Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 295

Bản Đồ Cổ Tích: Mảnh Ghép Kỷ Nguyên Thần Ma

4010 từ
Mục tiêu: Tiếp tục hành trình của Lâm Phong và nhóm đến 'U Ảnh Chi Địa' trong bối cảnh các dị biến thiên địa đang gia tăng.,Khắc họa sự gắn kết và niềm tin giữa Lâm Phong và Linh Nhi, cho thấy trách nhiệm mới của chàng.,Linh Nhi vô tình tiết lộ một manh mối quan trọng (ký hiệu, bản đồ mơ hồ) từ mảnh vỡ cô bé đang giữ, chỉ dẫn đến một Bí Cảnh bị lãng quên.,Làm rõ mối liên hệ giữa Bí Cảnh được tiết lộ với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến và Thiên Đạo Vết Nứt, từ đó làm sâu sắc thêm bí ẩn về vận mệnh của Lâm Phong.,Thiết lập mục tiêu mới hoặc điều chỉnh mục tiêu hiện tại của nhóm, hướng đến việc khám phá Bí Cảnh mới này, chuẩn bị cho milestone Chương 300.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử
Mood: Bí ẩn, tò mò, quyết tâm, một chút lo lắng
Kết chương: [object Object]

Bình minh dần ló dạng, xua đi màn đêm u ám, nhưng những thử thách phía trước vẫn còn dài. Linh Nhi, không biết từ lúc nào, đã thiếp đi trong vòng tay Lâm Phong, hơi thở đều đặn, khuôn mặt nhỏ bé bình yên đến lạ. Hơi ấm từ cơ thể non nớt của nàng lan tỏa, sưởi ấm lồng ngực hắn, xua đi phần nào sự lạnh lẽo của đêm trường và những ưu tư chất chứa trong lòng. Hắn cúi đầu nhìn nàng, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ dịu dàng hiếm thấy. Phải, đây không chỉ là một gánh nặng, mà còn là một tia sáng, một hy vọng mong manh giữa thế giới đang dần chìm vào hỗn loạn này.

Khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, nhuộm vàng ngọn cây, cả đoàn người lại tiếp tục cuộc hành trình. Giới Hà Vô Biên, một con sông huyền thoại cắt ngang lục địa, nơi linh khí hỗn loạn và các dị biến thiên địa thường xuyên xuất hiện, đang chờ đợi họ ở phía trước. Càng tiến sâu vào khu vực này, không khí càng trở nên nặng nề, sương mù dày đặc bắt đầu bao phủ cảnh vật, khiến tầm nhìn bị hạn chế đáng kể. Gió thổi mạnh, rít gào qua những ghềnh đá lởm chởm, mang theo hơi nước lạnh lẽo và mùi tanh nồng của thủy quái, hòa quyện với mùi ẩm mốc của rêu phong, tạo nên một bầu không khí hùng vĩ nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy.

Lâm Phong vẫn ôm Linh Nhi trong lòng, nàng bé nhỏ nép mình vào ngực chàng, thỉnh thoảng lại khẽ cựa mình như cảm nhận được sự thay đổi của môi trường xung quanh. Đôi mắt to tròn của nàng, giờ đã không còn vẻ sợ hãi tột độ như khi bị bỏ lại một mình, mà thay vào đó là sự tò mò và tin tưởng tuyệt đối vào người ca ca đang che chở cho mình. Hắn khẽ vuốt mái tóc mềm mại của nàng, trấn an: “Đừng sợ, Linh Nhi, ta sẽ bảo vệ con.” Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong màn sương mờ ảo, như một lời hứa hẹn thiêng liêng. Bản thân hắn cũng cảm thấy một trách nhiệm nặng nề đang đè lên vai. Trách nhiệm không chỉ với bản thân, với con đường tu tiên của hắn, mà còn với sinh linh bé bỏng này.

Tuyết Dao và Lam Yên, với cảnh giới cao và giác quan nhạy bén, bước đi ở hai bên sườn đội hình, ánh mắt sắc bén quét qua từng tấc đất, từng gợn sóng trên mặt sông. Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, vẫn giữ vẻ lạnh lùng thường thấy, nhưng đôi mắt phượng dài của nàng lại thấp thoáng sự lo lắng. Nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy cảnh giác: “Linh khí ở đây càng lúc càng hỗn loạn, có vẻ như 'Thiên Địa Biến Cố' không chỉ giới hạn ở đất liền.” Mái tóc đen nhánh của nàng, được búi cao thanh thoát, khẽ bay trong gió, làm tăng thêm vẻ tiên khí.

