Lâm Phong ôm lấy đầu, dòng thác hình ảnh và âm thanh cổ xưa vẫn đang cuộn trào mãnh liệt trong tâm trí chàng, như muốn xé toạc linh hồn chàng ra làm trăm mảnh. Huyễn Mặc Quyển trên tay chàng rực sáng, ánh sáng của nó không chỉ bao bọc lấy chàng mà còn lan tỏa ra xung quanh, hòa quyện với những phù văn cổ xưa trên bệ đá và viên Thần Hồn Ngọc đã nứt vỡ, tạo nên một màn trình diễn ánh sáng huyền ảo nhưng cũng đầy bi tráng. Ánh sáng ấy, dường như là một ngọn hải đăng duy nhất trong dòng chảy hỗn loạn của Giới Hà Vô Biên, hướng thẳng đến vết nứt trời kia, nơi ẩn chứa bí mật cuối cùng về Thiên Đạo Vết Nứt và Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.
Thế nhưng, khi ánh sáng Huyễn Mặc Quyển đạt đến đỉnh điểm, không gian xung quanh bệ đá cổ kính bỗng trở nên mơ hồ một cách kỳ lạ. Các đường nét kiến trúc, những phiến đá chạm khắc tinh xảo của tàn tích cổ đại bắt đầu chớp nháy, như thể chúng đang cố gắng định hình lại trong một thực tại khác. Thời gian ở đây dường như không còn tuân theo quy luật tự nhiên, mà bị kéo giãn ra một cách vô tận, rồi lại bị nén chặt đến nghẹt thở, tạo nên một cảm giác vừa tĩnh lặng đến đáng sợ, vừa hỗn loạn đến khó tin.
"Không gian này thật kỳ lạ, cẩn thận!" Tuyết Dao, với khuôn mặt băng giá thường ngày, giờ đây hiện lên vẻ căng thẳng tột độ. Nàng siết chặt thanh băng kiếm trong tay, đôi mắt phượng sắc bén quét một vòng quanh các góc khuất, cảnh giác cao độ. Làn da trắng ngần của nàng khẽ nổi da gà, cảm nhận rõ rệt sự bất thường của không gian xung quanh. Tiếng gió rít qua những khe đá cổ thụ không còn là âm thanh đơn thuần của tự nhiên, mà mang theo một sự rên rỉ than khóc, như hàng ngàn linh hồn vô định đang bị mắc kẹt. Tiếng chim lạ, thay vì trong trẻo, lại trở nên thê lương, vang vọng khắp vòm đá, tạo nên một bản nhạc u ám. Đôi khi, một âm thanh trầm đục, yếu ớt như tiếng vận hành của trận pháp cổ xưa lại vang lên từ sâu thẳm, khiến không khí càng thêm nặng nề.
Mùi đá cổ, mùi rêu phong ẩm ướt của mây mù đặc quánh bao trùm lấy mọi giác quan. Linh khí nơi đây quả thực cực kỳ tinh thuần, khiến mỗi hơi thở đều mang theo sự sảng khoái, nhưng chính sự tinh thuần ấy lại tiềm ẩn những nguy hiểm khôn lường từ những trận pháp cổ xưa đã bị lãng quên, chỉ chờ đợi một sơ hở để nuốt chửng những kẻ phàm trần dám xâm phạm. Bầu không khí yên tĩnh đến lạ thường, huyền bí và mang đậm dấu ấn của thời gian đã nhuộm màu bi tráng của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.
"Có gì đó đang nhìn chúng ta... nhưng không phải yêu thú!" Mộc Ly khẽ rụt người lại, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu của nàng giờ đây mở lớn, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt. Nàng cảm nhận được những luồng khí tức vô hình, mỏng manh như sương khói, nhưng lại mang theo áp lực khủng khiếp, lướt qua họ như những bóng ma. Những sợi dây leo xanh biếc trong tay nàng khẽ run rẩy, những chiếc lá nhỏ trên tóc nàng cũng cụp xuống, như đang bày tỏ sự sợ hãi.
