Cột sáng khổng lồ từ trận nhãn đột ngột tắt lịm, ánh sáng chói lòa biến mất, để lại một sự im lặng chết chóc bao trùm không gian. Chỉ còn lại tiếng gió rít qua những khe đá mục nát và tiếng tim đập dồn dập, mạnh mẽ đến khó tin của những người còn sống sót sau màn ảo ảnh kinh hoàng. Cả không gian như ngừng đọng, bị nhấn chìm trong một bầu không khí nặng nề, u ám, đầy rẫy những ám ảnh từ quá khứ xa xăm. Mùi máu tanh nồng cùng ma khí nồng nặc vẫn còn phảng phất, bám víu lấy từng sợi gió, như một lời nhắc nhở tàn khốc về sự chân thực đến rợn người của ảo ảnh vừa rồi.
Lâm Phong đứng sững sờ, thân thể chàng đau nhức như vừa trải qua một trận chiến sinh tử thật sự, từng thớ thịt, từng khớp xương như muốn rời rạc. Chàng thở hổn hển, lồng ngực phập phồng dữ dội, cố gắng hít lấy từng ngụm không khí lạnh lẽo. Khuôn mặt thanh tú của chàng tái nhợt đi trông thấy, nhưng đôi mắt đen láy sâu thẳm lại sáng rực lên một tia sáng phức tạp, vừa bàng hoàng, vừa choáng váng, nhưng cũng vừa như đã thấu hiểu điều gì đó vô cùng quan trọng. Một cảm giác nặng nề, khó tả đè nặng trong tâm trí chàng, một hỗn hợp của sự phẫn nộ, bi thương và cả một chút sợ hãi mơ hồ. Toàn thân chàng rã rời, linh lực trong đan điền cũng bị tiêu hao đáng kể, nhưng không hề hối tiếc. Trong sâu thẳm, chàng biết mình vừa chạm vào một phần sự thật, một mảnh ghép của bức tranh định mệnh mà chàng vẫn luôn tìm kiếm.
Lam Yên là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng chết chóc, giọng nàng run rẩy, nhưng vẫn mang vẻ kiên nghị, dứt khoát thường thấy của một chiến binh dũng mãnh. Đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng vẫn còn vương vấn nỗi ám ảnh khôn nguôi, nhìn chằm chằm vào nơi Ma Tôn cổ xưa vừa xuất hiện. “Ma Tôn đó… không phải là Ma Tôn Huyết Ảnh mà chúng ta biết… Hắn ta… đáng sợ hơn gấp vạn lần!” Nàng nuốt khan, cổ họng khô khốc, mỗi từ thốt ra đều chứa đựng sự kinh hoàng tột độ. Dù là một nữ nhân mạnh mẽ, can trường, nhưng cảnh tượng hủy thiên diệt địa vừa rồi đã để lại một vết hằn sâu trong tâm trí nàng.
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, bước lại gần Lâm Phong, ánh mắt nàng đầy sự suy tư, nhưng cũng không giấu nổi sự lo lắng. Nàng nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn về phía trận pháp đã tắt lịm, dường như đang cố gắng xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc lại với nhau. “Người kia… giống hệt Lâm Phong… Chuyện này rốt cuộc là sao? Liệu có phải chàng là hóa thân của vị cường giả cổ xưa đó, hay là một hậu duệ mang trong mình huyết mạch đặc biệt?” Nàng nhìn chàng với ánh mắt dò hỏi, hy vọng chàng có thể đưa ra một lời giải thích, dù là một lời an ủi, để xua đi sự bàng hoàng trong lòng mọi người. Nàng, người luôn điềm tĩnh và thông thái, cũng đang cảm thấy bối rối trước những sự kiện siêu thực vừa diễn ra.
Lâm Phong khẽ lắc đầu, mái tóc đen nhánh buông xõa khẽ lay động theo cử chỉ. Ánh mắt chàng xa xăm, nhìn vào khoảng không vô định, nơi những tàn tích cổ xưa vẫn còn đó, nhưng dường như đã mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. “Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến… ta… là ai?” Chàng thì thầm, giọng nói trầm khàn, như thể đang nói với chính mình, với nội tâm đang hỗn loạn của chàng. “Hay đó chỉ là một giấc mơ? Một ảo ảnh được tạo ra để thử thách ta?” Nhưng sâu thẳm trong lòng, chàng biết rõ rằng đó không phải là một giấc mơ, cũng chẳng phải là một ảo ảnh đơn thuần. Đó là một ký ức, một phần của lịch sử đã bị lãng quên, và cũng là một phần của chàng, một phần mà chàng chưa từng biết đến.
