Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 310

Giới Hà Mở Lối: Sinh Vật Cổ Thức Tỉnh

4485 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 309, miêu tả việc Lâm Phong và đồng đội bước vào không gian mới.,Giới thiệu một không gian hoàn toàn mới, cổ xưa và bí ẩn nằm sâu bên trong Giới Hà Vô Biên, nơi thời gian dường như đã ngưng đọng từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.,Miêu tả sự xuất hiện của các sinh vật cổ xưa chưa từng thấy, có thể là tàn linh hoặc những thực thể mạnh mẽ từ thời viễn cổ.,Tạo ra một thử thách ban đầu cho Lâm Phong và đồng đội khi đối mặt với các sinh vật này, thể hiện sự khác biệt về sức mạnh và bản chất của chúng.,Hé lộ một bảo vật hoặc một thông điệp quan trọng được các sinh vật cổ xưa này canh giữ, liên quan đến Thiên Đạo Vết Nứt hoặc Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.,Duy trì nhịp độ 'rising_action', tăng cường bí ẩn về thân thế Lâm Phong và mối liên hệ với các sự kiện cổ xưa.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử, Sinh vật cổ xưa (Thủ Vệ Thời Gian)
Mood: Mysterious, tense, adventurous, wondrous, slightly eerie.
Kết chương: [object Object]

Lâm Phong siết chặt mảnh vỡ hình bán nguyệt trong tay, cảm nhận sự kết nối mạnh mẽ giữa nó và cánh cổng khổng lồ đang sừng sững trước mặt. Ánh sáng từ mảnh vỡ và Huyễn Mặc Quyển trên đan điền của chàng càng lúc càng rực rỡ, như một ngọn hải đăng giữa vùng không gian hỗn độn. Những lời của Ma Tôn vẫn còn vang vọng trong tâm trí chàng, một lời cảnh báo vừa đe dọa, vừa như lời thách thức. Chân tướng kinh hoàng về gia tộc chàng, về vận mệnh Thần Ma cổ đại, tất cả đều đang chờ đợi phía sau ngưỡng cửa này.

“Chúng ta đi thôi!” Lâm Phong dứt khoát nói, giọng chàng vang vọng, xé toạc sự tĩnh mịch của không gian, mang theo một ý chí kiên định không gì lay chuyển. Chàng không hề do dự. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Nếu có một thứ gì đó có thể giải đáp những bí ẩn đã đeo đẳng chàng bấy lâu, chàng sẽ không bao giờ lùi bước.

Khi Lâm Phong bước qua ngưỡng cửa của cánh cổng không gian, một cảm giác kỳ lạ ập đến. Không phải là sự choáng váng hay cảm giác xé rách không gian như khi dịch chuyển tức thời, mà là một sự dịch chuyển êm ái đến khó tin, tựa như chàng vừa bước qua một lớp màng vô hình, từ một không gian này sang một không gian khác. Phía sau chàng, các mỹ nhân cũng theo sát, từng người một bước qua cánh cổng đang dần thu hẹp.

Ngay lập tức, cái lạnh lẽo thấu xương của Giới Hà Vô Biên dường như tan biến, thay vào đó là một thứ lạnh giá khác, một cái lạnh của sự vắng lặng hàng vạn năm, của thời gian đã ngưng đọng. Không còn khoảng không trắng xóa vô định hay những dòng chảy linh khí hỗn loạn, mà là một thế giới hoàn toàn khác biệt, một bí cảnh cổ xưa ẩn sâu trong lòng Giới Hà.

Lâm Phong và đồng đội đứng trên một khối đá khổng lồ, bề mặt gồ ghề, xám xịt, được chạm khắc vô số phù văn cổ xưa mà ngay cả chàng cũng chưa từng thấy bao giờ. Những phù văn này không phát sáng, nhưng lại toát ra một thứ khí tức nặng nề, u ám, tựa như chúng đã hấp thụ toàn bộ tri thức và nỗi đau của một kỷ nguyên đã qua. Xung quanh họ, vô số khối đá khác cũng lơ lửng giữa hư không, to lớn như những ngọn núi thu nhỏ, nối với nhau bằng những cầu đá phong hóa, mục nát. Những cầu đá này trông như sắp sụp đổ bất cứ lúc nào, bề mặt phủ đầy rêu phong xanh xám, trơn trượt. Bên dưới những khối đá lơ lửng, là những hẻm núi sâu thẳm, không thấy đáy, chỉ có một màu đen đặc quánh nuốt chửng mọi ánh nhìn, thỉnh thoảng lại có một làn gió lạnh buốt rít qua, mang theo tiếng vọng của sự cô độc và hoang phế.

