Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 288

Cổ Tịch Tiên Tri: Lời Nguyền Hỗn Loạn

5364 từ
Mục tiêu: Minh họa sự suy yếu của kết giới bảo vệ thế giới thông qua cảm nhận của Mộc Ly, kết nối trực tiếp với 'Thiên Đạo Vết Nứt' đã được đề cập trong các chương trước.,Giới thiệu cuốn cổ tịch tiên đoán về Kỷ Nguyên Hỗn Loạn, làm rõ hơn về bản chất của các sự kiện dị thường đang diễn ra.,Hé lộ mối liên hệ sâu sắc giữa Kỷ Nguyên Hỗn Loạn và sự trỗi dậy của Ma Tôn Huyết Ảnh, cũng như nguồn gốc của 'Thiên Đạo Vết Nứt' 2000 năm trước.,Khắc sâu vai trò của Mộc Ly trong việc cảm nhận và giải mã các bí ẩn liên quan đến thiên địa.,Tạo ra cảm giác cấp bách và sự lo lắng, thúc đẩy Lâm Phong và đồng đội tìm kiếm giải pháp trước mối đe dọa ngày càng lớn.,Tiếp tục giai đoạn 'SETUP' của Arc 5, thiết lập bối cảnh cho các xung đột lớn sắp tới.
Nhân vật: Lâm Phong, Mộc Ly, Tuyết Dao, Thôn Thiên Thử
Mood: Mysterious, tense, foreboding, urgent
Kết chương: [object Object]

Ngoài động phủ, những đám mây đen vẫn cuồn cuộn trôi, che khuất hoàn toàn ánh trăng. Tiếng gió rít gào, như tiếng thở dài của trời đất. Một chương mới trong con đường Tu Tiên Huyễn Mặc của Lâm Phong đã chính thức mở ra, đầy rẫy bí ẩn và hiểm nguy, nhưng cũng không thiếu ý chí kiên định và niềm hy vọng. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh, một huyền thoại đang được viết nên.

***

Sáng sớm trên Bích Hải Tiên Đảo, ánh mặt trời vàng nhạt như rót mật, xuyên qua những tán lá xanh biếc của cây cổ thụ, đậu trên những mái ngói xanh ngọc bích của các đình đài, lầu các. Hơi sương đêm còn vương vấn trên những phiến đá trắng tinh xảo, phản chiếu ánh sáng lấp lánh như ngàn vạn hạt châu. Tiếng sóng biển rì rào vỗ vào ghềnh đá bên dưới, như một bản hòa ca bất tận của thiên nhiên, hòa cùng tiếng chim biển lảnh lót trên nền trời xanh thẳm, vài con cá voi khổng lồ lướt nhẹ trên mặt biển xa xa, tạo nên một khung cảnh thanh bình, thơ mộng đến lạ. Linh khí nơi đây dồi dào, tinh khiết, mang theo hơi thở mặn mòi của biển cả và hương thơm dịu nhẹ của hoa cỏ dại, của những linh quả chín mọng, tạo nên một bầu không khí trong lành, khiến tâm hồn người ta như được gột rửa.

Lâm Phong đứng bên lan can một tòa đình viện, đôi mắt đen láy dõi về phía chân trời xa tắp. Gió biển mát lành vuốt ve mái tóc đen nhánh của chàng, thổi bay đi phần nào nỗi lo lắng vẫn còn đọng lại từ đêm qua. Bên cạnh chàng, Tuyết Dao uyển chuyển rót trà. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh nhạt, càng tôn lên vẻ đẹp thoát tục, tựa băng tuyết. Khuôn mặt trái xoan hoàn hảo, đôi mắt phượng dài dù vẫn phảng phất vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên một nụ cười nhạt, xua đi vẻ trầm tư của Lâm Phong. Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ lông trắng muốt, đang cuộn tròn trên vai Lâm Phong, thỉnh thoảng lại vểnh tai nghe ngóng, đôi mắt to tròn lim dim nhưng vẫn cảnh giác với xung quanh.

“Trà này là loại Long Tỉnh Linh Thảo, được trồng trên đỉnh Bích Lạc Tiên Sơn,” Tuyết Dao nhẹ nhàng nói, giọng nàng trong trẻo như tiếng suối. “Nó có tác dụng định thần, giúp tâm trí thanh tịnh.”

