Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 289

Thiên Đạo Ẩn Mưu: Lời Nguyền Huyết Mạch

3799 từ
Mục tiêu: Tiếp nối trực tiếp từ tiết lộ cổ tịch ở Chương 288, Lâm Phong và đồng đội tìm đến Bạch Lão Tổ.,Bạch Lão Tổ xác nhận sự nghiêm trọng của các biến động thiên địa và sự suy yếu của Thiên Đạo.,Bạch Lão Tổ tiết lộ những manh mối quan trọng về một âm mưu cổ xưa liên quan đến 'Thiên Đạo Vết Nứt' từ 2000 năm trước.,Bạch Lão Tổ khuyên Lâm Phong phải cực kỳ cẩn trọng, hé lộ mối liên hệ giữa huyết mạch của Lâm Phong và âm mưu này.,Gieo thêm các chi tiết về bản chất của 'Thiên Đạo' và các thế lực cổ xưa đang trỗi dậy.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Bạch Lão Tổ, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, mysterious, grave, determined, slightly melancholic.
Kết chương: [object Object]

Tiếng sóng biển vẫn vỗ ầm ầm ngoài kia, tiếng gió gào thét như lời than khóc của trời đất, báo hiệu một Kỷ Nguyên Hỗn Loạn đang đến gần. Nhưng trong căn phòng cổ kính trên Bích Hải Tiên Đảo, Lâm Phong, Tuyết Dao và Mộc Ly đã không còn chú ý đến những âm thanh đó nữa. Tâm trí bọn họ bị cuốn vào vòng xoáy của những bí ẩn ngàn xưa, của vận mệnh treo lơ lửng trên đầu.

Sau đêm dài nghiền ngẫm cuốn cổ tịch và hấp thụ những luồng thông tin khổng lồ từ Huyễn Mặc Quyển, Lâm Phong đã dành trọn buổi sáng hôm sau để tĩnh tâm, cố gắng tiêu hóa và sắp xếp lại mọi mảnh ghép rời rạc trong tâm trí. Hắn ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng lì trên đỉnh đồi, nơi có thể phóng tầm mắt ra đại dương bao la. Nắng sớm dịu dàng trải vàng trên những mái ngói xanh ngọc bích của các đình đài trên đảo, chiếu rọi lên làn da trắng ngần của Tuyết Dao đang ngồi thiền định cách đó không xa. Bên cạnh nàng, Mộc Ly với mái tóc hạt dẻ buộc cao, đôi mắt lim dim, đôi lúc khẽ nhăn mày như đang cảm nhận điều gì đó vô hình. Tiếng sóng biển rì rào vỗ bờ, tiếng chim hải âu lượn lờ trên không trung, tiếng gió thổi nhẹ qua những tán cây cổ thụ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng êm đềm, thanh bình. Mùi muối biển trong lành hòa với hương thơm thoang thoảng của những đóa hoa dại nở rộ trên sườn đồi, tạo nên một bầu không khí tinh khiết, dễ chịu, tựa như chốn bồng lai tiên cảnh.

Tuy nhiên, sự thanh bình ấy chỉ là lớp vỏ bọc mỏng manh che giấu đi nỗi lo âu thầm kín đang gặm nhấm tâm can Lâm Phong. Hắn khẽ thở dài, thu công. Đôi mắt đen láy mở ra, sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. Huyễn Mặc Quyển, giờ đây đã sáng hơn một bậc, nằm im lìm trong tay hắn, như một lời nhắc nhở về trách nhiệm nặng nề.

"Những gì cổ tịch ghi chép... không ngờ lại chính xác đến vậy. Thiên Đạo Vết Nứt, Ma Tôn Huyết Ảnh cổ xưa... liệu có phải chỉ là một sự trùng hợp?" Lâm Phong phá tan sự im lặng, giọng nói trầm lắng pha lẫn chút hoài nghi. Hắn biết, trong thế giới tu tiên này, mọi sự trùng hợp đều ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa.

