“Cơ duyên này, không phải của kẻ tàn bạo như ngươi.” Lâm Phong lạnh lùng nói, bàn tay siết chặt Sinh Mệnh Ngọc Bội. Luồng sinh khí từ ngọc bội vẫn không ngừng tuôn chảy, bảo vệ và phục hồi cơ thể chàng, như một lời hứa hẹn cho những trận chiến cam go hơn sắp tới.
Cuộc đối đầu chính thức bắt đầu. Linh Sơn Bích Lạc, nơi ẩn chứa bí mật từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, đã chứng kiến sự xuất hiện của một vật phẩm cổ xưa, và nó chắc chắn sẽ dẫn Lâm Phong đến những thử thách và cơ duyên lớn hơn nữa.
***
Dòng năng lượng ấm áp từ Sinh Mệnh Ngọc Bội vẫn cuồn cuộn chảy trong kinh mạch Lâm Phong, xua đi sự mỏi mệt và nạp đầy linh lực cạn kiệt. Chàng cảm thấy mình như một dòng suối khô cạn vừa tìm thấy nguồn nước, tràn trề sức sống. Ngoại hình Lâm Phong vẫn cao ráo, dáng người cân đối, nhưng giờ đây mỗi động tác đều toát ra một vẻ linh hoạt và mạnh mẽ hơn hẳn. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng, vốn đã ẩn chứa sự thông minh sắc sảo, nay càng thêm kiên định, ánh lên tia sáng lạnh lùng khi đối diện với Hắc Phong Trại Chủ đang điên cuồng.
Trại Chủ Hắc Phong Trại, thân hình vạm vỡ như một ngọn núi nhỏ, với vết sẹo lớn vắt ngang mặt và bộ râu ria xồm xoàm, giờ đây càng thêm hung tợn. Hắn gầm lên một tiếng như dã thú bị thương, đôi mắt đỏ ngầu chĩa thẳng vào Lâm Phong. “Ngọc Bội Sinh Mệnh! Ngươi... ngươi dám cướp đi cơ duyên của ta!” Lời hắn vừa dứt, hắn vung đại phủ trong tay, một luồng kình phong cuộn xoáy mang theo mùi máu tanh nồng và tà khí cuồng bạo lao thẳng tới. Nhát phủ này không còn là đòn tấn công thăm dò, mà là một đòn chí mạng, ẩn chứa sự phẫn nộ và sát ý ngút trời.
Lâm Phong không né tránh hoàn toàn mà chỉ hơi nghiêng người, đồng thời vận dụng Huyễn Ảnh Túc, bước chân ảo diệu như biến mất trong khoảnh khắc. Kình phong sượt qua vai chàng, mạnh đến mức làm các tảng đá xung quanh rạn nứt. Cùng lúc đó, tay trái Lâm Phong vung lên, một đạo kiếm khí sắc bén như tơ liễu, mang theo linh lực Luyện Khí Kỳ viên mãn, vẽ một đường cong tuyệt đẹp trong không trung, nhắm thẳng vào cánh tay đang vung phủ của Trại Chủ.
“Hừ! Tiểu tử láo xược!” Trại Chủ Hắc Phong Trại kinh ngạc khi thấy chiêu kiếm khí tinh diệu như vậy, vội vàng thu phủ về đỡ. Tiếng “Keng!” vang dội, lửa tóe ra tứ phía, khiến hắn lùi lại nửa bước. Hắn không ngờ một tên Luyện Khí Kỳ lại có thể đỡ được đòn của mình, thậm chí còn phản công sắc bén đến thế. “Bọn cướp đâu! Giết chết tiểu tử này cho ta! Không một ai được sống sót!”
Hàng trăm tên cướp Hắc Phong Trại, vốn đang chật vật với Trần Hạo và một vài thành viên của tiểu đội giải cứu dân làng, giờ đây nhận lệnh, như thủy triều đen, đồng loạt lao về phía Lâm Phong. Chúng đều là những kẻ hung hãn, thân thủ nhanh nhẹn, tu vi từ Luyện Khí Kỳ tầng ba đến tầng bảy, mắt đỏ ngầu vì sự cuồng loạn và tham lam.