Ánh sáng mờ ảo từ những tinh thể phát sáng rải rác trên các khối đá, chúng không rực rỡ mà chỉ lập lòe, yếu ớt, chiếu rọi một màu xanh lục nhạt ma mị lên không gian xung quanh. Những tinh thể này có kích thước khác nhau, từ nhỏ như hạt đậu đến lớn như một tảng đá, chúng dường như là nguồn sáng duy nhất trong thế giới tĩnh lặng này. Không khí đặc quánh sự cổ kính, nặng nề, mang theo một áp lực vô hình đè nén lên tâm trí mỗi người. Mùi ẩm mốc, mục nát, lẫn lộn với hương kim loại gỉ sét, phảng phất chút vị tanh nồng khó tả, tất cả tạo nên một thứ khứu giác khó chịu, gợi nhớ về những điều đã chết từ lâu.

“Đây... không còn là Giới Hà ta từng biết.” Lâm Phong trầm giọng nói, ánh mắt quét qua những phù văn cổ xưa trên khối đá dưới chân. “Cảm giác như lạc vào một thế giới đã chết từ vạn năm trước, nơi thời gian đã ngừng chảy.” Chàng cảm nhận được một sự cô độc tột cùng, như thể họ là những sinh vật sống duy nhất trong một nghĩa địa khổng lồ của vũ trụ. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng khẽ rung động, tựa như đang cộng hưởng với khí tức cổ xưa nơi đây, hoặc đang cảnh báo về một điều gì đó.

Thôn Thiên Thử, vốn luôn lanh lợi, giờ đây lại co rúm người lại trên vai Lâm Phong, bộ lông trắng muốt của nó dựng đứng lên, đôi mắt tròn xoe cảnh giác quét khắp nơi. Nó phát ra tiếng kêu chiêm chiếp khẽ khàng, không phải tiếng kêu vui đùa mà là tiếng cảnh báo đầy hoảng sợ, tựa như nó cảm nhận được một sự tồn tại vô hình nào đó đang ẩn mình trong bóng tối.

Tần Nguyệt bước đến gần một bức tường đá, cẩn trọng chạm tay vào những phù văn khắc sâu trên đó. Nét mặt nàng lộ rõ vẻ kinh ngạc tột độ. “Những phù văn này... chúng cổ xưa hơn bất kỳ văn tự nào ta từng nghiên cứu. Dường như chúng đã tồn tại từ trước Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, mang theo một loại quy tắc và đạo lý hoàn toàn khác biệt.” Giọng nàng trầm ấm thường ngày giờ đây mang theo chút ngỡ ngàng, đôi mắt đẹp tập trung phân tích từng nét khắc. “Áp lực từ những phù văn này không phải là linh lực, cũng không phải ma lực, mà là một loại lực lượng thuần túy, nguyên thủy, tựa như chính bản thân Thiên Đạo đã dùng chúng để ghi lại những sự kiện tối cổ.”

Mộc Ly, đôi mắt to tròn của nàng giờ đây không còn vẻ sợ hãi mà thay vào đó là sự tò mò đến cực điểm. Nàng khẽ kéo tay Lâm Phong, chỉ vào một khối tinh thể lớn đang phát sáng yếu ớt cách đó không xa. “Ca ca, có gì đó... rất lạ. Không phải ma khí, cũng không phải linh khí thông thường. Nó như là... hơi thở của một kỷ nguyên đã qua, một sự tồn tại đã bị lãng quên từ rất lâu rồi.” Giọng nói trong trẻo, líu lo của nàng vang lên, đầy vẻ ngây thơ nhưng lại nắm bắt được bản chất của không gian này. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ từ những loại thực vật đã khô héo trên các khối đá, dường như chúng cũng đang cố gắng hấp thụ thứ năng lượng cổ xưa này để duy trì sự sống còn lại.

