Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 290

Huyết Ảnh Giáng Lâm: Kiếm Chỉ Thiên Kiếm

4927 từ
Mục tiêu: Minh họa sự can thiệp trực tiếp đầu tiên của Ma Tôn Huyết Ảnh thông qua phân thân, thể hiện mối đe dọa đang leo thang.,Buộc Lâm Phong và các mỹ nhân phải liên thủ chống lại một kẻ thù mạnh, củng cố sự đoàn kết và vai trò lãnh đạo của Lâm Phong.,Thiết lập bối cảnh cho các cuộc đối đầu lớn hơn với Ma Tôn Huyết Ảnh, cho thấy hắn không chỉ là kẻ thù ẩn mình mà còn là một thế lực tàn bạo, dám công khai khiêu chiến.,Gieo thêm các manh mối về mục đích thực sự của Ma Tôn Huyết Ảnh (không chỉ là hủy diệt, mà còn là một thông điệp/thử thách).,Tiếp tục giai đoạn 'SETUP' của Arc 5, đẩy nhanh nhịp độ câu chuyện và sự cấp bách.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Thôn Thiên Thử, Lý Nguyên Hạo, Ma Tôn Huyết Ảnh (Phân thân)
Mood: Căng thẳng, hành động, nghiêm trọng, kiên định
Kết chương: [object Object]

Ánh sáng ban mai dịu dàng xuyên qua khe lá, vẽ nên những vệt vàng óng ả trên nền đá phủ rêu xanh. Tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ, hòa cùng tiếng chim hót líu lo đâu đó trên những tán cây cổ thụ, tạo nên một bản hòa tấu thanh bình đến nao lòng tại Linh Sơn Bích Lạc. Mùi hương thảo mộc thanh khiết vấn vít trong không khí, phảng phất chút ẩm ướt của đất đá và sự trong lành sau một đêm sương. Dù đã ở đây nhiều ngày, Lâm Phong vẫn không ngừng kinh ngạc trước vẻ đẹp thoát tục của nơi này, một chốn tiên cảnh thực sự giữa nhân gian. Thế nhưng, sự yên bình của cảnh vật lại hoàn toàn tương phản với những gợn sóng dữ dội đang cuộn trào trong tâm khảm hắn.

Lâm Phong ngồi xếp bằng bên bờ suối, đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn vào dòng nước trong vắt đang trôi. Huyễn Mặc Quyển đặt trên đùi hắn, tản ra một vầng sáng nhạt mơ hồ, như đang cùng hắn suy tư về những lời Bạch Lão Tổ đã tiết lộ đêm qua. "Thiên Đạo Vết Nứt... lời nguyền huyết mạch... một thế lực cổ xưa thao túng cả Thiên Đạo..." Những từ ngữ ấy cứ luẩn quẩn trong đầu hắn, tạo thành một mạng lưới bí ẩn chằng chịt, mà hắn, bằng một cách nào đó, lại đang là trung tâm của nó. Hắn hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Câu nói này chưa bao giờ lại vang vọng rõ ràng đến thế trong tâm trí hắn. Hắn không còn là một thiếu niên ngây ngô chỉ muốn tu luyện để mạnh hơn, để bảo vệ bản thân và những người thân yêu. Giờ đây, gánh nặng của toàn bộ thế giới, của một lời nguyền cổ xưa, dường như đang đè nặng lên đôi vai hắn.

Bên cạnh hắn, Tuyết Dao vẫn giữ vẻ băng giá thường ngày, nhưng ánh mắt phượng dài của nàng lại ẩn chứa một nỗi lo lắng khó giấu. Nàng nhẹ nhàng xoa đầu Thôn Thiên Thử đang cuộn tròn trên vai mình, vẻ mặt trầm tư. "Lời của Bạch Lão Tổ... Thiên Đạo Vết Nứt, lời nguyền huyết mạch... Mọi thứ đang bắt đầu liên kết lại," Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, giọng hắn trầm khàn, mang theo chút nặng nề.

Tuyết Dao ngẩng đầu, đôi mắt trong veo như hồ băng nhìn thẳng vào hắn. "Sự biến động của thiên địa ngày càng rõ ràng. Ma Tôn Huyết Ảnh sẽ không ngồi yên nữa." Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy kiên định, như một lời khẳng định cho nỗi lo chung.

