Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 4

Dấu Vết Xa Xăm: Căn Nhà Gỗ Trong Sương Mù Cổ Lâm

3569 từ
Mục tiêu: Tiếp nối hành trình của Lâm Phong từ Linh Khê Trấn đến gần Thiên Phong Thành.,Giới thiệu địa điểm Quán Trà Vọng Nguyệt như một trung tâm thông tin cho tu sĩ cấp thấp và phàm nhân.,Lâm Phong thu thập thông tin về các dấu hiệu linh khí kỳ lạ và lời đồn về 'lão nhân kỳ quái'.,Lâm Phong theo dấu vết, tìm kiếm và phát hiện ra căn nhà gỗ ẩn mình sâu trong rừng.,Tạo tiền đề cho cuộc gặp gỡ với Hoàng Lão Quái ở chương 5, khẳng định định hướng 'lão nhân đang đợi chờ'.,Nhấn mạnh sự khắc nghiệt của 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến' thông qua bối cảnh và lời thoại.,Củng cố tính cách thông minh, kiên trì và can đảm của Lâm Phong.
Nhân vật: Lâm Phong, Khách Trà (Vô danh), Lão Bản Nương Mị
Mood: Bí ẩn, kỳ vọng, căng thẳng, phiêu lưu
Kết chương: [object Object]

Ánh hoàng hôn rực rỡ đã lùi xa, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống khi Lâm Phong nhìn thấy Thiên Phong Thành sừng sững nơi chân trời. Cảm giác vừa phấn khích, vừa e dè nhưng không hề sợ hãi bùng lên trong lòng hắn, như ngọn lửa bùng cháy dữ dội xua tan mọi bóng tối do cái mác phàm nhân mang lại. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát cuối ngày mơn man trên mặt, mang theo mùi hương của cỏ cây và một chút gì đó của sự nhộn nhịp từ thành phố xa xăm. "Thiên Phong Thành... đó là nơi ta cần đến. Dù có là Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, hay bất kỳ con đường nào khác, hắn sẽ không lùi bước. Ngọn lửa trong hắn đã được thắp sáng hoàn toàn, sẵn sàng đối mặt với mọi phong ba bão táp của thế giới tu tiên rộng lớn này." Hắn thầm nhủ, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh sao đêm, lấp lánh sự kiên định đến khó tin.

Đêm đó, Lâm Phong tìm một hang động nhỏ ở rìa rừng để nghỉ ngơi. Hắn nhóm một đống lửa nhỏ, hơi ấm xua đi cái lạnh ẩm của đêm rừng. Huyễn Mặc Quyển được hắn đặt ngay ngắn trên tảng đá phẳng, những ký tự cổ xưa như phát ra ánh sáng mờ ảo trong bóng tối. Hắn nhìn chằm chằm vào nó, sự tò mò và khao khát giải mã bí ẩn của nó càng thêm mãnh liệt. Dù không hiểu hết, nhưng hắn biết, chính nó đã dẫn dắt hắn đến đây, đến ngưỡng cửa của một thế giới hoàn toàn mới. Một thế giới nơi những phàm nhân như hắn vẫn có cơ hội nghịch thiên cải mệnh, nếu có đủ ý chí và cơ duyên. Hắn ngủ thiếp đi với những suy nghĩ miên man, trong giấc mơ, Huyễn Mặc Quyển như một dòng sông linh khí cuộn chảy, dẫn hắn đến những vùng đất xa xăm, kỳ vĩ.

Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm tĩnh mịch. Lâm Phong thức dậy khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi xuống nền đất ẩm ướt. Hắn vươn vai, cảm nhận sự mệt mỏi sau một đêm nằm đất, nhưng tinh thần lại vô cùng sảng khoái. Hắn ăn vội vài loại quả rừng hái được đêm qua, uống ngụm nước suối mát lạnh và tiếp tục hành trình. Con đường đất dẫn vào rìa Thiên Phong Thành hiện ra rõ ràng hơn trong ánh nắng ban mai.

