Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 313

Thức Tỉnh Ý Niệm: Hồi Ức Diệt Môn

4315 từ
Mục tiêu: Cho Lâm Phong trải nghiệm một luồng ý niệm mạnh mẽ vượt qua không gian và thời gian, dẫn chàng đến một vùng không gian đặc biệt (trong ký ức/thức thần).,Hé lộ một phần bi kịch Lâm Gia Diệt Môn thông qua thị giác hoặc cảm nhận của Lâm Phong, gắn kết trực tiếp với thân thế chàng.,Báo hiệu sự xuất hiện của một nhân vật quan trọng (người có liên quan đến sự kiện Lâm Gia Diệt Môn và huyết mạch của Lâm Phong), có thể là qua một hình ảnh hoặc 'ý niệm'.,Tiếp tục phát triển xung đột nội tâm của Lâm Phong khi đối mặt với quá khứ đau thương và gánh nặng vận mệnh.,Duy trì nhịp độ 'rising_action' và tạo tiền đề vững chắc cho sự xuất hiện của Bạch Lão Tổ trong Chương 315.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử, Bóng Người Bí Ẩn (trong thị giác)
Mood: Mysterious, tense, emotional, tragic, determined.
Kết chương: [object Object]

Trong sâu thẳm Bí Cảnh Huyễn Mộng, nơi linh khí cổ xưa hòa quyện cùng sương mù vĩnh cửu, thời gian dường như ngừng trôi. Trên nền đất phủ đầy rêu phong và dấu vết của những trận pháp đã bị lãng quên, Lâm Phong vẫn nằm bất động, cơ thể chàng là tâm điểm của một cuộc chiến nội tại dữ dội. Luồng khí tức thần ma cổ xưa từ khối tinh thể vỡ vụn dường như đã hoàn toàn dung nhập vào chàng, không còn bùng phát mãnh liệt nữa, mà âm ỉ cháy, biến đổi từng thớ thịt, từng kinh mạch. Ánh sáng vàng kim yếu ớt từ huyết mạch của chàng giờ đây không chỉ đơn thuần là ánh sáng, mà nó còn mang theo một sự rung động khó tả, như một khúc ca bi tráng đang vang vọng từ tận cùng thời gian.

Các mỹ nhân vây quanh chàng, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ lo âu tột độ, như những bức tượng tạc từ nỗi sợ hãi và hy vọng. Tuyết Dao, với làn da trắng ngần như tuyết và đôi mắt phượng đẹp đến nao lòng, giờ đây lại mang vẻ tiều tụy. Nàng quỳ bên cạnh Lâm Phong, bàn tay nàng khẽ đặt lên trán chàng, cảm nhận hơi nóng bất thường đang tỏa ra. Giọng nói trong trẻo thường ngày của nàng giờ khàn đi, yếu ớt như tiếng gió thoảng qua khe núi đá, mang theo nỗi xót xa vô hạn: "Đã bao lâu rồi chàng ấy vẫn chưa tỉnh? Khí tức trong người chàng ấy... lúc mạnh mẽ như long trời lở đất, lúc lại yếu ớt như ngọn đèn trước gió. Tâm mạch của chàng ấy... dường như đang bị một luồng lực bí ẩn kéo dãn ra, rồi lại siết chặt lại." Nàng siết chặt bàn tay đang đặt trên trán Lâm Phong, cảm giác bất lực dâng lên trong lòng. Nàng đã trải qua bao phong ba bão táp cùng chàng, chứng kiến chàng vượt qua bao tử kiếp, nhưng đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy một sự bất lực đến tột cùng, một cảm giác rằng có điều gì đó vượt xa mọi định luật tu luyện mà nàng từng biết. Mùi hương thảo dược tươi mát mà nàng thường mang theo giờ cũng không thể xoa dịu được bầu không khí căng thẳng bao trùm.

