêm u ám. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng khẽ rung động, phát ra một luồng khí tức cổ xưa, dường như đang cộng hưởng với thứ ma khí đang tràn ngập trong không khí.
“Thôn Thiên Thử, bảo vệ dân làng!” Lâm Phong ra lệnh.
“Chiêm chiếp!” Thôn Thiên Thử đáp lại, thân hình nhỏ bé của nó bỗng nhiên phồng to lên, lông trắng muốt dựng đứng, đôi mắt to tròn giờ đây rực sáng với một ngọn lửa màu vàng kim. Nó há miệng, phun ra một luồng hỏa diễm nóng bỏng, thiêu rụi con ma vật đang lao tới dân làng già. Ngọn lửa của nó không chỉ là lửa thông thường, mà còn mang theo một năng lượng đặc biệt, có khả năng thanh lọc ma khí.
Lâm Phong và Tuyết Dao lao vào trận chiến. Lâm Phong, với Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay, tựa như một vị thần chiến tranh. Mỗi nhát kiếm của chàng đều mang theo sức mạnh kinh người của Huyễn Mặc Quyển, cắt xuyên qua lớp giáp thịt của ma vật, khiến chúng gào thét trong đau đớn rồi tan biến thành làn khói đen. Chàng di chuyển linh hoạt, nhanh nhẹn, đôi khi là một đường kiếm quét ngang, đôi khi là một cú bổ mạnh mẽ, hoặc một chiêu thức biến ảo khó lường. Tuyết Dao, với Băng Phách Kiếm, lại uyển chuyển như một vũ công trên tuyết. Nàng tạo ra những bức tường băng, những lưỡi kiếm băng sắc bén, hoặc những cơn bão tuyết nhỏ, đóng băng lũ ma vật trước khi chúng kịp tiếp cận. Sức mạnh của băng khí tinh thuần từ nàng dường như có khả năng khắc chế ma khí một cách hiệu quả.
Sự phối hợp giữa Lâm Phong và Tuyết Dao vô cùng ăn ý. Lâm Phong là công kích chủ đạo, với sức mạnh bùng nổ và khả năng cận chiến xuất sắc. Tuyết Dao là người hỗ trợ, dùng băng khí để làm chậm, khống chế đối thủ, hoặc bảo vệ những dân làng còn sống sót. Thôn Thiên Thử, với hỏa diễm thanh lọc ma khí, là một trợ thủ đắc lực, đặc biệt hiệu quả với những con ma vật có ma khí nồng đậm.
“Chúng quá nhiều!” Tuyết Dao khẽ kêu lên, khi một làn sóng ma vật mới từ phía rừng cây ập đến, số lượng của chúng dường như không có hồi kết. Cứ mỗi con bị tiêu diệt, lại có thêm hai ba con khác xuất hiện.
Lâm Phong nheo mắt, ánh mắt chàng quét qua một con ma vật đang cố gắng bò vào một ngôi nhà. *Chúng không chỉ vô tri mà còn mang theo một bản năng hủy diệt mãnh liệt. Ma khí này… nó đang ăn mòn cả căn nguyên của thế giới.*
Chàng hít một hơi thật sâu, Huyễn Mặc Quyển trong tay bỗng nhiên phát ra ánh sáng rực rỡ hơn. “Huyễn Mặc Quyển, Khai!” Lâm Phong hét lớn. Một luồng lực lượng vô hình bỗng nhiên bùng nổ từ cơ thể chàng, lan tỏa ra xung quanh. Nó không phải linh khí, cũng không phải ma khí, mà là một loại năng lượng thuần túy, cổ xưa, có khả năng thanh tẩy. Những con ma vật trong phạm vi ảnh hưởng của luồng năng lượng này bỗng nhiên khựng lại, thân thể chúng bắt đầu tan chảy, biến thành những làn khói đen rồi biến mất, không để lại dấu vết.
Tuyết Dao nhìn thấy cảnh tượng đó, đôi mắt nàng ánh lên vẻ kinh ngạc. Nàng biết Lâm Phong mạnh, nhưng khả năng đột phá và kiểm soát Huyễn Mặc Quyển của chàng lại vượt xa sự tưởng tượng của nàng. Loại năng lượng này, nó hoàn toàn khác biệt so với tất cả những gì nàng từng biết.
Trận chiến kéo dài gần một canh giờ. Cuối cùng, khi ánh trăng đã lên cao, chiếu rọi những vệt sáng bạc qua kẽ mây đen, những con ma vật cuối cùng cũng bị tiêu diệt. Thôn Vân Thủy, tuy bị tàn phá nặng nề, nhưng đã được cứu thoát khỏi thảm họa diệt vong. Những dân làng còn sống sót run rẩy bò ra khỏi nơi ẩn nấp, ánh mắt hoảng sợ nhìn về phía Lâm Phong và Tuyết Dao, như thể họ là những vị thần giáng thế.