Càng đến gần thành, Lâm Phong càng cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt so với Linh Khê Trấn nhỏ bé. Mùi bụi đường, mùi thức ăn đường phố thoang thoảng xen lẫn mùi gỗ mới và một chút hương trầm từ những ngôi đền nhỏ ven đường. Tiếng vó ngựa lóc cóc, tiếng rao hàng vang vọng khắp nơi, hòa cùng tiếng nói chuyện xì xào của người qua lại, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống. Bầu không khí sôi động đến lạ thường, nhưng Lâm Phong vẫn nhận ra một nét thận trọng tiềm ẩn trong ánh mắt của mỗi người, dấu vết của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến vẫn hằn sâu trong tâm trí họ.

Lâm Phong bước đi giữa dòng người, dáng người cao ráo, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy không ngừng quan sát. Trang phục đơn giản của hắn có vẻ hơi lạc lõng giữa những bộ cánh rực rỡ của các thương nhân hay những trường bào chỉnh tề của các học giả. Hắn thấy người qua lại đông đúc hơn gấp bội, đủ mọi thành phần. Có những phàm nhân gánh gồng nặng nhọc, có những thương nhân giàu có cưỡi ngựa, và cả những người mang trang phục khác lạ, với những thanh kiếm vắt bên hông hay những pháp khí nhỏ lấp lánh ánh sáng yếu ớt. Một số trong số họ, hắn đoán, là tu sĩ cấp thấp, dù linh khí trên người họ cũng không quá mạnh mẽ, chỉ đủ để cảm nhận được một chút dao động mơ hồ.

Hắn khẽ nhíu mày, tự nhủ: "Thiên Phong Thành... quả nhiên không giống Linh Khê Trấn. Nơi đây như một dòng sông lớn, Linh Khê Trấn chỉ là một nhánh suối nhỏ. Muốn tìm manh mối về lão nhân kỳ quái kia, hay bất kỳ cơ duyên nào, ta phải đến nơi nào nhiều người qua lại nhất, nơi mà tin tức được lan truyền nhanh chóng nhất." Hắn đã học được rằng, trong một thế giới rộng lớn và phức tạp như thế này, thông tin quý giá hơn bất cứ thứ gì. Sự khôn ngoan và khả năng thu thập thông tin của hắn chính là vũ khí mạnh nhất của một phàm nhân không có linh căn.

Hắn tiếp tục bước đi, đôi mắt sắc sảo lướt qua từng cửa hàng, từng biển hiệu. Hắn tìm kiếm một nơi mà mọi người thường tụ tập để buôn chuyện, một nơi mà những câu chuyện phiếm, những lời đồn đại, dù thật dù giả, vẫn có thể chứa đựng những manh mối quý giá. Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại ở một quán trà nhỏ nằm khuất ở ven đường, không quá phô trương nhưng lại có vẻ đông đúc và ấm cúng. Một tấm biển gỗ cũ kỹ, treo lủng lẳng trên mái hiên, khắc ba chữ cổ kính: "Vọng Nguyệt Quán".

Quán Trà Vọng Nguyệt, đúng như cái tên của nó, có kiến trúc gỗ đơn giản, hai tầng, với những ô cửa sổ nhỏ nhìn ra con phố tấp nập. Tầng dưới là khu phục vụ chung, những chiếc bàn gỗ mộc mạc được sắp xếp san sát, nơi các vị khách đang trò chuyện rôm rả. Tầng trên có vẻ có những phòng riêng tư hơn, nhưng Lâm Phong không quan tâm đến điều đó. Cái hắn cần là sự ồn ào, là những lời bàn tán.

Lâm Phong bước vào quán, một luồng không khí ấm cúng, thoang thoảng mùi trà thơm ngát, mùi bánh ngọt và một chút khói hương nhẹ nhàng ập vào mũi. Tiếng chén đĩa lách cách, tiếng nói chuyện xì xào, tiếng cười đùa hòa lẫn với tiếng người ra vào, tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp nhưng không quá hỗn loạn. Nơi đây không có linh khí dồi dào, nhưng lại tràn ngập "nhân khí", một loại năng lượng sống động mà Lâm Phong luôn cảm thấy thoải mái.