“Hạo tử, ngươi cẩn thận!” Lâm Phong hô lớn, ánh mắt quét nhanh qua Trần Hạo. Trần Hạo, với thân hình vạm vỡ, làn da rám nắng, đang dùng đại đao cùng quyền cước chống đỡ. Hắn đã bị một tên cướp chém sượt qua vai, máu thấm đỏ một mảng áo, nhưng vẫn nghiến răng kiên cường chiến đấu. “Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm!” Trần Hạo đáp lời, tiếng nói tuy có chút khàn đặc vì gắng sức, nhưng ý chí chiến đấu thì không hề suy giảm. Hắn vung đao lên, một đạo phong nhận xé gió, đánh bay hai tên cướp đang xông tới. Mặc dù bị thương, nhưng sự kiên cường và lòng trung thành của Trần Hạo là nguồn động viên lớn cho Lâm Phong.
Lâm Phong không thể phân tâm thêm. Chàng phải đối mặt với hàng trăm tên cướp và cả Hắc Phong Trại Chủ. Chàng hít một hơi thật sâu, Huyễn Mặc Quyển vận chuyển trong đan điền, linh lực cuồn cuộn chảy khắp cơ thể. Chàng không dám khinh suất, bởi lẽ, dù tu vi đã đạt Luyện Khí Kỳ viên mãn, nhưng đối mặt với số lượng đông đảo như vậy, và một kẻ mạnh như Hắc Phong Trại Chủ, vẫn là một thử thách cực lớn.
Chàng lao vào đám đông, thân pháp Huyễn Ảnh Túc phát huy đến cực hạn. Mỗi bước chân của Lâm Phong đều để lại một tàn ảnh mờ ảo, khiến bọn cướp khó mà xác định được vị trí thật sự của chàng. Kiếm khí liên tục phóng ra, sắc bén và lạnh lẽo, mỗi đạo đều nhắm vào những điểm yếu chí mạng. Chàng không ra tay tàn độc, chỉ đánh gãy tay chân, hoặc đánh ngất chúng, nhưng sự hiệu quả thì không ai có thể phủ nhận. Từng tên cướp ngã xuống, không ngừng rên rỉ, làm giảm bớt áp lực lên Trần Hạo.
Trong khi Lâm Phong như một con thoi giữa bầy sói, Hắc Phong Trại Chủ lại không ngừng tung ra những đòn công kích mạnh mẽ từ xa, nhắm thẳng vào chàng. Hắn dùng đại phủ quét ngang, tạo ra một cơn lốc xoáy bằng khí lực, hoặc chém bổ xuống, tạo ra một vết nứt sâu hoắm trên mặt đất. Mỗi đòn đều mang theo sức mạnh của một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ, khiến Lâm Phong phải vận dụng toàn bộ linh lực và sự nhanh nhạy để né tránh.
Đôi lúc, Sinh Mệnh Ngọc Bội trên cổ Lâm Phong lại phát ra ánh sáng xanh nhạt, tự động cản lại một đòn tấn công bất ngờ, hoặc hóa giải một phần tà khí từ công pháp của Hắc Phong Trại Chủ. Lâm Phong cảm nhận được sự ấm áp và bảo vệ từ ngọc bội, như một người bạn đồng hành thầm lặng, giúp chàng vượt qua những giây phút hiểm nghèo. Chàng biết, nếu không có nó, có lẽ chàng đã bị thương nặng hơn nhiều.
Trận chiến kéo dài. Linh Sơn Bích Lạc, vốn thanh tịnh và yên bình, giờ đây đã biến thành một chiến trường đẫm máu. Mùi hương thảo mộc thanh khiết bị thay thế bởi mùi máu tanh nồng, mùi khét của pháp thuật và mùi mồ hôi, sợ hãi. Tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo đã bị át đi bởi tiếng gầm thét cuồng loạn của Hắc Phong Trại Chủ, tiếng binh khí va chạm đinh tai nhức óc và tiếng rên rỉ của những tên cướp bị thương. Các tảng đá lớn bị khắc trận pháp giờ đây chi chít vết chém, vết nứt. Không khí trở nên căng thẳng, nóng bức, như thể sắp có một cơn giông bão lớn ập đến.
Lâm Phong vẫn kiên cường, nhưng chàng biết mình không thể kéo dài trận chiến này. Hắc Phong Trại Chủ tuy đã bị chàng làm bị thương nhẹ, nhưng vẫn còn rất mạnh. Và quan trọng hơn, hắn vẫn không ngừng nhìn về phía linh mạch cổ xưa đang bị phong ấn.