Tần Nguyệt, với khí chất thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, vẫn cố gắng giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác của nàng cũng không giấu được sự lo lắng sâu sắc. Nàng khẽ thở dài, âm thanh nhỏ đến mức tưởng chừng như hòa tan vào màn sương mờ ảo của Bí Cảnh. "Khí tức này quá mạnh mẽ, không giống bất kỳ công pháp nào ta từng biết. Nó mang theo sự cổ xưa, sự mục nát của thời gian, nhưng cũng tràn đầy sức sống nguyên thủy... giống như sự kế thừa từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Nhưng chính vì quá mạnh mẽ, quá cổ xưa, nó cũng tiềm ẩn nguy hiểm cực lớn. Nếu không thể dung hòa, e rằng..." Nàng bỏ lửng câu nói, không muốn nói ra cái kết cục tồi tệ nhất. Tần Nguyệt vuốt nhẹ mái tóc đen nhánh của mình, ánh mắt quét qua Huyễn Mặc Quyển đang ẩn hiện trên người Lâm Phong, nó vẫn đang âm thầm phát sáng, như một trái tim đang đập cùng nhịp với chủ nhân. Nàng cảm thấy một sự cộng hưởng kỳ lạ giữa Huyễn Mặc Quyển và huyết mạch của Lâm Phong, như thể hai thứ đó vốn là một, chỉ chờ đợi thời cơ để hợp nhất.

Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, vẫn giữ tư thế cảnh giác cao độ. Trường thương của nàng vẫn cầm chắc trong tay, đôi mắt sắc bén như chim ưng không ngừng quét nhìn xung quanh, cảm nhận từng dao động nhỏ nhất trong không khí. Những vết nứt trên mặt đất xung quanh họ, vết tích của sự kiện vừa rồi, vẫn còn bốc lên một làn khói mờ ảo, mang theo mùi của đất ẩm và đá vỡ. Nàng biết, sau khi Lâm Phong tiếp nhận thông tin và khối tinh thể biến mất, Bí Cảnh Huyễn Mộng này vẫn còn ẩn chứa vô vàn nguy hiểm. "Dù là chuyển hóa hay thức tỉnh, hắn vẫn đang rất yếu. Nếu Ma Tôn Huyết Ảnh mà biết được Lâm Phong đang trong trạng thái này, hậu quả khó lường." Giọng nói dứt khoát của nàng vang lên, không hề giấu giếm sự căng thẳng. Nàng cảm thấy một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề vẫn còn lảng vảng trong không khí, như một con quái vật đang ngủ say vừa bị đánh thức, chỉ chờ cơ hội để nuốt chửng mọi thứ. Hơi thở của Lam Yên đều đặn, nhưng bàn tay nắm chặt chuôi thương lại trắng bệch, biểu lộ sự lo lắng tột độ ẩn sau vẻ ngoài kiên cường.

Mộc Ly, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, giờ đây đỏ hoe vì khóc, nước mắt vẫn không ngừng lăn dài trên má. Nàng ôm chặt Linh Nhi, cô bé với mái tóc đen mượt, đôi mắt to tròn, đen láy, giờ đây cũng đang run rẩy nép sát vào nàng, gương mặt ngây thơ đầy sợ hãi. "Lâm Phong ca ca... mau tỉnh lại đi! Mộc Ly nhớ ca ca lắm!" Giọng nói trong trẻo, líu lo thường ngày của Mộc Ly giờ đây cũng trở nên khàn đi vì lo lắng, mỗi câu thốt ra đều mang theo sự nức nở. Nàng vuốt ve mái tóc của Linh Nhi, cố gắng nở một nụ cười trấn an, dù trong lòng nàng cũng đang dấy lên nỗi bất an tột độ. "Đừng sợ, Linh Nhi, Lâm Phong ca ca sẽ không sao đâu. Ca ca mạnh mẽ lắm mà. Ca ca chỉ đang nghỉ ngơi thôi." Nhưng chính nàng cũng không chắc chắn vào lời mình nói. Mùi sương lạnh lẽo thấm vào quần áo của nàng, tăng thêm cảm giác cô độc và bất an.

