Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 300

Ảo Cảnh Mê Hoặc: Manh Mối Cổ Xưa & Đối Thủ Ngạo Mạn

3913 từ
Mục tiêu: Lâm Phong cùng các đồng đội chính thức bước vào Bí Cảnh Huyễn Mộng và đối mặt với tầng ảo ảnh đầu tiên.,Lâm Phong vận dụng trí tuệ và đặc tính công pháp của mình để phá giải hiệu quả các ảo ảnh, chứng tỏ năng lực lãnh đạo và sự trưởng thành.,Khám phá một lối đi ẩn hoặc một manh mối quan trọng về bí mật của Bí Cảnh và mối liên hệ với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến/Thiên Đạo Vết Nứt.,Giới thiệu nhân vật Thiên Lang Tử một cách ấn tượng, thiết lập hắn là một đối thủ mạnh mẽ, kiêu ngạo.,Tăng cường không khí bí ẩn, căng thẳng và đặt ra những câu hỏi mới về nguồn gốc các sự kiện dị thường.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Hạ Vũ, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử, Thiên Lang Tử
Mood: Mysterious, tense, adventurous, challenging, with a strong sense of impending confrontation.
Kết chương: [object Object]

Cả nhóm Lâm Phong chìm sâu vào màn sương mịt mờ của Bí Cảnh Huyễn Mộng, sẵn sàng đối mặt với những điều chưa biết, với những ảo ảnh và sự thật được ẩn giấu sâu thẳm bên trong. Đây không chỉ là một cuộc phiêu lưu, mà là một hành trình tìm kiếm vận mệnh.

Vừa bước qua ngưỡng cửa không gian, một làn sóng xung kích vô hình lập tức ập đến, vặn vẹo mọi giác quan. Ánh sáng trong Bí Cảnh quả thực mờ ảo, yếu ớt như ánh trăng cuối tháng cô đơn, không thể xuyên thủng màn sương mù dày đặc bao phủ mọi thứ. Nhưng lạ lùng thay, màn sương ấy lại không đơn thuần là màu trắng, mà lượn lờ những dải màu sắc kỳ dị, lúc tím than u ám, lúc xanh biếc ma mị, khi lại đỏ thẫm như máu, tựa hồ ẩn chứa vạn vật và vạn biến. Không khí trở nên ẩm ướt, nặng nề, mang theo một mùi hương lạ lùng, vừa như mùi đất mục rữa của hàng vạn năm về trước, vừa như mùi hoa cỏ dại không tên nở rộ trong cõi mộng, nhưng lại phảng phất một chút mùi kim loại gỉ sét rất khó chịu, như thể nơi đây từng là chiến trường của những binh khí cổ xưa. Cảm giác lạnh lẽo len lỏi vào từng thớ thịt, không phải cái lạnh buốt giá của băng tuyết quen thuộc, mà là cái lạnh âm u, ẩm thấp, khiến người ta rờn rợn, như có ngàn vạn sợi tơ vô hình đang mơn trớn, siết chặt lấy linh hồn.

Những hình ảnh kỳ lạ liên tục hiện lên rồi tan biến trong làn sương mù màu sắc, như những ảo ảnh không ngừng biến đổi, thách thức thị giác và tâm trí. Lúc là những cái bóng khổng lồ, hình thù quái dị lướt qua như những con quái vật từ địa ngục, lúc lại là những tòa kiến trúc đổ nát lơ lửng giữa hư không, từng mái ngói, từng cột trụ đều mang đậm dấu ấn của một nền văn minh đã lụi tàn. Rồi lại là những khuôn mặt ma quái thoáng hiện, nhe răng cười quỷ dị rồi biến mất không dấu vết, khiến người ta lạnh sống lưng. Tiếng gió hú từ xa vọng lại, không còn là tiếng gió đơn thuần mà như tiếng than khóc thê lương của vạn linh, tiếng rên rỉ đau đớn của những kẻ bị xiềng xích, xen lẫn với tiếng nước chảy róc rách khó phân định, khiến không gian càng thêm ma mị và rùng rợn. Thỉnh thoảng, lại có tiếng nhạc du dương ảo ảnh văng vẳng, mê hoặc lòng người, sau đó đột ngột chuyển thành tiếng gầm gừ của yêu thú ảo ảnh, đầy đe dọa. Tiếng cười khẩy của Ma Tôn Huyết Ảnh dường như lại vang vọng trong tâm trí Lâm Phong, nhưng giờ đây nó không còn rõ ràng như trước, mà hòa lẫn vào những âm thanh kỳ dị của chính Bí Cảnh, trở nên ma mị và khó nắm bắt hơn, như một lời nhắc nhở rằng hắn đang ở đây, và hắn đang quan sát.

