“Hắc Phong Trại, bọn ngươi đã dám chạm vào quê hương ta, vậy thì đừng trách Lâm Phong này vô tình!”
Lời thề được thốt ra trong màn đêm tĩnh mịch, ẩn chứa sự lạnh lẽo đến thấu xương, không còn vẻ hài hước thường ngày của Lâm Phong. Đó là lời hứa với chính mình, với Linh Khê Trấn và với những người dân vô tội đang ngày đêm nơm nớp lo sợ. Rạng sáng, trước khi mặt trời kịp ló dạng, tô điểm sắc hồng cho chân trời, Lâm Phong và Trần Hạo đã âm thầm rời khỏi Linh Khê Trấn. Không một lời từ biệt, không một tiếng động nào, chỉ có bóng dáng hai người lướt đi trong màn sương sớm, hướng về phía tây bắc, nơi có Thạch Lâm Địa Ngục. Gió lạnh buốt thổi mạnh, mang theo hơi ẩm của đêm, xuyên qua lớp áo mỏng, nhưng không thể làm lay chuyển ý chí kiên định của hai người.
Họ nhanh chóng tiến sâu vào Rừng Cổ Mộc, nơi những tán cây cổ thụ cao vút vươn mình che khuất bầu trời, tạo thành một vòm lá xanh thẫm. Ánh sáng yếu ớt của buổi bình minh chỉ có thể len lỏi qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lờ mờ trên nền đất ẩm ướt. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rỉ rả, và mùi hương ngai ngái của đất rừng xen lẫn mùi lá mục tạo nên một bức tranh âm thanh và mùi vị đặc trưng của rừng già. Lâm Phong bước đi nhẹ nhàng, đôi mắt đen láy sắc bén quét khắp bốn phía, tai lắng nghe từng tiếng động nhỏ. Bên cạnh chàng, Trần Hạo với thân hình vạm vỡ, gương mặt cương nghị, làn da rám nắng, cũng không kém phần cảnh giác. Hắn nắm chặt thanh đại đao quen thuộc, ánh mắt lộ rõ sự lo lắng xen lẫn quyết tâm.
Càng đi sâu, không khí càng trở nên khắc nghiệt hơn. Những cây cối dần trở nên cằn cỗi, đất đai khô cằn và lởm chởm đá. Linh khí xung quanh cũng bắt đầu trở nên hỗn loạn, không còn sự ôn hòa như ở Linh Khê Trấn hay sự tinh khiết của Hang Động Linh Thạch. Mùi đá lạnh, bụi đất khô hạn dần thay thế mùi gỗ và thảo mộc tươi mát. Đến một lúc nào đó, tiếng chim ngừng hót, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những tán lá khô xào xạc như lời thì thầm của một linh hồn cổ xưa.
Cuối cùng, sau vài canh giờ di chuyển, họ cũng đến được khu vực ngoại vi của Thạch Lâm Địa Ngục. Trước mắt họ là một cảnh tượng kỳ vĩ nhưng cũng đầy rợn người. Hàng ngàn cột đá nhọn hoắt, đủ mọi kích cỡ và hình thù, vươn mình lên trời như những ngón tay khổng lồ của một vị thần đang cầu nguyện, hay những lưỡi kiếm sắc bén đâm thẳng vào bầu trời xám xịt của bình minh. Các vách đá dựng đứng, khe nứt sâu hoắm chia cắt địa hình, tạo thành một mê cung tự nhiên khổng lồ, u ám và đầy hiểm nguy. Ánh sáng lờ mờ của rạng đông bị các cột đá che khuất, khiến cả khu vực chìm trong một màu xám xịt, mờ ảo, tạo cảm giác như đang bước vào một thế giới khác, một địa ngục thực sự.
Tiếng gió rít gào qua các khe đá, tạo nên những âm thanh ghê rợn như tiếng oan hồn ai oán, hay tiếng thú dữ đang gầm gừ chờ chực con mồi. Đôi khi, một tiếng đá lở nhỏ vang vọng, khiến không khí càng thêm căng thẳng. Thoang thoảng trong gió, còn có mùi tanh tưởi đặc trưng của yêu thú, báo hiệu sự hiện diện của những sinh vật nguy hiểm ẩn mình trong mê cung đá này.
“Địa hình này thật quỷ dị, Lâm Phong.” Trần Hạo thì thầm, giọng nói trầm xuống đầy cảnh giác. Hắn rút ra thanh đại đao của mình, ánh mắt quét nhanh khắp xung quanh. “Cẩn thận, có vẻ có yêu thú ẩn nấp khắp nơi.”
