Chuyến đi đến Cổ Di Tích Huyền Không, một điểm đến vừa mới được xác định vỏn vẹn vài khắc trước, đột ngột bị hoãn lại. Quyết định ấy tuy là bất đắc dĩ, nhưng lại gieo vào lòng Lâm Phong một sự thôi thúc mạnh mẽ hơn cả. Hắn cần một mục tiêu rõ ràng, một đường hướng cụ thể, chứ không phải một chuyến đi may rủi đến một di tích cổ xưa chỉ vì nơi đó có linh khí dồi dào. Hắn tin vào trực giác của mình, và hơn hết, hắn tin vào những người đồng hành đang sát cánh bên hắn.
Sau khi cất bản đồ vào ngực, ánh mắt Lâm Phong lướt qua từng gương mặt quen thuộc, mỗi nàng đều mang một vẻ đẹp riêng, một khí chất riêng, nhưng tất cả đều chung một lòng tin tưởng tuyệt đối vào hắn. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận nguồn năng lượng đang tuôn trào trong cơ thể, một sự hòa quyện giữa quyết tâm và một chút bối rối. Quyết định đã được đưa ra, gánh nặng trong lòng hắn dường như cũng nhẹ nhõm đi phần nào, thay vào đó là sự háo hức xen lẫn quyết tâm. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nơi lớp sương mù vẫn chưa tan hết, nhưng ánh sáng ban mai đã bắt đầu le lói xuyên qua, hứa hẹn một ngày mới đầy ắp những điều không thể đoán trước.
“Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên.” Hắn lẩm nhẩm, lời thề vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một lời nhắc nhở cho chính bản thân. Một chương mới trong hành trình của hắn đã mở ra. Hắn sẽ tìm kiếm sức mạnh, không chỉ để đối đầu với Ma Tôn Huyết Ảnh, mà còn để khám phá bí ẩn về bản thân, để bảo vệ những người hắn yêu thương, và để viết nên huyền thoại bất hủ của riêng mình trong kỷ nguyên hỗn loạn này. Cổ Di Tích Huyền Không, ta đến đây... nhưng có lẽ là vào một dịp khác.
***
Tối đó, sau một ngày dài di chuyển không ngừng nghỉ, Lâm Phong cùng các mỹ nhân tìm đến Quán Trọ Lạc Trần, một quán trọ nhỏ bé nhưng ấm cúng nằm ẩn mình giữa lưng chừng núi. Tòa nhà gỗ hai tầng với mái ngói xám đã bạc màu thời gian, nhưng lại toát lên một vẻ cổ kính, vững chãi. Dưới tầng trệt là sảnh ăn uống chung và quầy lễ tân, nơi tiếng chén đĩa va chạm lách cách, tiếng nói chuyện rôm rả của các lữ khách và tiếng cười đùa vang vọng không ngừng. Mùi thức ăn nấu nướng, đặc biệt là mùi thịt nướng thơm lừng và canh nóng hổi, cùng với mùi rượu thoang thoảng, hòa quyện với mùi bụi đường và khói bếp, tạo nên một bầu không khí thân mật, dễ chịu. Dù bên ngoài trời đã chuyển lạnh và bắt đầu có mưa phùn nhẹ, bên trong quán trọ vẫn ấm áp lạ thường, như ôm ấp lấy những lữ khách mệt mỏi.
Lâm Phong chọn một chiếc bàn đá lớn ở góc khuất, nơi ánh đèn dầu hiu hắt chiếu rọi vừa đủ để xua đi bóng tối mà vẫn giữ được sự riêng tư cần thiết. Hắn ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng người cao ráo, cân đối, không quá cường tráng nhưng toát lên vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi môi thường trực nụ cười nửa miệng tinh quái giờ đây lại mang theo một chút trầm tư. Đôi mắt đen láy sâu thẳm, lúc ẩn chứa sự thông minh sắc sảo, lúc lại ánh lên vẻ hài hước, nghịch ngợm, nhưng hiện tại lại lộ ra sự kiên định khó tả. Hắn khoác trên mình trường bào màu xanh sẫm, toát lên vẻ phóng khoáng nhưng không kém phần uy nghi. Các mỹ nhân vây quanh hắn, mỗi người một vẻ, nhưng ánh mắt đều hướng về Lâm Phong, chờ đợi.
Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết như sương sớm, ngồi đối diện với Lâm Phong. Khuôn mặt tròn đầy đặn của nàng mang nét nghiêm túc hiếm thấy, đôi mắt to tròn, trong veo như nước hồ, thường ánh lên vẻ từ bi và lo lắng, giờ đây lại lộ rõ sự tập trung. Nàng mặc trang phục lụa màu xanh lá cây nhạt, đơn giản nhưng tinh tế. Tóc nàng dài, mượt mà, được tết gọn gàng, cài một bông hoa nhỏ điểm xuyết. Bên cạnh nàng là Tuyết Dao, vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc. Khuôn mặt trái xoan hoàn hảo, đôi mắt phượng dài, sắc lạnh như hồ băng nhưng ẩn chứa nỗi buồn sâu kín, đang tĩnh lặng quan sát. Nàng khoác y phục màu trắng, thêu hoa văn tinh xảo, toát lên vẻ tiên khí.
Tần Nguyệt, thanh lịch và trưởng thành, ngồi kế bên Tuyết Dao. Khuôn mặt trái xoan phúc hậu, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng. Mái tóc đen nhánh, mượt mà, được búi cao gọn gàng. Nàng mặc trang phục lụa mềm mại màu tím nhạt, toát lên vẻ cao quý. Lam Yên, mạnh mẽ và phóng khoáng, ngồi bên kia. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sắc bén như chim ưng, ánh lên sự kiên nghị. Dáng người cao ráo, săn chắc, mặc giáp nhẹ, toát lên khí chất chiến binh. Mộc Ly, hoạt bát và tinh nghịch, đôi mắt to tròn long lanh, ôm chặt Thôn Thiên Thử đang cuộn tròn trên đùi. Nàng mặc trang phục màu xanh lá cây, nụ cười rạng rỡ thường trực, nhưng lúc này cũng có chút bối rối.
Lâm Phong khẽ thở dài, ánh mắt lướt qua từng gương mặt. Hắn biết, quyết định thay đổi lộ trình một cách đột ngột này chắc chắn đã khiến các nàng có chút hoang mang. "Ta biết, mọi người có lẽ đang bối rối," hắn mở lời, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng, "Quyết định tạm gác Cổ Di Tích Huyền Không là đúng đắn. Mặc dù nơi đó có thể ẩn chứa cơ duyên, nhưng nó không phải là mục tiêu mà chúng ta đang tìm kiếm ngay lúc này. Chúng ta cần một manh mối rõ ràng hơn, một nơi có thể giúp ta không chỉ đột phá cảnh giới mà còn hé lộ thêm về Ma Tôn Huyết Ảnh và cái gọi là 'Thiên Đạo Vết Nứt'."
Tuyết Dao gật đầu, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối chảy. "Đúng vậy. Sự vội vàng đôi khi còn nguy hiểm hơn cả chậm trễ. Nếu Ma Tôn Huyết Ảnh đang hoạt động mạnh mẽ, chúng ta cần phải hành động một cách có tính toán."
"Hắn ta dường như biết về thân thế của ta, và có lẽ ta cũng có một phần ký ức bị phong ấn về hắn." Lâm Phong khẽ nhíu mày, vuốt nhẹ cằm. "Điều đó có nghĩa là cuộc đối đầu này không đơn thuần là tranh giành linh khí hay địa bàn. Nó liên quan đến một cái gì đó sâu xa hơn, cổ xưa hơn. Nếu ta cứ đâm đầu vào những nơi không rõ ràng, có thể sẽ rơi vào bẫy."
"Nhưng chúng ta không thể cứ đi lung tung được." Lam Yên, giọng nói dứt khoát, mạnh mẽ, bổ sung. "Cứ lang thang vô định giữa lúc ma khí đang ngày càng nồng đậm như thế này cũng không phải là thượng sách. Ma Tôn Huyết Ảnh có thể đã bố trí người ở khắp nơi." Nàng nhìn thẳng vào Lâm Phong, ánh mắt đầy kiên nghị. "Phải có một mục tiêu rõ ràng hơn."
