Tiếng gầm thét điên dại của Hắc Phong Trại Chủ vang vọng khắp Linh Sơn Bích Lạc, hòa cùng tiếng gió rít qua các khe đá và âm thanh rên rỉ của linh mạch cổ xưa đang bị cưỡng ép. Hắn, giờ đây mang một hình hài quái dị, với làn da xanh xám nổi gân, đôi mắt lúc xanh biếc lúc đen kịt, không còn chút nhân tính nào, chỉ còn là một kẻ cuồng loạn bị dục vọng sức mạnh nuốt chửng. Lời nguyền rủa về việc san bằng Linh Khê Trấn, về những bí mật của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, như những lưỡi dao sắc bén cứa vào tim Lâm Phong, biến nỗi phẫn nộ thành ngọn lửa cháy rực trong lồng ngực chàng.
Chàng không màng đến những tên cướp còn lại đang hoảng loạn tháo chạy hay ngơ ngác chứng kiến sự biến đổi của Trại Chủ chúng. Trong mắt Lâm Phong, chỉ còn hình bóng Hắc Phong Trại Chủ, kẻ đang cố gắng biến mình thành một con quái vật để hủy diệt tất cả những gì chàng yêu thương. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng xoay chuyển điên cuồng, luồng linh lực hùng hậu chảy khắp kinh mạch, không còn chút do dự hay dè dặt nào. Sinh Mệnh Ngọc Bội trên cổ phát ra thứ ánh sáng xanh biếc ấm áp, hòa cùng linh khí cổ xưa từ linh mạch, tạo thành một luồng năng lượng đối trọng với tà khí đen kịt đang bao trùm Hắc Phong Trại Chủ, như một tấm lá chắn vô hình bảo vệ chàng khỏi những ảnh hưởng xấu xa.
“Ngươi đã gieo rắc tội ác, thì phải chịu quả báo!” Giọng Lâm Phong vang vọng, không còn chút hài hước hay châm chọc nào, chỉ còn sự quyết liệt và phẫn nộ tột cùng. Chàng lao tới, thân pháp nhanh nhẹn đến mức dường như xé toạc cả không gian. Hắc Phong Trại Chủ, tuy đã hấp thụ một phần linh mạch, nhưng cơ thể hắn vẫn chưa hoàn toàn thích nghi, linh lực cuồng bạo vẫn chưa được kiểm soát hoàn hảo. Hắn gầm lên, vung đại đao tạo thành một luồng gió xoáy đen kịt, mang theo mùi tanh nồng của tà khí và sự hủy diệt.
Lâm Phong không né tránh. Chàng dồn hết linh lực vào lòng bàn tay, Huyễn Mặc Quyển hóa thành một vòng xoáy linh khí màu đen sâu thẳm, nuốt chửng ánh sáng xung quanh, đối đầu trực diện với luồng đại đao. “Huyễn Mặc Phá Thiên!” Chàng gầm nhẹ, một luồng linh lực đen tuyền bắn ra, va chạm với đại đao của Hắc Phong Trại Chủ, tạo ra một tiếng nổ long trời lở đất, xé toạc không gian tĩnh mịch của Linh Sơn Bích Lạc. Từng viên đá, từng tảng cây xung quanh đều nứt toác, đổ sập, khói bụi bay mù mịt.
Hắc Phong Trại Chủ lảo đảo lùi lại, đôi mắt xanh biếc đầy vẻ hoảng sợ. Hắn không ngờ một tên Luyện Khí kỳ như Lâm Phong lại có thể đỡ được đòn toàn lực của hắn, thậm chí còn khiến hắn cảm thấy một luồng năng lượng quỷ dị xâm nhập vào cơ thể, cố gắng xé toạc linh lực của hắn. Lâm Phong không cho hắn có thời gian định thần. Chàng bật người lên, tốc độ nhanh như tia chớp, xuất hiện ngay trước mặt Trại Chủ. Sinh Mệnh Ngọc Bội bỗng tỏa ra một luồng ánh sáng chói lòa, kết hợp với Huyễn Mặc Quyển, tạo thành một ấn ký cổ xưa, mang theo cảm giác của sự sống và cái chết, của sự cân bằng vĩnh hằng.
