Mùi hương thanh khiết của Tuyết Dao, mùi của băng tuyết và hoa sen, xoa dịu phần nào tâm trí hỗn loạn của Lâm Phong. Chàng ôm đầu, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức vừa ập đến, cảm giác như thể vừa trải qua hàng vạn năm trong chớp mắt. Giọng chàng khàn đặc, yếu ớt như một người vừa thoát chết trở về từ cõi âm, thều thào từng chữ, như muốn cào cấu vào lớp màn bí mật đang dần được vén lên: "Lâm gia... diệt môn... một ý niệm..." Ánh mắt chàng xa xăm, như thể vẫn còn chìm đắm trong ký ức đau thương, những hình ảnh về lửa cháy, máu đổ, và tiếng gào thét tuyệt vọng vẫn ám ảnh tâm trí chàng, một vết hằn sâu không thể xóa nhòa.
Trên trán Lâm Phong, biểu tượng cổ xưa giống như hoa văn trên Huyễn Mặc Quyển và trong thị giác lóe lên một cái rồi nhanh chóng biến mất, như một dấu ấn vô hình của định mệnh. Tần Nguyệt, với vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt tràn đầy sự quan tâm sâu sắc, tiến lại gần, đặt tay lên vai Lâm Phong. Nàng sở hữu vẻ đẹp thanh lịch, trưởng thành và trí tuệ, trong không gian huyền ảo này, nàng vẫn giữ được sự điềm tĩnh hiếm có. "Chàng đã thấy gì, Lâm Phong? Điều gì đã xảy ra trong khoảng thời gian chàng bất tỉnh?" Nàng hỏi, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự khẩn thiết, bởi nàng biết, những gì Lâm Phong vừa trải qua chắc chắn không hề tầm thường, nó đã chạm đến cốt lõi của bí ẩn mà họ vẫn luôn tìm kiếm. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, mạnh mẽ nhưng cũng đầy u uẩn, đang dâng trào từ cơ thể chàng, như một ngọn núi lửa vừa thức tỉnh sau ngàn năm ngủ yên.
Lam Yên nắm chặt trường thương, ánh mắt sắc bén quét nhìn xung quanh, đảm bảo không có mối đe dọa nào khác. Mái tóc màu nâu đỏ của nàng khẽ bay trong làn gió nhẹ của Bí Cảnh, tạo nên một vẻ đẹp vừa mạnh mẽ vừa hoang dã của một chiến binh. "Lâm Phong, chàng có ổn không? Chàng có cần hồi phục ngay lập tức không?" Giọng nàng dứt khoát, mang theo sự quan tâm thực tế, luôn đặt sự an toàn lên hàng đầu. Nàng không hiểu sâu về những bí ẩn huyết mạch, nhưng nàng tin tưởng vào bản năng của mình và sẵn sàng chiến đấu để bảo vệ chàng. Mộc Ly và Linh Nhi cũng chạy đến, ôm chặt lấy Lâm Phong từ phía bên kia, đôi mắt to tròn của Linh Nhi vẫn còn đọng nước mắt, khuôn mặt bầu bĩnh đầy lo âu. "Ca ca... ca ca tỉnh rồi! Ca ca không sao chứ?" Linh Nhi hỏi, giọng trong trẻo non nớt, đôi tay nhỏ bé bám chặt lấy vạt áo chàng, như sợ chàng sẽ lại biến mất. Mộc Ly thì không nói nên lời, chỉ biết dựa vào chàng, cảm nhận sự ấm áp thân thuộc, một cảm giác bình yên tạm thời giữa sự hỗn loạn. Nàng cảm thấy một sự sợ hãi vô hình len lỏi trong tim, một cảm giác bất an khi thấy người mình yêu thương phải chịu đựng quá nhiều.
Thôn Thiên Thử, vẫn đứng chắn phía trước, lúc này đã thu nhỏ lại thành hình dáng đáng yêu thường ngày, bộ lông trắng muốt như tuyết, đôi mắt to tròn long lanh, nhưng nó vẫn không ngừng kêu chiêm chiếp, dụi đầu vào chân Lâm Phong, như thể đang an ủi, như một đứa trẻ đang vỗ về cha mình. Lá chắn năng lượng màu xám bạc cũng tan biến, thay vào đó là một luồng linh khí ôn hòa bao phủ lấy Lâm Phong, do chính Thôn Thiên Thử truyền vào để giúp chàng hồi phục, một dấu hiệu của sự trung thành và mối liên kết sâu sắc không cần lời nói.
Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống đang trở lại trong cơ thể, mặc dù đầu óc vẫn còn ong ong như vừa bị hàng ngàn tiếng chuông đồng đánh thức. Những mảnh ký ức kinh hoàng về Lâm Gia Diệt Môn vẫn còn rõ nét, như một bức tranh mực tàu được vẽ bằng máu và nước mắt, nhưng xen lẫn vào đó là một sự thôi thúc mạnh mẽ, một ngọn lửa bí ẩn bùng cháy từ sâu thẳm huyết mạch. Cái 'ý niệm' từ Bóng Người Bí Ẩn, từ lời thề của gia tộc, từ sự hy sinh vĩ đại, giờ đây không chỉ là một gánh nặng mà còn là một ngọn hải đăng, một chỉ dẫn rõ ràng. Chàng nhìn về phía trước, nơi xa xăm, nơi màn sương mù của Bí Cảnh Huyễn Mộng vẫn còn dày đặc, những ảo ảnh lúc ẩn lúc hiện, linh khí dồi dào nhưng cũng tiềm ẩn nguy hiểm. Mùi hương hoa cỏ lạ hòa lẫn với mùi sương ẩm và đất đá, tạo nên một không khí huyền ảo, biến đổi liên tục. Tiếng gió hú xa xăm, đôi khi xen lẫn tiếng gầm gừ của một sinh vật nào đó, khiến không gian càng thêm rợn ngợp. Nhưng nơi đó, chàng cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc đang kéo gọi chàng. Một luồng năng lượng mà chàng đã từng cảm nhận được rất mơ hồ trong quá khứ, trong những giấc mơ hay những khoảnh khắc đột phá, nhưng giờ đây lại trở nên rõ ràng và mãnh liệt hơn bao giờ hết, như một tiếng vọng từ quá khứ xa xăm đang đòi hỏi sự chú ý.
"Ta... ta đã thấy nguồn gốc của ta... và một lời nguyền cổ xưa..." Lâm Phong nói, giọng chàng dần lấy lại sự mạnh mẽ, dù vẫn còn xen lẫn chút run rẩy, như một sợi dây đàn vừa trải qua một lực kéo cực lớn. "Một lời nguyền đã trói buộc Lâm gia, một sứ mệnh đã được trao cho ta từ khi ta còn là một hài nhi... Một ý niệm đang dẫn lối." Chàng đứng thẳng dậy, dù cơ thể vẫn còn đau nhức, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, xuyên qua màn sương mù mờ ảo của Bí Cảnh. Trên khuôn mặt thanh tú của chàng, vẻ hài hước thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một sự trầm tư sâu sắc và một ý chí sắt đá. Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Chàng không còn là một phàm nhân bị coi thường, hay một tu giả mù quáng tìm kiếm sức mạnh. Chàng là Lâm Phong, kẻ mang trong mình huyết mạch của một gia tộc bi tráng, gánh vác lời nguyền cổ xưa và sứ mệnh hàn gắn Thiên Đạo. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh. Dù vận mệnh có trói buộc chàng như thế nào, chàng cũng sẽ dùng Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn, để Một Kiếm Đoạn Vạn Cổ. Nhưng trước tiên, chàng phải đi theo 'ý niệm' này, phải tìm kiếm sự thật, phải gặp gỡ kẻ đã cứu chàng, kẻ đã trao cho chàng sứ mệnh này. Một tia hy vọng mong manh đang bùng cháy trong huyết mạch Lâm Phong, một tia hy vọng để hàn gắn vết nứt của Thiên Đạo và giải phóng lời nguyền cổ xưa đang đeo bám vạn giới. Và chàng biết, điểm đến tiếp theo của chàng không còn là một sự lựa chọn, mà là một định mệnh, một tiếng gọi không thể chối từ đang kéo chàng sâu hơn vào một cõi không gian vô định. Ý thức của chàng dần bị kéo rời khỏi thân thể vật lý, nhẹ bẫng và siêu thoát, để lại cơ thể bất động giữa vòng tay lo lắng của các mỹ nhân.
***
Ý thức của Lâm Phong, không còn bị ràng buộc bởi hình hài vật lý, trôi dạt vô định trong một không gian hư vô rộng lớn, vô tận, không có điểm khởi đầu hay kết thúc. Xung quanh chàng, chỉ có những dòng năng lượng hư ảo trôi nổi, như những dải lụa mỏng manh của vũ trụ, lấp lánh và biến đổi không ngừng. Không có âm thanh nào vang vọng, không có mùi hương cụ thể, không có gió hay ánh sáng mặt trời, tất cả đều là sự phản chiếu của ý niệm, của những gì tâm trí chàng có thể hình dung. Cảm giác cô độc bao trùm lấy chàng, nhưng đồng thời cũng xen lẫn một sự chờ đợi, một sự bình yên kỳ lạ.
