"Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!"
Lời thì thầm của Lâm Phong như hòa vào tiếng năng lượng dao động của ‘Cổng Không Gian’, một thực thể cổ xưa nay đã hoàn toàn ổn định sau sự can thiệp của chàng. Cánh cổng, vốn là một vòng tròn đá khổng lồ khắc đầy phù văn loang lổ rêu phong, giờ đây phát ra thứ ánh sáng nhàn nhạt, tựa như hơi thở của một sinh vật đã ngủ vùi hàng vạn năm. Những phù văn huyết sắc và tà khí mà Ma Tôn Huyết Ảnh từng gieo rắc đã bị ‘Thôn Phệ Công Pháp’ của Lâm Phong thanh tẩy, trả lại cho cánh cổng vẻ uy nghiêm, cổ kính vốn có. Tuy nhiên, thay vì sự tĩnh lặng, từ bên trong cánh cổng, một luồng linh khí cường đại không ngừng tuôn trào ra, mang theo mùi của đất ẩm, của những loài thảo mộc lạ lẫm, và cả một chút hương kim loại han gỉ rất khó tả, khiến không khí xung quanh trở nên khô hanh nhưng lại phảng phất một sự ẩm ướt lạ thường, đầy mâu thuẫn.
Phía sau cánh cổng, khung cảnh không còn là một khoảng không vô định, mà là những hình ảnh chập chờn, tựa như được dệt nên từ những giấc mơ viễn vông nhất. Lúc là một khu rừng cổ kính với những thân cây vươn cao chạm mây, cành lá phủ đầy sương khói, lúc lại biến thành một thác nước khổng lồ treo ngược giữa không trung, dòng nước không ngừng đổ về phía những tòa kiến trúc đá lơ lửng, phát ra ánh sáng huyền ảo. Tất cả đều lung linh, mờ ảo, như một bức tranh thủy mặc khổng lồ, khiến cho bất kỳ ai nhìn vào cũng không khỏi ngỡ ngàng trước vẻ đẹp siêu thực, nhưng đồng thời lại cảm thấy một sự bất an mơ hồ. Tiếng gió nhẹ từ bên trong cổng vọng ra, không phải tiếng gió ào ạt mà là những tiếng hú mơ hồ, đôi khi mang theo âm sắc như tiếng thì thầm, như những lời mời gọi từ một thế giới khác.
Lâm Phong đứng ở vị trí đầu tiên, đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng quét qua từng hình ảnh chập chờn, cố gắng thu thập thông tin dù chỉ là những mảnh vụn. Trong đầu chàng, tiếng cười khẩy mờ nhạt của Ma Tôn Huyết Ảnh vẫn còn vang vọng, một lời thách thức mà chàng không thể nào bỏ qua. Chàng biết, đây không phải là một chuyến du ngoạn, mà là một cuộc chiến, một cuộc đấu trí không cân sức với một kẻ địch xảo quyệt. "Đây chính là Bí Cảnh Huyễn Mộng... Quả nhiên không tầm thường," Lâm Phong khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm nhưng ánh mắt tràn đầy sự kiên định và cảnh giác. "Ma Tôn Huyết Ảnh đã đầu tư quá nhiều vào nơi này. Hắn không chỉ muốn cản đường, mà còn muốn chơi đùa với chúng ta."
Tuyết Dao đứng bên cạnh Lâm Phong, vẻ đẹp băng tuyết của nàng dưới ánh sáng huyền ảo từ cánh cổng càng thêm phần thoát tục. Nàng vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt phượng sắc lạnh của nàng cũng không ngừng quan sát. Nàng cảm nhận được luồng năng lượng hỗn tạp từ Bí Cảnh tuôn ra, một sự kết hợp kỳ lạ giữa linh khí cổ xưa và một loại khí tức ma mị, khiến nàng phải đề cao cảnh giác. "Bí Cảnh này e rằng không chỉ có kỳ ngộ mà còn ẩn chứa vô vàn hiểm nguy," nàng khẽ nói, giọng trong trẻo như tiếng suối chảy, "Ảo ảnh, mê trận, linh thú đặc dị... có lẽ mọi thứ đều có thể xảy ra bên trong. Hắn đã biết chúng ta sẽ đến, chắc chắn đã chuẩn bị sẵn." Nàng tin tưởng vào Lâm Phong, nhưng sự thận trọng là bản năng của một tu sĩ đã trải qua nhiều sóng gió.