Huyễn Mặc Quyển trong người chàng vẫn còn ấm nóng, tản ra một luồng năng lượng huyền ảo, an ủi. Huyết mạch trong chàng sôi trào dữ dội, không ngừng truyền đến những thông điệp mơ hồ về “trách nhiệm”, “vận mệnh”, và “nguồn gốc”. Những từ ngữ này cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí chàng, như một lời nguyền rủa khó gỡ, nhưng cũng như một lời kêu gọi thiêng liêng, thôi thúc chàng phải tiến lên. Chàng cảm thấy một gánh nặng vô hình đang đè nặng lên đôi vai gầy, một trách nhiệm mà chàng chưa từng tưởng tượng.
Các mỹ nhân vây quanh chàng, vẻ mặt đầy lo lắng và bàng hoàng. Tuyết Dao, với vẻ đẹp băng giá nhưng tâm hồn ấm áp, vươn tay nắm lấy bàn tay Lâm Phong, cảm nhận sự lạnh lẽo từ da thịt chàng, lòng nàng thắt lại vì xót xa. Đôi mắt phượng sắc lạnh của nàng giờ đây ngập tràn sự dịu dàng và quan tâm. Mộc Ly, nàng yêu thú hoạt bát, giờ đây cũng im lặng lạ thường, lo lắng nhìn chàng, đôi mắt to tròn long lanh ứa nước, như thể muốn hỏi thăm nhưng không dám lên tiếng. Hạ Vũ, với đôi mắt trong veo, khẽ lau những giọt mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán Lâm Phong, trong ánh mắt nàng chứa đầy sự xót xa và yêu thương vô bờ. Thôn Thiên Thử, lông trắng muốt, cũng nhảy lên vai Lâm Phong, khẽ cọ cọ má vào cổ chàng, phát ra tiếng chiêm chiếp an ủi.
Linh Nhi vẫn bám chặt lấy chàng, bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy vạt áo. Rụt rè ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy to tròn nhìn chàng đầy lo lắng, như một chú nai con sợ hãi. “Ca ca… chàng có sao không? Đừng sợ…” Giọng nói non nớt, trong trẻo của cô bé như một tia sáng nhỏ, xuyên qua màn sương mù dày đặc của sự bối rối và sợ hãi trong lòng Lâm Phong, mang đến một chút hơi ấm, một chút hy vọng.
Lâm Phong nhìn những gương mặt thân thương đang vây quanh mình. Chàng thấy sự lo lắng, sự sợ hãi, nhưng quan trọng hơn cả, chàng thấy được sự tin tưởng và tình yêu thương vô bờ bến mà họ dành cho chàng. Một nụ cười chua xót hiện lên trên môi chàng. Chàng là ai, chàng không biết. Nhưng chàng biết mình không đơn độc.
“Ta không sao,” Lâm Phong khẽ nói, cố gắng trấn an mọi người, giọng chàng dù vẫn còn khàn khàn nhưng đã có phần kiên định hơn. “Chỉ là… ta cần một chút thời gian để suy nghĩ.” Chàng hít một hơi thật sâu, cố gắng điều hòa lại hơi thở và nhịp tim. Chàng cảm nhận gánh nặng của vận mệnh Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến và mối liên hệ sâu sắc của mình với Ma Tôn cổ xưa đột ngột đè nặng lên chàng. Liệu chàng là hóa thân của vị cường giả cổ xưa đó, hay chỉ là một hậu duệ mang trong mình huyết mạch đặc biệt? Nỗi sợ hãi về việc liệu chàng có đủ sức để đối mặt với một Ma Tôn đáng sợ như vậy nếu hắn thức tỉnh hoàn toàn, cứ lởn vởn trong tâm trí, như một bóng ma không thể xua tan. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Lâm Phong nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm câu trả lời từ sâu thẳm linh hồn mình. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Phải, chàng sẽ không lùi bước. Dù chàng là ai, chàng sẽ chấp nhận vận mệnh này, đối mặt với tất cả. Bởi vì, bên cạnh chàng, còn có những người tin tưởng, yêu thương chàng. Và đó chính là động lực lớn nhất, là nguồn sức mạnh vô tận của Lâm Phong.