Dưới chân họ, mặt đất không phải là đá hay đất bình thường, mà là một lớp thảm thực vật mềm mại, ẩm ướt, đôi khi xen lẫn những tảng đá phủ đầy rêu phong và những mạch nước ngầm lộ thiên, tạo nên cảm giác bập bềnh, không thực. Mọi thứ đều mơ hồ, không rõ ràng, khiến cho định hướng trở nên cực kỳ khó khăn.

"Cẩn thận!" Lâm Phong khẽ quát, giọng trầm ổn nhưng ẩn chứa sự tập trung cao độ. Thần thức của chàng ngay lập tức được kích hoạt đến mức tối đa, tạo thành một lớp màn bảo vệ vô hình bao quanh cả nhóm, cố gắng chống lại sự xâm thực của những luồng năng lượng hỗn loạn. Hắn cảm nhận được những luồng năng lượng hỗn loạn không ngừng va đập vào nhau, những dòng linh khí biến chất và cả những khí tức ma mị, âm lãnh đang rình rập trong màn sương. Chàng biết, đây chính là thử thách đầu tiên của Bí Cảnh Huyễn Mộng – thử thách về tâm trí và nhận thức.

Các mỹ nhân, dù đều là cường giả tu tiên, cũng không tránh khỏi sự ảnh hưởng. Mộc Ly là người đầu tiên biểu lộ sự hoảng loạn. Đôi mắt to tròn long lanh của nàng giờ đây mở to, ánh lên vẻ kinh hoàng tột độ khi nàng nhìn chằm chằm vào một góc khuất trong màn sương, nơi những thân cây cổ thụ khổng lồ, quen thuộc với nàng, bỗng chốc bốc cháy dữ dội, ngọn lửa ma quái liếm láp, thiêu rụi từng cành lá xanh tươi. Nàng giật lùi, đôi tay nhỏ bé run rẩy bấu chặt lấy không khí, chiếc quạt nhỏ xíu suýt nữa rơi khỏi tay nàng. "Không... rừng của ta... bị đốt cháy! Không!" Nàng thét lên một tiếng thảm thiết, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ đây lại lạc đi vì sợ hãi, như một đứa trẻ bị cướp đi món đồ chơi quý giá nhất. Tóc nàng, thường ngày được tô điểm bằng những cành cây và hoa lá, giờ đây dường như cũng trở nên khô héo, mất đi vẻ sống động.

Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, cũng không thể giữ được sự bình tĩnh thường ngày. Làn da trắng ngần của nàng trở nên tái nhợt, đôi mắt phượng dài sắc lạnh giờ đây ánh lên sự hoang mang tột độ. Nàng lầm bầm, tay siết chặt Băng Phách Kiếm, nhưng mũi kiếm dường như cũng mất đi phần nào hàn khí lấp lánh vốn có. "Không... không phải là thật... tông môn... sư phụ..." Nàng dường như nhìn thấy những khung cảnh khủng khiếp nhất trong ký ức của mình, những nỗi sợ hãi sâu kín nhất bị đào bới và hiện hình thành những ảo ảnh chân thực đến rợn người. Toàn thân nàng run nhẹ, bước chân loạng choạng, như thể sắp ngã quỵ.

Lam Yên, người luôn mạnh mẽ và kiên cường, cũng không ngoại lệ. Khuôn mặt góc cạnh của nàng căng thẳng, đôi mắt sắc bén như chim ưng giờ đây ánh lên vẻ bất lực. Nàng siết chặt trường thương, nhưng cơ thể lại cứng đờ, như bị một gông cùm vô hình trói buộc. Nàng dường như nhìn thấy bộ lạc của mình bị tàn phá, những người nàng thề sẽ bảo vệ nằm la liệt, và chính nàng bị xiềng xích, không thể nhúc nhích, chỉ có thể bất lực nhìn đồng bào chịu khổ. Cơn thịnh nộ và tuyệt vọng bùng cháy trong đôi mắt nàng, nhưng lại không thể phát tiết ra ngoài, chỉ có thể dằn vặt chính mình.

Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi mắt phượng của nàng cũng ánh lên sự đau khổ. Nàng nhanh chóng niệm chú, một luồng ánh sáng dịu nhẹ bao phủ lấy nàng, như một lớp phòng hộ mong manh, nhưng ngay cả nàng cũng phải nheo mắt lại, cố gắng phân tích những luồng năng lượng hỗn loạn đang tấn công tâm trí. Nàng dường như nhìn thấy những thư viện cổ kính bốc cháy, những cuốn sách quý giá hóa thành tro, tri thức hàng ngàn năm tan biến, và bản thân nàng bị nhốt trong một căn phòng trống rỗng, không thể suy nghĩ, không thể phân tích, mọi thứ trở thành vô nghĩa.

Hạ Vũ ôm chặt Linh Nhi, che chở cô bé khỏi những luồng khí lạnh lẽo và những hình ảnh kỳ dị. Đôi mắt to tròn, trong veo của nàng giờ đây ánh lên vẻ lo lắng nhưng cũng đầy kiên cường. Nàng cảm nhận được nỗi sợ hãi của Linh Nhi, và điều đó khiến nàng càng thêm kiên định, dùng toàn bộ thân mình và tâm hồn để bảo vệ cô bé. Nàng dường như thấy mình lạc lõng trong một không gian vô tận, những linh hồn oán hận vây quanh, trách móc nàng vì một lỗi lầm không tên, và nàng không thể cứu giúp bất kỳ ai, cảm thấy tội lỗi và bất lực.

Linh Nhi rúc sâu vào lòng Hạ Vũ, đôi mắt to tròn của cô bé giờ đây ánh lên vẻ sợ hãi tột độ. Cô bé không nhìn thấy những cảnh tượng cụ thể như những người khác, nhưng với khả năng cảm ứng đặc biệt, cô bé cảm nhận được sự "sai lệch" trong dòng chảy năng lượng, một luồng tà khí đang thâm nhập và vặn vẹo linh hồn của mọi người. "Ca ca... những cái bóng đó... chúng đang đến gần!" cô bé thì thầm, giọng run rẩy, chỉ tay về phía một điểm trong màn sương mà người lớn không thể nhận ra sự bất thường. Thôn Thiên Thử, thường ngày tham ăn tinh nghịch, giờ đây cũng rúc vào ống tay áo Lâm Phong, đôi mắt to tròn cảnh giác, phát ra tiếng kêu chiêm chiếp đầy lo lắng.

Lâm Phong nheo mắt. Chàng cảm nhận được những luồng năng lượng hỗn loạn không ngừng va đập vào nhau, những dòng linh khí biến chất và cả những khí tức ma mị, âm lãnh đang rình rập trong màn sương. Chàng biết, đây chính là thử thách đầu tiên của Bí Cảnh Huyễn Mộng – thử thách về tâm trí và nhận thức. Hắn, dù cũng bị tác động, nhưng nhờ 'Thôn Phệ Công Pháp' và Huyễn Mặc Quyển trong tiềm thức, chàng nhanh chóng nhận ra nguồn gốc của ảo ảnh. Những hình ảnh cá nhân thoáng qua trong tâm trí hắn – những người thân yêu gặp nguy hiểm, những sai lầm trong quá khứ – nhưng chúng không thể bám rễ, bởi vì "Huyễn Mặc Quyển" như một tấm khiên vô hình, và "Thôn Phệ Công Pháp" như một vực sâu không đáy, liên tục thanh tẩy và hóa giải những ý niệm tà ác. Chàng không chỉ kháng cự, mà còn có thể "nhìn xuyên" qua bản chất của ảo ảnh.

"Tất cả bình tĩnh! Đây là ảo cảnh! Đừng tin vào những gì mắt thấy tai nghe!" Lâm Phong trấn an, giọng nói của chàng như một luồng gió mát lành, xua tan đi phần nào sự hỗn loạn trong tâm trí các nàng. Chàng ôm chặt Linh Nhi, cảm nhận được sự run rẩy của cô bé, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được sự nhạy cảm đặc biệt của cô. "Linh Nhi, con cảm nhận được gì? Có điều gì không đúng ở đây không?"

Linh Nhi rúc sâu vào người Lâm Phong, bàn tay nhỏ bé của cô bé run rẩy chỉ về một điểm trong làn sương mù mà người thường không thể nhìn thấy được. "Ca ca, ở đó... nó không đúng! Năng lượng... nó đang hút năng lượng từ đó!" Giọng cô bé vẫn còn run rẩy, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự tập trung. Cô bé không thấy những hình ảnh cụ thể, nhưng cảm nhận được sự "vặn vẹo" của linh khí tại một điểm duy nhất, nơi mà ảo ảnh dường như được cấp nguồn.