Lam Yên, với vẻ mặt cương trực và ánh mắt sắc bén, đã rút ra thanh trường kiếm của mình, ánh sáng lạnh lẽo của lưỡi kiếm phản chiếu ánh sáng xanh mờ ảo từ tinh thể. Nàng đứng ở vị trí tiên phong, cảnh giác quan sát mọi ngóc ngách, từng cơ bắp trên người đều căng cứng, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ mối nguy hiểm nào. “Mọi người cẩn thận. Nơi này quá tĩnh lặng. Sự tĩnh lặng đôi khi còn đáng sợ hơn cả bão tố.” Giọng nói dứt khoát của nàng vang lên, mang theo sự cảnh báo rõ rệt.

Tuyết Dao khẽ vuốt ve pháp bảo Băng Tuyết Chi Liên của mình, đôi mắt phượng dài sắc lạnh như hồ băng quét qua những hẻm núi sâu thẳm. Nàng không nói nhiều, nhưng tư thế sẵn sàng chiến đấu đã nói lên tất cả. Linh Nhi, vẫn còn bám chặt lấy Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh của cô bé ánh lên vẻ sợ hãi trước sự hùng vĩ và uy áp của không gian này, nhưng sự tò mò yếu ớt cũng khiến cô bé không thể rời mắt khỏi những tinh thể phát sáng lung linh. Cô bé rụt rè nép vào lòng Lâm Phong, cảm nhận sự ấm áp và an toàn từ chàng, tay nhỏ siết chặt vạt áo chàng.

Lâm Phong gật đầu, ra hiệu cho mọi người giữ vững đội hình. Chàng biết, trong những nơi bí ẩn như thế này, sự cẩn trọng là điều tối quan trọng. Chàng cảm nhận được một luồng năng lượng đang dao động rất nhẹ từ sâu trong không gian này, không phải của sự sống, mà là của một thứ gì đó nguyên thủy và mục nát, tựa như những linh hồn bị mắc kẹt giữa ranh giới sống và chết. Bước chân của chàng nhẹ nhàng, nhưng vững vàng, dẫn dắt cả nhóm tiến sâu hơn vào bí cảnh cổ xưa, nơi mà mỗi bước đi đều có thể là một khám phá, hoặc một hiểm họa chết người. Mùi ẩm mốc, mục nát càng lúc càng nồng hơn, hòa lẫn với một mùi tanh nhẹ, khiến người ta liên tưởng đến những xác chết đã bị thời gian gặm nhấm. Tiếng gió rít qua những khe đá, nghe như những lời thì thầm cổ xưa, những lời nguyền rủa từ một quá khứ bị lãng quên.

Tiếp tục tiến sâu vào bí cảnh, nhóm Lâm Phong phải vượt qua vô số cầu đá mục nát, leo qua những vách đá lởm chởm phủ đầy phù văn kỳ lạ. Ánh sáng từ những tinh thể phát sáng vẫn yếu ớt, chỉ đủ để họ nhìn rõ đường đi trong bóng tối mờ mịt. Không gian càng lúc càng trở nên rộng lớn hơn, tựa như họ đang bước vào một thế giới ngầm khổng lồ, được kiến tạo bởi những bàn tay vĩ đại từ thời viễn cổ.

Cuối cùng, sau một hồi lâu cẩn trọng di chuyển, một cảnh tượng hùng vĩ nhưng đầy tang thương hiện ra trước mắt họ. Đó là những kiến trúc cổ đại đã đổ nát, tàn tích của một nền văn minh đã biến mất từ hàng vạn năm trước. Những cột đá khổng lồ, cao vút chạm tới nóc vòm đá tự nhiên của bí cảnh, giờ đây chỉ còn là những mảnh vỡ, đổ nghiêng ngả, một số đã vỡ vụn thành từng mảnh lớn. Những bức tường thành kiên cố, được khắc vô số phù văn kỳ lạ và phủ đầy rêu phong xanh xám, giờ đây chỉ còn trơ trọi những mảng tường đổ nát, lộ ra những vết nứt lớn, tựa như những vết sẹo của một trận chiến kinh hoàng. Có những bức tượng khổng lồ không còn nguyên vẹn, gương mặt bị phong hóa đến biến dạng, nhưng vẫn toát lên vẻ uy nghi, hoặc sự đau khổ tột cùng. Những mái vòm sụp đổ, để lộ bầu trời u tối phía trên, nơi những tinh thể phát sáng lập lòe như những vì sao chết.

