Gió rít gào như tiếng nức nở của vạn quỷ, hòa cùng âm thanh sóng vỗ ầm ào của Giới Hà Vô Biên, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Sương mù dày đặc, trắng xóa như tấm màn tang, bao phủ lấy mọi thứ, khiến tầm nhìn chỉ còn vỏn vẹn vài trượng. Mùi nước sông lạnh lẽo, ẩm ướt pha lẫn vị tanh nồng của bùn lầy và một thứ mùi khó tả, vừa ngọt ngào vừa mục rữa, quấn quýt lấy chóp mũi, khiến bất kỳ sinh linh nào cũng cảm thấy khó chịu. Đó là mùi của ma khí, ngày càng nồng đậm và đặc quánh hơn khi họ càng tiến sâu vào vùng ngoại vi Đầm Lầy Tử Vong.
Lâm Phong dẫn đầu, Cửu Thiên Huyền Kiếm ẩn trong tay áo, bước chân trầm ổn, cẩn trọng. Đôi mắt đen láy của hắn sắc bén như chim ưng, xuyên qua lớp sương mù dày đặc, dò xét từng ngọn cây, phiến đá, từng luồng gió lạnh lẽo lướt qua. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí nơi đây, nó không còn thuần túy mà bị ma khí xâm thực, vặn vẹo, tạo thành những luồng xoáy năng lượng nguy hiểm, đủ sức xé nát một tu sĩ Trúc Cơ nếu không cẩn thận. Thôn Thiên Thử, linh thú nhỏ bé lông trắng muốt, không còn cuộn tròn trong lòng Mộc Ly nữa mà đang đậu trên vai Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh không ngừng đảo quanh, cái mũi nhỏ xíu liên tục đánh hơi, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng chiêm chiếp đầy bất an, như một lời cảnh báo thầm lặng.
“Ma khí ở đây thật đáng sợ, còn nồng hơn cả những nơi chúng ta từng đến,” Mộc Ly, gương mặt nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn, khẽ rùng mình. Nàng khẽ kéo chiếc áo choàng màu xanh lá cây che kín hơn, dù vậy vẫn không ngăn được cái lạnh ẩm ướt len lỏi vào da thịt. Nàng vốn là tinh linh cây cỏ, càng nhạy cảm với sự ô nhiễm và cái chết đang bao trùm vùng đất này. Mỗi bước chân của nàng đều nhẹ nhàng, uyển chuyển, nhưng sự cảnh giác trong ánh mắt thì không hề suy giảm.
Lam Yên, vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng nheo lại, tay nắm chặt trường thương, sẵn sàng phát động bất cứ lúc nào. “Có cảm giác như có vô số ánh mắt đang dõi theo chúng ta từ dưới dòng sông này,” nàng nói, giọng dứt khoát, vang vọng giữa tiếng gió hú. Nàng là chiến binh, giác quan nhạy bén với những mối đe dọa vô hình, và nàng cảm nhận được sự tồn tại của những sinh vật tà ác ẩn mình dưới làn nước đen ngòm của Giới Hà, hoặc trong lớp sương mù mờ ảo.
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, khẽ nhíu mày. Nàng không nói nhiều, nhưng ánh mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác của nàng đang quét qua không gian, cảm nhận từng dao động nhỏ nhất của năng lượng. “Sự hỗn loạn của linh khí tại Giới Hà dường như bị ma khí khuếch đại, khiến mọi thứ trở nên khó lường hơn bao giờ hết,” nàng trầm giọng phân tích, lời nói mang theo sự suy tư sâu sắc. Nàng hiểu rằng, đây không chỉ là nguy hiểm từ yêu thú hay khí độc, mà còn là sự bất ổn về mặt bản chất của không gian, của Đạo.
