Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 294

Dị Biến Vô Thường: Linh Nhi Hiển Hiện

4530 từ
Mục tiêu: Tiếp nối hành trình của Lâm Phong và nhóm đến 'U Ảnh Chi Địa', giải quyết cliffhanger từ chương 293.,Giới thiệu nhân vật Linh Nhi, một cô bé mồ côi bị lạc do thiên tai, theo đúng định hướng.,Khắc họa thể chất đặc biệt của Linh Nhi, khả năng cảm nhận dị biến năng lượng, tạo tiền đề cho sự phát triển nhân vật sau này.,Làm sâu sắc thêm bối cảnh 'Thiên Địa Biến Cố' và sự suy yếu của Thiên Đạo thông qua miêu tả thiên tai bất thường.,Thúc đẩy phát triển nhân vật Lâm Phong, cho thấy sự mở lòng và trách nhiệm của chàng đối với một sinh linh yếu ớt.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Thôn Thiên Thử, Linh Nhi
Mood: Cảnh giác, bi thương, hy vọng, nhân văn
Kết chương: [object Object]

Ánh nắng ban mai trải vàng trên nền trời xanh thẳm, nhưng không thể xua tan đi cái cảm giác nặng nề, bí ẩn bao trùm lên vùng đất hoang vu trước mắt Lâm Phong và những người đồng hành. Quyết định đã được đưa ra, gánh nặng trong lòng hắn dường như cũng nhẹ nhõm đi phần nào, thay vào đó là sự háo hức xen lẫn quyết tâm. "U Ảnh Chi Địa... ta đến đây!" Lời thề vang vọng trong không gian tĩnh mịch, hứa hẹn một cuộc phiêu lưu đầy bí ẩn và thử thách, một chương mới trong hành trình của hắn đã chính thức bắt đầu.

Họ tiếp tục cuộc hành trình, nhưng bầu không khí đã hoàn toàn khác. Con đường dẫn đến U Ảnh Chi Địa không phải là một con đường bằng phẳng, mà là một vùng đất hoang tàn, u ám, nơi Thiên Địa dường như đang rên xiết trong đau đớn. Những cây cổ thụ cao vút, từng là biểu tượng của sự sống mãnh liệt, giờ đây chỉ còn trơ trọi những cành khô khốc, vặn vẹo như những ngón tay xương xẩu vươn lên trời xanh, cầu xin một sự cứu rỗi không thành. Vỏ cây nứt nẻ, mục ruỗng, không còn chút nhựa sống nào, tựa như bị một bàn tay vô hình vắt kiệt. Dưới chân, mặt đất khô cằn, nứt toác thành những rãnh sâu hoắm, để lộ ra những tầng đất đá xám xịt, vô hồn. Từng cơn gió lạnh buốt rít qua, mang theo hơi thở của sự mục rữa và một mùi tanh tưởi thoang thoảng, như mùi máu khô hòa lẫn với mùi ẩm mốc của những sinh vật đã chết.

Linh khí trong không gian không còn trong lành, dồi dào như lẽ thường, mà trở nên hỗn loạn, bất ổn, như một dòng sông cuộn trào những xoáy nước nguy hiểm. Thỉnh thoảng, những luồng năng lượng âm u, lạnh lẽo bất chợt bùng lên, khiến không khí càng thêm nặng nề, khó chịu. Ngay cả Thôn Thiên Thử, con linh thú vốn tinh quái, hiếu động, giờ đây cũng rúc sâu vào trong vạt áo của Mộc Ly, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ bất an, thỉnh thoảng lại kêu chiêm chiếp một tiếng đầy cảnh giác, như đang phản đối sự hỗn loạn của linh khí xung quanh.

“Nơi này... linh khí thật sự hỗn loạn,” Lâm Phong cất giọng trầm trầm, đôi mắt đen láy sâu thẳm quét qua cảnh vật tiêu điều. Hắn dừng bước, đưa tay khẽ chạm vào một thân cây khô héo, cảm nhận luồng năng lượng suy yếu đang rỉ ra từ nó. “Khác xa với bất kỳ tai họa nào chúng ta từng gặp. Đây không phải là một trận hạn hán hay động đất thông thường.” Giọng hắn không giấu nổi sự nghiêm trọng, bởi ngay cả với kiến thức rộng lớn của mình, hắn cũng chưa từng chứng kiến một cảnh tượng nào thê lương đến vậy. Mọi thứ đều bị biến dạng, không theo quy luật tự nhiên.

Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng thanh khiết nhưng ánh mắt lại vô cùng sắc bén khi phân tích, khẽ gật đầu, đồng tình với nhận định của Lâm Phong. Nàng nhẹ nhàng bước tới gần, cúi xuống xem xét một vết nứt sâu trên mặt đất, đôi lông mày thanh tú khẽ cau lại. “Dựa trên dấu vết, đây không phải là một trận động đất thông thường, mà là sự bùng phát của năng lượng âm hoặc một dạng phản phệ của Thiên Đạo. Các luồng linh khí bị hút cạn, nhưng không phải bởi một cá thể, mà như thể bị chính Thiên Địa bài xích, ép khô.” Nàng giải thích, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, khiến mọi người đều phải tập trung lắng nghe. Trong tâm trí nàng, hàng ngàn thông tin từ các cổ tịch và các quan sát về năng lượng đang được xử lý, phân tích từng li từng tí.

Mộc Ly, người luôn hòa mình vào thiên nhiên, cảm nhận rõ nhất nỗi đau của vạn vật nơi đây. Nàng khẽ đưa tay vuốt ve một cành cây gãy mục, đôi mắt long lanh ngấn lệ. “Cây cối... chúng đang chết dần, nhưng lại theo một cách rất kỳ lạ. Không phải là bệnh tật, cũng không phải là thiếu nước, mà như thể linh hồn của chúng đã bị tước đoạt, sự sống bị rút cạn.” Giọng nàng run rẩy, đầy xót xa. Nàng cảm nhận được sự tuyệt vọng từ từng thớ gỗ, từng chiếc lá khô. “Thôn Thiên Thử cũng cảm thấy khó chịu lắm, Phong ca ca. Nó nói nơi này có một thứ năng lượng khiến nó sợ hãi, như muốn nuốt chửng mọi thứ.”

Lâm Phong nhìn Mộc Ly đầy thương cảm, rồi lại nhìn về phía chân trời u ám. Hắn biết, những cảnh tượng này chính là dấu hiệu rõ ràng nhất của cái gọi là ‘Thiên Địa Biến Cố’ mà Bạch Lão Tổ đã từng nhắc đến. Thiên Đạo đang suy yếu, và những hậu quả của nó đang bắt đầu lộ rõ. Không chỉ là sự hỗn loạn của linh khí, mà còn là sự tàn phá của chính sự sống. Hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên vai. Hắn không chỉ đơn thuần đi tìm cơ duyên đột phá, mà còn đang gánh vác một phần trách nhiệm trước sự biến đổi khôn lường của thế giới. Tâm trí hắn tựa như một dòng sông cuộn chảy, vừa phải cảnh giác với hiểm nguy tiềm ẩn, vừa phải tính toán từng bước đi, từng quyết định. Hắn biết, mỗi lựa chọn của hắn không chỉ ảnh hưởng đến bản thân và những người yêu thương, mà còn có thể ảnh hưởng đến vận mệnh của giới tu chân. Cái gọi là “Phàm Nhân Nghịch Thiên” hay “Tu Giả Nghịch Mệnh” chưa bao giờ chân thực và khốc liệt đến thế.

Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng dài sắc lạnh của nàng quét qua mọi ngóc ngách, thần thức đã được phóng ra xa hàng trăm dặm, dò xét từng chút dao động nhỏ nhất. Nàng giữ im lặng, nhưng sự cảnh giác của nàng thể hiện rõ qua từng cử chỉ, từng ánh mắt. Lam Yên thì luôn giữ tư thế sẵn sàng chiến đấu, tay khẽ đặt lên chuôi kiếm, đôi mắt sắc bén như chim ưng không ngừng dò xét xung quanh, đề phòng bất cứ mối nguy hiểm nào có thể ập đến. Nàng cảm nhận được một luồng tà khí yếu ớt nhưng dai dẳng len lỏi trong không khí, khiến bản năng chiến đấu của nàng trỗi dậy. Tần Nguyệt, điềm tĩnh hơn cả, nhưng ánh mắt nàng cũng ánh lên sự lo lắng. Nàng liên tục kiểm tra lại bản đồ cổ và các cổ tịch mà Hạ Vũ đã phân tích, đối chiếu với những gì họ đang chứng kiến, cố gắng tìm ra bất kỳ manh mối nào có thể giải thích cho cảnh tượng kinh hoàng này.