Thôn Thiên Thử, vẫn đứng chắn phía trước, thân hình bành trướng, lông trắng muốt dựng ngược, đôi mắt to tròn long lanh giờ ánh lên vẻ hung dữ và cảnh giác. Nó không ngừng phát ra tiếng kêu chiêm chiếp the thé, khác hẳn với vẻ đáng yêu thường ngày. Tiếng kêu của nó đầy bất an, như đang cảnh báo về một mối đe dọa vô hình nào đó vẫn còn hiện hữu trong màn sương mù dày đặc. Đôi mắt nhỏ xíu của nó liên tục quét nhìn về phía những ảo ảnh đang mờ dần trong không gian, rồi lại nhìn về phía Lâm Phong, như thể nó đang cảm nhận được một điều gì đó tồi tệ vẫn chưa kết thúc. Lá chắn năng lượng màu xám bạc bao quanh cả nhóm vẫn được nó duy trì, vững chắc nhưng lại tạo ra cảm giác bị cô lập, như một hòn đảo nhỏ giữa đại dương hiểm nguy.

Trong khoảnh khắc căng thẳng tột độ đó, một luồng ánh sáng yếu ớt, màu tím đen, lấp lánh đột ngột xuất hiện trên trán Lâm Phong. Nó không rực rỡ, nhưng lại mang theo một vẻ đẹp u uẩn, cổ kính, như một vì sao xa xăm vừa được thắp sáng. Ánh sáng này chỉ tồn tại trong tích tắc, sau đó nhanh chóng bị hút vào bên trong. Cơ thể chàng khẽ rung lên, một sự co giật nhẹ, nhưng đủ để khiến tất cả mọi người nín thở, hy vọng một sự chuyển biến. Tuyết Dao siết chặt tay chàng, Mộc Ly nín khóc, Lam Yên hạ thấp trường thương một chút, Tần Nguyệt nheo mắt quan sát. Tất cả đều cảm nhận được, có điều gì đó vừa xảy ra, một cánh cửa vô hình vừa được mở ra trong tâm trí Lâm Phong.

***

Lâm Phong cảm thấy như mình đang chìm trong một đại dương mênh mông của thông tin và cảm xúc. Sau khi luồng ánh sáng tím đen kia tan biến vào trán, ý thức chàng bị kéo đi xé toạc qua một không gian hư vô, nơi không có ánh sáng, không có âm thanh, chỉ có sự trống rỗng vô tận. Rồi đột nhiên, một lực kéo mạnh mẽ, như cơn lốc xoáy của thời gian, ném chàng vào một cảnh tượng hỗn loạn và kinh hoàng. Chàng không phải là một thực thể vật chất, mà chỉ là một người quan sát vô hình, một linh hồn phiêu du trong dòng chảy của ký ức.

Trước mắt chàng, một tòa thành trì hùng vĩ đang bốc cháy dữ dội. Đó là một thành phố cổ kính, với những bức tường đá xám cao ngất, những mái ngói cong vút và những tòa tháp canh sừng sững. Nhưng giờ đây, tất cả đều đang chìm trong biển lửa. Lưỡi lửa hung tợn liếm láp từng góc phố, từng mái nhà, biến mọi thứ thành tro tàn. Khói đen cuồn cuộn bốc lên, che khuất cả vầng trăng khuyết trên cao, khiến màn đêm càng thêm u tối. Mưa như trút nước, từng hạt mưa lớn nặng trịch rơi lộp bộp xuống mái ngói, xuống mặt đường, xuống những thi thể nằm la liệt, cố gắng dập tắt cơn thịnh nộ của ngọn lửa, nhưng dường như vô vọng. Tiếng sấm chớp rền vang, xé toạc bầu trời đen kịt, mỗi tiếng sấm lại như một tiếng gào thét của thiên địa, chứng kiến bi kịch đang diễn ra. Mùi máu tanh, mùi khói cháy khét lẹt, mùi đất ẩm ướt hòa quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi kinh tởm, xộc thẳng vào khứu giác của Lâm Phong, khiến chàng gần như nôn khan dù chỉ là một ý thức.

