Sau trận chiến khốc liệt tại Thiên Kiếm Tông, nơi dấu vết tàn phá vẫn còn hằn sâu trên từng phiến đá, Lâm Phong cùng những hồng nhan tri kỷ của mình đã trở về Linh Sơn Bích Lạc. Ánh nắng ban mai xuyên qua màn sương mỏng, chiếu rọi lên những vách đá rêu phong và những cây cầu gỗ mộc mạc bắc qua khe suối, tạo nên một khung cảnh tựa chốn bồng lai tiên cảnh. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng gió thổi nhẹ qua tán lá trúc, tất cả đều cố gắng xoa dịu đi nỗi ưu tư đang ngự trị trong lòng mỗi người. Tuy nhiên, sự yên bình này chỉ là vẻ bề ngoài, bởi trong sâu thẳm, một áp lực vô hình đang đè nặng lên tâm trí họ, tựa như một tảng đá ngàn cân.
Họ quây quần trong một động phủ rộng rãi, nơi linh khí dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, lượn lờ thành từng dải sương khói mờ ảo. Trên bàn đá cẩm thạch trắng ngà, những chén trà ngọc bích vẫn còn bốc khói nghi ngút, hương thơm thanh khiết của linh trà lan tỏa khắp không gian, nhưng không ai có tâm trạng để thưởng thức. Lâm Phong ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng người vẫn cao ráo, thanh tú như thường lệ, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lại ẩn chứa một vẻ trầm tư khó tả. Hắn siết nhẹ chén trà trong tay, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay, nhưng tâm trí lại trôi dạt về những lời lẽ đầy ẩn ý của phân thân Ma Tôn Huyết Ảnh trước khi tan biến.
"Lời của phân thân Huyết Ảnh không phải là vô căn cứ." Giọng Lâm Phong trầm ấm, mang theo chút nặng nề, phá vỡ sự im lặng kéo dài. "Hắn biết về huyết mạch của ta, và hắn đang khiêu khích." Hắn ngừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt thân quen: Tuyết Dao vẫn lạnh lùng thanh khiết, Mộc Ly hiếm khi trầm mặc đến vậy, Tần Nguyệt điềm tĩnh nhưng ánh mắt ẩn chứa sự lo lắng, còn Lam Yên thì kiên nghị, tay vẫn vô thức nắm chặt chuôi trường thương đặt cạnh mình. "Huyết Ảnh không chỉ muốn tàn phá, hắn muốn một thứ khác, hoặc muốn gửi một thông điệp."
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, khẽ đưa tay vuốt mái tóc đen nhánh dài mượt mà của mình. Nàng khẽ thở dài, âm thanh trong trẻo như tiếng ngọc va vào nhau. "Kẻ địch đã lộ diện, nhưng mục đích thực sự của hắn vẫn còn là một ẩn số. Chúng ta cần tìm ra nơi ẩn náu của hắn." Giọng nàng vẫn băng giá, nhưng ẩn chứa sự quyết đoán. Nàng hiểu rõ, chỉ khi biết được nguồn gốc của mối đe dọa, họ mới có thể tìm ra cách đối phó hiệu quả nhất.
Mộc Ly, với đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ đây lại ánh lên vẻ bất an rõ rệt. Nàng khẽ rụt người lại một chút, ôm chặt lấy Thôn Thiên Thử đang cuộn tròn trên đùi mình. "Linh khí ở đây vẫn trong lành, nhưng ta lại cảm thấy một luồng khí tức khó chịu, như có gai nhọn đâm vào da thịt." Nàng thì thầm, giọng nói trong trẻo thường ngày nay có vẻ hơi run rẩy. Thôn Thiên Thử, con linh thú lông trắng muốt, cũng khẽ rùng mình, đôi mắt to tròn chớp chớp liên hồi, đôi tai giật giật liên tục, biểu hiện rõ sự bất an. Nó kêu chiêm chiếp yếu ớt, chui rúc sâu hơn vào lòng Mộc Ly, như tìm kiếm sự che chở.
Tần Nguyệt, người phụ nữ với vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, khuôn mặt trái xoan phúc hậu, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác, khẽ nhắm nghiền. Nàng là người đầu tiên cảm nhận được những dấu hiệu bất thường về linh khí, không chỉ bằng thần niệm mà còn bằng một loại trực giác nhạy bén đặc biệt. Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đôi mắt sắc bén như chim ưng, cũng đang nhắm mắt, thần sắc ngưng trọng. Hai nàng đã ngồi thiền định ở một góc tĩnh lặng từ sớm, cố gắng dò tìm bất kỳ dấu vết nào của ma khí còn sót lại hoặc nguồn gốc của nó.