“Huyễn Mặc Quyển, Tinh Thần Ấn!” Lâm Phong gầm lên, ấn ký xanh đen bùng nổ, xuyên thẳng qua lớp phòng ngự tạm bợ của Hắc Phong Trại Chủ. Tên Trại Chủ rít lên một tiếng thảm thiết, cơ thể hắn run rẩy dữ dội. Hắn cảm nhận được linh lực cuồng bạo trong người hắn đang bị một thứ sức mạnh thần bí trấn áp, thậm chí còn bị rút cạn từng chút một. “Không thể nào… Ta không thể thua một thằng nhãi ranh như ngươi! Linh mạch… Kỷ Nguyên Thần Ma… rồi sẽ có người đến… các ngươi không thoát được đâu!” Hắn gào thét một cách điên cuồng, đôi mắt xanh biếc đã chuyển sang màu đỏ ngầu của tuyệt vọng, những lời nói đứt quãng, đầy rẫy sự oán hận và một chút sợ hãi khó tả.
Lâm Phong không chút do dự. Chàng biết, đối với loại ác nhân này, nhân từ chính là tự sát. Chàng tập trung toàn bộ linh lực, dồn nén vào một điểm, rồi đâm thẳng vào đan điền của Hắc Phong Trại Chủ. Ấn ký xanh đen bùng nổ lần nữa, xé tan mọi phòng ngự, trực tiếp phá hủy đan điền của hắn. Hắc Phong Trại Chủ, với thân hình quái dị, như một pho tượng đá bị đánh nát, cứng đờ giữa không trung. Một tiếng rắc khẽ vang lên, rồi hắn rơi xuống đất, thân thể nát bươm, đôi mắt mở trừng trừng nhìn bầu trời chiều tà, miệng vẫn còn lẩm bẩm những lời nguyền rủa khó hiểu. Cuối cùng, một làn khói đen bốc lên từ cơ thể hắn, và hắn hoàn toàn gục ngã, không còn chút sinh khí. Mùi tanh nồng của tà khí dần tan biến, thay vào đó là mùi ẩm ướt của đất đá và thảo mộc, nhưng vẫn còn vương vấn một mùi máu tươi nhàn nhạt.
Chiến thắng! Nhưng không có chút vui mừng nào trong lòng Lâm Phong. Chàng quay lại nhìn Trần Hạo, người đang nằm tựa vào một tảng đá, sắc mặt trắng bệch, ngực phập phồng yếu ớt, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ kiên cường. Sinh Mệnh Ngọc Bội vẫn đang tỏa ra ánh sáng xanh biếc, bao phủ lấy Trần Hạo, giúp cậu cầm cự và hồi phục vết thương.
“Phong ca… huynh không sao chứ?” Trần Hạo thều thào, giọng nói yếu ớt, đầy sự lo lắng. Cậu đã cố gắng rất nhiều để hỗ trợ Lâm Phong, và những vết thương chí mạng kia nếu không có Sinh Mệnh Ngọc Bội, e rằng đã cướp đi sinh mạng cậu.
Lâm Phong tiến đến, quỳ xuống bên cạnh Trần Hạo. “Ta không sao. Ngươi cố gắng một chút, ta sẽ trị thương cho ngươi.” Chàng đặt tay lên ngực Trần Hạo, truyền linh lực thanh tịnh của Huyễn Mặc Quyển vào, kết hợp với năng lượng chữa trị của Sinh Mệnh Ngọc Bội. Linh lực tinh thuần nhanh chóng xua đi tà khí còn sót lại trong cơ thể Trần Hạo, giúp vết thương ngừng chảy máu và bắt đầu khép miệng. Chàng cũng nhanh chóng lấy ra vài viên đan dược hồi phục mà mình có được từ trong Túi Trữ Vật, đút cho Trần Hạo uống.
