Lâm Phong lảo đảo, một cảm giác choáng váng cực độ ập đến, nhưng chàng cố gắng bám trụ, không buông tay khỏi khối tinh thể. Chàng biết, đây chính là sự thật mà chàng đã tìm kiếm bấy lâu nay, chân tướng về Thần Ma cổ đại, về Thiên Đạo Vết Nứt, và cả về thân thế bí ẩn của chính chàng.
Khối tinh thể khổng lồ vẫn không ngừng chấn động, phát ra những luồng năng lượng thuần khiết nhưng lại mang theo sự hỗn loạn của quá khứ. Các phù văn cổ xưa trên bề mặt nó xoay tròn điên cuồng, ánh sáng vàng kim nhạt bùng lên dữ dội, thiêu đốt võng mạc. Trong tâm trí Lâm Phong, những hình ảnh hỗn loạn từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến dội về như thủy triều vỡ bờ, không cho chàng một khoảnh khắc nào để thở. Chàng thấy những vị Thần Ma khổng lồ, thân cao vạn trượng, đôi mắt đỏ rực như máu, gầm thét xé tan bầu trời. Những trận chiến kinh thiên động địa, pháp tắc vỡ vụn, tinh không nhuộm đỏ bởi máu và linh hồn. Những hành tinh to lớn bị xé nát như giấy vụn, vô số sinh linh hóa thành tro tàn trong phút chốc. Mùi máu tanh, mùi lưu huỳnh của lửa địa ngục, mùi tro bụi và cả mùi của sự tuyệt vọng, sự tan rã của vạn vật dường như hiện hữu rõ ràng trong khứu giác chàng, dù chỉ là ảo ảnh.
Giữa vô vàn những cảnh tượng kinh hoàng đó, một hình ảnh lại hiện lên rõ nét hơn cả, ám ảnh tâm trí chàng. Đó là một bóng hình cao lớn, uy nghi, đứng sừng sững giữa đống đổ nát của một thế giới vừa trải qua tận thế. Hắn mặc một bộ trường bào màu đen tuyền, bay phấp phới trong gió lốc năng lượng. Khuôn mặt bị che khuất bởi ánh sáng chói lòa và những phù văn cổ xưa, nhưng đôi mắt hắn lại ánh lên vẻ bi thương, tuyệt vọng đến cực độ khi nhìn lên một vết nứt khổng lồ xé toạc cả bầu trời, như một con mắt của quỷ dữ đang nhìn xuống. Vết nứt đó... chính là Thiên Đạo Vết Nứt! Và bóng hình đó... Lâm Phong cảm thấy một sự quen thuộc đến rợn người, như thể chàng đang nhìn thấy chính mình trong một kiếp nào đó, hay một phần ký ức bị lãng quên của mình. Huyết mạch trong chàng, vốn đang sôi trào mãnh liệt, giờ đây dường như muốn vỡ tung, dội lên những tiếng gầm rống không ngừng, hòa cùng tiếng nức nở bi ai của Huyễn Mặc Quyển trong đan điền.
"Hình ảnh đó... không thể nào..." Lâm Phong thì thầm, giọng khàn đặc, đầu óc quay cuồng. Chàng ôm chặt lấy đầu mình, cố gắng xua đi những ảo ảnh kinh hoàng, nhưng chúng cứ như mực nước thấm sâu vào từng tế bào, từng thớ thịt của chàng. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng phản ứng mạnh mẽ đến cực điểm, những phù văn đen trắng trên bề mặt nó xoay tròn điên cuồng, phóng ra ánh sáng rực rỡ, kết nối trực tiếp với khối tinh thể, như muốn kéo chàng vào sâu hơn trong dòng chảy thời gian của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Toàn thân chàng run lên bần bật, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, không phải vì sợ hãi, mà vì lượng thông tin khổng lồ và sức nặng của vận mệnh đang đè nén.
"Phong, chàng ổn chứ? Chúng ta đang bị bao vây!" Giọng nói lo lắng của Tuyết Dao vang lên, như một sợi dây kéo Lâm Phong trở về thực tại. Nàng tiên tử băng giá ngày thường giờ đây đôi mắt tràn ngập sự bất an. Mái tóc đen nhánh của nàng bay phấp phới, gương mặt trắng ngần như ngọc hiện rõ vẻ căng thẳng. Nàng và các mỹ nhân khác đã hình thành một vòng tròn bảo vệ xung quanh Lâm Phong, pháp khí lấp lánh, sẵn sàng ứng phó.