Lam Yên gật đầu đồng tình. Nàng sở hữu vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đôi mắt sắc bén như chim ưng, giờ đây càng thêm phần kiên nghị. Nàng nắm chặt trường thương trong tay, sẵn sàng đối phó với mọi tình huống bất trắc. “Đúng vậy, ta cảm nhận được những luồng năng lượng va chạm hỗn loạn, như thể có vô số trận chiến đã diễn ra ở đây từ hàng ngàn năm trước, và dư âm của chúng vẫn còn vương vấn. Đây không phải là sự hỗn loạn thông thường, mà là một sự xáo trộn tận gốc rễ của Thiên Đạo.” Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, vang vọng qua tiếng gió rít.

Ở phía sau, Tần Nguyệt và Hạ Vũ lặng lẽ trao đổi. Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, mái tóc đen nhánh mượt mà được búi cao gọn gàng, ánh mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác. Nàng khẽ chau mày, nhìn vào một tấm bản đồ cổ mà Hạ Vũ đang cầm trên tay. “Các dấu vết năng lượng mà chúng ta cảm nhận được không khớp hoàn toàn với những ghi chép trong cổ tịch về Giới Hà Vô Biên. Có vẻ như tần suất và cường độ của dị biến đã tăng lên đáng kể trong những năm gần đây.” Giọng nàng trầm ấm, mang tính phân tích.

Hạ Vũ, với vẻ đẹp dịu dàng, thanh khiết như sương sớm, đôi mắt to tròn, trong veo, giờ đây ánh lên sự tập trung cao độ. Nàng gật đầu, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên những ký hiệu cổ xưa trên bản đồ. “Chính xác. Các luồng linh khí âm và dương đang xung đột mạnh mẽ, tạo ra những xoáy năng lượng bất ổn. Điều này chỉ càng khẳng định lời tiên đoán về 'Thiên Đạo Vết Nứt' và sự suy yếu của Thiên Đạo. U Ảnh Chi Địa có lẽ cũng là một trong những vùng bị ảnh hưởng nặng nề nhất bởi sự hỗn loạn này.” Giọng nàng nhỏ nhẹ, từ tốn nhưng đầy sức thuyết phục.

Mộc Ly, với vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch, mái tóc màu nâu hạt dẻ được tết bím gọn gàng, vẫn giữ vẻ lạc quan và vui tươi. Nàng đang cố gắng làm Linh Nhi vui vẻ, thỉnh thoảng lại vẫy tay chỉ vào những con cá lớn bơi lội dưới dòng sông. “Linh Nhi, nhìn kìa, có con cá to đang bơi kìa!” Nàng reo lên, giọng líu lo. Linh Nhi khẽ hé mắt, nhìn theo hướng tay Mộc Ly chỉ, rồi lại rúc sâu hơn vào lòng Lâm Phong, đôi môi nhỏ nhắn khẽ nhếch lên một nụ cười mờ nhạt. Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt, rúc vào túi áo của Mộc Ly, thỉnh thoảng lại thò cái mũi nhỏ xinh ra hít hà không khí, đôi mắt to tròn cảnh giác quét nhìn xung quanh, đôi lúc lại liếm nhẹ tay nàng, như một đứa trẻ đang làm nũng.

Lâm Phong nhìn các mỹ nhân của mình, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Dù đối mặt với bao hiểm nguy, họ vẫn luôn ở bên hắn, là hậu phương vững chắc nhất. Hắn biết, con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng với họ, hắn sẽ không bao giờ cô độc. Hắn khẽ siết chặt vòng tay ôm Linh Nhi, thầm nhủ: “Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật.” Hắn tin rằng, chỉ cần tâm kiên định, ý chí vững vàng, mọi khó khăn đều có thể vượt qua.

Họ tiếp tục di chuyển dọc theo Giới Hà Vô Biên cho đến khi màn sương bắt đầu tan dần, nhường chỗ cho ánh nắng chiều tà ấm áp.