Xung quanh, những tên cướp còn lại, chứng kiến cái chết thảm của Trại Chủ, đã hoàn toàn tan rã. Một số kẻ tháo chạy tán loạn vào sâu trong Linh Sơn Bích Lạc, một số khác ném vũ khí đầu hàng, quỳ rạp xuống đất cầu xin tha mạng. Lâm Phong không quan tâm đến chúng. Chàng ra hiệu cho những dân làng còn sống sót, giờ đây đã thoát khỏi sự trói buộc, run rẩy và đầy vẻ sợ hãi. “Các vị, chúng ta an toàn rồi. Hãy giúp ta xử lý những tên cướp này, và cùng nhau trở về Linh Khê Trấn.”
Dưới sự chỉ dẫn của Lâm Phong, những dân làng tuy còn bàng hoàng, nhưng cũng bắt đầu hợp sức. Những tên cướp đầu hàng bị trói lại, những kẻ bỏ chạy không còn là mối đe dọa lớn. Mùi máu tanh và khói bụi dần tan đi, để lại một khung cảnh hoang tàn nhưng tĩnh lặng đến rợn người. Tiếng gió vẫn rít, nhưng giờ đây nó mang theo một nỗi bi thương, như tiếng than khóc cho những sinh mạng đã mất.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà đang cố gắng níu kéo ngày tàn, Lâm Phong cùng Trần Hạo và nhóm dân làng còn lại cuối cùng cũng về đến Linh Khê Trấn. Chân bước trên con đường quen thuộc, nhưng cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến tim Lâm Phong như bị bóp nghẹt. Mùi khói nồng nặc và mùi máu tanh đã thay thế mùi thức ăn quen thuộc và mùi gỗ mới.
Linh Khê Trấn... không còn là Linh Khê Trấn yên bình mà chàng biết. Những ngôi nhà gỗ đơn giản, mái ngói xám nay đã cháy rụi, chỉ còn trơ lại những khung cột đen xì vươn lên giữa đống tro tàn. Các cửa hàng nhỏ hai bên đường chính bị cướp phá tan hoang, đồ đạc vương vãi khắp nơi, những mảnh vỡ thủy tinh lấp lánh dưới ánh chiều nhập nhoạng. Cây cầu đá nhỏ bắc qua con suối vẫn còn đó, nhưng dòng nước dưới cầu lại nhuốm màu đỏ nhạt, như máu của những người vô tội.
Tiếng khóc than, tiếng rên rỉ vang vọng khắp nơi, như một bản giao hưởng đau thương của sự mất mát. Lâm Phong nhìn thấy những người dân trấn, giờ đây co ro trong sợ hãi, ôm chặt lấy nhau. Nhiều người bị thương, đang nằm la liệt, vết thương rỉ máu nhuốm đỏ y phục. Một số khác, nằm bất động, đã mãi mãi chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng. Bầu không khí nặng nề đến nghẹt thở, không khí se lạnh của chiều tối càng làm tăng thêm sự tang tóc.
Lý Trưởng, với thân hình gầy gò, lưng còng, đội chiếc nón lá quen thuộc, nhưng giờ đây đôi vai ông run rẩy, đôi mắt đỏ hoe. Ông đang cố gắng an ủi một bà lão, nhưng giọng nói ông cũng khản đặc vì nghẹn ngào. Khi nhìn thấy Lâm Phong và Trần Hạo cùng nhóm dân làng trở về, ông lão run rẩy bước tới, đôi mắt vừa mừng rỡ vừa đau khổ.
“Phong nhi… con về rồi… Nhưng Linh Khê Trấn của chúng ta…” Giọng Lý Trưởng nghẹn ngào, ông đưa bàn tay run rẩy chỉ về phía những ngôi nhà cháy rụi, rồi lại chỉ vào những thi thể đang nằm la liệt. Nỗi đau khổ tột cùng hiện rõ trên khuôn mặt khắc khổ của ông.
Bà Mộc, người hàng xóm tốt bụng thường hay cho Lâm Phong và Trần Hạo bánh ngọt, giờ đây tóc bạc phơ rối bời, khuôn mặt nhăn nheo đầm đìa nước mắt. Bà ôm chặt một đứa cháu nhỏ đang run rẩy, đôi mắt nhìn quanh cảnh tan hoang mà tràn ngập sự tuyệt vọng. “Trời ơi… sao lại ra nông nỗi này…?” Tiếng nức nở của bà hòa cùng tiếng khóc của những người khác, xé nát không gian.