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng tập trung cao độ, dò xét từng tảng đá, từng khe nứt. Chàng đưa tay chạm nhẹ vào Huyễn Mặc Quyển trong tay áo, cảm nhận luồng khí hỗn loạn đang bủa vây. Huyễn Mặc Quyển không có rung động mạnh, nhưng nó vẫn là la bàn tinh thần của chàng, giúp chàng cảm nhận được những dòng năng lượng bất thường. “Nơi này quả là một ổ ẩn náu tốt. Hắc Phong Trại đã chọn đúng chỗ.” Chàng nói, giọng điệu xen lẫn sự lạnh lùng và một chút khâm phục đối với sự tinh ranh của đối thủ.
Họ bắt đầu tiến sâu vào Thạch Lâm Địa Ngục, bước đi chậm rãi và cảnh giác. Mỗi bước chân đều phải tính toán kỹ lưỡng, vì một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến họ rơi vào vực sâu hoặc bị yêu thú tấn công bất ngờ. Các con đường hẹp, quanh co, dẫn họ đi qua những hẻm núi tối tăm, nơi ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới. Bóng của họ đổ dài và méo mó dưới ánh sáng lờ mờ của bình minh sắp tới, tạo thành những hình thù kỳ dị trên nền đá.
Không lâu sau, một cảnh tượng rợn người đập vào mắt họ. Dưới chân một cột đá khổng lồ, xương cốt người nằm rải rác, còn vương vãi những mảnh vải rách nát, một vài dấu vết máu khô đã chuyển sang màu nâu sẫm. Mùi tử khí nồng nặc hòa lẫn với mùi tanh của yêu thú, khiến Trần Hạo không khỏi nhíu mày.
“Bọn khốn Hắc Phong Trại này!” Trần Hạo nghiến răng, thanh đại đao trong tay hắn khẽ rung lên. “Chúng không chỉ cướp bóc, chúng còn tàn sát!”
Lâm Phong không nói gì, chỉ cúi xuống xem xét kỹ lưỡng hơn. Chàng lật một mảnh vải, bên dưới là một bọc nhỏ đã úa màu, bên trong có vài đồng tiền bạc và một cái bùa hộ mệnh đơn giản của phàm nhân. Đây chắc chắn là dấu vết của một đoàn buôn hoặc những người dân thường cố gắng vượt qua Thạch Lâm Địa Ngục nhưng không may gặp phải Hắc Phong Trại. Ánh mắt Lâm Phong tối sầm lại. Những vết tích này không đơn thuần là cướp bóc. Có cái gì đó uẩn khúc hơn.
“Địa hình này hiểm trở quá, không trách Hắc Phong Trại lại chọn nơi đây làm hang ổ.” Trần Hạo thở dài, giọng điệu nặng trĩu. “Chúng ta cần cẩn thận hơn nữa.”
Lâm Phong đứng dậy, đôi mắt chàng sắc như dao cau nhìn về phía trước, xuyên qua những cột đá lởm chởm. “Chúng không chỉ cướp bóc thông thường. Nhìn những vết tích này, có lẽ chúng đang tìm kiếm thứ gì đó.” Chàng nói, giọng trầm và kiên định. “Cướp bóc chỉ là vỏ bọc. Hành động tàn bạo này cho thấy chúng muốn loại bỏ mọi nhân chứng, hoặc chúng đang cố che giấu một bí mật lớn hơn.”
Chàng đưa tay sờ lên vách đá gồ ghề, cảm nhận những phù văn cổ xưa bị thời gian bào mòn, ẩn hiện dưới lớp bụi và rêu phong. Đây không phải là nơi chỉ có những kẻ cướp vô học sinh sống. Nơi này, Thạch Lâm Địa Ngục, tự nó đã toát lên một vẻ cổ xưa, như ẩn chứa một bí mật đã bị chôn vùi hàng ngàn năm. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Lâm Phong: liệu có phải Huyễn Mặc Quyển của chàng rung động khi ở Hang Linh Thạch cũng là vì những bí mật cổ xưa tương tự?
“Ta cảm thấy có gì đó không ổn, Trần Hạo,” Lâm Phong tiếp tục, ánh mắt vẫn không rời khỏi vách đá. “Một băng cướp bình thường sẽ không mạo hiểm vào nơi hiểm địa như thế này để cướp bóc những đoàn buôn nhỏ. Chúng phải có một mục tiêu lớn hơn, một mục tiêu xứng đáng với rủi ro chúng đang gánh chịu.”
Trần Hạo gật đầu, hắn cũng cảm nhận được sự bất thường. “Vậy chúng ta phải làm gì? Tiếp tục đi sâu hơn, hay tìm cách dò la từ ngoại vi trước?”