Một phụ nữ xinh đẹp, quyến rũ, với mái tóc đen nhánh vấn cao, đôi mắt lúng liếng như biết nói và nụ cười ngọt ngào, niềm nở bước đến. Nàng mặc một bộ sườn xám màu đỏ sẫm, tôn lên vóc dáng yểu điệu, từng bước đi uyển chuyển như một cành liễu trong gió. Đó chính là Lão Bản Nương Mị, chủ quán trà.

"Công tử lần đầu đến đây sao?" Nàng cất giọng ngọt ngào, ánh mắt sắc sảo lướt qua Lâm Phong, dường như muốn đọc thấu tâm can hắn. "Trà Vọng Nguyệt của chúng ta là nhất đấy. Đêm nay muốn nghe chuyện gì, công tử?" Câu nói cuối cùng của nàng, dù chỉ là một câu chào mời quen thuộc, nhưng lại mang một chút ý vị trêu chọc, khiến Lâm Phong khẽ nhếch mép.

Lâm Phong mỉm cười, nụ cười tinh quái thường trực trên môi hắn, pha chút lịch sự: "Bản thân ta chỉ là một lữ khách qua đường, được nghe danh trà của Vọng Nguyệt Quán đã lâu, nay mới có dịp thưởng thức. Xin cho ta một ấm trà Thiết Quan Âm, và một vài món điểm tâm nhẹ. Ta chỉ muốn tìm một góc yên tĩnh để nghe ngóng chuyện nhân gian."

Lão Bản Nương Mị khẽ cười khúc khích, tiếng cười như chuông bạc: "Công tử thật biết cách nói chuyện. Thiết Quan Âm của thiếp quả là danh bất hư truyền. Mời công tử cứ tự nhiên chọn chỗ." Nàng chỉ tay về phía một góc khuất, gần cửa sổ, nơi có thể dễ dàng lắng nghe các cuộc trò chuyện mà không bị chú ý quá nhiều.

Lâm Phong gật đầu cảm ơn, đi đến góc khuất, an vị trên chiếc ghế gỗ. Hắn nhấp một ngụm trà Thiết Quan Âm thơm lừng, cảm nhận hương vị lan tỏa trong khoang miệng, xua đi chút mệt mỏi sau chặng đường dài. Hắn giả vờ vô tình lắng nghe, đôi mắt đen láy lướt qua những vị khách xung quanh.

Ở bàn bên cạnh, hai tu sĩ cấp thấp, dáng vẻ phong trần, đang bàn tán sôi nổi:

"Haiz, dạo này việc làm ăn khó khăn quá. Linh thạch ngày càng khan hiếm, mà giá cả thì cứ leo thang vùn vụt." Một người than thở, nhấp một ngụm trà.

Người kia đáp lời, giọng đầy lo lắng: "Còn không phải vì Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến sao? Yêu thú hoành hành khắp nơi, các mỏ linh thạch bị chiếm đóng, những con đường vận chuyển cũng không còn an toàn nữa. Nghe nói dạo này khu rừng phía Đông lại có linh khí biến động mạnh, chắc lại có bảo vật xuất thế... hoặc yêu thú cấp cao xuất hiện."

Lâm Phong khẽ giật mình. "Khu rừng phía Đông... linh khí biến động mạnh..." Hắn thầm nghĩ, "Đây chính là hướng mà Huyễn Mặc Quyển đã chỉ dẫn ta."

Một vị khách khác, có vẻ là một thương nhân béo tốt, chen vào câu chuyện: "Bảo vật gì chứ! Ta thấy chỉ có yêu thú là nhiều thôi. Đừng có mơ mộng, chỉ có mấy kẻ điên mới dám vào đó. Còn nhớ lời đồn về cái lão già kỳ quái ẩn cư trong đó không? Cả đời chưa thấy ai ra vào, nhưng lại có cảm giác như bị theo dõi, như có ánh mắt nào đó đang nhìn chằm chằm vào mình vậy. Ai mà dám bén mảng đến gần đó thì y như rằng gặp phải chuyện không hay."