Lâm Phong không nói một lời. Chàng đặt Trần Hạo, giờ đây đã có thể tựa vào vách tường, xuống một chỗ an toàn. Đôi mắt đen láy của chàng lướt qua từng khuôn mặt quen thuộc, từng mái nhà đổ nát. Mỗi cảnh tượng như một nhát dao đâm vào tim chàng. Chàng nhìn thấy một đứa bé trai khoảng ba bốn tuổi, khuôn mặt lấm lem tro bụi và nước mắt, đang ôm chặt lấy thi thể người mẹ đã tắt thở. Đôi mắt vô hồn của đứa bé nhìn chằm chằm vào khoảng không, không còn khóc, chỉ còn sự trống rỗng và một nỗi đau quá lớn để diễn tả.
Cảnh tượng đó, giống như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Lâm Phong. Nỗi đau, sự bất lực, và một ngọn lửa phẫn nộ tột cùng bùng lên trong chàng. Chàng đã chiến đấu, đã đánh bại Hắc Phong Trại Chủ, nhưng chàng vẫn không thể ngăn chặn hoàn toàn thảm kịch này. Chàng nắm chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, máu rỉ ra nhưng chàng không hề hay biết.
“Ta sẽ không để chuyện này xảy ra lần nữa.” Lâm Phong thì thầm, giọng chàng khản đặc, chỉ đủ để chính chàng nghe thấy. Đó không phải là một lời nói suông, mà là một lời thề được khắc sâu vào tận xương tủy, một lời hứa được rèn giũa từ máu và nước mắt. Ánh mắt chàng đỏ ngầu, không phải vì khóc, mà vì sự kiên định đến cùng cực, một ý chí sắt đá vừa được nung nấu trong nỗi đau.
Không chần chừ thêm nữa, Lâm Phong lao vào giúp đỡ dân làng. Chàng dùng linh lực của mình, tuy không mạnh mẽ bằng những pháp thuật chữa trị cao cấp, nhưng đủ để cầm máu, sơ cứu vết thương cho những người bị thương nặng. Chàng dập tắt những đám cháy nhỏ còn sót lại bằng cách điều khiển linh khí xung quanh. Chàng ôm lấy những đứa trẻ đang khóc, cố gắng an ủi chúng bằng những lời lẽ dịu dàng, dù trong lòng chàng cũng đang dậy sóng. Chàng cùng Lý Trưởng và Bà Mộc, cùng những người còn chút sức lực, sắp xếp lại trật tự, đưa những thi thể đi an táng, và cố gắng mang lại một chút hy vọng nhỏ nhoi trong cảnh tang thương. Mùi khói cháy, mùi máu, mùi tang tóc dường như bám chặt lấy chàng, thấm vào từng thớ thịt.
***
Đêm đã về khuya, ánh trăng vằng vặc treo trên bầu trời xanh thẳm, rọi xuống mặt đất một màu bạc tĩnh mịch. Sau khi đã làm hết sức mình, giúp đỡ dân làng ổn định tình hình ban đầu, và đảm bảo Trần Hạo đang được nghỉ ngơi, Lâm Phong một mình bước ra khỏi Linh Khê Trấn. Chàng đi theo con đường mòn quen thuộc dẫn đến Hồ Gương Trời, nơi mà chàng thường đến để luyện tập hoặc suy ngẫm.
Không khí ở Hồ Gương Trời hoàn toàn khác biệt so với sự tang thương của Linh Khê Trấn. Nơi đây thanh tịnh, yên bình, trong lành đến lạ. Tiếng gió thổi nhẹ qua những tán cây cổ thụ, tạo nên những âm thanh rì rào như lời thì thầm của đất trời. Tiếng nước vỗ bờ nhẹ nhàng, đều đặn, như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn. Mùi nước trong lành, mùi không khí sạch, và mùi cây cỏ tự nhiên bao trùm lấy chàng, xua đi phần nào mùi khói bụi và máu tanh còn vương vấn trên người.