Lâm Phong gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ đồng tình. "Chính là như vậy. Bản thân ta cảm thấy có một sự thúc giục mạnh mẽ, như thể có điều gì đó đang chờ đợi ta." Hắn quay sang Hạ Vũ, ánh mắt chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. "Hạ Vũ, nàng là người am hiểu cổ tịch và các loại thuật pháp nhất trong chúng ta. Liệu nàng có thể xem xét các cổ tịch và bản đồ mà chúng ta đã thu thập được không? Có lẽ có manh mối nào đó về nguồn gốc của luồng ma khí này, hoặc một nơi đặc biệt phù hợp cho việc đột phá, nơi mà Ma Tôn Huyết Ảnh có thể đang nhắm tới."
Hạ Vũ, nghe Lâm Phong nhắc đến tên mình, khẽ giật mình, nhưng rồi nhanh chóng trấn tĩnh lại. Nàng nhìn vào đôi mắt đầy tin tưởng của Lâm Phong, cảm thấy một trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy vinh dự. Nàng biết, Lâm Phong không chỉ đặt niềm tin vào khả năng của nàng, mà còn muốn nàng cảm thấy mình là một phần không thể thiếu của đội ngũ này. Nàng khẽ gật đầu, giọng nói nhỏ nhẹ, trong trẻo nhưng đầy kiên quyết. "Ta sẽ cố gắng hết sức, Lâm Phong ca ca." Nàng đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc đen nhánh, mượt mà của mình. "Ta có thể thử xem xét các cổ tịch và bản đồ mà chúng ta thu thập được. Có lẽ có manh mối nào đó về nguồn gốc của luồng ma khí này, hoặc một nơi đặc biệt phù hợp cho việc đột phá."
Nói rồi, Hạ Vũ không chần chừ nữa. Nàng nhẹ nhàng lấy ra từ chiếc túi trữ vật của mình một chồng cổ tịch đã ố vàng và vài tấm bản đồ cũ kỹ. Chúng được cất giữ cẩn thận, cho thấy sự quý trọng của nàng đối với những kiến thức này. Ánh đèn dầu hiu hắt chiếu lên chồng sách cổ, làm nổi bật những ký hiệu và hình vẽ đã phai màu theo thời gian. Mùi ẩm mốc của giấy cũ lan tỏa trong không khí, hòa lẫn với mùi trà thoang thoảng mà Lâm Phong vừa pha cho các nàng.
Mộc Ly, với đôi mắt to tròn, long lanh, tò mò nhìn chồng sách. "Nhiều sách quá, Hạ Vũ tỷ tỷ!" nàng líu lo nói, giọng trong trẻo. "Tỷ có thể tìm được gì trong đó không?"
Hạ Vũ mỉm cười dịu dàng với Mộc Ly. "Ta sẽ thử. Đôi khi, lời giải đáp lại nằm ở những nơi không ngờ tới."
Lâm Phong nhìn Hạ Vũ, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp và tự hào. Hắn biết, Hạ Vũ không chỉ là một trong những mỹ nhân tuyệt sắc của hắn, mà còn là một trí tuệ sắc sảo, một viên ngọc quý giá trong hành trình tu tiên đầy chông gai này. Có nàng bên cạnh, hắn cảm thấy tự tin hơn rất nhiều. Hắn tin rằng, với sự thông minh và khả năng phân tích của Hạ Vũ, họ sẽ sớm tìm ra con đường đúng đắn.
***
Đêm dần khuya, bên ngoài cửa sổ, tiếng mưa phùn lất phất rơi không ngừng, tạo thành một bản giao hưởng êm dịu nhưng cũng đầy day dứt. Trong Quán Trọ Lạc Trần, hầu hết các lữ khách đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại ánh đèn hiu hắt và tiếng chén đĩa va chạm lẻ tẻ từ nhà bếp. Nhưng tại chiếc bàn đá góc khuất, sự tập trung vẫn không hề suy giảm.
