Đêm khuya buông xuống, mang theo một làn gió lạnh thấu xương, len lỏi qua từng kẽ đá, từng tán cây cổ thụ, thổi bùng lên không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Ngay trước mắt Lâm Phong và các mỹ nhân, 'Cổng Không Gian' hiện ra không còn bị che phủ bởi kết giới huyết sắc nữa, nhưng nó không phải là một lối vào đơn thuần, mà là một xoáy nước năng lượng khổng lồ, đường kính gần trăm trượng, lẳng lặng xoay chuyển giữa không trung, phát ra những luồng tà khí và linh khí hỗn loạn đến đáng sợ.
Những phù văn cổ xưa, hình thù quái dị, khắc họa trên bề mặt cổng, nhấp nháy liên tục như vô số con mắt mở to trong bóng tối, xoay chuyển không ngừng, tạo thành một ảo ảnh ma mị. Từ sâu bên trong xoáy nước, một âm thanh trầm đục, như tiếng trống dồn dập của cõi âm, vang vọng từng hồi, hòa cùng tiếng gió rít thảm thiết, khiến ai nấy đều cảm thấy rợn người. Mùi ozone nồng nặc, pha lẫn chút mùi lưu huỳnh nhẹ từ tà khí còn sót lại của Ma Tôn Huyết Ảnh, cùng với mùi ẩm ướt của đêm, phả vào khứu giác, cảnh báo về một thế giới xa lạ, đầy rẫy hiểm nguy sắp sửa mở ra. Bầu không khí đặc quánh năng lượng, nặng nề đến mức hô hấp cũng trở nên khó khăn, như thể có vô vàn linh hồn cổ xưa đang thì thầm, gào thét cùng lúc, đòi hỏi sự chú ý và tôn trọng.
Lâm Phong ôm chặt Linh Nhi trong vòng tay, cảm nhận thân thể nhỏ bé của cô bé đang run rẩy nhè nhẹ. Đôi mắt to tròn của Linh Nhi, vốn trong veo như nước hồ thu, giờ đây nhìn chằm chằm vào xoáy nước khổng lồ, ánh lên vẻ sợ hãi và khó hiểu. Bất chợt, cô bé rụt rè giơ ngón tay nhỏ nhắn chỉ vào một điểm nào đó giữa trung tâm xoáy nước, nơi các phù văn cổ đại đang xoay chuyển nhanh nhất.
"Có một thứ gì đó... rất lạnh, rất cũ kỹ... và nó đang cười," Linh Nhi thì thầm, giọng nói trong trẻo mang theo sự sợ hãi rõ rệt, như thể cô bé có thể nhìn thấy, có thể cảm nhận được một thực thể vô hình đang ẩn mình sau cánh cổng, một thứ tà ác và đầy mưu mô. Lời nói của cô bé khiến Lâm Phong và các mỹ nhân không khỏi rùng mình, ánh mắt càng thêm cảnh giác. Cô bé, với khả năng cảm ứng đặc biệt của mình, đã chạm đến một tầng sâu hơn của bí mật mà người thường không thể nhận ra.
Lâm Phong nhíu mày, ánh mắt sắc bén quét qua từng phù văn cổ quái trên cánh cổng. Hắn biết, lời của Linh Nhi không bao giờ là vô nghĩa. Ma Tôn Huyết Ảnh, kẻ đã thiết lập kết giới bên ngoài, chắc chắn không đơn thuần chỉ muốn ngăn cản họ. Hắn đã để lại một dấu ấn, một "lời chào" lạnh lẽo ngay tại ngưỡng cửa của Bí Cảnh Huyễn Mộng.
Tần Nguyệt tiến lên, vẻ mặt điềm tĩnh nhưng ánh mắt đầy vẻ nghiêm trọng. Nàng dùng thần thức dò xét, một luồng linh lực tinh thuần như làn sương mỏng nhẹ nhàng lướt qua bề mặt xoáy nước, nhưng ngay lập tức bị năng lượng hỗn loạn bên trong phản phệ, khiến nàng khẽ nhíu mày. "Đây không chỉ là một cánh cổng đơn thuần, mà là một cơ chế dịch chuyển cổ xưa, có lẽ đã bị Ma Tôn Huyết Ảnh bóp méo," nàng trầm giọng phân tích, giọng nói rõ ràng nhưng mang theo sự thận trọng tột độ. "Các phù văn này không phải là một chỉnh thể hoàn chỉnh, mà là sự chắp vá của nhiều loại trận pháp khác nhau, được sắp xếp lại một cách cưỡng ép. Hắn đã cố tình phá vỡ sự cân bằng vốn có của nó."