Chính giữa tàn tích đổ nát ấy, là một cái hồ nước đen ngòm, không đáy, rộng lớn đến hàng trăm trượng. Bề mặt hồ tĩnh lặng đến đáng sợ, phản chiếu ánh sáng yếu ớt của các tinh thể, tạo thành một màu đen kịt, sâu thăm thẳm. Từ mặt hồ, một thứ hàn khí lạnh buốt tỏa ra, khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh và nặng nề hơn. Thỉnh thoảng, những gợn sóng năng lượng kỳ dị màu xanh lục hoặc tím than lại trỗi dậy từ sâu trong lòng hồ, chúng xoáy tròn rồi tan biến, mang theo một mùi tanh nồng, ngai ngái, hòa lẫn với mùi ẩm mục của nước đọng lâu năm.

Lâm Phong nắm chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt chàng nheo lại khi cảm nhận được một sự dao động mạnh mẽ từ sâu trong lòng hồ. Huyết mạch trong người chàng khẽ sôi trào, Huyễn Mặc Quyển cũng phát ra một luồng ánh sáng yếu ớt, tựa như đang cảnh báo, hoặc đang kêu gọi.

Đột nhiên, mặt hồ đen ngòm bắt đầu sủi bọt, những gợn sóng năng lượng cuộn trào mạnh mẽ hơn. Một tiếng gầm gừ trầm đục, như tiếng đá tảng nghiến vào nhau, vang vọng từ sâu trong hồ, khiến cả không gian bí cảnh rung chuyển nhẹ.

“Có thứ gì đó đang đến!” Lam Yên hét lên, giọng nói dứt khoát của nàng xé toạc sự tĩnh mịch, thanh trường kiếm trên tay nàng đã vung lên, ánh sáng đỏ rực bao trùm. “Khí tức rất mạnh, nhưng lại... không có sự sống rõ ràng. Cẩn thận, chúng không phải là sinh vật bình thường!”

Từ sâu trong lòng hồ, những bóng hình đen tối bắt đầu trỗi dậy. Chúng không có một hình dạng cố định, tựa như những linh hồn vặn vẹo được kết cấu từ năng lượng hỗn loạn, hoặc những sinh vật có hình thù quái dị, bị bóp méo bởi thời gian và ma khí. Có con giống như những con rắn khổng lồ không đầu, thân hình được tạo thành từ những khối khí đen đặc quánh. Có con lại mang hình dáng của những chiến binh cổ đại, nhưng chỉ còn lại khung xương mục nát được bao phủ bởi những luồng năng lượng âm u, đôi mắt đỏ như máu, không có đồng tử, chỉ là hai đốm lửa hung tợn bùng cháy trong bóng tối. Chúng không có da thịt, chỉ là những khối năng lượng đen kịt quấn quýt vào nhau, đôi khi lại hiện rõ những đường nét xương xẩu, mục rữa. Tiếng gầm gừ của chúng trầm đục, vang vọng khắp bí cảnh, mang theo sự tàn bạo và khát máu nguyên thủy.

“Cẩn thận! Chúng không phải là yêu thú bình thường. Năng lượng của chúng rất cổ xưa và tàn độc, tựa như những thủ vệ của một kỷ nguyên đã qua.” Tuyết Dao lên tiếng, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy nghiêm trọng, Băng Tuyết Chi Liên trên tay đã phóng ra hàng loạt băng tiễn sắc bén, lao thẳng vào những sinh vật đang trỗi dậy từ mặt hồ. Băng tiễn xé gió, tạo ra những luồng hàn khí cực mạnh, nhưng khi chạm vào những sinh vật đen tối kia, chúng chỉ làm cho cơ thể năng lượng của chúng dao động rồi khôi phục lại, không gây ra bất kỳ tổn hại đáng kể nào.

Thôn Thiên Thử trên vai Lâm Phong rú lên một tiếng chói tai, bộ lông trắng muốt của nó phồng lên như quả bóng, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào những sinh vật cổ xưa, toàn thân nó run lên bần bật, đây là lần đầu tiên nó biểu hiện sự sợ hãi rõ rệt đến vậy.