Mộc Ly, với mái tóc nâu hạt dẻ được tết gọn gàng, đang chăm chú quan sát một đóa hoa dại ven suối. Nàng vẫn giữ vẻ hoạt bát, nhưng đôi mắt to tròn, long lanh của nàng cũng không giấu được sự nghiêm trọng. Nàng ngẩng phắt dậy, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại. "Chúng ta phải làm gì đây? Cứ ngồi yên chờ đợi sao?" Nàng hỏi, giọng líu lo mang theo chút bồn chồn.

Tần Nguyệt, thanh lịch và điềm tĩnh, đang pha trà bên một chiếc bàn đá gần đó. Nàng khoác trên mình bộ y phục lụa mềm mại màu tím nhạt, toát lên khí chất của một người có học vấn sâu rộng. Đôi tay nàng uyển chuyển rót trà, động tác mềm mại như nước chảy mây trôi, nhưng đôi mắt phượng của nàng lại ẩn chứa sự lo âu. "Chúng ta cần thêm thông tin. Bạch Lão Tổ đã nói rằng Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một con cờ. Kẻ đứng sau mới là mối nguy thực sự." Nàng nói, giọng trầm ấm, mang theo sự chín chắn.

Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ và phóng khoáng, đang mài dũa trường thương của mình. Áo giáp nhẹ ôm sát lấy dáng người săn chắc của nàng, mái tóc nâu đỏ buộc đuôi ngựa cao càng tôn lên khí chất anh hùng. Nàng dừng tay, đôi mắt sắc bén như chim ưng quét qua từng người một. "Tìm kiếm thông tin thì cũng phải có phương pháp. Nhưng trước mắt, chúng ta không thể ngồi yên nhìn thế giới này bị hủy diệt. Nếu Ma Tôn Huyết Ảnh là con cờ, hắn vẫn là một con cờ nguy hiểm." Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, không chút vòng vo.

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn trở nên kiên định hơn. "Lam Yên nói đúng. Dù Ma Tôn Huyết Ảnh có là con cờ hay không, hắn vẫn là mối đe dọa hiện hữu. Chúng ta không thể bỏ qua." Hắn vừa dứt lời, một tín vật truyền tin đột nhiên lóe sáng trong túi áo Tần Nguyệt. Ánh sáng vàng rực rỡ, kèm theo một luồng linh khí chấn động, cho thấy sự khẩn cấp của thông điệp.

Tần Nguyệt vội vàng lấy tín vật ra, vẻ mặt nàng lập tức biến sắc. "Tín vật này... là cầu cứu khẩn cấp từ Thiên Kiếm Tông!" Giọng nàng lộ rõ sự lo lắng, phá vỡ bầu không khí trầm mặc ban đầu.

Lam Yên đứng phắt dậy, trường thương trong tay nàng vang lên một tiếng "choang" nhẹ. "Thiên Kiếm Tông là một trong Tam Đại Tông Môn chính đạo, nếu họ gặp nguy..." Nàng không nói hết câu, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng. Một tông môn lớn như Thiên Kiếm Tông mà phải cầu cứu khẩn cấp, thì tình hình chắc chắn đã vô cùng nguy cấp.

Lâm Phong nhanh chóng nắm chặt tín vật, sắc mặt trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Hắn cảm nhận được luồng khí tức hỗn loạn và đau thương truyền đến từ bên trong. "Ma khí... Huyết khí... Hắn đã hành động rồi!" Hắn nghiến răng, đứng bật dậy. "Không thể chậm trễ! Chúng ta phải đi ngay!"

Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên đều không nói thêm lời nào, ánh mắt kiên quyết. Bốn mỹ nhân nhanh chóng triệu hồi pháp bảo của mình. Tuyết Dao bước lên Tuyết Liên, băng sương lượn lờ quanh thân. Mộc Ly đạp lên một cành cây cổ thụ mọc ra từ lòng đất. Tần Nguyệt cưỡi trên một chiếc phi thuyền ngọc bích, còn Lam Yên thì trực tiếp hóa thành một đạo cầu vồng đỏ sẫm, lao vút đi. Thôn Thiên Thử đã nhảy lên vai Lâm Phong, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ chiến ý.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, Cửu Thiên Huyền Kiếm xuất hiện trong tay hắn, phát ra kiếm quang rực rỡ. Hắn phóng lên không trung, hóa thành một đạo kiếm quang xanh biếc, dẫn đầu đoàn người, lao vút về phía chân trời, bỏ lại phía sau Linh Sơn Bích Lạc yên bình, đối mặt với một tương lai đầy biến động và nguy hiểm. Không khí thanh khiết của ban mai dần bị thay thế bởi cảm giác bất an và khẩn trương, báo hiệu một cuộc chiến sắp sửa bùng nổ.