Khi Lâm Phong vừa dứt lời, không gian xung quanh họ bỗng nhiên bắt đầu biến dạng một cách dữ dội, kinh hoàng. Những tàn tích cổ đại đổ nát, những khối đá rêu phong, những bức tường hoang tàn mà họ vừa đứng chân, tất cả đều bắt đầu tan rã như cát bụi trong gió, không một chút dấu vết. Chúng không nổ tung, cũng không sụp đổ, mà chỉ đơn thuần là biến mất, như thể chưa từng tồn tại. Một luồng khí tức lạnh lẽo, ẩm ướt tràn ngập không gian, mang theo mùi của nước sông và bùn đất. Trước mắt họ, hình ảnh một con sông rộng lớn, hùng vĩ nhưng lạnh lẽo, từ từ hiện ra, như một bức tranh thủy mặc khổng lồ được vẽ bằng mực đen và sương trắng.
“Cái gì thế này?” Mộc Ly kêu lên một tiếng kinh ngạc, đôi mắt to tròn mở to hết cỡ, nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt. Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo thấu xương, không chỉ từ không khí mà còn từ sâu thẳm tâm hồn.
Đây không phải là bất kỳ dòng sông nào mà họ từng thấy. Nước sông đen ngòm, chảy xiết, gầm gừ như một con quái vật khổng lồ đang giận dữ. Sương mù dày đặc bao phủ khắp nơi, khiến tầm nhìn bị hạn chế đến mức tối đa, chỉ nhìn thấy được vài mét phía trước. Những ghềnh đá lởm chởm, sắc nhọn, lộ ra khỏi mặt nước như những hàm răng của một thủy quái, tạo nên một khung cảnh u ám, đầy rẫy hiểm nguy. Tiếng sóng vỗ bờ, tiếng gió rít qua những khe đá, tiếng nước chảy xiết tạo thành một bản giao hưởng chết chóc, khiến người ta rợn tóc gáy. Mùi tanh nồng của cá và thủy quái, hòa quyện với mùi rêu phong và đất ẩm, xộc thẳng vào mũi, khiến không khí càng thêm nặng nề, ngột ngạt.
“Giới Hà Vô Biên!” Tần Nguyệt thốt lên, giọng nàng đầy vẻ kinh ngạc và lo lắng. Với kiến thức uyên bác của mình, nàng nhận ra ngay nơi này. “Chúng ta… chúng ta đã bị dịch chuyển đến Giới Hà Vô Biên trong ảo ảnh.” Nàng nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng như muốn hỏi, liệu đây có phải là một phần của ‘quá khứ’ mà Ma Tôn đã nhắc đến?
Lâm Phong gật đầu, khuôn mặt chàng trở nên nghiêm nghị hơn bao giờ hết. Chàng cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, hùng vĩ, nhưng cũng đầy nguy hiểm đang bao trùm nơi này. “Khoảng 100 năm trước… Giới Hà Vô Biên…” Chàng thì thầm, những mảnh ký ức rời rạc từ ảo ảnh trước đó bỗng chốc hiện về. Chàng nhớ về những hình ảnh của Lâm Gia Diệt Môn, nhớ về một vật phẩm cổ xưa được nhắc đến, và bây giờ, chàng đang ở ngay tại nơi Ma Tôn Huyết Ảnh đã nhắc đến trong lời nguyền rủa. Chắc chắn, nơi này ẩn chứa bí mật về thân thế của chàng, và cả mối liên hệ với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.
Tuyết Dao vươn tay, khẽ chạm vào làn sương mù lạnh lẽo. “Nơi này… thật lạnh. Linh khí thì mỏng manh, nhưng ma khí lại nồng đậm đến đáng sợ.” Nàng cau mày, đôi mắt phượng sắc lạnh quét qua xung quanh, cảnh giác cao độ. Làn da trắng ngần của nàng giờ đây ửng lên màu xanh nhạt vì lạnh.
Lam Yên nắm chặt trường đao trong tay, ánh mắt kiên định quét qua những ghềnh đá lởm chởm. “Cẩn thận! Nơi này đầy rẫy nguy hiểm! Không gian này chân thật đến đáng sợ, không thể xem nhẹ!” Nàng toát ra khí thế mạnh mẽ của một nữ chiến binh, sẵn sàng đối mặt với bất kỳ kẻ địch nào.
