Làn hào quang rực rỡ của Huyễn Mặc Quyển dần tan biến, trả lại không gian sự tĩnh mịch vốn có, nhưng hơi ấm của nó vẫn còn phảng phất quanh Lâm Phong, như một lời trấn an vô hình. Chàng vẫn đứng đó, đôi mắt nhắm nghiền, nhưng sự run rẩy đã hoàn toàn biến mất. Nỗi đau và sự tuyệt vọng từ ảo ảnh Lâm Gia Diệt Môn vẫn còn in hằn sâu trong tâm trí, nhưng giờ đây, chúng không còn là xiềng xích trói buộc, mà là ngọn lửa nung chảy ý chí, biến bi thương thành quyết tâm sắt đá.
Huyết mạch trong người Lâm Phong vẫn sôi trào, không phải là sự hỗn loạn dữ dội của những mảnh ký ức vụn vỡ, mà là một dòng chảy mạnh mẽ, chứa đựng sức mạnh tiềm ẩn đang thức tỉnh. Một lời hứa, một sứ mệnh khổng lồ dường như đang dần được hé mở, thông qua từng nhịp đập của trái tim chàng, qua từng luồng linh khí lưu chuyển trong kinh mạch. Lâm Phong cảm thấy mình không còn là một phàm nhân tầm thường, cũng không phải là một tu sĩ chỉ biết chiến đấu vì bản thân. Chàng là một phần của một điều gì đó vĩ đại hơn, cổ xưa hơn, một sợi dây liên kết chàng với quá khứ xa xăm và một tương lai đầy biến động.
Những phù văn trên Huyễn Mặc Quyển, trước đó chỉ là những ký tự cổ xưa khó hiểu, giờ đây lại như đang kể một câu chuyện thầm kín. Câu chuyện về một lời nguyền cổ xưa, về một âm mưu to lớn hơn cả sự tồn tại của Ma Tôn Huyết Ảnh, về một Thiên Đạo đã bị tổn thương sâu sắc, và về một trách nhiệm cao cả đang chờ đợi người kế thừa huyết mạch. Lâm Phong, trong khoảnh khắc đó, không còn cảm thấy đơn độc. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là công pháp, không chỉ là pháp bảo, mà là một người bạn đồng hành trung thành, một kim chỉ nam dẫn lối chàng vượt qua bóng tối của quá khứ, hướng về một tương lai đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Chàng như một ngọn lửa bùng cháy, kiên định và quyết tâm hơn bao giờ hết, sẵn sàng đối mặt với sự thật khủng khiếp từ quá khứ, và đón nhận những gì đang chờ đợi chàng ở phía trước.
Sau một khắc tĩnh lặng, Lâm Phong chậm rãi mở mắt. Đôi mắt đen láy của chàng không còn vẻ bàng hoàng, mà thay vào đó là sự trầm tư sâu sắc, pha lẫn một tia sắc bén mà Tuyết Dao chưa từng thấy. Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng linh khí cổ xưa tràn vào phổi, xua tan đi phần nào sự mệt mỏi tinh thần.
“Chúng ta đi thôi,” Lâm Phong khẽ nói, giọng chàng khàn đi một chút, nhưng tràn đầy sự kiên nghị. Chàng quay lại nhìn những người đồng hành của mình, thấy rõ vẻ lo lắng vẫn còn đọng trên khuôn mặt họ.
Tuyết Dao tiến lại gần, ánh mắt băng lãnh của nàng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. “Lâm Phong, chàng có sao không? Vừa rồi... thật đáng sợ.” Nàng khẽ đưa tay chạm vào cánh tay chàng, cảm nhận hơi ấm từ làn da, như để xác nhận chàng vẫn thực sự ở đây, không phải là một ảo ảnh.
Lâm Phong lắc đầu nhẹ. “Ta không sao. Chỉ là... có quá nhiều điều cần phải suy nghĩ.” Chàng không muốn nói dối, nhưng cũng không thể giải thích hết những gì mình vừa trải qua. Những hình ảnh về Lâm Gia Diệt Môn, về sự suy đồi của Thiên Đạo, và cả cảm giác về một trách nhiệm to lớn, tất cả đều đang cuộn xoáy trong tâm trí chàng.