Hạ Vũ, với kiến thức sâu rộng về trận pháp, cũng gật đầu đồng tình. Nàng cẩn thận quan sát các phù văn, đôi mắt trong veo lộ rõ vẻ suy tư. "Chính xác. Các phù văn này... có vẻ như nó là sự kết hợp của nhiều loại trận pháp cổ xưa, nhưng có một số dấu hiệu bị cưỡng ép thay đổi, như thể có một bàn tay vô hình đã cố tình bẻ cong ý nghĩa ban đầu của chúng. Một số đường nét bị lệch lạc, một số ký hiệu bị chồng chéo, tạo nên một sự hỗn loạn giả tạo, nhưng lại khó lòng phá giải bằng sức mạnh thuần túy."
Lam Yên, trường thương trong tay vẫn nắm chặt, ánh mắt sắc bén lướt qua xoáy nước. Nàng không hiểu sâu về trận pháp như Tần Nguyệt hay Hạ Vũ, nhưng trực giác chiến binh của nàng mách bảo rằng nơi đây ẩn chứa hiểm nguy chết người. "Vậy là một cái bẫy khác sao?" nàng hỏi, giọng nói dứt khoát, không che giấu sự nóng nảy. "Không thể dùng sức mạnh mà phá vỡ sao?"
Lâm Phong lắc đầu. "Không đơn giản như vậy." Hắn hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Ma Tôn Huyết Ảnh không phải là kẻ nông cạn. Hắn đã hiểu rõ về Bí Cảnh Huyễn Mộng, về cơ chế của Cổng Không Gian này, và hắn đã dùng sự xảo quyệt của mình để biến nó thành một mê cung. Việc dùng sức mạnh phá vỡ có thể sẽ kích hoạt những thứ còn kinh khủng hơn." Hắn nhìn Linh Nhi, đôi mắt đen láy đầy ân cần. "Linh Nhi, con cảm thấy gì nữa không? Cái 'lạnh' và cái 'cười' đó, nó đến từ đâu? Nó muốn gì?"
Linh Nhi rúc sâu vào lòng Lâm Phong, cái đầu nhỏ bé lắc nhẹ. "Nó... nó như một cái bóng. Nó không có hình dạng rõ ràng, nhưng nó ở khắp nơi... trong những phù văn này. Nó muốn mọi người lạc lối... và nó rất thích thú khi nhìn thấy chúng ta bối rối." Cô bé chỉ vào một phù văn huyết sắc nhỏ, gần như vô hình, ẩn mình giữa hàng ngàn phù văn khác. "Chính là ở đó... nó mạnh nhất ở đó."
Lâm Phong quay sang nhìn theo hướng tay Linh Nhi chỉ. Một phù văn nhỏ, mờ nhạt, thoạt nhìn không có gì đặc biệt, nhưng khi hắn tập trung thần thức, một luồng tà khí âm u, tinh vi đến cực điểm, tỏa ra từ đó, như một con mắt vô hình đang quan sát tất cả. Đây chính là dấu ấn của Ma Tôn Huyết Ảnh, một lời thách thức thầm lặng.
"Hắn đã dự đoán được chúng ta sẽ đến, và hắn đã để lại một bài kiểm tra," Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự kiên định. "Không chỉ là ngăn cản, mà là muốn chúng ta tự mình rơi vào bẫy, hoặc ít nhất là tốn nhiều thời gian và công sức để vượt qua, để hắn có đủ thời gian chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo." Hắn siết chặt tay Linh Nhi, cảm nhận hơi ấm từ cô bé, và quay sang nhìn những người đồng hành của mình. Ánh mắt hắn lướt qua từng gương mặt quen thuộc, nhìn thấy sự mệt mỏi nhưng cũng tràn đầy sự kiên cường và tin tưởng tuyệt đối. "Mọi người, hãy chuẩn bị tinh thần. Đây sẽ là một cuộc chiến của trí tuệ, chứ không phải sức mạnh."