Linh Nhi, với khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu, giờ đây tái xanh vì sợ hãi, run rẩy nép chặt vào Lâm Phong. Đôi mắt to tròn, đen láy của cô bé ngập tràn nước mắt. “Ca ca… nơi này đáng sợ quá… Linh Nhi sợ…” Cô bé khẽ rên rỉ, bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy vạt áo chàng. Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong cũng khẽ rít lên một tiếng cảnh cáo, đôi mắt to tròn lấp lánh sự đề phòng.
Lâm Phong ôm lấy Linh Nhi, khẽ xoa đầu cô bé, cố gắng trấn an. “Đừng sợ, Linh Nhi. Có ca ca ở đây. Chúng ta sẽ vượt qua thôi.” Giọng chàng dù cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng trong lòng chàng cũng đang dậy sóng. Giới Hà Vô Biên, một địa danh huyền thoại trong giới tu chân, là nơi giao thoa của nhiều không gian, cũng là nơi ẩn chứa vô số bí mật và nguy hiểm. Và việc họ bị đưa đến đây, trong một không gian ảo ảnh chân thật đến đáng sợ, chắc chắn không phải là ngẫu nhiên.
Chàng nhìn những người phụ nữ xinh đẹp, kiên cường đang đứng bên cạnh mình. Mỗi người một vẻ, nhưng tất cả đều mang chung một sự lo lắng và quyết tâm. Họ là hậu phương vững chắc của chàng, là động lực để chàng không ngừng tiến lên. Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận huyết mạch trong người đang sôi sục, như muốn nhắc nhở chàng về sứ mệnh của mình. Huyễn Mặc Quyển khẽ rung động, truyền cho chàng một cảm giác an tâm và sức mạnh. Chàng rút Cửu Thiên Huyền Kiếm ra khỏi vỏ, lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng lờ mờ xuyên qua sương mù, phát ra một tiếng ngân vang trong trẻo, xé tan không khí nặng nề. Ánh mắt Lâm Phong trở nên kiên định, không còn sự hoang mang ban đầu. “Dù là ảo ảnh hay hiện thực, ta cũng sẽ đối mặt!” Chàng tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp không gian Giới Hà, mang theo sự quyết tâm sắt đá. “Ta sẽ tìm ra sự thật về thân thế của mình, về Lâm Gia, và về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến!”
Khi nhóm Lâm Phong đang cố gắng định hình lại tình thế, một bóng đen khổng lồ, cao ngất trời, từ sâu trong dòng sông đen ngòm, chảy xiết của Giới Hà Vô Biên từ từ trồi lên. Nước sông gầm gừ, cuộn xoáy dữ dội, tạo thành những cột sóng khổng lồ, như thể một con quái vật khổng lồ đang thức giấc từ giấc ngủ ngàn năm. Ma khí nồng nặc, lạnh lẽo, mang theo mùi lưu huỳnh và tử khí, bùng phát cuồn cuộn, nhấn chìm cả không gian trong một màn sương đen kịt. Bầu trời vốn đã u ám vì sương mù, giờ đây càng trở nên đen đặc, như thể bị một bàn tay vô hình che phủ.
“Cái gì… đó là cái gì?” Mộc Ly lắp bắp, đôi mắt to tròn run rẩy, nàng chưa từng thấy một cảnh tượng nào kinh hoàng đến thế. Linh Nhi sợ hãi đến mức không dám nhìn thẳng, úp mặt vào ngực Lâm Phong, toàn thân run rẩy như cầy sấy.
Bóng đen đó dần dần hiện rõ hình dáng, tuy vẫn mơ hồ, không rõ ràng từng chi tiết, nhưng uy áp phát ra từ nó lại mạnh mẽ đến mức khiến tất cả mọi người đều cảm thấy nghẹt thở, như có một tảng đá khổng lồ đè nặng lên lồng ngực. Đó là một phân thân của Ma Tôn Huyết Ảnh, nhưng lại mang trong mình một sức mạnh và khí thế đáng sợ hơn nhiều so với những phân thân mà Lâm Phong từng đối mặt. Hắn cao lớn, thân hình được bao phủ bởi những luồng ma khí đen kịt, lấp lánh những tia sáng đỏ như máu, như thể được đúc từ bóng tối và sự hủy diệt. Đôi mắt hắn, hai đốm lửa đỏ rực như máu tươi, xuyên thủng màn sương mù và ma khí, găm thẳng vào Lâm Phong, mang theo sự khinh bỉ, tàn nhẫn và một ý chí hủy diệt mãnh liệt.