***

Thiên Kiếm Tông, một trong Tam Đại Tông Môn chính đạo uy nghiêm, giờ đây đã biến thành một bãi chiến trường hoang tàn. Không còn vẻ hùng vĩ của những tòa điện thờ lợp ngói lưu ly, những tháp kiếm vút cao chạm mây, hay những quảng trường đá cẩm thạch rộng lớn. Thay vào đó là cảnh tượng đổ nát kinh hoàng. Các điện thờ sụp đổ thành từng đống gạch vụn, những ngọn núi nhỏ bị san phẳng, cây cối cháy rụi, và kiếm khí vốn dĩ dồi dào của tông môn giờ tan tác thành những luồng khói đen kịt. Linh khí hỗn loạn đến mức khó thở, mang theo mùi máu tanh nồng và mùi cháy khét dữ dội.

Bầu trời vốn đang nắng ấm của buổi chiều tà bỗng bị bao phủ bởi một màn huyết vụ dày đặc, biến Thiên Kiếm Tông thành một địa ngục trần gian. Tiếng la hét kinh hoàng của các đệ tử, tiếng kiếm khí va chạm chói tai, tiếng gầm rú của ma khí, và tiếng đổ nát liên tục vang vọng khắp nơi, khiến bất cứ ai nghe thấy cũng phải rùng mình.

Giữa trung tâm của sự hỗn loạn ấy, một bóng hình khổng lồ, dữ tợn đang lơ lửng giữa không trung. Đó là phân thân của Ma Tôn Huyết Ảnh. Thân hình hắn cao lớn hơn chục trượng, toàn thân cuộn trào những luồng huyết khí đỏ sẫm, đặc quánh như máu tươi. Gương mặt hắn mơ hồ trong làn khói đỏ, nhưng đôi mắt hắn lại đỏ rực như hai hòn than cháy, ánh lên vẻ khinh miệt và tàn bạo vô tận. Mỗi cử động của hắn đều mang theo sức mạnh hủy diệt, những đòn tấn công huyết sắc liên tục giáng xuống như những lưỡi hái tử thần.

Lý Nguyên Hạo, Tông chủ Thiên Kiếm Tông, gương mặt hiền từ giờ đã nhăn nhúm vì đau đớn và tuyệt vọng. Râu tóc điểm bạc của ông giờ đã lấm lem bụi đất và máu. Ông mặc đạo bào xanh lam tả tơi, nhưng vẫn kiên cường đứng vững ở tuyến đầu. Thanh kiếm trong tay ông phát ra những luồng kiếm quang yếu ớt, cố gắng chống đỡ những đòn tấn công áp đảo của Ma Tôn Huyết Ảnh phân thân. Bên cạnh ông, các trưởng lão và đệ tử tinh nhuệ của Thiên Kiếm Tông cũng đang dốc hết sức lực, vận dụng hết thảy công pháp và pháp bảo để bảo vệ môn phái, nhưng tất cả chỉ như châu chấu đá xe. Sức mạnh của phân thân Ma Tôn Huyết Ảnh quá kinh khủng, vượt xa tưởng tượng của họ.

"Tất cả đệ tử nghe lệnh, dốc toàn lực thủ hộ! Dù phải chết, cũng không được lùi bước!" Lý Nguyên Hạo gào thét, giọng ông khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều mang theo quyết tâm tử chiến. Ông biết rằng, Thiên Kiếm Tông đã đến hồi mạt vận, nhưng ông không cho phép các đệ tử của mình cúi đầu trước kẻ địch.