“Linh Nhi, đứng sát vào ta!” Lâm Phong lập tức kéo Linh Nhi về phía sau lưng, bao bọc cô bé bằng một tầng chân nguyên ấm áp. Cô bé run rẩy bám chặt lấy vạt áo chàng, đôi mắt to tròn ngập tràn nỗi sợ hãi.

Các sinh vật cổ xưa, dường như bị đánh thức bởi sự xuất hiện của họ, lao lên bờ với tốc độ kinh hoàng. Chúng di chuyển nhanh như chớp, không có hình dạng cố định, mỗi đòn tấn công mang theo khí tức mục nát và năng lượng hỗn loạn, tựa như muốn nuốt chửng mọi sự sống. Một con quái vật hình thù như rồng xương, chỉ còn lại những chiếc xương sườn lởm chởm và cái đầu lâu rỗng tuếch với đôi mắt lửa đỏ, há cái miệng rộng ngoác, phun ra một luồng khí đen đặc quánh về phía Lâm Phong.

Lâm Phong vung Cửu Thiên Huyền Kiếm, một luồng kiếm khí màu bạc rực rỡ bùng nổ, xé toạc không khí, va chạm trực diện với luồng khí đen. Tiếng nổ long trời lở đất vang lên, cát đá bay tứ tung. Lâm Phong cảm thấy một áp lực cực lớn, luồng khí đen không chỉ mang theo sức mạnh vật lý mà còn ăn mòn cả chân nguyên của chàng.

“Không thể chỉ dùng sức mạnh thuần túy để đối phó!” Lâm Phong thầm nghĩ. Chàng liền vận chuyển Huyễn Mặc Quyển, trên Cửu Thiên Huyền Kiếm lập tức xuất hiện những phù văn đen trắng đan xen, luân chuyển khí tức sinh tử. Một kiếm chém ra, kiếm khí mang theo sự chuyển hóa của sinh tử luân hồi, lập tức xé rách một con quái vật xương rồng thành từng mảnh. Những mảnh vụn năng lượng đen tối rít lên những tiếng thê lương rồi tan biến vào hư không, không để lại dấu vết.

Tuyết Dao tiếp tục phóng ra băng tiễn, lần này, nàng truyền vào chúng một loại hàn khí cực âm, những mũi tên băng không chỉ đóng băng mà còn ăn mòn năng lượng của đối thủ. Dưới sự ăn mòn của hàn khí cực âm, những sinh vật đen tối gầm gừ đau đớn, tốc độ của chúng chậm lại rõ rệt.

Mộc Ly không hề sợ hãi, nàng khẽ niệm chú, những dây leo xanh biếc lập tức từ lòng đất trỗi dậy, quấn lấy những con quái vật. Từ trên dây leo, những nụ hoa kỳ lạ nở rộ, phun ra một loại phấn độc màu xanh lá cây đậm đặc. Phấn độc khi chạm vào những sinh vật năng lượng, lập tức khiến chúng bốc khói, thân hình vặn vẹo dữ dội.

Lam Yên gầm lên một tiếng, thanh trường kiếm trên tay nàng hóa thành một luồng sáng đỏ rực, nàng lao vào giữa đám quái vật như một nữ chiến thần. Kiếm pháp của nàng cương mãnh và dứt khoát, mỗi nhát chém đều mang theo sức mạnh bạt núi, chém bay từng con quái vật. Nàng di chuyển linh hoạt, bảo vệ phía sau Tần Nguyệt và Linh Nhi.

Tần Nguyệt tay không ngừng điểm huyệt, một trận pháp phòng thủ màu vàng nhạt lập tức hiện ra, bao bọc lấy cả nhóm. Nàng không ngừng ném ra những viên đan dược màu xanh lam, chúng phát nổ trên không trung, tạo ra những luồng linh khí tinh thuần, giúp khôi phục chân nguyên cho mọi người. “Chúng ta không thể kéo dài trận chiến này! Năng lượng của chúng ta sẽ cạn kiệt trước. Lâm Phong, tìm điểm yếu của chúng!” Nàng lớn tiếng nói, ánh mắt vẫn tập trung vào việc duy trì trận pháp.