Tần Nguyệt, luôn điềm tĩnh và suy tư, đưa tay lên mi tâm, cảm nhận những dao động vô hình trong không gian. Nàng nhắm mắt lại trong giây lát, rồi nhẹ nhàng mở ra, đôi mắt phượng chứa đựng sự uyên bác và dịu dàng. "Đây là tàn niệm, ý chí còn sót lại của những người đã khuất, không nên đối đầu trực tiếp." Giọng nói trầm ấm, rõ ràng của nàng trấn an mọi người, nhưng bản thân nàng cũng không giấu được vẻ lo lắng thầm kín. Nàng biết, những tàn niệm của cường giả cổ xưa, dù đã mất đi phần lớn ý thức, nhưng sức mạnh còn sót lại của họ vẫn có thể nghiền nát những tu sĩ bình thường.
Nhóm người Lâm Phong di chuyển chậm rãi, cảnh giác cao độ. Mỗi bước chân đều như giẫm trên băng mỏng, không dám phát ra tiếng động lớn. Lâm Phong, trong cơn choáng váng vì dòng thác ký ức, cảm thấy huyết mạch mình phản ứng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Một lực lượng vô hình, không mang ác ý mà tràn đầy sự thôi thúc, dường như đang kéo chàng đi sâu hơn vào trung tâm của tàn tích, vào trái tim của sự hỗn loạn thời gian này. Cảm giác nóng rực trong huyết quản chàng càng lúc càng tăng, như một ngọn lửa đang bùng cháy, thôi thúc chàng khám phá tận cùng bí mật. Huyễn Mặc Quyển trên người chàng không ngừng phát sáng, ánh sáng màu mực thăm thẳm và kim quang hòa quyện vào nhau, tạo thành một vầng hào quang chói lòa, đồng thời phát ra một lực hút kỳ lạ, khiến chàng không thể không tiến tới.
Chàng thấy mình bị hút về phía một phiến đá lớn, màu xám đen, nằm ngay giữa trung tâm của khu di tích. Phiến đá này cao hơn một người, bề mặt loang lổ những vết nứt và rêu phong cổ kính, nhưng những phù văn được chạm khắc trên đó lại tinh xảo đến kinh ngạc, dù đã trải qua vô vàn năm tháng vẫn giữ được vẻ uy nghiêm và bí ẩn. Khi Lâm Phong còn chưa kịp phản ứng, bàn tay chàng đã vô thức chạm vào bề mặt lạnh lẽo của phiến đá.
Ngay lập tức, một luồng điện giật mạnh mẽ chạy khắp cơ thể chàng, kéo chàng ra khỏi thực tại. Không gian xung quanh Lâm Phong đột ngột co rút lại, rồi bùng nổ, không còn là những tàn niệm mờ ảo mà là một cơn lốc xoáy màu sắc và âm thanh khủng khiếp. Chàng cảm thấy mình rơi tự do trong một vực sâu vô tận, rồi bị ném thẳng vào một thế giới khác, chân thực đến rợn người.
Tiếng gió rít gào không còn thê lương, mà trở thành tiếng khóc than ai oán của hàng vạn sinh linh. Tiếng thì thầm không rõ nghĩa giờ đây như hàng ngàn lời nguyền rủa, xen lẫn tiếng kim loại va chạm leng keng, chói tai từ những trận chiến khốc liệt. Một mùi tử khí nồng nặc, mùi máu tanh và ẩm mốc, thối rữa từ những thứ đã mục nát, xộc thẳng vào mũi chàng, khiến chàng phải nôn khan. Bầu không khí lạnh lẽo, u ám đến tột cùng, đầy rẫy tử khí và cảm giác tuyệt vọng bao trùm lấy mọi thứ, khiến hô hấp của chàng trở nên khó khăn. Ánh sáng yếu ớt, chớp nháy liên tục, nhuộm màu đỏ quạch của máu và màu xám tro của sự hủy diệt, tạo cảm giác rùng rợn đến tột độ. Thời gian không xác định, không có ngày đêm, chỉ có sự hỗn loạn và biến đổi không ngừng của những ảo ảnh.
