Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 297

Kết Giới Huyết Ảnh: Thử Thách Đoàn Kết

4371 từ
Mục tiêu: Đưa Lâm Phong và các mỹ nhân đối mặt với một kết giới cổ xưa do Ma Tôn Huyết Ảnh tạo ra, ngay trước Bí Cảnh Huyễn Mộng.,Khắc họa sự phối hợp ăn ý, tinh thần đoàn kết và sức mạnh tổng hợp của nhóm Lâm Phong trong việc vượt qua thử thách.,Làm nổi bật sự tinh xảo và độc ác của Ma Tôn Huyết Ảnh thông qua thiết kế kết giới.,Tăng cường không khí căng thẳng và bí ẩn trước khi chính thức tiến vào Bí Cảnh Huyễn Mộng, chuẩn bị cho milestone Chương 300.,Làm sâu sắc thêm mối liên hệ giữa Linh Nhi và các bí mật cổ xưa của Bí Cảnh, dù chỉ là gián tiếp.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử, Ma Tôn Huyết Ảnh
Mood: Tense, adventurous, determined, slightly mysterious
Kết chương: [object Object]

Cảm giác khi xuyên qua cánh cổng thật kỳ lạ. Một luồng lực kéo mạnh mẽ, như thể cơ thể bị kéo dài ra thành vô số sợi tơ, rồi lại nén chặt lại trong một khoảnh khắc. Một ánh sáng trắng chói lòa bao trùm lấy tất cả, khiến mọi giác quan đều trở nên mơ hồ. Tiếng gió gào thét, tiếng năng lượng va đập, tất cả biến mất, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng đáng sợ, như thể họ vừa bước vào một không gian hoàn toàn khác, tách biệt khỏi thế giới bên ngoài.

Chỉ trong một cái chớp mắt, mọi thứ lại trở về bình thường. Ánh sáng chói lòa dịu xuống, nhưng thay vì không gian quen thuộc của Linh Sơn Bích Lạc, họ thấy mình đang đứng trên một vùng đất xa lạ, bao la và hùng vĩ. Phía sau họ, 'Cổng Không Gian' vẫn còn lấp lánh, nhưng đã bắt đầu thu nhỏ lại, từ từ khép kín, để lại một vết nứt mờ ảo trong không gian, như một lời hứa hẹn rằng họ đã thực sự bước vào một thế giới khác. Bí Cảnh Huyễn Mộng, cánh cửa đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, đã mở ra. Lâm Phong ôm chặt Linh Nhi, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, nơi những bí ẩn cổ xưa đang chờ đợi được hé lộ. "Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên," hắn thầm nhủ, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách sắp tới.

Tuy nhiên, cảm giác hân hoan vừa dâng lên trong lòng mọi người đã nhanh chóng bị thay thế bằng một sự bất an sâu sắc. Không phải những cảnh vật kỳ ảo hay linh khí nồng đậm của Bí Cảnh Huyễn Mộng hiện ra trước mắt, mà là một bức tường vô hình, khổng lồ, chắn ngang lối đi của họ. Nơi họ đang đứng là một vòng tròn đá cổ kính, đường kính chừng trăm trượng, được khắc dày đặc những phù văn kỳ lạ, cổ xưa đến mức không thể nhận ra niên đại. Những phù văn này không phát ra linh quang chói lọi mà chỉ tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt, u tối, như thể chúng đang hút cạn sự sống xung quanh. Chính giữa vòng tròn là một bệ đá cao lớn, trống rỗng, và xung quanh là hàng loạt cột đá cao vút, thẳng tắp, mỗi cột đều được chạm khắc những hình thù quỷ dị, méo mó, tựa như những linh hồn đang gào thét trong đau khổ.

Không khí nơi đây không hề trong lành như một Bí Cảnh thông thường, mà đặc quánh một thứ tà khí lạnh lẽo, tanh tưởi, tựa như mùi máu tươi đã khô đọng qua hàng vạn năm. Nó không chỉ là sự lạnh giá từ nhiệt độ mà còn là sự buốt giá thấu xương từ tận sâu linh hồn, khiến người ta có cảm giác như mọi sinh lực đang bị rút cạn. Một luồng gió nhẹ, mang theo tiếng rít ma quái, lướt qua, càng làm tăng thêm vẻ âm u, chết chóc của nơi này.