Lâm Phong suy nghĩ một lát. “Phải đi sâu. Càng gần sào huyệt của chúng, chúng ta càng dễ tìm ra manh mối. Nhưng chúng ta sẽ không đi theo con đường chính. Chúng ta sẽ lách qua những khe hở, lợi dụng địa hình hiểm trở này để làm lợi thế cho mình.”
Chàng dẫn đường, sử dụng kinh nghiệm và trực giác nhạy bén của mình để tránh các cạm bẫy tự nhiên và những bẫy đơn giản do Hắc Phong Trại giăng. Chàng nhớ lại những lời thầy Hoàng đã dạy, về cách đọc địa thế, cảm nhận dòng chảy linh khí. Ở nơi linh khí hỗn loạn như Thạch Lâm Địa Ngục, việc cảm nhận linh khí càng trở nên khó khăn, nhưng cũng chính vì thế, những dòng chảy bất thường càng dễ bị phát hiện.
Họ tiếp tục tiến sâu hơn, đi qua những con đường mòn cheo leo, những vách đá dựng đứng tưởng chừng không có lối thoát. Nắng đã lên cao, ánh sáng mặt trời gay gắt chiếu rọi xuống, nhưng phần lớn Thạch Lâm Địa Ngục vẫn chìm trong bóng tối, chỉ có những tia sáng mạnh mẽ mới có thể xuyên qua khe hở giữa các cột đá, tạo thành những vệt sáng chói chang và những bóng đổ dài, kỳ dị. Không khí oi bức, ngột ngạt, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nhọc. Mồ hôi lấm tấm trên trán Lâm Phong và Trần Hạo, nhưng cả hai đều không hề lơ là cảnh giác.
Bỗng, một tiếng động nhẹ vọng đến từ phía trước, lẫn trong tiếng gió rít. Đó không phải tiếng gió, cũng không phải tiếng yêu thú. Đó là tiếng người.
Lâm Phong ra hiệu cho Trần Hạo dừng lại. Hai người nấp sau một khối đá lớn, cẩn thận quan sát. Từ trong một hẻm núi hẹp, một tiểu đội cướp Hắc Phong Trại xuất hiện. Chúng khoảng mười tên, trang bị sơ sài nhưng hung tợn, mặc giáp da thô kệch, cầm đủ loại vũ khí từ đao kiếm đến côn bổng. Điều đáng chú ý là chúng không chỉ có chiến lợi phẩm, mà còn đang áp giải khoảng năm, sáu người dân thường, cả nam lẫn nữ, trông tiều tụy và hoảng sợ. Một trong số chúng, có vẻ là thủ lĩnh tiểu đội, cười ha hả, tay vung roi quất vào lưng một người phụ nữ lớn tuổi, khiến bà ta ngã dúi dụi.
“Đi mau! Thằng chó! Còn lề mề là bổn gia cho ngươi đi gặp diêm vương!” Hắn gầm lên, khuôn mặt hung tợn, tham lam.
Lâm Phong và Trần Hạo nhìn nhau. Ánh mắt Lâm Phong kiên định, không chút do dự. “Chúng ta phải hành động.” Chàng thì thầm. “Không thể để chúng tiếp tục tàn sát.”
Trần Hạo gật đầu. Thanh đại đao trong tay hắn đã sẵn sàng. Hắn biết Lâm Phong luôn là người quyết đoán, và trong tình huống này, sự quyết đoán ấy là điều cần thiết nhất. Cả hai cùng lúc siết chặt vũ khí, sẵn sàng lao vào cuộc chiến.
***
Trong một khe núi hẹp, ánh sáng mặt trời gay gắt chiếu thẳng xuống, tạo thành những vệt sáng chói lóa trên nền đá xám. Không khí oi bức, tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng gió rít nhẹ nhàng và tiếng bước chân nặng nề của tiểu đội cướp Hắc Phong Trại cùng những tiếng rên rỉ yếu ớt của đoàn người bị bắt.
Đột nhiên, một bóng người nhẹ nhàng như làn khói, nhanh như chớp, lao ra từ một hốc đá. Đó chính là Lâm Phong. Chàng không hề dùng pháp thuật hoa lệ, mà chỉ dựa vào tốc độ và sự linh hoạt của một Luyện Khí kỳ tu sĩ đã đạt đến ngưỡng viên mãn. Một tên cướp đang đi sau cùng, bất ngờ bị một cú đánh mạnh vào gáy, ngã vật xuống đất mà không kịp kêu một tiếng.
“Kẻ nào!” Tên thủ lĩnh cướp, một gã thân hình vạm vỡ, râu ria xồm xoàm, mặc giáp da rách rưới, quát lớn. Hắn rút ra một cây đại đao gỉ sét, trừng mắt nhìn về phía Lâm Phong.