Những bóng người lao vào nhau trong cuộc chiến không cân sức. Đó là những cường giả Lâm gia, với những bộ trường bào thêu hoa văn cổ kính, ánh mắt họ tràn ngập sự tuyệt vọng nhưng cũng không kém phần kiên cường. Pháp thuật bùng nổ, khí tức tu luyện va chạm, tạo nên những luồng sáng chói lòa trong màn đêm mưa gió. Tiếng binh khí va chạm chan chát, tiếng la hét xé lòng của những người sắp chết, tiếng gào thét phẫn nộ của những kẻ đang chiến đấu vì sự sống còn của gia tộc, tất cả tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Lâm Phong cảm nhận được từng tiếng động đó, từng tiếng va chạm, từng tiếng hét, như thể chính chàng đang ở giữa chiến trường.

"Lâm gia... không thể sụp đổ!" Một tiếng thét tuyệt vọng, giọng nói khản đặc vì chiến đấu, vang lên giữa tiếng mưa. Đó là một lão giả râu tóc bạc phơ, thân hình gầy gò nhưng vẫn kiên cường đứng chắn trước một cánh cửa lớn, cố gắng dùng thân mình bảo vệ những người phía sau. Nhưng rồi, một luồng ánh sáng đen kịt xé toạc không gian, đánh thẳng vào người lão, và lão gục xuống, máu tươi phun ra nhuộm đỏ bức tường đá.

"Diệt sạch! Không để lại một mống!" Một giọng nói lạnh lẽo, tàn độc như đến từ địa ngục, vang vọng khắp nơi, mang theo một sát ý lạnh lẽo đến thấu xương. Đó là giọng của kẻ thù, những kẻ đang tàn sát Lâm gia. Chúng không có hình dạng rõ ràng, chỉ là những cái bóng đen lướt đi thoăn thoắt, mang theo sức mạnh kinh hoàng, biến những cường giả Lâm gia thành những mảnh vụn.

Mọi thứ đều vỡ vụn, tan tành. Những phù văn bảo hộ cổ xưa, vốn được khắc trên những bức tường thành và cửa lớn, giờ đây vỡ tan như những tấm kính mỏng manh dưới sức mạnh hủy diệt. Từng tia sáng xanh, vàng, đỏ vụt tắt, để lại phía sau là những mảng tường đổ nát, những đống đổ nát ngổn ngang. Cả một gia tộc, cả một nền văn minh cổ kính, đang bị nghiền nát trong một đêm mưa gió. Lâm Phong nhìn thấy những cường giả Lâm gia gục ngã, máu tươi nhuộm đỏ đất đá, hòa cùng nước mưa, tạo thành những dòng suối đỏ tươi chảy xiết. Khuôn mặt của họ, dù đã biến dạng vì đau đớn, vẫn ánh lên sự căm phẫn và một nỗi buồn vô hạn, như thể họ đang tiếc nuối cho một tương lai đã không bao giờ đến.

Một nỗi đau thấu tim, một sự phẫn nộ không tên đột ngột ập đến, như thể chính chàng đang trải qua cảnh tượng đó, như thể chàng chính là một phần của bi kịch diệt môn này. Trái tim Lâm Phong, dù chỉ là một ý thức, cũng cảm thấy co thắt dữ dội. Chàng cố gắng tìm kiếm một điểm tựa, một ý nghĩa trong mớ hỗn độn này, cố gắng nắm bắt một điều gì đó để chống lại dòng chảy cảm xúc kinh hoàng đang nhấn chìm chàng. Chàng nhận ra, đây không chỉ là một ký ức đơn thuần, mà nó còn là một phần của chính chàng, một phần của huyết mạch đang kêu gào. Mỗi tiếng la hét, mỗi giọt máu, mỗi tàn lửa đều như khắc sâu vào linh hồn chàng, để lại một vết sẹo không thể xóa nhòa.

Trong mớ hỗn độn đó, một giọng nói yếu ớt, nhưng lại mang theo một sức mạnh kỳ lạ, vang lên giữa tiếng mưa rơi và sấm chớp: "Huyết mạch... phải được bảo toàn..." Giọng nói đó, dù chỉ là một thều thào sắp tắt, lại vang vọng trong tâm trí Lâm Phong như tiếng chuông ngân, lay động tận sâu linh hồn chàng. Chàng cảm nhận được một sự thúc giục mãnh liệt, một khao khát được sống sót, được truyền thừa, được bảo vệ. Giọng nói ấy như một tia sáng le lói giữa màn đêm tăm tối, một lời thề nguyền được khắc sâu vào xương tủy. Lâm Phong vô thức hướng về phía giọng nói đó, xuyên qua những bức tường lửa, xuyên qua những thi thể đổ nát, cố gắng tìm kiếm nguồn gốc của tia hy vọng mong manh cuối cùng.