Lâm Phong đón lấy chén trà, hít một hơi sâu, mùi hương thanh khiết của linh thảo lan tỏa trong lồng ngực, quả nhiên cảm thấy tâm trí thư thái hơn đôi chút. “Cảm ơn nàng, Tuyết Dao. Ta đang cần nó lúc này.” Chàng khẽ nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ rồi ngọt hậu lan tỏa nơi đầu lưỡi, xua tan đi cảm giác u uất trong lòng. “Sự kiện ở Linh Sơn Bích Lạc và Thôn Vân Thủy vẫn còn ám ảnh ta. Mọi thứ đang diễn ra quá nhanh, quá bất thường.”

“Đúng vậy,” Tuyết Dao đáp, ánh mắt nàng lại hướng về phía biển. “Những gì chúng ta chứng kiến chỉ là một phần nhỏ của bức tranh lớn. Các tai ương đang lan rộng, không chỉ ở một vài nơi. Ta đã thử dùng Huyết Mạch Chi Lực của mình để cảm nhận những biến động của Thiên Địa, nhưng có một tầng năng lượng kỳ lạ đang che chắn, khiến ta không thể thấy rõ toàn cảnh.”

Đúng lúc này, từ phía sâu bên trong đình viện, một tiếng kêu thốt lên đầy kinh hãi, phá tan bầu không khí yên bình. “Lâm Phong! Tuyết Dao! Không ổn rồi!”

Đó là giọng của Mộc Ly. Nàng ta vẫn đang ở trong tư thế thiền định, nhưng cơ thể nàng đột nhiên run rẩy kịch liệt, đôi mắt mở to, tròn xoe, long lanh như hồ nước mùa thu, nhưng giờ đây lại tràn ngập sự hoang mang tột độ. Khuôn mặt nàng trắng bệch, mái tóc nâu hạt dẻ tết bím giờ đây có vẻ hơi rối bời, và những cành cây nhỏ, hoa lá rừng cài trên tóc nàng như đang héo úa đi một chút.

Lâm Phong và Tuyết Dao lập tức quay người, vận dụng khinh công, chỉ trong chớp mắt đã có mặt bên cạnh Mộc Ly. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng chợt giật mình, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ bất an rõ rệt, nó rúc sâu vào trong lớp áo của chàng, phát ra tiếng "chiêm chiếp" nhỏ, đầy sợ hãi.

“Mộc Ly, nàng sao vậy?” Lâm Phong khẩn trương hỏi, giọng chàng trầm thấp, đầy vẻ lo lắng. Chàng đưa tay chạm nhẹ vào vai Mộc Ly, cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ cơ thể nàng.

Mộc Ly ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng nhìn xuyên qua Lâm Phong, như thể đang nhìn thấy một thứ gì đó vô hình, khủng khiếp. “Lâm Phong, Tuyết Dao… ta cảm thấy không ổn! Thế giới… thế giới đang yếu đi!” Nàng cố gắng hít thở sâu, nhưng lồng ngực nàng vẫn phập phồng dữ dội. “Linh khí đang bị xé toạc… những sợi dây liên kết giữa các giới đang bị đứt gãy… Ta cảm nhận được một sự 'rách nát' vô hình, như thể tấm màn bảo vệ thế giới này đang dần bị xé toạc ra từng mảnh!”

Giọng nàng líu lo, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo sự run rẩy, sự hoảng sợ tột độ. Mộc Ly có một mối liên kết sâu sắc với thiên nhiên, với vạn vật, nàng có thể cảm nhận được sự sống và cái chết của cây cỏ, dòng chảy của linh khí, thậm chí là hơi thở của đại địa. Vì vậy, những gì nàng cảm nhận được không phải là ảo giác.

“Rách nát?” Tuyết Dao nhíu mày, đôi mắt phượng sắc lạnh khẽ lóe lên tia sáng. Nàng dùng linh lực thăm dò cơ thể Mộc Ly, nhận thấy linh mạch của nàng đang hỗn loạn, như thể vừa trải qua một chấn động cực lớn. “Nàng cảm nhận được điều gì cụ thể?”

“Ta không thể diễn tả rõ ràng được!” Mộc Ly lắc đầu, mái tóc nàng xõa tung theo động tác, vẻ mặt nàng càng thêm hoảng loạn. “Nó giống như… một vết nứt khổng lồ trong không gian, nhưng không phải là vết nứt vật lý. Nó là vết nứt của quy luật, của trật tự! Ta cảm nhận được những linh hồn cổ xưa đang gào thét, những dòng năng lượng tà ác đang tràn vào… Nó như một cái lỗ đen đang hút cạn sự sống của thế giới này! Giống như… giống như có ai đó đang dùng móng vuốt xé nát bầu trời!”