Tuyết Dao, thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, nhưng ánh mắt phượng dài sắc lạnh của nàng cũng không kém phần cảnh giác. Nàng lặng lẽ đi bên cạnh Lâm Phong, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng, uyển chuyển, như một bông tuyết lướt qua mặt đất. Nàng không nói, nhưng sự ủng hộ và lo lắng thầm kín của nàng dành cho Lâm Phong được thể hiện qua cái nắm tay nhẹ nhàng, vững chắc mà nàng dành cho hắn khi đôi lúc họ phải băng qua những đoạn đường trơn trượt.
Lâm Phong gật đầu, đồng tình với những nhận định của các nàng. Hắn hiểu rằng, Giới Hà Vô Biên không chỉ là một con sông đơn thuần, nó là một ranh giới, một vùng đất chuyển giao giữa các giới, nơi linh khí và ma khí giao thoa, nơi tồn tại những sinh vật kỳ lạ và cổ xưa. Việc ma khí từ Đầm Lầy Tử Vong lan tỏa và khuếch đại sự hỗn loạn này cho thấy mức độ nghiêm trọng của vấn đề đã vượt quá dự liệu. Mỗi bước chân của họ là một thử thách, mỗi hơi thở đều thấm đẫm sự nguy hiểm. Hắn không thể không nghĩ đến lời cảnh báo của Ma Tôn Huyết Ảnh phân thân, về cái gọi là "huyết mạch của Lâm Phong" và "sự yếu ớt" của hắn. Càng tiến sâu, Lâm Phong càng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng, không chỉ từ môi trường xung quanh mà còn từ chính tâm trí hắn. Hắn biết, đây chỉ là vùng ngoại vi, vậy mà đã đáng sợ đến nhường này. Bản thể của Ma Tôn Huyết Ảnh ẩn mình trong sâu thẳm Đầm Lầy Tử Vong, rốt cuộc sẽ khủng khiếp đến mức nào?
Hắn siết chặt tay, cảm nhận hơi ấm từ Sinh Mệnh Ngọc Bội truyền đến, một sự an ủi nhỏ nhoi giữa không gian lạnh lẽo và đầy rẫy hiểm nguy. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" câu nói đó lại vang vọng trong tâm trí hắn, nhưng lần này, nó mang theo một chút trăn trở. Đạo của hắn, sức mạnh của hắn, liệu có đủ để đối đầu với một thế lực cổ xưa như Ma Tôn Huyết Ảnh, kẻ mà ngay cả Bạch Lão Tổ cũng phải e dè? Hắn cần phải mạnh hơn, đó là điều chắc chắn.
Ngày tàn, ánh chiều tà yếu ớt cố gắng xuyên qua lớp sương mù, nhuộm hồng một mảng trời rồi nhanh chóng bị màn đêm nuốt chửng. Sau một ngày hành trình căng thẳng, nhóm của Lâm Phong quyết định dừng chân tại một Động Phủ Vô Danh, một hang động tự nhiên ẩn mình sâu trong vách đá dựng đứng của Giới Hà Vô Biên. Vách đá được đẽo gọt sơ sài, chỉ đủ tạo thành một không gian trú ẩn tạm thời. Bên trong, có một bàn đá được dùng để luyện đan hoặc ngồi thiền, một giường đá đơn sơ và vài giá sách trống rỗng, dấu vết của một tu sĩ nào đó từng ghé qua đây trong quá khứ xa xôi.
Tiếng gió lùa qua khe đá vi vút như lời thì thầm của quỷ dạ xoa, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn trong góc hang, và tiếng côn trùng đêm rả rích là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch, cô độc của nơi này. Mùi đất ẩm, mùi đá lạnh lẽo và một chút mùi thảo dược khô phảng phất, tạo nên một bầu không khí u tịch, tĩnh lặng đến đáng sợ. Linh khí ở đây không quá dồi dào, chỉ ở mức trung bình, nhưng đủ để duy trì một buổi thiền định ngắn ngủi.