Hạ Vũ miệt mài nghiên cứu các cổ tịch và bản đồ cũ. Ánh đèn dầu yếu ớt phản chiếu lên khuôn mặt nàng, làm nổi bật vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết tâm. Đôi mắt nàng không rời khỏi những ký hiệu cổ đại phức tạp, những dòng chữ đã phai màu, những hình vẽ ẩn chứa bí ẩn của một thời đại đã xa. Nàng cẩn thận lật từng trang, ngón tay thanh mảnh lướt nhẹ trên mặt giấy thô ráp, như sợ làm hỏng những kiến thức quý giá đã tồn tại qua hàng ngàn năm. Mùi ẩm mốc của giấy cũ và mùi mực phai nhòa bao trùm lấy nàng, kéo nàng vào một thế giới của quá khứ.
Tần Nguyệt ngồi bên cạnh, không đọc sách, mà nhắm mắt lại, đôi mày thanh tú khẽ nhíu. Nàng đang dùng khả năng cảm ứng đặc biệt của mình để hỗ trợ Hạ Vũ, như thể đôi mắt của nàng có thể nhìn xuyên qua thời gian, cảm nhận được những luồng năng lượng còn sót lại trên những vật phẩm cổ. Thỉnh thoảng, nàng lại khẽ thì thầm vài lời, giọng nói trầm ấm, rõ ràng. "Ta cảm nhận được một luồng năng lượng rất cổ xưa, Hạ Vũ. Không phải là linh khí tinh thuần, mà là một sự hỗn tạp của ma khí và một thứ gì đó khác... rất mạnh mẽ, nhưng lại ẩn chứa sự mục nát."
Hạ Vũ gật đầu, không ngừng so sánh các ký hiệu, phù văn mà Tần Nguyệt mô tả với những gì nàng tìm thấy trong sách. "Ma khí này... rất cổ xưa. Không phải kiểu tà khí thông thường mà chúng ta thường gặp. Nó mang theo hơi thở của một kỷ nguyên đã chìm vào quên lãng," Hạ Vũ lẩm bẩm, giọng nàng vang lên một cách tự nhiên. "Cổ tịch này ghi lại những trận chiến giữa Thần và Ma từ rất lâu về trước. Liệu ma khí của Ma Tôn Huyết Ảnh có liên quan đến những Ma Thần cổ đại đó không?"
Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đôi mắt sắc bén như chim ưng, đang kiểm tra một mảnh đá nhỏ, đen tuyền, mà họ nhặt được gần Thiên Kiếm Tông, nơi bị Ma Tôn Huyết Ảnh tấn công. Mảnh đá này phát ra một luồng ma khí mờ nhạt, nhưng lại vô cùng khó chịu. Nàng đưa mảnh đá lại gần mũi, hít nhẹ. "Mùi của ma khí này... thật sự rất khác biệt," nàng nói, giọng dứt khoát. "Nó không giống với bất kỳ loại ma khí nào ta từng đối mặt trên chiến trường. Có một sự nặng nề, một sự cổ xưa mà ta chưa từng cảm nhận được trước đây. Như thể nó đã tồn tại từ trước khi thế giới này hình thành vậy."
Thôn Thiên Thử, vẫn cuộn tròn trên đùi Mộc Ly, nãy giờ vẫn ngủ say, nhưng khi Lam Yên đưa mảnh đá lại gần, nó đột nhiên khịt mũi khó chịu, đôi mắt to tròn, long lanh mở bừng, ánh lên vẻ cảnh giác. Nó kêu chiêm chiếp vài tiếng, rồi rụt người lại, dường như không muốn đến gần luồng ma khí kia. Phản ứng của nó càng khẳng định sự bất thường của nguồn năng lượng này. Mộc Ly, hồn nhiên và tò mò, nhẹ nhàng vuốt ve Thôn Thiên Thử, đôi mắt nàng cũng lộ vẻ lo lắng. "Xem ra, cả Thôn Thiên Thử cũng không thích ma khí này chút nào."
Tần Nguyệt, vẫn nhắm mắt, khẽ gật đầu. "Ta cảm nhận được một sự cộng hưởng... như thể ma khí này đang gọi mời một thứ gì đó bị phong ấn. Nó liên kết với những trận pháp cổ đại, những kết giới đã bị lãng quên." Giọng nàng trầm ấm, mang theo chút suy tư. "Có một số ghi chép trong những cổ tịch mà ta từng đọc, nói về những Bí Cảnh được tạo ra sau Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, nơi phong ấn những tàn dư của Ma Thần. Có lẽ, Ma Tôn Huyết Ảnh đang cố gắng kích hoạt một trong số đó."