Tuyết Dao cũng mở mắt, đôi mắt phượng dài sắc lạnh nhưng giờ đây lại ánh lên vẻ ưu tư. Nàng đứng dậy, bước đến gần Lâm Phong, dáng người mảnh mai, thanh thoát trong bộ y phục trắng tinh. "Sự trùng hợp này quá lớn, Lâm Phong. Các biến cố thiên địa, ma vật xuất hiện dày đặc, và giờ là lời tiên tri về Ma Tôn Huyết Ảnh cổ xưa... tất cả đều chỉ về một nguồn gốc. Có lẽ đã đến lúc chúng ta cần tìm đến Bạch Lão Tổ để có được câu trả lời đáng tin cậy nhất." Nàng nhìn hắn, ánh mắt bình tĩnh nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Nàng hiểu rõ gánh nặng mà Lâm Phong đang phải gánh vác.

Mộc Ly, nghe vậy, cũng vội vã đứng dậy, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ rõ vẻ lo lắng. "Kết giới thiên địa... ta cảm thấy nó như một tấm vải bị mục nát, từng chút từng chút một rách toạc ra. Mỗi ngày, sự rách nát ấy lại càng rõ ràng hơn, như thể có một bàn tay vô hình đang xé toạc nó. Nếu cứ tiếp tục, không biết còn điều gì kinh khủng sẽ xảy ra." Nàng nắm chặt tay, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ sợ hãi. Khả năng cảm nhận đặc biệt của nàng khiến nàng trở thành người đầu tiên cảm nhận được sự suy yếu của thế giới này, và điều đó khiến nàng sợ hãi hơn bất kỳ ai.

Lâm Phong đứng dậy, ánh mắt nhìn xa xăm ra biển cả bao la, nơi mặt trời đang dần lên cao, nhuộm đỏ một góc chân trời. "Đúng vậy, chúng ta phải đi gặp Bạch Lão Tổ ngay lập tức. Những gì chúng ta đang đối mặt không còn là những mối đe dọa riêng lẻ nữa, mà là một âm mưu, một kế hoạch đã được ấp ủ từ hàng ngàn năm trước." Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác thôi thúc mãnh liệt, một sự cấp bách không thể trì hoãn. Hắn biết, vận mệnh đã đặt hắn vào vị trí này, và hắn không thể trốn tránh. Hắn phải đối mặt, phải tìm hiểu, phải chiến đấu. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh.

Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn rúc trong tay áo Lâm Phong, khẽ chui ra, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chủ nhân. Nó kêu chiêm chiếp vài tiếng như thể cũng cảm nhận được sự nghiêm trọng của tình hình. Lâm Phong khẽ xoa đầu nó, rồi quay sang Tuyết Dao và Mộc Ly. "Chuẩn bị đi, chúng ta sẽ không chậm trễ một khắc nào."

Không khí trên Bích Hải Tiên Đảo vẫn trong lành, thanh bình như mọi khi, nhưng đối với ba người Lâm Phong, nó đã không còn là chốn tiên cảnh vô ưu. Gánh nặng của một lời tiên tri ngàn năm, của một Kỷ Nguyên Hỗn Loạn đang cận kề đã đè nặng lên vai bọn họ. Họ nhanh chóng thu dọn đồ đạc, kiểm tra lại pháp bảo, rồi không chút chần chừ, rời khỏi Bích Hải Tiên Đảo, hướng về phía Giới Hà Vô Biên, nơi Bạch Lão Tổ ẩn cư. Bước chân của Lâm Phong kiên định, ánh mắt hắn tràn đầy quyết tâm. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn sẽ đối mặt với mọi thử thách, để tìm ra sự thật và bảo vệ những người hắn yêu thương.

***

Hành trình từ Bích Hải Tiên Đảo đến Giới Hà Vô Biên không hề dễ dàng. Khi Thiên Không Thoa của Lâm Phong lướt qua bầu trời, rời xa vùng biển xanh ngọc bích, cảnh quan dần chuyển đổi. Những đám mây trắng muốt nhường chỗ cho tầng sương mù xám xịt, nặng nề, đặc quánh như một bức tường ngăn cách hai thế giới. Gió biển mát lành biến thành những luồng gió rít mạnh mẽ, lạnh buốt, xuyên thấu tận xương tủy.

Giới Hà Vô Biên hiện ra trước mắt, hùng vĩ nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy. Dòng sông rộng lớn, nước chảy xiết như một con mãnh thú khổng lồ đang gầm gừ. Những bờ đá gồ ghề, sắc nhọn, những bãi cát đen hoặc trắng trải dài hun hút như vô tận. Thỉnh thoảng, những cột đá tự nhiên hình thù kỳ dị lại nhô lên giữa dòng sông, tựa như những ngón tay xương xẩu của một ác quỷ nào đó. Sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ mặt sông, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa, chỉ còn lại những bóng hình mờ ảo lướt qua trong màn hơi nước.