Mộc Ly líu lo, giọng nàng vẫn còn đôi chút run rẩy. “Ca ca, những cái bóng ma đó... chúng thật ghê rợn! May mà có Huyễn Mặc Quyển của ca ca bảo vệ.” Nàng ôm lấy cánh tay Lâm Phong, cái ôm nhẹ nhàng nhưng đầy sự tin tưởng.
Tần Nguyệt nhìn chàng với ánh mắt thấu hiểu. “Những tàn niệm cổ xưa ấy không gây hại, nhưng chúng phản ánh những ký ức đau buồn nhất. Lâm Phong, chàng đã nhìn thấy gì?”
Lâm Phong nhìn Tần Nguyệt, biết rằng nàng là người thông tuệ nhất trong số họ. “Ta đã thấy một phần quá khứ của Lâm Gia, Tần tỷ. Và ta nhận ra rằng, mọi thứ phức tạp hơn chúng ta tưởng rất nhiều.” Chàng không đi sâu vào chi tiết, vì những điều đó quá cá nhân, quá mơ hồ để có thể chia sẻ lúc này.
Lam Yên gật đầu, vẻ mặt cương trực của nàng lộ rõ sự cảnh giác. “Vậy thì chúng ta càng phải cẩn thận hơn. Những bí mật nơi đây có thể dẫn đến những hiểm nguy khôn lường.” Nàng rút chiến đao ra khỏi vỏ, sẵn sàng đối phó với bất cứ điều gì có thể xảy ra.
Hạ Vũ và Linh Nhi vẫn nép sát vào Lâm Phong. Hạ Vũ khẽ nắm tay chàng, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chàng đầy lo lắng. “Thiếp sợ chàng sẽ lại gặp nguy hiểm.”
Linh Nhi dụi đầu vào hông Lâm Phong, giọng nói non nớt vang lên. “Ca ca đừng đi vào chỗ đáng sợ nữa... Linh Nhi sợ lắm.” Sự hồn nhiên của cô bé như một dòng nước mát xoa dịu tâm hồn đang dậy sóng của Lâm Phong.
Lâm Phong khẽ xoa đầu Linh Nhi, cố gắng nở một nụ cười trấn an. “Đừng lo, Linh Nhi. Có ca ca ở đây rồi.” Chàng biết, mình phải mạnh mẽ, không chỉ cho bản thân, mà còn cho những người tin tưởng và đi theo chàng.
Thôn Thiên Thử, nãy giờ vẫn im lặng, bỗng nhiên kêu chiêm chiếp vài tiếng, rồi nhảy lên vai Lâm Phong, khẽ cọ vào cổ chàng, như muốn nói rằng nó cũng đã sẵn sàng.
“Đi thôi.” Lâm Phong dứt khoát nói. “Chúng ta phải đi sâu hơn, tìm ra câu trả lời.” Với quyết tâm mới, chàng dẫn đầu đoàn người, bước vào sâu hơn trong Cổ Di Tích Huyền Không.
Con đường phía trước là một hành lang đá đổ nát, những tảng đá khổng lồ nằm ngổn ngang, tạo thành những mê cung tự nhiên. Mùi rêu phong, mùi đất ẩm và mùi của những loại thảo dược lạ lẫm hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của thời gian và sự lãng quên. Tiếng gió rít qua những khe đá, tạo nên những âm thanh u uẩn, như tiếng thở dài của ngàn vạn năm lịch sử. Thỉnh thoảng, tiếng chim lạ từ đâu đó vọng lại, nghe xa xăm và bí ẩn. Toàn bộ không gian bị bao phủ bởi một màn sương mù mờ ảo, khiến tầm nhìn bị hạn chế, càng tăng thêm vẻ huyền bí và nguy hiểm cho nơi đây. Linh khí nơi này cực kỳ tinh thuần, khiến mỗi hơi thở đều mang lại cảm giác sảng khoái, nhưng đồng thời cũng tiềm ẩn những luồng năng lượng hỗn loạn từ các trận pháp cổ xưa đã suy yếu, có thể bùng phát bất cứ lúc nào.