Cả nhóm cẩn trọng tiến bước, mỗi người một nhiệm vụ, nhưng đều hướng về một mục tiêu chung: tìm kiếm U Ảnh Chi Địa, nơi ẩn chứa cơ duyên và cũng đầy rẫy hiểm nguy. Bầu trời vẫn u ám, gió vẫn rít, và mùi mục rữa vẫn phảng phất trong không khí. Nhưng trong ánh mắt Lâm Phong, sự kiên định không hề suy suyển. Hắn biết, con đường này sẽ đầy chông gai, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật," hắn thầm nhủ, củng cố lại niềm tin vào chính mình, vào những người đang sát cánh bên hắn.

Sau hơn nửa ngày di chuyển, đi qua những cánh rừng khô héo và những dãy núi đá trơ trọi, một cảnh tượng còn thê lương hơn nữa hiện ra trước mắt họ: một phế tích cổ thành. Từng là một ngôi làng nhỏ, có lẽ là nơi sinh sống của những phàm nhân hoặc những tu sĩ cấp thấp, giờ đây nó chỉ còn là những đống đổ nát, gạch vụn và gỗ mục chất chồng lên nhau. Bức tường thành bằng đá sạm màu, bị nứt toác ở nhiều chỗ, một phần đã sụp đổ hoàn toàn, để lộ ra khung cảnh hoang tàn bên trong. Không một dấu hiệu sự sống nào, không tiếng chó sủa, không tiếng chim hót, chỉ có tiếng gió lùa qua những khe nứt, tạo nên những âm thanh ghê rợn, như tiếng ai oán từ cõi địa ngục. Mùi đất khô khốc và bụi bặm trộn lẫn với mùi tanh tưởi của cái chết, phảng phất trong không khí. Những con đường lát đá giờ chỉ còn là những mảnh vỡ vụn, cỏ dại mọc um tùm, nhưng cũng đã ngả màu úa vàng.

“Không còn ai... Thật thảm khốc,” Lam Yên cất giọng trầm đục, ánh mắt sắc bén của nàng quét qua từng tàn tích. Nàng đã từng chứng kiến nhiều trận chiến, nhiều cảnh sinh ly tử biệt, nhưng sự tàn phá hoàn toàn của một ngôi làng, không một dấu vết của người sống sót, vẫn khiến nàng cảm thấy đau lòng. Bản năng của một chiến binh cho nàng biết, đây không phải là một cuộc tấn công thông thường, mà là một thảm họa không thể kháng cự. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng lạnh lẽo, tàn bạo còn vương vấn trong không gian, như một lời nhắc nhở về sức mạnh đã gây ra cảnh tượng này.

Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, bước tới một vũng nước đọng nhỏ, nơi từng là một cái giếng làng. Nàng khẽ chạm tay vào mặt nước, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng khẽ nhắm lại, thần thức lan tỏa, cảm nhận tỉ mỉ từng dao động nhỏ nhất. “Linh khí ở đây... dường như đã bị rút cạn và thay thế bằng một thứ năng lượng hỗn tạp. Nó không phải là ma khí thuần túy, cũng không phải là linh khí. Nó giống như một sự hòa trộn cưỡng bức, một sự biến chất của Thiên Địa Nguyên Khí.” Nàng mở mắt, vẻ mặt đầy suy tư. “Thứ năng lượng này mang theo một chút hơi thở của sự mục nát, nhưng cũng có một sự sắc bén kỳ lạ, như lưỡi kiếm vô hình cắt đứt mọi sinh cơ.”

Hạ Vũ ngay lập tức tiến đến bên cạnh Tần Nguyệt, đôi mắt to tròn trong veo của nàng tập trung vào vũng nước. Nàng lấy ra một thiết bị nhỏ từ túi trữ vật, là một loại pháp khí dùng để đo lường và phân tích năng lượng. Chỉ sau vài nhịp thở, thiết bị đã phát ra những tiếng bíp bíp nhỏ, và một biểu đồ năng lượng phức tạp hiện lên trên màn hình pha lê. “Tần Nguyệt tỷ nói đúng. Loại năng lượng này rất đặc biệt. Nó có khả năng hấp thụ linh khí, nhưng đồng thời lại tỏa ra một loại dao động tần số rất thấp, gây nhiễu loạn mọi sự sống. Đây là một dạng phản phệ của Thiên Đạo khi nó bị suy yếu nghiêm trọng, hoặc là một loại công pháp cổ xưa có khả năng ‘hút cạn’ sự sống của một vùng đất.” Giọng Hạ Vũ vẫn nhỏ nhẹ, nhưng những lời nàng nói ra lại khiến mọi người rùng mình.