Âm thanh ở đây cũng hoàn toàn khác biệt. Tiếng nước chảy xiết gầm gừ như muốn nuốt chửng mọi thứ, tiếng sóng vỗ bờ đá tạo nên những tiếng động vang dội, kinh hoàng. Gió rít qua các ghềnh đá, nghe như tiếng khóc than của oan hồn, đôi khi lại là tiếng gầm rú trầm đục của thủy quái ẩn mình dưới mặt nước, hay tiếng kêu thê lương của những loài chim nước bị lạc bầy. Mùi hương cũng không còn trong lành như ở Bích Hải Tiên Đảo. Thay vào đó là mùi nước sông lạnh lẽo, mùi ẩm ướt của rêu phong, và thoang thoảng đâu đó là mùi tanh nồng của cá và thủy quái. Bầu không khí trở nên nặng nề, hỗn loạn, linh khí ở đây không còn thuần khiết mà bị pha tạp bởi những luồng ma khí âm u, tạo cảm giác choáng ngợp và bất an.

Thiên Không Thoa lướt đi trong sương mù, như một con thuyền độc mộc nhỏ bé giữa đại dương giông bão. Lâm Phong đứng ở mũi thuyền, đôi mắt sắc bén quét qua từng ngóc ngách. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí, sự biến chất của môi trường xung quanh. Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn nằm yên trong lòng Lâm Phong, bỗng nhiên rúc sâu hơn vào ngực hắn, đôi mắt to tròn quét quanh, đôi lúc phát ra tiếng kêu chiêm chiếp cảnh giác, như đang báo hiệu những hiểm nguy tiềm ẩn.

"Ngay cả Giới Hà Vô Biên cũng bị ảnh hưởng nặng nề." Tuyết Dao khẽ nói, giọng nàng trầm thấp, ánh mắt nàng dõi theo những xoáy nước ma khí tự phát đang cuộn trào dưới mặt sông. "Ma khí dường như đang lan tỏa khắp mọi nơi, làm biến đổi cả môi trường và sinh linh. Ta đã từng đến đây vài lần, nhưng chưa bao giờ thấy Giới Hà lại hoang tàn và hỗn loạn đến mức này." Nàng cảm nhận được sự bất ổn trong từng dòng chảy của linh khí, một sự biến chất từ tận gốc rễ.

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo. Hắn đã chứng kiến sự tàn phá của ma vật ở Thôn Vân Thủy, đã cảm nhận được ma khí cổ xưa từ Giới Hà Vô Biên trước đây. Nhưng giờ đây, sự lan tràn của nó đã vượt quá sức tưởng tượng. "Đúng vậy. Dường như đây không chỉ là sự suy yếu đơn thuần của Thiên Đạo, mà có một thứ gì đó đang chủ động khuếch đại sự hỗn loạn này, đẩy thế giới vào bờ vực của sự diệt vong. Những ma vật chúng ta gặp ở Thôn Vân Thủy chỉ là một phần nhỏ của bức tranh toàn cảnh." Hắn siết chặt tay, cảm giác bất lực dâng lên trong lòng, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng ý chí kiên cường. "Chúng ta phải nhanh chóng gặp Bạch Lão Tổ. Ông ấy là người duy nhất có thể cho chúng ta câu trả lời rõ ràng nhất."

Mộc Ly ngồi cạnh Tuyết Dao, nàng không nói gì, nhưng khuôn mặt trắng bệch của nàng cho thấy sự sợ hãi đang dâng trào. Khả năng cảm nhận của nàng quá nhạy bén, khiến nàng cảm thấy rõ ràng hơn ai hết sự mục nát của kết giới thiên địa, sự thối rữa của linh khí. Nàng cảm thấy như hàng ngàn mũi kim đang đâm vào da thịt, hàng vạn tiếng gào thét của các sinh linh đang bị ma hóa vang vọng trong tâm trí. Nàng bám chặt vào thành Thiên Không Thoa, đôi mắt nhắm nghiền, cố gắng xua đi những hình ảnh đáng sợ.