Khi Lâm Phong vừa dứt lời, Tần Nguyệt và Lam Yên cùng lúc mở mắt. Ánh mắt hai nàng giao nhau, trao đổi một cái nhìn đầy ẩn ý, như đã tìm thấy một điều gì đó trọng đại. Vẻ mặt Tần Nguyệt có chút tái nhợt, nhưng đôi môi nàng mím chặt, thể hiện sự kiên nghị. Lam Yên thì nắm chặt bàn tay, những khớp ngón tay trắng bệch, cho thấy nàng đang phải đối mặt với một áp lực lớn.
Lâm Phong nhìn thấy sự khác thường trên gương mặt hai nàng, trong lòng dấy lên một dự cảm không lành. Hắn biết, khả năng cảm ứng của Tần Nguyệt và Lam Yên là vô cùng đặc biệt. Tần Nguyệt có thể cảm nhận được sự dao động của linh khí và các loại năng lượng ẩn tàng một cách tinh tế, còn Lam Yên, với bản năng của một chiến binh và sự nhạy cảm với tà khí, lại có thể trực tiếp cảm nhận được sự ô nhiễm và bản chất của ma khí. Việc cả hai cùng có biểu hiện này cho thấy điều họ cảm nhận được không hề đơn giản.
"Các nàng đã tìm thấy gì?" Lâm Phong hỏi, giọng nói dù cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn lộ rõ vẻ căng thẳng. Hắn biết, kể từ khi Bạch Lão Tổ cảnh báo về 'Thiên Đạo Vết Nứt' và 'lời nguyền huyết mạch', mỗi thông tin mới đều có thể là một mảnh ghép quan trọng để giải mã bí ẩn đang bao trùm thế giới tu tiên. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng khẽ vươn đầu ra, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào Tần Nguyệt và Lam Yên, như đang chờ đợi câu trả lời. Huyễn Mặc Quyển trong túi áo của Lâm Phong cũng chợt rung động nhè nhẹ, một cảm giác nóng bỏng truyền đến đầu ngón tay hắn, như thể chính nó cũng đang cảm nhận được sự thay đổi sắp tới.
Không khí trong động phủ bỗng trở nên ngưng trọng hơn bao giờ hết. Mỗi người đều nín thở chờ đợi lời nói từ Tần Nguyệt và Lam Yên, bởi họ biết, những gì sắp được tiết lộ có thể sẽ thay đổi hoàn toàn cục diện, đẩy họ vào một cuộc chiến còn cam go hơn cả những gì họ từng đối mặt. Trách nhiệm bảo vệ thế giới này, bảo vệ những người hắn yêu thương, và khám phá bí ẩn về huyết mạch của chính mình, tất cả dường như đang hội tụ lại, tạo thành một gánh nặng khổng lồ đè lên vai Lâm Phong. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy chông gai, hiểm nguy, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài tiến lên.
***
Buổi trưa cùng ngày, ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua tán trúc, tạo thành những vệt sáng vàng óng trên nền đất đá cẩm thạch. Lâm Phong cùng các mỹ nhân đã di chuyển vào một am thất yên tĩnh hơn, nằm sâu bên trong Linh Sơn Bích Lạc, nơi linh khí cô đọng nhất và ít bị ngoại giới quấy nhiễu. Am thất này được bài trí đơn giản, chỉ có một bàn trà nhỏ và vài tấm bồ đoàn, nhưng lại mang một vẻ thanh tịnh đến lạ. Hương trầm dịu nhẹ thoang thoảng trong không khí, giúp tâm trí con người tĩnh lặng hơn.
Tần Nguyệt và Lam Yên ngồi đối diện nhau, cả hai đều nhắm mắt, dồn hết thần niệm và giác quan đặc biệt của mình. Hàng lông mày của Tần Nguyệt khẽ nhíu lại, từng giọt mồ hôi lấm tấm trên vầng trán thanh tú của nàng. Dù nàng đã cố gắng duy trì sự bình tĩnh, nhưng đôi môi hơi tái nhợt và hơi thở dồn dập vẫn tố cáo sự căng thẳng mà nàng đang phải chịu đựng. Lam Yên thì nghiến chặt răng, khuôn mặt góc cạnh của nàng hơi vặn vẹo, như đang phải chống chịu một áp lực to lớn. Ngay cả Thôn Thiên Thử, vốn đã rất bất an, giờ đây lại nằm trên vai Lâm Phong, kêu chiêm chiếp yếu ớt, thân thể nhỏ bé run rẩy bần bật, nó chui rúc sâu vào cổ Lâm Phong, như muốn trốn tránh thứ năng lượng đáng sợ mà hai nàng đang cảm ứng.