Trần Hạo cũng không chậm hơn. Với tiếng gầm lớn, hắn lao ra từ phía đối diện, thanh đại đao trong tay vung lên như một cơn lốc. “Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm!” Hắn hô vang, một nhát chém mạnh mẽ quét ngang qua, khiến hai tên cướp đứng gần nhất phải lăn lông lốc.
Cuộc chiến bùng nổ.
Những tên cướp, dù đông hơn, nhưng rõ ràng không phải đối thủ của hai tu sĩ Luyện Khí kỳ. Lâm Phong di chuyển thoăn thoắt, né tránh những nhát chém thô bạo của bọn cướp. Chàng vận dụng 'Thập Bát La Hán Quyền' đã được cải biên, mỗi cú đấm, mỗi cú đá đều mang theo lực đạo mạnh mẽ của linh khí, khiến bọn cướp ngã gục như rạ. Chàng không ra tay hạ sát, chỉ đánh ngất hoặc làm chúng mất khả năng chiến đấu. Đôi khi, một luồng linh khí vô hình từ Huyễn Mặc Quyển trong tay áo chàng sẽ bao bọc lấy đối thủ, khiến chúng cảm thấy toàn thân tê liệt, không thể nhúc nhích.
Trần Hạo thì dũng mãnh hơn. Thanh đại đao của hắn vung lên hạ xuống, mỗi nhát đều mang theo sức mạnh nghìn cân, khiến những tên cướp không kịp trở tay. Hắn không có sự linh hoạt như Lâm Phong, nhưng sức mạnh và sự kiên cường của hắn đủ để áp đảo bất kỳ kẻ địch nào trong số chúng. Tiếng kim loại va chạm, tiếng kêu la của bọn cướp và tiếng gió rít qua khe núi tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của chiến trường.
Tên thủ lĩnh cướp thấy đồng bọn nhanh chóng bị đánh bại, trong lòng không khỏi hoảng sợ. Hắn là một Luyện Khí Sơ Kỳ, nhưng sức mạnh của Lâm Phong và Trần Hạo rõ ràng đã vượt xa cảnh giới Luyện Khí thông thường. Đặc biệt là Lâm Phong, chàng thanh niên này di chuyển quá nhanh, quá khéo léo, dường như có thể nhìn thấu mọi đòn tấn công của hắn.
“Ngươi rốt cuộc là ai? Dám xen vào chuyện của Hắc Phong Trại chúng ta!” Tên thủ lĩnh hét lên, vung đại đao chém về phía Lâm Phong.
Lâm Phong nhẹ nhàng né tránh, một tay tóm lấy cổ tay hắn, một luồng linh khí từ Huyễn Mặc Quyển xuyên qua cơ thể hắn. Tên thủ lĩnh lập tức cảm thấy toàn thân mềm nhũn, đại đao rơi xuống đất. “Bọn ta là ai không quan trọng,” Lâm Phong lạnh lùng đáp, đôi mắt đen láy ẩn chứa sự sắc bén. “Quan trọng là các ngươi đã động đến những người không nên động, và đã đến lúc phải trả giá.”
Chỉ trong chốc lát, mười tên cướp đã nằm la liệt trên đất, hoặc ngất xỉu, hoặc ôm vết thương rên rỉ. Tên thủ lĩnh cướp bị Lâm Phong giữ chặt, toàn thân run rẩy vì sợ hãi. Lâm Phong không thèm để ý đến những tên cướp khác, chỉ tập trung vào tên thủ lĩnh. Chàng muốn biết mục đích thực sự của Hắc Phong Trại.
Trần Hạo vội vã chạy đến bên những người dân bị bắt, giúp họ cởi trói và an ủi. “Mọi người không sao chứ? Đừng sợ, bọn cướp đã bị đánh bại rồi.”
Những người dân thoát khỏi hiểm nguy, nhìn Lâm Phong và Trần Hạo với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa biết ơn. Họ không thể tin được rằng có người lại dám ra tay cứu giúp họ khỏi Hắc Phong Trại khét tiếng.
Lâm Phong ghì chặt tên thủ lĩnh cướp xuống đất, ánh mắt như dao găm xuyên thấu. “Nói! Mục đích thực sự của Hắc Phong Trại là gì? Ngươi đang tìm kiếm cái gì ở nơi này?” Giọng chàng trầm thấp, mang theo một áp lực vô hình khiến tên cướp càng thêm hoảng sợ.