***

Sau nhiều giờ di chuyển qua những vùng đất hoang vu và đầy rẫy dị biến, nhóm Lâm Phong quyết định tìm một khoảng rừng cổ thụ tương đối yên bình để nghỉ chân trước khi màn đêm buông xuống hoàn toàn. Rừng Cổ Mộc, với những thân cây cổ thụ cao vút, tán lá rậm rạp đan xen vào nhau tạo thành một mái vòm tự nhiên, mang đến một không gian tĩnh lặng và mát mẻ. Ánh nắng chiều dịu dàng xuyên qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lung linh trên nền đất ẩm ướt, phủ đầy rêu xanh. Tiếng chim hót líu lo, tiếng côn trùng rả rích, tiếng lá cây xào xạc trong gió và tiếng suối chảy róc rách gần đó tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên, hoàn toàn trái ngược với sự hỗn loạn của Giới Hà Vô Biên. Mùi đất ẩm, mùi lá cây mục, mùi gỗ và mùi nấm rừng thoang thoảng trong không khí, mang lại cảm giác thư thái và bình yên hiếm có.

Lâm Phong đặt Linh Nhi xuống cạnh một gốc cây cổ thụ lớn. Nàng bé nhỏ, với đôi mắt to tròn, đen láy, vẫn còn vương vấn chút mệt mỏi sau chuyến đi dài. Mộc Ly nhanh nhẹn tìm được vài loại quả dại chín mọng, rửa sạch bằng nước suối trong vắt và đưa cho Linh Nhi. Cô bé đón lấy, gương mặt bầu bĩnh nở một nụ cười ngây thơ, rồi cắn một miếng nhỏ. “Ngon quá, Mộc Ly tỷ tỷ!” Nàng nói, giọng trong trẻo, non nớt. Mộc Ly cười rạng rỡ, đôi mắt long lanh như hồ nước mùa thu, vuốt nhẹ mái tóc đen mượt của Linh Nhi. “Con thích là được. Ăn nhiều vào cho mau lớn nhé!”

Sau khi ăn uống xong xuôi, Linh Nhi ngồi tựa vào Lâm Phong, cảm nhận hơi ấm từ lồng ngực vững chãi của hắn. Đôi mắt nàng lim dim, nhưng dường như có một sức mạnh vô hình đang thôi thúc nàng. Một cách vô thức, nàng dùng ngón tay non nớt của mình vẽ lên lớp đất ẩm những ký hiệu cổ quái. Chúng không phải là những nét vẽ nguệch ngoạc của một đứa trẻ, mà là những đường nét phức tạp, uốn lượn, mang một vẻ thần bí và cổ xưa. Lâm Phong, đang nhắm mắt dưỡng thần, bỗng cảm nhận được một luồng năng lượng yếu ớt nhưng rất đặc biệt đang tỏa ra từ bên cạnh. Hắn khẽ mở mắt, nhìn xuống.

Mảnh vỡ kỳ lạ mà Linh Nhi vẫn luôn giữ chặt trong tay, một mảnh đá màu xám tro không có vẻ gì đặc biệt, bỗng nhiên phát ra ánh sáng yếu ớt, như cộng hưởng với những nét vẽ trên đất. Ánh sáng đó không chói lóa, mà chỉ là một quầng sáng mờ ảo, huyền ảo, bao quanh bàn tay nhỏ nhắn của Linh Nhi. Đúng lúc đó, Linh Nhi khẽ lẩm bẩm, giọng nói non nớt nhưng lại chứa đựng một sự xa xăm khó tả, như thể nàng đang kể lại một câu chuyện đã bị lãng quên từ hàng vạn năm về trước, một ký ức không thuộc về nàng.

“...kỷ nguyên thần ma... nơi giấc mơ huyễn mộng... huyết mạch... thức tỉnh...” Nàng thì thầm, từng lời rời rạc như những tiếng vọng từ quá khứ xa xôi. Đôi mắt to tròn của nàng dường như nhìn xuyên qua không gian và thời gian, vào một thế giới mà không ai trong số họ có thể nhìn thấy.

Mộc Ly, đang ngồi gần đó, giật mình ngạc nhiên. Nàng chỉ vào những ký hiệu trên đất, đôi mắt to tròn mở lớn: “Lâm Phong ca ca, Linh Nhi đang vẽ gì kìa? Trông giống như một... bản đồ?” Nàng quay sang nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn vào Linh Nhi, vẻ mặt đầy tò mò.

Tuyết Dao, đang ngồi thiền định cách đó không xa, cũng bị những lời thì thầm của Linh Nhi thu hút. Nàng mở mắt, ánh mắt phượng dài sắc lạnh tập trung vào mảnh vỡ trên tay Linh Nhi. “Mảnh vỡ đó... nó đang phản ứng với Linh Nhi.” Nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy suy tư, “Không chỉ là phản ứng năng lượng, mà còn như đang dẫn dắt, kích hoạt điều gì đó trong tiềm thức của cô bé.” Nàng cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, sâu thẳm, đang trỗi dậy từ mảnh vỡ và từ chính Linh Nhi.