Mộc Ly, với bản tính hoạt bát và tò mò, đã không thể che giấu sự phấn khích. Nàng nhón chân, cố gắng nhìn xuyên qua những hình ảnh chập chờn của cánh cổng, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ kinh ngạc. "Oa! Nó đẹp quá! Những cái cây kia to thật là to, còn cả thác nước bay ngược nữa chứ! Chắc chắn có rất nhiều linh dược quý hiếm bên trong đó!" Nàng líu lo, giọng trong trẻo như chim hót, nhưng rồi lại rụt vai lại một chút khi cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo phả ra từ cổng. "Nhưng... nhưng cũng đáng sợ nữa. Cảm giác như có ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình vậy." Sự nhạy cảm của nàng với thiên nhiên khiến nàng cảm nhận được sự sống động bất thường và cả những hiểm họa tiềm ẩn.
Tần Nguyệt thì lại không bị vẻ đẹp mê hoặc của Bí Cảnh đánh lừa. Nàng nhìn vào cánh cổng với ánh mắt suy tư, những nếp nhăn nhỏ trên trán cho thấy nàng đang vận dụng trí tuệ uyên bác của mình để phân tích. "Tiếng cười đó của Ma Tôn Huyết Ảnh... hắn không chỉ đoán trước chúng ta sẽ phá giải kết giới, mà còn muốn tạo áp lực tâm lý," nàng trầm giọng, "Hắn đã biến 'Cổng Không Gian' thành một trò chơi, một lời thách thức. Bí Cảnh Huyễn Mộng này có lẽ không đơn thuần là một di tích cổ xưa, mà là một mê cung khổng lồ, được hắn cải tạo để bẫy những kẻ tự phụ. Mỗi bước đi của chúng ta đều có thể là một cái bẫy tinh vi." Nàng hiểu rằng, đây là một cuộc chiến không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng trí tuệ và ý chí. "Chúng ta phải luôn cảnh giác, không được để những ảo ảnh đánh lừa. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật."
Lam Yên, với khí chất mạnh mẽ của một chiến binh, siết chặt trường thương trong tay, đôi mắt sắc bén quét qua cánh cổng, không chút sợ hãi. "Chỉ cần có ngươi, ta không sợ gì cả, Lâm Phong." Giọng nàng dứt khoát, vang vọng sự tin tưởng tuyệt đối và lòng trung thành. Nàng luôn là người điềm tĩnh nhất trong những khoảnh khắc căng thẳng, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ hiểm nguy nào. Nàng không sợ hãi, bởi nàng biết Lâm Phong sẽ luôn bảo vệ họ, và nàng cũng sẽ dùng cả sinh mạng mình để bảo vệ chàng và những người thân yêu. Nàng cảm nhận được linh khí dao động mạnh mẽ, một sự kích thích đối với dòng máu chiến binh trong người nàng.
Hạ Vũ ôm chặt Linh Nhi vào lòng, đôi mắt to tròn, trong veo của nàng ánh lên vẻ lo lắng. Nàng cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ Linh Nhi, cũng như những luồng khí lạnh lẽo phả ra từ cánh cổng. Nàng là người có tâm hồn thiện lương và tình yêu thương vô bờ bến, đặc biệt là dành cho Linh Nhi. "Chúng ta sẽ an toàn thôi, Linh Nhi," nàng khẽ thì thầm, vỗ về cô bé, nhưng trong lòng nàng cũng không khỏi cảm thấy bất an. Nàng biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng nàng tin vào Lâm Phong.
Linh Nhi dụi đầu vào lòng Hạ Vũ, nhưng đôi mắt to tròn, đen láy của cô bé vẫn không rời khỏi cánh cổng. Cô bé dường như cảm nhận được điều gì đó sâu sắc hơn những gì người lớn nhìn thấy. "Ca ca... bên trong có gì đó... rất lạ," cô bé thì thầm, giọng non nớt nhưng đầy vẻ sợ hãi và tò mò. "Nó... nó như đang gọi con... nhưng cũng như muốn nuốt chửng con vậy." Khả năng cảm ứng đặc biệt của Linh Nhi với năng lượng cổ xưa và tà khí đã giúp cô bé nhận ra bản chất phức tạp của Bí Cảnh Huyễn Mộng, một nơi không chỉ có linh khí mà còn chứa đựng những thứ ma mị, biến chất.
Lâm Phong quay lại nhìn từng người. Ánh mắt chàng dừng lại lâu hơn một chút ở Linh Nhi, rồi đến các mỹ nhân. Chàng biết chuyến đi này đầy rẫy hiểm nguy, và trách nhiệm của chàng là vô cùng lớn. "Không sao đâu, có ca ca ở đây, Linh Nhi đừng sợ," chàng dịu dàng trấn an, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác nặng trĩu. Chàng biết, tiếng nói của Linh Nhi không bao giờ là vô căn cứ. Bí Cảnh này còn phức tạp hơn chàng nghĩ.