***
Nắng gắt giữa trưa rọi thẳng xuống đỉnh Linh Sơn Bích Lạc, khiến không khí trở nên oi bức và ngột ngạt. Bầu trời xanh biếc vốn trong trẻo nay như bị nhuộm một màu vàng ệch, báo hiệu một điềm chẳng lành. Hắc Phong Trại Chủ, sau một hồi giao chiến mà vẫn không thể hạ gục Lâm Phong, khuôn mặt dữ tợn càng thêm vặn vẹo. Hắn nhận ra tiểu tử này không chỉ có tu vi Luyện Khí Kỳ viên mãn mà còn sở hữu thân pháp bí ẩn và một bảo vật hộ thân kỳ lạ. Nếu cứ tiếp tục kéo dài, e rằng sẽ có biến. Hơn nữa, những tên thủ hạ của hắn đã ngã xuống quá nửa, chỉ còn lác đác vài chục tên đang chật vật chống đỡ trước Trần Hạo và các thành viên giải cứu dân làng.
“Tiểu tử, ngươi tưởng có thể ngăn cản ta sao?” Hắc Phong Trại Chủ gầm lên, giọng nói khàn đặc đầy sát khí. “Ta không có thời gian chơi đùa với ngươi nữa!” Hắn dứt lời, đột nhiên tung ra một đòn công kích mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hắn vung đại phủ lên cao, cả thân hình vạm vỡ như hóa thành một cỗ máy chiến tranh. Một luồng tà khí đen kịt, mang theo vô số oan hồn rên rỉ, từ đại phủ cuộn trào, hình thành một đầu mãng xà khổng lồ, há to miệng lao thẳng vào Lâm Phong và Trần Hạo.
Lâm Phong cảm nhận được sức mạnh kinh hoàng từ đòn này. Chàng không do dự kéo Trần Hạo đang chiến đấu gần đó lùi lại. Nhưng tốc độ của mãng xà tà khí quá nhanh. “Phụt!” Trần Hạo không kịp né tránh hoàn toàn, bị phần đuôi mãng xà quật trúng. Hắn văng ra xa, đập mạnh vào một tảng đá, máu tươi phun ra từ miệng, cả người mềm nhũn, bất tỉnh nhân sự. Đại đao trong tay hắn rơi xuống đất, vang lên tiếng ‘loảng xoảng’ thảm thiết.
“Hạo tử!” Lâm Phong hét lên một tiếng đau đớn, ánh mắt đỏ ngầu vì phẫn nộ. Chàng muốn lao tới cứu bạn, nhưng Hắc Phong Trại Chủ không cho phép. Hắn cười điên dại, không thèm nhìn đến Trần Hạo nữa, mà quay phắt người, lao thẳng về phía trung tâm linh mạch, nơi tảng đá phong ấn đang phát ra ánh sáng yếu ớt.
“Hắc Phong Trại Chủ, ngươi dám!” Lâm Phong gầm lên, nhưng đã quá muộn. Trại Chủ Hắc Phong Trại đã đứng trước tảng đá, hắn không thèm dùng đại phủ nữa, mà hai tay kết ấn, một luồng tà khí đen kịt từ cơ thể hắn tuôn ra như thác lũ, bao phủ lấy tảng đá. Những phù văn cổ xưa trên tảng đá bắt đầu nứt vỡ, phát ra những tiếng ‘rắc, rắc’ chói tai, như tiếng xương cốt bị nghiền nát.
Lâm Phong cảm nhận được một luồng linh khí cuồng bạo bắt đầu trào ra từ tảng đá, mang theo một vẻ cổ xưa và hùng vĩ đến lạ thường. Hắc Phong Trại Chủ hít một hơi thật sâu, tà khí trên người hắn càng thêm thịnh vượng, và sau đó, hắn bắt đầu hấp thụ linh khí cuồng bạo đó.
Cảnh tượng trước mắt khiến Lâm Phong kinh hãi. Cơ thể Hắc Phong Trại Chủ bắt đầu biến đổi một cách quái dị. Da hắn chuyển sang màu xanh xám, gân cốt nổi lên cuồn cuộn như những con trăn. Đôi mắt hắn từ đỏ ngầu chuyển sang xanh biếc, rồi lại đen kịt, ẩn chứa sự tà ác và tham lam vô độ. Những vết sẹo trên mặt hắn như đang co giật, và bộ râu ria xồm xoàm cũng trở nên cứng nhắc, dựng đứng. Hắn không còn là một con người bình thường nữa, mà như một quái vật đang hấp thụ năng lượng cấm kỵ.