Lâm Phong thấy mình đứng giữa một chiến trường đổ nát, chân chàng lún sâu vào lớp đất mềm nhũn, ướt át bởi máu và bùn. Hàng ngàn thi thể chất chồng lên nhau, những gương mặt méo mó vì đau đớn và sợ hãi. Khói bụi và lửa cháy ngút trời, những tiếng la hét, gào thét vang vọng khắp nơi, xé toạc không gian. Đây là một cơn ác mộng, nhưng nó lại chân thực hơn bất kỳ thứ gì chàng từng trải qua.
Chàng ngẩng đầu lên, và trái tim chàng như bị bóp nghẹt. Trước mắt chàng là một cảnh tượng không thể nào quên: những tòa thành cổ kính, nguy nga, được xây dựng bằng những phiến đá xanh biếc, giờ đây đang sụp đổ từng mảng lớn dưới những đòn đánh long trời lở đất. Những biểu tượng, những hoa văn chạm khắc trên tường thành ấy, chàng nhận ra ngay lập tức – đó là dấu hiệu của Lâm Gia!
"Không... Đây là... Lâm Gia... của ta?" Lâm Phong thì thầm, giọng nói khản đặc, đau đớn đến tột cùng. Chàng cố gắng chạm vào một phiến đá đổ nát, nhưng bàn tay chàng xuyên qua nó như chạm vào không khí. Đây là ảo ảnh, nhưng nó quá thật, quá sống động, đến nỗi chàng cảm thấy từng vết thương, từng tiếng la hét đều vang vọng trong tâm hồn mình.
Chàng thấy những cường giả Lâm Gia, với khuôn mặt cương nghị, mặc chiến bào màu xanh thẫm, đang chiến đấu anh dũng chống lại một thế lực tà ác. Chúng là những sinh vật gớm ghiếc, thân hình phủ đầy vảy và gai nhọn, đôi mắt đỏ ngầu, phát ra thứ khí tức âm hàn, tử vong. Chúng không ngừng phun ra những luồng độc khí đen tối, bào mòn linh khí, làm suy yếu mọi sự sống. Những công pháp, những kiếm quyết quen thuộc của Lâm Gia được thi triển, nhưng dường như không đủ sức chống lại làn sóng ma vật vô tận.
Một lão già tóc bạc, khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh mắt kiên định, đang vận dụng toàn bộ tu vi để triệu hồi một thanh kiếm khổng lồ, chém xuống đám ma vật. Chàng nhận ra đó là một vị trưởng lão Lâm Gia mà chàng từng thấy trong bức họa cổ. Ông ta chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, thân thể bị xé nát bởi nanh vuốt của ma vật, nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía trước, tràn đầy sự bất khuất và hy vọng mong manh.
Hình ảnh "Khoảng 100 năm trước", cảnh Lâm Gia Diệt Môn, tái hiện rõ ràng đến từng chi tiết nhỏ nhất. Chàng thấy những người phụ nữ, trẻ con Lâm Gia bị dồn vào góc tường, ánh mắt tuyệt vọng nhưng vẫn cố gắng che chở cho nhau. Tiếng khóc thét của họ bị tiếng gầm rú của ma vật nuốt chửng. Lâm Phong cảm thấy một nỗi đau tột cùng dâng lên trong lòng, một sự phẫn nộ không thể kiềm chế. Huyết mạch trong người chàng sôi trào mãnh liệt, như muốn phá tung lồng ngực. Chàng muốn lao tới, muốn chiến đấu, muốn bảo vệ những người đó, dù chỉ là ảo ảnh.