Lâm Phong dẫn đầu đoàn người, bước chân vững vàng hơn bao giờ hết. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể chàng vẫn thỉnh thoảng rung động nhẹ, không còn mãnh liệt như khi gặp ảo ảnh, nhưng vẫn là một sợi chỉ dẫn đường vô hình, kéo chàng về phía trước, sâu hơn vào lòng tàn tích. Đôi mắt chàng quét qua từng phiến đá, từng góc khuất, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Chàng cảm nhận được một lực hút kỳ lạ, một sự thôi thúc không ngừng nghỉ, như thể nơi đây đang chứa đựng một phần linh hồn của chàng.
Các mỹ nhân theo sau, ai nấy đều cảnh giác cao độ. Tuyết Dao bước đi nhẹ nhàng, mỗi bước chân đều cẩn trọng, đôi mắt phượng sắc lạnh không ngừng quan sát xung quanh. Nàng cảm nhận được sự thuần khiết của linh khí nơi đây, nhưng cũng không thể bỏ qua những luồng năng lượng bất ổn ẩn chứa phía dưới lớp sương mù. Nàng biết, vẻ ngoài yên bình này có thể che giấu những cạm bẫy chết người.
Lam Yên đi ngay phía sau Lâm Phong, chiến đao của nàng được rút ra khỏi vỏ, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu ánh sáng mờ ảo. Trang phục chiến đấu màu đỏ sẫm của nàng khẽ phấp phới, toát lên khí thế cương trực và sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Nàng không ngừng đảo mắt, kiểm tra từng mảng rêu phong, từng vết nứt trên đá, đề phòng bất cứ sinh vật cổ xưa nào có thể ẩn mình trong bóng tối.
Mộc Ly siết chặt những sợi dây leo xanh biếc trong tay, đôi mắt long lanh của nàng đầy vẻ tò mò nhưng cũng không giấu được sự sợ hãi. Nàng cảm nhận được những luồng khí tức âm hàn từ những tàn niệm còn sót lại, cũng như sự hỗn loạn của linh khí xung quanh. Nàng liên tục di chuyển nhẹ nhàng, sẵn sàng sử dụng khả năng của mình để tạo ra những rào cản bằng thực vật hoặc kéo mọi người ra xa nếu cần thiết. Nàng không ngừng quan sát, cố gắng tìm ra bất kỳ dấu hiệu nguy hiểm nào từ môi trường xung quanh, đôi khi lại líu lo hỏi Lâm Phong về những thứ kỳ lạ mà nàng nhìn thấy.
Tần Nguyệt điềm tĩnh bước đi, tay áo nàng khẽ phất phơ. Nàng đưa tay lên miệng niệm chú, những phù văn cổ xưa màu vàng nhạt lấp lánh trên đầu ngón tay. Nàng đang thi triển một loại thuật trấn hồn, một công pháp đặc biệt giúp xua tan những ám ảnh và giữ vững tâm trí. Linh lực ôn hòa của nàng lan tỏa ra, bao bọc lấy cả nhóm, tạo cảm giác an bình giữa không gian huyền bí. Nàng không ngừng suy tư, cố gắng giải mã những phù văn cổ xưa khắc trên vách đá, hy vọng tìm được manh mối về nơi này.
Hạ Vũ ôm chặt Linh Nhi, đôi mắt trong veo của nàng nhìn Lâm Phong với vẻ lo lắng khôn nguôi. Nàng không ngừng vuốt ve lưng Linh Nhi, cố gắng trấn an cô bé, đồng thời cũng nhìn sang Lâm Phong, cầu nguyện chàng có thể an toàn vượt qua. Linh lực của nàng cũng khẽ lan tỏa, tạo thành một tầng bảo vệ mỏng manh quanh Linh Nhi và chính mình, cố gắng giảm bớt ảnh hưởng của những tàn niệm và sự hỗn loạn trong không gian.
Linh Nhi, đôi mắt to tròn đen láy, vẫn bám chặt lấy tay áo Lâm Phong. Cô bé thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy hoang mang. “Cha... con thấy lạnh... có gì đó rất lớn đang ngủ ở đây...” Giọng nói non nớt của cô bé vang lên trong không gian tĩnh mịch, khiến mọi người đều khẽ giật mình. Cả nhóm đều biết, khả năng cảm nhận đặc biệt của Linh Nhi thường chính xác đến kinh ngạc.