Lâm Phong nhấp trà, giả vờ như không quan tâm, nhưng trong lòng hắn, những lời đồn đại này lại trùng khớp một cách kỳ lạ với những gì Huyễn Mặc Quyển mách bảo và những lời Bà Mộc đã nói. "Lão già kỳ quái... linh khí biến động... đúng là trùng khớp với những gì Huyễn Mặc Quyển mách bảo." Hắn cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cơ duyên của hắn, có lẽ, đang ở rất gần.

Lão Bản Nương Mị đi ngang qua bàn hắn, khẽ dừng lại: "Công tử nghe chuyện gì thú vị không? Đừng lo lắng quá, những lời đồn đại đó, mười phần thì chín phần là hư cấu. Nhưng mà, cũng có cái thật đấy." Nàng khẽ nháy mắt, một nụ cười bí ẩn nở trên môi, rồi quay đi phục vụ những vị khách khác.

Lâm Phong khẽ gật đầu, thầm cảm thán sự sắc sảo của Lão Bản Nương Mị. Nàng không chỉ giỏi kinh doanh, mà còn là một người thu thập thông tin tuyệt vời, và hơn hết, nàng có một trực giác nhạy bén. Hắn chậm rãi nhấp hết chén trà, đôi mắt vẫn không ngừng thu thập thông tin. Hắn cũng cẩn thận cảm nhận linh khí xung quanh bằng Huyễn Mặc Quyển, cuộn sách trong ngực hắn khẽ rung động, như một chiếc la bàn vô hình, chỉ dẫn hắn đến một hướng nhất định – hướng Đông.

Sau khi thanh toán tiền trà, Lâm Phong đứng dậy, nhẹ nhàng rời khỏi Quán Trà Vọng Nguyệt. Hắn đã có đủ thông tin cần thiết. Mục tiêu tiếp theo của hắn là khu rừng phía Đông, nơi có linh khí biến động và lời đồn về lão nhân kỳ quái. Hắn biết mình đang đi vào một nơi đầy rẫy hiểm nguy, nhưng khao khát khám phá và ý chí thay đổi vận mệnh đã xua tan mọi nỗi sợ hãi. "Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh!" Câu nói đó lại vang vọng trong tâm trí hắn, tiếp thêm sức mạnh cho đôi chân đang bước đi.

Rời khỏi Thiên Phong Thành, Lâm Phong tiếp tục hành trình hướng về phía Đông. Con đường dần trở nên vắng vẻ hơn, những ngôi nhà lưa thưa rồi biến mất hoàn toàn, nhường chỗ cho những cánh đồng xanh mướt và cuối cùng là những ngọn đồi nhấp nhô, báo hiệu sự khởi đầu của một khu rừng rộng lớn.

Càng tiến sâu vào khu rừng, cây cối càng trở nên rậm rạp và cổ kính. Ánh sáng mặt trời khó khăn lắm mới xuyên qua được những tán lá dày đặc, chỉ còn lại những vệt sáng lờ mờ trên nền đất ẩm ướt. Không khí trở nên âm u, hoang sơ, và đầy rẫy nguy hiểm tiềm tàng. Lâm Phong có thể nghe thấy tiếng gió rít qua kẽ lá, tiếng chim lạ kêu vang vọng từ sâu thẳm rừng già, và tiếng côn trùng rỉ rả không ngừng nghỉ. Thỉnh thoảng, một tiếng gầm gừ yếu ớt của một loài yêu thú nào đó vang lên từ xa, khiến không khí càng thêm căng thẳng. Mùi ẩm mốc của đất rừng, mùi lạ của các loại thảo mộc dại, và đôi khi là một chút mùi sương độc nồng hắc xộc vào mũi, khiến Lâm Phong phải đề cao cảnh giác.