Bức tường vô hình trước mặt họ không phải là một bức tường đá hay băng, mà là một kết giới. Nó hiện hữu như một lớp màng đỏ thẫm, gợn sóng liên tục như mặt nước biển đầy máu, cuộn trào những dòng huyết quang u ám. Bên trong lớp màng đó, vô số phù văn huyết sắc quỷ dị không ngừng xoay chuyển, tựa như những con rắn độc đang bò lổm ngổm. Thỉnh thoảng, những bóng ma méo mó, những khuôn mặt vặn vẹo không rõ hình hài, lại ẩn hiện, thoáng qua rồi biến mất, tạo nên một khung cảnh kinh hoàng, khiến người ta rùng mình. Áp lực từ kết giới này đè nặng lên mọi người, không chỉ là áp lực vật lý mà còn là áp lực tinh thần, như thể có hàng ngàn linh hồn oán hận đang gào thét bên tai.

"Đây không phải là kết giới tự nhiên..." Lâm Phong khẽ nhíu mày, ánh mắt trở nên sắc bén. Hắn bước lên phía trước một bước, đưa tay chạm nhẹ vào lớp màng huyết sắc. Ngay lập tức, một luồng lực phản chấn mạnh mẽ đánh bật hắn lùi lại nửa bước, kèm theo đó là một luồng tà khí lạnh buốt, thô bạo, cố gắng xâm thực vào đan điền của hắn. Hắn vội vàng vận chuyển linh lực trong cơ thể để đẩy lùi luồng tà khí đó, sắc mặt trở nên nghiêm nghị chưa từng thấy. "Có dấu ấn của Ma Tôn Huyết Ảnh!" Giọng hắn trầm xuống, mang theo một sự cảnh giác cao độ. Hắn đã từng đối mặt với tà khí của Ma Tôn nhiều lần, và dấu vết này, không thể lầm lẫn.

Linh Nhi, đang nép chặt trong vòng tay Lâm Phong, đột nhiên rùng mình một cái, cả người co rúm lại. Đôi mắt to tròn của cô bé ngấn lệ, sợ hãi nhìn chằm chằm vào kết giới. "Lạnh... sợ quá..." Cô bé thút thít, bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy áo Lâm Phong, như thể muốn chui sâu vào trong người hắn để thoát khỏi sự đe dọa vô hình này. Thôn Thiên Thử, vốn luôn lanh lợi, giờ đây cũng đứng dựng lông, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào kết giới, phát ra những tiếng gầm gừ trầm đục, cảnh báo nguy hiểm. Mảnh vỡ kỳ lạ mà Linh Nhi luôn giữ trong người, vốn luôn lạnh lẽo, giờ đây lại như đang phát ra một chút hơi ấm nhàn nhạt, như để an ủi cô bé, hoặc có lẽ là đang chống lại luồng tà khí.

Tần Nguyệt bước tới gần, ánh mắt uyên bác của nàng quét qua từng phù văn trên kết giới, rồi lại nhìn xuống những phiến đá cổ dưới chân. Nàng lấy ra một tấm la bàn tinh xảo, những kim chỉ trên đó xoay tít loạn xạ rồi đột nhiên đứng im, chỉ về phía trung tâm kết giới. "Kết giới này dựa trên huyết mạch và trận pháp cổ xưa, cực kỳ xảo quyệt. Hắn muốn ngăn cản chúng ta, hoặc bẫy chúng ta." Nàng phân tích, giọng nói trầm ấm nhưng đầy sự thận trọng. "Không chỉ vậy, ta cảm thấy có một loại năng lượng ăn mòn, nó không chỉ ngăn cách mà còn cố gắng suy yếu bất cứ ai tiến lại gần."