Lâm Phong ngồi đó, yên lặng lắng nghe, ánh mắt dõi theo từng hành động, từng lời nói của các nàng. Hắn không thể trực tiếp giúp đỡ Hạ Vũ trong việc giải mã cổ tịch, nhưng hắn có thể cảm nhận được sự cống hiến và trí tuệ của nàng. Trong lòng hắn dâng lên một sự ngưỡng mộ sâu sắc. Hắn biết, Hạ Vũ không chỉ là một người bạn đời, mà còn là một bộ óc chiến lược, một kho tàng kiến thức vô giá. Sự tập trung cao độ của nàng, vẻ mặt tuy mệt mỏi nhưng không hề nao núng, đã nói lên tất cả.
Hắn khẽ đứng dậy, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Hạ Vũ, truyền vào một luồng linh khí ấm áp, giúp nàng xoa dịu đi sự căng thẳng. "Nàng đã thức trắng đêm rồi, Hạ Vũ. Hãy nghỉ ngơi một chút đi. Ta tin nàng sẽ tìm ra lời giải đáp." Giọng hắn trầm ấm, đầy quan tâm.
Hạ Vũ ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng ánh lên vẻ biết ơn. "Cảm ơn Lâm Phong ca ca." Nàng khẽ tựa đầu vào tay hắn một lát, rồi lại tiếp tục công việc của mình. Nàng không muốn lãng phí bất kỳ giây phút nào. Ma Tôn Huyết Ảnh đang ngày càng mạnh lên, và mỗi giây phút trôi qua đều có thể mang đến những hiểm nguy mới.
Đêm dài cứ thế trôi đi, bên ngoài tiếng mưa vẫn rơi đều đều. Bên trong quán trọ, Hạ Vũ vẫn miệt mài với chồng cổ tịch, Tần Nguyệt vẫn nhắm mắt cảm nhận, Lam Yên vẫn kiểm tra mảnh đá nhiễm ma khí, và Lâm Phong vẫn ngồi đó, lặng lẽ bảo vệ, lặng lẽ chờ đợi. Hắn cảm thấy một sự căng thẳng trong không khí, một dự cảm về một điều gì đó lớn lao sắp sửa xảy ra. Những dấu hiệu bất thường của thiên địa, sự gia tăng của ma khí, và sự xuất hiện của Ma Tôn Huyết Ảnh, tất cả đều đang hội tụ về một điểm. Hắn biết, "Thiên Đạo Vô Tình" có thể đang suy yếu, nhưng "Nhân Đạo Hữu Tình" sẽ là sức mạnh để họ vượt qua tất cả.
***
Sáng hôm sau, khi ánh sáng ban mai bắt đầu le lói xuyên qua khung cửa sổ nhỏ của Quán Trọ Lạc Trần, xua tan đi lớp sương mù dày đặc và tiếng mưa phùn đã ngớt, một bầu không khí mới đã bao trùm căn phòng. Trời đã quang mây tạnh, không khí trong lành hơn hẳn, mang theo hơi đất ẩm sau trận mưa đêm. Lâm Phong và các mỹ nhân khác đã thức dậy từ sớm, tập trung tại bàn đá, ánh mắt đầy chờ đợi. Họ biết rằng Hạ Vũ đã thức trắng đêm, và nàng hẳn đã có những phát hiện quan trọng.
Hạ Vũ ngồi đó, vẻ mặt tuy có chút mệt mỏi với quầng thâm nhẹ dưới mắt, nhưng đôi mắt nàng lại sáng ngời sự phấn khích và chắc chắn. Khuôn mặt tròn đầy đặn của nàng rạng rỡ hẳn lên, như thể vừa tìm thấy một kho báu kiến thức khổng lồ. Nàng mặc bộ y phục lụa màu xanh lá cây nhạt đã sờn nhẹ, nhưng vẫn toát lên vẻ thanh khiết. Mái tóc dài, mượt mà, vẫn được tết gọn gàng, nhưng có vài sợi đã bung ra, nhẹ nhàng vương trên vai.
