Màn đêm huyễn cảnh Giới Hà Vô Biên bỗng chốc vỡ tan như tấm gương bị đập nát, từng mảnh, từng mảnh ký ức về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, về ảo ảnh của Ma Tôn cổ đại tan chảy vào hư vô. Lâm Phong cảm thấy một lực hút khủng khiếp từ lỗ đen mà phân thân Ma Tôn Huyết Ảnh tạo ra, thân thể chàng cùng các mỹ nhân và Linh Nhi bị cuốn vào một dòng xoáy không gian hỗn loạn, tựa như con thuyền nhỏ bé trôi dạt giữa biển cả cuồng nộ. Không gian xung quanh hóa thành một màu trắng xóa chói mắt, rồi lại chìm vào bóng tối sâu thẳm, thời gian dường như ngưng đọng, chỉ còn lại cảm giác va đập liên hồi và sự dịch chuyển không ngừng. Những tiếng rít gào của gió không gian, âm thanh xé toạc của kết giới vô hình và cảm giác như linh hồn bị kéo căng đến cực hạn, tất cả đổ ập xuống tâm trí Lâm Phong. Chàng siết chặt lấy Linh Nhi đang run rẩy trong lòng, đồng thời cố gắng giữ vững Cửu Thiên Huyền Kiếm, linh lực trong đan điền vận chuyển hết công suất để chống lại áp lực kinh hoàng.
Cảm giác trôi dạt kéo dài như vô tận, cho đến khi một tiếng “ầm” lớn vang lên, tựa như một viên đá bị ném mạnh xuống mặt nước tĩnh lặng, và mọi thứ đột ngột dừng lại. Ánh sáng trở lại, nhưng không phải là ánh sáng chói chang của mặt trời, mà là một thứ ánh sáng mờ ảo, bị bóp méo bởi sương mù dày đặc. Khi tầm nhìn dần trở nên rõ ràng, Lâm Phong nhận ra mình đang đứng trên một bờ đá gồ ghề, lạnh lẽo.
“Chúng ta đã thoát ra rồi sao? Đây là đâu?” Lâm Phong khẽ thốt lên, giọng nói có chút khàn đặc vì căng thẳng. Chàng vội vàng quét thần thức ra xung quanh, cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí và một luồng ma khí tàn dư vẫn còn vương vấn trong không khí, lạnh lẽo đến thấu xương. Linh Nhi, vẫn còn bám chặt lấy chàng, đôi mắt to tròn ngấn nước, run rẩy nhìn xung quanh.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng dài sắc lạnh của nàng lập tức quét qua từng ngóc ngách, cảnh giác cao độ. Làn da trắng ngần như ngọc của nàng giờ đây lại toát lên vẻ tái nhợt vì lo lắng. Nàng khẽ nhíu mày, mái tóc đen nhánh dài mượt mà khẽ bay trong gió. “Cảnh giác! Nơi này ma khí còn sót lại rất nồng. Có vẻ chúng ta bị dịch chuyển sâu hơn vào Giới Hà.” Giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng của nàng vang lên, nhưng ẩn chứa sự kiên định và lo lắng cho đồng đội. Nàng nhanh chóng vận chuyển linh lực, một lớp băng mỏng bao phủ quanh cơ thể, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ mối đe dọa nào.
Đúng như Tuyết Dao nói, không gian xung quanh quả thực là Giới Hà Vô Biên, nhưng nó lại mang một vẻ hoang vu và cổ xưa hơn nhiều so với những gì họ từng thấy. Dòng sông Giới Hà cuồn cuộn chảy xiết bên dưới, tiếng nước gầm gừ như tiếng ngàn vạn mãnh thú đang tranh giành nhau, vang vọng giữa không gian. Những ghềnh đá lởm chởm, hình thù kỳ dị vươn lên từ lòng sông và hai bên bờ, như những bộ răng nanh của một con quái vật khổng lồ đang ẩn mình trong màn sương. Sương mù dày đặc bao phủ khắp nơi, khiến tầm nhìn bị hạn chế chỉ còn vài trượng, tạo nên một không gian mờ ảo, bí ẩn và đầy rẫy hiểm nguy. Từng cơn gió lạnh buốt rít qua kẽ đá, mang theo mùi nước sông lạnh lẽo, mùi ẩm ướt của rêu phong, và thoang thoảng cả mùi tanh của cá cùng thủy quái ẩn mình dưới dòng nước đen ngòm. Không khí nơi đây nặng nề, tựa như chứa đựng vô số bí mật bị chôn vùi qua hàng vạn năm.
Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ và phóng khoáng, đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng không ngừng đảo quanh, tay đã đặt lên chuôi trường đao bên hông. Dáng người cao ráo, săn chắc của nàng toát lên khí chất của một chiến binh thực thụ. “Cái tên Ma Tôn đó... hắn đã biến đi đâu? Lần này chắc chắn hắn không thể chạy thoát dễ dàng như vậy được.” Giọng nói dứt khoát, mạnh mẽ của nàng vang lên, xen lẫn sự bực bội. Nàng là người luôn hướng về phía trước, không chút sợ hãi.
Tần Nguyệt, vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ của nàng thể hiện qua đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác. Nàng không nói nhiều, nhưng ánh mắt lại sâu sắc, quan sát kỹ lưỡng mọi thứ. Nàng nhanh chóng điều chỉnh lại trận pháp hộ thân của nhóm, linh lực nhẹ nhàng bao bọc lấy mọi người, tạo thành một lớp bảo vệ vô hình. Mái tóc đen nhánh mượt mà của nàng khẽ lay động trong gió, nhưng khí chất điềm tĩnh của nàng lại mang đến sự an tâm cho cả nhóm.
Mộc Ly, nàng có vẻ đẹp hoạt bát, tinh nghịch, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, tuy vẫn còn một chút sợ hãi nhưng sự tò mò đã nhanh chóng lấn át. Nàng khẽ rụt rè dựa vào Lâm Phong, nhưng ánh mắt lại không ngừng quét qua những tảng đá kỳ lạ. “Híc, nơi này trông đáng sợ quá đi mất! Nhưng... hình như nó còn lớn hơn cả Giới Hà mà chúng ta từng đi qua.” Giọng nói trong trẻo, líu lo của nàng vang lên, đầy vẻ thắc mắc.
Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt, đôi mắt to tròn long lanh, giờ đây lại trở nên cực kỳ cảnh giác. Nó không ngừng khịt khịt mũi, đánh hơi về phía luồng ma khí tàn dư, tiếng kêu chiêm chiếp của nó vang lên liên hồi, như muốn cảnh báo Lâm Phong về điều gì đó. Nó nhảy phóc lên vai Lâm Phong, lông xù lên, thể hiện sự lo lắng.
Lâm Phong hít sâu một hơi, trấn tĩnh lại tinh thần. Lời nói cuối cùng của Ma Tôn vẫn còn văng vẳng bên tai chàng: “Cây Huyễn Mặc… nó là khởi nguồn của tất cả… chân tướng về cái chết của gia tộc ngươi… và về vận mệnh thật sự của Thần Ma cổ đại!” Những lời đó như một lời nguyền rủa, nhưng cũng như một lời tiên tri, gieo vào lòng chàng một hạt giống bất an, một cảm giác nặng nề về vận mệnh. Chàng biết, Ma Tôn đã tiết lộ một phần sự thật, nhưng ẩn ý đằng sau đó còn đáng sợ hơn nhiều. “Đừng lo lắng, chúng ta an toàn rồi,” chàng trấn an Linh Nhi, rồi lại nhìn về phía các mỹ nhân, nở một nụ cười gượng gạo. “Mọi người giữ vững tinh thần, chúng ta sẽ tìm hiểu xem rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra. Ma Tôn Huyết Ảnh đã biến mất, nhưng có vẻ như hắn đã để lại cho chúng ta một ‘món quà’ bất ngờ.”
Nói đoạn, Lâm Phong vận chuyển linh lực vào đôi mắt, thi triển Huyền Đồng Thuật, quét ngang qua màn sương mù dày đặc. Từng làn sóng linh lực vô hình lan tỏa, cố gắng thám thính mọi ngóc ngách của khu vực này. Chàng cảm nhận được sự hỗn loạn của không gian xung quanh, tựa như nơi đây là giao điểm của nhiều thế giới, hoặc một vùng đất bị thời gian và không gian xé nát. Mùi tanh của thủy quái dưới sông, tiếng gió rít qua ghềnh đá, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng của sự hoang dã và nguy hiểm. Lâm Phong biết, đây không phải là nơi để dừng lại lâu. Chàng cần phải tìm ra manh mối, tìm ra lối thoát, và quan trọng hơn cả, tìm ra ý nghĩa thực sự của những lời Ma Tôn đã nói. Bởi vì, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Và Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Chàng sẽ không bao giờ lùi bước trước bất kỳ thử thách nào.