***

Giữa cảnh tượng đổ nát của Lâm Gia Cổ Trạch, khi màn đêm dần nhường chỗ cho bình minh, và cơn mưa cũng đã ngớt, chỉ còn lại những hạt nước li ti đọng trên lá cây và những vũng máu loang lổ, một 'ý niệm' mạnh mẽ, ấm áp nhưng bi thương, đột ngột hiện rõ. Nó không phải là hình ảnh, không phải là âm thanh, mà là một cảm giác, một ý chí thuần túy, xuyên qua không gian và thời gian, nắm lấy ý thức của Lâm Phong và kéo chàng về một điểm tập trung duy nhất. Chàng cảm thấy mình bị hút vào một xoáy nước năng lượng, rồi đột nhiên xuất hiện trong một mật thất ẩn sâu dưới lòng đất.

Mật thất này cổ xưa đến mức đáng kinh ngạc. Những bức tường đá xám lạnh lẽo được khắc đầy những phù văn cổ kính, giờ đây chỉ còn lờ mờ dưới ánh sáng yếu ớt của một ngọn đèn dầu sắp cạn. Không khí trong mật thất đặc quánh mùi đất ẩm, mùi rêu phong và một thứ mùi kim loại nhàn nhạt, như mùi máu đã khô từ hàng thế kỷ trước. Trên nền đất, một trận pháp khổng lồ, phức tạp được vẽ bằng những đường nét tinh xảo, tỏa ra một luồng linh khí cổ xưa, huyền bí. Trận pháp này không phải để chiến đấu, mà để bảo vệ, để phong ấn, để truyền thừa.

Trung tâm trận pháp, một bóng người cao lớn, toàn thân dính máu và bụi bẩn, đang run rẩy thực hiện một nghi lễ cổ xưa. Đó là một người đàn ông, nhưng khuôn mặt chàng bị che khuất trong bóng tối và những dòng nước mắt hòa lẫn với nước mưa, bụi bẩn. Dù vậy, Lâm Phong vẫn có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng tột cùng, sự bi tráng và một tình yêu thương vô bờ bến toát ra từ người đó. Bàn tay gầy gò nhưng mạnh mẽ của người đàn ông run rẩy đặt một hài nhi nhỏ bé vào trung tâm trận pháp. Đó là một đứa bé sơ sinh, đỏ hỏn, đang ngủ say, hoàn toàn không biết gì về bi kịch đang diễn ra bên ngoài.

Lâm Phong nhận ra hài nhi đó. Đó chính là chàng, Lâm Phong khi còn bé. Một cảm giác giật mình, một sự thấu hiểu kinh hoàng ập đến. Đây là ký ức của chính chàng, ký ức về cái đêm định mệnh mà gia tộc chàng bị diệt vong. Những gì chàng đang chứng kiến không phải là ảo ảnh, mà là sự thật đã bị chôn vùi.

Đôi mắt của Bóng Người Bí Ẩn tràn ngập tình yêu thương và sự hy sinh, nhìn vào hài nhi bé bỏng. Một 'ý niệm' ấm áp, như một dòng suối nguồn, tràn vào ý thức Lâm Phong: "Sống sót... vì huyết mạch... vì Lâm gia..." Nó không phải là lời nói, mà là một dòng cảm xúc trực tiếp truyền tải, một ý chí kiên định đến cùng cực, một lời thỉnh cầu cuối cùng từ một người cha, một người thân, một vị tổ tiên. Giọng nói của Bóng Người Bí Ẩn, dù chỉ là một hơi thở thều thào sắp tắt, lại rõ ràng một cách kỳ lạ trong tâm trí Lâm Phong: "Con... phải sống...". Mỗi từ đều nặng trĩu nỗi đau, sự tiếc nuối và hy vọng.