Lâm Phong hít sâu một hơi, ánh mắt sắc bén xuyên qua làn sương mù, tập trung vào hướng Linh Nhi chỉ. Chàng cảm nhận được một luồng năng lượng đặc biệt, mặc dù bị che giấu kỹ càng bởi vô số ảo ảnh khác, nhưng vẫn không thoát khỏi sự nhạy cảm của Linh Nhi và thần thức của chàng. Đây chính là điểm yếu, là trung tâm của trận pháp ảo ảnh này.

"Tần Nguyệt, nàng có thể cảm nhận được nguồn gốc của trận pháp này không?" Lâm Phong hỏi, vẫn giữ vững tinh thần.

Tần Nguyệt, dù còn có chút khó khăn, nhưng trí tuệ của nàng nhanh chóng khôi phục. "Phong... cảnh này... quá chân thực... nhưng ta cảm nhận được một luồng linh khí cổ xưa bị biến chất, nó đang dùng ký ức và nỗi sợ hãi của chúng ta làm chất dẫn... Giống như một loại Huyễn Trận thượng cổ đã bị Ma Tôn Huyết Ảnh cải biến..." Nàng khó khăn đáp lời, vẻ mặt vẫn còn tái nhợt.

"Đúng vậy," Lâm Phong khẳng định, "Ảo cảnh này dùng ký ức làm chất dẫn, nhưng nó có điểm yếu! Linh Nhi đã chỉ ra rồi." Chàng không chần chừ, tập trung toàn bộ thần thức vào điểm mà Linh Nhi đã chỉ. Luồng linh lực hùng hậu từ đan điền cuộn trào, Huyễn Mặc Quyển trong tâm hải tự động vận chuyển, phát ra những phù văn cổ xưa, như những ánh sao lấp lánh xuyên qua bóng tối. Chàng tung ra một đòn 'Thôn Phệ' vào điểm yếu của trận pháp ảo ảnh. Một vòng xoáy đen kịt vô hình xuất hiện, không hề gây ra tiếng động hay chấn động lớn, nhưng lại như một vực sâu không đáy, điên cuồng hấp thụ luồng năng lượng biến chất đang cấp nguồn cho ảo ảnh.

Trong khoảnh khắc, những ảo ảnh đang bủa vây các mỹ nhân đột nhiên ngừng lại. Mộc Ly thấy khu rừng cháy rụi bỗng chốc mờ đi, những ngọn lửa ma quái tắt lịm. Tuyết Dao thấy tông môn của mình ngưng sụp đổ, những người thân yêu của nàng trở nên trong suốt. Lam Yên thấy xiềng xích trên người mình nới lỏng, hình ảnh Ma Tôn Huyết Ảnh tan biến. Tần Nguyệt thấy những thư viện ngừng cháy, những cuốn sách bắt đầu hiện rõ lại. Hạ Vũ thấy những linh hồn oán hận lùi xa, không còn vây lấy nàng nữa.

Sau vài nhịp thở, như bong bóng xà phòng vỡ tan, mọi ảo ảnh đột nhiên biến mất không dấu vết. Màn sương màu sắc cũng dần trở lại màu trắng đục quen thuộc, dù vẫn còn dày đặc.

Một cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cả nhóm. Các nàng thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán. Mộc Ly dụi mắt, nhìn quanh đầy bàng hoàng, vẻ hoảng loạn dần được thay thế bằng sự tò mò. Tuyết Dao siết chặt Băng Phách Kiếm, vẻ lạnh lùng trở lại, nhưng đôi mắt vẫn còn chút dư âm của nỗi sợ hãi. Lam Yên thở hắt ra một hơi, nắm chặt trường thương, dáng người rắn rỏi lại như cũ. Tần Nguyệt xoa xoa thái dương, vẻ mặt trầm tư, bắt đầu suy nghĩ về bản chất của trận pháp này. Hạ Vũ ôm Linh Nhi, nhẹ nhàng vỗ về cô bé.

"Chúng ta đã vượt qua tầng ảo ảnh đầu tiên," Lâm Phong nói, giọng hơi khàn nhưng đầy kiên định. "Mọi người có sao không?"

"Ta... ta không sao, ca ca..." Linh Nhi thì thầm, vẫn còn hơi run rẩy, nhưng đã trấn tĩnh hơn nhiều. Cô bé ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng và ngưỡng mộ.

