Bí Cảnh Huyễn Mộng vẫn giữ nguyên vẻ huyền ảo và cổ kính của nó, nhưng giờ đây, một luồng khí tức nặng nề, dường như đến từ vực sâu thời gian, đang cuồn cuộn lan tỏa, khiến từng thớ không khí cũng trở nên đặc quánh. Sau khi Lâm Phong thành công giải mã câu đố cổ xưa, một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm khắp nơi, chỉ còn lại tiếng gió thoảng qua mang theo những âm thanh vi vút như tiếng thở dài của vạn vật. Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt và Lam Yên, cùng với Linh Nhi và Thôn Thiên Thử, đều nín thở dõi theo Lâm Phong, người đang đứng trước bệ đá, tay chạm vào khối tinh thể trong suốt.
Khối tinh thể, vốn đã hấp thụ vô số phù văn cổ xưa, giờ đây phát ra một thứ ánh sáng chói lòa, không phải thứ ánh sáng ấm áp của linh khí, mà là một sự kết hợp kỳ lạ giữa ánh sáng vàng kim rực rỡ và những tia sáng xám xịt u ám, như thể đang chứa đựng cả hy vọng lẫn tuyệt vọng của một kỷ nguyên đã qua. Cùng lúc đó, cảnh vật xung quanh Lâm Phong bắt đầu biến đổi một cách chóng mặt. Những hàng cây cổ thụ xanh rì bỗng hóa thành những cột đá đổ nát, những dòng suối trong vắt chuyển mình thành dòng dung nham nóng chảy, và những bức tường thành cổ kính sừng sững hiện ra từ hư vô, rồi lại tan biến vào trong màn sương mù dày đặc. Một mùi hương cổ xưa nồng nặc xộc vào mũi mọi người, trộn lẫn giữa mùi đất ẩm, mùi kim loại gỉ sét và một thứ mùi tanh tưởi thoang thoảng như máu. Bầu không khí trở nên cực kỳ căng thẳng và huyền ảo, mỗi hơi thở đều mang theo cảm giác không thực, mơ hồ như đang lạc vào một giấc mộng kinh hoàng.
Đột ngột, một luồng thông tin khổng lồ, như thủy triều vỡ đê, ập thẳng vào tâm trí Lâm Phong. Đó không còn là những mảnh ghép rời rạc, những hình ảnh chớp nhoáng, mà là một dòng chảy ký ức liên tục, mạnh mẽ và chân thực đến mức đáng sợ. Lâm Phong cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung, hàng vạn hình ảnh, âm thanh, cảm xúc từ hàng vạn năm trước đồng loạt tràn vào. Chàng ôm chặt đầu, cơ thể cao ráo vốn cân đối giờ đây run rẩy dữ dội, gân xanh nổi lên trên thái dương, đôi môi mím chặt đến trắng bệch. Một tiếng gầm gừ đau đớn thoát ra từ cổ họng chàng, lẫn lộn giữa sự kinh hoàng và cố gắng chống cự.
"Đây là... Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến... Thiên Đạo... nứt vỡ...?" Lâm Phong thì thầm, giọng nói khản đặc, như thể mỗi từ thốt ra đều phải chịu đựng sự dày vò tột cùng. Đôi mắt đen láy của chàng lúc này mất đi tiêu cự, ánh lên vẻ hoang mang tột độ, như đang nhìn thấy một thứ gì đó vượt xa mọi tưởng tượng.
Mộc Ly, người luôn hoạt bát và tinh nghịch, giờ đây khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch vì sợ hãi. Nàng vội vàng lao tới, đưa tay muốn đỡ lấy Lâm Phong, nhưng lại bị Tuyết Dao nhanh chóng kéo lại. "Lâm Phong ca ca! Người sao vậy?" Nàng hoảng sợ kêu lên, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu giờ đây đong đầy nước mắt. Nàng chưa bao giờ thấy Lâm Phong trong trạng thái yếu ớt và đau khổ đến thế.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng sắc lạnh, giờ đây cũng không giấu nổi sự lo lắng. Nàng giữ chặt Mộc Ly, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Lâm Phong, nhưng giọng nói vẫn cố giữ sự bình tĩnh đến lạ thường. "Giữ vững tâm thần, Lâm Phong! Đừng để những ảo ảnh hay ký ức cổ xưa khống chế!" Nàng biết, trong trường hợp như thế này, sự hoảng loạn chỉ khiến tình hình tệ hơn. Nàng cố gắng truyền một luồng linh khí tinh khiết vào cơ thể chàng, nhưng luồng năng lượng cổ xưa đang hoành hành trong Lâm Phong quá mạnh mẽ, khiến linh khí của nàng như muối bỏ bể.