***
Trong lúc Lâm Phong đang tập trung quét thần thức, Thôn Thiên Thử trên vai chàng bỗng nhiên kêu chiêm chiếp đầy phấn khích, rồi nhảy phóc xuống, chạy về phía một tảng đá lớn bị nứt toác cách đó không xa. Đôi mắt to tròn long lanh của nó không ngừng chớp chớp, mũi liên tục khịt khịt, đánh hơi vào khe nứt, ra hiệu cho Lâm Phong.
“Thôn Thiên Thử, ngươi phát hiện gì à?” Lâm Phong hỏi, bước nhanh về phía tảng đá. Các mỹ nhân cũng đi theo, vẻ mặt đầy cảnh giác.
Tảng đá này thực sự rất lớn, cao hơn chục trượng, bề mặt xù xì, phủ đầy rêu phong cổ kính. Nó nằm ngay cạnh bờ Giới Hà, một phần bị dòng nước xiết bào mòn, tạo thành những hình thù kỳ dị. Chính giữa tảng đá có một vết nứt sâu hoắm, tựa như bị một lực lượng cực lớn xé toạc ra. Từ bên trong khe nứt đó, một luồng ma khí yếu ớt nhưng vô cùng cổ xưa vẫn còn vương vấn, khiến không khí xung quanh trở nên lạnh lẽo hơn.
Mộc Ly, với đôi mắt to tròn lóng lánh tò mò, khẽ nghiêng đầu nhìn vào khe nứt. “Có vẻ có thứ gì đó ở đó, trông rất lạ.” Giọng nói trong trẻo của nàng vang lên, mang theo chút phấn khích. Bản tính hoạt bát, tinh nghịch khiến nàng không thể kiềm chế sự tò mò.
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và điềm tĩnh, lại cẩn trọng hơn. Nàng khẽ nhíu mày, ánh mắt phượng sâu sắc đánh giá luồng năng lượng phát ra từ vết nứt. “Cẩn thận, năng lượng xung quanh không ổn định. Dù là tàn dư, nhưng vẫn mang theo khí tức của Ma Tôn Huyết Ảnh.” Giọng nói trầm ấm của nàng vang lên, nhắc nhở mọi người.
Lâm Phong gật đầu, hiểu ý Tần Nguyệt. Chàng tiến lại gần khe nứt, cảm nhận rõ ràng luồng ma khí tàn dư, nó không còn hung bạo như khi Ma Tôn còn ở đó, nhưng vẫn ẩn chứa một sức mạnh khủng khiếp. Luồng ma khí này, pha lẫn với linh khí hỗn loạn của Giới Hà, tạo nên một sự tương phản kỳ lạ, như thiện và ác đan xen. Chàng đưa tay ra, định chạm vào, nhưng rồi lại dừng lại. Lời của Ma Tôn vẫn còn vang vọng: "Vật phẩm đó... là 'Cây Huyễn Mặc'... nó là khởi nguồn của tất cả..." Liệu có phải Ma Tôn đã cố tình để lại thứ gì đó? Hay đây chỉ là một cái bẫy?
Chàng hít sâu một hơi, vận chuyển linh lực bao bọc lấy bàn tay, rồi cẩn thận đưa vào khe nứt. Ngay khi chạm vào, một luồng khí tức lạnh lẽo lập tức truyền đến, nhưng không phải là cảm giác xâm thực mà là một sự tĩnh lặng kỳ lạ. Bên trong khe nứt, một ánh sáng mờ ảo màu xám tro lóe lên, không quá chói chang, mà âm u, cổ kính, tựa như ánh sáng đã bị chôn vùi hàng vạn năm. Lâm Phong khẽ nhíu mày, cẩn thận dùng linh lực bao bọc lấy vật thể, nhẹ nhàng nhấc ra khỏi khe nứt.
Vật phẩm đó hiện ra trong tay Lâm Phong. Đó là một mảnh vỡ hình bán nguyệt, kích thước bằng lòng bàn tay, màu xám tro, bề mặt gồ ghề, không hề trơn nhẵn. Cảm giác khi chạm vào nó thật kỳ lạ, vừa lạnh lẽo như băng, lại vừa mang theo một chút ấm nóng khó hiểu, tựa như có một nguồn năng lượng cổ xưa đang cuộn trào bên trong. Những phù văn cổ xưa không thể nhận diện được khắc sâu trên bề mặt, chúng uốn lượn, đan xen vào nhau, tạo thành một mạng lưới phức tạp và bí ẩn. Chúng không phải là phù văn mà Lâm Phong từng học, cũng không phải là những ký tự thuộc bất kỳ ngôn ngữ nào chàng biết. Chúng mang một vẻ đẹp hoang dã, nguyên thủy, tựa như được khắc bởi những sinh vật từ thời khai thiên lập địa.