Lâm Phong nhìn quanh, đôi mắt đen láy sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ kiên định, xen lẫn một chút bi ai. “Không thể để một sinh linh nào còn mắc kẹt ở đây.” Hắn nói, giọng dứt khoát. Hắn biết, trong những thảm họa như thế này, đôi khi vẫn có những phép màu. “Tìm kiếm xem còn ai sống sót không!” Hắn ra lệnh, đồng thời phóng thần thức của mình ra xa nhất có thể, quét qua từng ngóc ngách, từng tàn tích, không bỏ sót bất kỳ một hơi thở yếu ớt nào. Hắn không muốn một ai phải chịu đựng số phận bi thảm này.

Các mỹ nhân không nói hai lời, lập tức tản ra. Tuyết Dao bay lên cao, thần thức bao phủ toàn bộ phế tích, đôi mắt phượng sắc lạnh của nàng dò xét từ trên xuống. Mộc Ly, với sự linh hoạt của mình, len lỏi qua các đống đổ nát, đôi mắt tinh nghịch giờ đây đầy vẻ nghiêm trọng. Lam Yên, với giác quan nhạy bén của một chiến binh, cẩn thận bước vào những khu vực nguy hiểm nhất, kiểm tra từng ngôi nhà sụp đổ, từng góc khuất. Tần Nguyệt và Hạ Vũ cùng nhau đi sâu vào trung tâm làng, nơi năng lượng hỗn loạn tập trung nhất, cố gắng tìm kiếm thêm manh mối. Thôn Thiên Thử, dù vẫn có chút sợ hãi, nhưng cũng lanh lợi chạy theo Mộc Ly, đôi khi lại chui vào một khe hở nhỏ, dùng khứu giác nhạy bén của mình để tìm kiếm.

Lâm Phong đi chậm rãi qua con đường chính, từng bước chân đều cẩn trọng, thần thức căng ra đến cực hạn. Hắn không chỉ tìm kiếm dấu hiệu sự sống, mà còn cố gắng phân tích loại năng lượng quỷ dị này. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một linh cảm mơ hồ rằng có điều gì đó không bình thường ở đây, không chỉ là sự tàn phá thuần túy. Hắn nhớ lại lời của Hạ Vũ về mối liên hệ giữa 'U Ảnh Chi Địa', Ma Tôn Huyết Ảnh và Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Phải chăng đây là một dấu vết của loại năng lượng cổ xưa, hay là một thí nghiệm tàn khốc nào đó của Ma Tôn? Hắn siết chặt nắm tay, sự quyết tâm trong lòng càng thêm mạnh mẽ. Hắn phải tìm ra sự thật, phải ngăn chặn những thảm họa như thế này tái diễn.

Khi thần thức của Lâm Phong quét đến một ngôi nhà đổ nát ở rìa làng, nơi một bức tường đã sập, mái nhà chỉ còn là những thanh gỗ xiêu vẹo, hắn bỗng cảm thấy một luồng sinh khí yếu ớt đến kinh ngạc. Nó mong manh như một ngọn nến trước gió, nhưng lại kiên cường tồn tại giữa sự mục rữa và cái chết. Hắn lập tức tiến đến, trái tim đập nhanh hơn một nhịp. Một tia hy vọng le lói trong lòng hắn, giữa biển cả tuyệt vọng này.