Bên cạnh Lâm Phong, Linh Nhi bỗng nhiên òa khóc nức nở. Cô bé không có vẻ gì là đang nhìn thấy cùng một ảo ảnh như Lâm Phong, nhưng đôi mắt to tròn, đen láy của nàng lại nhòe đi vì nước mắt. Nàng ôm chặt lấy cánh tay Lâm Phong, cơ thể nhỏ bé run rẩy. "Chú Lâm Phong... đau... quá... nhiều người chết..." Giọng nói non nớt của cô bé vang lên, nghẹn ngào, như thể nàng cũng cảm nhận được nỗi đau và sự tuyệt vọng của những linh hồn đang vật lộn trong ảo ảnh. Khả năng cảm nhận đặc biệt của Linh Nhi, dường như đã vô tình kết nối nàng với những ký ức bi thương này, khiến nàng trải qua cùng một nỗi đau, cùng một sự mất mát.
Lâm Phong cố gắng vùng vẫy khỏi ảo ảnh. Chàng gào thét, muốn thoát ra, nhưng những hình ảnh quá chân thực, quá sống động khiến chàng bị mắc kẹt. Mỗi tiếng la hét, mỗi giọt máu đổ xuống, mỗi linh hồn tan biến đều như một nhát dao cứa vào trái tim chàng. Huyễn Mặc Quyển trong người chàng, dường như cảm nhận được sự thống khổ của chủ nhân, phát ra ánh sáng mờ nhạt, cố gắng ổn định tâm trí chàng. Những phù văn cổ xưa trên Quyển trục lấp lánh, như đang kể lại một câu chuyện bi tráng, đồng thời cũng như đang cố gắng kéo chàng ra khỏi vòng xoáy của ký ức đau thương.
Chàng nhìn thấy một người đàn ông, trẻ tuổi, với khuôn mặt tuấn tú và ánh mắt kiên định, giống chàng đến lạ. Người đàn ông đó, dù bị thương nặng, vẫn cố gắng đứng vững, bảo vệ một đứa trẻ sơ sinh trong vòng tay. Đứa trẻ ấy có một vết bớt hình trăng khuyết trên vai, và mái tóc đen nhánh, mượt mà. Đôi mắt nó to tròn, trong veo, nhưng ẩn chứa một sự kiên cường lạ thường. Người đàn ông đó quay đầu lại, nhìn thẳng vào Lâm Phong, ánh mắt tràn đầy sự đau đớn, yêu thương và một lời cầu xin. Ông ta thì thầm một cái tên, một cái tên mà Lâm Phong không thể nghe rõ, nhưng lại cảm thấy nó quen thuộc đến lạ lùng. Rồi ông ta ngã xuống, thân thể bị nuốt chửng bởi làn sóng ma vật.
Đó là một khoảnh khắc kinh hoàng, một cú sốc lớn đối với Lâm Phong. Sự thật về Lâm Gia Diệt Môn, về những người thân đã khuất, về nguồn gốc bí ẩn của chàng, tất cả đổ ập đến, không chỉ qua những hình ảnh mà còn qua cảm xúc, qua nỗi đau mà chàng cảm nhận được từ huyết mạch của mình. Chàng cảm thấy mình như một mảnh ghép nhỏ bé trong một bức tranh khổng lồ, một phần của một câu chuyện đã được viết từ hàng triệu năm trước. Tiếng gọi từ huyết mạch, những lời cảnh báo từ quá khứ, tất cả đều đổ dồn vào chàng, như một gánh nặng mà chàng phải gánh vác. Chàng quỳ sụp xuống, ôm lấy đầu, cố gắng đẩy lùi những hình ảnh tàn khốc, nhưng chúng cứ như mực thấm vào xương tủy, không thể nào xóa bỏ.
Ngoài ảo ảnh, các mỹ nhân đang vây quanh Lâm Phong, khuôn mặt ai nấy đều hiện lên vẻ lo lắng và cảnh giác tột độ. Họ nhìn thấy Lâm Phong đang run rẩy dữ dội, đôi mắt chàng nhắm nghiền lại, mồ hôi vã ra như tắm, ướt đẫm cả mái tóc đen nhánh. Huyết khí trong người chàng dao động kịch liệt, lúc cuồn cuộn như sóng dữ, lúc lại yếu ớt như ngọn đèn trước gió, khiến họ không khỏi kinh hãi.