Chàng nhìn vào đôi mắt của Tuyết Dao, nàng khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi, như một lời động viên thầm lặng. "Ta tin tưởng vào phán đoán của ngươi, Lâm Phong," nàng nói, giọng trong trẻo như tiếng chuông ngân. Ánh mắt của nàng đã nói lên tất cả: nàng sẽ cùng chàng đối mặt với mọi thử thách.
Lâm Phong vỗ nhẹ vai Mộc Ly, nở một nụ cười trấn an. Mộc Ly nheo mắt nhìn chàng, khuôn mặt xinh xắn thoáng vẻ lo lắng nhưng nhanh chóng được thay thế bằng sự kiên cường. "Lâm Phong ca ca, ta sẽ cẩn thận!" Nàng hít một hơi thật sâu, dường như đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc phiêu lưu đầy bất ngờ.
Tần Nguyệt thì lại không thể hoàn toàn yên tâm. Nàng vẫn nhìn vào cánh cổng, ánh mắt phức tạp, ẩn chứa sự suy tư sâu sắc. "Mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng chưa? Một khi bước vào, không có đường lui," Lâm Phong hỏi, giọng trầm ổn, ánh mắt kiên định. Chàng biết đây là khoảnh khắc quyết định, và chàng cần sự đồng lòng tuyệt đối từ mọi người.
Tần Nguyệt khẽ thở dài, nhưng rồi ánh mắt nàng trở nên sắc bén. "Bí Cảnh Huyễn Mộng này, theo những ghi chép cổ xưa mà ta từng đọc, là một tiểu thế giới được tạo ra bởi một vị Đại Năng thời Thần Ma Đại Chiến. Nó không chỉ là một nơi chứa đựng kho báu hay cơ duyên, mà còn là một pháo đài, một mê cung khổng lồ để bảo vệ những bí mật cuối cùng. Các ảo ảnh bên trong không chỉ là hư ảo mà còn có thể gây tổn hại thực sự đến linh hồn và thể xác. Mê trận có thể khiến chúng ta lạc lối vĩnh viễn, hoặc dẫn đến những nơi nguy hiểm chết người. Đặc biệt là các loại linh thú cổ đại, chúng có thể không phải là những sinh vật bình thường mà là những tàn niệm, những linh hồn bị kẹt lại, mang theo sức mạnh và sự điên loạn của Kỷ Nguyên đó."
Nàng tiếp tục, giọng nói trầm ấm nhưng rõ ràng, từng lời như khắc sâu vào tâm trí mọi người: "Thần thức của chúng ta sẽ bị hạn chế rất nhiều. Chúng ta phải dựa vào trực giác và sự phối hợp. Nếu gặp ảo ảnh, đừng vội vàng tấn công hay tin tưởng những gì mình thấy. Hãy giữ vững tâm trí, niệm chú thanh tâm, và quan sát lẫn nhau. Nếu có ai đó hành động bất thường, hãy lập tức báo hiệu. Pháp bảo phòng ngự và công kích phải luôn sẵn sàng. Quan trọng nhất, đừng tách rời nhau. Đây là nơi mà đoàn kết là sức mạnh duy nhất." Tần Nguyệt kiểm tra lại các pháp bảo phòng thân của mình, đặc biệt là một chiếc trâm ngọc cổ xưa có khả năng hóa giải ảo thuật.
Hạ Vũ ôm chặt Linh Nhi, vỗ về cô bé. "Đừng sợ, Linh Nhi. Có ca ca và các tỷ tỷ ở đây." Nàng cũng kiểm tra lại chiếc vòng ngọc trên cổ tay, pháp bảo phòng ngự của mình. Dù không mạnh mẽ như Lam Yên, nhưng nàng luôn sẵn sàng bảo vệ những người mình yêu thương. Linh Nhi rụt rè kéo tay áo Lâm Phong, đôi mắt to tròn vẫn nhìn vào cánh cổng với vẻ sợ hãi và tò mò. "Ca ca... bên trong có gì đó... rất lạ," cô bé lặp lại, giọng nói non nớt, nhưng lần này có thêm một chút kiên định. "Có... có nhiều cái bóng... rất to... chúng đang di chuyển."