Khối tinh thể trên tay Lâm Phong không ngừng phát sáng rực rỡ, nhưng cùng lúc đó, những vết nứt nhỏ li ti bắt đầu xuất hiện trên bề mặt của nó. Qua những vết nứt đó, những hình ảnh chớp nhoáng, hỗn loạn của chiến tranh, đổ nát, và đặc biệt là một vết nứt khổng lồ màu đỏ máu trên bầu trời, liên tục hiện lên rồi tan biến. Đó là hình ảnh của Thiên Đạo Vết Nứt, nhưng không phải là vết nứt nhỏ bé mà họ từng thấy, mà là một vết thương chí tử, rách toạc cả càn khôn, phun trào ra những luồng khí tức hủy diệt. Các mỹ nhân đều cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên tâm trí, khiến họ như muốn quỳ sụp xuống. Linh Nhi, cô bé nhỏ nhắn, đáng yêu, ôm chặt lấy chân Mộc Ly, đôi mắt to tròn, đen láy giờ đây ngập tràn sợ hãi, không dám phát ra tiếng động nào. Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt, cũng thu nhỏ mình lại, run rẩy trong lòng Mộc Ly, nhưng đôi mắt nhỏ xíu của nó lại đầy cảnh giác, quét nhìn xung quanh như đang tìm kiếm một mối đe dọa vô hình nào đó.
Tần Nguyệt, vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, khuôn mặt trái xoan phúc hậu giờ đây cũng nghiêm trọng hơn bao giờ hết. Nàng bước tới gần hơn, cố gắng quan sát tình trạng của Lâm Phong. "Đây là quá trình tiếp nhận thông tin cổ xưa. Hắn đang phải đối mặt với một luồng ký ức khổng lồ, vượt quá giới hạn của một phàm nhân." Giọng nói trầm ấm, rõ ràng của nàng cố gắng trấn an mọi người, nhưng chính nàng cũng cảm thấy sự bất an. Nàng biết, những gì Lâm Phong đang trải qua có thể thay đổi hoàn toàn vận mệnh của chàng.
Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đôi mắt sắc bén như chim ưng, đã rút cây trường thương của mình ra, sẵn sàng đối phó với bất kỳ điều gì có thể xảy ra. Mái tóc màu nâu đỏ của nàng bay phấp phới trong luồng khí tức hỗn loạn. "Chúng ta phải bảo vệ hắn. Luồng khí tức này quá mạnh mẽ, có thể thu hút những thứ không nên thu hút." Giọng nói dứt khoát của nàng vang lên, mang theo sự kiên quyết thường thấy. Nàng không sợ hãi, nhưng sự lo lắng cho Lâm Phong thì không thể che giấu.
Lâm Phong vẫn đang vật lộn với luồng thông tin kinh hoàng đó. Chàng thấy những vị thần linh hùng mạnh gầm thét, những ma vương hung tàn cắn xé, những tiên nhân phiêu dật ngã xuống. Chàng thấy các vì sao rơi rụng, đại địa nứt toác, sông hồ cạn khô. Đó là một bức tranh về sự hủy diệt, về một kỷ nguyên kết thúc trong biển máu và lửa. Mỗi hình ảnh, mỗi cảm xúc đều khắc sâu vào tâm hồn chàng, như những vết dao cứa vào tận xương tủy. Chàng cảm thấy mình như đang sống lại từng khoảnh khắc bi tráng đó, như thể chính chàng là một phần của cuộc chiến vô tận, một nhân chứng bất đắc dĩ cho sự sụp đổ của một thời đại huy hoàng.