Lâm Phong đứng cạnh Tần Nguyệt, một tay đặt nhẹ lên vai nàng, truyền một luồng linh lực ấm áp vào cơ thể nàng, giúp nàng ổn định tâm thần. Hắn biết, việc cảm ứng một luồng năng lượng tà ác mạnh mẽ như thế này không hề dễ dàng, đặc biệt là khi nó lại nằm ở một khoảng cách xa xôi như vậy. Hắn kiên nhẫn chờ đợi, ánh mắt kiên định không rời khỏi hai nàng. Tuyết Dao và Mộc Ly cũng đứng cạnh đó, im lặng quan sát, không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào, sợ làm gián đoạn sự tập trung của Tần Nguyệt và Lam Yên.
Một lúc sau, Tần Nguyệt khẽ mở mắt, ánh mắt nàng vẫn còn chút hoảng loạn nhưng nhanh chóng lấy lại sự điềm tĩnh. Nàng hít sâu một hơi, cố gắng sắp xếp lại những cảm nhận hỗn loạn trong tâm trí. "Luồng ma khí này... nó không chỉ mạnh mẽ, mà còn mang theo một sự cổ xưa khó tả, như đã tồn tại hàng vạn năm." Giọng nàng trầm ấm nhưng có chút khàn đặc, từng lời nói ra đều chứa đựng sự kinh ngạc và lo lắng. "Nó đang cuộn trào ở một nơi rất xa, nhưng lại cực kỳ tập trung, tựa như một vực sâu không đáy."
Lam Yên cũng mở mắt, đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng giờ đây ánh lên vẻ căm ghét và phẫn nộ. "Đúng vậy! Một cảm giác áp bức, ghê tởm... như một đầm lầy tử vong của ma khí. Nơi đó hẳn là một vùng đất bị nguyền rủa, không thể nào là một nơi bình thường." Nàng siết chặt nắm tay, các khớp ngón tay kêu răng rắc. Sự nhạy cảm của nàng với tà khí khiến nàng cảm thấy như có hàng ngàn con côn trùng độc đang bò trên da thịt, một cảm giác cực kỳ khó chịu.
"Các nàng có thể xác định được phương hướng hoặc đặc điểm địa hình không?" Lâm Phong hỏi, giọng hắn nghiêm túc. Hắn đã chuẩn bị sẵn một tấm địa đồ rộng lớn trên bàn đá, chỉ chờ đợi những thông tin cụ thể để có thể định vị. "Bất kỳ chi tiết nào cũng quan trọng."
Tần Nguyệt khẽ lắc đầu, lấy lại bình tĩnh hơn một chút. Nàng đưa tay chỉ về phía tây nam. "Nó nằm ở phía tây nam, rất xa... dường như là một nơi bị lãng quên, được bao phủ bởi khí độc và sự chết chóc. Ta cảm nhận được sự mục rữa và oán niệm sâu nặng, một sự tích tụ của vô số linh hồn bị nguyền rủa." Nàng nhắm mắt lại một lần nữa, cố gắng nắm bắt thêm chi tiết. "Có vẻ như đó là một vùng đất hoang tàn, không có sự sống, chỉ toàn là bóng tối và sự mục nát."
Lam Yên gật đầu xác nhận. "Có vẻ như là một đầm lầy, một khu vực bị ăn mòn bởi tà khí. Nguy hiểm hơn bất kỳ nơi nào chúng ta từng đặt chân đến." Nàng bổ sung, giọng nói kiên quyết. "Không chỉ có tà khí, mà còn có cảm giác của những linh hồn bị giam cầm, gào thét trong đau khổ. Nó tựa như một nhà tù vĩnh cửu, nơi sự sống bị rút cạn và chỉ còn lại sự chết chóc."
Lâm Phong tập trung lắng nghe, trong lòng hắn dần hình thành một bản đồ địa lý. Hắn biết, ở phía tây nam của đại lục, có một vài vùng đất cấm nổi tiếng vì sự nguy hiểm và tà khí ngút trời. Những nơi đó thường bị người tu tiên tránh xa, coi là cấm địa không thể xâm phạm. Hắn đặt ngón tay lên tấm địa đồ, vẽ một đường về phía tây nam, ánh mắt hằn lên sự suy tư sâu sắc.