Tên thủ lĩnh Hắc Phong Trại run rẩy, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Hắn vốn hung hăng tàn bạo, nhưng đối mặt với ánh mắt sắc bén và khí thế áp bức của Lâm Phong, hắn biết mình không có cửa phản kháng. “Ta… ta không biết gì cả… chúng ta chỉ… chỉ là cướp bóc thôi…” hắn lắp bắp.
Lâm Phong cười nhạt, nụ cười không hề mang ý cười mà lại ẩn chứa sự nguy hiểm. “Chỉ cướp bóc? Vậy tại sao các ngươi lại lùng sục khắp Thạch Lâm Địa Ngục này, và tại sao lại tàn sát những người dân vô tội không một chút lý do? Đừng nghĩ ta dễ lừa gạt.” Chàng vận dụng một chút linh khí, ép vào kinh mạch của tên cướp, khiến hắn đau đớn quằn quại. “Nói thật, hoặc ta sẽ khiến ngươi muốn sống không được, muốn chết không xong.”
Sự đau đớn và nỗi sợ hãi tột độ khiến ý chí của tên thủ lĩnh sụp đổ hoàn toàn. Hắn biết Lâm Phong không phải người dễ dàng bỏ qua. “Ta… ta nói! Ta nói hết! Xin đại hiệp tha mạng!” hắn gần như khóc lóc van xin. “Chúng… chúng ta đang tìm kiếm linh mạch cổ xưa… ở rìa Linh Sơn Bích Lạc… Trại Chủ nói nó chứa bí mật của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến…”
Lâm Phong và Trần Hạo đồng thời nhíu mày. Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến? Cái tên này lại xuất hiện. Nó từng được nhắc đến trong Huyễn Mặc Quyển, và cả trong những dấu vết cổ xưa ở Hang Linh Thạch. Đây không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
“Linh Sơn Bích Lạc? Bí mật của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến?” Lâm Phong lặp lại, ánh mắt tràn đầy sự tò mò. “Nói rõ hơn! Linh mạch đó là gì? Bí mật gì?”
Tên thủ lĩnh hít thở hổn hển, cố gắng trấn tĩnh lại. “Trại Chủ… Trại Chủ Hắc Phong Trại, hắn đã nhận được một bản đồ cổ… chỉ dẫn đến một di tích cổ xưa ở rìa Linh Sơn Bích Lạc, nơi có một linh mạch cực kỳ dồi dào. Hắn nói linh mạch đó có thể giúp tu vi của hắn đột phá, thậm chí có thể tìm được những bảo vật cổ xưa từ thời Thần Ma Đại Chiến. Hắn đã phái rất nhiều tiểu đội đến đây, vừa cướp bóc vừa dò la vị trí, đồng thời loại bỏ những kẻ có thể làm lộ bí mật.”
“Vậy ra là thế.” Lâm Phong lẩm bẩm, mọi chuyện đã trở nên rõ ràng. Hắc Phong Trại không chỉ là một băng cướp thông thường, chúng còn là những kẻ tham lam đang bị dẫn dắt bởi một âm mưu lớn hơn, một âm mưu liên quan đến di sản của một kỷ nguyên đã qua. “Ngươi nói, Trại Chủ của các ngươi đã phái rất nhiều tiểu đội? Vậy hắn có tự mình đến đây không?”
Tên thủ lĩnh cướp gật đầu lia lịa. “Có! Trại Chủ đã đích thân dẫn theo đội tinh nhuệ nhất, đi trước chúng ta vài ngày. Hắn nói linh mạch đó quá quan trọng, không thể để xảy ra sai sót nào.”
Lâm Phong hít sâu một hơi. Trại Chủ Hắc Phong Trại, một tu sĩ Luyện Khí Hậu Kỳ, có lẽ đã gần đạt đến Trúc Cơ. Đối phó với hắn sẽ không hề đơn giản. Nhưng thông tin này lại càng khiến Lâm Phong kiên định hơn. Nếu Trại Chủ đã đích thân hành động, thì bí mật này thực sự rất lớn. “Linh Sơn Bích Lạc ở đâu? Có lối đi nào bí mật không?”
Tên thủ lĩnh chỉ về phía một vách đá hiểm trở. “Có… có một khe nứt nhỏ ẩn giấu, chỉ đủ một người đi qua, ở phía tây nam. Nó được ngụy trang bằng một trận pháp ảo giác đơn giản, nhưng bọn ta đã tìm ra. Từ đó có thể đi thẳng đến rìa Linh Sơn Bích Lạc, nơi có linh mạch và di tích.”
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt sắc lạnh quét qua những người dân đang được Trần Hạo trấn an. “Trần Hạo, đưa những người này trở về Linh Khê Trấn. Nói với Lý Trưởng rằng Hắc Phong Trại đã có âm mưu lớn hơn, ta sẽ đi trước để ngăn chặn chúng.”