Quả thật, các sinh vật cổ xưa, những Thủ Vệ Thời Gian với hình thù quái dị, giờ đây đã siết chặt vòng vây. Chúng không còn tấn công các nàng nữa, mà chỉ đứng bất động, đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào khối tinh thể và Lâm Phong, như những pho tượng cổ kính vừa được đánh thức sau giấc ngủ vạn năm. Từ cơ thể chúng, một loại năng lượng cổ xưa, nặng nề tỏa ra, khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh, mang theo mùi ozone nồng nặc và chút gì đó giống như mùi kim loại bị oxy hóa hàng vạn năm. Chúng phát ra những âm thanh kỳ lạ, nghe như tiếng gào thét của gió lốc trong hang động sâu thẳm, xen lẫn tiếng rít rít chói tai, tạo nên một bản giao hưởng rợn người. Tiếng kêu chiêm chiếp đáng yêu của Thôn Thiên Thử cũng trở nên lo lắng hơn bao giờ hết, nó bám chặt lấy vai Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh nhìn xung quanh với vẻ khó chịu và bất an rõ rệt.
"Mộc Ly, chú ý xung quanh! Lam Yên, chuẩn bị pháp bảo!" Tần Nguyệt dứt khoát ra lệnh, thần sắc nàng thanh lịch, trưởng thành nhưng giờ đây cũng lộ rõ vẻ nghiêm trọng. Nàng vẫn đang duy trì trận pháp phòng ngự, nhưng ánh mắt không ngừng quét qua các Thủ Vệ Thời Gian, cố gắng phân tích bản chất của chúng. "Những sinh vật này... chúng không có sát ý, nhưng lại toát ra một loại áp lực vô cùng cổ quái. Chúng không tấn công, nhưng lại không cho chúng ta lối thoát."
Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, tay đã siết chặt trường thương, ánh mắt sắc bén như chim ưng quan sát nhất cử nhất động của lũ sinh vật. Y phục chiến đấu màu đỏ sẫm của nàng bị gió xoáy năng lượng làm bay phấp phới, nhưng tư thế nàng vẫn vững vàng như ngọn núi. "Ta hiểu. Có lẽ chúng đang đợi một điều gì đó... hoặc là chúng ta đã chạm vào một cấm kỵ nào đó."
Linh Nhi bé nhỏ sợ hãi bám chặt lấy vạt áo của Lâm Phong, khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu trắng bệch, đôi mắt to tròn long lanh đầy vẻ hoảng loạn. Nàng cảm nhận được sự bất an tột độ từ không gian xung quanh, từ những sinh vật kỳ dị, và cả từ chính Lâm Phong. "Ca ca... Linh Nhi sợ..." Giọng nói non nớt của nàng yếu ớt vang lên, khiến trái tim Lâm Phong như bị bóp nghẹt. Chàng cố gắng trấn an nàng bằng một nụ cười gượng gạo, nhưng chính chàng cũng đang đứng trên bờ vực của sự sụp đổ.
Không gian xung quanh hoàn toàn khác biệt so với Giới Hà thông thường. Đây không chỉ là một bí cảnh, mà là một vùng đất bị thời gian lãng quên, nơi mọi thứ đều được bao phủ bởi một màn sương mờ ảo của quá khứ. Kiến trúc xung quanh mờ nhạt, thoắt ẩn thoắt hiện, lúc là một khu rừng cổ tích với những cây cổ thụ cao vút chạm trời, lúc lại biến thành một cung điện trên mây với những cột đá điêu khắc tinh xảo nhưng đổ nát, rồi lại trở về một vùng đất hoang tàn với những tàn tích của các trận chiến. Mùi hương cũng biến đổi liên tục, lúc là mùi hoa cỏ lạ, lúc là mùi sương mù lạnh lẽo, lúc lại là mùi đất ẩm mục. Bầu không khí huyền ảo, biến đổi liên tục, linh khí dồi dào đến mức gần như hóa lỏng, nhưng cũng tiềm ẩn nguy hiểm từ những ảo ảnh và tàn niệm của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Cảm giác không thực, mơ hồ bao trùm lấy tất cả, khiến tâm trí con người gần như không thể phân biệt được đâu là thật, đâu là giả.
