Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 296

Huyễn Mộng Chi Môn: Khai Phá Bí Cảnh

4607 từ
Mục tiêu: Xác định chính xác vị trí và phương thức tiến vào Bí Cảnh Huyễn Mộng dựa trên các manh mối thu thập được và sự hỗ trợ của Linh Nhi.,Làm sâu sắc thêm mối liên kết giữa Linh Nhi và các bí ẩn cổ xưa, khẳng định vai trò đặc biệt của cô bé.,Chuẩn bị kỹ lưỡng cho chuyến thám hiểm đầy nguy hiểm vào Bí Cảnh Huyễn Mộng, cả về tâm lý lẫn vật chất.,Tăng cường không khí bí ẩn và căng thẳng, dẫn dắt mạch truyện trực tiếp đến milestone Chương 300: Lâm Phong tiến vào Bí Cảnh Huyễn Mộng.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử
Mood: Bí ẩn, căng thẳng, phiêu lưu, quyết tâm
Kết chương: [object Object]

Ánh mắt Lâm Phong hướng về phía màn đêm thăm thẳm, nơi những vì sao lấp lánh như đang thêu dệt nên một bản đồ vận mệnh. Hắn biết, điều này sẽ làm tăng thêm độ khó cho cuộc hành trình, nhưng hắn tin rằng, việc khám phá Bí Cảnh Huyễn Mộng này không chỉ là tìm kiếm cơ duyên cho bản thân, mà còn là gánh vác một phần trách nhiệm đối với sự sống, đối với tương lai của thế giới này. Mảnh vỡ kỳ lạ trên tay Linh Nhi, những ký hiệu cổ xưa, và cả chính sự xuất hiện của cô bé, tất cả đều là những mảnh ghép quan trọng trong bức tranh lớn về "Thiên Đạo Vết Nứt" và âm mưu của Ma Tôn Huyết Ảnh. Cuộc hành trình đến U Ảnh Chi Địa, giờ đây, đã trở thành một bước đệm, một cánh cửa dẫn đến một Bí Cảnh sâu thẳm hơn, nơi những bí ẩn của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến đang chờ đợi được hé lộ. Lâm Phong đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. Hắn sẽ bảo vệ những người hắn yêu thương, và cùng họ, viết nên huyền thoại của riêng mình. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Đó là niềm tin, là sức mạnh, là con đường mà hắn đã lựa chọn.

***

Sáng sớm, trên đỉnh Linh Sơn Bích Lạc, sương mù giăng mắc như một tấm màn lụa trắng, bao phủ lấy những vách đá hùng vĩ và những rừng cây cổ thụ, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo tựa chốn bồng lai tiên cảnh. Trong một hang động nhỏ được cải tạo khéo léo thành động phủ, không khí thanh tịnh và mát mẻ thấm đẫm mùi thảo mộc và hương đất ẩm ướt sau một đêm mưa phùn. Tiếng suối chảy róc rách đâu đó vọng lại, hòa cùng tiếng chim hót líu lo và tiếng gió vuốt ve qua kẽ lá, tất cả tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng của thiên nhiên, khiến tâm hồn người phàm tục cũng cảm thấy an yên đến lạ. Linh khí ở đây dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, lấp lánh như những hạt bụi vàng trong không khí, bơi lượn xung quanh.

Trong động phủ, Lâm Phong cùng các mỹ nhân và Linh Nhi đang quây quần. Tâm điểm của sự chú ý là mảnh vỡ kỳ lạ mà Linh Nhi đã giữ, giờ đây nó nằm trên một tảng đá phẳng ở giữa hang, phát ra ánh sáng màu xanh ngọc mờ ảo, huyền bí. Những ký hiệu cổ xưa trên bề mặt mảnh vỡ vẫn ẩn hiện, dường như đang thì thầm những câu chuyện từ một kỷ nguyên đã bị lãng quên. Hạ Vũ và Tần Nguyệt đang cẩn trọng nghiên cứu chúng, vẻ mặt tập trung cao độ. Tần Nguyệt với vẻ đẹp thanh lịch, trí tuệ, mái tóc đen nhánh búi cao, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác, đang tỉ mỉ so sánh các phù văn trên mảnh vỡ với những hình vẽ mơ hồ mà Linh Nhi đã khắc họa trên đất. Còn Hạ Vũ, vẻ đẹp dịu dàng nhưng đôi mắt lại sáng quắc sự thông minh, đang dùng một chiếc kính lúp nhỏ làm từ tinh thể linh thạch, cẩn thận quan sát từng đường nét.