Phân thân Ma Tôn Huyết Ảnh lười biếng phẩy tay, một luồng huyết khí khổng lồ cuộn trào, dễ dàng thổi bay một nhóm trưởng lão đang cố gắng tạo thành kiếm trận. Hắn nhìn xuống Lý Nguyên Hạo, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ chế giễu. "Tông môn chính đạo? Chỉ là lũ kiến hôi yếu ớt! Thiên Đạo suy yếu, kỷ nguyên của các ngươi đã kết thúc!" Giọng nói hắn trầm đục, vang vọng khắp bầu trời, như tiếng sấm rền từ địa ngục, gieo rắc nỗi kinh hoàng vào tâm trí mỗi tu sĩ Thiên Kiếm Tông. Hắn ngẩng đầu, nhìn lên bầu trời bị bao phủ bởi màn huyết vụ do chính hắn tạo ra, rồi lại cười khẩy. "Chư vị 'tiên nhân' trên cao, các ngươi có nhìn thấy không? Trật tự cũ đang sụp đổ, và ta, sẽ là người đặt những viên gạch đầu tiên cho kỷ nguyên mới!"

Nói đoạn, phân thân Ma Tôn Huyết Ảnh tung ra một chưởng huyết sắc khổng lồ, uy lực của nó đủ để san bằng một ngọn núi. Chưởng phong xé rách không gian, mang theo ma khí cuồn cuộn, thẳng tắp đánh sập một ngọn núi nhỏ phía sau Thiên Kiếm Tông, nơi có một mật thất chứa đựng nhiều công pháp quý giá của tông môn. Tiếng đổ vỡ long trời lở đất, bụi đất và đá vụn bắn tung tóe. Lý Nguyên Hạo gắng gượng vận dụng toàn bộ linh lực, dùng thân mình che chắn cho một nhóm đệ tử đang tháo chạy. Ông đỡ lấy một phần dư chấn của đòn đánh, thân thể chấn động kịch liệt, phun ra một ngụm máu tươi. Khuôn mặt ông trắng bệch, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên cường đến khó tin.

Tuyệt vọng bao trùm lấy những người còn sống sót của Thiên Kiếm Tông. Họ biết, thời khắc diệt vong đã cận kề. Không một ai còn giữ được hy vọng. Ngay cả Lý Nguyên Hạo cũng đã bắt đầu cảm thấy linh lực cạn kiệt, ý chí lung lay. Ma Tôn Huyết Ảnh phân thân giơ tay lên cao, một quả cầu huyết sắc khổng lồ bắt đầu ngưng tụ giữa lòng bàn tay hắn, mang theo uy năng hủy diệt tất cả. Hắn định dứt điểm Thiên Kiếm Tông bằng một đòn cuối cùng.

Đúng vào khoảnh khắc sinh tử ấy, khi mọi hy vọng đã lụi tàn, một đạo kiếm quang chói lọi bỗng xé tan màn huyết vụ, rạch một đường dài trên bầu trời u ám. Kiếm quang xanh biếc như một vì sao băng, lao thẳng vào trung tâm chiến trường, kèm theo là tiếng gió rít dữ dội, mang theo một luồng linh khí mạnh mẽ, xua tan một phần ma khí đang bao trùm. Ngay sau đó, những luồng ánh sáng đa sắc khác cũng nối đuôi nhau xuất hiện, như những tia hy vọng bừng sáng giữa đêm đen.

Lý Nguyên Hạo ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đi vì máu và nước mắt. Ông thấy một bóng hình quen thuộc, cao ráo và thanh tú, đang dẫn đầu đoàn người, với Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay, ánh mắt kiên định, không hề nao núng trước cảnh tượng kinh hoàng trước mắt. "Lâm... Lâm công tử!" Ông thốt lên, giọng run rẩy, trong lòng dâng lên một tia hy vọng mỏng manh.

***

Lâm Phong cùng các mỹ nhân đáp xuống quảng trường trung tâm của Thiên Kiếm Tông, nơi từng là niềm kiêu hãnh của tông môn, giờ chỉ còn là một đống đổ nát. Cảnh tượng hoang tàn, mùi máu tanh nồng, và những thi thể nằm rải rác khiến lòng hắn trĩu nặng. Một luồng gió lạnh thấu xương mang theo ma khí lướt qua, càng khắc sâu sự tàn khốc của cuộc chiến.