Đột nhiên, tiếng gầm rống của các Thủ Vệ Thời Gian trở nên lớn hơn, chói tai hơn, tựa như hàng vạn con thú cổ xưa đồng loạt gào thét. Khối tinh thể trên bệ đá rung chuyển càng mạnh, ánh sáng vàng kim nhạt bùng nổ, bao phủ Lâm Phong và đồng đội trong một màn sương lấp lánh. Toàn bộ không gian như bị kéo giãn, rồi lại co rút, tạo ra một áp lực khổng lồ lên cơ thể và linh hồn của tất cả mọi người.
Giữa lúc hỗn loạn ấy, một Thủ Vệ Thời Gian có hình dáng cao lớn, uy nghi hơn hẳn những con khác, bước ra từ vòng vây. Nó cao gần ba trượng, toàn thân được bao phủ bởi những lớp vảy đá xám xịt, đôi mắt đỏ rực như hai ngọn lửa địa ngục. Từ cơ thể nó, những luồng năng lượng cổ xưa cuồn cuộn tỏa ra, khiến những Thủ Vệ khác cũng phải lùi lại một bước. Nó chậm rãi giơ một cánh tay to lớn, thô ráp lên, chỉ thẳng vào Lâm Phong, và một luồng âm thanh cổ xưa, hùng tráng nhưng lại không phát ra bằng lời, mà truyền thẳng vào sâu thẳm tâm trí Lâm Phong.
"Kẻ mang huyết mạch cổ xưa, muốn tiếp cận chân tướng, phải chứng minh trí tuệ và vận mệnh." Giọng nói đó trầm đục, vang vọng như tiếng chuông vạn cổ, chứa đựng uy áp không thể chống lại. "Giải mã câu đố này, chân tướng sẽ hiển lộ. Nếu không, ngươi và những kẻ đi cùng sẽ vĩnh viễn hóa thành một phần của quá khứ, bị chôn vùi tại nơi đây."
Khi giọng nói kết thúc, Thủ Vệ Thời Gian kia chậm rãi chỉ tay vào những vách đá xung quanh. Ngay lập tức, vô số phù văn cổ xưa được khắc sâu trên bề mặt đá, vốn mờ nhạt và ẩn khuất, giờ đây bỗng bừng sáng rực rỡ. Chúng không phải là những ký tự thông thường, mà là một chuỗi hình ảnh, biểu tượng, và những đường nét phức tạp, đan xen vào nhau như một tấm thảm dệt nên từ thời gian và vận mệnh. Ánh sáng từ các phù văn chiếu rọi, tạo thành một ma trận hình ảnh và âm thanh kỳ lạ trong tâm trí Lâm Phong. Đó là những mảnh ghép rời rạc về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, về sự hình thành của Thiên Đạo Vết Nứt, và một khái niệm trừu tượng, đầy bí ẩn mà nó gọi là 'Lời Nguyền Vận Mệnh'.
"Đây là văn tự cổ xưa... có lẽ là từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến." Tần Nguyệt thì thầm, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng, giờ đây cũng ánh lên vẻ tập trung cao độ. "Nhưng ta chưa từng thấy loại phù văn nào phức tạp và cổ xưa đến nhường này. Dường như nó không chỉ đơn thuần là văn tự, mà là một loại ấn ký của Thiên Đạo." Nàng cau mày suy tư, cố gắng sắp xếp những mảnh ghép thông tin trong đầu. "Mùi năng lượng thuần khiết này... nó không phải của một cá nhân, mà là của cả một kỷ nguyên."
Lâm Phong hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trí đang quay cuồng. Hắn biết, đây là một cơ hội duy nhất để giải mã những bí ẩn đã đeo bám chàng bấy lâu nay. "Không có cách nào khác rồi. Ta phải thử." Chàng siết chặt tay vào khối tinh thể, cảm nhận được luồng năng lượng thuần khiết và cổ xưa không ngừng tuôn chảy vào cơ thể mình, giúp chàng giữ vững tâm thần.
Các phù văn cổ xưa trên vách đá biến ảo khôn lường, chúng như những dòng chảy ánh sáng sống động, di chuyển, kết nối với nhau, tạo thành một mạng lưới rực rỡ, nhưng lại vô cùng phức tạp, thách thức mọi giới hạn của trí tuệ. Lâm Phong nhắm mắt lại, toàn bộ tâm trí chàng tập trung vào việc kết nối với những phù văn đó. Huyễn Mặc Quyển trong thức hải chàng khẽ rung động, những phù văn đen trắng trên bề mặt nó bắt đầu xoay tròn nhanh hơn, tạo ra một luồng ánh sáng mờ ảo bao phủ lấy tâm trí Lâm Phong, giúp chàng "nhìn thấy" các phù văn dưới một góc độ khác, một góc độ vượt lên trên giới hạn của không gian và thời gian.