Lâm Phong cảm thấy toàn thân chấn động. Hắn đã linh cảm rằng Linh Nhi không hề đơn giản, nhưng không ngờ cô bé lại có thể vô thức bộc lộ những điều phi thường đến vậy. Hắn nhẹ nhàng đặt tay lên trán Linh Nhi, một luồng linh lực ôn hòa chậm rãi thăm dò. Hắn không tìm thấy bất kỳ dấu hiệu nào của việc Linh Nhi bị điều khiển, những lời nàng thốt ra hoàn toàn là bản năng, như một giấc mơ đang dần hiện hữu.

Hạ Vũ, với khả năng suy luận sắc bén của mình, đã ngay lập tức phân tích những gì Linh Nhi đang làm. Nàng tiến lại gần, cúi xuống quan sát kỹ lưỡng những ký hiệu trên đất. “Những ký hiệu này... ta chưa từng thấy chúng trong bất kỳ cổ tịch nào của thế giới hiện tại. Nhưng chúng có một sự tương đồng kỳ lạ với những văn tự cổ đại được nhắc đến trong truyền thuyết về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, những văn tự được cho là đã biến mất cùng với các Thần và Ma tộc.” Giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng đầy khẳng định.

Tần Nguyệt cũng tiến đến, ánh mắt uyên bác của nàng quét qua những nét vẽ, rồi dừng lại ở mảnh vỡ trên tay Linh Nhi. Nàng nhắm mắt lại, đôi môi khẽ mấp máy, cảm nhận những dao động năng lượng cổ xưa. “Đây không chỉ là ký hiệu. Đây là một loại mật mã năng lượng, một dạng ký ức được khắc sâu vào huyết mạch, hoặc là một bản đồ ý niệm. Mảnh vỡ này... nó như một chiếc chìa khóa, đánh thức những ký ức hoặc dẫn lối đến một nơi nào đó.”

Cả nhóm đều im lặng lắng nghe, trái tim đập thình thịch. Sự ngây thơ của Linh Nhi, những ký hiệu cổ quái, và mảnh vỡ bí ẩn – tất cả đang dẫn họ đến một bí mật kinh thiên động địa. Lâm Phong nhìn Linh Nhi, nàng bé nhỏ đã chìm vào giấc ngủ, vẫn ôm chặt mảnh vỡ, gương mặt bình yên đến lạ. Hắn biết, hành trình của họ sẽ không còn đơn thuần là đến U Ảnh Chi Địa nữa.

***

Đêm khuya buông xuống, không gian trong rừng Cổ Mộc trở nên tĩnh mịch hơn bao giờ hết, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió xào xạc qua kẽ lá. Lâm Phong đã tạo ra một không gian riêng bằng kết giới, ngăn cách nhóm khỏi thế giới bên ngoài, vừa để bảo vệ Linh Nhi đang ngủ say, vừa để họ có thể tập trung thảo luận những phát hiện quan trọng.

Trong không gian nhỏ hẹp đó, ánh sáng từ vài viên dạ minh châu huyền ảo chiếu rọi, soi sáng một chiếc bàn đá được Lâm Phong biến hóa từ linh khí. Trên bàn là những nét vẽ của Linh Nhi được sao chép lại một cách cẩn thận, cùng với mảnh vỡ kỳ lạ mà cô bé vẫn ôm chặt như một báu vật. Các mỹ nhân vây quanh, vẻ mặt ai nấy đều nghiêm túc.

Hạ Vũ và Tần Nguyệt cúi mình nghiên cứu kỹ lưỡng những ký hiệu Linh Nhi đã vẽ và mảnh vỡ cổ xưa. Hạ Vũ, với vẻ mặt tập trung cao độ, đôi mắt to tròn, trong veo giờ đây ánh lên sự suy tư sâu sắc. Nàng cẩn thận so sánh chúng với những ghi chép trong các cổ tịch mà nàng đã đọc trong quá khứ, những cổ tịch mà ngay cả các trưởng lão lão luyện cũng khó lòng giải mã. Ngón tay thon dài của nàng lướt nhẹ trên những đường nét phức tạp, đôi môi khẽ mấp máy, thầm đọc những từ ngữ cổ xưa.

Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, nhắm mắt lại, tập trung cảm nhận năng lượng dao động mạnh mẽ và cổ xưa từ mảnh vỡ. Khí tức từ mảnh vỡ này không hề yếu ớt như ban đầu, mà như một dòng suối ngầm mạnh mẽ, ẩn chứa một sức mạnh đáng kinh ngạc. Mái tóc đen nhánh của nàng, được búi cao gọn gàng, khẽ lay động bởi luồng năng lượng vô hình.

Sau một lúc im lặng đầy căng thẳng, chỉ có tiếng gió xào xạc bên ngoài kết giới, ánh mắt của Hạ Vũ và Tần Nguyệt giao nhau. Trong đôi mắt của họ, lộ ra sự kinh ngạc và phấn khích không thể che giấu, như thể họ vừa chạm tay vào một bí mật kinh thiên động địa. Lâm Phong, nghiêm nghị lắng nghe, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên tia tinh quang, hắn biết, một điều gì đó trọng đại sắp được tiết lộ. Các mỹ nhân khác nín thở chờ đợi, không khí căng như dây đàn.

Hạ Vũ là người phá vỡ sự im lặng đầu tiên. Nàng ngẩng đầu lên, nhìn Lâm Phong, giọng nói trầm ấm và từ tốn nhưng mỗi từ đều mang sức nặng ngàn cân: “Những ký hiệu này... không phải là văn tự thông thường, Lâm Phong. Nó giống như một loại mật mã không gian cổ đại, được khắc họa bằng ý niệm, bằng huyết mạch. Chúng ta đã từng đọc về những văn tự như vậy trong các truyền thuyết về Thần Ma, nhưng chưa từng nghĩ chúng thực sự tồn tại. Và mảnh vỡ này... nó không chỉ là nguồn năng lượng duy trì sự sống cho Linh Nhi, mà còn là một phần của chìa khóa. Một chiếc chìa khóa dẫn lối.”

Tần Nguyệt khẽ mở mắt, ánh mắt phượng dài của nàng lóe lên vẻ uyên bác. “Ta cảm nhận được một luồng năng lượng cực kỳ cổ xưa từ nó, một khí tức đã bị phong ấn hàng vạn năm, kết nối với một nơi đã bị lãng quên từ rất lâu... một Bí Cảnh đã tồn tại từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Linh Nhi, với thể chất đặc biệt của nàng, đã vô thức giải phóng một phần năng lượng và ký ức từ mảnh vỡ này. Nơi mà những ký hiệu này chỉ dẫn đến, theo những gì ta cảm nhận được, chính là ‘Bí Cảnh Huyễn Mộng’.” Giọng nàng vang vọng, mang theo một sự chắc chắn không thể chối cãi.

Cả nhóm đều sững sờ. Bí Cảnh Huyễn Mộng. Cái tên đó dường như ẩn chứa vô số bí mật và cơ duyên.

Lâm Phong siết chặt tay, đôi mắt lóe lên tinh quang. Hắn đã nghe nói về những Bí Cảnh cổ xưa từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, những nơi ẩn chứa cơ duyên lớn nhưng cũng đầy rẫy hiểm nguy chết chóc. “Bí Cảnh Huyễn Mộng...” Hắn lặp lại, cảm nhận được một sự liên kết kỳ lạ với cái tên đó. “Vậy tức là, ‘U Ảnh Chi Địa’ mà Hạ Vũ đã phát hiện trước đó, chỉ là một điểm trung chuyển, hoặc một lớp vỏ bọc bên ngoài sao?” Hắn hỏi, ánh mắt đầy suy tư. Mục tiêu ban đầu của họ là U Ảnh Chi Địa, nhưng giờ đây, một cánh cửa hoàn toàn mới đã mở ra.

Hạ Vũ gật đầu khẳng định: “Rất có thể. Các cổ tịch thường nhắc đến việc các Bí Cảnh lớn sẽ có những ‘cửa ngõ’ hoặc ‘vỏ bọc’ bên ngoài để che giấu sự tồn tại của chúng. Bí Cảnh Huyễn Mộng này sâu hơn, cổ xưa hơn, và có lẽ mới là nơi cất giấu bí mật thực sự về thân thế của chàng, Lâm Phong, và cả nguồn gốc của Ma Tôn Huyết Ảnh.” Nàng dừng lại một chút, rồi tiếp tục: “Hơn nữa, ta cảm thấy một luồng ma khí cực kỳ tinh khiết và cổ xưa từ mảnh vỡ này, nó không giống ma khí của thế giới hiện tại. Nó có thể là một phần của ‘Nguồn Ma’ mà Ma Tôn Huyết Ảnh đang tìm kiếm, hoặc là một vật phẩm liên quan đến Thiên Đạo Vết Nứt.”