Lâm Phong bước đến một tảng đá phẳng lớn bên bờ hồ, nơi chàng thường ngồi. Mặt hồ phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu trọn vẹn vầng trăng sáng vằng vặc và muôn vàn vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm. Cảnh sắc tuyệt đẹp, huyền ảo đến mức có thể khiến người ta quên đi mọi phiền muộn trần thế, nhưng trong lòng Lâm Phong, nỗi đau và sự day dứt vẫn còn nguyên vẹn.
Chàng ngồi xuống, ánh mắt dán chặt vào mặt nước trong vắt, nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình. Chàng thấy một khuôn mặt mệt mỏi, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự phẫn nộ và quyết tâm. Chàng suy ngẫm về những gì vừa xảy ra, về sự tàn khốc của Hắc Phong Trại, về nỗi đau của dân làng. Chàng đã chiến thắng, đã bảo vệ được linh mạch, đã tiêu diệt kẻ ác, nhưng Linh Khê Trấn vẫn tan hoang, vẫn có những sinh mạng vô tội đã ngã xuống.
“Sức mạnh… ta cần sức mạnh!” Lâm Phong độc thoại nội tâm, giọng chàng vang vọng trong tâm trí mình. “Không phải để tranh giành danh lợi, không phải để thỏa mãn dục vọng cá nhân, mà là để bảo vệ. Để bảo vệ những người ta yêu thương, để bảo vệ quê hương này, để ngăn chặn những bất công và thảm kịch tương tự xảy ra ở bất cứ đâu!”
Chàng hít sâu một hơi không khí trong lành, cảm nhận linh khí dồi dào của Hồ Gương Trời thẩm thấu vào cơ thể. Chàng nhắm mắt lại, khắc ghi hình ảnh Linh Khê Trấn tan hoang, tiếng khóc than của dân làng, khuôn mặt vô hồn của đứa bé ôm mẹ đã chết vào tận sâu thẳm tâm hồn. Nỗi đau đó không làm chàng gục ngã, mà biến thành một động lực mạnh mẽ, một ý chí kiên định không thể lay chuyển. Chàng nhận ra rằng, dù đã có linh căn và tu luyện Huyễn Mặc Quyển, sức mạnh hiện tại của chàng vẫn quá nhỏ bé trước những tai ương thực sự. Thế giới tu tiên đầy rẫy hiểm nguy, và Hắc Phong Trại Chủ chỉ là một viên sỏi nhỏ trên con đường đó. Lời trăn trối của hắn về "Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến" và "sẽ có người đến" lại vang vọng trong đầu chàng, như một lời cảnh báo về những thế lực lớn hơn, những mối đe dọa kinh hoàng hơn đang ẩn mình trong bóng tối.
Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể Lâm Phong khẽ rung động, phát ra một luồng ánh sáng đen sâu thẳm, như đang hưởng ứng lời thề của chủ nhân, như đang nhắc nhở chàng về tiềm năng vô hạn mà nó nắm giữ. Sinh Mệnh Ngọc Bội trên cổ cũng ấm lên, tỏa ra ánh sáng xanh biếc dịu nhẹ, như một lời động viên thầm lặng.
Khi Lâm Phong mở mắt ra, ánh mắt chàng không còn sự mệt mỏi hay đau khổ, mà thay vào đó là một sự kiên định đến đáng sợ, một quyết tâm sắt đá. Chàng đứng dậy, nhìn thẳng vào vầng trăng trên cao, rồi cúi đầu, trịnh trọng thề.
“Linh Khê Trấn sẽ không bao giờ phải chịu cảnh này nữa. Ta thề!” Lời thề vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như hòa vào tiếng gió, tiếng nước, bay lên tận trời cao. Đó là lời thề của một phàm nhân nghịch thiên, của một tu giả nghịch mệnh, của một người hùng đang bước những bước chân đầu tiên trên con đường chông gai, gánh vác trách nhiệm bảo vệ cả một thế giới. Chàng biết, để thực hiện lời thề này, chàng phải mạnh hơn nữa, phải đi xa hơn nữa. Thanh Vân Tông, con đường phía trước, đang chờ đợi chàng.