Huyễn Mặc Quyển trong lòng hắn khẽ rung động mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một chiếc kim la bàn đang chỉ về một hướng duy nhất. Nó không chỉ chỉ dẫn đường đi, mà còn phát ra một luồng khí tức ấm áp, giúp Lâm Phong cảm nhận được những luồng linh khí hỗn loạn xung quanh. Có những nơi linh khí đột ngột mạnh lên rồi lại suy yếu, có những nơi lại mang theo một cảm giác áp bức khó chịu. Đây chính là những "linh khí biến động" mà các khách trà đã nhắc đến. Lâm Phong biết rằng, trong những nơi như thế này, có thể ẩn chứa cơ duyên, nhưng cũng có thể là những cạm bẫy chết người.

Hắn phải đối mặt với nhiều chướng ngại vật trên đường. Những dây leo chằng chịt như mạng nhện, những tảng đá rêu phong trơn trượt, những vũng bùn lầy lội. Có lúc, hắn phải leo lên những con dốc dựng đứng, có lúc lại phải bò qua những bụi cây gai góc. Bằng sự nhanh trí và kinh nghiệm sinh tồn của một phàm nhân từng lang thang qua bao nơi, hắn đã vượt qua tất cả. Hắn né tránh những chiếc bẫy tự nhiên được tạo ra bởi địa hình hiểm trở, và dùng sự khéo léo để tránh mặt những con yêu thú cấp thấp hung hãn. Một con sói mắt xanh lao ra từ bụi rậm, Lâm Phong không hề hoảng loạn. Hắn ném một hòn đá về phía đối diện để đánh lạc hướng, rồi nhanh chóng lách mình qua một khe hở giữa hai thân cây cổ thụ, biến mất vào trong màn cây xanh.

Dù chưa có linh lực, nhưng Lâm Phong lại sở hữu một khả năng quan sát nhạy bén và một phản xạ nhanh nhạy đáng kinh ngạc, cùng với một trực giác mạnh mẽ được tôi luyện từ những ngày tháng sống trong khắc nghiệt. Huyễn Mặc Quyển cũng đóng vai trò như một người bạn đồng hành, đôi khi nó khẽ rung lên, báo hiệu nguy hiểm sắp đến, hoặc chỉ dẫn cho hắn một con đường an toàn hơn. Tuy nhiên, chặng đường này cũng khiến hắn thấm mệt. Mồ hôi lấm tấm trên trán, hơi thở trở nên dồn dập, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định, không một chút dao động.

"Cái lão già này... chắc chắn không phải người bình thường." Lâm Phong thở dốc, tự nhủ, "Dám ẩn cư ở nơi thế này, giữa một khu rừng đầy rẫy yêu thú và linh khí hỗn loạn. Hẳn là một vị cao nhân ẩn dật, hoặc là một kẻ điên rồ." Dù là gì đi nữa, hắn biết mình đang đến gần mục tiêu.

Thời gian trôi qua, ánh chiều tà dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc rừng. Mây mù bắt đầu kéo đến, bao phủ những ngọn cây cổ thụ, khiến khung cảnh càng thêm huyền ảo và bí ẩn. Sương mù dày đặc dần, bám vào da thịt Lâm Phong, mang theo cái lạnh ẩm của rừng sâu. Mắt thường của hắn gần như không thể nhìn xa hơn vài chục bước. Nhưng Huyễn Mặc Quyển trong ngực lại phát ra một luồng khí tức ấm áp, lan tỏa trong lòng hắn, giúp hắn định hướng và tránh được những con đường nguy hiểm.

Khi màn đêm dần buông xuống hoàn toàn, và sương mù đã trở nên dày đặc đến mức gần như không thể nhìn thấy gì, Lâm Phong đột nhiên ngửi thấy một mùi hương quen thuộc nhưng cũng lạ lẫm. Mùi khói củi đốt, thoang thoảng mùi thảo dược, xen lẫn mùi gỗ mục và ẩm mốc của rừng già. Hắn dừng lại, đôi mắt nheo lại. Xuyên qua màn sương mù mịt mờ, hắn mơ hồ nhìn thấy một luồng khói xanh nhạt đang bay lên giữa những thân cây cổ thụ cao vút.