Thôn Thiên Thử, lông trắng muốt, nhảy nhót trên vai Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh của nó không ngừng đảo quanh. Thỉnh thoảng, nó lại kêu chiêm chiếp vài tiếng, hướng cái mũi nhỏ xíu về một hướng nào đó, như muốn cảnh báo Lâm Phong về những nguy hiểm tiềm ẩn hoặc những luồng năng lượng bất thường. Lâm Phong khẽ vuốt ve nó, biết rằng Thôn Thiên Thử là một trợ thủ đắc lực trong những hoàn cảnh như thế này.
Càng đi sâu, sự đổ nát càng trở nên rõ ràng. Những bức tường đá cao ngút ngàn, từng được chạm khắc tinh xảo, giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ vụn, nằm rải rác trên mặt đất. Những tàn tích của các đình đài, miếu mạo cổ kính hiện ra mờ ảo trong sương mù, khiến người ta không khỏi rùng mình trước sức mạnh hủy diệt của thời gian.
Sau một hồi lâu men theo hành lang đá, nhóm Lâm Phong cuối cùng cũng đi ra khỏi mê cung đổ nát. Trước mắt họ là một khung cảnh hùng vĩ đến ngỡ ngàng: một quảng trường đá khổng lồ, rộng lớn đến mức không thể nhìn thấy điểm cuối, nằm lọt thỏm giữa những vách đá dựng đứng. Toàn bộ quảng trường được lát bằng những phiến đá xanh cổ kính, phủ đầy rêu phong và dấu vết của hàng vạn năm lịch sử.
Ở chính giữa quảng trường, một cổ trận khổng lồ, phức tạp đến khó tin, được chạm khắc sâu vào mặt đất. Những phù văn cổ xưa, hình vẽ kỳ dị, những đường nét uốn lượn tinh xảo, tất cả đều được tạo tác một cách hoàn hảo, dù đã trải qua vô vàn năm tháng, chúng vẫn giữ được vẻ uy nghiêm, huyền bí. Cổ trận này không chỉ là một bức tranh, mà là một kiệt tác của pháp tắc và linh lực, một minh chứng cho sự đỉnh cao của nền văn minh cổ đại. Dù đã suy yếu, nhưng nó vẫn toát ra một thứ áp lực vô hình, khiến linh hồn người ta phải run rẩy.
Tại trung tâm của cổ trận, nơi được gọi là 'trận nhãn', một viên đá phù văn hình cầu, kích thước bằng đầu người, nằm lọt thỏm. Viên đá đó không phát sáng rực rỡ, nhưng lại tỏa ra một thứ khí tức cổ xưa, trầm lắng, như thể nó đang ngủ yên sau một giấc ngủ dài vô tận. Màu sắc của nó là sự pha trộn giữa xám tro và xanh ngọc, trên bề mặt khắc đầy những ký hiệu mà không ai trong nhóm từng thấy.
Tần Nguyệt là người đầu tiên lên tiếng, giọng nàng trầm ấm nhưng không giấu nổi sự kinh ngạc. “Đây là một trận pháp cổ xưa... ta chưa từng thấy phù văn nào phức tạp đến vậy. E rằng nó đã tồn tại hàng vạn năm, có lẽ là từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.” Nàng tiến lại gần hơn, ánh mắt chăm chú nghiên cứu từng đường nét khắc trên mặt đất. “Nó dường như là một trận pháp dẫn dắt, hoặc một trận pháp phong ấn... nhưng cũng có thể là một trận pháp thời gian.”
Lâm Phong cảm thấy một lực hút khó tả từ viên đá phù văn ở trung tâm cổ trận. Lực hút đó không phải là vật lý, mà là một thứ thôi thúc đến từ sâu thẳm huyết mạch của chàng, một tiếng gọi vô hình kéo chàng đến gần. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể chàng bắt đầu rung lên dữ dội, không phải là sự hỗn loạn hay sợ hãi, mà là một sự phấn khích khó tả, như thể nó đã tìm thấy thứ mà nó chờ đợi bấy lâu nay.
“Nó... giống như đang gọi ta,” Lâm Phong thì thầm, bước chân chàng vô thức tiến lên phía trước, từng bước một, hướng về phía viên đá phù văn.
“Lâm Phong, cẩn thận!” Tuyết Dao kêu lên, cố gắng níu chàng lại, nhưng Lâm Phong đã quá gần.