Lâm Phong siết chặt nắm tay, trong lòng chàng dấy lên một nỗi bất an tột độ. Những lời của Mộc Ly đã xác nhận linh cảm của chàng. “Thiên Đạo Vết Nứt…” Chàng lẩm bẩm, nhớ lại những gì Tuyết Dao đã nói về các ghi chép cổ xưa. “Có lẽ không chỉ là sự suy yếu của Thiên Đạo, mà là sự phá hoại trực tiếp.”

“Nó… nó ngày càng rộng hơn,” Mộc Ly tiếp tục, giọng nàng run rẩy, đôi môi tái nhợt. Nàng đưa tay lên ôm ngực, như thể muốn ngăn chặn một cơn đau vô hình. “Trước đây nó chỉ là một vết rạn nhỏ, nhưng bây giờ… nó đã trở thành một cái hố không đáy. Ta cảm nhận được cả sự tuyệt vọng của vạn vật, tiếng rên rỉ của đại địa, tiếng than khóc của linh hồn. Giống như một cơn bão lớn đang kéo đến, nhưng cơn bão này không phải là nước hay gió, mà là sự hỗn loạn, là sự hủy diệt!”

Tuyết Dao đặt tay lên trán Mộc Ly, truyền một luồng linh khí thanh mát vào cơ thể nàng, giúp nàng bình tĩnh lại. “Nàng bình tĩnh đã, Mộc Ly. Cố gắng mô tả rõ hơn. Có bất kỳ dấu hiệu hay cảm giác nào khác không?”

Mộc Ly hít một hơi sâu, đôi mắt nàng dần lấy lại tiêu cự, nhưng vẫn còn vương vấn sự sợ hãi. “Ta cảm thấy… một luồng năng lượng rất cổ xưa, rất mạnh mẽ, nhưng lại vô cùng tà ác. Nó giống như một lời nguyền, đang lan tỏa khắp mọi ngóc ngách của thế giới. Nó không phải là ma khí đơn thuần, nó là một thứ gì đó… thâm sâu hơn, bản chất hơn. Nó đang ăn mòn mọi thứ, từ linh khí, đến sinh linh, đến cả ý chí của trời đất.”

Lâm Phong nheo mắt. “Năng lượng cổ xưa, tà ác… có phải là thứ mà ta đã cảm nhận được ở Linh Sơn Bích Lạc không?”

Mộc Ly gật đầu lia lịa. “Đúng vậy! Chính là nó! Nó nằm sâu trong lòng đất, ngủ yên hàng vạn năm, nhưng bây giờ nó đang thức tỉnh! Nó đang được giải phóng! Ta cảm nhận được nó đang len lỏi vào từng tế bào của thế giới, biến đổi mọi thứ. Giống như… một loài ký sinh trùng khổng lồ đang hút cạn sinh lực của Thiên Đạo!”

“Ký sinh trùng…” Lâm Phong lặp lại, trong đầu chàng bỗng lóe lên một ý nghĩ. “Nếu nó là một thứ đã ngủ yên hàng vạn năm, vậy thì chắc chắn phải có những ghi chép cổ xưa về nó.” Chàng quay sang Tuyết Dao. “Tuyết Dao, nàng có biết về bất kỳ địa điểm nào trên Bích Hải Tiên Đảo này có lưu giữ những cổ tịch hay bí mật cổ xưa không? Những nơi ít người lui tới, được bảo vệ bởi những kết giới đã bị lãng quên?”

Tuyết Dao trầm ngâm một lát, đôi mắt nàng khẽ dao động. “Bích Hải Tiên Đảo này đã tồn tại từ rất lâu đời, qua nhiều kỷ nguyên. Có một vài khu vực cấm địa, nơi các tiền bối từng tu luyện hoặc cất giữ những vật phẩm quý giá. Một trong số đó là một cổ điện nằm sâu trong lòng núi, ít người biết đến. Tương truyền nơi đó từng là nơi các vị Tiên Tôn xa xưa dùng để truy tìm các bí ẩn của Thiên Địa. Nhưng đã hàng ngàn năm không ai đặt chân vào, kết giới bảo vệ cũng đã mục nát theo thời gian.”

“Vậy thì chúng ta sẽ đến đó!” Lâm Phong lập tức quyết định, ánh mắt chàng tràn đầy sự kiên định. “Mộc Ly, nàng có cảm nhận được bất kỳ luồng năng lượng đặc biệt nào từ phía đó không?”

Mộc Ly nhắm mắt lại, tập trung cảm nhận. Một lát sau, nàng mở mắt ra, đôi mắt vẫn còn chút hoang mang nhưng đã có thêm sự quyết tâm. “Có! Ta cảm nhận được một luồng năng lượng rất yếu ớt, nhưng rất cổ xưa, phát ra từ phía đó. Nó giống như một ngọn lửa leo lét sắp tắt, nhưng lại mang theo một chút hy vọng.”

Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng chợt ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh nhìn về phía ngọn núi, rồi lại rúc sâu hơn vào trong áo Lâm Phong, như thể nó cảm nhận được cả sự nguy hiểm và một điều gì đó hấp dẫn đang chờ đợi.

“Vậy thì còn chần chừ gì nữa,” Lâm Phong nói, giọng chàng vang vọng sự quyết đoán. “Chúng ta phải tìm ra sự thật. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên, nhưng nếu thế giới này sụp đổ, thì tất cả đều vô nghĩa. Bảo vệ những người chúng ta yêu thương, bảo vệ thế giới này, đó là trách nhiệm của chúng ta.”

***

Chiều muộn, gió biển mạnh hơn, những đám mây xám xịt bắt đầu kéo đến, che khuất một phần ánh nắng yếu ớt còn sót lại. Bầu không khí trên Bích Hải Tiên Đảo dần trở nên u ám, nặng nề, như báo hiệu một điều gì đó chẳng lành.

Theo sự dẫn dắt của Mộc Ly, nhóm Lâm Phong tiến sâu vào lòng núi. Càng đi sâu, không khí càng trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo. Con đường mòn dần biến mất, thay vào đó là những lối đi hiểm trở, phủ đầy rêu phong và dây leo chằng chịt. Mùi đá cổ và rêu phong thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi đất ẩm, tạo nên một cảm giác u tịch, bí ẩn. Ánh sáng yếu ớt chỉ có thể xuyên qua các khe nứt hẹp trên vách đá, tạo nên những vệt sáng huyền ảo, lập lòe trên những bức tường đá xám xịt. Tiếng gió rít nhẹ qua các khe đá, như tiếng thở dài của thời gian, đôi khi lại vọng lại tiếng sóng biển dồn dập từ xa, nghe như tiếng gầm gừ của một con quái vật khổng lồ.

Mộc Ly đi đầu, đôi mắt nàng nhắm hờ, các giác quan nhạy bén của nàng tập trung hoàn toàn vào luồng năng lượng cổ xưa mà nàng đã cảm nhận được. Dáng người nhỏ nhắn, nhanh nhẹn của nàng uyển chuyển luồn lách qua những tảng đá đổ nát và dây leo chằng chịt. Thôn Thiên Thử vẫn rúc trong áo Lâm Phong, nhưng đôi lúc nó lại thò đầu ra, đôi mắt to tròn cảnh giác quét một vòng xung quanh, rồi lại nhanh chóng rụt vào, như thể có điều gì đó khiến nó vô cùng bất an.

“Nó ở đây,” Mộc Ly đột nhiên dừng lại, giọng nàng thì thầm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Nàng chỉ tay vào một bức tường đá khổng lồ, bị che phủ bởi lớp rêu xanh dày đặc và những cây cổ thụ mọc bám rễ. “Ta cảm nhận được… một thứ gì đó đã ngủ quên rất lâu, nằm sâu bên trong bức tường này.”

Lâm Phong và Tuyết Dao tiến đến gần. Bức tường đá này khác biệt hẳn so với những vách núi xung quanh. Nó có những đường nét chạm khắc tinh xảo, dù đã bị thời gian bào mòn và rêu phong che lấp, vẫn có thể thấy được những phù văn cổ xưa, kỳ dị, không thuộc bất kỳ loại văn tự nào mà Lâm Phong từng biết.

“Đây là một cổ điện đã bị lãng quên,” Tuyết Dao nói, ánh mắt nàng quét qua những phù văn. “Những phù văn này… ta chưa từng thấy bao giờ. Chúng cổ xưa hơn cả các ghi chép của môn phái ta.”

Lâm Phong đưa tay chạm nhẹ vào bức tường đá lạnh lẽo. Một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề, dường như xuyên qua lớp rêu phong, thấm vào lòng bàn tay chàng. Đó là một cảm giác vừa quen thuộc, vừa xa lạ, giống như thứ năng lượng chàng đã cảm nhận được ở Linh Sơn Bích Lạc, nhưng lại có một sự khác biệt tinh tế. Nó không hoàn toàn tà ác, mà mang một vẻ uy nghiêm, cổ kính, nhưng cũng tiềm ẩn sự nguy hiểm khó lường. Huyễn Mặc Quyển trong tay áo chàng khẽ rung động, phát ra một tia sáng mờ ảo, như một phản ứng vô thức.

“Kẻ đứng sau Ma Tôn Huyết Ảnh… thứ đang phá hoại Thiên Đạo… có lẽ có liên quan đến nơi này,” Lâm Phong thì thầm, ánh mắt chàng nheo lại, vẻ mặt đầy nghiêm trọng.