Lâm Phong đứng cạnh, trầm ngâm quan sát. Hắn cao ráo, dáng người cân đối, đôi mắt đen láy sâu thẳm, ánh lên vẻ thông minh sắc sảo nhưng cũng chất chứa sự lo lắng. "Những ký hiệu này quá cổ xưa, dường như không thuộc về bất kỳ văn minh nào ta từng biết," hắn khẽ nói, giọng trầm ấm, pha chút suy tư. Hắn đã đọc qua vô số điển tịch cổ kim, nhưng những đường nét này lại hoàn toàn xa lạ, mang một khí tức nguyên thủy, mạnh mẽ đến khó tin. Hắn chợt nghĩ, liệu đây có phải là ngôn ngữ của Thần Ma cổ đại, thứ đã thất truyền từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến? Nếu vậy, Linh Nhi, cô bé ngây thơ này, lại đang nắm giữ một bí mật động trời. Trách nhiệm bảo vệ cô bé, và cả khám phá bí mật này, đè nặng lên vai hắn.

Hạ Vũ không ngẩng đầu, tay vẫn không ngừng di chuyển theo các phù văn. "Chính xác, chúng mang một luồng khí tức khác lạ... như thể từ một kỷ nguyên đã bị lãng quên. Không giống với bất kỳ hệ thống phù văn hay trận pháp nào mà thư tịch cổ còn ghi lại. Nhưng điều kỳ lạ là Linh Nhi lại có vẻ rất quen thuộc với chúng." Nàng dừng lại, ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, đôi mắt trong veo đầy vẻ khó hiểu. Nàng cảm thấy một sự liên kết vô hình giữa Linh Nhi và mảnh vỡ, một liên kết vượt xa sự hiểu biết thông thường.

Linh Nhi, cô bé với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, đôi mắt to tròn đen láy, đang nép mình vào lòng Tần Nguyệt. Bỗng nhiên, đôi mắt cô bé hơi mất tiêu cự, như thể đang nhìn thấy thứ gì đó vô hình trong không khí, ngón tay nhỏ nhắn run run chỉ vào một điểm trên bản đồ mơ hồ mà cô bé đã vẽ, một hình ảnh lặp lại từ những phù văn trên mảnh vỡ. "Ở đây... lạnh... có tiếng gọi..." cô bé thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo một sự ớn lạnh kỳ lạ, khiến không khí trong hang động bỗng trở nên căng thẳng. Mái tóc đen mượt của cô bé khẽ lay động, như thể cảm nhận được luồng khí tức cổ xưa đang trỗi dậy. Thôn Thiên Thử, đang nằm cuộn tròn trên vai Lâm Phong, khẽ rít lên một tiếng chiêm chiếp nhỏ, đôi mắt hạt tiêu lóe lên vẻ cảnh giác.

Tần Nguyệt khẽ vuốt mái tóc mềm mại của Linh Nhi, động tác dịu dàng và đầy quan tâm. "Linh Nhi, con có thể cảm nhận được gì khác nữa không?" nàng hỏi, giọng trầm ấm, cố gắng trấn an cô bé nhưng vẫn không quên khai thác thêm thông tin. Nàng biết, những gì Linh Nhi cảm nhận được không phải là ảo giác, mà là một loại trực giác đặc biệt, một năng lực tiềm ẩn.

Lâm Phong tiến lại gần hơn, ánh mắt dán chặt vào Linh Nhi. Hắn biết Linh Nhi có thể cảm nhận dị biến năng lượng, nhưng khả năng này dường như còn sâu sắc hơn hắn tưởng. Cô bé không chỉ cảm nhận được năng lượng, mà còn có thể liên kết với những ký ức, những dấu ấn cổ xưa được lưu giữ trong mảnh vỡ. Đây là một khả năng vô cùng quý giá, nhưng cũng tiềm ẩn nguy hiểm, bởi vì mỗi lần Linh Nhi sử dụng nó, cô bé dường như phải chịu đựng một gánh nặng vô hình.

Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần, đôi mắt phượng dài sắc lạnh, giờ đây lại ánh lên sự lo lắng khôn nguôi khi nhìn Linh Nhi. Nàng lặng lẽ bước đến gần Lâm Phong, nhẹ nhàng đặt tay lên cánh tay hắn, một cử chỉ không lời nhưng đầy tin tưởng và ủng hộ. Nàng hiểu gánh nặng mà Lâm Phong đang mang, và nàng luôn ở bên cạnh hắn, cùng chia sẻ.

Mộc Ly, hoạt bát tinh nghịch thường ngày, giờ đây cũng trở nên nghiêm túc hơn. Nàng nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào mảnh vỡ, rồi lại nhìn Linh Nhi. "Những tiếng gọi đó... có phải là từ Bí Cảnh Huyễn Mộng không? Chúng có đáng sợ không, Linh Nhi?" nàng hỏi, giọng líu lo nhưng chứa đựng sự tò mò và một chút sợ hãi. Nàng cảm thấy một luồng khí tức lạnh lẽo, xa lạ tỏa ra từ mảnh vỡ, khiến những cành cây nhỏ cài trên mái tóc nâu hạt dẻ của nàng khẽ run rẩy.

Lam Yên, mạnh mẽ và phóng khoáng, tay đã vô thức nắm chặt trường thương bên mình. Khuôn mặt góc cạnh, đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng không ngừng quét qua xung quanh, cảnh giác với bất kỳ sự thay đổi nào trong linh khí. Nàng là bức tường vững chắc, luôn sẵn sàng bảo vệ mọi người. Nàng không nói nhiều, nhưng sự hiện diện của nàng là một lời khẳng định về sự an toàn. "Dù là gì đi nữa, chúng ta cũng phải chuẩn bị sẵn sàng," nàng khẽ nói, giọng dứt khoát.

Tần Nguyệt tiếp tục kiên nhẫn. "Linh Nhi, những tiếng gọi đó nói gì? Con có thấy hình ảnh gì không?"

Linh Nhi khẽ lắc đầu, đôi môi nhỏ nhắn mấp máy. "Không... rõ... chỉ là... một cánh cửa... rất to... màu đen... và có... những ngôi sao... lấp lánh bên trong..." Cô bé nói đứt quãng, dường như đang cố gắng diễn tả một thứ vượt quá khả năng ngôn ngữ của mình. Cô bé chỉ vào một vị trí trống trên bản đồ mơ hồ, nơi Hạ Vũ đã phác họa một vùng linh khí dao động mạnh mẽ.

Hạ Vũ chợt bừng tỉnh, đôi mắt nàng sáng rực lên. "Một cánh cửa! Các ký hiệu này không chỉ là bản đồ định vị địa lý, mà là một loại tần số linh khí, một 'chìa khóa' để kích hoạt một lối vào ẩn giấu! Linh Nhi, con đang cảm nhận được dao động linh khí của chính cánh cổng không gian!" Nàng chỉ vào những đường nét uốn lượn trên mảnh vỡ, rồi lại chỉ vào vị trí Linh Nhi vừa nói. "Đây là một dạng 'tọa độ linh khí', không phải là tọa độ không gian thông thường. Nó yêu cầu một sự cộng hưởng năng lượng để hiển lộ!" Nàng giải thích một cách say mê, quên đi cả sự mệt mỏi. Nàng đã tìm thấy một manh mối quan trọng, một đột phá trong việc giải mã.

Lâm Phong gật đầu, hiểu ra. Điều này giải thích tại sao Ma Tôn Huyết Ảnh dù có bản đồ cũng khó lòng tìm được Bí Cảnh nếu không có yếu tố "cộng hưởng năng lượng" này. Và Linh Nhi, với thể chất đặc biệt, chính là "chìa khóa" sống. Hắn cảm thấy một luồng áp lực lớn hơn nữa, nhưng cũng là một tia hy vọng. Bí mật về thân thế hắn, về Kỷ Nguyên Thần Ma, có lẽ đang ở rất gần. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng xoa đầu Linh Nhi, mái tóc mềm mại lướt qua ngón tay hắn. "Linh Nhi con đã làm rất tốt, con đã cho chúng ta một manh mối vô giá," hắn nói, giọng điệu ấm áp, chứa đựng sự biết ơn và tình yêu thương. Hắn thề rằng sẽ bảo vệ cô bé bằng mọi giá, không để bất kỳ ai lợi dụng sự đặc biệt của cô bé. Hắn là một phàm nhân nghịch thiên, nhưng cũng là một người có trái tim, một người gánh vác trách nhiệm. "Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình," hắn thầm nhủ. Đây chính là con đường hắn phải đi.