Tiếng gió rít qua những khe hở của ngôi nhà đổ nát, mang theo hơi lạnh và bụi bặm. Lâm Phong cẩn thận gạt đi những mảnh gỗ mục, những viên gạch vỡ vụn chắn lối. Bên trong, một cảnh tượng đau lòng đập vào mắt hắn. Giữa đống đổ nát ngổn ngang, dưới một tấm ván gỗ lớn đã bị gãy, có một thân ảnh nhỏ bé đang co ro. Đó là một cô bé, gầy gò đến đáng thương, quần áo rách rưới bám đầy bụi đất. Mái tóc đen nhánh của nàng xơ xác, dính bết vào khuôn mặt bầu bĩnh, trắng bệch vì sợ hãi và đói khát. Đôi mắt to tròn, đen láy, long lanh của nàng mở to, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, dường như đã mất đi tiêu cự. Nàng đang bám chặt lấy một mảnh đá nhỏ, màu đen tuyền, nhưng lại phát ra ánh sáng yếu ớt, lập lòe, như một ngôi sao nhỏ trong đêm tối. Mảnh đá đó tỏa ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ, vừa đủ để giữ cho cơ thể bé nhỏ của nàng không bị cái lạnh buốt xương xâm nhập hoàn toàn.

Lâm Phong cảm thấy trái tim mình như bị bóp nghẹt. Cảnh tượng này, giữa sự tàn phá và cái chết, lại có một sinh linh bé bỏng đang cố gắng bám víu vào sự sống, khiến hắn không khỏi xót xa. Hắn nhẹ nhàng quỳ xuống, dùng ánh mắt ấm áp nhất có thể, cố gắng xua đi sự sợ hãi trong đôi mắt nàng. “Tiểu cô nương... con có sao không?” Hắn cất giọng dịu dàng, trầm thấp, cố gắng không làm nàng hoảng sợ. Hắn đưa tay ra, nhưng không chạm vào nàng ngay, chờ đợi phản ứng.

Cô bé giật mình, đôi mắt to tròn run rẩy quay về phía hắn. Nàng không nói gì, chỉ khẽ rụt người lại, ôm chặt mảnh đá phát sáng vào lòng. Một tiếng thút thít yếu ớt thoát ra từ đôi môi khô khốc của nàng. “Lạnh... đau...” Nàng thì thầm, giọng nói non nớt, mong manh như sợi chỉ. Nàng cố gắng di chuyển, nhưng cơ thể dường như đã kiệt sức, chỉ có thể khẽ lay động.

Lâm Phong nhận ra nàng đã quá sợ hãi để có thể giao tiếp bình thường. Hắn từ từ gạt bỏ những mảnh vỡ còn lại, tạo ra một lối đi rộng hơn. Hắn cẩn thận tiếp cận nàng, đôi mắt không rời khỏi nàng một giây. Hắn quan sát mảnh đá trong tay nàng. Nó không phải là một loại linh thạch bình thường, mà dường như là một mảnh vụn của thứ gì đó cổ xưa, mang theo một luồng năng lượng quen thuộc, nhưng lại vô cùng lạ lẫm. Nó tựa như một phiên bản thu nhỏ của khối đá đen mà Hạ Vũ và Tần Nguyệt đã phân tích, nhưng lại có vẻ tinh khiết hơn, ít bị nhiễm ma khí hơn.

Khi hắn đến đủ gần, cô bé vẫn không dám ngẩng đầu lên, chỉ rúc sâu hơn vào trong đống đổ nát, toàn thân run rẩy không ngừng. Lâm Phong biết, hắn cần phải hành động thật nhanh và nhẹ nhàng. Hắn khẽ thở dài, rồi chậm rãi vươn tay ra, nhẹ nhàng đặt lên trán cô bé, truyền vào một luồng linh lực ấm áp, thanh khiết. Luồng linh lực đó không chỉ giúp nàng xua đi cái lạnh, mà còn trấn an tinh thần đang hoảng loạn của nàng. Đồng thời, hắn cũng kiểm tra mạch đập và thương tích của cô bé. Mạch đập rất yếu, nhưng kỳ lạ thay, bên trong cơ thể gầy gò của nàng lại có một luồng khí tức đặc biệt, tựa như được tôi luyện qua một thử thách khắc nghiệt nào đó.

Ngay lúc đó, Hạ Vũ và Tần Nguyệt đã nghe thấy tiếng Lâm Phong và cảm nhận được luồng linh lực của hắn. Hai nàng nhanh chóng xuất hiện bên cạnh, ánh mắt đầy lo lắng khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.

“Lâm Phong ca ca, cô bé này...” Hạ Vũ khẽ thốt lên, đôi mắt trong veo của nàng ánh lên vẻ thương cảm sâu sắc. Nàng lập tức lấy ra một viên đan dược dưỡng khí bổ huyết, khẽ đưa đến bên miệng cô bé. Tần Nguyệt cũng nhanh chóng quỳ xuống, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô bé, kiểm tra mạch đập của nàng một cách tỉ mỉ.