“Ha ha ha! Quá muộn rồi! Linh Khê Trấn sẽ là bước đệm cho bá nghiệp của ta!” Hắc Phong Trại Chủ bật cười điên dại, giọng nói hắn khàn đặc, trầm đục, như tiếng ma quỷ từ địa ngục vọng về. “Ngươi có thể thấy, linh mạch này... còn ẩn chứa bí mật của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, đủ để ta thống trị cả vùng này! Sau khi ta đột phá, chính là lúc ta san bằng Linh Khê Trấn của ngươi, không một ai sống sót! Phụ nữ, trẻ con, tất cả đều sẽ là tế phẩm cho ta!”
Lời nói của Hắc Phong Trại Chủ như một nhát búa giáng mạnh vào tâm trí Lâm Phong. San bằng Linh Khê Trấn! Không một ai sống sót! Những hình ảnh về Lý Trưởng già nua, Vương Chưởng Quỹ hiền lành, Đội Trưởng Mã tuy yếu ớt nhưng vẫn cố gắng, và cả những gương mặt thân quen của người dân trấn chợt hiện lên trong đầu chàng. Nỗi sợ hãi và phẫn nộ bùng lên dữ dội. Mối hiểm họa này không còn là chuyện cướp bóc thông thường, mà là một âm mưu tàn độc, có thể hủy diệt cả quê hương chàng.
Đồng thời, lời hắn nói về "bí mật của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến" khiến Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể Lâm Phong rung động mãnh liệt hơn bao giờ hết, tựa như đang phản ứng với một thứ năng lượng cùng nguồn gốc, hoặc một mối nguy hiểm cổ xưa. Sinh Mệnh Ngọc Bội trên cổ chàng cũng không ngừng phát sáng rực rỡ, ánh sáng xanh biếc ấm áp hòa cùng luồng linh khí từ linh mạch, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ với tà khí đen kịt đang bao trùm Hắc Phong Trại Chủ.
Lâm Phong nhận ra, nếu để Hắc Phong Trại Chủ thành công, Linh Khê Trấn chắc chắn sẽ diệt vong. Không chỉ vậy, hắn còn nhắc đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, cho thấy linh mạch này không hề đơn giản, và việc hắn hấp thụ nó có thể gây ra hậu quả khôn lường cho cả khu vực. Trách nhiệm bảo vệ quê hương, bảo vệ những người thân yêu đè nặng lên vai chàng.
“Không được! Hắn sẽ hủy hoại tất cả! Linh Khê Trấn... không thể bị phá hủy!” Lâm Phong hét lên, giọng chàng khản đặc, ánh mắt cháy rực sự kiên quyết. Khao khát sức mạnh để bảo vệ những người thân yêu ngày càng cháy bỏng trong lòng chàng. Hắn không thể để Hắc Phong Trại Chủ trở thành một con quỷ mạnh hơn, tàn phá mọi thứ. Chàng không còn nghĩ đến an nguy của bản thân.
Với một tiếng gầm vang dội, Lâm Phong vận dụng toàn bộ linh lực trong cơ thể, Huyễn Mặc Quyển xoay chuyển điên cuồng, Sinh Mệnh Ngọc Bội phát sáng đến chói mắt, cùng lúc đó, chàng lao về phía Hắc Phong Trại Chủ như một mũi tên xé gió. Tốc độ của chàng nhanh đến mức các tên cướp còn lại chỉ kịp thấy một vệt mờ ảo vụt qua. Mùi máu tanh nồng, mùi khét của tà khí, mùi đất đá ẩm ướt và thảo mộc giờ đây hòa quyện với mùi linh khí cổ xưa đang bị cưỡng ép hấp thụ, tạo nên một hỗn hợp kinh hoàng. Tiếng gió rít qua các khe đá, tiếng linh mạch cổ xưa như đang “rên rỉ” trong đau đớn, và tiếng gầm thét của Hắc Phong Trại Chủ tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.
Lâm Phong biết, đây là cơ hội duy nhất. Chàng phải ngăn cản hắn, dù phải trả giá bằng bất cứ thứ gì. Đây không chỉ là một trận chiến vì Linh Khê Trấn, mà còn vì một linh cảm sâu sắc mách bảo chàng rằng, việc Hắc Phong Trại Chủ hấp thụ linh mạch này sẽ mở ra một cánh cửa đến những tai họa lớn hơn rất nhiều, một thứ có thể liên quan đến những bí mật mà Huyễn Mặc Quyển đang che giấu. Cuộc đối đầu cuối cùng, định đoạt số phận Linh Khê Trấn, đã bắt đầu!