Lâm Phong vừa chiến đấu vừa quan sát. Chàng nhận thấy các sinh vật cổ xưa tuy mạnh mẽ nhưng hành động dường như chỉ là bản năng, chúng không có chiến thuật, chỉ tấn công theo một cách hỗn loạn. Và quan trọng hơn, chúng dường như đang cố gắng ngăn cản họ tiến đến một khu vực cụ thể. Ánh mắt chàng quét qua tàn tích đổ nát, xuyên qua làn khói bụi mờ mịt. Chàng nhìn thấy, chính giữa lòng hồ đen ngòm, nơi những kiến trúc cổ đại đổ nát bao quanh, một bệ đá cổ xưa sừng sững, tựa như một ngọn tháp nhỏ. Và trên đỉnh bệ đá đó, một khối tinh thể khổng lồ đang phát ra ánh sáng lung linh, màu vàng kim nhạt, nhưng lại vô cùng thanh khiết và cổ xưa.

Huyết mạch của Lâm Phong trong người phản ứng dữ dội, một cảm giác nóng rực lan tỏa khắp cơ thể, tựa như đang bị thôi thúc mãnh liệt. Huyễn Mặc Quyển cũng tỏa ra ánh sáng rực rỡ hơn bao giờ hết, những phù văn đen trắng trên bề mặt nó xoay tròn nhanh chóng, ánh sáng của nó không hướng về phía những con quái vật, mà lại hướng thẳng về phía khối tinh thể trên bệ đá.

“Đó là thứ chúng canh giữ!” Lâm Phong hét lớn, giọng chàng vang vọng giữa tiếng gầm gừ của quái vật và tiếng va chạm của pháp bảo. “Mọi người, yểm trợ ta! Chúng ta phải đến đó!”

Lam Yên gầm lên một tiếng, thanh trường kiếm trên tay nàng chém ra một luồng kiếm khí hình lưỡi liềm, quét sạch một đám quái vật đang bao vây. Tuyết Dao phóng ra hàng loạt băng tiễn, tạo thành một hàng rào phòng thủ. Mộc Ly điều khiển dây leo quấn chặt lấy những con quái vật, cố gắng giữ chân chúng. Tần Nguyệt tập trung linh lực vào trận pháp, tạo ra một đường hầm năng lượng tạm thời.

“Đi đi, Lâm Phong!” Tần Nguyệt lớn tiếng thúc giục.

Với sự hỗ trợ của các mỹ nhân, Lâm Phong như một mũi tên xé gió, đột phá vòng vây của đám sinh vật cổ xưa. Chúng gầm gừ dữ dội, cố gắng chặn chàng lại, nhưng dường như chúng không dám tiến quá gần đến khu vực trung tâm hồ nước đen, nơi khối tinh thể đang tỏa sáng. Dù rất hung hãn, nhưng có một rào cản vô hình nào đó ngăn cản chúng vượt qua một giới hạn nhất định.

Lâm Phong lao nhanh qua mặt hồ đen ngòm, nơi hàn khí tỏa ra lạnh buốt, nhưng thứ hàn khí đó không thể xuyên qua lớp chân nguyên bảo vệ của chàng. Chàng nhanh chóng tiếp cận bệ đá cổ xưa. Bệ đá được làm từ cùng loại vật liệu với những khối đá lơ lửng xung quanh, nhưng bề mặt lại nhẵn nhụi hơn, được chạm khắc những phù văn còn cổ xưa hơn cả những gì Tần Nguyệt từng thấy. Trên đỉnh bệ đá, khối tinh thể khổng lồ sừng sững, cao gần ba trượng, trong suốt như pha lê, nhưng lại phát ra ánh sáng lung linh, màu vàng kim nhạt, tựa như một mặt trời thu nhỏ đang ngủ yên.

Bên trong khối tinh thể, Lâm Phong có thể nhìn thấy những cảnh tượng mờ ảo, không rõ ràng. Đó không phải là một hình ảnh tĩnh, mà là những dòng chảy năng lượng cuộn xoáy, những hình ảnh chớp nhoáng của những sinh vật khổng lồ, những trận chiến long trời lở đất, những tia sét xé toạc bầu trời, những hành tinh vỡ vụn. Tất cả chỉ diễn ra trong tích tắc, nhanh đến mức chàng không thể nắm bắt rõ ràng, nhưng lại đủ để gợi lên một cảm giác kinh hoàng và vĩ đại.