Lam Yên, tay nắm chặt trường thương, mũi thương sắc bén ánh lên hàn quang. Khí chất chiến binh của nàng bùng lên, đôi mắt chim ưng đầy quyết liệt. "Vậy thì phá nó! Càng khó càng chứng tỏ bên trong có bảo vật quý giá!" Nàng dứt khoát tuyên bố, giọng mạnh mẽ, đầy khí phách. Nàng là người không thích vòng vo, càng đối mặt với thử thách, nàng càng hăng máu chiến đấu.

Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng dài sắc lạnh của nàng cũng lộ rõ vẻ nghiêm trọng. Nàng đặt tay lên vai Lâm Phong, nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. "Dù khó khăn thế nào, chúng ta cũng phải vượt qua. Phong, chàng hãy tin tưởng chúng ta." Giọng nói trong trẻo của nàng như một làn gió mát xua tan đi phần nào sự nặng nề của tà khí, nhưng ánh mắt nàng vẫn không rời khỏi kết giới, như một mũi tên đã được giương cung, sẵn sàng phát động.

Mộc Ly, dù vẫn còn chút sợ hãi trước áp lực năng lượng và tà khí, nhưng bản năng thiên về tự nhiên của nàng lại mách bảo điều gì đó. Nàng khẽ nhíu mày, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào những phù văn huyết sắc, như thể đang cố gắng đọc hiểu chúng. "Những phù văn này... nó như đang thở vậy, Lâm Phong. Không giống pháp trận bình thường." Nàng líu lo, dù có vẻ ngây thơ nhưng lại chạm đến một điểm cốt lõi mà Tần Nguyệt đang cố gắng phân tích.

Hạ Vũ, với vẻ mặt dịu dàng thường ngày giờ đây cũng đầy vẻ tập trung. Nàng nhanh chóng lấy ra một vài pháp khí hình dạng kỳ lạ, bắt đầu đo đạc và tính toán các dao động không gian xung quanh kết giới. "Cánh cổng đã ổn định tạm thời nhưng kết giới này lại đang làm rối loạn không gian xung quanh nó. Nếu chúng ta cố gắng xuyên qua một cách thô bạo, rất có thể sẽ bị cuốn vào những khe nứt không gian thứ cấp, hoặc tệ hơn là bị tà khí ăn mòn thân thể." Nàng nói, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng mang đầy sự chắc chắn và chuyên nghiệp.

Lâm Phong hít sâu một hơi, cảm nhận được sự tin tưởng và quyết tâm từ những người xung quanh. Hắn biết, đây không chỉ là một thử thách sức mạnh đơn thuần mà còn là một bài kiểm tra tinh thần đoàn kết của cả đội. Ma Tôn Huyết Ảnh, kẻ thù bí ẩn và xảo quyệt, đã dựng lên rào cản này không chỉ để ngăn chặn mà còn để tiêu hao sinh lực, hoặc thậm chí là bẫy bọn họ. Hắn siết nhẹ tay Linh Nhi, truyền cho cô bé một chút linh lực ấm áp để xua đi cái lạnh và nỗi sợ hãi. "Chư vị nương tử, chúng ta sẽ cùng nhau phá giải kết giới này. Hãy chuẩn bị mọi thứ, và tuân theo chỉ dẫn của ta!" Hắn tuyên bố dứt khoát, ánh mắt kiên định. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Hắn có xảo quyệt đến mấy, cũng không thể ngăn cản bước chân của chúng ta!" Tầm nhìn của hắn hướng về phía trước, nơi Bí Cảnh Huyễn Mộng đang chờ đợi, và hắn biết, trận chiến này chỉ là khởi đầu.

***

Ngay khi Lâm Phong ra lệnh, kết giới huyết sắc bỗng bùng lên dữ dội, như thể Ma Tôn Huyết Ảnh đã cảm nhận được sự khiêu khích của bọn họ. Những phù văn huyết sắc trên lớp màng đỏ thẫm bắt đầu xoay chuyển nhanh hơn, phát ra những âm thanh rít gào chói tai, tựa như hàng vạn oan hồn đang than khóc. Tà khí từ bên trong kết giới cuồn cuộn trào ra, ngưng tụ thành những xúc tu đen kịt, vươn dài về phía nhóm Lâm Phong, cố gắng quấn lấy và xâm thực linh lực của họ. Cùng lúc đó, những bóng ma méo mó bên trong kết giới trở nên rõ ràng hơn, biến thành những ảo ảnh kinh hoàng, cố gắng làm rối loạn tâm trí và ý chí chiến đấu của mọi người. Không khí xung quanh trở nên lạnh buốt thấu xương, gió rít mạnh như tiếng lưỡi dao xé toạc không gian, và cảm giác như toàn bộ không gian bị bóp méo, khiến tầm nhìn trở nên mờ ảo. Mùi huyết khí nồng nặc hơn bao giờ hết, quyện lẫn với mùi linh lực đang bốc hơi từ những đòn công kích đầu tiên của họ.