Lâm Phong ngồi trước ngọn lửa bập bùng mà Mộc Ly khéo léo nhóm lên từ những cành cây khô tìm được, ánh lửa nhảy múa trên khuôn mặt thanh tú của hắn, đổ bóng xuống vách đá gồ ghề. Hắn trầm tư, đôi mắt đen láy sâu thẳm, ánh lên vẻ suy tư miên man. Trong tâm trí hắn, hình ảnh phân thân Ma Tôn Huyết Ảnh với vẻ ngoài tà dị, ánh mắt đỏ như máu và những lời lẽ ngạo mạn, đầy ẩn ý cứ vang vọng không ngừng. "Huyết mạch của ngươi... yếu ớt đến đáng thương." Lời nói đó như một nhát dao cứa vào lòng tự tôn của Lâm Phong, nhưng cũng là một lời nhắc nhở phũ phàng về thực tại.
Hắn đã đánh giá thấp Ma Tôn Huyết Ảnh. Rất thấp. Ngay cả một đạo phân thân, chỉ mang theo một phần sức mạnh của bản thể, cũng đã khiến hắn và các mỹ nhân phải dốc toàn lực, phối hợp ăn ý đến mức tận cùng mới có thể đánh bại. Cái cảm giác kiệt sức, cái giới hạn của sức mạnh hiển lộ rõ ràng trong trận chiến đó, khiến Lâm Phong không khỏi rùng mình khi nghĩ đến bản thể thực sự của Ma Tôn Huyết Ảnh. Hắn là một tu sĩ Hóa Thần đỉnh phong, chỉ cách Hợp Thể kỳ một bước, nhưng hắn cảm thấy vực sâu ngăn cách giữa mình và Ma Tôn Huyết Ảnh vẫn còn quá lớn.
Áp lực vô hình đè nặng lên vai hắn, không chỉ là trách nhiệm bảo vệ các mỹ nhân, bảo vệ thế giới này khỏi mối đe dọa kinh hoàng, mà còn là sự thôi thúc phải tìm ra chân tướng về thân thế của mình. Ma Tôn Huyết Ảnh biết về huyết mạch của hắn, điều đó có nghĩa là hắn ta có thể là chìa khóa, hoặc là một phần của bí ẩn mà Bạch Lão Tổ đã hé lộ. Để đối mặt với hắn, để khai phá bí mật, Lâm Phong cần một đột phá lớn, một sự thăng hoa về cả cảnh giới và sức mạnh. Hắn không thể dựa mãi vào những gì mình đang có.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, nhẹ nhàng đặt tay lên vai chàng, hơi ấm từ lòng bàn tay nàng xuyên qua lớp áo, truyền đến Lâm Phong. "Chàng đừng tự trách mình, Lâm Phong. Chàng đã làm rất tốt rồi. Không ai có thể ngờ phân thân của hắn lại mạnh đến thế." Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa sự lo lắng thầm kín. Nàng hiểu gánh nặng mà Lâm Phong đang mang trên vai, và nàng muốn chia sẻ nó.
Lâm Phong khẽ lắc đầu, ánh mắt kiên định, không còn vẻ suy tư mông lung nữa. "Không, không phải tự trách." Hắn quay sang nhìn Tuyết Dao, rồi lướt qua Mộc Ly đang ôm Thôn Thiên Thử cuộn tròn, Tần Nguyệt đang ngồi thiền dưỡng khí, và Lam Yên đang cảnh giác quan sát cửa hang. "Là ta nhận ra, con đường phía trước còn dài, và cảnh giới hiện tại của ta... chưa thể gánh vác được trọng trách này. Nếu bản thể Ma Tôn Huyết Ảnh xuất hiện, ta sợ rằng chúng ta sẽ không có khả năng chống đỡ, dù có hợp lực đến mấy đi chăng nữa."