Ánh mắt chàng dán chặt vào viên đá. Một cảm giác quen thuộc kỳ lạ ùa đến, như thể chàng đã từng chạm vào nó, đã từng kích hoạt nó hàng vạn năm về trước. Bất chấp sự cảnh giác của Tuyết Dao và những người khác, Lâm Phong vẫn vươn tay ra, đầu ngón tay chàng khẽ chạm vào bề mặt lạnh lẽo của viên đá phù văn.
Ngay lập tức, một luồng năng lượng cổ xưa khổng lồ bùng nổ. Viên đá phù văn vốn đang tĩnh lặng bỗng phát ra một ánh sáng xanh ngọc chói lòa, rực rỡ đến mức khiến mọi người phải nheo mắt. Cổ trận khổng lồ trên mặt đất bừng tỉnh, vô số phù văn cổ xưa bắt đầu trỗi dậy, sáng rực lên với đủ màu sắc, như những con rắn lửa uốn lượn trên nền đất. Chúng phát ra những âm thanh rì rầm kỳ lạ, như tiếng thì thầm của hàng ngàn linh hồn cổ đại.
Một cột sáng khổng lồ, rực rỡ và chói lòa, phóng thẳng lên không trung từ trận nhãn, xé tan màn sương mù mờ ảo, xuyên qua vòm trời của tàn tích, vươn thẳng tới tận hư không. Ánh sáng đó không chỉ mang theo linh khí tinh thuần, mà còn chứa đựng một loại áp lực cổ xưa, hùng vĩ đến mức khiến tất cả mọi người đều cảm thấy linh hồn mình như bị đè nén, không thở nổi. Cả quảng trường rung chuyển dữ dội, những phiến đá cổ kính nứt toác, như thể không gian và thời gian đang bị xé rách.
Linh Nhi, với khả năng cảm nhận nhạy bén của mình, là người đầu tiên phản ứng. Cô bé sợ hãi kêu lên một tiếng thất thanh, rồi nép chặt vào Lâm Phong, đôi mắt to tròn đẫm lệ. “Cha... con sợ quá... có rất nhiều thứ... đang la hét...”
Thôn Thiên Thử cũng kêu réo loạn xạ, những tiếng chiêm chiếp chói tai vang vọng khắp quảng trường. Nó vội vã nhảy xuống từ vai Lâm Phong, chui tọt vào trong áo chàng, run rẩy không ngừng, như thể muốn trốn tránh thứ áp lực khủng khiếp đang bao trùm.
Các mỹ nhân khác cũng không tránh khỏi sự chấn động. Tuyết Dao lùi lại một bước, ánh mắt nàng đầy vẻ cảnh giác xen lẫn kinh ngạc. Lam Yên nắm chặt chiến đao, cơ bắp căng cứng, sẵn sàng nghênh chiến với bất cứ mối đe dọa nào. Mộc Ly tái mặt, toàn thân run rẩy, những sợi dây leo trong tay nàng cũng tự động phát sáng, tạo thành một lá chắn mỏng manh. Hạ Vũ ôm chặt Linh Nhi, khuôn mặt nàng trắng bệch vì sợ hãi. Tần Nguyệt thì nhắm mắt lại, cố gắng chống lại áp lực tinh thần to lớn, đồng thời dùng linh lực bảo vệ mọi người xung quanh.
Nhưng Lâm Phong, dù cũng cảm thấy áp lực kinh hoàng, lại không lùi bước. Chàng đứng vững vàng giữa cột sáng, thân thể chàng như một kênh dẫn truyền, hấp thụ luồng năng lượng cổ xưa đang tuôn trào. Huyễn Mặc Quyển trong người chàng phát sáng mãnh liệt hơn bao giờ hết, những phù văn trên sách tự động quay cuồng, như một vũ điệu cổ xưa đang được tái hiện.
Cột sáng xanh ngọc bỗng nhiên biến đổi, ánh sáng lan tỏa, mở ra một cánh cửa khổng lồ đến quá khứ, một ảo ảnh chân thực đến rợn người. Trước mắt nhóm Lâm Phong không còn là quảng trường đá cổ kính, mà là một cảnh tượng chiến tranh thần ma hủy diệt, một thế giới đổ nát, tan hoang.