Lâm Phong nheo mắt. Cái bóng? Là linh thú cổ đại, hay chỉ là ảo ảnh? Hắn không dám coi thường lời Linh Nhi. "Không sao đâu, có ca ca ở đây, Linh Nhi đừng sợ," hắn dịu dàng nói, nhưng trong lòng đã ghi nhớ lời cảnh báo đó. Thôn Thiên Thử, con thú nhỏ bé với bộ lông trắng muốt, nhe răng cảnh giác, đôi mắt to tròn long lanh quét khắp cánh cổng, phát ra những tiếng chiêm chiếp đáng yêu nhưng cũng đầy sự lo lắng. Nó cảm nhận được một luồng năng lượng cực kỳ cổ xưa, mạnh mẽ, nhưng cũng đầy biến động và nguy hiểm, khiến nó phải đề cao cảnh giác hơn bao giờ hết.
Lâm Phong hít sâu một hơi, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay hắn phát ra tiếng ngân khẽ, như một lời chào đón đến những cuộc phiêu lưu sắp tới. Chàng biết, trách nhiệm trên vai mình là vô cùng nặng nề. Chàng không chỉ phải bảo vệ họ, mà còn phải dẫn dắt họ khám phá những bí mật của Bí Cảnh Huyễn Mộng, tìm ra lời giải đáp cho thân thế của mình và mối liên hệ với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh," hắn thầm nhủ, đây là con đường hắn đã chọn, và hắn sẽ không bao giờ quay đầu lại. Hắn cảm nhận được sự tồn tại của một thế giới cao hơn, của Linh Giới hoặc Tiên Giới, đang ẩn mình sau những bí mật này, một lời nguyền cổ xưa hoặc âm mưu của "Thiên Đạo" mà Bạch Lão Tổ đã từng úp mở.
Hắn siết chặt tay Linh Nhi, cảm nhận sự tin tưởng tuyệt đối từ các mỹ nhân. Họ trao đổi ánh mắt kiên định, không cần lời nói, một sự đồng lòng vô hình đã được thiết lập. Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, mỗi người một vẻ, nhưng đều ánh lên sự quyết tâm và tin tưởng vào người dẫn đường của họ. Cùng nhau, họ đã vượt qua kết giới huyết sắc của Ma Tôn Huyết Ảnh, và giờ đây, cánh cổng của Bí Cảnh Huyễn Mộng đã mở ra hoàn toàn, chờ đợi những bước chân đầu tiên của họ vào một thế giới đầy rẫy kỳ ảo và hiểm nguy.
"Đi thôi!" Lâm Phong dứt khoát nói, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Chàng không chần chừ thêm một khắc nào nữa. Chàng là người đầu tiên bước qua ngưỡng cửa, Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay phát ra ánh sáng xanh biếc, như một ngọn hải đăng giữa màn sương mù vô định. Ngay khi Lâm Phong bước qua, một cảm giác lạnh lẽo bất chợt ập đến, như thể chàng vừa bước vào một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Các mỹ nhân theo sát phía sau. Tuyết Dao bước đi nhẹ nhàng, uyển chuyển, ánh mắt vẫn giữ vẻ cảnh giác cao độ. Mộc Ly có chút rụt rè nhưng vẫn tò mò bước qua, theo sát Tuyết Dao. Tần Nguyệt, với sự thận trọng của mình, bước qua một cách từ tốn, cẩn thận quan sát từng thay đổi nhỏ nhất của môi trường xung quanh. Lam Yên siết chặt trường thương, dáng người săn chắc đầy khí chất chiến binh, nàng là người cuối cùng bước vào, giữ vị trí yểm trợ cho cả nhóm, ánh mắt sắc bén quét qua mọi ngóc ngách như muốn xuyên thủng màn sương. Hạ Vũ ôm chặt Linh Nhi, che chở cô bé khỏi những luồng khí lạnh lẽo và những hình ảnh kỳ dị, đôi mắt nàng vẫn ánh lên vẻ lo lắng nhưng cũng đầy kiên cường.
Ngay lập tức, không gian xung quanh thay đổi hoàn toàn. Ánh sáng mờ ảo, yếu ớt như ánh trăng cuối tháng, không thể xuyên thủng màn sương mù dày đặc bao phủ mọi thứ. Không khí trở nên ẩm ướt, nặng nề, mang theo một mùi hương lạ lùng, vừa như mùi đất mục, vừa như mùi hoa cỏ dại không tên, nhưng lại phảng phất một chút mùi kim loại gỉ sét rất khó chịu. Cảm giác lạnh lẽo len lỏi vào từng thớ thịt, không phải cái lạnh buốt giá của băng tuyết, mà là cái lạnh âm u, ẩm thấp, khiến người ta cảm thấy rờn rợn.