Lâm Phong thở dốc, Cửu Thiên Huyền Kiếm vẫn còn vương lại chút ma khí. Chàng nhìn cảnh tượng hoang tàn của làng, những ngôi nhà bị phá hủy, những thi thể vô hồn nằm la liệt. Một cảm giác nặng nề đè nén trong lòng.
*Sự biến dị của 'ma vật' cho thấy Ma Tôn Huyết Ảnh có thể đang lợi dụng hoặc thậm chí tạo ra những sinh vật này để khuếch đại hỗn loạn. Nhưng loại ma khí này, nó quá cổ xưa, quá hùng vĩ. Ngay cả Ma Tôn Huyết Ảnh cũng không thể có được sức mạnh như vậy. Chắc chắn có một thế lực khác, một thứ gì đó cổ xưa hơn đang thao túng mọi thứ.*
Lâm Phong quay sang Tuyết Dao, ánh mắt chàng đầy vẻ nghiêm trọng. “Chúng ta cần tìm một nơi để nghỉ ngơi, và ta cần phải hiểu rõ hơn về nguồn gốc của loại ma khí này.”
Tuyết Dao gật đầu, khuôn mặt nàng cũng đầy vẻ mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn kiên định. “Ta biết một động phủ nhỏ gần đây, khá kín đáo và an toàn. Chúng ta có thể đến đó.”
***
Đêm khuya, trăng mờ ẩn hiện sau những đám mây đen, chỉ đủ để chiếu rọi những vệt sáng yếu ớt xuống vạn vật. Không khí se lạnh, hơi ẩm từ đất bốc lên, mang theo mùi của đá, của đất ẩm và một chút mùi tanh nồng còn sót lại của ma khí từ trận chiến ban chiều.
Trong một động phủ hoang vắng, nằm ẩn mình sâu trong lòng đất, cách Thôn Vân Thủy không xa, Lâm Phong và Tuyết Dao ngồi đối diện nhau. Đây là một hang động tự nhiên, không quá lớn, nhưng khá kín đáo và yên tĩnh. Các vách đá được đẽo gọt sơ sài, tạo thành một không gian đủ để nghỉ ngơi. Có một bàn đá dùng để luyện đan hoặc ngồi thiền, một giường đá thô sơ và vài giá sách trống rỗng, dấu vết của một tu sĩ ẩn cư nào đó trong quá khứ. Tiếng gió lùa qua khe đá tạo thành những âm thanh vù vù khe khẽ, tiếng nước nhỏ giọt từ trên vách đá vang vọng đều đặn, cùng tiếng côn trùng rả rích từ bên ngoài, tất cả càng làm tăng thêm sự tĩnh mịch của động phủ. Linh khí ở đây ở mức trung bình, không quá dồi dào nhưng đủ để các tu sĩ sơ cấp tu luyện.
Một ngọn lửa nhỏ bập bùng giữa động phủ, được Lâm Phong nhóm lên từ vài cành cây khô, chiếu rọi lên gương mặt trầm tư của hai người. Ánh lửa nhảy múa trên khuôn mặt thanh tú của Lâm Phong, làm nổi bật lên sự lo lắng và mệt mỏi trong đôi mắt chàng. Tuyết Dao, với vẻ đẹp băng giá, giờ đây cũng hiện rõ vẻ ưu tư, đôi mắt phượng dài của nàng phản chiếu ánh lửa, lấp lánh như những vì sao xa xăm. Thôn Thiên Thử đã thu nhỏ lại hình dáng ban đầu, cuộn tròn trong lòng Lâm Phong, đôi mắt lim dim nhưng vẫn cảnh giác.
Lâm Phong đặt Huyễn Mặc Quyển lên đùi, khí tức cổ xưa từ nó lan tỏa, đối ứng với dấu vết ma khí còn sót lại trên cơ thể chàng. Ngay cả sau khi đã thanh tẩy, chàng vẫn cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với loại năng lượng tà ác này, như thể nó đã in sâu vào huyết mạch chàng. Chàng nhắm mắt lại, cố gắng thấu hiểu bản chất của mối hiểm họa này, cố gắng giải mã những mảnh ghép thông tin mơ hồ mà Huyễn Mặc Quyển đã truyền tải cho chàng ở Linh Sơn Bích Lạc.
“Ma khí này… mạnh hơn nhiều so với trước đây,” Lâm Phong phá vỡ sự im lặng, giọng chàng trầm thấp, đầy vẻ nghiêm trọng. Chàng mở mắt, nhìn thẳng vào Tuyết Dao. “Nó không chỉ biến dị sinh linh, mà còn đang ăn mòn cả căn nguyên của thế giới. Thiên Đạo… thật sự đang suy yếu.”