“Mạch đập rất yếu, nhưng căn cơ lại có chút đặc biệt... như thể được tôi luyện bởi năng lượng hỗn loạn,” Tần Nguyệt xác nhận lời Lâm Phong, giọng nói trầm ấm nhưng không giấu nổi sự ngạc nhiên. Nàng nhìn mảnh đá trong tay cô bé, ánh mắt đầy suy tư. “Thứ năng lượng từ mảnh đá này đang hòa vào cơ thể nàng, giúp nàng duy trì sự sống. Nhưng đồng thời, nó cũng đang dần thay đổi thể chất của nàng.”

Lâm Phong khẽ gật đầu, hắn cũng cảm nhận được điều đó. Hắn nhìn vào đôi mắt to tròn, đen láy của cô bé, giờ đã bớt đi chút sợ hãi, nhưng vẫn còn đó sự hoang mang và yếu ớt. “Con tên là gì?” Hắn hỏi, giọng vẫn nhẹ nhàng. Cô bé khẽ chớp mắt, dường như đang cố gắng nhớ lại. “Linh... Nhi...” Nàng thều thào, cái tên thoát ra từ khóe môi run rẩy.

Lâm Phong và các nàng cùng nhau chăm sóc cho Linh Nhi. Dưới sự hỗ trợ của đan dược từ Tần Nguyệt và linh lực ấm áp của Lâm Phong, sắc mặt Linh Nhi dần hồng hào trở lại, hơi thở cũng đều đặn hơn. Nàng vẫn còn yếu ớt, nhưng đã có thể ngồi dậy, tựa vào lòng Lâm Phong, đôi mắt to tròn ngây thơ vẫn không ngừng quan sát xung quanh. Thôn Thiên Thử, sau một hồi dò xét, giờ cũng đã nhảy lên vai Mộc Ly, kêu chiêm chiếp vài tiếng, ánh mắt tò mò nhìn Linh Nhi.

Tần Nguyệt, sau khi kiểm tra kỹ lưỡng hơn, khẽ nhíu mày. “Thể chất của nàng quả thực rất đặc biệt. Loại năng lượng hỗn tạp kia, thay vì hủy hoại, lại dường như đang được cơ thể nàng hấp thu một cách kỳ lạ, biến thành một phần của căn cơ nàng. Đây là một loại thể chất hiếm thấy, có lẽ là ‘Linh Thể Hỗn Nguyên’, có khả năng dung hợp và chuyển hóa các loại năng lượng khác nhau.” Nàng giải thích, giọng điệu xen lẫn sự kinh ngạc. “Nhưng để phát triển được, nàng cần một môi trường ổn định và sự dẫn dắt đúng đắn. Nếu không, rất có thể sẽ bị phản phệ, dẫn đến tẩu hỏa nhập ma.”

Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng thanh khiết nhưng tâm trí luôn tập trung vào phân tích, lại có một phát hiện khác. Nàng cúi xuống nhìn thẳng vào đôi mắt của Linh Nhi. “Cô bé này... đôi mắt của nàng dường như có thể cảm nhận được những dao động năng lượng mà chúng ta khó thấy được.” Nàng nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy khẳng định. “Khi ta phóng ra một luồng linh lực yếu ớt, đôi mắt nàng ngay lập tức phản ứng, như thể đang nhìn thấy chúng. Và cả mảnh đá kia nữa, nó không chỉ là nguồn năng lượng duy trì sự sống cho nàng, mà còn là một vật dẫn, khuếch đại khả năng cảm nhận của nàng.”

Ngay lúc đó, như để chứng minh cho lời Hạ Vũ, Linh Nhi bỗng khẽ rùng mình, đôi mắt to tròn bỗng chốc ngước lên, chỉ vào một đốm sáng mờ ảo trên không trung, nơi mà ngay cả Lâm Phong cũng phải tập trung cao độ mới có thể nhận ra đó là một luồng năng lượng âm nhỏ bé đang lơ lửng. “Nó... nó đau...” Nàng thì thầm, giọng nói non nớt nhưng lại chứa đựng một nỗi sợ hãi sâu sắc. Nàng rụt người lại, ôm chặt lấy Lâm Phong, như tìm kiếm sự che chở.