Trong khoảnh khắc đó, chàng hiểu ra rằng, Thiên Đạo Vết Nứt không chỉ là một vết thương vật lý, mà là một vết sẹo hằn sâu vào linh hồn của vũ trụ, do một "lời thề" hay "khế ước" cổ xưa bị phá vỡ giữa các thế lực hùng mạnh. Nó là một sự phản bội, một sự sụp đổ của niềm tin, và nó đã tạo ra một "lời nguyền cổ xưa" không chỉ giam hãm một kỷ nguyên, mà còn ảnh hưởng đến vận mệnh của vạn giới, khiến cho sự tu luyện trở nên khó khăn, các giới bị chia cắt, và linh khí dần suy yếu. Đây là một sự thật nghiệt ngã, một gánh nặng mà không ai muốn gánh vác.
* * *
Bên trong tâm trí Lâm Phong, bức tranh về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến dần được hé lộ một cách rõ ràng hơn, không còn là những hình ảnh hỗn loạn mà đã trở thành một dòng chảy câu chuyện bi tráng. Chàng thấy mình như đang đứng giữa một chiến trường tan hoang, nơi xác thần chất đống, máu ma nhuộm đỏ trời đất. Những tiếng gào thét phẫn nộ, tiếng vũ khí va chạm, tiếng linh khí nổ tung vang vọng bên tai chàng, chân thực đến mức chàng có thể cảm nhận được hơi nóng từ những đòn đánh long trời lở đất. Rồi, giữa khung cảnh hủy diệt tột cùng ấy, một bóng hình cao lớn, uy nghi, nhưng đầy vết thương, hiện ra. Đó là một nam tử với khí chất phi phàm, dù thân thể đã bị xé toạc, linh hồn đã bị rạn nứt, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự kiên cường đến khó tin. Chàng đứng sừng sững giữa đống đổ nát, trước vết nứt khổng lồ trên bầu trời, nơi Thiên Đạo đang không ngừng rỉ máu, phun trào ra những luồng năng lượng hỗn loạn.
Huyết mạch trong người Lâm Phong, vốn đã thức tỉnh sau khi hấp thụ các phù văn cổ xưa, giờ đây như bùng cháy dữ dội. Một cảm giác quen thuộc đến lạ kỳ dâng trào trong tâm hồn chàng, như thể chàng và bóng hình uy nghi kia là một, cùng chung một nguồn cội. Đó không phải là sự kính phục đơn thuần, mà là một sự cộng hưởng sâu sắc, một tiếng gọi từ nơi sâu thẳm nhất của linh hồn. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng bỗng xoay tròn mãnh liệt, phát ra luồng khí tức cổ xưa, cố gắng hấp thụ những mảnh vỡ ký ức và cảm xúc đang tràn ngập trong tâm trí Lâm Phong, như một chiếc neo giữ chàng lại với thực tại.
Trong khoảnh khắc Lâm Phong và bóng hình cổ xưa ấy "giao thoa", một thông điệp khắc nghiệt, lạnh lẽo và tàn nhẫn vang vọng không chỉ trong tâm trí chàng, mà còn như trực tiếp in dấu vào linh hồn: "Kẻ kế thừa... gánh vác lời nguyền... hàn gắn hoặc diệt vong...". Mỗi từ đều như một lưỡi dao sắc bén, cứa vào tâm can Lâm Phong, khiến chàng rùng mình. "Lời nguyền" – hai chữ đó ám ảnh chàng, không phải là một phép thuật đơn giản, mà là một sự ràng buộc vận mệnh, một gánh nặng mà chàng chưa từng biết đến.
"Lời nguyền... không thể...!" Lâm Phong gầm lên đau đớn, ánh mắt thất thần nhìn vào khoảng không trước mặt, như thể đang đối thoại với bóng hình vô hình kia. Cơ thể chàng co giật mạnh hơn, mồ hôi vã ra như tắm, ướt đẫm cả mái tóc đen nhánh. Chàng cảm thấy một luồng năng lượng kỳ lạ, lạnh lẽo nhưng lại mang theo một sức mạnh cổ xưa, đang chảy dọc theo huyết mạch của mình, cố gắng hòa nhập, cố gắng chiếm hữu. Đây không phải là một sự kế thừa thông thường, mà là một sự ràng buộc, một lời nguyền mà chàng buộc phải gánh vác.