Mộc Ly đột nhiên đi vòng quanh bức tường đá, đôi tay nàng khẽ lướt trên bề mặt rêu phong, như thể đang vuốt ve một người bạn cũ. Nàng dừng lại ở một góc khuất, nơi có một vết nứt nhỏ, hầu như không thể nhìn thấy nếu không quan sát kỹ. “Nó ở đây! Ta cảm nhận được luồng năng lượng mạnh nhất từ chỗ này!”

Lâm Phong tiến đến, cẩn thận quan sát vết nứt. Nó quá nhỏ để có thể lọt qua. Chàng vận dụng linh lực, nhẹ nhàng đẩy vào khe đá. Một luồng linh lực phản chấn bật ra, nhưng không quá mạnh.

“Có vẻ như kết giới bảo vệ đã suy yếu đến cực điểm,” Tuyết Dao nhận định. “Nó chỉ còn là một lớp màng mỏng manh.”

Lâm Phong gật đầu. Chàng không dùng sức mạnh, mà dùng Huyễn Mặc Quyển. Chàng tập trung ý niệm, truyền một tia Huyễn Mặc Chi Lực vào vết nứt. Lạ lùng thay, khi Huyễn Mặc Chi Lực chạm vào kết giới, nó không bị bật ra, mà ngược lại, nó như một dòng nước thấm vào đất khô, nhanh chóng len lỏi qua các khe hở. Một tiếng "kẽo kẹt" nhỏ vang lên, rồi vết nứt dần mở rộng.

Khi khe hở đủ lớn, một luồng không khí ẩm mốc, nặng nề phả ra, mang theo mùi của thời gian và sự mục nát. Bên trong là một không gian tối tăm, sâu hun hút.

“Cẩn thận,” Tuyết Dao nhắc nhở, nàng rút ra thanh băng kiếm, ánh sáng lạnh lẽo từ lưỡi kiếm chiếu rọi vào bên trong.

Mộc Ly là người đầu tiên bước vào, với sự dũng cảm bất ngờ. Nàng là người cảm nhận được nguồn năng lượng, và dường như có một sức hút vô hình đang lôi kéo nàng. Lâm Phong và Tuyết Dao theo sát phía sau, Thôn Thiên Thử vẫn rúc trong áo Lâm Phong, nhưng đôi mắt nó không còn lim dim nữa, mà mở to, cảnh giác nhìn vào bóng tối.

Bên trong là một hành lang hẹp, hai bên vách đá được chạm khắc những bức phù điêu cổ xưa, kể lại những câu chuyện về các vị thần linh, ác ma khổng lồ, những thế giới bị hủy diệt, và bóng hình mờ ảo, cao lớn đứng giữa hư vô mà Lâm Phong từng thấy trong những ảo ảnh khi chạm vào phù văn ở Linh Sơn Bích Lạc. Dù đã bị thời gian tàn phá, những nét chạm khắc vẫn toát lên vẻ hùng vĩ, bi tráng.

Họ đi sâu vào trong, ánh sáng từ băng kiếm của Tuyết Dao và một viên dạ minh châu mà Lâm Phong lấy ra chỉ đủ để chiếu sáng một khoảng nhỏ. Càng đi, Mộc Ly càng tỏ ra phấn khích hơn là sợ hãi, nàng liên tục chỉ trỏ vào những bức phù điêu, đôi mắt nàng ánh lên vẻ tò mò.

Cuối hành lang là một căn phòng rộng lớn hơn, nhưng cũng đổ nát hơn. Trần nhà đã sập một phần, để lộ ra bầu trời tối sầm bên ngoài. Nhiều phiến đá đã rơi vỡ, tạo thành những đống đổ nát. Ở giữa căn phòng, trên một bệ đá đã bị rêu phong phủ kín, một vật thể được bao bọc bởi một lớp ánh sáng yếu ớt, mờ ảo đang phát ra một luồng năng lượng cổ xưa.

“Nó ở đây!” Mộc Ly thốt lên, giọng nàng đầy phấn khích. Nàng nhanh chóng tiến đến gần bệ đá.

Lâm Phong và Tuyết Dao đi theo, cảnh giác quan sát xung quanh, đề phòng bất kỳ cạm bẫy hay sinh vật cổ xưa nào. Nhưng căn phòng hoàn toàn tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió rít qua khe hở trên trần nhà và tiếng sóng biển vọng lại từ xa.