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, trong lòng dâng lên cảm giác vừa kích động vừa lo lắng. Bí mật về thân thế của hắn, về Ma Tôn Huyết Ảnh, về Thiên Đạo Vết Nứt, tất cả dường như đang hội tụ tại một điểm duy nhất: Bí Cảnh Huyễn Mộng. "Phàm Nhân Nghịch Thiên", "Tu Giả Nghịch Mệnh", hắn đã đi qua bao nhiêu thử thách, đối mặt với bao nhiêu hiểm nguy, nhưng chưa bao giờ hắn cảm thấy gần với sự thật như lúc này.

Lam Yên bước tới, nắm chặt trường thương trong tay, đôi mắt sắc bén toát lên vẻ chiến ý. “Nếu đó là nơi mà Ma Tôn Huyết Ảnh đang tìm kiếm, thì chúng ta càng phải đến đó trước. Không thể để hắn đạt được mục đích của mình.” Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, như một chiến binh sẵn sàng lao vào trận mạc.

Mộc Ly cũng không còn vẻ tinh nghịch thường ngày, gương mặt nhỏ nhắn của nàng lộ rõ sự nghiêm túc. “Vậy là chúng ta sẽ đi đến Bí Cảnh Huyễn Mộng? Nơi đó có nguy hiểm không?” Nàng hỏi, dù vẫn có chút lo lắng, nhưng đôi mắt long lanh lại ánh lên vẻ tò mò và quyết tâm.

Tuyết Dao khẽ vuốt mái tóc đen nhánh của mình, ánh mắt nhìn Lâm Phong đầy tin tưởng. “Dù có nguy hiểm đến đâu, chúng ta cũng sẽ cùng chàng vượt qua.” Nàng nói, giọng trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định.

Lâm Phong nhìn gương mặt của từng người, nhìn thấy sự tin tưởng, sự ủng hộ và cả sự lo lắng trong đôi mắt họ. Hắn biết, quyết định này không chỉ ảnh hưởng đến hắn, mà còn ảnh hưởng đến tất cả những người mà hắn yêu thương, những người đã cùng hắn vượt qua bao phong ba bão táp. Hắn là Lâm Phong, người mang trong mình "Huyễn Mặc Chi Đạo", người đã từng thề "Duy Ngã Độc Tôn". Hắn không thể lùi bước.

Hắn nhìn lại những ký hiệu trên bàn, rồi lại nhìn về phía Linh Nhi đang ngủ say. Cô bé này, với thể chất đặc biệt và khả năng cảm nhận dị biến năng lượng, đã vô tình mở ra một cánh cửa mới, một con đường mới. “Nếu vậy... chúng ta sẽ đến đó.” Giọng Lâm Phong vang lên dứt khoát, mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển được. “Bí Cảnh Huyễn Mộng. Linh Nhi, con đã cho chúng ta một manh mối vô giá!” Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười nửa miệng tinh quái thường ngày giờ đây lại mang theo một chút ấm áp và đầy quyết đoán.

Ánh mắt hắn hướng về phía màn đêm thăm thẳm, nơi những vì sao lấp lánh như đang thêu dệt nên một bản đồ vận mệnh. Hắn biết, điều này sẽ làm tăng thêm độ khó cho cuộc hành trình, nhưng hắn tin rằng, việc khám phá Bí Cảnh Huyễn Mộng này không chỉ là tìm kiếm cơ duyên cho bản thân, mà còn là gánh vác một phần trách nhiệm đối với sự sống, đối với tương lai của thế giới này. Mảnh vỡ kỳ lạ trên tay Linh Nhi, những ký hiệu cổ xưa, và cả chính sự xuất hiện của cô bé, tất cả đều là những mảnh ghép quan trọng trong bức tranh lớn về "Thiên Đạo Vết Nứt" và âm mưu của Ma Tôn Huyết Ảnh. Cuộc hành trình đến U Ảnh Chi Địa, giờ đây, đã trở thành một bước đệm, một cánh cửa dẫn đến một Bí Cảnh sâu thẳm hơn, nơi những bí ẩn của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến đang chờ đợi được hé lộ. Lâm Phong đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Hắn sẽ bảo vệ những người hắn yêu thương, và cùng họ, viết nên huyền thoại của riêng mình. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Đó là niềm tin, là sức mạnh, là con đường mà hắn đã lựa chọn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