Chàng cảm nhận được sự dẫn dắt của 'ý niệm' từ chương trước, như một sợi chỉ vô hình, lung linh ánh bạc, đang nhẹ nhàng kéo chàng đi xuyên qua màn sương ký ức dày đặc. Những mảnh vỡ hình ảnh về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến và Lâm Gia Diệt Môn lại lướt qua tâm trí chàng, nhưng lần này không còn hỗn loạn như một cơn ác mộng mà theo một trật tự nhất định, như một cuốn phim cổ xưa đang được tua lại một cách có chủ đích. Chàng thấy những vị thần oai vệ sụp đổ, những ma vương hung tợn gào thét, và vết nứt khổng lồ xé toạc bầu trời, Thiên Đạo Vết Nứt, mà chàng đã từng chứng kiến trong dòng thông tin từ khối tinh thể. Chàng thấy lửa cháy ngút trời, máu đổ thành sông, những gương mặt thân quen, những ánh mắt tuyệt vọng trong trận diệt môn của Lâm gia. Cảm giác đau đớn, mất mát lại dội về, nhưng không làm chàng gục ngã, thay vào đó là một sự kiên cường đến khó tin. Cảm giác trôi dạt, không trọng lượng, khiến chàng như một hạt bụi nhỏ bé giữa vũ trụ bao la, nhưng lại mang trong mình một sức nặng của số phận.
"Đây là đâu? Ý niệm này... nó đang dẫn ta đi đâu?" Lâm Phong tự hỏi trong tâm niệm, giọng nói không thành tiếng, chỉ là những làn sóng tư tưởng cuộn trào trong không gian vô định. Chàng cố gắng nắm bắt, cố gắng hiểu rõ hơn về những hình ảnh đang hiện ra trước mắt mình. Mỗi mảnh vỡ lại như một mảnh ghép của một bức tranh khổng lồ, một câu chuyện cổ xưa đang dần được hé lộ. Chàng không còn là người ngoài cuộc, chàng là một phần của câu chuyện đó, một nhân vật chính bị cuốn vào dòng chảy của định mệnh.
Chàng nhìn thấy một vị nữ thần với mái tóc trắng như tuyết, đôi mắt xanh thẳm như đại dương, đang chiến đấu với một con quái vật khổng lồ, thân thể nàng bị xé toạc, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên cường và tình yêu thương vô bờ bến. Rồi hình ảnh chuyển sang một chiến trường máu lửa khác, nơi một vị ma vương với đôi cánh đen như màn đêm, khuôn mặt bị che khuất bởi mặt nạ bằng xương, đang gầm thét, dùng đôi tay của mình để bảo vệ những đứa trẻ vô tội khỏi sự tàn phá của chiến tranh. Những hình ảnh đó, dù mơ hồ, nhưng lại mang đến cho Lâm Phong một cảm giác quen thuộc đến lạ kỳ, như thể chàng đã từng sống qua những khoảnh khắc đó, như thể những linh hồn đó đang nói chuyện với chàng qua dòng chảy của thời gian.
"Những hình ảnh này... chúng có liên quan đến ta sao?" Lâm Phong lại tự hỏi, một sự tò mò cháy bỏng dâng lên trong lòng. Chàng cảm nhận được một mối liên kết vô hình, một sợi dây định mệnh kéo dài từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến đến Lâm Gia Diệt Môn, và rồi đến chính chàng. Cái 'ý niệm' đó, thứ đã kéo chàng vào không gian này, giờ đây càng trở nên rõ ràng và mạnh mẽ hơn, như một tiếng gọi thúc giục chàng tiến về phía trước.
Không gian hư vô biến đổi, những dòng năng lượng bắt đầu xoáy sâu vào nhau, tạo thành những vòng xoắn ốc khổng lồ, kéo Lâm Phong đi với tốc độ chóng mặt. Chàng không cảm thấy sợ hãi, chỉ có sự choáng ngợp và một niềm khao khát cháy bỏng muốn tìm hiểu sự thật. Những mảnh ký ức về Lâm Gia Diệt Môn lại hiện về, chi tiết hơn, sống động hơn. Chàng thấy rõ khuôn mặt của những người thân, những nụ cười, những giọt nước mắt, những lời trăn trối cuối cùng. Chàng thấy người phụ nữ bí ẩn, khuôn mặt che khuất nhưng đôi mắt rực lửa, đã dùng toàn bộ sức lực để thực hiện nghi thức cứu sống chàng, một nghi thức cổ xưa, đầy ma mị và hy sinh. Cái biểu tượng cổ xưa trên trán nàng, giống hệt với biểu tượng trên Huyễn Mặc Quyển và trên trán chàng, lóe lên một cách rõ ràng, như một dấu ấn không thể xóa nhòa của định mệnh.