Trên bệ đá, bị che lấp bởi rêu phong và đá đổ, là một cuốn cổ tịch. Nó không phải bằng giấy, mà bằng da thú cổ xưa, đã mục nát theo thời gian, nhưng lại được bảo quản một cách kỳ lạ bởi lớp ánh sáng mờ ảo xung quanh nó. Mùi ẩm mốc của cổ tịch và mùi da thú cũ kỹ thoang thoảng trong không khí.

“Đây là… một cuốn sách cổ?” Mộc Ly đưa tay chạm nhẹ vào lớp ánh sáng. Ngay lập tức, lớp ánh sáng co rút lại, để lộ ra cuốn cổ tịch. Da thú đã ngả màu vàng ố, nhiều chỗ đã rách nát, nhưng những dòng chữ cổ xưa trên đó vẫn còn rõ nét, như được khắc vào chính bản thể của nó.

Thôn Thiên Thử lúc này đã không còn rúc vào Lâm Phong nữa, nó trèo lên vai chàng, đôi mắt to tròn dán chặt vào cuốn cổ tịch, đôi tai vểnh lên, như thể nó cũng cảm nhận được sự đặc biệt của nó.

Lâm Phong cẩn thận nhặt cuốn cổ tịch lên. Cảm giác lạnh lẽo của da thú cổ xưa truyền vào lòng bàn tay chàng. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng bỗng nhiên rung lên mạnh mẽ, ánh sáng mờ ảo từ nó trở nên rõ nét hơn, bao trùm lấy cuốn cổ tịch. Hai vật phẩm cổ xưa dường như đang cộng hưởng với nhau, phát ra một tần số năng lượng kỳ lạ.

“Nó… nó giống như đang gọi ta,” Lâm Phong thì thầm, ánh mắt chàng dán chặt vào cuốn cổ tịch. “Có vẻ như, chúng ta đã tìm thấy thứ mà chúng ta cần.”

***

Đêm khuya, căn phòng khách ấm cúng trên Bích Hải Tiên Đảo, đáng lẽ phải tràn ngập sự yên bình, giờ đây lại bao trùm một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Bên ngoài, trăng sáng vằng vặc trên cao, nhưng gió biển gào thét mạnh hơn, từng đợt sóng lớn vỗ vào bờ, tạo thành âm thanh ầm ầm vang vọng, như một điềm báo chẳng lành. Mùi trà thảo mộc dịu nhẹ mà Tuyết Dao vừa pha, dù vẫn còn thoang thoảng, cũng không thể xua tan đi sự lo lắng đang đè nặng trong lòng ba người.

Trên bàn, dưới ánh sáng dịu nhẹ của một viên dạ minh châu, cuốn cổ tịch da thú cổ xưa nằm mở. Những dòng chữ cổ kính, kỳ dị, như những vết khắc của thời gian, hiện lên rõ nét dưới ngón tay của Lâm Phong. Huyễn Mặc Quyển nằm cạnh đó, vẫn còn rung nhẹ, phát ra ánh sáng mờ ảo, như một linh vật đang lắng nghe.

“Để ta đọc,” Lâm Phong nói, giọng chàng trầm thấp, đầy vẻ nghiêm trọng. Chàng hít một hơi sâu, tập trung tinh thần, bắt đầu giải mã những phù văn cổ xưa. Thôn Thiên Thử rúc vào cổ áo chàng, đôi mắt to tròn dán chặt vào cuốn sách, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng “chiêm chiếp” nhỏ, đầy bất an. Mộc Ly và Tuyết Dao ngồi đối diện, ánh mắt chăm chú dõi theo từng cử động của Lâm Phong, nét mặt nàng ngày càng trở nên căng thẳng.

Lâm Phong lật từng trang da thú khô khốc, mỗi lần lật trang lại vang lên tiếng sột soạt nhẹ, như tiếng thời gian đang thì thầm. Những hình ảnh, những câu chữ dần hiện ra trong tâm trí chàng, không phải bằng thị giác, mà bằng một cảm nhận trực tiếp từ Huyễn Mặc Quyển.

“...Kỷ Nguyên Hỗn Loạn… Một thảm kịch đã diễn ra từ hai ngàn năm trước…” Lâm Phong bắt đầu đọc, giọng chàng vang vọng trong căn phòng. “Vào thời khắc Thiên Đạo suy yếu đến cực điểm, khi kết giới bảo vệ vạn giới trở nên mỏng manh như cánh ve sầu, một vết nứt khổng lồ đã xuất hiện trên bầu trời… được gọi là ‘Thiên Đạo Vết Nứt’.”

Mộc Ly khẽ rùng mình, đôi mắt nàng mở to. “Đúng là những gì ta cảm nhận được!”