Thiên Không Thoa lướt đi trong sương mù, né tránh những khu vực có ma khí nồng đậm nhất, nơi những luồng năng lượng đen tối cuộn xoáy như những con rắn khổng lồ. Lâm Phong điều khiển pháp bảo một cách khéo léo, đôi lúc phải tăng tốc đột ngột để thoát khỏi một xoáy nước ma khí bất ngờ xuất hiện, hay một bóng hình khổng lồ lướt qua dưới mặt sông. Mỗi khi như vậy, Thôn Thiên Thử lại rít lên một tiếng nhỏ, lông trên người dựng đứng. Lâm Phong trấn an nó, "Đừng lo, Thử nhi, chúng ta sẽ ổn thôi."

Hắn biết, thời gian không cho phép bọn họ chần chừ. Mỗi khắc trôi qua, ma khí lại lan rộng thêm một chút, kết giới thiên địa lại suy yếu thêm một chút. Kẻ đứng sau tất cả, dù là ai, cũng đang lợi dụng sự hỗn loạn này để đạt được mục đích của mình. Hắn không thể để điều đó xảy ra. Hắn phải tìm ra sự thật, phải đối mặt với nó, dù có phải trả cái giá đắt thế nào đi chăng nữa. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Hắn sẽ làm mọi thứ để bảo vệ những người hắn yêu thương, để gìn giữ thế giới này.

***

Đêm khuya buông xuống, mang theo hơi sương lạnh lẽo và mây mù dày đặc bao phủ Linh Sơn Bích Lạc. Sau một hành trình dài và đầy gian nan qua Giới Hà Vô Biên, cuối cùng Thiên Không Thoa của Lâm Phong cũng đáp xuống một đỉnh núi yên tĩnh của Linh Sơn. Nơi đây, linh khí dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, lượn lờ như những dải lụa trắng tinh khôi. Khác hẳn với Giới Hà Vô Biên hỗn loạn, Linh Sơn Bích Lạc vẫn giữ được vẻ thanh tịnh, yên bình đến lạ. Tiếng suối chảy róc rách đâu đó, tiếng chim đêm hót líu lo, và đôi khi là tiếng hạc kêu vang vọng từ xa, tất cả tạo nên một khung cảnh thoát tục, tựa như lạc vào cõi tiên. Mùi hương thảo mộc thanh khiết hòa quyện với mùi ẩm ướt của đất đá và không khí trong lành, xoa dịu đi sự mệt mỏi và lo lắng trong lòng ba người.

Họ tìm đến một động phủ cổ kính nằm ẩn mình giữa vách đá cheo leo. Cửa động được chạm khắc những phù văn cổ xưa, tỏa ra một luồng khí tức u viễn, thâm trầm. Bên trong, Bạch Lão Tổ đang ngồi tĩnh tọa trên một chiếc bồ đoàn bằng ngọc bích, lưng dựa vào vách đá. Lão tổ vẫn giữ nguyên hình dáng bạch hồ chín đuôi lông trắng như tuyết, đôi mắt khép hờ, toàn thân bao phủ bởi một vầng sáng dịu nhẹ. Không khí trong động phủ thanh tịnh đến mức không thể nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, chỉ có nhịp thở đều đặn của lão tổ.

Khi Lâm Phong và đồng đội bước vào, Bạch Lão Tổ từ từ mở mắt. Đôi mắt tinh tường, sâu thẳm như hồ nước cổ xưa ấy nhìn thẳng vào Lâm Phong, rồi lướt qua Tuyết Dao và Mộc Ly, cuối cùng dừng lại ở Thôn Thiên Thử đang rúc trong tay áo Lâm Phong. Một nụ cười hiền từ nhưng ẩn chứa sự thâm thúy hiện trên khuôn mặt lão hồ.

"Tiểu Phong, các ngươi đã đến rồi." Giọng nói của Bạch Lão Tổ trầm ấm, nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng qua lá cây. "Ta đã chờ các ngươi."