"Ta đã tìm thấy." Giọng Hạ Vũ vang lên, nhỏ nhẹ nhưng đầy sức thuyết phục, thu hút mọi ánh nhìn. Nàng không vòng vo, mà đi thẳng vào vấn đề, cho thấy sự nghiêm túc và tầm quan trọng của những gì nàng sắp nói. "Một Bí Cảnh cổ xưa, được gọi là 'U Ảnh Chi Địa'."
Lâm Phong, với đôi mắt đen láy sâu thẳm, chăm chú lắng nghe, khuôn mặt thanh tú lộ rõ vẻ tò mò. Hắn cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, như thể cái tên này đã từng xuất hiện đâu đó trong tiềm thức của hắn. Hắn không nói gì, chỉ gật đầu ra hiệu cho Hạ Vũ tiếp tục.
Hạ Vũ nhẹ nhàng trải một tấm bản đồ cổ đã ố vàng lên mặt bàn đá. Tấm bản đồ này không phải là tấm bản đồ thông thường, mà được vẽ bằng những ký hiệu kỳ lạ, những đường nét phức tạp mà chỉ những người am hiểu cổ thư mới có thể giải thích được. Nàng chỉ tay vào một điểm được đánh dấu bằng một ký hiệu hình xoáy ốc bí ẩn, nằm ở một vùng đất hẻo lánh, cách xa nơi họ đang ở. "Cổ tịch ghi chép rằng nó xuất hiện sau Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, là nơi phong ấn một phần sức mạnh của một Ma Thần cổ đại."
Mộc Ly, hồn nhiên và tò mò, đôi mắt to tròn, long lanh, chớp chớp nhìn bản đồ. "Ma Thần cổ đại sao? Nghe có vẻ đáng sợ lắm, Hạ Vũ tỷ tỷ." Nàng khẽ rụt người lại, Thôn Thiên Thử trên vai nàng cũng kêu chiêm chiếp vài tiếng, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào ký hiệu trên bản đồ, như thể nó cũng cảm nhận được sự nguy hiểm tiềm ẩn.
Lam Yên, mạnh mẽ và cương trực, khẽ nhíu mày. "Nơi phong ấn Ma Thần? Vậy có phải là nơi cực kỳ nguy hiểm không?" Giọng nàng dứt khoát, toát lên sự lo lắng nhưng cũng sẵn sàng đối mặt.
Hạ Vũ gật đầu, khuôn mặt nàng trở nên nghiêm trọng hơn. "Đúng vậy, Lam Yên tỷ tỷ. Cổ tịch mô tả đây là một nơi đầy rẫy ma khí cổ xưa, những trận pháp phong ấn đã suy yếu theo thời gian, và cả những sinh vật biến dị từ ma khí còn sót lại. Tuy nhiên, điều quan trọng nhất ta phát hiện ra là..." Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt, "ma khí của Ma Tôn Huyết Ảnh mà chúng ta đã cảm nhận được gần đây, và cả luồng ma khí từ mảnh đá này," nàng chỉ vào mảnh đá đen tuyền mà Lam Yên vừa đặt trên bàn, "đang hướng về đó. Có một sự liên kết rõ ràng."
Tần Nguyệt, điềm tĩnh và thông thái, gật đầu xác nhận. "Ta cũng cảm nhận được điều đó, Lâm Phong. Một sự cộng hưởng mạnh mẽ, như thể Ma Tôn Huyết Ảnh đang cố gắng đánh thức hoặc hấp thụ thứ gì đó từ Bí Cảnh đó. Ma khí của hắn ta mang đậm dấu ấn của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, điều đó càng khẳng định mối liên hệ này."
Lâm Phong nghe vậy, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn lóe lên một tia sáng sắc bén. Hắn nắm chặt tay, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. "U Ảnh Chi Địa... Ma Thần cổ đại... Ma Tôn Huyết Ảnh." Hắn lẩm bẩm, xâu chuỗi các thông tin lại với nhau. "Có chắc là nơi đó sẽ giúp ta đột phá, hay chỉ là một cái bẫy của Ma Tôn?" Giọng hắn không còn vẻ tinh quái thường ngày, mà thay vào đó là sự nghiêm túc và một chút hoài nghi. Hắn không sợ nguy hiểm, nhưng hắn không muốn đẩy những người hắn yêu thương vào chỗ chết vô ích.