Lâm Phong khẽ vuốt mái tóc xơ xác của Linh Nhi, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Nàng không chỉ là một cô bé mồ côi đáng thương, mà còn là một bí ẩn, một cơ duyên. Thể chất đặc biệt của nàng, khả năng cảm nhận dị biến năng lượng, tất cả đều có thể trở thành chìa khóa quan trọng trong cuộc hành trình sắp tới của hắn. Hắn nhìn vào đôi mắt ngây thơ của nàng, rồi lại nhìn ra cảnh tượng hoang tàn xung quanh. Hắn biết, trong thế giới đầy biến động này, việc cưu mang một sinh linh yếu ớt như nàng sẽ là một gánh nặng, một trách nhiệm không nhỏ. Nhưng lòng trắc ẩn và nghĩa khí của hắn không cho phép hắn bỏ mặc. Hắn là Lâm Phong, người đã từng "Phàm Nhân Nghịch Thiên", "Tu Giả Nghịch Mệnh", không thể nào nhắm mắt làm ngơ trước một sinh mệnh bé bỏng đang cần sự giúp đỡ.

Hắn hít một hơi thật sâu, rồi mỉm cười nhẹ nhàng với Linh Nhi, nụ cười nửa miệng tinh quái thường ngày giờ đây lại mang theo một chút ấm áp và kiên định. “Được rồi, Linh Nhi. Từ nay, con sẽ đi cùng chúng ta.” Giọng hắn vang lên dứt khoát, mang theo một lời hứa hẹn vô hình. Hắn biết, điều này sẽ làm tăng thêm độ khó cho cuộc hành trình đến U Ảnh Chi Địa, nhưng hắn tin rằng, việc cứu giúp một sinh linh là điều đúng đắn, và đôi khi, những gánh nặng lại chính là động lực mạnh mẽ nhất.

Tuyết Dao khẽ vuốt tóc Linh Nhi, ánh mắt phượng dài sắc lạnh của nàng giờ đây ánh lên vẻ dịu dàng hiếm thấy. “Đừng sợ, sẽ có chúng ta ở đây.” Nàng nói, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng, như một lời trấn an. Mộc Ly cũng mỉm cười, đôi mắt to tròn long lanh đầy yêu thương nhìn Linh Nhi, rồi quay sang Lâm Phong gật đầu ủng hộ. Lam Yên tuy không nói gì, nhưng ánh mắt kiên nghị của nàng cũng mềm đi đôi chút khi nhìn thấy cô bé. Tần Nguyệt và Hạ Vũ cũng đều bày tỏ sự đồng tình.

Lâm Phong ôm chặt Linh Nhi vào lòng, cảm nhận hơi ấm bé nhỏ của nàng. Nàng bám víu lấy hắn, như một cây leo tìm được điểm tựa vững chắc. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía chân trời u ám, nơi U Ảnh Chi Địa đang chờ đợi. Sự xuất hiện của Linh Nhi không chỉ là một bất ngờ, mà còn là một lời nhắc nhở rằng 'Thiên Địa Biến Cố' đang diễn ra mạnh mẽ hơn bao giờ hết, và những hậu quả của nó sẽ còn khôn lường. Cô bé này, với thể chất đặc biệt và khả năng cảm nhận dị biến năng lượng, có thể sẽ trở thành một phần không thể thiếu trong việc giải mã những bí ẩn về Thiên Đạo Vết Nứt và Ma Tôn Huyết Ảnh. Hoặc chí ít, nàng sẽ là một tia sáng nhỏ bé, một hy vọng mong manh giữa thế giới đang dần chìm vào hỗn loạn này.

“Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!” Hắn thầm nhủ, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Hắn sẽ bảo vệ nàng, và cùng nàng đối mặt với mọi phong ba bão táp. Cuộc hành trình đến U Ảnh Chi Địa, với sự xuất hiện của Linh Nhi, giờ đây không chỉ là tìm kiếm cơ duyên cho bản thân, mà còn là gánh vác một phần trách nhiệm đối với sự sống, đối với tương lai của thế giới này. Linh Nhi, không biết từ lúc nào, đã thiếp đi trong vòng tay hắn, hơi thở đều đặn, khuôn mặt nhỏ bé bình yên đến lạ. Bình minh dần ló dạng, xua đi màn đêm u ám, nhưng những thử thách phía trước vẫn còn dài.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