Tiếng nói của hắn vang lên, trầm đục, khàn khàn, nhưng lại mang một uy lực kinh thiên động địa, như tiếng sấm sét vang vọng khắp Giới Hà Vô Biên. Từng âm tiết như những lưỡi dao vô hình cứa vào tâm trí mỗi người, khiến họ cảm thấy đau đớn và sợ hãi. “Kẻ mang huyết mạch nghịch thiên, ngươi không nên tồn tại! Những bí mật của quá khứ sẽ mãi bị chôn vùi! Ngươi… kẻ phá rối vận mệnh, không bao giờ được phép chạm tới chân tướng!” Giọng hắn đầy rẫy sự thù hận và khinh miệt, như thể Lâm Phong là một thứ sâu bọ đáng ghê tởm cần phải bị tiêu diệt.
Lâm Phong cảm thấy một cơn giận dữ trào dâng trong lòng, không chỉ vì lời đe dọa của Ma Tôn, mà còn vì sự khinh thường mà hắn dành cho thân thế của chàng, cho vận mệnh của Lâm Gia. Chàng siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt đen láy bùng lên ngọn lửa kiên định, đối chọi trực diện với đôi mắt đỏ rực như máu của Ma Tôn. Huyết mạch trong người chàng sôi trào, Huyễn Mặc Quyển khẽ rung động, như thể cũng đang phẫn nộ trước lời lẽ của Ma Tôn.
“Ma Tôn Huyết Ảnh! Ngươi dám!” Lâm Phong hét lớn, giọng chàng vang vọng giữa tiếng gió rít và tiếng sóng gầm. “Ngươi đã làm gì với gia tộc ta? Với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến? Ngươi che giấu điều gì?” Chàng không hề lùi bước, dù đối diện là một tồn tại đáng sợ đến mức nào. Sự tức giận đã lấn át đi nỗi sợ hãi ban đầu, thay vào đó là một ý chí chiến đấu mãnh liệt.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, rút ra băng kiếm sắc bén của mình. Bàn tay nàng tuy trắng ngần như ngọc, nhưng lại vững vàng như thép. Đôi mắt phượng sắc lạnh của nàng giờ đây ánh lên sự kiên cường và quyết tâm. “Đừng nói nhiều với hắn, Phong ca! Hắn sẽ không bao giờ trả lời ngươi đâu! Cùng nhau chiến!” Nàng nói, giọng trong trẻo nhưng đầy uy lực, như một tiếng chuông vang vọng, xua đi sự sợ hãi trong lòng mọi người. Nàng vươn mình, chuẩn bị tung ra băng thuật mạnh mẽ nhất của mình.
Lam Yên, với dáng người săn chắc và khí chất mạnh mẽ, đã sẵn sàng chiến đấu. Nàng nắm chặt trường đao, tư thế thủ vững vàng. Ánh mắt sắc bén của nàng găm chặt vào Ma Tôn Huyết Ảnh, không chút run sợ. “Tên Ma Tôn chết tiệt! Dù ngươi là ai, hôm nay cũng đừng hòng làm hại Lâm Phong!” Nàng gầm lên, mái tóc nâu đỏ tung bay trong gió, đôi mắt sắc bén rực lửa. Nàng phối hợp với Tuyết Dao, một người tấn công tầm xa, một người cận chiến, tạo thành một vòng vây chặt chẽ, không cho Ma Tôn có cơ hội tập trung vào Lâm Phong.
Mộc Ly, dù vẫn còn chút run sợ, nhưng cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần. Nàng triệu hồi những dây leo gai góc từ những ghềnh đá xung quanh mọc lên, quấn chặt lấy chân Ma Tôn, cố gắng kìm hãm hắn. Nàng tuy nhỏ nhắn, nhưng tốc độ và sự khéo léo của nàng lại cực kỳ hữu ích trong việc hỗ trợ. “Ngươi không thoát được đâu!” Nàng kêu lên, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ kiên quyết. Nàng bảo vệ Linh Nhi, không ngừng di chuyển để tránh những đòn tấn công lạc của Ma Tôn, đồng thời tạo ra một lá chắn thực vật vững chắc cho cô bé. Thôn Thiên Thử, đã biến hình thành một con chuột khổng lồ, lông trắng muốt, cũng nhảy bổ vào Ma Tôn, nhe nanh gầm gừ, cắn xé những luồng ma khí đen kịt.