***

Khi mặt trời lên cao, những tia nắng dịu nhẹ xuyên qua màn sương mỏng còn sót lại trên Linh Sơn Bích Lạc, chiếu rọi xuống những đỉnh núi xanh biếc. Tuy nhiên, bầu không khí trong lành buổi sớm đã dần thay đổi, nhường chỗ cho một sự căng thẳng vô hình. Nhóm của Lâm Phong đã di chuyển đến một rìa núi, nơi linh khí trong không khí bắt đầu dao động mạnh mẽ một cách bất thường. Gió nhẹ thổi qua, mang theo một mùi không khí khô bất thường, xen lẫn mùi kim loại lạ lẫm, như thể có một nguồn năng lượng cổ xưa nào đó đang dần thức tỉnh.

Linh Nhi, từ khi di chuyển khỏi hang động, đã trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Cô bé nép chặt vào lòng Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh thường ngày giờ đây nheo lại, khuôn mặt bầu bĩnh nhăn nhó vì khó chịu. Cô bé liên tục chỉ tay về phía một vách đá dường như bình thường, cao lớn và sừng sững, không có bất kỳ dấu hiệu đặc biệt nào. Nhưng trong mắt Linh Nhi, và có lẽ trong cảm nhận của cô bé, nó không hề bình thường. Cô bé co rúm lại, như thể đang cảm nhận được một thứ gì đó đáng sợ, một áp lực vô hình đè nặng lên cơ thể nhỏ bé của mình. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng không yên, nó liên tục cào nhẹ vào áo hắn, đôi mắt hạt tiêu đảo qua đảo lại, tỏ vẻ bồn chồn.

Hạ Vũ, trán lấm tấm mồ hôi vì căng thẳng và sự tập trung cao độ, dùng một pháp khí dò tìm tinh xảo, hình dạng như một la bàn cổ, liên tục điều chỉnh các kim chỉ. "Đúng rồi! Các ký hiệu này không phải là chỉ dẫn địa lý thông thường, mà là một loại tần số linh khí... Linh Nhi đang giúp chúng ta tìm thấy 'tâm điểm' của tần số đó!" Nàng reo lên, giọng nói nhỏ nhẹ thường ngày giờ đây pha chút hưng phấn. Nàng chỉ vào vách đá, nơi pháp khí của nàng đang rung lên bần bật, các kim chỉ quay tít như điên dại. Năng lượng dao động mạnh đến mức không khí xung quanh vách đá bắt đầu hơi vặn vẹo, tạo ra ảo ảnh quang học mờ ảo.

Lâm Phong ôm chặt Linh Nhi vào lòng, nhẹ nhàng vuốt lưng cô bé. Hắn cảm nhận được sự run rẩy từ cơ thể nhỏ bé ấy. "Linh Nhi, con thấy gì? Có cảm giác gì không?" hắn hỏi, giọng nói đầy sự quan tâm và lo lắng. Hắn biết Linh Nhi đang phải chịu đựng một gánh nặng lớn, nhưng cô bé chính là chìa khóa để họ tiến vào Bí Cảnh. Sự giằng xé trong lòng hắn rất lớn, giữa việc bảo vệ cô bé và việc sử dụng khả năng đặc biệt của cô bé. Tuy nhiên, hắn tin rằng, nếu Ma Tôn Huyết Ảnh cũng đang tìm kiếm Bí Cảnh này, thì việc đi trước hắn là điều bắt buộc, và Linh Nhi, cô bé sẽ không vô ích.

Linh Nhi lắc đầu nguầy nguậy, khuôn mặt nhăn lại vì sự khó chịu ngày càng tăng. "Sợ... ồn ào... có... cái cửa... rất lớn..." cô bé nói đứt quãng, ngón tay nhỏ bé vẫn kiên định chỉ vào vách đá. Đôi mắt cô bé bỗng lóe lên một tia sáng kỳ lạ, không còn vẻ ngây thơ thường ngày, mà thay vào đó là một sự thấu thị, như thể cô bé đang nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc bên ngoài của vách đá, thấy được bản chất thật sự của nó. "Nó đang... mở ra..."

Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đã rút trường thương trong tay, đầu thương sáng lóa dưới ánh nắng. Đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng quét qua vách đá và xung quanh, đánh giá mọi mối đe dọa tiềm tàng. "Có vẻ chúng ta đã đến gần rồi. Mọi người cẩn thận!" giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, vang vọng trong không gian. Nàng đã sẵn sàng cho bất kỳ cuộc đối đầu nào. Khuôn mặt góc cạnh của nàng ánh lên vẻ kiên nghị.

Tuyết Dao đứng cạnh Lâm Phong, vẻ đẹp thoát tục của nàng không chút tì vết. Ánh mắt nàng nhìn Lâm Phong đầy tin tưởng, nhưng cũng chứa đựng một nỗi lo lắng thầm kín. Nàng khẽ nắm lấy tay Lâm Phong, một sự động viên không lời. "Mọi thứ dường như đang thức tỉnh," nàng khẽ nói, giọng trong trẻo, nhẹ nhàng. Nàng cảm nhận được luồng năng lượng khổng lồ đang ẩn giấu, một luồng khí tức cổ xưa và mạnh mẽ, không thua kém gì những di tích Thiên Đạo mà họ từng chứng kiến.

Mộc Ly, nhỏ nhắn và nhanh nhẹn, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào vách đá, đầy vẻ tò mò và một chút sợ hãi. "Nó có thực sự là một cánh cửa không? Trông nó giống hệt một vách đá mà..." Nàng nói, giọng líu lo, nhưng ngay lập tức bị năng lượng dao động mạnh mẽ hơn át đi. Nàng cảm thấy da thịt mình tê dại, như thể có hàng ngàn mũi kim nhỏ đang châm chích.

Tần Nguyệt, điềm tĩnh và chu đáo, lấy ra một viên đan dược an thần, nhẹ nhàng đưa cho Linh Nhi. "Con đừng sợ, Linh Nhi. Có Lâm Phong ca ca ở đây, không ai có thể làm hại con được." Nàng nói, giọng trầm ấm, vuốt ve mái tóc cô bé. Nàng cũng cảm thấy luồng áp lực từ linh khí, nó mạnh đến mức khiến các trận pháp phòng ngự nhỏ trên pháp bào của nàng cũng khẽ rung động. "Hạ Vũ, nàng có chắc chắn về sự ổn định của nó không?" nàng hỏi, nhìn Hạ Vũ.

Hạ Vũ gật đầu, lau đi những giọt mồ hôi trên trán. "Theo các chỉ số, đây chính là 'tâm điểm' và năng lượng đang hội tụ. Có vẻ như nó chỉ cần một lực đẩy cuối cùng để hiển lộ hoàn toàn. Tuy nhiên, luồng năng lượng này quá cổ xưa và mạnh mẽ, không thể lơ là bất cứ lúc nào." Nàng nói, giọng nghiêm túc. Nàng đã chuẩn bị một vài pháp khí nhỏ để thăm dò, nhưng ngay cả những pháp khí đó cũng rung lên bần bật, có nguy cơ tan vỡ nếu tiếp cận quá gần.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, đôi mắt đen láy ánh lên vẻ quyết đoán. Hắn biết, khoảnh khắc này đã đến. "Hạ Vũ, chuẩn bị 'Bách Linh Phá Giới Trận'. Chúng ta sẽ dùng nó để kích hoạt hoàn toàn cánh cổng." Hắn ra lệnh. Hắn không thể chờ đợi thêm nữa. Ma Tôn Huyết Ảnh có thể đang ở đâu đó, cũng tìm kiếm cánh cổng này. Hắn phải đi trước một bước. "Lam Yên, bảo vệ phía trước. Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Mộc Ly, che chắn cho Linh Nhi và Hạ Vũ. Thôn Thiên Thử, cảnh giới xung quanh."