Ngay khi mảnh vỡ nằm gọn trong tay Lâm Phong, một sự kiện kỳ lạ xảy ra. Huyễn Mặc Quyển, vốn đang nằm yên trong thức hải của chàng, bỗng nhiên rung động dữ dội. Một luồng khí tức quen thuộc, pha lẫn sự u ám nhưng lại vô cùng gần gũi, truyền thẳng từ mảnh vỡ vào lòng bàn tay Lâm Phong, rồi xuyên thẳng vào thức hải, hòa nhập với Huyễn Mặc Quyển. Đó không phải là ma khí, cũng không phải là linh khí thuần túy, mà là một thứ năng lượng cổ xưa, mang theo dấu ấn của sự hỗn độn, của sự hủy diệt và tái sinh.
Lâm Phong cảm thấy một cảm giác tê dại chạy dọc cánh tay, rồi truyền khắp toàn thân. Trong khoảnh khắc đó, một hình ảnh thoáng qua hiện lên trong tâm trí chàng, đó là một vết nứt khổng lồ trên bầu trời, màu đỏ nhạt, rỉ ra những giọt máu đen kịt. Dấu ấn đó... chính là Thiên Đạo Vết Nứt! Chàng khẽ thở dốc, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ kinh ngạc. “Dấu ấn này... Thiên Đạo Vết Nứt!” Chàng thì thầm, không thể tin vào mắt mình. Mọi người xung quanh đều cảm nhận được sự thay đổi trong khí tức của Lâm Phong, cũng như luồng năng lượng cổ xưa phát ra từ mảnh vỡ.
Tuyết Dao, với vẻ mặt lo lắng, tiến lại gần hơn. “Phong, có chuyện gì vậy? Thứ đó... nó là gì?”
Lâm Phong ngẩng đầu lên, ánh mắt chàng phức tạp, vừa bối rối, vừa kinh ngạc, nhưng cũng ẩn chứa một sự quyết tâm mạnh mẽ. “Ma Tôn... hắn không nói dối. Thứ này... nó mang dấu ấn của Thiên Đạo Vết Nứt. Và nó có liên quan đến Huyễn Mặc Quyển của ta.” Chàng siết chặt mảnh vỡ trong tay, cảm nhận sự kết nối mạnh mẽ giữa nó và huyết mạch của mình. “Đây không phải là một mảnh vỡ thông thường, mà là một chìa khóa. Một chìa khóa để mở ra những bí mật mà Ma Tôn đã đề cập.”
Chàng nhìn vào mảnh vỡ, những phù văn cổ xưa trên đó dường như đang dần sống dậy, phát ra những rung động nhè nhẹ. Mùi rêu phong và nước sông lạnh lẽo vẫn còn vương vấn xung quanh, nhưng giờ đây, Lâm Phong còn ngửi thấy một mùi khác, mùi của không khí khô ráo và năng lượng cổ xưa, tựa như mùi của một kho báu đã bị chôn vùi hàng vạn năm. Trong lòng chàng dâng lên một cảm giác vừa hồi hộp, vừa sợ hãi. Ma Tôn đã nói về “Cây Huyễn Mặc”, về “khởi nguồn của tất cả”, và về “chân tướng kinh hoàng nhất”. Liệu mảnh vỡ này có phải là một phần của “Cây Huyễn Mặc” đó không? Và nó sẽ dẫn chàng đến đâu? Con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, nhưng Lâm Phong biết mình không thể lùi bước. Chàng phải đối mặt với mọi thử thách, để tìm ra sự thật, dù chân tướng có kinh hoàng đến mức nào.