Tuyết Dao gật đầu, ánh mắt nàng xa xăm, như đang nhìn về một quá khứ rất xa. “Đúng vậy. Các ghi chép cổ xưa từng nói về một ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ hàng vạn năm trước, nhưng chưa từng có tai ương nào lan rộng và kinh khủng như thế này. Có lẽ… có một thế lực nào đó đang thúc đẩy nó.”
“Một thế lực nào đó…” Lâm Phong lặp lại, ánh mắt chàng nheo lại, những mảnh ghép rời rạc trong tâm trí chàng dần dần khớp lại. “Ở Linh Sơn Bích Lạc, những phù văn cổ xưa bị phá hủy… chúng không phải là của Thiên Đạo. Chúng cổ xưa hơn, mang một loại năng lượng khác biệt, không phải linh khí, cũng không phải ma khí thông thường. Nó hùng vĩ, nhưng cũng đầy nguy hiểm.”
Chàng nhớ lại cái cảm giác quen thuộc nhưng xa lạ khi chạm vào mảnh phù văn đó, luồng thông tin mơ hồ tràn vào tâm trí, những hình ảnh chớp nhoáng về các vị thần linh, ác ma khổng lồ, những thế giới bị hủy diệt, và bóng hình mờ ảo, cao lớn đứng giữa hư vô.
“Loại năng lượng đó… ta đã cảm nhận được nó ở Linh Sơn Bích Lạc. Nó là thứ đang thúc đẩy sự lan rộng của ma khí, khiến ma khí trở nên mạnh mẽ và hung bạo hơn. Nó không phải là do Ma Tôn Huyết Ảnh tạo ra,” Lâm Phong khẳng định, giọng chàng đầy vẻ chắc chắn. “Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một kẻ lợi dụng, một kẻ được ‘chỉ dẫn’ để làm suy yếu Thiên Đạo. Kẻ đứng sau hắn… mới là mối đe dọa thực sự.”
Tuyết Dao trầm ngâm. “Nếu đúng như vậy, thì kẻ địch của chúng ta không chỉ là Ma Tôn Huyết Ảnh mà còn là một thế lực cổ xưa, hùng mạnh hơn nhiều, một thế lực đã ngủ say hàng vạn năm và đang thức tỉnh cùng với sự suy yếu của Thiên Đạo.” Nàng đặt tay lên vai Lâm Phong, truyền cho chàng một luồng linh khí ấm áp, trấn an. “Chúng ta cần phải tìm hiểu về nó. Có lẽ Bạch Lão Tổ có thể biết điều gì đó.”
Lâm Phong mở mắt, ánh nhìn kiên định xuyên qua màn đêm. Chàng siết chặt Huyễn Mặc Quyển, cảm nhận sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa nó và dòng ma khí cổ xưa đang lan tỏa khắp các giới. Huyễn Mặc Quyển, công pháp mà chàng tu luyện, dường như có một mối liên hệ sâu sắc với nguồn gốc của ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ và loại ma khí cổ xưa này. Điều đó càng khẳng định vai trò then chốt của chàng trong cuộc chiến sắp tới.
*Thiên Đạo suy yếu, các tai ương hoành hành, ma vật giáng lâm…* Lâm Phong nghĩ thầm, *những cảnh tượng hoang mang và tuyệt vọng của dân chúng ở Quán Trà Vọng Nguyệt, những tiếng la hét kinh hoàng ở Thôn Vân Thủy, tất cả đều cho thấy sự cấp thiết về một người lãnh đạo, một vị cứu tinh. Dù ta không muốn, nhưng dường như vận mệnh đã đẩy ta vào vị trí này.*
“Con đường phía trước sẽ rất gian nan, Tuyết Dao,” Lâm Phong nói, giọng chàng đầy vẻ quyết tâm. “Nhưng chúng ta sẽ không lùi bước. Ta sẽ tìm ra sự thật, tìm ra kẻ đứng sau tất cả, và bảo vệ thế giới này. Bảo vệ những người chúng ta yêu thương.”
Tuyết Dao mỉm cười nhẹ nhàng, nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ấm áp, xua tan đi phần nào vẻ băng giá thường ngày của nàng. “Ta sẽ luôn bên cạnh chàng.”
Ngoài động phủ, những đám mây đen vẫn cuồn cuộn trôi, che khuất hoàn toàn ánh trăng. Tiếng gió rít gào, như tiếng thở dài của trời đất. Một chương mới trong con đường Tu Tiên Huyễn Mặc của Lâm Phong đã chính thức mở ra, đầy rẫy bí ẩn và hiểm nguy, nhưng cũng không thiếu ý chí kiên định và niềm hy vọng. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, một huyền thoại đang được viết nên.