Tuyết Dao tiến lên một bước, vẻ đẹp băng tuyết của nàng giờ đây càng thêm phần rạng rỡ dưới ánh sáng huyền ảo từ Cổng Không Gian. Nàng nhìn sâu vào xoáy nước, đôi mắt phượng dài phản chiếu những cảnh vật kỳ ảo bên trong, vẫn giữ vẻ cảnh giác cao độ. "Lâm Phong, chàng hãy cẩn trọng. Ta sẽ bảo vệ an toàn cho Linh Nhi và mọi người." Giọng nàng trong trẻo, mang theo một chút trầm tư, nhưng tràn đầy sự tin tưởng.
Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ lông trắng muốt, nãy giờ vẫn im lặng cuộn tròn trong túi áo Lâm Phong, bỗng nhiên chui ra, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào Cổng Không Gian. Nó khẽ nhe răng, phát ra một tiếng "chiêm chiếp" đáng yêu, nhưng lại mang theo sự cảnh giác cao độ, như đang đe dọa những năng lượng xấu xa đang ẩn mình. Nó có thể cảm nhận được mối nguy hiểm tiềm tàng, cũng như sự tà ác của Ma Tôn Huyết Ảnh.
Các mỹ nhân khác cũng đã vào vị trí. Mộc Ly với bản tính tinh nghịch, tò mò, nhưng cũng đã nhận ra sự nghiêm trọng của tình hình, nàng rút ra một thanh đoản kiếm gỗ, ánh mắt cảnh giới xung quanh. Hạ Vũ kiểm tra lại các pháp khí của mình, vẻ mặt chuyên nghiệp, sẵn sàng cung cấp thông tin và hỗ trợ bất cứ lúc nào. Lam Yên thì trường thương trong tay nắm chặt, khí chất mạnh mẽ của một chiến binh không hề giảm sút, nàng sẵn sàng lao vào chiến đấu nếu có bất kỳ mối đe dọa nào xuất hiện.
Lâm Phong hít sâu một hơi, tâm trí hắn chìm vào trạng thái hoàn toàn tập trung, như một mặt hồ phẳng lặng không chút gợn sóng, nhưng bên trong lại là dòng suy nghĩ cuồn cuộn. Hắn biết, để phá giải tầng kết giới ẩn sâu bên trong 'Cổng Không Gian' này, không thể dùng sức mạnh thuần túy mà phải dùng trí tuệ để 'sắp xếp' lại dòng chảy năng lượng bị vặn vẹo. Ma Tôn Huyết Ảnh đã biến cái "linh" của trận pháp cổ xưa thành "quỷ", nhưng bản chất của nó vẫn là "linh", chỉ là đã bị bóp méo. Nhiệm vụ của hắn là tìm ra quy luật bị ẩn giấu, gỡ bỏ sự bóp méo đó, và đưa nó trở về trạng thái ban đầu.
"Vạn vật hữu linh, trận pháp cũng vậy... Ma Tôn Huyết Ảnh đã biến cái 'linh' này thành 'quỷ', nhưng bản chất vẫn là 'linh'..." Lâm Phong lẩm bẩm, như tự nói với chính mình, đôi mắt hắn nhắm lại, linh lực trong cơ thể luân chuyển theo 'Thôn Phệ Công Pháp', từng luồng năng lượng tinh thuần thẩm thấu vào không gian xung quanh, cố gắng cảm nhận dòng chảy linh khí hỗn loạn của Cổng Không Gian. 'Thôn Phệ Công Pháp' không chỉ giúp hắn hấp thu và chuyển hóa năng lượng, mà còn ban cho hắn khả năng thấu hiểu sâu sắc về bản chất của linh khí, về cách nó vận hành và biến đổi. Chính điều này đã giúp hắn nhìn thấu được bản chất "linh" ẩn sau vẻ "quỷ" của trận pháp này.
Tần Nguyệt, thấy Lâm Phong chìm vào trạng thái nhập định, nhẹ nhàng nhắc nhở: "Theo cổ tịch, loại phù văn này cần phải được kích hoạt bằng một dòng chảy linh lực luân hồi, chứ không phải dòng chảy thẳng tắp như bây giờ. Ma Tôn Huyết Ảnh đã cưỡng ép nó thành một dòng chảy đơn phương, khiến nó không thể tự cân bằng và vận hành đúng cách." Nàng chỉ vào một chuỗi phù văn phức tạp trên xoáy nước, nơi các năng lượng đang va đập và tự hủy diệt.