“Nó không phải là một vết nứt đơn thuần,” Lâm Phong tiếp tục, giọng chàng trở nên nặng nề hơn. “Nó là một cổng không gian, nối liền với một vực sâu của hư vô, nơi trú ngụ của những thực thể tà ác cổ xưa. Từ đó, một Ma Tôn vô cùng hùng mạnh đã giáng lâm, mang theo ma khí hủy diệt, gieo rắc tai ương khắp các giới. Hắn là… Ma Tôn Huyết Ảnh.”

Tuyết Dao khẽ hít một hơi lạnh. “Ma Tôn Huyết Ảnh… cái tên đó lại xuất hiện.”

“Cổ tịch nói rằng, Ma Tôn Huyết Ảnh cổ xưa đó không chỉ mang theo ma khí, mà còn mang theo một lời nguyền,” Lâm Phong nói, vẻ mặt chàng càng thêm nghiêm trọng. “Lời nguyền đó ăn mòn linh khí, biến đổi sinh linh, khiến chúng trở nên hung bạo, mất trí. Hắn muốn phá hủy mọi trật tự, đưa vạn giới trở về với hư vô nguyên thủy.”

“Giống hệt những gì đang diễn ra bây giờ!” Mộc Ly thốt lên, đôi tay nàng siết chặt vào nhau. “Những sinh vật biến dị, ma khí cổ xưa… tất cả đều khớp!”

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng dán chặt vào những dòng chữ cổ. “Để đối phó với Ma Tôn Huyết Ảnh, các vị Tiên Tôn và Đại Năng của các giới đã phải liên thủ. Cuộc chiến kéo dài hàng trăm năm, máu chảy thành sông, xương chất thành núi. Cuối cùng, họ đã phải trả giá đắt, dùng cả sinh mệnh và tu vi của mình để phong ấn Ma Tôn Huyết Ảnh vào một nơi sâu thẳm trong hư không, và hàn gắn tạm thời ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ bằng một kết giới vĩ đại, được gọi là ‘Kết Giới Thần Ma’.”

“Kết Giới Thần Ma… vậy là kết giới đó đã bảo vệ thế giới này suốt hai ngàn năm qua sao?” Tuyết Dao thì thầm, ánh mắt nàng lộ vẻ kinh ngạc. “Và giờ đây, nó đang suy yếu…”

“Đúng vậy,” Lâm Phong xác nhận, giọng chàng chứa đựng sự chua xót. “Cổ tịch nói rằng, Kết Giới Thần Ma không thể tồn tại vĩnh viễn. Nó cần được nuôi dưỡng bằng linh khí thuần khiết của Thiên Đạo. Nhưng Thiên Đạo đã suy yếu dần qua các kỷ nguyên. Và giờ đây, những dấu hiệu của sự suy tàn lại xuất hiện. Các tai ương thiên nhiên, sự xuất hiện của ma khí cổ xưa, những sinh vật biến dị… tất cả đều là dấu hiệu cho thấy Kết Giới Thần Ma đang rạn nứt, và Ma Tôn Huyết Ảnh đang thức tỉnh.”

Lâm Phong lật đến một trang cuối cùng của cuốn cổ tịch. Những dòng chữ cuối cùng được viết bằng một loại mực đặc biệt, phát ra ánh sáng yếu ớt. “Lời tiên tri nói rằng, khi Thiên Đạo Vết Nứt mở ra lần nữa, và Ma Tôn Huyết Ảnh tái lâm, sẽ có một người mang trong mình huyết mạch của Huyễn Mặc, có thể đối đầu với hắn. Kẻ đó sẽ là chìa khóa để cứu vãn thế giới, hoặc đẩy nó vào vực sâu hủy diệt.”

Khi Lâm Phong đọc đến đây, Huyễn Mặc Quyển trên bàn đột nhiên phát ra một luồng sáng chói lòa, bao trùm lấy cuốn cổ tịch. Những phù văn cổ xưa trên da thú như sống dậy, nhảy múa trong không khí, rồi từ từ hòa vào Huyễn Mặc Quyển. Một luồng thông tin khổng lồ ập thẳng vào tâm trí Lâm Phong, khiến chàng choáng váng.

Đó là những hình ảnh chớp nhoáng về một kỷ nguyên xa xưa, những trận chiến kinh thiên động địa, những vị Tiên Tôn hùng vĩ ngã xuống, và bóng dáng cao lớn của Ma Tôn Huyết Ảnh, đôi mắt đỏ rực như máu, đứng giữa một biển lửa hủy diệt. Chàng thấy rõ hơn hình dáng của ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ – một vết rách khổng lồ trên bầu trời, từ đó vô số ma vật gào thét tràn ra. Và cuối cùng, chàng nhìn thấy một bóng dáng mờ ảo, cầm một thanh kiếm dài, trên thân kiếm có những phù văn tương tự như trên Huyễn Mặc Quyển, đang đối đầu với Ma Tôn Huyết Ảnh.