Thôn Thiên Thử, như hiểu được mệnh lệnh, nhảy xuống khỏi vai Lâm Phong, thân hình nhỏ bé thoắt ẩn thoắt hiện trong không khí, biến mất vào những bụi cây xung quanh, bắt đầu công việc cảnh giới của mình. Lâm Phong nhìn vào vách đá tưởng chừng bình thường, nhưng giờ đây, trong mắt hắn, nó là một bức màn che giấu cả một thế giới. Một thế giới của Kỷ Nguyên Thần Ma, của những bí ẩn về Thiên Đạo Vết Nứt, và cả về thân thế của hắn. "Phàm Nhân Nghịch Thiên", hắn đã không ngừng chiến đấu để vươn lên. Giờ đây, hắn sẽ nghịch mệnh một lần nữa, mở ra cánh cửa của số phận.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời trên Linh Sơn Bích Lạc. Gió mạnh hơn, thổi lồng lộng qua các vách đá, mang theo tiếng rít lạnh lẽo, như tiếng thở dài của một sinh vật khổng lồ đang thức giấc. Năng lượng dao động từ vách đá đã trở nên cực kỳ dữ dội, không khí xung quanh nó xoáy thành một luồng lốc xoáy vô hình, khiến cả những tán lá cổ thụ cũng phải oằn mình, rung chuyển dữ dội. Mùi kim loại lạ lẫm và khô khốc giờ đây càng trở nên nồng nặc, xen lẫn một mùi hương đất đá cổ xưa, như thể một phần của trái đất đã bị xé toạc, để lộ ra những gì đã được chôn vùi qua hàng vạn năm.

Trước vách đá tưởng chừng bình thường ấy, giờ đây một 'Cổng Không Gian' cổ xưa đang dần hiện ra một cách ngoạn mục. Không còn là những dao động linh khí mờ ảo, mà là một xoáy nước ánh sáng khổng lồ, đường kính hơn ba trượng, phát ra ánh sáng xanh lam và tím mờ ảo, huyền bí. Vô số phù văn cổ xưa, những ký hiệu mà Hạ Vũ đã cố gắng giải mã, giờ đây hiện rõ mồn một trên rìa cánh cổng, chúng lấp lánh và uốn lượn như những con rắn sống động, tạo thành một vòng tròn luân chuyển không ngừng. Năng lượng từ cánh cổng tuôn trào như thác lũ, tạo thành một áp lực vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ, khiến những tảng đá xung quanh cũng phải nứt toác, và ngay cả những người tu luyện như Lâm Phong và các mỹ nhân cũng cảm thấy một sự đè nén lớn. Đây là một cánh cửa dẫn đến một thế giới khác, một thế giới mà chỉ có những linh hồn dũng cảm nhất mới dám đặt chân vào.

Lâm Phong đứng trước cánh cổng, thân hình cao ráo, vững chãi như một ngọn núi. Đôi mắt đen láy của hắn phản chiếu ánh sáng từ cánh cổng, sâu thẳm và đầy quyết tâm. Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận luồng khí tức cổ xưa và hùng vĩ đang ập vào, như một lời chào hỏi từ quá khứ. "Bí Cảnh Huyễn Mộng... Cuối cùng cũng tìm thấy ngươi," hắn khẽ nói, giọng trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không gì lay chuyển được. Hắn đã trải qua bao nhiêu phong ba bão táp, từ một phàm nhân bị coi thường, từng bước tu luyện nghịch thiên cải mệnh, đến nay đã đứng trước một cánh cửa có thể hé lộ toàn bộ bí mật về thân thế và vận mệnh của hắn. Hắn nhớ lại những lời thề "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn," và giờ đây, hắn phải chứng minh điều đó.

Tuyết Dao khẽ nắm chặt tay Lâm Phong, bàn tay nàng lạnh như ngọc nhưng đầy sức mạnh. Vẻ đẹp thoát tục của nàng giờ đây lại mang một chút nét u buồn, lo lắng. "Hãy cẩn thận, Phong. Mọi thứ bên trong đều là ẩn số," nàng nói, giọng trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. Nàng biết Lâm Phong mạnh mẽ, nhưng sự bí ẩn của cánh cổng này vượt xa mọi thứ họ từng đối mặt. "Thiên Đạo Vô Tình," nàng thầm nghĩ, và con đường của Lâm Phong luôn đầy chông gai.

Mộc Ly, đôi mắt to tròn long lanh, dù vẫn còn chút sợ hãi trước áp lực năng lượng, nhưng sự tò mò và tinh thần phiêu lưu lại chiếm ưu thế. Nàng kéo nhẹ tay áo Lâm Phong, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên, đôi môi chúm chím. "Sẽ có nhiều thứ thú vị bên trong phải không, Lâm Phong?" nàng hỏi, giọng líu lo, cố gắng xua tan không khí căng thẳng. Mái tóc nâu hạt dẻ của nàng bay nhẹ trong gió mạnh, những cành cây nhỏ cài trên tóc cũng lắc lư theo. Nàng đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi cuộc phiêu lưu, dù là trong rừng rậm hay trong một Bí Cảnh cổ xưa.