Tần Nguyệt, ở phía sau, tay không ngừng kết ấn, bố trí những trận pháp phụ trợ tinh vi. Những phù văn cổ xưa phát sáng rực rỡ, tạo thành những lá chắn năng lượng màu tím nhạt, bảo vệ nhóm người khỏi những đòn tấn công của Ma Tôn, đồng thời tăng cường sức mạnh cho Lâm Phong và các mỹ nhân. Nàng không trực tiếp chiến đấu, nhưng vai trò của nàng lại vô cùng quan trọng, là hậu phương vững chắc, là bộ não của cả đội. Nàng nhìn Lâm Phong đang chiến đấu giữa vòng vây ma khí, lòng vừa lo lắng, vừa tự hào.
Linh Nhi, được Mộc Ly và Tần Nguyệt bảo vệ chặt chẽ, vẫn run rẩy nép mình, nhưng đôi mắt đen láy của cô bé lại không ngừng quan sát. Cô bé cảm nhận được sự biến động của ảo ảnh, cảm nhận được nỗi đau và sự tức giận từ Lâm Phong, và cả sự tàn bạo của Ma Tôn. Nước mắt vẫn còn đọng trên khóe mi, nhưng trong sâu thẳm, một tia sáng kiên cường bắt đầu lóe lên trong đôi mắt non nớt ấy.
Ma Tôn Huyết Ảnh (Phân Thân) bị vây công, nhưng hắn vẫn giữ vẻ khinh miệt. “Vô ích! Một lũ phàm nhân! Ngươi nghĩ các ngươi có thể làm gì Bản Tôn?” Hắn gầm lên, ma khí trên người bùng nổ dữ dội hơn, xé nát những dây leo của Mộc Ly, làm tan chảy băng kiếm của Tuyết Dao, và khiến lá chắn trận pháp của Tần Nguyệt lung lay. Hắn tung ra một đòn ma pháp mạnh mẽ hơn, tạo ra một cơn sóng ma khí rung chuyển cả Giới Hà, đẩy lùi tất cả mọi người.
Hắn nhìn Lâm Phong, đôi mắt đỏ rực như máu lóe lên vẻ thích thú tàn nhẫn. “Ngươi càng chống đối, Bản Tôn càng thấy thú vị! Ngươi có biết không, kẻ thừa kế của Thần Ma cổ đại? Vật phẩm cổ xưa mà ngươi đã thấy trong ảo ảnh trước… đó chính là chìa khóa! Chìa khóa mở ra sự thật về thân thế của ngươi, về nguồn gốc của gia tộc Lâm Gia, và cả vận mệnh của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến!” Hắn cười phá lên, tiếng cười như ma quỷ, vang vọng khắp Giới Hà. “Nhưng đó cũng là lời nguyền! Lời nguyền sẽ đưa ngươi đến diệt vong! Ngươi càng muốn chạm vào nó, ngươi càng tiến gần đến cái chết!”
Lâm Phong bị đẩy lùi, cảm thấy ngực mình đau nhói, nhưng lời nói của Ma Tôn lại khiến chàng giật mình. Vật phẩm cổ xưa! Chàng nhớ lại những hình ảnh mờ ảo trong ảo ảnh ở Chương 306, một vật phẩm không rõ hình dạng, nhưng lại mang một ý nghĩa quan trọng. Ma Tôn Huyết Ảnh đã xác nhận điều đó! Chìa khóa để giải mã thân thế của chàng, chìa khóa để vén màn bí mật về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, đang nằm trong tầm tay. Nhưng hắn cũng nói đó là lời nguyền. Lời nguyền sẽ đưa chàng đến diệt vong.
Tâm trí Lâm Phong quay cuồng. Sự thật đang dần hé lộ, nhưng lại đi kèm với những hiểm nguy chết người. Liệu chàng có nên tiếp tục? Liệu chàng có đủ sức để đối mặt với những gì đang chờ đợi? Gánh nặng trên vai chàng càng lúc càng lớn, nhưng nhìn những ánh mắt kiên định của các mỹ nhân, nhìn ánh mắt lo lắng của Linh Nhi, một nguồn sức mạnh mới lại trỗi dậy trong chàng. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Chàng sẽ không bao giờ lùi bước. Chàng sẽ chấp nhận vận mệnh này, dù nó là lời nguyền hay cơ duyên.