“Lâm Phong, chàng sao vậy?” Tuyết Dao lo lắng hỏi, khi thấy Lâm Phong nhắm nghiền mắt, khuôn mặt chàng nhăn lại vì đau đớn.

Mộc Ly cũng không kém phần hoảng sợ. “Chàng ấy… chàng ấy đang hấp thụ những gì trong cuốn sách!”

Lâm Phong từ từ mở mắt. Ánh mắt chàng sâu thẳm, nhưng tràn đầy sự kiên định. Chàng nhìn vào Huyễn Mặc Quyển, giờ đây nó đã hấp thụ hoàn toàn những phù văn từ cuốn cổ tịch, và trở nên lấp lánh hơn, như thể đã được thức tỉnh một phần.

“Kỷ Nguyên Hỗn Loạn… Ma Tôn Huyết Ảnh… không phải là một kẻ mới xuất hiện,” Lâm Phong nói, giọng chàng vang vọng sự chắc chắn. “Ma Tôn Huyết Ảnh hiện tại… rất có thể là hậu duệ, hoặc thậm chí là sự tái sinh của Ma Tôn cổ xưa đó. Hắn đang lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo, sự rạn nứt của Kết Giới Thần Ma để hoàn thành dã tâm của kẻ tiền nhiệm.”

Tuyết Dao trầm ngâm. “Nếu đúng như vậy, thì kẻ địch của chúng ta không chỉ là Ma Tôn Huyết Ảnh mà còn là một thế lực cổ xưa, hùng mạnh hơn nhiều, một thế lực đã ngủ say hàng vạn năm và đang thức tỉnh cùng với sự suy yếu của Thiên Đạo.” Nàng đã nói điều này trước đó, nhưng giờ đây, với bằng chứng từ cổ tịch, sự thật trở nên rõ ràng và đáng sợ hơn bao giờ hết.

Mộc Ly vẫn còn chưa hết bàng hoàng. “Vậy là… những gì ta cảm nhận được không phải là sai lầm… Thế giới này… thực sự đang đứng trên bờ vực của sự diệt vong.” Nàng nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy lo lắng, nhưng cũng có một tia hy vọng. “Vậy còn lời tiên tri về người mang huyết mạch Huyễn Mặc… có phải là chàng không, Lâm Phong?”

Lâm Phong không đáp lời trực tiếp. Chàng siết chặt Huyễn Mặc Quyển trong tay. Mối liên hệ giữa công pháp của chàng, thân thế bí ẩn của chàng, và ‘Thiên Đạo Vết Nứt’ 2000 năm trước đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Vận mệnh đã đặt chàng vào vị trí này, không thể trốn tránh.

“Con đường phía trước sẽ còn gian nan hơn rất nhiều, và thời gian của chúng ta không còn nhiều nữa,” Lâm Phong nói, giọng chàng đầy vẻ quyết tâm. “Kẻ đứng sau tất cả, thứ đã ngủ yên vạn năm, giờ đây đang thức tỉnh. Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một con rối, một kẻ khai thác. Chúng ta cần phải tìm hiểu sâu hơn về nguồn gốc của ‘Thiên Đạo Vết Nứt’, về bản chất của Ma Tôn Huyết Ảnh cổ xưa, và về cách để hàn gắn lại Kết Giới Thần Ma.”

“Vậy chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?” Tuyết Dao hỏi, ánh mắt nàng kiên định. “Bạch Lão Tổ… có lẽ ông ấy biết nhiều hơn về những bí mật cổ xưa này.”

Lâm Phong gật đầu. “Đúng vậy. Bạch Lão Tổ là người duy nhất ta biết có thể hiểu rõ về những thứ này. Chúng ta phải tìm ông ấy.”

Ngoài cửa sổ, tiếng sóng biển vẫn vỗ ầm ầm, tiếng gió gào thét như lời than khóc của trời đất, báo hiệu một Kỷ Nguyên Hỗn Loạn đang đến gần. Nhưng trong căn phòng, ba người và một linh thú nhỏ bé, lại đang thắp lên một tia hy vọng mong manh. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Dù là một người phàm, dù chỉ là một tu sĩ nhỏ bé giữa thế giới bao la, Lâm Phong sẽ không lùi bước. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn. Hắn sẽ đối mặt với mọi thử thách, để bảo vệ những người hắn yêu thương, và để viết nên huyền thoại của riêng mình.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