Trần Hạo nhìn Lâm Phong, trong mắt có chút lo lắng. “Nhưng huynh đệ… ngươi đi một mình quá nguy hiểm. Ta sẽ đi cùng ngươi!”
Lâm Phong lắc đầu. “Không được. Những người này cần được bảo vệ. Ngươi đưa họ về an toàn, sau đó hãy đi tìm Đội Trưởng Mã, nói cho hắn biết về sự tồn tại của Linh Sơn Bích Lạc và bí mật của Hắc Phong Trại. Hắn cần phải chuẩn bị phòng bị cho Linh Khê Trấn. Ta sẽ không đi quá sâu, chỉ ngăn chặn Trại Chủ trước khi hắn kịp gây ra họa lớn. Ta tin vào sức mạnh của ta, và ta tin vào Huyễn Mặc Quyển. Ngươi hãy tin ta.”
Trần Hạo nhìn vào ánh mắt kiên định của Lâm Phong, cuối cùng thở dài gật đầu. Hắn biết Lâm Phong đã quyết định thì không ai có thể lay chuyển. “Huynh đệ phải cẩn thận! Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm! Ta sẽ nhanh chóng quay lại hỗ trợ ngươi!”
Lâm Phong mỉm cười nhẹ. “Ta biết. Ngươi cũng vậy, cẩn thận trên đường về.” Chàng thả tên thủ lĩnh cướp ra, điểm nhẹ một chỉ vào huyệt đạo của hắn, khiến hắn ngất lịm đi. “Để lại hắn cho Đội Trưởng Mã xử lý.”
Sau đó, Lâm Phong nhanh chóng tiến về phía vách đá mà tên thủ lĩnh vừa chỉ. Chàng không muốn lãng phí thêm thời gian. Mỗi khoảnh khắc trôi qua, Trại Chủ Hắc Phong Trại lại càng gần hơn với mục tiêu của hắn, và những bí mật của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến có thể sẽ bị hắn lợi dụng.
***
Theo lời khai của tên cướp, Lâm Phong tìm thấy một lối đi bí mật từ Thạch Lâm Địa Ngục dẫn đến rìa Linh Sơn Bích Lạc. Đó là một khe nứt nhỏ, bị che khuất bởi những tảng đá lớn và dây leo chằng chịt, gần như không thể phát hiện nếu không được chỉ điểm. Không khí xung quanh khe nứt có chút khác biệt, một dòng linh khí yếu ớt nhưng thuần khiết hơn đang chảy ra, như một lời mời gọi từ một thế giới khác. Lâm Phong nheo mắt, vận dụng Huyễn Mặc Quyển để cảm nhận. Quả nhiên, một trận pháp ảo giác đơn giản đang che giấu lối vào, nhưng với kinh nghiệm và sự nhạy bén của chàng, trận pháp này không đáng kể.
Chàng nhẹ nhàng phá giải trận pháp, rồi bước vào khe nứt. Càng vào sâu, không gian càng trở nên ẩm ướt và tối tăm hơn. Mùi đá lạnh lẽo và bụi bặm dần bị thay thế bởi mùi đất ẩm, mùi rêu phong và thoang thoảng hương thảo mộc. Ánh sáng yếu ớt chỉ đủ để chàng nhìn thấy những vách đá ẩm ướt hai bên, nơi những giọt nước nhỏ tí tách rơi xuống, tạo thành những vũng nước nhỏ dưới chân.
Sau một đoạn đường hầm ngoằn ngoèo, bất ngờ trước mắt Lâm Phong là một khung cảnh hoàn toàn khác biệt. Chàng bước ra từ khe nứt, cảm nhận ngay một làn gió mát lành thổi qua, mang theo hơi sương và mùi hương của hoa cỏ dại. Ánh sáng dịu nhẹ của buổi chiều tà phủ xuống, không còn sự gay gắt của Thạch Lâm Địa Ngục.
Trước mắt chàng là một thung lũng nhỏ, ẩn mình giữa những ngọn núi hùng vĩ, được bao phủ bởi một màn sương mờ ảo, huyền hoặc. Các ngọn cây cổ thụ vươn cao, tán lá xanh mướt, tươi tốt một cách lạ thường. Những dòng suối nhỏ róc rách chảy qua những phiến đá phủ đầy rêu xanh, tạo nên những âm thanh êm dịu, thanh bình. Linh khí nơi đây dồi dào đến kinh ngạc, tinh thuần hơn hẳn bất cứ nơi nào Lâm Phong từng đến, thậm chí còn hơn cả Hang Động Linh Thạch. Mỗi hơi thở đều mang theo sự sảng khoái, như đang gột rửa mọi bụi trần và mệt mỏi.