"May mà có Lâm Phong huynh và Linh Nhi. Nếu không, e rằng chúng ta sẽ bị mắc kẹt trong đó mãi mãi." Tần Nguyệt nói, nàng nhìn Linh Nhi với một ánh mắt đầy thâm ý. Khả năng cảm ứng của Linh Nhi quả thực vô cùng đặc biệt, dường như cô bé có một sợi dây liên kết vô hình với những bí mật cổ xưa của nơi đây.

Lâm Phong gật đầu, trong lòng dâng lên niềm tự hào khó tả về Linh Nhi. Khả năng của cô bé ngày càng thể hiện sự quan trọng, không chỉ là một đứa trẻ cần được bảo vệ, mà còn là một chìa khóa để giải mã những bí ẩn. Hắn biết, Huyễn Mặc Quyển trong tâm hải của mình cũng đã có một phần công lao, nó không chỉ giúp hắn chống lại ảo ảnh mà còn giúp hắn hiểu rõ hơn về bản chất của chúng. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!"—câu nói này lại vang vọng trong tâm trí chàng, khẳng định con đường mà chàng đang đi là độc nhất vô nhị.

Khi ảo ảnh tan biến, không khí xung quanh trở nên nặng nề hơn, mang theo hơi thở của thời gian cổ xưa một cách rõ rệt. Mùi đá cổ, rêu phong, ẩm ướt của mây mù dày đặc hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa tĩnh mịch vừa uy nghiêm. Dưới chân họ, lớp thảm thực vật mềm mại nhường chỗ cho những phiến đá xám xịt, loang lổ rêu phong, tạo thành một lối đi hẹp, dẫn sâu xuống lòng đất. Lối đi này không hề có ánh sáng, chìm trong bóng tối thăm thẳm, như một cái miệng khổng lồ đang há ra chờ đợi.

Trên vách đá sần sùi gần lối vào, có những phù văn cổ kính đã mờ nhạt, tưởng chừng như đã bị thời gian xóa nhòa, nhưng với ánh sáng yếu ớt của Bí Cảnh, chúng vẫn hiện lên những đường nét kỳ lạ, phức tạp. Tần Nguyệt bước tới gần, đôi mắt phượng của nàng chăm chú quan sát. "Những phù văn này... ta từng thấy trong cổ tịch về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến!" Nàng thốt lên, giọng nói đầy ngạc nhiên và kính sợ. "Chúng là những ký hiệu của một nền văn minh đã lụi tàn, được dùng để phong ấn hoặc dẫn dắt linh mạch. Chúng liên quan đến sức mạnh của Thiên Đạo Vết Nứt và có thể cả Ma Tôn Huyết Ảnh nữa." Nàng đưa tay chạm nhẹ vào một phù văn, cảm nhận luồng năng lượng cổ xưa đang âm ỉ bên dưới. Điều này củng cố mối liên hệ của nơi đây với bí mật thân thế của Lâm Phong và những lời nguyền cổ xưa.

Đột nhiên, một luồng khí tức cường đại, lạnh lẽo và đầy áp bức từ trên cao giáng xuống, mạnh đến mức khiến không khí như ngưng đọng lại. Một tiếng cười khẩy đầy ngạo mạn, như tiếng chuông đồng vang vọng trong cõi hư không, xuyên thấu màn sương mù dày đặc và lọt vào tai mỗi người.

"Ồ? Một lũ kiến hôi cũng dám phá vỡ ảo cảnh của tiền bối? Xem ra các ngươi cũng không đến nỗi ngu ngốc như vẻ ngoài." Giọng nói vang lên, lạnh lùng và đầy khinh miệt, như thể đang nói chuyện với những sinh vật hạ đẳng.

Mọi ánh mắt của nhóm Lâm Phong lập tức đổ dồn lên phía trên. Xuyên qua màn sương mù dần tan, một bóng người xuất hiện, lơ lửng trên một phi kiếm ánh bạc lấp lánh. Hắn mặc một chiến bào màu bạc tinh xảo, chất liệu không biết là gì mà phát ra ánh sáng lung linh huyền ảo, lưng đeo một trường kiếm cổ kính. Gương mặt hắn lạnh lùng như băng tảng ngàn năm, đường nét sắc bén như được tạc từ đá, đôi mắt sắc bén như chim ưng, tựa hồ có thể nhìn thấu mọi thứ. Khí chất của hắn phi thường, toát ra vẻ ngạo nghễ, khinh thường vạn vật, như một vị thần linh cao cao tại thượng nhìn xuống phàm trần. Đây chính là Thiên Lang Tử, nhân vật mà Tần Nguyệt đã từng đề cập đến, một thiên tài tu luyện đến từ một thế lực bí ẩn.