Khi người đàn ông hoàn thành việc đặt hài nhi vào trận pháp, một biểu tượng rực rỡ, quen thuộc một cách kỳ lạ, bùng sáng trên trận pháp. Đó là một hoa văn tinh xảo, phức tạp, với những đường nét uốn lượn như rồng bay phượng múa, tỏa ra một ánh sáng xanh tím huyền ảo. Lâm Phong giật mình nhận ra, hoa văn đó chính là hoa văn trên Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng, và cũng chính là biểu tượng vừa lóe lên trên trán chàng trước khi ý thức chàng bị kéo vào đây. Sự trùng hợp này không thể nào là ngẫu nhiên. Nó là một dấu ấn, một lời thề nguyền, một phần của huyết mạch.

Tiếng năng lượng của trận pháp gầm rú, như một con quái vật cổ xưa vừa thức tỉnh. Không gian trong mật thất bị xé rách nhẹ, tạo ra những vết nứt vô hình trong hư không, như thể trận pháp đang cố gắng xuyên qua mọi giới hạn của không gian và thời gian. Một luồng lực vô hình mạnh mẽ, như một bàn tay khổng lồ, đột ngột đẩy ý thức của Lâm Phong ra khỏi ký ức, ra khỏi mật thất, ra khỏi cái đêm định mệnh đó. Cảnh tượng cuối cùng chàng nhìn thấy là ánh mắt đầy hy vọng và bi thương của Bóng Người Bí Ẩn, và hài nhi bé bỏng đang ngủ say giữa trận pháp rực rỡ.

***

Lâm Phong đột ngột bật dậy, thở hổn hển, mồ hôi vã ra như tắm, ướt đẫm cả mái tóc đen nhánh và bộ trường bào. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng mở trừng trừng, vẫn còn đong đầy những hình ảnh kinh hoàng của cuộc diệt môn và hình bóng bí ẩn trong mật thất. Hơi thở của chàng gấp gáp, từng nhịp tim đập mạnh như muốn xé toạc lồng ngực. Mùi máu tanh và khói cháy vẫn còn vương vấn trong khứu giác chàng, dù chàng đã trở về thực tại.

Các mỹ nhân, vốn đang chìm trong sự lo lắng tột độ, giật mình trước hành động đột ngột của chàng. Gương mặt ai nấy đều vừa mừng rỡ vừa lo lắng. Tuyết Dao là người đầu tiên phản ứng. Nàng lao đến ôm chặt Lâm Phong, nước mắt trào ra không ngừng, vùi mặt vào vai chàng, giọng nói nghẹn ngào vì xúc động: "Chàng không sao chứ? Chàng đã làm chúng ta lo chết mất! Em cứ nghĩ... cứ nghĩ..." Nàng không thể nói hết câu, chỉ biết siết chặt lấy chàng, như thể sợ chàng sẽ tan biến một lần nữa. Mùi hương thanh khiết của nàng, mùi của băng tuyết và hoa sen, xoa dịu phần nào tâm trí hỗn loạn của Lâm Phong.

Lâm Phong ôm đầu, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức hỗn loạn vừa ập đến. Chàng cảm thấy đầu óc quay cuồng, như thể vừa trải qua hàng vạn năm trong chớp mắt. Giọng chàng khàn đặc, yếu ớt như một người vừa thoát chết trở về từ cõi âm, thều thào từng chữ: "Lâm gia... diệt môn... một ý niệm..." Ánh mắt chàng xa xăm, như thể vẫn còn chìm đắm trong ký ức đau thương, những hình ảnh về lửa cháy, máu đổ, và tiếng gào thét tuyệt vọng vẫn ám ảnh tâm trí chàng.