Lâm Phong không chút do dự, hắn hét lớn, giọng nói vang vọng giữa tiếng gào thét của tà khí: "Tuyết Dao, phong tỏa cánh trái! Lam Yên, phá vỡ điểm yếu Tần Nguyệt vừa chỉ! Hạ Vũ, tạo ảo ảnh che mắt! Mộc Ly, tìm khe hở!" Hắn đứng ở trung tâm, Cửu Thiên Huyền Kiếm xuất hiện trong tay, mũi kiếm chỉ thẳng vào kết giới, khí thế ngút trời.

Tuyết Dao không nói một lời, vẻ mặt nàng bình tĩnh như băng. Nàng khẽ vung tay, Băng Phách Hàn Khí từ trong cơ thể nàng tuôn trào, ngưng tụ thành một bức tường băng giá khổng lồ, cao ngút trời, chắn ngang cánh trái của kết giới. Từng bông tuyết nhỏ li ti xoay tròn, mang theo hàn ý cực điểm, cố gắng đóng băng sự vận hành của những phù văn huyết sắc. Tiếng băng vỡ lách tách hòa lẫn với tiếng pháp thuật va chạm, tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn của sức mạnh. Mỗi khi xúc tu tà khí cố gắng xuyên qua bức tường băng, chúng đều bị đóng băng và vỡ vụn thành từng mảnh, nhưng ngay lập tức, những xúc tu khác lại mọc ra, liên tục tấn công.

Lam Yên, nghe theo chỉ dẫn của Tần Nguyệt, lập tức lao tới. Nàng không hề e ngại tà khí đang cuồn cuộn, trường thương trong tay nàng xoay tròn tạo thành một vòng sáng chói mắt, phá tan những xúc tu đang lao tới. Tần Nguyệt, với đôi mắt sắc sảo và trí tuệ siêu phàm, đã nhanh chóng tìm ra một vài điểm yếu trong cấu trúc của kết giới. "Phía trên, ba trượng về phía Đông Bắc! Có một điểm giao thoa linh lực huyết mạch!" Nàng hét lớn, đồng thời ném ra một viên đan dược thanh tâm cho Lam Yên để chống lại sự xâm thực của tà khí. Lam Yên không chút chần chừ, tập trung toàn bộ linh lực vào trường thương, dũng mãnh đâm thẳng vào điểm yếu đó. Một tiếng "Rắc!" giòn tan vang lên, một vết nứt tạm thời hiện ra trên lớp màng huyết sắc, nhưng ngay lập tức, nó lại bắt đầu khép lại.

Hạ Vũ, với Thần thông Không Gian độc đáo của mình, không trực tiếp tấn công mà tập trung vào việc làm rối loạn môi trường xung quanh. Nàng khẽ nhắm mắt, đôi tay ngọc ngà liên tục vẽ ra những phù văn không gian phức tạp trong không khí. Xung quanh kết giới, những khe nứt không gian nhỏ bắt đầu xuất hiện, biến mất liên tục, tạo ra những ảo ảnh quang học và làm chệch hướng những xúc tu tà khí đang lao đến. Tà khí vốn có hình thể nhưng lại không thể chạm tới mục tiêu, như thể bị nhốt vào một mê cung không gian vô hình. Nàng còn tạo ra những ảo ảnh chập chờn, khiến những bóng ma méo mó trong kết giới càng trở nên hỗn loạn, không thể tập trung tấn công vào tâm trí của bọn họ.