Những hình ảnh kỳ lạ liên tục hiện lên rồi tan biến trong làn sương mù, như những ảo ảnh không ngừng biến đổi. Lúc là những cái bóng khổng lồ lướt qua, lúc là những tòa kiến trúc đổ nát lơ lửng, lúc lại là những khuôn mặt ma quái thoáng hiện rồi biến mất. Tiếng gió hú từ xa vọng lại, không còn là tiếng gió đơn thuần mà như tiếng than khóc, tiếng rên rỉ, xen lẫn với tiếng nước chảy róc rách khó phân định, khiến không gian càng thêm ma mị và rùng rợn. Tiếng cười khẩy của Ma Tôn Huyết Ảnh dường như lại vang vọng trong tâm trí Lâm Phong, nhưng giờ đây nó không còn rõ ràng như trước, mà hòa lẫn vào những âm thanh kỳ dị của chính Bí Cảnh, trở nên ma mị và khó nắm bắt hơn, như một lời nhắc nhở rằng hắn đang ở đây, và hắn đang quan sát.
Dưới chân họ, mặt đất không phải là đá hay đất bình thường, mà là một lớp thảm thực vật mềm mại, ẩm ướt, đôi khi xen lẫn những tảng đá phủ đầy rêu phong và những mạch nước ngầm lộ thiên, tạo nên cảm giác bập bềnh, không thực. Mọi thứ đều mơ hồ, không rõ ràng, khiến cho định hướng trở nên cực kỳ khó khăn.
"Cẩn thận!" Lâm Phong khẽ quát, thần thức của chàng ngay lập tức được kích hoạt đến mức tối đa, tạo thành một lớp màn bảo vệ vô hình bao quanh cả nhóm. Hắn cảm nhận được những luồng năng lượng hỗn loạn không ngừng va đập vào nhau, những dòng linh khí biến chất và cả những khí tức ma mị, âm lãnh đang rình rập trong màn sương. Chàng biết, đây chính là thử thách đầu tiên của Bí Cảnh Huyễn Mộng – thử thách về tâm trí và nhận thức.
Linh Nhi rúc sâu vào lòng Hạ Vũ, đôi mắt to tròn của cô bé giờ đây ánh lên vẻ sợ hãi tột độ. "Ca ca... những cái bóng đó... chúng đang đến gần!" cô bé thì thầm, giọng run rẩy.
Lâm Phong nheo mắt. Các mỹ nhân cũng đã nhận ra sự bất thường. Tuyết Dao lạnh lùng rút ra Băng Phách Kiếm, mũi kiếm phát ra hàn khí lấp lánh. Lam Yên siết chặt trường thương, sẵn sàng đón đánh. Tần Nguyệt nhanh chóng niệm chú, một luồng ánh sáng dịu nhẹ bao phủ lấy nàng, như một lớp phòng hộ. Mộc Ly đã thu lại vẻ tò mò, thay vào đó là sự cảnh giác, nàng rút ra một chiếc quạt nhỏ xíu, sẵn sàng phóng ra những luồng gió sắc bén. Hạ Vũ ôm chặt Linh Nhi, dùng thân mình che chắn cho cô bé.
Lâm Phong nhìn chằm chằm vào màn sương mù dày đặc trước mặt. Chàng biết, Ma Tôn Huyết Ảnh không chỉ chờ đợi ở cuối con đường, mà hắn còn giăng bẫy ở khắp mọi nơi. Tiếng cười khẩy vang vọng kia là lời chào mừng của hắn, một lời chào mừng ẩn chứa đầy rẫy hiểm độc.
Ma Tôn Huyết Ảnh, ta đến đây! Lâm Phong thầm nhủ, ánh mắt kiên định xuyên qua màn sương mù. Dù cho Bí Cảnh Huyễn Mộng này có là một mê cung tăm tối đến đâu, dù cho có bao nhiêu ảo ảnh và cạm bẫy đang chờ đợi, chàng cũng sẽ không lùi bước. Chàng sẽ bảo vệ những người mình yêu thương, khám phá ra bí mật về thân thế của mình, và đối mặt với bất kỳ âm mưu nào mà Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến để lại.
Cả nhóm Lâm Phong chìm sâu vào màn sương mịt mờ của Bí Cảnh Huyễn Mộng, sẵn sàng đối mặt với những điều chưa biết, với những ảo ảnh và sự thật được ẩn giấu sâu thẳm bên trong. Đây không chỉ là một cuộc phiêu lưu, mà là một hành trình tìm kiếm vận mệnh.