***
Ngay khi Lâm Phong vừa dứt lời, mảnh vỡ hình bán nguyệt trong tay chàng đột nhiên phát sáng rực rỡ. Ánh sáng xám tro mờ ảo ban đầu giờ đây bùng lên thành một luồng sáng trắng bạc chói mắt, những phù văn cổ xưa không thể nhận diện trên bề mặt mảnh vỡ như sống dậy, xoay tròn với tốc độ chóng mặt, phát ra những âm thanh rì rầm kỳ lạ, tựa như tiếng nói của thời gian và không gian hòa quyện. Cùng lúc đó, Huyễn Mặc Quyển trong thức hải Lâm Phong cũng phát ra ánh sáng tương ứng, một luồng khí tức hùng hậu từ Huyễn Mặc Quyển tuôn trào, hòa vào luồng sáng từ mảnh vỡ. Hai luồng sáng giao hòa vào nhau, tạo thành một chùm sáng khổng lồ, rực rỡ, chiếu thẳng vào một vách đá dường như bình thường phía trước mặt nhóm người Lâm Phong.
Vách đá đó, vốn chỉ là một khối đá xù xì, phủ đầy rêu phong xanh mướt, bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Những tiếng "rắc... rắc..." vang lên liên hồi, tựa như có thứ gì đó khổng lồ đang bị xé toạc từ bên trong. Bề mặt vách đá bắt đầu xuất hiện những vết nứt lớn, nhỏ, loang lổ như mạng nhện. Từ những vết nứt đó, một luồng năng lượng không gian mạnh mẽ, cổ xưa đến khó tin bùng nổ, đẩy lùi màn sương mù dày đặc xung quanh, khiến không khí trở nên khô nóng một cách lạ thường, dù mùi ẩm ướt của Giới Hà vẫn còn vương vấn. Lâm Phong cảm thấy một áp lực khủng khiếp đè nặng lên ngực, không khí xung quanh dường như bị nén chặt lại.
Chỉ trong vài hơi thở, vách đá khổng lồ rung chuyển đến cực điểm, rồi "ẦM!" một tiếng, nó nứt toác hoàn toàn, để lộ ra một cảnh tượng khiến tất cả mọi người phải kinh ngạc. Một cánh cổng hình vòng cung cổ kính, khổng lồ, ẩn sâu trong lòng Giới Hà, giờ đây đã hoàn toàn hiện ra trước mắt họ. Cánh cổng được tạo thành từ những khối đá đen kịt, cao ngất trời, phủ đầy rêu phong và những sợi dây leo đã hóa đá, tựa như nó đã đứng sừng sững ở đây từ hàng vạn năm về trước, chứng kiến vô số biến cố của thế giới. Bầu không khí xung quanh cánh cổng trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ, không một tiếng gió, không một tiếng nước chảy, chỉ còn lại sự im lặng đến rợn người, tương phản hoàn toàn với Giới Hà cuồng bạo bên ngoài.
Trên đỉnh cánh cổng, một dấu ấn tựa như vết nứt trên bầu trời, phát ra ánh sáng đỏ nhạt, đang lấp lánh như một vết sẹo vĩnh cửu. Đó chính là dấu ấn Thiên Đạo Vết Nứt mà Lâm Phong đã nhìn thấy trong ảo ảnh, và cũng chính là hình ảnh thoáng qua trong tâm trí chàng khi chạm vào mảnh vỡ.
Tuyết Dao, đôi mắt phượng sắc lạnh của nàng mở to vì kinh ngạc. "Đây là... một cánh cổng không gian?" Giọng nói trong trẻo của nàng vang lên, mang theo chút run rẩy không thể che giấu. Nàng chưa từng chứng kiến một cánh cổng không gian nào hùng vĩ và cổ xưa đến vậy.
Lâm Phong siết chặt mảnh vỡ trong tay, cảm nhận sự kết nối mạnh mẽ giữa nó và cánh cổng, tựa như mảnh vỡ chính là một phần của cánh cổng này, hoặc là chìa khóa để điều khiển nó. Ánh mắt chàng kiên định, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác phức tạp. Những lời của Ma Tôn lại một lần nữa vang vọng trong tâm trí chàng: "Ngươi muốn tìm sự thật? Hãy đi tìm nó! Nhưng hãy cẩn thận... vì khi ngươi tìm thấy nó... đó cũng là lúc... ngươi sẽ đối mặt với chân tướng kinh hoàng nhất... chân tướng về cái chết của gia tộc ngươi... và về vận mệnh thật sự của Thần Ma cổ đại!"
“Dấu ấn này... Chính là Thiên Đạo Vết Nứt!” Lâm Phong trầm giọng nói, âm thanh vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Ma Tôn đã nói đúng, thứ chúng ta tìm kiếm... đang ở phía sau cánh cửa thời gian này. Vật phẩm này, chìa khóa này, nó đang dẫn chúng ta đến một nơi mà mọi bí mật sẽ được phơi bày.” Chàng cảm nhận được gánh nặng của vận mệnh đè nặng lên vai mình, nhưng sự bối rối ban đầu đã được thay thế bằng một ý chí kiên cường.