Lâm Phong cúi đầu hành lễ, lòng hắn dâng lên một sự tôn kính sâu sắc đối với vị lão tổ uyên bác này. Tuyết Dao và Mộc Ly cũng nhanh chóng thi lễ. "Bạch Lão Tổ, vãn bối có chuyện khẩn cấp muốn thỉnh giáo người." Lâm Phong nói, giọng hắn đầy vẻ nghiêm trọng. Hắn không chần chừ, đặt cuốn cổ tịch da thú đã được Huyễn Mặc Quyển hấp thụ phù văn lên chiếc bàn đá trước mặt lão tổ, bên cạnh là Huyễn Mặc Quyển vẫn còn tỏa ra ánh sáng yếu ớt.

"Bạch Lão Tổ, người đã nói về Thiên Đạo Vết Nứt... và bây giờ, mọi thứ dường như đang tái diễn. Vãn bối và các nàng đã tìm thấy cuốn cổ tịch này, nó ghi chép lại một Kỷ Nguyên Hỗn Loạn 2000 năm trước, sự xuất hiện của Thiên Đạo Vết Nứt và Ma Tôn Huyết Ảnh cổ xưa. Liệu có phải... có một âm mưu nào đó đã tồn tại từ 2000 năm trước, và giờ đây đang trỗi dậy một lần nữa?" Lâm Phong trình bày chi tiết mọi chuyện, từ sự xuất hiện của ma vật, sự suy yếu của kết giới thiên địa mà Mộc Ly cảm nhận được, cho đến những lời tiên tri trong cổ tịch. Hắn không bỏ sót một chi tiết nào, hy vọng Bạch Lão Tổ có thể giải đáp những nghi vấn đang dày vò tâm trí hắn.

Bạch Lão Tổ im lặng lắng nghe, đôi mắt khẽ nheo lại khi nhìn vào cuốn cổ tịch và Huyễn Mặc Quyển. Lão vươn một móng vuốt trắng muốt, khẽ chạm vào Huyễn Mặc Quyển. Ngay lập tức, Huyễn Mặc Quyển phát ra một luồng sáng mạnh hơn, như đang cộng hưởng với khí tức của lão tổ. Lão hồ khẽ vuốt chòm râu bạc, ánh mắt trầm tư nhìn xa xăm, như đang xuyên qua màn sương thời gian để nhìn về quá khứ xa xăm.

"Tiểu Phong, ngươi cuối cùng cũng đã chạm đến sự thật." Bạch Lão Tổ khẽ thở dài, giọng nói mang theo chút ưu tư. "Đúng vậy, những gì các ngươi chứng kiến và đọc được không phải là ngẫu nhiên. Đó là vòng luân hồi của một lời nguyền cổ xưa, một âm mưu đã chôn vùi vạn năm, liên quan đến chính 'Thiên Đạo'."

Lời nói của lão tổ như một tiếng sét đánh ngang tai Lâm Phong, Tuyết Dao và Mộc Ly. Cả ba người đều nín thở lắng nghe.

"2000 năm trước, khi Thiên Đạo nứt ra, đó không phải là một sự kiện tự nhiên hoàn toàn." Bạch Lão Tổ tiếp tục, giọng lão trầm bổng, như đang kể lại một câu chuyện cổ tích đầy bi tráng. "Có một bàn tay đen tối đã nhúng vào, lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo để gieo rắc hỗn loạn, để tạo ra 'Thiên Đạo Vết Nứt'. Ma Tôn Huyết Ảnh năm xưa chỉ là một con cờ, một công cụ được sử dụng để đạt được mục đích. Và kẻ hiện tại... e rằng cũng không hơn gì. Mục đích thực sự của âm mưu này là làm suy yếu Thiên Đạo đến cực điểm, để một thế lực cổ xưa nào đó có thể... thoát khỏi xiềng xích, thoát khỏi phong ấn vạn năm đã giam giữ chúng. Chúng muốn hủy diệt trật tự hiện tại, kiến tạo một thế giới mới theo ý muốn của mình."

Lâm Phong cảm thấy tim mình đập mạnh. Hắn đã ngờ rằng Ma Tôn Huyết Ảnh không phải là kẻ thù cuối cùng, nhưng không ngờ sự thật lại còn kinh hoàng hơn nhiều. Một thế lực cổ xưa đã ngủ yên vạn năm, một âm mưu thao túng cả Thiên Đạo... Điều này vượt xa mọi tưởng tượng của hắn. Huyễn Mặc Quyển trong tay hắn bỗng nhiên rung lên nhè nhẹ, như thể cũng đang cảm nhận được sự đồ sộ của bí mật này.