Hạ Vũ cũng bổ sung: "Còn những nút thắt này, có vẻ như là những điểm yếu mà Ma Tôn cố tình tạo ra để kiểm soát, chứ không phải là một phần của trận pháp gốc. Nếu chúng ta có thể tháo gỡ những nút thắt này, dòng chảy linh lực luân hồi có thể được khôi phục." Nàng dùng một sợi chỉ bạc mỏng, hình thành từ linh lực, nhẹ nhàng chạm vào một điểm nút thắt, cảm nhận được sự kháng cự mạnh mẽ.
Linh Nhi trong lòng Lâm Phong bỗng rụt rè giơ tay chỉ vào một điểm khác. "Ca ca... ở đây... nó rất khó chịu... như bị bóp nghẹt vậy." Cô bé chỉ vào một phù văn có hình dạng như một trái tim đang bị bóp méo, nơi mà tà khí dường như đặc quánh nhất. Đây chính là điểm mà Ma Tôn Huyết Ảnh đã gieo rắc sự "cười" của hắn.
Lâm Phong mở mắt, ánh mắt hắn sáng rực như tinh tú. Những lời của Tần Nguyệt, Hạ Vũ, và đặc biệt là cảm ứng của Linh Nhi, đã kết nối thành một bức tranh hoàn chỉnh trong tâm trí hắn. Hắn đã hiểu ra. Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ làm biến dạng trận pháp, mà còn gieo rắc một loại "ý chí" tà ác vào đó, biến nó thành một phần mở rộng của chính hắn. Phá giải nó không chỉ là sửa chữa trận pháp, mà còn là đối kháng lại ý chí của Ma Tôn.
Hắn vươn tay, các ngón tay linh hoạt vẽ ra những phù văn hư ảo trong không khí, không phải là những phù văn công kích, mà là những ký hiệu điều hòa, dẫn dắt. Linh lực từ cơ thể hắn tuôn ra, không phải để công phá, mà là để "dẫn dắt", "sắp xếp" lại các dòng năng lượng hỗn loạn. Từng chút một, linh lực của hắn len lỏi vào các khe hở của xoáy nước, chạm vào từng phù văn cổ đại, như một người thợ lành nghề đang gỡ rối một cuộn tơ bị vướng.
'Thôn Phệ Công Pháp' vận chuyển đến cực hạn, không phải để hấp thu, mà là để phân tích và điều hòa. Hắn cảm nhận được sự "cười" lạnh lẽo của Ma Tôn Huyết Ảnh từ phù văn trái tim bị bóp méo mà Linh Nhi đã chỉ. Đó là một sự chế giễu, một sự tự mãn của kẻ mạnh. Nhưng Lâm Phong không nao núng. Hắn dùng linh lực của mình bao bọc lấy phù văn đó, không đối kháng trực diện, mà là nhẹ nhàng làm mờ đi sự bóp méo, từng chút một, khiến nó trở về hình dạng ban đầu.
Thôn Thiên Thử, hiểu được ý đồ của chủ nhân, cũng bắt đầu hành động. Nó không lao vào tấn công, mà là khẽ nhe răng, phát ra một tiếng gầm gừ nhỏ, từ miệng nó phun ra một luồng khí đen nhạt, không phải tà khí, mà là một loại năng lượng có khả năng thanh lọc và xua tan. Luồng khí này nhẹ nhàng lan tỏa, như một tấm màn vô hình, bao phủ lấy những luồng tà khí yếu ớt còn sót lại trong không khí, khiến chúng dần tan biến, tạo ra một không gian thanh tịnh hơn cho Lâm Phong tập trung.
Thời gian trôi qua, từng phút giây như kéo dài vô tận. Các mỹ nhân đứng xung quanh, ánh mắt không rời khỏi Lâm Phong, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ tình huống khẩn cấp nào. Tuyết Dao cảnh giới, Tuyết Kiếm trong tay nàng phát ra ánh sáng lạnh lẽo. Mộc Ly quan sát mọi cử động, sẵn sàng ra tay. Tần Nguyệt và Hạ Vũ thì dùng thần thức hỗ trợ, kiểm tra các phản ứng của Cổng Không Gian, kịp thời cảnh báo Lâm Phong nếu có bất kỳ biến động bất thường nào.