Mùi ozone nồng nặc và mùi năng lượng cổ xưa thanh khiết từ khối tinh thể và các phù văn tràn ngập khoang mũi chàng, giúp chàng tập trung hơn nữa. Chàng cảm nhận được sự rung động của huyết mạch trong mình, nó không còn hỗn loạn như trước, mà như đang cộng hưởng với những phù văn cổ xưa, tạo ra một sợi dây liên kết vô hình giữa chàng và khối kiến thức vĩ đại này.
"Thiên Đạo Vết Nứt... không phải là sự kiện ngẫu nhiên, mà là một 'lời thề' bị phá vỡ..." Lâm Phong lẩm bẩm, giọng nói mang theo sự ngạc nhiên và một chút kinh hoàng. Khi chàng tập trung, những hình ảnh chớp nhoáng mà chàng vừa thấy trong khối tinh thể lại hiện rõ hơn trong tâm trí. Những vị Thần Ma, không chỉ là những kẻ hủy diệt, mà còn là những kẻ bảo vệ, những kẻ đã từng thề nguyện.
"Ký hiệu này... có phải ám chỉ đến một liên minh đã tan vỡ trong Kỷ Nguyên đó không?" Tuyết Dao đột nhiên lên tiếng, đôi mắt phượng lạnh lùng của nàng giờ đây cũng lộ ra vẻ suy tư. Nàng chỉ vào một phù văn có hình hai bàn tay nắm chặt, rồi bị một vết nứt xé toạc. Nàng tiên tử băng giá này không ngừng quan sát những phù văn, cố gắng tìm kiếm những điểm tương đồng với các cổ tịch mà nàng từng đọc.
Tần Nguyệt khẽ gật đầu, khuôn mặt trái xoan phúc hậu của nàng trầm ngâm. "Dựa trên cổ tịch mà ta từng đọc, những phù văn này thường dùng để phong ấn... hoặc là để truyền tải một lời cảnh báo. Nhưng sự kết hợp phức tạp này, cùng với những hình ảnh mà Lâm Phong thấy, nó vượt xa mọi ghi chép." Nàng nhìn Lâm Phong với ánh mắt đầy lo lắng, nhưng cũng không kém phần tin tưởng. "Phong, chàng phải cẩn thận. Lượng thông tin này quá lớn, và nó có thể ảnh hưởng đến tâm thần của chàng."
Lam Yên vẫn giữ vững tư thế chiến đấu, đôi mắt sắc bén không rời khỏi những Thủ Vệ Thời Gian đang bao vây. Nàng không hiểu sâu về phù văn hay cổ tịch, nhưng nàng hiểu được sự nguy hiểm đang rình rập. "Lâm Phong, cứ tập trung giải đố. Chúng ta sẽ bảo vệ chàng." Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, như một lời cam kết.
Mộc Ly thì không ngừng nhíu mày, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào các phù văn đang biến đổi. Nàng cảm thấy một sự tò mò vô hạn, nhưng cũng có chút sợ hãi. "Ca ca... những hình này có ý nghĩa gì vậy? Chúng có vẻ buồn bã quá..." Giọng nói trong trẻo của nàng mang theo sự ngây thơ, nhưng lại chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn của Lâm Phong, gợi nhắc chàng về cảm giác bi thương mà chàng đã thấy trong đôi mắt của bóng hình bí ẩn kia.
"Bản chất của lời nguyền vận mệnh... nó không phải là một sự trừng phạt, mà là một lời hứa bị phá vỡ, một sự phản bội..." Lâm Phong tiếp tục lẩm bẩm, cơ thể chàng bắt đầu tỏa ra một luồng khí tức cổ xưa, mạnh mẽ, hòa quyện với năng lượng của khối tinh thể. Chàng cảm thấy mình như đang đứng giữa một thư viện khổng lồ của thời gian, nơi mọi bí mật của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến đều được trưng bày. Chàng bắt đầu xâu chuỗi các mảnh ghép, nhận diện các biểu tượng cổ xưa, và thậm chí là cảm nhận được "ý chí" ẩn chứa trong từng nét phù văn.
Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng bỗng xoay tròn nhanh đến cực điểm, phát ra một tiếng "ông ông" vang dội, như một con sóng âm thanh vô hình lan tỏa khắp không gian. Các phù văn trên vách đá cũng đồng loạt bừng sáng, rồi như những hạt bụi ánh sáng, chúng bay lượn xung quanh Lâm Phong, hòa vào cơ thể chàng, và cuối cùng là chìm sâu vào Huyễn Mặc Quyển.