Mộc Ly, với thân pháp nhanh nhẹn như một con linh thú trong rừng sâu, đôi mắt to tròn long lanh của nàng không ngừng quét qua kết giới. Bản năng yêu thú mách bảo nàng những khe hở nhỏ nhất, những điểm mà năng lượng huyết sắc yếu hơn. Nàng tránh né những xúc tu tà khí một cách khéo léo, đôi khi tung ra những chiêu thức hệ mộc độc đáo, những dây leo gai nhọn mang theo linh lực xanh biếc, quấn lấy những phù văn huyết sắc, cố gắng làm suy yếu cấu trúc tà ác của kết giới. Dù chiêu thức của nàng không mạnh mẽ bằng những người khác, nhưng lại có tác dụng ăn mòn, khiến kết giới phải phân tán năng lượng để chống đỡ. "Đây rồi! Phía dưới, gần trụ đá thứ ba!" Nàng líu lo, chỉ vào một điểm.

Tần Nguyệt không chỉ là người chỉ dẫn, nàng còn là hậu phương vững chắc. Vẻ mặt thanh lịch của nàng đầy vẻ tập trung, nàng liên tục tính toán, đưa ra các chỉ dẫn chính xác cho mọi người. Đồng thời, nàng không ngừng lấy ra những viên đan dược quý giá, phân phát cho những người đang chiến đấu, bổ sung linh lực và thanh lọc tà khí. Những viên đan dược này tan ra trong miệng, mang theo hương thơm dịu nhẹ, giúp mọi người giữ vững tinh thần và thể lực. "Tuyết Dao, tăng cường độ! Lam Yên, tiếp tục áp sát điểm yếu! Lâm Phong, hãy chuẩn bị cho một đòn quyết định!"

Lâm Phong, đứng ở trung tâm vòng vây, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn phát ra ánh sáng chói lọi. Hắn cảm nhận rõ rệt áp lực từ kết giới, cũng như sự xảo quyệt của Ma Tôn Huyết Ảnh. Hắn vận dụng Công pháp Thôn Phệ, mở ra một luồng xoáy năng lượng đen kịt trên lòng bàn tay, từ từ hấp thụ một phần tà khí đang cuồn cuộn xung quanh. Tà khí bị hút vào trong cơ thể hắn, được luyện hóa thành linh lực tinh thuần, nhưng quá trình này cũng khiến hắn phải chịu đựng một sự đau đớn không nhỏ. Hắn biết, đây là một cuộc chiến tiêu hao, và hắn không thể để mình bị kéo dài.

Linh Nhi, vẫn đang nép chặt trong vòng tay Lâm Phong, đột nhiên ngẩng đầu lên. Đôi mắt to tròn đen láy của cô bé không còn vẻ sợ hãi mà thay vào đó là một sự tập trung lạ thường. Cô bé nhìn chằm chằm vào một điểm trên kết giới, nơi phù văn huyết sắc đang xoay chuyển nhanh nhất, rồi khẽ chỉ tay vào đó. "Ca ca... chỗ đó... nó đau..." Giọng nói non nớt của cô bé vang lên giữa tiếng hỗn loạn, nhưng lại rõ ràng đến lạ. Ngay lập tức, tại điểm mà Linh Nhi chỉ vào, kết giới huyết sắc thoáng rung động mạnh, một vết nứt nhỏ đột nhiên xuất hiện, lớn hơn những vết nứt mà Lam Yên tạo ra.

Ánh mắt Lâm Phong lóe lên một tia sáng. "Tất cả dốc sức vào điểm đó!" Hắn hét lớn. Linh Nhi có khả năng cảm ứng đặc biệt với những năng lượng cổ xưa, và điều này đã được chứng minh lần nữa. Hắn không chần chừ, toàn bộ linh lực trong cơ thể bùng nổ, Huyễn Mặc Quyển trong đan điền hắn xoay tròn điên cuồng. Cửu Thiên Huyền Kiếm phát ra ánh sáng rực rỡ, hàng ngàn luồng kiếm khí uy mãnh, mang theo sức mạnh của Cửu Thiên, hội tụ thành một luồng sáng chói lòa, chém thẳng vào vết nứt mà Linh Nhi đã chỉ ra. "Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ!" Hắn gầm lên, dốc toàn lực vào đòn tấn công quyết định này. Kiếm quang xé rách không gian, mang theo khí thế hủy diệt, lao thẳng vào điểm yếu của kết giới.