Lâm Phong hoàn toàn chìm đắm trong quá trình phá giải, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng ánh mắt hắn vẫn kiên định. Hắn cảm nhận được sự phức tạp của trận pháp này, sự tinh xảo của Ma Tôn Huyết Ảnh trong việc biến một cơ chế dịch chuyển cổ xưa thành một cạm bẫy khó lường. Nhưng càng khó, càng làm dấy lên ý chí chiến đấu trong hắn. Hắn không chỉ đang phá giải một trận pháp, mà còn đang đối thoại với một ý chí tà ác, chứng minh rằng Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, và hắn sẽ không bao giờ bị lung lay. Dòng chảy linh lực luân hồi dần được tái tạo, từng nút thắt được tháo gỡ, từng phù văn bị bóp méo được khôi phục.
Gần sáng, gió vẫn lạnh, nhưng không khí đã trở nên trong lành hơn, không còn mùi lưu huỳnh nồng nặc hay ozone nặng nề nữa. Tiếng năng lượng dao động của Cổng Không Gian dần trở nên có quy luật hơn, không còn hỗn loạn như trước, mà thay vào đó là một sự hài hòa kỳ lạ, như một bản nhạc cổ xưa đang được tấu lên. Tiếng Lâm Phong lẩm bẩm chú ngữ đã dần ngừng lại, thay vào đó là tiếng thở đều đặn của hắn. Tiếng kiếm khí nhẹ của Tuyết Dao khi nàng cảnh giới cũng đã dịu đi, hòa vào không gian tĩnh lặng. Cả nhóm đều tập trung cao độ, tĩnh lặng nhưng đầy áp lực, chờ đợi khoảnh khắc cuối cùng.
Lâm Phong chậm rãi rút tay về, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng cũng đầy tự tin nở trên môi hắn. Hắn đã thành công.
Sau một hồi điều khiển và phá giải căng thẳng, 'Cổng Không Gian' cuối cùng cũng ổn định. Các phù văn cổ đại trên bề mặt nó sáng rực lên một lần cuối, như một lời chào tạm biệt với quá khứ hỗn loạn, rồi dần chìm vào bên trong, để lại một cánh cổng hình xoắn ốc lấp lánh như mặt nước. Không còn tà khí hay linh khí hỗn loạn, chỉ còn lại một luồng linh lực tinh khiết, nhẹ nhàng phả ra, mang theo mùi hương thảo mộc thanh khiết, mùi đất ẩm, gợi cảm giác bình yên của thiên nhiên.
Bên trong cánh cổng, một thế giới tràn ngập sương mù và ánh sáng lung linh mờ ảo hiện ra, đẹp đẽ như một giấc mơ – chính là Bí Cảnh Huyễn Mộng. Những dãy núi cao vút bị mây mù bao phủ, những thác nước bạc đổ xuống từ vách đá cheo leo, những khu rừng cổ thụ rộng lớn với cây cối xanh tươi kỳ lạ, và những công trình kiến trúc đổ nát, mang đậm dấu vết của một nền văn minh đã lụi tàn từ rất lâu. Tất cả đều chập chờn, như một bức tranh thủy mặc sống động, tạo nên một cảm giác vừa lãng mạn, vừa hùng vĩ, lại vừa ẩn chứa sự huyền bí khôn lường. Bình minh hé rạng, ánh sáng yếu ớt của mặt trời xua tan bóng tối đêm khuya, chiếu rọi lên cảnh tượng kỳ vĩ, khiến nó càng thêm phần lung linh, huyền ảo.
"Cuối cùng cũng xong... Ma Tôn Huyết Ảnh, ngươi tưởng một kết giới nhỏ này có thể ngăn cản ta sao?" Lâm Phong thở phào, nở một nụ cười rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy sự tự tin và thách thức. Hắn nhìn chằm chằm vào Cổng Không Gian đã ổn định, như gửi một lời tuyên chiến đến kẻ thù vô hình.
Nhưng ngay khi cổng hoàn toàn ổn định, một luồng tà khí cực kỳ tinh vi, giống như một dấu ấn vô hình, nhẹ nhàng lướt qua Lâm Phong, như một lời thì thầm bên tai. Kèm theo đó là một tiếng cười khẩy mờ nhạt, vang vọng trong tâm trí chàng, lạnh lẽo và đầy thách thức, như một lời dự đoán về những gì sắp xảy ra. Tiếng cười đó như muốn nói: "Ngươi đã vượt qua một thử thách nhỏ, nhưng cuộc chơi chỉ mới bắt đầu."