Trong khoảnh khắc đó, một luồng thông tin cuối cùng, rõ ràng và mạch lạc, không còn hỗn loạn như trước, ập vào tâm trí Lâm Phong. Chàng không chỉ hiểu được lịch sử bi tráng của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, mà còn nhận ra rằng Thiên Đạo Vết Nứt không phải là một tai nạn, mà là hậu quả của một "lời thề" hay "khế ước" cổ xưa bị phá vỡ giữa các thế lực hùng mạnh. Nó là một vết thương chí tử của chính Thiên Đạo, tạo ra một "lời nguyền cổ xưa" không chỉ giam hãm một kỷ nguyên, mà còn ảnh hưởng đến vận mệnh của vạn giới.
Quan trọng hơn, Lâm Phong cảm nhận được một mối liên hệ sâu sắc giữa huyết mạch của mình và một "nhân vật chủ chốt" trong Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Đó chính là bóng hình uy nghi mà chàng đã thấy, người đứng giữa đống đổ nát, ánh mắt bi thương nhìn lên Thiên Đạo Vết Nứt. Huyết mạch trong chàng gầm thét, không còn là tiếng gầm của sự hỗn loạn, mà là tiếng gầm của sự thức tỉnh, của sự nhận thức. Chàng không chỉ là một người kế thừa, mà còn là một phần không thể tách rời của câu chuyện vĩ đại đó. Cảm giác này không phải là gánh nặng ép buộc, mà là một sự kết nối sâu sắc, một vận mệnh đã được định sẵn từ hàng vạn năm trước, nhưng lại mang trong mình khả năng thay đổi.
Lời nguyền vận mệnh đó, hóa ra lại là một "tấm bản đồ", một "chỉ dẫn" đến một địa điểm quan trọng khác, nơi chân tướng cuối cùng sẽ được hé lộ. Nó không chỉ là một nơi chốn vật lý, mà còn là một điểm giao thoa của thời gian và không gian, nơi mà một vị "cổ lão giả" có thể cung cấp thêm thông tin. Chàng biết, đây chính là manh mối mà Bạch Lão Tổ đã nhắc đến, một khởi đầu cho hành trình giải mã thân thế và vận mệnh của chàng.
Sự mơ hồ giữa "tự do" và "trách nhiệm" cá nhân trong bức tranh vĩ mô của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến khiến Lâm Phong cảm thấy một áp lực vô hình. Nỗi sợ hãi về việc mình có thể là một "công cụ" hơn là một "chủ nhân" của vận mệnh thoáng qua trong tâm trí chàng, nhưng ngay lập tức bị sự kiên định và ý chí nghịch thiên cải mệnh của chàng xua tan. Chàng là Lâm Phong, chàng sẽ không bao giờ là công cụ của bất kỳ ai, bất kỳ vận mệnh nào.
Khi luồng thông tin cuối cùng được hấp thụ, khối tinh thể trên bệ đá ngừng rung chuyển, ánh sáng vàng kim nhạt cũng dần dần dịu đi, trở lại vẻ trong suốt như pha lê. Các Thủ Vệ Thời Gian cũng đồng loạt cúi đầu, rồi từ từ hòa tan vào không khí, biến mất không dấu vết, như thể chúng chưa từng tồn tại. Cảnh quan xung quanh cũng dần trở về trạng thái yên tĩnh, chỉ còn lại sự cổ kính và linh khí dồi dào.
Lâm Phong mở bừng mắt. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng giờ đây không còn vẻ choáng váng hay hoang mang, mà thay vào đó là sự kiên định, sự thấu hiểu, và một ngọn lửa ý chí bùng cháy mạnh mẽ. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng đã hoàn toàn hấp thụ toàn bộ phù văn, phát ra một luồng khí tức cổ xưa nhưng tràn đầy sức sống.
Chàng biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước vẫn còn đầy rẫy hiểm nguy và bí ẩn, nhưng giờ đây, chàng đã có một hướng đi rõ ràng hơn, một mục tiêu lớn lao hơn. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Chàng sẽ không chỉ tu luyện vì bản thân, mà còn vì những người yêu thương bên cạnh, và vì chân lý của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Dù vận mệnh có trói buộc chàng như thế nào, chàng cũng sẽ dùng Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, để Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ, viết nên huyền thoại của chính mình.