"Ma Tôn Huyết Ảnh! Ngươi muốn hủy diệt thế giới này sao? Ngươi không xứng!" Lâm Phong lạnh lùng cất tiếng, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn phát ra kiếm quang rực rỡ, chiếu sáng khuôn mặt thanh tú nhưng đầy phẫn nộ của hắn. Hắn không thể giữ được sự bình tĩnh trước cảnh tàn sát vô nhân đạo này. Hắn cảm nhận rõ sự đau đớn, tuyệt vọng của những sinh linh vô tội.

Phân thân Ma Tôn Huyết Ảnh xoay người lại, đôi mắt đỏ rực quét qua Lâm Phong và nhóm người. Hắn dường như không hề bất ngờ, thậm chí còn nở một nụ cười khẩy ghê rợn. "Ồ? Lại là lũ sâu bọ này? Ngươi tưởng đông người thì có thể ngăn cản ta sao? Huyết mạch của ngươi... thật thú vị! Nhưng vẫn là kẻ yếu!" Giọng nói hắn đầy vẻ chế giễu, nhưng ánh mắt hắn lại dừng lại lâu hơn một chút trên người Lâm Phong, tựa như đang soi mói điều gì đó sâu xa. Câu nói về "huyết mạch" của Lâm Phong khiến hắn giật mình, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Hắn đã biết về bí mật của mình?

Không chờ Lâm Phong kịp phản ứng, Ma Tôn Huyết Ảnh phân thân đã vung tay, một luồng huyết khí khổng lồ như một con mãng xà đỏ tươi lao thẳng về phía họ.

"Cẩn thận!" Lam Yên hét lớn, trường thương trong tay nàng hóa thành một đạo cầu vồng đỏ rực, trực diện đón đỡ công kích. Nàng vốn là người nóng nảy, giờ chứng kiến cảnh tượng này, sát khí trong mắt nàng bùng lên dữ dội. "Để ta!" Nàng lao lên như một tia chớp, thân hình cao ráo, săn chắc của nàng uyển chuyển né tránh, trường thương xé gió, tạo ra hàng loạt vết nứt không gian nhỏ, cố gắng xuyên thủng lớp huyết khí bảo vệ của đối thủ.

Cùng lúc đó, Tuyết Dao không nói lời nào, chỉ khẽ phất tay. Một luồng khí băng giá cực hạn bùng phát, biến thành hàng vạn mũi băng nhọn, sắc bén như kiếm, lao đi vun vút. "Băng Phong Thiên Lý!" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy uy lực, mang theo sự lạnh lẽo thấu xương, lập tức làm chậm lại tốc độ của huyết khí mãng xà, thậm chí còn khiến một phần huyết khí đông cứng lại, tạo ra những tiếng "rắc rắc" ghê rợn. Vẻ đẹp thoát tục của nàng trong lúc chiến đấu càng trở nên lạnh lùng và kiên định.

Mộc Ly không hề tỏ ra sợ hãi, đôi mắt to tròn của nàng ánh lên vẻ dũng cảm. Nàng nhanh chóng niệm chú, từ dưới lòng đất, vô số dây leo khổng lồ, cứng rắn như thép, mang theo gai nhọn tua tủa, bùng lên, quấn lấy huyết khí mãng xà, cố gắng siết chặt và phân tán nó. Tinh linh cây cối nhỏ bé, lấp lánh như đom đóm, bay lượn xung quanh, phun ra những làn sương xanh chữa lành cho những đệ tử Thiên Kiếm Tông bị thương gần đó, đồng thời còn tỏa ra một luồng năng lượng quấy nhiễu ma khí.

Tần Nguyệt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi tay uyển chuyển kết ấn, miệng lẩm nhẩm chú ngữ. Một vầng hào quang màu xanh lục dịu nhẹ bao trùm lên nhóm người Lâm Phong và những đệ tử Thiên Kiếm Tông còn sống sót, chữa lành vết thương và khôi phục linh lực cho họ. Nàng còn triệu hồi ra những sợi tơ pháp lực vô hình, mềm mại như lụa nhưng cứng rắn như kim cương, cố gắng trói buộc Ma Tôn Huyết Ảnh phân thân, hạn chế sự di chuyển của hắn. Nàng cũng không quên ném ra những viên đan dược trị thương cao cấp cho Lý Nguyên Hạo và các trưởng lão.