Bầu trời bị xé toạc thành vô vàn vết nứt đen kịt, như những vết thương hở miệng của hư không. Từ những vết nứt đó, vô số sinh linh kỳ dị, hung tàn đang gào thét, trút xuống thế giới những đòn tấn công hủy diệt. Đất đai nứt toác, dung nham đỏ rực phun trào, biển cả sôi sục, núi non sụp đổ. Hàng tỷ sinh linh đang gào thét trong đau đớn, linh hồn họ bị xé nát, thể xác bị nghiền nát. Mùi máu tanh nồng, mùi lưu huỳnh khét lẹt, mùi ma khí đậm đặc xộc thẳng vào mũi, khiến người ta cảm thấy buồn nôn. Tiếng gầm thét của các sinh vật khổng lồ, tiếng pháp tắc tan vỡ, tiếng kiếm khí va chạm, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của tận thế. Đây chính là Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, một cuộc chiến đã hủy diệt cả một kỷ nguyên rực rỡ, chỉ còn lại tàn tro và ký ức đau thương.
Ở trung tâm của sự hỗn loạn, hai bóng hình khổng lồ đang giao chiến. Một bên là một thực thể đen tối, khổng lồ, đầy ma khí, với đôi cánh dơi khổng lồ che khuất cả bầu trời, đôi mắt đỏ rực như hai vũng máu, hàm răng nanh nhọn hoắt và móng vuốt sắc bén có thể xé nát không gian. Hắn ta chính là Ma Tôn, một Ma Tôn nguyên thủy hơn, hùng vĩ hơn, đáng sợ hơn gấp vạn lần so với Ma Tôn Huyết Ảnh mà Lâm Phong từng đối mặt. Quyền năng hủy diệt của hắn ta dường như là vô biên, mỗi cử động đều khiến thiên địa rung chuyển, pháp tắc sụp đổ.
Đối diện với Ma Tôn khủng khiếp đó, là một nhân vật có ngoại hình giống hệt Lâm Phong. Dáng người cao ráo, mái tóc đen nhánh, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy sâu thẳm. Nhưng ánh mắt đó không còn vẻ hài hước tinh quái, mà thay vào đó là sự kiên nghị đến tột cùng, một ý chí bất khuất có thể chống lại cả Thiên Đạo. Khí thế của y ngút trời, như một ngọn núi lửa đang bùng nổ. Y khoác trên mình một bộ trường bào màu xanh sẫm đã nhuốm đầy máu và bụi bặm, nhưng vẫn toát lên vẻ oai phong lẫm liệt. Trong tay y là một thanh kiếm đen tím, thân kiếm tỏa ra khí tức cổ xưa, sắc bén đến mức dường như có thể cắt đứt cả thời gian và không gian. Đó chính là Cửu Thiên Huyền Kiếm, một trong những thần khí mạnh nhất từ thời xa xưa.
Ma Tôn rống lên một tiếng, giọng nói vang vọng khắp cõi hư không, mang theo sức mạnh hủy diệt của hàng vạn thế giới. “Kẻ nghịch thiên! Ngươi không thể cản được đại thế! Thiên Đạo đã mục nát, vũ trụ này sẽ trở về hỗn độn, và ta sẽ là kẻ cai trị!”
Người giống Lâm Phong không nói một lời, nhưng ánh mắt y kiên định như sắt đá. Y tung ra những chiêu kiếm phá tan hư không, mỗi nhát kiếm đều mang theo uy lực của đạo pháp cổ xưa, cắt đứt ma khí, xé toạc không gian, hướng thẳng vào Ma Tôn. Kiếm khí đen tím gào thét, tạo thành vô số khe nứt không gian, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi. Thế nhưng, Ma Tôn cũng không phải dạng vừa, hắn ta phản công với sức mạnh vô biên, những luồng ma khí đen đặc cuộn xoáy, tạo thành những vòng xoáy hủy diệt, nuốt chửng kiếm khí của người giống Lâm Phong.
Ảo ảnh tái hiện một cuộc chiến sinh tử đỉnh cao, nơi pháp tắc tan vỡ, không gian sụp đổ, và sự sống bị giằng xé giữa hai thế lực hùng mạnh nhất. Lâm Phong, đứng giữa cột sáng, cảm thấy một luồng năng lượng khổng lồ chảy qua toàn thân. Chàng không còn là người ngoài cuộc, mà như thể đang tham gia vào trận chiến đó, cảm nhận được từng nhát kiếm chém ra, từng đòn phản công của Ma Tôn, từng giọt máu và mồ hôi của người giống chàng. Sự đau đớn, sự kiên cường, sự tuyệt vọng, và cả hy vọng, tất cả đều ùa vào tâm trí chàng, khiến chàng như sống lại cả một kỷ nguyên.