Tần Nguyệt, với sự uyên bác và kinh nghiệm của mình, ngay lập tức nhận ra bản chất của sự việc. Nàng nhìn thấy ánh sáng kỳ lạ bùng lên từ Lâm Phong, cảm nhận được sự thay đổi trong khí tức của chàng. "Huyết mạch của hắn đang thức tỉnh mạnh mẽ... Đây là một sự kế thừa!" Nàng trầm giọng nói, đôi mắt phượng ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Nàng hiểu rằng, sự kế thừa này không chỉ mang lại sức mạnh, mà còn là một gánh nặng khổng lồ.
Lam Yên, với khí chất chiến binh, lập tức xông tới gần hơn, trường thương trong tay nàng sáng rực. "Phải bảo vệ hắn!" Nàng dứt khoát nói, sẵn sàng đối đầu với bất kỳ mối đe dọa nào, dù là hữu hình hay vô hình. Nàng không hiểu rõ những gì Lâm Phong đang trải qua, nhưng nàng biết rằng đó là điều vô cùng quan trọng, và chàng đang rất yếu ớt.
Khối tinh thể trên tay Lâm Phong, sau khi truyền đi thông điệp cuối cùng, đã đạt đến giới hạn của nó. Những vết nứt li ti ban đầu giờ đây lan rộng khắp bề mặt, phát ra âm thanh "rắc rắc" yếu ớt. Rồi, với một tiếng "choang" nhẹ, khối tinh thể vỡ tan thành vô số mảnh nhỏ, phát ra ánh sáng cuối cùng lấp lánh như bụi sao trước khi tan biến hoàn toàn vào hư vô, như thể nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình sau hàng vạn năm chờ đợi.
Cùng lúc đó, Thôn Thiên Thử, con linh thú nhỏ bé nhưng nhạy bén, đột nhiên phát ra một tiếng gầm gừ trầm đục, khác hẳn với tiếng kêu chiêm chiếp đáng yêu thường ngày của nó. Thân hình nhỏ bé của nó bành trướng, lông trắng muốt dựng ngược lên, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ánh lên vẻ hung dữ và cảnh giác. Nó nhảy vọt ra khỏi vòng tay Mộc Ly, đứng chắn trước Lâm Phong và các mỹ nhân, một lớp màng năng lượng màu xám bạc lập tức hình thành xung quanh cả nhóm, tạo thành một lá chắn kiên cố. Tiếng gầm gừ của nó không phải là tiếng gầm của một con chuột, mà là tiếng gầm của một thần thú cổ xưa, như đang cảnh cáo một mối nguy hiểm vô hình nào đó vẫn còn ẩn hiện trong Bí Cảnh Huyễn Mộng.
Lâm Phong vẫn chìm trong cơn đau đớn và bàng hoàng. Hình ảnh vị thần/ma vương đã ngã xuống đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí chàng, cùng với lời nguyền nghiệt ngã. Chàng cảm thấy mình không chỉ là người kế thừa, mà còn là hiện thân của một vận mệnh bi tráng, một trách nhiệm mà chàng chưa từng tưởng tượng. Nỗi sợ hãi về việc mình có thể là một "công cụ" hơn là một "chủ nhân" của vận mệnh thoáng qua trong tâm trí chàng, một cảm giác bất lực trước dòng chảy của thời gian. Nhưng ngay lập tức, sự kiên định và ý chí nghịch thiên cải mệnh của chàng trỗi dậy. Chàng là Lâm Phong, chàng sẽ không bao giờ là công cụ của bất kỳ ai, bất kỳ vận mệnh nào. Lời nguyền này, dù nghiệt ngã đến đâu, chàng cũng sẽ đối mặt, và nếu có thể, chàng sẽ phá giải nó theo cách của riêng mình. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!
* * *
Sau tiếng vỡ tan của khối tinh thể và tiếng gầm gừ cảnh cáo của Thôn Thiên Thử, Lâm Phong bỗng chốc mất hết sức lực. Chàng ngã quỵ xuống đất, hoàn toàn bất tỉnh, cơ thể vẫn còn co giật nhẹ. Mồ hôi lạnh vẫn vã ra như tắm, nhưng trên khuôn mặt chàng, vẻ đau đớn đã dịu đi, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến kỳ lạ. Tuy nhiên, huyết mạch trong người chàng vẫn sôi trào, không còn là sự hỗn loạn dữ dội nữa, mà là một luồng năng lượng ấm áp, yếu ớt nhưng tràn đầy sức sống, phát ra ánh sáng vàng kim nhàn nhạt, bao bọc lấy cơ thể chàng. Ánh sáng đó như đang chữa lành, như đang chuyển hóa, như đang tái tạo.