Tuyết Dao mỉm cười nhẹ nhõm, vẻ đẹp băng tuyết của nàng giờ đây càng thêm phần rạng rỡ. Nàng khẽ thở dài, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự ngưỡng mộ sâu sắc. "Lâm Phong, chàng làm được rồi!" Giọng nàng trong trẻo, mang theo sự vui mừng chân thành.
Mộc Ly, với bản tính tò mò, đã không thể kìm nén được sự hưng phấn. Nàng reo lên hồ hởi, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào cảnh tượng kỳ ảo bên trong cổng. "Oa! Đẹp quá! Đây là Bí Cảnh Huyễn Mộng sao? Chắc chắn có rất nhiều linh dược quý hiếm bên trong đó!" Nàng líu lo, quên hết mọi mệt mỏi, như một cô bé vừa tìm thấy một thế giới cổ tích.
Tần Nguyệt thì lại không thể hoàn toàn vui mừng. Nàng nhìn vào Cổng Không Gian, ánh mắt phức tạp, ẩn chứa sự suy tư sâu sắc. "Tiếng cười đó... hắn đã đoán trước tất cả," nàng thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo một chút lo lắng. "Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ là một kẻ thù mạnh mẽ, mà còn là một chiến lược gia lão luyện. Hắn đã biết chúng ta sẽ phá giải được kết giới này, và tiếng cười đó là một lời cảnh báo, rằng hắn đã chuẩn bị những cái bẫy sâu hơn bên trong Bí Cảnh." Nàng hiểu rằng, đây chỉ là màn dạo đầu, và những hiểm nguy thực sự vẫn còn đang chờ đợi.
Lam Yên siết chặt trường thương trong tay, ánh mắt sắc bén quét qua cổng, không chút sợ hãi. "Vậy là chúng ta đã vào được rồi. Tiếp theo là gì?" Nàng nói dứt khoát, khí chất mạnh mẽ của một chiến binh không hề giảm sút, sẵn sàng cho bất kỳ cuộc chiến nào.
Lâm Phong rút tay về, mỉm cười tự tin, nhưng trong lòng hắn đã ghi nhớ tiếng cười khẩy đầy ẩn ý của Ma Tôn Huyết Ảnh. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Bí Cảnh Huyễn Mộng, một thế giới ảo mộng và lung linh mờ ảo, chắc chắn sẽ chứa đựng nhiều ảo ảnh, thử thách về tâm trí và những điều không thể ngờ tới, không chỉ là những trận chiến thuần túy.
Linh Nhi dụi đầu vào lòng chàng, cảm thấy an toàn hơn khi năng lượng hỗn loạn đã tan biến. Cô bé ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn nhìn Lâm Phong với sự tin tưởng tuyệt đối. Các mỹ nhân khác cũng nhìn vào cổng với vẻ mặt kinh ngạc và sẵn sàng.
Lâm Phong hít sâu một hơi, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn phát ra tiếng ngân khẽ, như một lời chào đón đến những cuộc phiêu lưu sắp tới. Hắn biết, trách nhiệm trên vai mình là vô cùng nặng nề. Hắn không chỉ phải bảo vệ họ, mà còn phải dẫn dắt họ khám phá những bí mật của Bí Cảnh Huyễn Mộng, tìm ra lời giải đáp cho thân thế của mình và mối liên hệ với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.
"Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh," hắn thầm nhủ, đây là con đường hắn đã chọn, và hắn sẽ không bao giờ quay đầu lại. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của một thế giới cao hơn, của Linh Giới hoặc Tiên Giới, đang ẩn mình sau những bí mật này, một lời nguyền cổ xưa hoặc âm mưu của "Thiên Đạo" mà Bạch Lão Tổ đã từng úp mở.
Hắn siết chặt tay Linh Nhi, cảm nhận sự tin tưởng tuyệt đối từ các mỹ nhân. Họ trao đổi ánh mắt kiên định, không cần lời nói, một sự đồng lòng vô hình đã được thiết lập. Cùng nhau, họ đã vượt qua kết giới huyết sắc của Ma Tôn Huyết Ảnh, và giờ đây, cánh cổng của Bí Cảnh Huyễn Mộng đã mở ra hoàn toàn, chờ đợi những bước chân đầu tiên của họ vào một thế giới đầy rẫy kỳ ảo và hiểm nguy. Lâm Phong sẽ bước vào nơi bí ẩn đó, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách mà Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến để lại, và Tình Ái Vô Biên của hắn sẽ là ngọn lửa dẫn đường. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!