Trên trán Lâm Phong, đúng như Tần Nguyệt đã nhìn thấy lúc trước, một biểu tượng cổ xưa (tương tự như hoa văn trên Huyễn Mặc Quyển và trong thị giác) lóe lên một cái rồi nhanh chóng biến mất, như một dấu ấn vô hình. Tần Nguyệt, với vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng ánh mắt tràn đầy sự quan tâm, tiến lại gần, đặt tay lên vai Lâm Phong. "Chàng đã thấy gì, Lâm Phong? Điều gì đã xảy ra trong khoảng thời gian chàng bất tỉnh?" Nàng hỏi, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự khẩn thiết, bởi nàng biết, những gì Lâm Phong vừa trải qua chắc chắn không hề tầm thường.

Lam Yên nắm chặt trường thương, cảnh giác quét nhìn xung quanh, đảm bảo không có mối đe dọa nào khác. "Lâm Phong, chàng có ổn không? Chàng có cần hồi phục ngay lập tức không?" Giọng nàng dứt khoát, mang theo sự quan tâm thực tế của một chiến binh. Mộc Ly và Linh Nhi cũng chạy đến, ôm chặt lấy Lâm Phong từ phía bên kia. "Ca ca... ca ca tỉnh rồi! Ca ca không sao chứ?" Linh Nhi hỏi, đôi mắt to tròn long lanh vẫn còn đọng nước mắt. Mộc Ly thì không nói nên lời, chỉ biết dựa vào chàng, cảm nhận sự ấm áp thân thuộc.

Thôn Thiên Thử, vẫn đứng chắn phía trước, lúc này đã thu nhỏ lại thành hình dáng đáng yêu thường ngày, nhưng nó vẫn không ngừng kêu chiêm chiếp, dụi đầu vào chân Lâm Phong, như thể đang an ủi. Lá chắn năng lượng màu xám bạc cũng tan biến, thay vào đó là một luồng linh khí ôn hòa bao phủ lấy Lâm Phong, do chính Thôn Thiên Thử truyền vào để giúp chàng hồi phục.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống đang trở lại trong cơ thể. Những mảnh ký ức kinh hoàng vẫn còn rõ nét, nhưng xen lẫn vào đó là một sự thôi thúc mạnh mẽ. Cái 'ý niệm' từ Bóng Người Bí Ẩn, từ lời thề của gia tộc, từ sự hy sinh vĩ đại, giờ đây không chỉ là một gánh nặng, mà còn là một ngọn hải đăng, một chỉ dẫn. Chàng nhìn về phía trước, nơi xa xăm, nơi màn sương mù của Bí Cảnh Huyễn Mộng vẫn còn dày đặc, nhưng nơi đó, chàng cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc đang kéo gọi chàng. Một luồng năng lượng mà chàng đã từng cảm nhận được rất mơ hồ trong quá khứ, nhưng giờ đây lại trở nên rõ ràng và mãnh liệt hơn bao giờ hết.

"Ta... ta đã thấy nguồn gốc của ta... và một lời nguyền cổ xưa..." Lâm Phong nói, giọng chàng dần lấy lại sự mạnh mẽ, dù vẫn còn xen lẫn chút run rẩy. "Một lời nguyền đã trói buộc Lâm gia, một sứ mệnh đã được trao cho ta từ khi ta còn là một hài nhi... Một ý niệm đang dẫn lối." Chàng đứng thẳng dậy, dù cơ thể vẫn còn đau nhức, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước.

Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Chàng không còn là một phàm nhân bị coi thường, hay một tu giả mù quáng tìm kiếm sức mạnh. Chàng là Lâm Phong, kẻ mang trong mình huyết mạch của một gia tộc bi tráng, gánh vác lời nguyền cổ xưa và sứ mệnh hàn gắn Thiên Đạo. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Dù vận mệnh có trói buộc chàng như thế nào, chàng cũng sẽ dùng Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, để Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ. Nhưng trước tiên, chàng phải đi theo 'ý niệm' này, phải tìm kiếm sự thật, phải gặp gỡ kẻ đã cứu chàng, kẻ đã trao cho chàng sứ mệnh này. Một tia hy vọng mong manh đang bùng cháy trong huyết mạch Lâm Phong, một tia hy vọng để hàn gắn vết nứt của Thiên Đạo và giải phóng lời nguyền cổ xưa đang đeo bám vạn giới. Và chàng biết, điểm đến tiếp theo của chàng không còn là một sự lựa chọn, mà là một định mệnh.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