Tuyết Dao, với vẻ đẹp tựa băng tuyết, đôi mắt phượng dài, sắc lạnh giờ đây ánh lên sự lo lắng tột độ. Nàng vội vàng quỳ xuống bên cạnh Lâm Phong, bàn tay ngọc ngà run rẩy đặt lên trán chàng. Cảm nhận được linh lực trong người Lâm Phong đang hỗn loạn đến cực điểm, nhưng lại có một sức mạnh cổ xưa, huyền bí đang từ từ trỗi dậy, nàng không khỏi thốt lên, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng giờ đây run rẩy bất thường: "Hắn ngất rồi... Linh lực hỗn loạn, nhưng lại có một sức mạnh mới đang trỗi dậy!" Nàng cố gắng truyền linh lực tinh khiết của mình vào cơ thể chàng để ổn định, nhưng cảm thấy như mình đang đổ nước vào một cái hồ không đáy. Linh lực của nàng vừa chạm vào, liền bị luồng năng lượng cổ xưa trong Lâm Phong hấp thụ, không gây ra bất kỳ phản ứng nào đáng kể. Điều này khiến nàng càng thêm lo lắng.
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, khuôn mặt trái xoan phúc hậu giờ đây lộ rõ vẻ nghiêm trọng. Nàng cũng tiến đến gần, cúi xuống quan sát Lâm Phong. Nàng dùng một ngón tay mảnh mai chạm nhẹ vào cổ tay chàng, cảm nhận mạch đập và dòng chảy linh lực. "Đây không phải là bị thương, mà là đang trải qua một quá trình chuyển hóa. Hắn đã tiếp nhận thứ gì đó quá lớn." Giọng nói trầm ấm, rõ ràng của nàng vang lên, mang theo sự phân tích sắc bén thường thấy. "Huyết mạch của hắn đã được kích hoạt hoàn toàn, và nó đang thay đổi cơ thể hắn. Những gì hắn vừa tiếp nhận đã vượt quá giới hạn của thân thể hiện tại, buộc hắn phải tiến hóa." Nàng nhanh chóng lấy ra vài viên đan dược quý hiếm từ chiếc túi trữ vật của mình, nhưng rồi lại lắc đầu. "Không, những viên đan này không phù hợp. Đây không phải là vết thương bình thường mà linh đan có thể chữa trị. Đây là một sự thức tỉnh."
Mộc Ly, đôi mắt to tròn, long lanh vẫn còn đong đầy nước mắt, vội vàng ôm chặt lấy Linh Nhi, người đang run rẩy nép sát vào nàng. Linh Nhi, cô bé đáng yêu với mái tóc đen mượt, đôi mắt to tròn, đen láy, giờ đây hoàn toàn kinh hãi trước cảnh tượng Lâm Phong ngã gục. Nàng bám chặt lấy Mộc Ly, không ngừng thì thầm: "Ca ca... ca ca có sao không...?" Mộc Ly vuốt ve mái tóc của Linh Nhi, cố gắng nở một nụ cười trấn an, dù trong lòng nàng cũng đang dấy lên nỗi bất an tột độ. "Đừng sợ, Linh Nhi, Lâm Phong ca ca sẽ không sao đâu. Ca ca mạnh mẽ lắm mà. Ca ca chỉ đang nghỉ ngơi thôi." Giọng nói trong trẻo, líu lo của Mộc Ly giờ đây cũng trở nên khàn đi vì lo lắng.
Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, vẫn giữ tư thế cảnh giác cao độ. Trường thương của nàng vẫn cầm chắc trong tay, đôi mắt sắc bén như chim ưng không ngừng quét nhìn xung quanh, cảm nhận từng dao động nhỏ nhất trong không khí. Nàng biết, sau khi Lâm Phong tiếp nhận thông tin và khối tinh thể biến mất, Bí Cảnh Huyễn Mộng này vẫn còn ẩn chứa vô vàn nguy hiểm. "Dù là chuyển hóa hay thức tỉnh, hắn vẫn đang rất yếu. Chúng ta phải tìm một nơi an toàn để hắn hồi phục." Giọng nói dứt khoát của nàng vang lên, không hề giấu giếm sự căng thẳng. Nàng cảm thấy một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề vẫn còn lảng vảng trong không khí, như một con quái vật đang ngủ say vừa bị đánh thức.
Thôn Thiên Thử, vẫn đứng chắn phía trước, thân hình bành trướng, lông dựng ngược, không ngừng phát ra tiếng kêu chiêm chiếp the thé, khác hẳn với vẻ đáng yêu thường ngày. Tiếng kêu của nó đầy bất an, như đang cảnh báo về một mối đe dọa vô hình nào đó vẫn còn hiện hữu. Đôi mắt nhỏ xíu của nó liên tục quét nhìn về phía những ảo ảnh đang mờ dần trong không gian, rồi lại nhìn về phía Lâm Phong, như thể nó đang cảm nhận được một điều gì đó tồi tệ vẫn chưa kết thúc. Lá chắn năng lượng màu xám bạc bao quanh cả nhóm vẫn được nó duy trì, vững chắc nhưng lại tạo ra cảm giác bị cô lập.
Lâm Phong vẫn nằm bất tỉnh, nhưng ánh sáng vàng kim yếu ớt từ huyết mạch của chàng lại càng lúc càng rõ ràng hơn, như một ngọn lửa nhỏ bé đang cố gắng bùng cháy giữa màn đêm. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng cũng ngừng hấp thụ năng lượng hỗn loạn, mà thay vào đó, nó lại phát ra một luồng khí tức cổ xưa nhưng tràn đầy sức sống, hòa quyện với ánh sáng từ huyết mạch của Lâm Phong. Điều này khiến Tần Nguyệt và Tuyết Dao nhận ra rằng, đây là một sự kết hợp hoàn hảo, một sự chuyển hóa mang tính định mệnh.
Thôn Thiên Thử lại kêu lên một tiếng chiêm chiếp dài, lần này, tiếng kêu của nó không chỉ là cảnh báo, mà còn như một lời thúc giục. Các mỹ nhân hiểu rằng, dù Lâm Phong đang chuyển hóa, họ không thể ở lại đây lâu hơn nữa. Bí Cảnh Huyễn Mộng này, sau sự kiện vừa rồi, đã trở nên bất ổn hơn bao giờ hết, và những gì Lâm Phong đã đánh thức có thể thu hút những thực thể cổ xưa khác, hoặc những thế lực không thể lường trước được.
Tuyết Dao nhìn Lâm Phong, đôi mắt phượng ẩn chứa sự quyết tâm. "Chúng ta phải đưa hắn rời khỏi đây. Tìm một nơi bí mật, an toàn để hắn hoàn thành quá trình chuyển hóa này." Nàng nói, giọng nói tuy nhỏ nhẹ nhưng lại đầy kiên quyết. Tần Nguyệt gật đầu đồng tình, vẻ mặt vẫn nghiêm trọng. Lam Yên đã sẵn sàng, trường thương trong tay khẽ rung lên. Mộc Ly ôm chặt Linh Nhi, ánh mắt nhìn Lâm Phong đầy lo lắng, nhưng cũng không kém phần tin tưởng.
Họ biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường phía trước vẫn còn đầy rẫy hiểm nguy và bí ẩn, nhưng giờ đây, chàng đã có một hướng đi rõ ràng hơn, một mục tiêu lớn lao hơn. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Chàng sẽ không chỉ tu luyện vì bản thân, mà còn vì những người yêu thương bên cạnh, và vì chân lý của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Dù vận mệnh có trói buộc chàng như thế nào, chàng cũng sẽ dùng Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, để Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ, viết nên huyền thoại của chính mình. Nhưng trước hết, họ phải bảo vệ chàng, bảo vệ tia hy vọng mong manh đang bùng cháy trong huyết mạch Lâm Phong, một tia hy vọng để hàn gắn vết nứt của Thiên Đạo và giải phóng lời nguyền cổ xưa đang đeo bám vạn giới.