Các mỹ nhân và Linh Nhi chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó, sợ hãi đến tột độ nhưng không thể rời mắt. Vẻ đẹp của Ma Tôn quá đáng sợ, nhưng vẻ kiên cường của người giống Lâm Phong lại quá đỗi rực rỡ.
Tuyết Dao, đôi môi nàng tái nhợt, khẽ thì thầm. “Người đó... thật sự giống hệt Lâm Phong... nhưng khí thế kia... không phải của chàng...” Nàng cảm nhận được sự chênh lệch sức mạnh quá lớn giữa người giống Lâm Phong và Ma Tôn, và lòng nàng thắt lại vì lo lắng.
Lam Yên nắm chặt chiến đao đến mức khớp tay trắng bệch. “Ma Tôn... đáng sợ quá! Hắn ta không phải là Ma Tôn Huyết Ảnh mà chúng ta từng đối mặt! Đây là... đây mới là Ma Tôn thực sự!” Giọng nàng run rẩy, nhưng ánh mắt vẫn đầy kiên nghị.
Mộc Ly nức nở, nước mắt chảy dài trên má. “Quá đáng sợ... Quá đáng sợ rồi...” Nàng ôm lấy Tần Nguyệt, không dám nhìn thẳng vào cảnh tượng hủy diệt.
Tần Nguyệt nhắm chặt mắt, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Nàng hiểu rằng những gì họ đang chứng kiến là một phần ký ức chân thực của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, và nó chứa đựng bí mật về thân thế của Lâm Phong. “Người giống Lâm Phong... và Ma Tôn cổ xưa... Chuyện này có lẽ liên quan đến nguồn gốc của Huyễn Mặc Quyển và huyết mạch của Lâm Phong.”
Hạ Vũ che mắt Linh Nhi, nhưng cô bé vẫn hé mắt nhìn trộm, đôi mắt to tròn chứa đầy sự hoang mang và nỗi sợ hãi tột cùng. “Ca ca... người đó có phải là ca ca không? Sẽ không sao chứ?”
Trận chiến trong ảo ảnh tiếp tục diễn ra khốc liệt. Người giống Lâm Phong tung ra một chiêu kiếm cuối cùng, kiếm khí ngưng tụ thành một vầng sáng chói lòa, chém thẳng vào Ma Tôn. “Chừng nào ta còn thở, ngươi đừng hòng hủy diệt thế giới này!” Giọng nói của y, dù bị bóp méo và nghẹt lại bởi khoảng cách thời gian, vẫn vang vọng mạnh mẽ, chứa đựng sự bất khuất và quyết tâm đến chết.
Ngay khi chiêu kiếm đó chạm vào Ma Tôn, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, xé toạc ảo ảnh. Cảnh tượng chiến tranh thần ma tan biến như bong bóng xà phòng, trả lại không gian sự tĩnh mịch đáng sợ của quảng trường đá cổ kính.
Cột sáng khổng lồ từ trận nhãn đột ngột tắt lịm, ánh sáng chói lòa biến mất, để lại một sự im lặng chết chóc. Chỉ còn lại tiếng gió rít qua những khe đá và tiếng tim đập dồn dập của những người còn sống sót.
Nhóm Lâm Phong đứng sững sờ, kinh hoàng trước những gì vừa chứng kiến. Cả người họ vẫn còn run rẩy, linh hồn như vừa trải qua một cuộc hành trình dài qua vực sâu của lịch sử. Mùi máu tanh nồng và ma khí vẫn còn phảng phất trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự chân thực của ảo ảnh.
Lâm Phong thở hổn hển, cơ thể chàng đau nhức như vừa trải qua một trận chiến thật sự. Khuôn mặt chàng tái nhợt, nhưng đôi mắt đen láy lại sáng rực lên một tia sáng phức tạp, vừa bàng hoàng vừa như đã thấu hiểu điều gì đó. Chàng cảm thấy toàn thân mình rã rời, linh lực trong đan điền cũng bị tiêu hao đáng kể, nhưng không hề hối tiếc.