“Chìa khóa hay lời nguyền, ta sẽ tự mình tìm ra câu trả lời!” Lâm Phong gầm lên, ánh mắt chàng bùng lên ngọn lửa quyết tâm không gì lay chuyển nổi. Huyết mạch trong người chàng sôi trào đến đỉnh điểm, Huyễn Mặc Quyển phát ra ánh sáng chói lòa, bao phủ lấy chàng. Linh lực và ma khí trong cơ thể chàng bắt đầu hòa quyện, tạo thành một luồng năng lượng hỗn loạn nhưng mạnh mẽ đến kinh người. Chàng biết, đây là một trận chiến sinh tử, và chàng sẽ chiến đấu đến cùng.
Lâm Phong lại một lần nữa lao vào vòng chiến, lần này không chỉ với kiếm chiêu và linh lực thuần túy, mà còn với sức mạnh bùng nổ từ huyết mạch thức tỉnh. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng như được thổi một luồng sinh khí mới, mỗi nhát chém đều mang theo uy lực long trời lở đất, xé toạc ma khí, đối chọi trực diện với những đòn tấn công hủy diệt của Ma Tôn Huyết Ảnh. Khí tức của chàng lúc này đã không còn là của một tu sĩ bình thường, mà xen lẫn cả sự hùng vĩ, cổ xưa, như thể một phần của ‘người giống Lâm Phong’ trong ảo ảnh Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến đang thức tỉnh.
“Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!” Lâm Phong gầm lên, giọng chàng vang vọng khắp Giới Hà Vô Biên, mang theo sự quyết tâm sắt đá. Huyễn Mặc Quyển trong người chàng luân chuyển, những ký tự cổ xưa bỗng nhiên hiện lên trên bề mặt cơ thể Lâm Phong, phát ra ánh sáng huyền ảo, tăng cường sức phòng thủ và tấn công của chàng lên một tầm cao mới. Chàng không còn quan tâm đến những lời châm chọc hay đe dọa của Ma Tôn, trong tâm trí chàng giờ đây chỉ còn lại một mục tiêu duy nhất: đánh bại kẻ thù này, và tìm ra sự thật.
Ma Tôn Huyết Ảnh (Phân Thân) lộ ra vẻ kinh ngạc hiếm hoi trong đôi mắt đỏ rực. “Ngươi… sao có thể mạnh đến mức này? Ngươi đã chạm tới… không, không thể nào! Ngươi mới chỉ là một phàm nhân!” Hắn không thể tin vào những gì mình đang thấy. Sức mạnh của Lâm Phong đã vượt xa mọi dự đoán của hắn, thậm chí còn mơ hồ chạm đến ngưỡng của vị ‘kẻ thừa kế Thần Ma cổ đại’ mà hắn từng chứng kiến trong quá khứ. Hắn gầm lên một tiếng giận dữ, ma khí bùng nổ dữ dội hơn, quyết tâm nghiền nát Lâm Phong trước khi chàng kịp phát triển.
Trận chiến trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Lâm Phong và các mỹ nhân phối hợp ăn ý đến mức khó tin, mỗi người đều phát huy tối đa sức mạnh của mình. Tuyết Dao phóng ra Băng Long Khí, một con rồng băng khổng lồ gầm thét, lao vào Ma Tôn, đóng băng những luồng ma khí của hắn. Mộc Ly triệu hồi một khu rừng gai khổng lồ, cố gắng giam cầm Ma Tôn, đồng thời tạo ra vô số lá chắn thực vật để bảo vệ Lâm Phong. Lam Yên, với trường đao sắc bén, công kích vào những điểm yếu mà Lâm Phong tạo ra, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh bạo liệt, khiến Ma Tôn phải dè chừng. Tần Nguyệt không ngừng bố trí và thay đổi trận pháp, vừa phòng thủ, vừa tăng cường sức mạnh, vừa tạo ra những ảo ảnh đánh lừa Ma Tôn.