Sự cổ xưa của luồng ma khí mà Tần Nguyệt cảm nhận được khiến Lâm Phong nhớ lại lời cảnh báo của Bạch Lão Tổ về 'Thiên Đạo Vết Nứt' và 'thế lực cổ xưa thoát khỏi xiềng xích'. Liệu Ma Tôn Huyết Ảnh có liên quan đến những điều đó không? Liệu hắn ta có phải là một phần của âm mưu cổ xưa, hay chỉ là một công cụ được sử dụng bởi một thế lực còn đáng sợ hơn?
"Một đầm lầy tử vong của ma khí..." Mộc Ly khẽ rùng mình, lặp lại lời của Lam Yên. Ngay cả khi không cảm nhận được trực tiếp, sự mô tả của hai nàng cũng đủ khiến nàng cảm thấy rợn người. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng khẽ rít lên một tiếng, như thể đồng tình với sự lo lắng của Mộc Ly.
Lâm Phong nhìn Thôn Thiên Thử, rồi lại nhìn về phía Tần Nguyệt và Lam Yên. Hắn biết, thông tin này vô cùng quý giá. Dù nguy hiểm đến đâu, họ cũng phải đến đó để tìm hiểu sự thật. Hắn cảm thấy một luồng khí tức lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ mạnh mẽ mà còn xảo quyệt, hắn chọn một nơi như vậy để ẩn mình, chắc chắn có ý đồ riêng. Đây không chỉ là một cuộc đối đầu đơn thuần, mà còn là một cuộc chạy đua với thời gian, trước khi âm mưu của hắn kịp hoàn thành. Trái tim Lâm Phong đập mạnh, một cảm giác vừa cảnh giác vừa nặng trĩu trách nhiệm bao trùm lấy hắn. Con đường phía trước, dù tối tăm và hiểm nguy, nhưng hắn không thể lùi bước. Hắn phải đối mặt với nó, không chỉ vì bản thân mình, mà còn vì những người hắn yêu thương, và vì sự bình yên của cả thế giới.
***
Đêm đó, ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời, tỏa ra thứ ánh sáng bạc huyền ảo, nhuộm trắng các đỉnh núi và dòng suối. Gió đêm mơn man thổi qua, mang theo hương thơm thanh khiết của thảo mộc và hương trúc dịu nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của thiên nhiên. Tuy nhiên, trong am thất yên tĩnh của Linh Sơn Bích Lạc, không khí lại mang một vẻ căng thẳng đến nghẹt thở.
Sau khi Tần Nguyệt và Lam Yên đã hoàn toàn ổn định lại, cả nhóm cùng Lâm Phong ngồi quây quần trên những tấm bồ đoàn. Tần Nguyệt, với sự khéo léo và trí tuệ của mình, đã dùng bút pháp linh động vẽ ra một phác họa thô sơ về hướng và đặc điểm của vùng đất mà nàng và Lam Yên đã cảm ứng được. Trên tấm lụa trắng ngà, những nét vẽ tuy đơn giản nhưng lại cực kỳ chi tiết: một vùng đất rộng lớn bị bao phủ bởi sương mù đen kịt, những thân cây khô héo vươn lên như những cánh tay quỷ dị, những dòng sông chứa đầy chất lỏng sền sệt màu xám đen, và một cảm giác mục nát, chết chóc bao trùm. Ở trung tâm, một điểm sáng nhỏ nhưng lại tỏa ra ma khí cuồn cuộn, chính là nơi mà Tần Nguyệt và Lam Yên cảm ứng được nguồn năng lượng mạnh nhất.
Lâm Phong nhìn vào bản đồ phác thảo, ánh mắt hắn dần trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào điểm trung tâm trên bản đồ. "Đầm Lầy Tử Vong... ta từng nghe nói về nơi đó, một khu vực bị nguyền rủa, ít ai dám đặt chân tới. Huyền thoại kể rằng nơi đó là địa ngục trần gian, nơi linh hồn những kẻ tội lỗi bị giam cầm vĩnh viễn, nơi khí độc và tà khí đã ăn mòn mọi sự sống." Hắn ngừng lại, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng sự nghiêm trọng. "Nếu Ma Tôn Huyết Ảnh ẩn náu ở đó, chắc chắn hắn có ý đồ gì đó lớn hơn là chỉ tàn sát."
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng dài sắc lạnh của nàng ánh lên tia sáng của sự suy luận. "Hắn đang lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo để củng cố sức mạnh, và có lẽ Đầm Lầy Tử Vong chính là nơi hắn hấp thụ oán niệm và tà khí để phục hồi bản thể, hoặc thậm chí là tiến hành một nghi thức nào đó." Nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy lý trí. "Sự cổ xưa của luồng ma khí mà Tần Nguyệt cảm nhận được cho thấy nó không chỉ là ma khí thông thường, mà còn có thể liên quan đến nguồn gốc của 'Thiên Đạo Vết Nứt' hoặc những thế lực đã bị phong ấn từ lâu."