Lam Yên đứng bên cạnh, tay nắm chặt trường thương, dáng người cao ráo, săn chắc, toát lên khí chất của một chiến binh. Ánh mắt nàng sắc bén quét qua cánh cổng, rồi lại nhìn về phía mọi người, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ mối đe dọa nào. "Kẻ nào dám cản đường, ta sẽ cho chúng biết tay!" nàng dứt khoát tuyên bố, giọng mạnh mẽ, đầy khí phách. Nàng là bức tường vững chắc, là lá chắn kiên cố cho cả đội.

Tần Nguyệt, điềm tĩnh và chu đáo, vuốt ve mái tóc của Linh Nhi, cô bé đang nép chặt vào lòng Lâm Phong. Đôi mắt Linh Nhi to tròn, nhìn chằm chằm vào cánh cổng, không còn vẻ sợ hãi mà thay vào đó là một sự tò mò ngây thơ và một chút thấu hiểu kỳ lạ. "Linh Nhi, con ở bên cạnh ca ca, đừng sợ hãi," Tần Nguyệt khẽ nói, rồi quay sang Lâm Phong. "Chàng hãy cẩn thận. Dù có chuyện gì, chúng ta cũng sẽ cùng chàng đối mặt." Lời nói của nàng như một liều thuốc an thần, củng cố thêm niềm tin cho Lâm Phong.

Hạ Vũ, sau khi kiểm tra lại các chỉ số và sự ổn định của 'Cổng Không Gian' bằng một pháp khí phức tạp, gật đầu khẳng định. "Cánh cổng đã ổn định tạm thời. Tuy nhiên, luồng năng lượng bên trong nó vẫn rất dữ dội. Mọi người hãy giữ vững phòng ngự và sẵn sàng cho bất kỳ tình huống bất ngờ nào." Nàng nói, giọng nghiêm túc, khuôn mặt dịu dàng giờ đây đầy vẻ chuyên nghiệp.

Lâm Phong quay sang nhìn từng người, ánh mắt hắn lướt qua Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, và cuối cùng dừng lại ở Linh Nhi đang nép vào lòng hắn. Hắn nhìn thấy sự tin tưởng, sự ủng hộ, tình yêu và cả sự dũng cảm trong đôi mắt họ. Hắn không đơn độc. "Chúng ta đi!" Giọng hắn vang lên dứt khoát, mang theo một sự kiên định không gì lay chuyển được. Hắn nắm chặt tay Linh Nhi, rồi cùng nhau, từng bước một, tiến về phía xoáy nước ánh sáng rực rỡ, bước vào 'Cổng Không Gian' cổ xưa.

Cảm giác khi xuyên qua cánh cổng thật kỳ lạ. Một luồng lực kéo mạnh mẽ, như thể cơ thể bị kéo dài ra thành vô số sợi tơ, rồi lại nén chặt lại trong một khoảnh khắc. Một ánh sáng trắng chói lòa bao trùm lấy tất cả, khiến mọi giác quan đều trở nên mơ hồ. Tiếng gió gào thét, tiếng năng lượng va đập, tất cả biến mất, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đáng sợ, như thể họ vừa bước vào một không gian hoàn toàn khác, tách biệt khỏi thế giới bên ngoài.

Chỉ trong một cái chớp mắt, mọi thứ lại trở về bình thường. Ánh sáng chói lòa dịu xuống, nhưng thay vì không gian quen thuộc của Linh Sơn Bích Lạc, họ thấy mình đang đứng trên một vùng đất xa lạ, bao la và hùng vĩ. Phía sau họ, 'Cổng Không Gian' vẫn còn lấp lánh, nhưng đã bắt đầu thu nhỏ lại, từ từ khép kín, để lại một vết nứt mờ ảo trong không gian, như một lời hứa hẹn rằng họ đã thực sự bước vào một thế giới khác. Bí Cảnh Huyễn Mộng, cánh cửa đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, đã mở ra. Lâm Phong ôm chặt Linh Nhi, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, nơi những bí ẩn cổ xưa đang chờ đợi được hé lộ. "Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên," hắn thầm nhủ, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách sắp tới.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