Lâm Phong không chần chừ. Hắn biết, một mình hắn không thể đối phó với phân thân Ma Tôn Huyết Ảnh này, dù chỉ là phân thân, nhưng sức mạnh của nó cũng đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong, thậm chí là Bán Bộ Hợp Thể. Hắn cần sự phối hợp. "Thôn Thiên Thử, giúp ta!" Hắn ra lệnh.

"Chiêm chiếp!" Thôn Thiên Thử đáp lại bằng một tiếng kêu đáng yêu, nhưng ngay lập tức thân hình nó bành trướng, lông trắng muốt biến thành xám đen, đôi mắt to tròn trở nên đỏ ngầu, hàm răng sắc nhọn lộ ra. Nó hóa thành một con thú khổng lồ, cao bằng ba, bốn người, lao về phía Ma Tôn Huyết Ảnh phân thân, gầm lên một tiếng vang dội, thân hình nhỏ bé trước đó giờ lại trở nên hùng vĩ và dữ tợn, cố gắng cắn xé vào lớp huyết khí bảo vệ của hắn. Mùi máu tanh và mùi ma khí trở nên đậm đặc hơn bao giờ hết khi hai luồng sức mạnh va chạm.

Lâm Phong vận dụng Huyễn Mặc Quyển, từng trang sách bỗng nhiên phát ra ánh sáng huyền ảo, tạo thành một trận pháp tạm thời bao vây Ma Tôn Huyết Ảnh phân thân. Ánh sáng từ quyển sách như những sợi tơ vô hình, tạo thành một kết giới năng lượng, cố gắng giam cầm hắn. Hắn không muốn tiêu diệt hắn quá nhanh, hắn muốn biết nhiều hơn về bí mật mà hắn đang nắm giữ.

"Ha ha ha! Trận pháp cỏn con này sao có thể nhốt được ta? Ngươi đã biết về huyết mạch của mình, vậy sao còn ngây thơ đến thế?" Ma Tôn Huyết Ảnh phân thân cười lớn, tiếng cười vang vọng như tiếng quỷ khóc. Hắn không hề tỏ ra hoảng sợ, ngược lại còn lộ vẻ thích thú. Huyết khí trên người hắn cuộn trào dữ dội hơn, từng đợt sóng xung kích lan ra, chống lại trận pháp của Lâm Phong và các công kích của các mỹ nhân.

Lâm Phong không nói nhiều lời, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn hóa thành một đạo cầu vồng xanh biếc, mang theo kiếm ý Huyễn Mặc vô tận, trực diện chém xuống. "Huyễn Mặc Kiếm Quyết! Kiếm Đoạn Vạn Cổ!" Một kiếm này của hắn không chỉ mang theo linh lực hùng hậu, mà còn ẩn chứa ý chí kiên định, sự phẫn nộ và khao khát bảo vệ.

Cùng lúc đó, Tuyết Dao vung tay, hàng ngàn mũi băng sắc nhọn hợp lại thành một thanh băng kiếm khổng lồ, chém ngang không trung. Lam Yên xoay tròn trường thương, tạo thành một cơn lốc lửa đỏ rực, bốc cháy dữ dội, thiêu đốt ma khí. Mộc Ly triệu hồi một cây cổ thụ khổng lồ, rễ cây đâm xuyên qua không gian, cố gắng trói buộc Ma Tôn Huyết Ảnh. Tần Nguyệt thì niệm chú, một luồng ánh sáng vàng rực rỡ từ trên trời giáng xuống, như một bản án của thiên địa, trực tiếp giáng vào Ma Tôn Huyết Ảnh, cố gắng áp chế sức mạnh của hắn. Thôn Thiên Thử gầm lên, hàm răng sắc nhọn cắn xé điên cuồng vào lớp huyết khí bảo vệ.

Năm luồng sức mạnh kinh thiên động địa, phối hợp ăn ý đến mức hoàn hảo, cùng lúc đánh vào Ma Tôn Huyết Ảnh phân thân. Dù hắn mạnh đến mấy, cũng không thể chịu đựng được đòn tấn công tổng lực này.