Tuyết Dao tiến lại gần, bàn tay lạnh lẽo như ngọc chạm vào trán Lâm Phong. Nàng cảm nhận được nhiệt độ cơ thể chàng đang tăng cao một cách bất thường, và linh lực trong đan điền chàng đang hỗn loạn. "Lâm Phong, tỉnh lại đi!" Nàng khẽ gọi, giọng nói vẫn trong trẻo nhưng chứa đựng sự gấp gáp, lo lắng. Nàng không ngừng truyền linh lực băng hàn của mình vào cơ thể chàng, cố gắng ổn định huyết khí và trấn an tâm trí chàng. Tuyết Dao biết, nếu Lâm Phong không thoát ra khỏi trạng thái này, chàng có thể sẽ bị linh hồn tàn niệm cổ xưa hoặc chính những ký ức đau khổ ấy nuốt chửng.
Linh Nhi, với đôi mắt sưng húp vì khóc, ôm chặt lấy Lâm Phong. Cô bé vùi mặt vào ngực chàng, tiếng khóc nức nở của nàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch, nghe như tiếng chim non bị lạc mẹ. Nàng cảm nhận được sự đau đớn của Lâm Phong, một nỗi đau không chỉ về thể xác mà còn về linh hồn, về những ký ức bi thương từ sâu thẳm huyết mạch. Nàng không hiểu rõ những gì đang diễn ra, nhưng trực giác mách bảo nàng rằng chú Lâm Phong của nàng đang gặp nguy hiểm lớn.
Lam Yên nắm chặt trường thương trong tay, đôi mắt sắc bén như chim ưng quét một vòng quanh, cảnh giác cao độ với những tàn niệm đang lởn vởn xung quanh. Những bóng hình mờ ảo của các cường giả cổ xưa, vô tri vô giác, vẫn đang lướt qua họ, mang theo áp lực vô hình. Nàng biết, dù không cố ý, nhưng những tàn niệm này cũng có thể gây ra nguy hiểm chết người nếu chúng vô tình chạm vào hoặc kích hoạt một trận pháp nào đó. Trang phục chiến đấu màu đỏ sẫm của nàng khẽ phấp phới, toát lên khí thế cương trực và sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào để bảo vệ Lâm Phong.
Mộc Ly siết chặt những sợi dây leo xanh biếc, đôi mắt long lanh của nàng đầy vẻ sợ hãi và tò mò. Nàng cảm nhận được những luồng khí tức âm hàn từ các tàn niệm, cũng như sự hỗn loạn của linh khí xung quanh. Nàng liên tục di chuyển nhẹ nhàng, sẵn sàng sử dụng khả năng của mình để tạo ra những rào cản bằng thực vật, hoặc kéo Lâm Phong ra xa nếu cần thiết. Nàng không ngừng quan sát, cố gắng tìm ra bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào từ môi trường xung quanh.
Tần Nguyệt đưa tay lên miệng niệm chú, những phù văn cổ xưa màu vàng nhạt lấp lánh trên đầu ngón tay nàng. Nàng đang thi triển một loại thuật thanh tâm, một công pháp đặc biệt giúp xua tan ảo ảnh và trấn an tâm trí. Linh lực ôn hòa của nàng lan tỏa ra, bao bọc lấy Lâm Phong, cố gắng làm dịu đi sự hỗn loạn trong huyết mạch chàng. Nàng biết, đây là một cuộc chiến nội tâm của Lâm Phong, và nàng chỉ có thể hỗ trợ chàng từ bên ngoài.