Đây chính là Linh Sơn Bích Lạc.
“Quả nhiên là nơi tiên cảnh.” Lâm Phong lẩm bẩm, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Nơi như thế này lại bị giấu kín trong Thạch Lâm Địa Ngục khắc nghiệt, thật là kỳ diệu của tạo hóa. Chàng đưa tay chạm vào Huyễn Mặc Quyển trong tay áo, cảm nhận nó khẽ rung động, như đang vui mừng trước nguồn linh khí tinh thuần này.
Tuy nhiên, vẻ đẹp của nơi này không che giấu được những dấu vết của sự xâm phạm. Lâm Phong nhanh chóng nhận ra những dấu chân mới in trên nền đất ẩm, những cành cây bị bẻ gãy một cách thô bạo, và cả mùi thuốc lá trộn lẫn mùi mồ hôi đặc trưng của bọn cướp Hắc Phong Trại. Chúng đã ở đây.
Chàng cảnh giác hơn, bước đi nhẹ nhàng trên thảm cỏ xanh mướt, đôi mắt đen láy quét khắp xung quanh. Chàng đi theo những dấu vết để lại, hướng về phía trung tâm thung lũng. Không lâu sau, chàng nghe thấy những tiếng động lạ, tiếng hò hét và tiếng va chạm của kim loại.
Trong một khoảng đất trống, Lâm Phong nhìn thấy một nhóm khoảng hai mươi tên cướp Hắc Phong Trại, đang cố gắng phá vỡ một kết giới vô hình bao phủ một tảng đá khổng lồ. Tảng đá đó không hề bình thường, nó phát ra một luồng linh khí cực kỳ mạnh mẽ, tinh thuần, nhưng lại bị phong ấn bởi một trận pháp cổ xưa. Các tên cướp đang dùng đủ mọi cách, từ đập phá bằng vũ khí đến cố gắng dùng linh lực thô bạo để công kích, nhưng kết giới vẫn vững vàng không suy chuyển.
“Đồ vô dụng! Nhanh lên! Trại Chủ đã nói, bằng mọi giá phải phá vỡ kết giới này trước khi mặt trời lặn!” Một giọng nói trầm thấp, đầy uy quyền vang lên. Đó là Trại Chủ Hắc Phong Trại. Hắn đứng ở phía sau, thân hình vạm vỡ, mặc một bộ giáp da đen tuyền, trên lưng vác một cây đại phủ lớn. Gương mặt hắn dữ tợn, đôi mắt ti hí ẩn chứa sự tham lam và tàn bạo. Hắn là một tu sĩ Luyện Khí Hậu Kỳ, linh lực hùng hậu hơn hẳn những tên cướp khác.
Lâm Phong nấp sau một bụi cây rậm rạp, quan sát tình hình. Rõ ràng, Trại Chủ đã tìm thấy linh mạch cổ xưa này, và đang cố gắng phá vỡ phong ấn để khai thác nó. Chàng cảm nhận được một luồng năng lượng cực kỳ cổ xưa từ tảng đá đó, một luồng năng lượng không thuộc về thời đại này, mà dường như đã ngủ yên hàng ngàn năm. Huyễn Mặc Quyển trong tay áo chàng rung động mạnh hơn bao giờ hết, như một con thú đói khát đang muốn nuốt chửng nguồn năng lượng kia.
“Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình, nhưng ta phải nói, bọn người này thật sự đang thách thức giới hạn của ta rồi.” Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên quyết. Chàng không thể để Trại Chủ Hắc Phong Trại phá vỡ phong ấn và lợi dụng linh mạch cổ xưa này, không chỉ vì sự an nguy của Linh Khê Trấn, mà còn vì một linh cảm sâu sắc mách bảo rằng việc này sẽ gây ra hậu quả khôn lường.
Chàng không do dự thêm nữa. Với một tiếng “Hừ!” lạnh lùng, Lâm Phong lao ra khỏi chỗ nấp. Chàng vận dụng bộ pháp Huyễn Ảnh Túc, thân pháp nhanh nhẹn như một bóng ma, lao thẳng vào đám cướp.
“Ngươi là ai!” Trại Chủ Hắc Phong Trại giật mình, không ngờ lại có kẻ dám xông vào sào huyệt của hắn.
“Kẻ chặn đường các ngươi!” Lâm Phong đáp, tay phải vận chuyển linh lực, một đạo chưởng phong mạnh mẽ đánh thẳng vào tên cướp gần nhất. Tên cướp chưa kịp phản ứng đã bị đánh bay xa vài trượng, đâm vào vách núi mà ngất đi.