Khí tức áp bức từ Thiên Lang Tử mạnh đến mức khiến Thôn Thiên Thử rúc sâu vào ống tay áo Lâm Phong, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ sợ hãi và gầm gừ một tiếng nhỏ. Các mỹ nhân đều cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên mình, khiến họ khó thở. Tuyết Dao siết chặt Băng Phách Kiếm, mũi kiếm phát ra hàn khí lấp lánh như muốn đóng băng cả không gian. Lam Yên nắm chặt trường thương, cơ bắp cuồn cuộn, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào Thiên Lang Tử, sẵn sàng chiến đấu. Mộc Ly thu lại chiếc quạt nhỏ xíu, ánh mắt cảnh giác. Tần Nguyệt nheo mắt, luồng ánh sáng bảo vệ quanh nàng sáng hơn một chút. Hạ Vũ ôm chặt Linh Nhi, che chắn cô bé khỏi luồng khí tức cường đại.

Lâm Phong tiến lên một bước, chắn trước các mỹ nhân, thần sắc cảnh giác nhưng không hề sợ hãi. Đôi mắt đen láy của chàng ánh lên vẻ kiên định, nhìn thẳng vào Thiên Lang Tử. "Ngươi là ai? Tại sao lại ở đây?" Giọng chàng trầm ổn, mang theo một sự uy nghiêm không thể xem thường.

Thiên Lang Tử nhếch mép cười khẩy, nụ cười đầy châm biếm và coi thường. "Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là, nơi này không phải là chỗ cho lũ phàm phu tục tử như các ngươi đặt chân đến." Hắn liếc nhìn nhóm Lâm Phong, ánh mắt dừng lại trên Tuyết Dao và Lam Yên, rồi khẽ lắc đầu, như thể đang nhìn thấy những sinh vật không đáng nhắc tới. "Các ngươi dám phá hỏng cuộc vui của ta. Một lũ kiến hôi mà cũng muốn tranh đoạt cơ duyên trong Bí Cảnh Huyễn Mộng này sao? Nực cười."

"Cuộc vui của ngươi?" Lâm Phong nhíu mày, cảm thấy khó chịu trước thái độ ngạo mạn của đối phương. "Bí Cảnh này là nơi vô chủ, ai có bản lĩnh thì có thể tiến vào."

Thiên Lang Tử cười lớn, tiếng cười vang vọng trong không gian cổ kính, mang theo sự coi thường tột độ. "Bản lĩnh? Ngươi nói lũ sâu kiến như các ngươi có bản lĩnh? Các ngươi không xứng cùng ta đứng trên một bầu trời. Đừng hỏi quá nhiều, kẻ sắp chết." Hắn nói đoạn, khí thế toàn thân bùng nổ, một luồng sức mạnh cuồn cuộn như sóng thần ập xuống, mang theo uy áp của một cường giả cấp độ cao hơn hẳn, khiến cả không gian như run rẩy. Lưng trường kiếm hắn khẽ rung lên, phát ra tiếng kiếm minh sắc lạnh, như một lời cảnh cáo chết chóc.

Lâm Phong cảm nhận được áp lực ghê gớm từ đối phương, nhưng chàng không lùi bước. Ánh mắt chàng vẫn kiên định, ngọn lửa chiến ý bùng cháy trong sâu thẳm. Thiên Lang Tử này không chỉ mạnh, mà còn vô cùng kiêu ngạo, hắn xuất hiện ở đây cho thấy Ma Tôn Huyết Ảnh không phải là kẻ thù duy nhất, hoặc hắn là một quân cờ khác trong ván cờ lớn hơn, có thể liên quan đến Thiên Đạo Vết Nứt. Dù là gì đi chăng nữa, Lâm Phong biết, một cuộc đối đầu không thể tránh khỏi đang chờ đợi. Chàng sẽ bảo vệ những người mình yêu thương, bất kể kẻ địch có mạnh mẽ hay ngạo mạn đến đâu.

"Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong thầm nhủ, tay khẽ đặt lên chuôi kiếm. "Kẻ dám động đến người của ta, dù là trời hay đất, ta cũng sẽ không tha!"

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