Lam Yên là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng, giọng nàng run rẩy, nhưng vẫn mang vẻ kiên nghị thường thấy. “Ma Tôn đó... không phải là Ma Tôn Huyết Ảnh mà chúng ta biết... Hắn ta... đáng sợ hơn gấp vạn lần!” Nàng nuốt khan, ánh mắt vẫn còn ám ảnh bởi hình ảnh Ma Tôn nguyên thủy kia.
Tần Nguyệt tiến lại gần Lâm Phong, ánh mắt nàng đầy sự suy tư. “Người kia... giống hệt Lâm Phong... Chuyện này rốt cuộc là sao? Liệu có phải chàng là hóa thân của vị cường giả cổ xưa đó, hay là một hậu duệ mang trong mình huyết mạch đặc biệt?” Nàng nhìn Lâm Phong với ánh mắt dò hỏi, hy vọng chàng có thể đưa ra một lời giải thích.
Lâm Phong khẽ lắc đầu, ánh mắt chàng xa xăm, nhìn vào khoảng không vô định. “Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến... ta... là ai?” Chàng thì thầm, giọng nói trầm khàn, như thể đang nói với chính mình. “Hay đó chỉ là một giấc mơ? Một ảo ảnh được tạo ra để thử thách ta?” Nhưng sâu thẳm trong lòng, chàng biết rõ rằng đó không phải là một giấc mơ. Đó là một ký ức, một phần của lịch sử, và cũng là một phần của chàng.
Huyễn Mặc Quyển trong người chàng vẫn còn ấm nóng, huyết mạch trong chàng sôi trào dữ dội, không ngừng truyền đến những thông điệp mơ hồ về “trách nhiệm”, “vận mệnh”, và “nguồn gốc”. Những từ ngữ này cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí chàng, như một lời nguyền, nhưng cũng như một lời kêu gọi. Chàng cảm thấy một gánh nặng vô hình đang đè nặng lên vai, một trách nhiệm mà chàng chưa từng tưởng tượng.
Các mỹ nhân vây quanh chàng, vẻ mặt đầy lo lắng và bàng hoàng. Tuyết Dao vươn tay nắm lấy tay Lâm Phong, cảm nhận sự lạnh lẽo từ bàn tay chàng, lòng nàng thắt lại. Mộc Ly lo lắng nhìn chàng, đôi mắt long lanh ứa nước. Hạ Vũ khẽ lau mồ hôi trên trán Lâm Phong, đôi mắt trong veo chứa đầy sự xót xa.
Linh Nhi vẫn bám chặt lấy chàng, rụt rè ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy nhìn chàng đầy lo lắng. “Ca ca... chàng có sao không? Đừng sợ...” Giọng nói non nớt của cô bé như một tia sáng nhỏ, xuyên qua màn sương mù của sự bối rối và sợ hãi trong lòng Lâm Phong.
Lâm Phong nhìn những gương mặt thân thương đang vây quanh mình. Chàng thấy sự lo lắng, sự sợ hãi, nhưng cả sự tin tưởng và tình yêu thương vô bờ bến. Một nụ cười chua xót hiện lên trên môi chàng. Chàng là ai, chàng không biết. Nhưng chàng biết mình không đơn độc.
“Ta không sao,” Lâm Phong khẽ nói, cố gắng trấn an mọi người. “Chỉ là... ta cần một chút thời gian để suy nghĩ.” Chàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận gánh nặng của vận mệnh Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến và mối liên hệ sâu sắc của mình với Ma Tôn cổ xưa đột ngột đè nặng lên chàng. Liệu chàng là hóa thân của vị cường giả cổ xưa đó, hay chỉ là một hậu duệ mang trong mình huyết mạch đặc biệt? Nỗi sợ hãi về việc liệu chàng có đủ sức để đối mặt với một Ma Tôn đáng sợ như vậy nếu hắn thức tỉnh hoàn toàn, cứ lởn vởn trong tâm trí.
Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Lâm Phong nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm câu trả lời từ sâu thẳm linh hồn mình. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Phải, chàng sẽ không lùi bước. Dù chàng là ai, chàng sẽ chấp nhận vận mệnh này, đối mặt với tất cả. Bởi vì, bên cạnh chàng, còn có những người tin tưởng, yêu thương chàng. Và đó chính là động lực lớn nhất của Lâm Phong.