Lời nói của Lâm Phong vang vọng trong hang, mang theo một sự chân thật và nghiêm trọng. Các mỹ nhân đều lặng đi, mỗi người một tâm trạng. Họ biết Lâm Phong không phải là người dễ dàng nhận thua hay bi quan, vậy mà hắn lại nói ra những lời như vậy, chứng tỏ áp lực mà hắn cảm nhận được lớn đến nhường nào. Thôn Thiên Thử, nằm cuộn tròn trong lòng Mộc Ly, cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn nhìn Lâm Phong, tiếng chiêm chiếp của nó giờ đây trở nên trầm hơn, như thể cũng cảm nhận được sự lo lắng từ chủ nhân.
Lâm Phong đứng dậy, bước đến bên cửa hang, nhìn ra màn đêm đen đặc và lớp sương mù dày đặc bên ngoài. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình..." hắn lẩm bẩm, "Nhưng sức mạnh là điều kiện tiên quyết để bảo vệ những gì ta trân trọng. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, ta hiểu. Nhưng nếu không có đủ thực lực, thì dù đạo tâm có kiên định đến mấy, cũng chỉ là hữu danh vô thực." Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận khí lạnh của đêm len lỏi vào phổi, khiến tâm trí thêm minh mẫn. Một quyết định đã được hình thành trong lòng hắn.
Sáng hôm sau, sương mù vẫn bao phủ Động Phủ Vô Danh, nhưng không khí bên trong hang đã trở nên khác biệt. Không còn sự trầm tư, u uất từ đêm qua, thay vào đó là một sự kiên định, dứt khoát đến từ Lâm Phong. Hắn đứng dậy, dáng người cao ráo, cân đối, tỏa ra một khí chất anh hùng mãnh liệt. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên một tia sáng rực rỡ của ý chí, như một ngọn lửa bùng cháy giữa đêm tối.
"Ta cần đột phá. Ngay bây giờ." Lâm Phong tuyên bố, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy uy lực, vang vọng trong hang đá. "Trước khi đối mặt với bản thể Ma Tôn Huyết Ảnh, ta phải mạnh hơn nữa. Cảnh giới Hóa Thần đỉnh phong là không đủ. Ta cần chạm đến cảnh giới Hợp Thể, thậm chí là cao hơn nữa, nếu muốn có một cơ hội nhỏ nhoi."
Lam Yên, vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, khẽ cười khẩy, đôi mắt sắc bén của nàng ánh lên vẻ hứng thú. "Nghe có vẻ thú vị đấy. Đi tìm cơ duyên đột phá sao? Ta thích cảm giác đó hơn là lao đầu vào chỗ chết mà không biết mình mạnh yếu ra sao." Nàng gật đầu tán thành, sự quyết đoán và sẵn sàng hành động của nàng luôn khớp với Lâm Phong.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng dài sắc lạnh của nàng cũng ánh lên tia sáng của sự suy nghĩ. "Để đột phá một đại cảnh giới như Hợp Thể, không chỉ cần linh khí dồi dào, mà còn cần một loại cơ duyên đặc biệt, một sự thấu hiểu về Đạo, hoặc một loại lực lượng ngoại lai có thể thúc đẩy bản thân." Nàng nhẹ nhàng phân tích, "Đầm Lầy Tử Vong, với ma khí nồng đậm và sự hỗn loạn của nó, không phải là nơi thích hợp để tiến hành đột phá. Hơn nữa, việc chúng ta quá gần Ma Tôn Huyết Ảnh trong khi chàng đang hấp thụ linh khí để đột phá sẽ là một rủi ro cực lớn."
Tần Nguyệt, điềm tĩnh, suy tư, ánh mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác, khẽ gật đầu đồng tình với Tuyết Dao. "Đúng vậy. Việc đột phá đại cảnh giới luôn tiềm ẩn nguy hiểm. Chỉ cần một chút sơ sẩy, tẩu hỏa nhập ma là điều khó tránh khỏi. Chúng ta cần tìm một nơi vừa an toàn, vừa có linh khí tinh thuần, lại ẩn chứa cơ duyên. Tuy nhiên, những nơi như vậy thường là những bí cảnh, di tích cổ xưa, và cũng đầy rẫy hiểm nguy." Nàng đưa ra một bản đồ cổ đã ố vàng, trải nó trên bàn đá. Bản đồ này được nàng tìm thấy trong một lần du hành đến một tông môn cổ xưa, chứa đựng những ghi chép về các vùng đất bí ẩn.