Hạ Vũ hiểu rõ sự lo lắng của Lâm Phong. Nàng nhẹ nhàng đặt tay lên bàn, nhìn thẳng vào mắt hắn. "Cổ tịch cũng nói rằng, nơi đó ẩn chứa cơ duyên lớn cho những ai có thể chịu đựng được áp lực của ma khí cổ xưa và vượt qua các thử thách của Bí Cảnh. Nó không chỉ là nơi phong ấn, mà còn là một kho tàng kiến thức và sức mạnh của một thời đại đã mất. Nó có thể là chìa khóa để hiểu rõ hơn về Thiên Đạo Vết Nứt và thân thế của Ma Tôn Huyết Ảnh, thậm chí là cả thân thế của Lâm Phong ca ca."
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng dài sắc lạnh của nàng ánh lên tia sáng của sự suy nghĩ. "Nếu Ma Tôn Huyết Ảnh đang nhắm đến nơi đó, có nghĩa là Bí Cảnh này ẩn chứa điều gì đó cực kỳ quan trọng đối với hắn ta. Và cũng có nghĩa là hắn ta có thể đã bố trí người ở đó, hoặc đang trên đường đến đó." Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng đầy cảnh báo.
Lâm Phong im lặng một lúc, ánh mắt lướt qua tấm bản đồ cổ, rồi lại nhìn vào gương mặt đầy tin tưởng của Hạ Vũ. Hắn cảm thấy một sự giằng xé nội tâm. Một mặt, hắn muốn thận trọng, không muốn rơi vào bẫy. Mặt khác, hắn lại bị thu hút bởi cái tên "U Ảnh Chi Địa", bởi mối liên hệ với Ma Thần cổ đại và Ma Tôn Huyết Ảnh, bởi lời hứa hẹn về chìa khóa giải mã Thiên Đạo Vết Nứt và thân thế của chính hắn. Đó là một cơ hội không thể bỏ qua. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Hắn nhớ lại lời dạy của Bạch Lão Tổ. Hắn phải tin vào chính mình, tin vào trực giác của mình.
Hắn hít một hơi thật sâu, rồi nhìn các nàng, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ kiên định đến khó tin. "Nếu vậy," hắn nói, giọng dứt khoát, "chúng ta sẽ đến U Ảnh Chi Địa." Một nụ cười nửa miệng tinh quái xuất hiện trên môi hắn. "Vừa có cơ duyên, vừa có thử thách, lại còn có thể đối mặt với Ma Tôn Huyết Ảnh sớm hơn dự kiến. Nghe có vẻ hợp với khẩu vị của ta. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn biết điều đó."
Các mỹ nhân đều nhìn hắn, ánh mắt ánh lên sự tin tưởng và ủng hộ tuyệt đối. Dù biết cuộc hành trình sắp tới sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng họ không hề nao núng. Họ sẽ luôn sát cánh bên Lâm Phong, cùng hắn đối mặt với mọi phong ba bão táp. Thôn Thiên Thử trên vai Mộc Ly cũng kêu chiêm chiếp vài tiếng, đôi mắt tròn xoe nhìn hắn, tiếng kêu giờ đây không còn vẻ bất an mà thay vào đó là sự ủng hộ vô điều kiện.
Lâm Phong đứng lên, cảm nhận nguồn năng lượng đang tuôn trào trong cơ thể. Quyết định đã được đưa ra, gánh nặng trong lòng hắn dường như cũng nhẹ nhõm đi phần nào, thay vào đó là sự háo hức xen lẫn quyết tâm. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đã quang đãng, nơi ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu xuống, như một lời chào đón cho hành trình mới. "U Ảnh Chi Địa... ta đến đây!" Hắn lẩm nhẩm, lời thề vang vọng trong không gian tĩnh mịch, hứa hẹn một cuộc phiêu lưu đầy bí ẩn và thử thách. Một chương mới trong hành trình của hắn, nơi hắn sẽ khám phá sâu hơn về bản thân, về Ma Tôn Huyết Ảnh, và về những bí mật cổ xưa của "Thiên Đạo Vết Nứt", đã chính thức bắt đầu.