"Khói..." Hắn thì thầm, một tia hy vọng bừng sáng trong lòng. "Khói củi. Chắc chắn có người ở đây." Tim hắn đập mạnh. Hắn đã tìm thấy dấu hiệu của sự sống con người, sâu trong khu rừng hoang vu này. Đó chính là nơi lão nhân kỳ quái ẩn cư.

Lâm Phong cẩn thận tiến về phía làn khói. Sương mù dày đặc bao phủ mọi thứ, khiến hắn phải đi từng bước chậm rãi, dò dẫm. Tiếng gió rít nhẹ qua khe lá, tiếng côn trùng đêm bắt đầu kêu ran, và tiếng suối chảy róc rách từ xa xa. Những âm thanh đó, thay vì khiến hắn sợ hãi, lại mang đến một cảm giác yên bình đến lạ lùng, như thể đây chính là nơi hắn thuộc về.

Cuối cùng, sau một hồi dò dẫm, Lâm Phong dừng lại cách căn nhà gỗ khoảng vài chục bước chân. Đó là một căn nhà nhỏ, được dựng lên từ những thân cây cổ thụ, hòa mình hoàn hảo vào cảnh quan xung quanh. Những bức tường gỗ đã ngả màu thời gian, rêu phong bám đầy, khiến nó gần như vô hình nếu không có làn khói xanh nhạt vẫn đang lãng đãng bay lên từ ống khói. Một cảm giác cổ xưa, uyên thâm tỏa ra từ nơi này, như thể nó đã đứng đó hàng ngàn năm, chứng kiến bao thăng trầm của thế giới.

Một ánh sáng yếu ớt từ một ngọn đèn dầu lọt qua khe cửa sổ nhỏ, lay động trong màn sương mù, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo. Huyễn Mặc Quyển trong lòng Lâm Phong rung động mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không còn là những dao động nhẹ nhàng nữa, mà là một sự chấn động rõ rệt, như thể nó đang reo vui, như thể nó đã tìm thấy nguồn gốc, tìm thấy một phần linh hồn của mình. Một luồng linh khí cực kỳ mạnh mẽ nhưng cũng vô cùng bình lặng tỏa ra từ bên trong căn nhà, bao trùm lấy Lâm Phong, khiến hắn cảm thấy một sự thân thuộc kỳ lạ.

Hắn cảm nhận được một sự "đợi chờ" từ căn nhà, từ luồng linh khí đó, như thể chủ nhân của nó đã biết hắn sẽ đến, đã chờ đợi hắn từ rất lâu rồi. "Đây rồi... Đây chính là nơi lão nhân kỳ quái đó ẩn cư." Lâm Phong thì thầm, giọng nói khẽ run lên vì xúc động. "Và... hình như lão đã biết mình sẽ đến..."

Một cảm giác vừa sợ hãi, vừa phấn khích trỗi dậy trong lòng Lâm Phong. Sợ hãi vì sự bí ẩn và sức mạnh mà hắn cảm nhận được, nhưng phấn khích vì hắn biết rằng, đây chính là cánh cửa dẫn đến con đường tu luyện mà hắn hằng khao khát. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh – đó không chỉ là một khẩu hiệu, mà là con đường mà hắn đang bước đi.

Hắn hít một hơi thật sâu, thu hết dũng khí. Đôi mắt đen láy của hắn ánh lên vẻ kiên định không gì lay chuyển được. Hắn không thể lùi bước, không thể bỏ lỡ cơ hội này. Hắn nấp mình sau một gốc cây lớn, quan sát thêm một lúc, rồi quyết định. Hắn bước ra khỏi chỗ nấp, thân ảnh cao ráo dần hiện rõ trong màn sương mù, tiến thẳng về phía căn nhà gỗ. Mỗi bước chân của hắn đều vững vàng, mang theo sự quyết tâm của một kẻ phàm nhân đang nghịch thiên cải mệnh. Cánh cửa đầu tiên của vận mệnh, đang mở ra trước mắt hắn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