Thôn Thiên Thử, với thân hình khổng lồ, cũng không ngừng cắn xé, gặm nhấm những luồng ma khí lỏng lẻo, tạo ra những lỗ hổng trong phòng ngự của Ma Tôn. Linh Nhi, tuy vẫn còn sợ hãi, nhưng đôi mắt cô bé lại sáng lên, một luồng năng lượng bí ẩn từ cơ thể cô bé khẽ tỏa ra, không ngừng xoa dịu sự hỗn loạn trong tâm trí Lâm Phong, giúp chàng duy trì sự tỉnh táo và tập trung tối đa. Cô bé như một ngọn hải đăng nhỏ, dẫn lối cho Lâm Phong giữa biển ma khí cuồng bạo.
Sức mạnh tổng hợp của cả nhóm đã tạo ra một phép màu. Ma Tôn Huyết Ảnh (Phân Thân), dù mạnh mẽ kinh người, nhưng cũng dần bị đẩy vào thế khó. Hắn gầm lên giận dữ, biết rằng nếu cứ tiếp tục, dù là phân thân, hắn cũng sẽ bị tiêu hao quá nhiều năng lượng. Hắn không thể để lộ quá nhiều bí mật, cũng không thể để Lâm Phong tiếp tục phát triển theo con đường này.
Với một tiếng gầm vang trời, Ma Tôn Huyết Ảnh (Phân Thân) bỗng nhiên bùng nổ một luồng ma khí kinh thiên động địa, tạo ra một lỗ đen khổng lồ trong không gian, xé toạc màn sương mù và Giới Hà. “Lâm Phong! Ngươi hãy nhớ kỹ! Vật phẩm đó… là ‘Cây Huyễn Mặc’… nó là khởi nguồn của tất cả… của ngươi, của gia tộc ngươi, và của cả Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến!” Hắn nói nhanh, giọng hắn đầy vẻ cay nghiệt và thù hận. “Ngươi muốn tìm sự thật? Hãy đi tìm nó! Nhưng hãy cẩn thận… vì khi ngươi tìm thấy nó… đó cũng là lúc… ngươi sẽ đối mặt với chân tướng kinh hoàng nhất… chân tướng về cái chết của gia tộc ngươi… và về vận mệnh thật sự của Thần Ma cổ đại!”
Nói xong, phân thân Ma Tôn Huyết Ảnh không chút do dự, lao thẳng vào lỗ đen khổng lồ đó, biến mất không dấu vết, để lại một khoảng không gian hỗn loạn và một bầu không khí nặng nề, u ám.
Cả nhóm Lâm Phong đứng sững sờ, kinh ngạc trước những lời cuối cùng của Ma Tôn. “Cây Huyễn Mặc”? “Khởi nguồn của tất cả”? “Chân tướng kinh hoàng nhất”? Những từ ngữ đó cứ lởn vởn trong đầu Lâm Phong, như những lời nguyền rủa, nhưng cũng như những lời tiên tri. Chàng nhìn về phía nơi Ma Tôn vừa biến mất, trong lòng một cảm giác nặng nề dâng lên.
Trận chiến kết thúc, nhưng sự bàng hoàng và lo lắng vẫn còn đọng lại trong ánh mắt của mỗi người. Mùi máu tanh và ma khí vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự chân thực của cuộc chiến vừa rồi. Lâm Phong siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt chàng xa xăm, nhìn vào dòng Giới Hà Vô Biên đen ngòm, chảy xiết. Lời của Ma Tôn đã hé lộ một manh mối quan trọng, nhưng cũng mở ra một cánh cửa đến một vực thẳm bí ẩn và nguy hiểm hơn.
“Cây Huyễn Mặc…” Lâm Phong thì thầm, bàn tay chàng vô thức chạm vào Huyễn Mặc Quyển đang ấm nóng trong ngực. Mối liên hệ giữa Huyễn Mặc Quyển, huyết mạch của chàng, và ‘Cây Huyễn Mặc’ mà Ma Tôn nhắc đến… tất cả dường như đang dần xâu chuỗi lại thành một bức tranh lớn hơn. Chân tướng về thân thế của chàng, về Lâm Gia Diệt Môn, về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến… tất cả đều đang chờ đợi chàng khám phá.
Chàng biết, con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội. Nhưng chàng sẽ không lùi bước. Bởi vì, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Và Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Chàng sẽ đối mặt với mọi thử thách, để tìm ra sự thật, dù chân tướng có kinh hoàng đến mức nào.