"A... Ngươi... Ngươi dám!" Ma Tôn Huyết Ảnh phân thân gào thét thảm thiết, tiếng gầm gừ đầy phẫn nộ và không cam lòng. Lớp huyết khí bảo vệ của hắn vỡ tan từng mảng, thân hình hắn bị kiếm quang, băng khí, hỏa diễm, pháp lực và hàm răng của Thôn Thiên Thử xé nát. Hắn cố gắng chống cự, nhưng mọi nỗ lực đều vô ích. Sức mạnh hỗn hợp của Lâm Phong và đồng đội quá mạnh, vượt xa những gì hắn dự tính.

Trong khoảnh khắc cuối cùng, khi thân thể huyết ảnh của hắn bắt đầu tan biến, đôi mắt đỏ rực của hắn vẫn nhìn chằm chằm vào Lâm Phong. "Ngươi... sẽ hối hận! Đây... chỉ là một sự cảnh cáo! Huyết mạch của ngươi... sẽ là chìa khóa... và lời nguyền... Ha ha ha... Bản thể sẽ đích thân tìm đến ngươi... Chờ đi... Ma Tôn... sẽ trở lại!"

Hắn cười điên dại, rồi thân hình khổng lồ của phân thân Ma Tôn Huyết Ảnh vỡ tan tành, biến thành vô số làn huyết vụ đỏ sẫm, từ từ tan biến vào không trung, mang theo mùi máu tanh và ma khí đặc quánh, để lại một không gian trống rỗng và những mảnh vỡ của hủy diệt.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời Thiên Kiếm Tông, nhưng ánh nắng chiều tà không thể xua đi vẻ u ám và tang tóc bao trùm nơi đây. Gió lạnh thổi qua, mang theo mùi khét của gạch đá cháy rụi và mùi máu tanh nồng, khiến khung cảnh càng thêm thê lương. Thiên Kiếm Tông, vốn từng là một trong những biểu tượng của chính đạo, giờ chỉ còn là một đống đổ nát ngổn ngang. Những đỉnh núi bị san phẳng, các điện thờ sụp đổ, và khắp nơi là dấu vết của một cuộc chiến khốc liệt. Tiếng rên rỉ yếu ớt của những người bị thương hòa cùng tiếng khóc than của các đệ tử đã mất người thân, tạo nên một bản bi ca ai oán.

Lý Nguyên Hạo, với đạo bào rách nát, gương mặt lấm lem máu và bụi, run rẩy tiến đến trước Lâm Phong và các mỹ nhân. Ông quỳ xuống, đôi mắt đục ngầu vì mệt mỏi và đau thương, nhưng tràn đầy sự biết ơn. "Đa tạ Lâm công tử và các vị tiên tử đã ra tay cứu giúp... Đại ân này, Thiên Kiếm Tông vĩnh viễn không quên!" Giọng ông khàn đặc, từng lời thốt ra đều mang nặng cảm xúc.

Lâm Phong nhanh chóng đỡ Lý Nguyên Hạo dậy, ánh mắt quét qua những tàn tích xung quanh, rồi dừng lại trên những đệ tử Thiên Kiếm Tông đang cố gắng giúp đỡ lẫn nhau. Hắn cảm nhận được sự mất mát lớn lao, một nỗi đau không lời đang lan tỏa khắp không gian. Trong lòng hắn, sự phẫn nộ trước sự tàn bạo của Ma Tôn Huyết Ảnh càng thêm sâu sắc. Nhưng đồng thời, những lời nói cuối cùng của phân thân Huyết Ảnh lại vang vọng trong tâm trí hắn, khiến hắn không khỏi suy tư.

Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt và Lam Yên đều lộ rõ vẻ mệt mỏi sau trận chiến. Nàng Tuyết Dao vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng đôi mắt nàng ánh lên sự kiên định. Mộc Ly khẽ thở dài, vẻ hoạt bát thường ngày đã bị thay thế bằng sự trầm mặc. Tần Nguyệt lặng lẽ dùng linh lực kiểm tra tình trạng của Lý Nguyên Hạo và các trưởng lão khác, còn Lam Yên thì trầm ngâm nhìn về phía chân trời, nắm chặt trường thương trong tay. Họ đều cảm nhận được sự nguy hiểm đang ngày càng đến gần.