Mộc Ly, gương mặt nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn, khẽ rùng mình. Nàng ôm chặt lấy Thôn Thiên Thử đang cuộn tròn trong lòng, linh thú nhỏ bé vẫn còn run rẩy nhẹ. "Đầm Lầy Tử Vong rất nguy hiểm, Lâm Phong ca ca. Có nhiều yêu thú độc hại và khí độc chết người, ngay cả những tu sĩ Hóa Thần cũng khó lòng sống sót nếu không cẩn thận." Nàng lo lắng nói, giọng điệu xen lẫn sự bất an. Nàng, với bản chất của một tinh linh cây cỏ, càng nhạy cảm hơn với sự ô nhiễm và chết chóc của vùng đất đó.
Lâm Phong nhìn Mộc Ly, rồi lại nhìn Tuyết Dao và Tần Nguyệt, cuối cùng dừng lại ở Lam Yên, người vẫn kiên định và cảnh giác. Hắn biết những lời cảnh báo của Mộc Ly không hề sai. Đầm Lầy Tử Vong là một cấm địa thực sự, nơi mà ngay cả những tu sĩ cấp cao cũng phải e dè. Nhưng hắn không có lựa chọn nào khác.
"Vậy thì, chúng ta sẽ đến Đầm Lầy Tử Vong." Lâm Phong nói, giọng hắn dứt khoát, không một chút do dự. Ánh mắt hắn sắc bén như kiếm, không còn chút mơ hồ nào. "Nếu Ma Tôn Huyết Ảnh đang lợi dụng nơi đó để phục hồi hay thực hiện âm mưu nào đó, chúng ta không thể ngồi yên chờ đợi. Hắn đã gửi thông điệp, và chúng ta sẽ đáp lại."
Lời nói của Lâm Phong vang vọng trong am thất, mang theo một sức mạnh không thể chối cãi. Sự quyết tâm của hắn lan tỏa khắp không gian, khiến mọi người đều cảm nhận được một luồng ý chí mạnh mẽ. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt tròn xoe nhìn hắn, tiếng kêu chiêm chiếp của nó giờ đây không còn vẻ bất an mà thay vào đó là sự ủng hộ vô điều kiện.
Lâm Phong đứng dậy, dáng người cao ráo, cân đối, tỏa ra một khí chất anh hùng. Hắn siết chặt nắm tay, cảm nhận sức mạnh đang tuôn trào trong cơ thể mình. "Chúng ta sẽ chuẩn bị. Bổ sung đan dược, pháp bảo, và nghiên cứu kỹ lưỡng địa hình của Đầm Lầy Tử Vong. Mộc Ly, nàng hãy dùng kiến thức của mình để tìm hiểu về các loại khí độc và yêu thú đặc trưng ở đó. Tần Nguyệt, Lam Yên, các nàng tiếp tục cảm ứng, xem liệu có bất kỳ biến động nào khác hay không."
Hắn biết, đây không phải là một quyết định dễ dàng. Nội tâm hắn vẫn đấu tranh với sự bất an về bí ẩn thân thế và lời nguyền cổ xưa mà Bạch Lão Tổ đã hé lộ. Ma Tôn Huyết Ảnh biết về huyết mạch của hắn, điều đó có nghĩa là hắn ta không chỉ là một kẻ thù đơn thuần, mà còn có thể liên quan sâu sắc đến nguồn gốc của Lâm Phong. Gánh nặng bảo vệ các mỹ nhân và toàn bộ thế giới khỏi mối đe dọa này đè nặng lên vai hắn. Nhưng hắn cũng hiểu, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Sức mạnh không chỉ đến từ cảnh giới, mà còn từ ý chí và niềm tin.
Các mỹ nhân đều gật đầu, ánh mắt ánh lên sự tin tưởng và ủng hộ tuyệt đối. Dù biết cuộc hành trình sắp tới sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng họ không hề nao núng. Họ sẽ luôn sát cánh bên Lâm Phong, cùng hắn đối mặt với mọi phong ba bão táp.
Lâm Phong ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, nơi ánh trăng vẫn đang tỏa sáng rực rỡ, những ngôi sao lấp lánh như hàng ngàn con mắt đang dõi theo. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận khí lạnh của đêm len lỏi vào phổi, khiến tâm trí thêm minh mẫn. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Hắn lẩm nhẩm, lời thề vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Một cuộc chiến mới đã cận kề, và Lâm Phong đã sẵn sàng để viết nên huyền thoại của riêng mình, trong kỷ nguyên hỗn loạn sắp tới.