Lâm Phong nhìn các nàng, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn và tin tưởng. Hắn biết, có những người đồng hành như thế này là phúc khí lớn nhất của đời hắn. "Ta không sợ nguy hiểm." Hắn nói, giọng dứt khoát, "Điều ta sợ là không đủ sức để bảo vệ các nàng. Và ta sợ rằng, nếu ta không mạnh hơn, ta sẽ không thể đối mặt với Ma Tôn Huyết Ảnh, kẻ mà dường như có liên quan đến thân thế của ta. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn biết điều đó."
Mộc Ly, với vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch, đôi mắt to tròn, long lanh, ôm chặt Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe. "Vậy chúng ta sẽ đi đâu, Lâm Phong ca ca?" nàng hỏi, giọng nói trong trẻo, líu lo, dù vẫn còn chút lo lắng nhưng đã tràn đầy sự mong chờ.
Tần Nguyệt chỉ tay vào một điểm trên bản đồ cổ. "Theo ghi chép này, cách đây không xa, vượt qua một vài dãy núi và một con sông nhánh của Giới Hà, có một Cổ Di Tích Huyền Không, từng là nơi tu luyện của một tông môn cổ đại. Linh khí ở đó rất đặc biệt, dồi dào và tinh thuần, nhưng cũng đầy rẫy ảo trận cổ xưa và những sinh vật cổ đại còn sót lại. Có thể đó là một cơ hội cho Lâm Phong." Nàng ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy sự suy tư.
Lâm Phong nhìn vào điểm được đánh dấu trên bản đồ, một nụ cười nửa miệng tinh quái xuất hiện trên môi hắn. "Cổ Di Tích Huyền Không... Nghe có vẻ hợp với khẩu vị của ta. Vừa có cơ duyên, vừa có thử thách." Hắn quay sang nhìn các mỹ nhân, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. "Nếu vậy, chúng ta sẽ thay đổi lộ trình. Tạm thời không tiến vào Đầm Lầy Tử Vong. Mục tiêu tiếp theo của chúng ta là Cổ Di Tích Huyền Không."
Các mỹ nhân đều gật đầu, ánh mắt ánh lên sự tin tưởng và ủng hộ tuyệt đối. Dù biết cuộc hành trình sắp tới sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng họ không hề nao núng. Họ sẽ luôn sát cánh bên Lâm Phong, cùng hắn đối mặt với mọi phong ba bão táp. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng kêu chiêm chiếp vài tiếng, đôi mắt tròn xoe nhìn hắn, tiếng kêu giờ đây không còn vẻ bất an mà thay vào đó là sự ủng hộ vô điều kiện.
Lâm Phong đứng lên, cất bản đồ vào trong ngực. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận nguồn năng lượng đang tuôn trào trong cơ thể. Quyết định đã được đưa ra, gánh nặng trong lòng hắn dường như cũng nhẹ nhõm đi phần nào, thay vào đó là sự háo hức xen lẫn quyết tâm. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi lớp sương mù vẫn chưa tan hết, nhưng ánh sáng ban mai đã bắt đầu le lói xuyên qua, hứa hẹn một ngày mới.
"Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Hắn lẩm nhẩm, lời thề vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Một chương mới trong hành trình của hắn đã mở ra. Hắn sẽ tìm kiếm sức mạnh, không chỉ để đối đầu với Ma Tôn Huyết Ảnh, mà còn để khám phá bí ẩn về bản thân, để bảo vệ những người hắn yêu thương, và để viết nên huyền thoại bất hủ của riêng mình trong kỷ nguyên hỗn loạn này. Cổ Di Tích Huyền Không, ta đến đây!