Trại Chủ Hắc Phong Trại nổi giận. “Tiểu tử vô tri! Dám phá hỏng chuyện tốt của ta! Giết hắn!”
Đám cướp còn lại lao vào Lâm Phong như ong vỡ tổ. Nhưng chúng không phải đối thủ của chàng. Lâm Phong né tránh, ra đòn chính xác và dứt khoát, mỗi đòn đều mang theo sức mạnh của linh khí Luyện Khí Kỳ viên mãn, khiến chúng nhanh chóng bị đánh bại. Trong lúc chiến đấu, Lâm Phong vẫn không ngừng quan sát kết giới và tảng đá linh mạch.
Chàng nhận ra kết giới đang dần yếu đi dưới sự công kích liên tục của Trại Chủ Hắc Phong Trại. Nếu cứ tiếp tục thế này, kết giới sẽ không trụ được bao lâu. Lâm Phong quyết định phải tiếp cận tảng đá. Chàng lách qua những tên cướp đang ngã rạp, đột ngột tăng tốc, lao thẳng về phía tảng đá linh mạch.
“Dừng lại!” Trại Chủ Hắc Phong Trại gầm lên, vung đại phủ chém một nhát mạnh về phía Lâm Phong.
Lâm Phong cảm nhận được luồng khí lực mạnh mẽ từ nhát chém. Chàng không tránh né hoàn toàn mà chỉ hơi nghiêng người, để nhát phủ sượt qua vai, đồng thời tay phải vươn ra, chạm vào một phù văn cổ ẩn hiện trên bề mặt tảng đá.
Ngay khi ngón tay Lâm Phong chạm vào phù văn, một luồng năng lượng kỳ lạ truyền vào cơ thể chàng. Huyễn Mặc Quyển trong tay áo rung động dữ dội, đồng thời tảng đá linh mạch cũng phát ra một ánh sáng xanh biếc rực rỡ. Kết giới lung lay, rồi bất ngờ nứt vỡ, không phải do công kích của bọn cướp, mà là do sự kích hoạt từ Lâm Phong.
Một hốc đá bí mật từ từ mở ra trên bề mặt tảng đá, lộ ra một không gian nhỏ bên trong, chứa đựng một vật phẩm phát sáng rực rỡ. Đó là một khối ngọc bội màu xanh ngọc bích, tỏa ra một luồng sinh khí ấm áp, thuần khiết đến lạ thường. Luồng sinh khí đó không chỉ làm tan biến sự mệt mỏi của Lâm Phong mà còn khiến tinh thần chàng trở nên sảng khoái, minh mẫn chưa từng có.
Lâm Phong không chút chần chừ, nhanh chóng vươn tay thu lấy ngọc bội. Ngay khi Sinh Mệnh Ngọc Bội nằm gọn trong lòng bàn tay chàng, một dòng năng lượng ấm áp, dồi dào chảy khắp cơ thể, thấm nhuần vào từng kinh mạch, tế bào. Chàng cảm thấy như mình vừa được gột rửa, toàn thân tràn đầy sức sống. Huyễn Mặc Quyển cũng ngừng rung động, dường như đã hấp thụ được một phần năng lượng từ ngọc bội.
Trại Chủ Hắc Phong Trại thấy cảnh tượng này, đôi mắt hắn trợn trừng, khuôn mặt dữ tợn biến thành vẻ kinh ngạc tột độ. “Ngọc Bội Sinh Mệnh! Ngươi… ngươi dám cướp đi cơ duyên của ta!” Hắn gầm lên, hoàn toàn mất lý trí, vung đại phủ lao vào Lâm Phong với sức mạnh điên cuồng.
Nhưng Lâm Phong lúc này, với Sinh Mệnh Ngọc Bội trong tay, cảm thấy cơ thể tràn trề linh lực và sức sống, tốc độ và sức mạnh đều tăng lên đáng kể. Chàng lùi lại một bước, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Trại Chủ Hắc Phong Trại.
“Cơ duyên này, không phải của kẻ tàn bạo như ngươi.” Lâm Phong lạnh lùng nói, bàn tay siết chặt Sinh Mệnh Ngọc Bội. Luồng sinh khí từ ngọc bội vẫn không ngừng tuôn chảy, bảo vệ và phục hồi cơ thể chàng, như một lời hứa hẹn cho những trận chiến cam go hơn sắp tới.
Cuộc đối đầu chính thức bắt đầu. Linh Sơn Bích Lạc, nơi ẩn chứa bí mật từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, đã chứng kiến sự xuất hiện của một vật phẩm cổ xưa, và nó chắc chắn sẽ dẫn Lâm Phong đến những thử thách và cơ duyên lớn hơn nữa.