***

Tiếng nổ lớn xé toạc không gian, vang vọng khắp vòng tròn đá cổ kính, như tiếng sấm sét đánh thẳng xuống đầu. Không phải là một tiếng nổ đơn thuần, mà là sự hòa quyện của tiếng kết giới huyết sắc vỡ vụn như vô số mảnh pha lê đỏ thẫm, tiếng linh khí bùng nổ dữ dội từ đòn tấn công của Lâm Phong và tiếng pháp thuật va chạm còn sót lại. Huyết quang u ám của kết giới chói mắt một khắc rồi tan biến như ảo ảnh. Tà khí cuồn cuộn bao phủ không gian bị linh lực tinh thuần của Lâm Phong và các mỹ nhân xua tan, cuốn đi như làn khói mỏng. Mùi huyết khí tanh tưởi nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho một làn gió nhẹ mang theo hương hoa cỏ lạ, thoang thoảng mùi sương mù ẩm ướt và một chút mùi kim loại cổ xưa, khiến bầu không khí trở nên thanh tịnh đến lạ thường.

Sự căng thẳng tột độ bỗng chốc tan biến, thay thế vào đó là một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng mỗi người. Những khuôn mặt mệt mỏi, lấm lem mồ hôi của Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên và Hạ Vũ giờ đây lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết, pha lẫn một chút thở phào. Thôn Thiên Thử ngừng gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu giờ đã trở lại vẻ lanh lợi thường ngày, nó khẽ "chiêm chiếp" một tiếng, như đang ăn mừng chiến thắng. Linh Nhi, vẫn nép chặt trong vòng tay Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh nhìn vào nơi kết giới vừa biến mất, vẻ sợ hãi đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là sự tò mò ngây thơ và một chút thán phục.

Phía sau màn kết giới đã biến mất, Cổng Không Gian hiện ra hoàn chỉnh, không còn bất kỳ sự che chắn hay che đậy nào nữa. Nó là một xoáy nước không gian khổng lồ, sâu thăm thẳm, phát ra ánh sáng xanh lam huyền ảo, như một hố đen đang nuốt chửng vạn vật, nhưng lại không hề mang đến cảm giác nguy hiểm mà ngược lại, tràn ngập sự mời gọi, bí ẩn. Bên trong xoáy nước, những cảnh vật kỳ ảo, mơ hồ của Bí Cảnh Huyễn Mộng dần hiện rõ. Những dãy núi cao vút bị mây mù bao phủ, những thác nước bạc đổ xuống từ vách đá cheo leo, những khu rừng cổ thụ rộng lớn với cây cối xanh tươi kỳ lạ, và những công trình kiến trúc đổ nát, mang đậm dấu vết của một nền văn minh đã lụi tàn từ rất lâu. Tất cả đều chập chờn, như một giấc mơ, nhưng lại chân thực đến không ngờ, tạo nên một cảm giác vừa lãng mạn, vừa hùng vĩ, lại vừa ẩn chứa sự nguy hiểm khôn lường.

Lâm Phong khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt hắn vẫn sắc bén, quét qua Cổng Không Gian một lượt. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu, và những thử thách phía trước có lẽ còn khó khăn hơn gấp bội. "Chúng ta đã thành công... Nhưng đây chỉ là khởi đầu," hắn trầm giọng nói, vẻ mặt vẫn còn chút nghiêm nghị. Hắn siết chặt tay Linh Nhi, cảm nhận hơi ấm từ cô bé, và quay sang nhìn những người đồng hành của mình. Ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt quen thuộc, nhìn thấy sự mệt mỏi nhưng cũng tràn đầy sự kiên cường và tin tưởng tuyệt đối. "Mọi người vất vả rồi."