"Lý Tông chủ không cần đa lễ." Lâm Phong nói, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy uy nghiêm. Hắn đưa mắt nhìn về phía nơi phân thân Ma Tôn Huyết Ảnh vừa tan biến. "Hắn nói... đây chỉ là một sự cảnh cáo. Và hắn biết về huyết mạch của ta. Huyết Ảnh không chỉ muốn tàn phá, hắn muốn một thứ khác, hoặc muốn gửi một thông điệp."

Thôn Thiên Thử đã thu nhỏ lại, nhảy lên vai Lâm Phong, khẽ cọ vào má chàng, như một lời an ủi. Huyễn Mặc Quyển trong túi áo của Lâm Phong khẽ rung động nhè nhẹ, như thể đang cộng hưởng với những suy nghĩ của hắn, xác nhận rằng hắn đang đứng trước một bí mật lớn hơn rất nhiều so với những gì hắn tưởng tượng.

"Huyết mạch của Lâm công tử?" Lý Nguyên Hạo ngạc nhiên hỏi, nhưng thấy ánh mắt Lâm Phong trầm tư, ông không dám hỏi thêm. Ông chỉ biết rằng, vị thanh niên này không chỉ là ân nhân của Thiên Kiếm Tông, mà còn là một nhân vật có bí ẩn sâu sắc, đủ để khiến một phân thân của Ma Tôn Huyết Ảnh phải nhắc đến.

Lâm Phong siết chặt tay. Lời cảnh báo của Bạch Lão Tổ về 'một thế lực cổ xưa thoát khỏi xiềng xích', về 'lời nguyền huyết mạch' liên quan đến hắn, giờ đây đã trở nên rõ ràng và đáng sợ hơn bao giờ hết. Ma Tôn Huyết Ảnh không phải là kẻ thù cuối cùng, hắn chỉ là một quân cờ, nhưng là một quân cờ tàn bạo, được sử dụng để thăm dò, để dằn mặt, và để gửi gắm những lời đe dọa đầy ẩn ý. Việc hắn biết về huyết mạch của Lâm Phong cho thấy mức độ âm mưu và sự chuẩn bị của thế lực đứng sau.

"Không có nơi nào thực sự an toàn trong bối cảnh 'Thiên Địa Biến Cố' này." Tuyết Dao khẽ lên tiếng, giọng nàng băng giá nhưng mang theo sự thật nghiệt ngã. "Chúng ta cần phải chuẩn bị cho những cuộc đối đầu lớn hơn."

Lâm Phong gật đầu. Trận chiến hôm nay chỉ là khởi đầu. Nó cho thấy Ma Tôn Huyết Ảnh đã không còn ẩn mình, hắn đã bắt đầu hành động, và hành động của hắn không chỉ là tàn phá mà còn có mục đích sâu xa hơn. Cái chết của phân thân này không phải là kết thúc, mà là một lời tuyên chiến. Hắn biết, bản thể của Ma Tôn Huyết Ảnh chắc chắn mạnh hơn gấp vạn lần, và những lời cuối cùng của phân thân kia không phải là lời đe dọa suông.

Đứng giữa tàn tích của Thiên Kiếm Tông, Lâm Phong cảm thấy một gánh nặng lớn lao đè lên vai. Trách nhiệm bảo vệ thế giới này, bảo vệ những người hắn yêu thương, và khám phá bí ẩn về huyết mạch của chính mình. Con đường phía trước chắc chắn sẽ đầy chông gai, hiểm nguy, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài tiến lên. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời u ám, nơi những ngôi sao đã bắt đầu lấp lánh xuyên qua lớp mây mù. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Hắn lẩm nhẩm, ánh mắt kiên định. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!"

Bên cạnh hắn, các mỹ nhân tuy mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự tin tưởng và ủng hộ tuyệt đối. Họ biết, dù cho kẻ thù có là một thế lực cổ xưa thao túng cả Thiên Đạo, dù cho con đường có hiểm nguy đến mấy, họ sẽ luôn sát cánh bên Lâm Phong, cùng hắn đối mặt với mọi phong ba bão táp, cùng hắn viết nên huyền thoại của riêng mình, trong kỷ nguyên hỗn loạn sắp tới.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