Hạ Vũ ôm chặt Linh Nhi, đôi mắt trong veo của nàng nhìn Lâm Phong với vẻ đau xót và lo lắng. Nàng không ngừng vuốt ve lưng Linh Nhi, cố gắng trấn an cô bé, đồng thời cũng nhìn sang Lâm Phong, cầu nguyện chàng có thể vượt qua thử thách này. Linh lực của nàng cũng khẽ lan tỏa, tạo thành một tầng bảo vệ mỏng manh quanh Linh Nhi và chính mình, cố gắng giảm bớt ảnh hưởng của những tàn niệm và sự hỗn loạn trong không gian.
Đúng lúc đó, Huyễn Mặc Quyển trên người Lâm Phong, dường như đã cảm nhận được nguy hiểm và sự đau khổ tột cùng của chủ nhân, bỗng nhiên tự động bay ra. Nó xoay tròn trên không trung, những trang giấy cổ xưa màu mực thăm thẳm và kim quang rực rỡ lấp lánh, phát ra một vầng hào quang chói lòa, mãnh liệt hơn bất cứ lúc nào trước đây. Ánh sáng ấy không chỉ bao bọc lấy Lâm Phong, mà còn lan tỏa ra xung quanh, tạo thành một lá chắn năng lượng vô hình nhưng cực kỳ kiên cố.
Lá chắn này không chỉ đẩy lùi các tàn niệm đang lởn vởn, khiến chúng tan biến như khói sương khi chạm vào, mà còn có tác dụng làm dịu đi sự hỗn loạn của không gian. Những luồng gió rít gào bỗng chốc trở nên êm dịu hơn, những tiếng thì thầm ai oán dần tan biến, và mùi tử khí cũng nhạt đi. Không gian bị bóp méo thời gian, dưới ảnh hưởng của Huyễn Mặc Quyển, dường như đang dần ổn định trở lại, dù vẫn còn chút chớp nháy và mơ hồ.
Trong làn hào quang của Huyễn Mặc Quyển, Lâm Phong vẫn nhắm chặt mắt, nhưng sự run rẩy của chàng đã giảm đi đáng kể. Những hình ảnh về Lâm Gia Diệt Môn vẫn còn in đậm trong tâm trí chàng, nhưng nỗi đau và sự tuyệt vọng không còn dữ dội như trước. Thay vào đó, một cảm giác quyết tâm sắt đá dần hình thành trong lòng chàng. Chàng đã nhìn thấy sự hủy diệt, sự bi thương, và giờ đây, chàng biết mình phải làm gì. Huyết mạch trong người chàng vẫn sôi trào, nhưng không còn là sự hỗn loạn mà là một sức mạnh tiềm ẩn đang dần thức tỉnh, một lời hứa, một sứ mệnh đang dần được hé mở.
Cánh cửa khổng lồ trong tâm trí Lâm Phong, dù vẫn còn chớp nhoáng những hình ảnh rời rạc, nhưng đã không còn nuốt chửng chàng vào vực sâu tuyệt vọng. Thay vào đó, một tia sáng mỏng manh lóe lên, dẫn lối cho chàng. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là một công pháp, mà còn là một bảo vật có linh tính, một người bạn đồng hành trung thành, đang dẫn dắt chàng vượt qua bóng tối của quá khứ, hướng về một tương lai đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng.
Những phù văn trên Huyễn Mặc Quyển, giờ đây đã sáng rực, không còn đơn thuần là những ký tự cổ xưa, mà dường như đang kể lại một câu chuyện về một lời nguyền cổ xưa, về một âm mưu lớn hơn cả Ma Tôn Huyết Ảnh, về một Thiên Đạo đã bị tổn thương và một trách nhiệm cao cả đang chờ đợi người kế thừa huyết mạch. Lâm Phong, trong làn hào quang của Huyễn Mặc Quyển, như một ngọn lửa bùng cháy, kiên định và quyết tâm hơn bao giờ hết, đối mặt với sự thật khủng khiếp từ quá khứ, và sẵn sàng cho những gì đang chờ đợi chàng ở phía trước.