"Huyết mạch của ngươi, tiểu Phong, không đơn giản như ngươi nghĩ." Bạch Lão Tổ đột nhiên chuyển ánh mắt sang Lâm Phong, ánh nhìn sắc bén như xuyên thấu tâm can hắn. "Nó có mối liên hệ sâu xa với sự kiện 2000 năm trước, và cũng là chìa khóa để giải quyết lời nguyền này... hoặc để trở thành nạn nhân của nó." Lão hồ khẽ nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, ánh mắt chứa đầy sự phức tạp. "Ta không thể nói rõ hơn lúc này, vì mỗi lời ta nói ra đều có thể thay đổi vận mệnh. Nhưng ngươi phải hiểu, ngươi không chỉ là một người kế thừa Huyễn Mặc Đạo Thống, mà còn là một phần cốt lõi của chính lời nguyền, của âm mưu vĩ đại này."

Lâm Phong cảm thấy toàn thân chấn động. Thân thế bí ẩn của hắn, sức mạnh Huyễn Mặc Quyển, và giờ là mối liên hệ với âm mưu ngàn năm. Mọi thứ dường như đang đổ dồn về phía hắn. Hắn không còn là một tu sĩ bình thường đi tìm kiếm con đường trường sinh, mà đã trở thành một quân cờ chủ chốt trong ván cờ vận mệnh của toàn bộ thế giới.

Tuyết Dao và Mộc Ly đứng phía sau cũng không khỏi kinh ngạc. Tuyết Dao nén lại những suy nghĩ trong lòng, chỉ khẽ nhíu mày, còn Mộc Ly thì há hốc miệng, đôi mắt to tròn mở to hết cỡ.

"Nguy hiểm hơn các ngươi tưởng, tiểu Phong." Bạch Lão Tổ tiếp lời, giọng lão trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. "Kẻ đứng sau tất cả không thể dùng lẽ thường để đoán định. Chúng đã chờ đợi hàng vạn năm, chúng đã tính toán từng đường đi nước bước. Mỗi bước đi của ngươi từ nay về sau, đều phải cực kỳ cẩn trọng. Ngươi đã bị số phận chọn lựa, nhưng vận mệnh cuối cùng nằm trong tay ngươi. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn... đừng quên điều đó. Chỉ có tin tưởng vào chính mình, vào con đường của mình, ngươi mới có thể vượt qua."

Lão tổ đưa mắt nhìn ra ngoài cửa động, nơi màn đêm vẫn bao trùm, mây mù giăng lối. "Các ngươi đã có manh mối, đã biết được phần nào sự thật. Bây giờ, điều quan trọng nhất là phải nhanh chóng tăng cường tu vi, tìm hiểu thêm về thế lực cổ xưa đó, và tìm cách hàn gắn lại Thiên Đạo. Con đường phía trước sẽ đầy rẫy chông gai, hiểm nguy, nhưng ta tin vào ngươi, Lâm Phong."

Lâm Phong siết chặt Huyễn Mặc Quyển trong tay. Hắn cảm nhận được sức nặng của trách nhiệm, nhưng cũng cảm nhận được ngọn lửa quyết tâm đang bùng cháy trong lòng. Hắn không sợ hãi, không lùi bước. Hắn sẽ đối mặt với mọi thử thách, dù cho kẻ thù có là một thế lực cổ xưa thao túng cả Thiên Đạo đi chăng nữa. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Hắn sẽ viết nên huyền thoại của riêng mình, và bảo vệ những người hắn yêu thương, bảo vệ thế giới này.

"Vãn bối đã rõ, Bạch Lão Tổ." Lâm Phong ngẩng đầu, ánh mắt kiên định, không hề có chút do dự. "Vãn bối sẽ không phụ lòng tin của người."

Bạch Lão Tổ khẽ gật đầu, khuôn mặt lão hồ hiện lên vẻ hài lòng. Tuyết Dao và Mộc Ly nhìn Lâm Phong, trong ánh mắt cả hai nàng đều tràn đầy sự tin tưởng và ủng hộ. Chặng đường phía trước có thể còn gian nan hơn rất nhiều, nhưng họ biết rằng, dù bất cứ chuyện gì xảy ra, họ sẽ luôn sát cánh bên Lâm Phong, cùng hắn đối mặt với mọi phong ba bão táp.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