Khối tinh thể phát ra một năng lượng vô cùng thanh khiết và cổ xưa, không giống bất kỳ loại linh khí hay ma khí nào chàng từng cảm nhận. Nó mang theo một hương thơm thanh khiết, tựa như hương của ngàn năm tuyết đọng, pha lẫn chút vị ngọt của linh dược cổ, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh nguyên thủy, có thể trấn áp vạn vật. Các sinh vật cổ xưa trong hồ, dù vẫn đang chiến đấu với các mỹ nhân, nhưng chúng gầm gừ liên hồi, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào khối tinh thể, nhưng không con nào dám lại gần hơn mười trượng.

Lâm Phong bước lên bệ đá, cảm nhận một luồng năng lượng thuần khiết xộc thẳng vào đan điền, khiến chân nguyên của chàng không ngừng vận chuyển, tinh luyện. Chàng đặt bàn tay phải lên bề mặt lạnh lẽo của khối tinh thể.

Ngay lập tức, một cảm giác mát lạnh thấu xương lan tỏa từ lòng bàn tay, nhưng ngay sau đó, một luồng nhiệt ấm áp, mãnh liệt bùng lên, lan khắp cơ thể chàng, khiến huyết mạch trong chàng càng lúc càng sôi trào dữ dội, tựa như có thứ gì đó đang được đánh thức từ sâu thẳm. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng phản ứng mạnh mẽ đến cực điểm, những phù văn đen trắng trên bề mặt nó xoay tròn điên cuồng, phóng ra ánh sáng rực rỡ, kết nối trực tiếp với khối tinh thể.

Cùng lúc đó, các phù văn cổ xưa khắc trên bề mặt khối tinh thể cũng bắt đầu phát sáng. Chúng không còn là những ký tự chết, mà như những dòng chảy ánh sáng sống động, di chuyển, kết nối với nhau, tạo thành một mạng lưới rực rỡ bao phủ toàn bộ tinh thể.

“Đây chính là thứ chúng canh giữ! Cảm giác này... nó không chỉ là một bảo vật. Nó như là một phần của lịch sử, một mảnh vỡ của thời gian.” Lâm Phong thì thầm, đôi mắt chàng nhắm nghiền lại, toàn bộ tâm trí chàng tập trung vào sự kết nối với khối tinh thể.

Tần Nguyệt, dù đang bận rộn duy trì trận pháp, cũng quay đầu lại, ánh mắt kinh ngạc nhìn khối tinh thể đang phát sáng rực rỡ. “Tinh thể này chứa đựng một loại năng lượng thuần khiết đến khó tin, nhưng lại vô cùng cổ xưa. Nó có thể là một vật phẩm trấn giới, hoặc một ghi chép quan trọng từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, thậm chí là một mảnh vỡ của Thiên Đạo!”

Trong khoảnh khắc đó, một luồng thông tin khổng lồ, dữ dội và hỗn loạn ập vào tâm trí Lâm Phong, tựa như một con sóng thần kiến thức không thể ngăn cản. Chàng cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung, vô số hình ảnh, âm thanh, cảm xúc của một kỷ nguyên đã qua, một cảnh tượng về sự sụp đổ của Thiên Đạo, và một âm mưu vĩ đại đã tồn tại từ hàng vạn năm đang dần được hé mở. Những hình ảnh chớp nhoáng về những vị Thần Ma khổng lồ chiến đấu, những tiếng gào thét của các vị Tiên Nhân, những dòng máu nhuộm đỏ tinh không, sự tan vỡ của các hành tinh, và cuối cùng là một vết nứt khổng lồ xé toạc cả bầu trời, nuốt chửng mọi thứ. Và giữa tất cả những hỗn loạn đó, chàng nhận ra một bóng hình quen thuộc, một bóng hình đã xuất hiện trong ảo ảnh của Ma Tôn... Đó là một người giống chàng đến kinh ngạc, đứng giữa đống đổ nát, ánh mắt bi thương nhìn lên vết nứt trên trời cao.

Lâm Phong lảo đảo, một cảm giác choáng váng cực độ ập đến, nhưng chàng cố gắng bám trụ, không buông tay khỏi khối tinh thể. Chàng biết, đây chính là sự thật mà chàng đã tìm kiếm bấy lâu nay, chân tướng về Thần Ma cổ đại, về Thiên Đạo Vết Nứt, và cả về thân thế bí ẩn của chính chàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