Lam Yên, với vẻ mặt cương trực và ánh mắt sắc bén, nhìn chằm chằm vào cánh cổng khổng lồ. “Vậy là, nơi này thực sự ẩn chứa những bí mật lớn hơn. Ma Tôn Huyết Ảnh biết điều này, và hắn muốn chúng ta khám phá nó, hay là ngăn cản chúng ta?” Giọng nói dứt khoát của nàng vang lên, đầy vẻ hoài nghi.
Mộc Ly, đôi mắt to tròn của nàng giờ đây không còn vẻ sợ hãi mà thay vào đó là sự tò mò đến cực điểm. Nàng khẽ kéo tay Lâm Phong. “Ca ca, đằng sau cánh cổng đó có gì vậy? Có phải là một thế giới mới không?” Giọng nói trong trẻo, líu lo của nàng vang lên, đầy vẻ ngây thơ.
Tần Nguyệt, với vẻ điềm tĩnh thường thấy, khẽ thở dài. “Không gian xung quanh cánh cổng này vô cùng hỗn loạn, tựa như có nhiều dòng thời gian đang giao thoa. Có lẽ nó không phải là một thế giới mới, mà là một không gian bị bóp méo bởi thời gian, hoặc một bí cảnh cổ xưa đã bị phong ấn.” Nàng đưa tay lên trán, dường như đang cố gắng phân tích luồng năng lượng phức tạp. “Cẩn thận, năng lượng của Thiên Đạo Vết Nứt không phải thứ chúng ta có thể chạm vào tùy tiện.”
Linh Nhi, vẫn còn bám chặt lấy Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh của cô bé ánh lên vẻ sợ hãi trước sự hùng vĩ và uy áp của cánh cổng, nhưng sự tò mò yếu ớt cũng khiến cô bé không thể rời mắt khỏi nó. Cô bé rụt rè nép vào lòng Lâm Phong, cảm nhận sự ấm áp và an toàn từ chàng.
Lâm Phong nhìn vào cánh cổng khổng lồ, vào dấu ấn Thiên Đạo Vết Nứt màu đỏ nhạt đang lấp lánh trên đỉnh. Chàng biết, đây là một bước ngoặt quan trọng trong hành trình tu tiên của mình. Ma Tôn Huyết Ảnh đã cố tình để lại chìa khóa, hay hắn chỉ đơn giản là không thể mang nó đi? Dù lý do là gì, thì cánh cổng này chính là con đường dẫn đến lời giải đáp cho thân thế của chàng, cho bí ẩn về Lâm Gia Diệt Môn, và cho toàn bộ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.
Cảm giác lạnh lẽo từ Giới Hà, mùi ẩm ướt của rêu phong trên đá, và cả sự khô nóng của năng lượng không gian từ cánh cổng, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một trải nghiệm khó quên. Chàng cảm nhận được sự rung động của không gian xung quanh, tựa như cánh cổng đang chờ đợi chàng bước qua. Con đường phía trước chắc chắn sẽ đầy rẫy hiểm nguy, nhưng chàng sẽ không bao giờ lùi bước. Bởi vì, Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ. Chàng sẽ đối mặt với mọi thử thách, để tìm ra sự thật, dù chân tướng có kinh hoàng đến mức nào, dù đó có là vận mệnh bi thảm nhất của Thần Ma cổ đại đi chăng nữa.
Lâm Phong hít sâu một hơi, ánh mắt chàng kiên định. Chàng đưa mảnh vỡ hình bán nguyệt, giờ đây đã trở thành chìa khóa, về phía cánh cổng. Ánh sáng từ mảnh vỡ và Huyễn Mặc Quyển càng trở nên rực rỡ hơn, tựa như đang dẫn lối cho chàng. “Chúng ta đi thôi!” Lâm Phong dứt khoát nói, giọng nói chàng vang vọng, xé toạc sự tĩnh mịch của không gian. Chàng tin tưởng vào trực giác của mình, tin tưởng vào Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Phía sau cánh cổng này, có thể là sự thật đau lòng, nhưng cũng có thể là một cơ duyên nghịch thiên, một con đường mới dẫn đến đỉnh cao của Tu Đạo Vô Tận.