Tuyết Dao tiến lên một bước, vẻ đẹp băng tuyết của nàng giờ đây càng thêm phần rạng rỡ dưới ánh sáng huyền ảo từ Cổng Không Gian. Nàng nhìn sâu vào xoáy nước, đôi mắt phượng dài phản chiếu những cảnh vật kỳ ảo bên trong. "Bên trong... có vẻ không hề đơn giản." Giọng nàng trong trẻo, mang theo một chút trầm tư. "Linh khí nơi đây rất hỗn loạn, và ta cảm nhận được những dao động năng lượng cổ xưa, rất mạnh mẽ, nhưng cũng rất xa lạ."

Tần Nguyệt bước tới bên cạnh Lâm Phong, vẻ mặt điềm tĩnh của nàng lộ rõ sự thận trọng. "Ma Tôn Huyết Ảnh không bao giờ làm gì vô ích. Hắn để lại kết giới này không chỉ để ngăn cản, mà có thể còn để lại những cảnh báo... hoặc hơn thế nữa." Nàng nhìn vào Cổng Không Gian, ánh mắt đầy suy tư. "Trận pháp huyết mạch mà hắn sử dụng vừa rồi có thể là một phần của một hệ thống phòng ngự lớn hơn, hoặc thậm chí là một cái bẫy. Chúng ta phải cực kỳ cẩn trọng khi bước vào. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, nhưng kẻ địch thì lại ở khắp nơi."

Lam Yên gật đầu đồng tình, trường thương trong tay nàng vẫn nắm chặt, sẵn sàng cho bất kỳ cuộc chiến nào. "Cứ đi vào rồi biết! Dù có là bẫy hay gì đi nữa, chúng ta cũng không thể lùi bước." Nàng nói dứt khoát, khí chất mạnh mẽ của một chiến binh không hề giảm sút dù đã trải qua một trận chiến cam go.

Mộc Ly, với bản tính tò mò, đã nhấp nhổm muốn bước vào. "Oa! Đẹp quá! Có lẽ có rất nhiều linh dược quý hiếm bên trong đó!" Nàng líu lo, quên hết mọi mệt mỏi. Hạ Vũ thì đang kiểm tra lại các pháp khí của mình, vẻ mặt chuyên nghiệp. "Cổng Không Gian đã ổn định hoàn toàn. Nhưng chúng ta vẫn nên duy trì cảnh giác cao độ. Có thể có những tầng kết giới khác, hoặc những sinh vật cổ xưa đang ẩn mình."

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt hắn lại một lần nữa quét qua từng gương mặt thân yêu. Hắn biết, trách nhiệm trên vai mình là vô cùng nặng nề. Hắn không chỉ phải bảo vệ họ, mà còn phải dẫn dắt họ khám phá những bí mật của Bí Cảnh Huyễn Mộng, tìm ra lời giải đáp cho thân thế của mình và mối liên hệ với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Ma Tôn Huyết Ảnh, kẻ đã tạo ra kết giới này, rõ ràng đã có những kế hoạch sâu xa, và đây chỉ là một màn dạo đầu. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh," hắn thầm nhủ, đây là con đường hắn đã chọn, và hắn sẽ không bao giờ quay đầu lại.

Hắn siết chặt tay Linh Nhi, cảm nhận sự tin tưởng tuyệt đối từ các mỹ nhân. Họ trao đổi ánh mắt kiên định, không cần lời nói, một sự đồng lòng vô hình đã được thiết lập. Cùng nhau, họ đã vượt qua kết giới huyết sắc của Ma Tôn Huyết Ảnh. Giờ đây, ngưỡng cửa của Bí Cảnh Huyễn Mộng đã mở ra hoàn toàn, chờ đợi những bước chân đầu tiên của họ vào một thế giới đầy rẫy kỳ ảo và hiểm nguy. Lâm Phong hít sâu một hơi, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn phát ra tiếng ngân khẽ, như một lời chào đón đến những cuộc phiêu lưu sắp tới. Hắn biết, đây là một hành trình Tu Đạo Vô Tận, và Tình Ái Vô Biên của hắn sẽ là ngọn lửa dẫn đường. Cùng với những người phụ nữ yêu dấu, hắn sẽ bước vào nơi bí ẩn đó, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách mà Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến để lại.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