Chàng cảm nhận được sự tuyệt vọng, nỗi đau và cả sự kiên cường vô hạn của người phụ nữ đó. Nàng không chỉ cứu sống một hài nhi, nàng đã trao cho hài nhi đó một sứ mệnh, một lời nguyền, một hy vọng mong manh. Toàn bộ quá trình đó, từ sự tàn phá của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, đến bi kịch Lâm Gia Diệt Môn, và giờ đây là sự thức tỉnh của chính chàng, đều được kết nối bởi một sợi dây vô hình, một dòng chảy của ý niệm và huyết mạch. Lâm Phong cảm thấy một sự choáng ngợp, một cảm giác nặng nề đè nén tâm trí, như thể chàng vừa nuốt chửng cả một biển ký ức và định mệnh.
Lâm Phong không còn là một cá thể đơn độc. Chàng là hiện thân của một dòng chảy lịch sử, một lời nguyền cổ xưa, một sứ mệnh vĩ đại. Cảm giác này vừa nặng nề, vừa kích thích, vừa khiến chàng choáng ngợp nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Chàng biết rằng, phía cuối con đường này, phía cuối của sự dẫn dắt của 'ý niệm' này, là lời giải đáp cho tất cả những bí ẩn đã đeo bám chàng từ khi chàng còn nhỏ. Và chàng sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì, dù đó là sự thật đau đớn nhất, hay gánh nặng lớn nhất mà vận mệnh có thể đặt lên vai chàng.
***
Khi Lâm Phong đến điểm hội tụ, những dòng năng lượng hư ảo trong không gian vô định dần ngưng tụ lại, không còn trôi nổi hỗn loạn mà bắt đầu kết nối với nhau, tạo thành một vùng ánh sáng dịu nhẹ, lung linh huyền ảo tại trung tâm. Ánh sáng đó không chói chang, mà lại ấm áp và thanh tịnh, như ánh nến trong một ngôi đền cổ xưa. Không gian xung quanh bỗng trở nên trang nghiêm hơn, chứa đựng một sự uyên bác và quyền năng khó tả. Một cảm giác cổ kính bao trùm lấy tâm trí Lâm Phong, như thể chàng đang đứng trước một pho tượng thần linh đã tồn tại từ thuở hồng hoang.
Từ trong vùng ánh sáng đó, một hình bóng dần hiện rõ. Ban đầu chỉ là một vệt mờ ảo, rồi dần dần ngưng tụ thành hình dáng một lão giả. Đó chính là Bạch Lão Tổ, người đã chờ đợi chàng từ rất lâu, như một người canh giữ thời gian, một vị hiền triết cô độc giữa dòng chảy lịch sử. Lão giả xuất hiện không có bất kỳ hào quang chói lọi hay khí thế áp bức nào, nhưng lại toát ra một sự uy nghi bẩm sinh, một khí chất thâm trầm của người đã trải qua vô số tuế nguyệt. Mái tóc bạc trắng như tuyết, chảy dài như thác nước, khuôn mặt khắc khổ nhưng đôi mắt lại sáng rực như vì sao, ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc và một chút buồn bã của người đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm của thế gian. Ông khoác trên mình một bộ trường bào đơn giản màu xanh xám, không có bất kỳ hoa văn cầu kỳ nào, nhưng lại khiến người ta cảm thấy sự thanh thoát và siêu phàm.
Bạch Lão Tổ nhìn Lâm Phong, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười nhẹ, nụ cười đó vừa thân thiện, vừa chất chứa sự thấu hiểu, như thể ông đã biết Lâm Phong từ rất lâu, từ trước khi chàng được sinh ra. Giọng nói của ông vang vọng trong không gian hư vô, trầm ấm và cổ xưa, như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ, đồng thời cũng ẩn chứa sự trọng đại của những lời sắp được tiết lộ.
"Ngươi cuối cùng cũng đến rồi, tiểu tử. Ta đã chờ ngươi rất lâu."
Lâm Phong cảm thấy toàn thân chấn động, dù chàng không có hình hài vật lý. Sự xuất hiện của Bạch Lão Tổ mang đến cho chàng một cảm giác vừa thân thuộc vừa xa lạ, như thể chàng đã từng nghe giọng nói này trong một giấc mơ xa xăm. Những câu hỏi dồn dập trong tâm trí chàng, như những con sóng vỗ bờ, không thể kìm nén được nữa.
"Ngài là ai? 'Ý niệm' đó... là do ngài gửi sao?" Lâm Phong hỏi, tâm niệm của chàng mang theo sự bối rối và khao khát được giải đáp.
Bạch Lão Tổ khẽ gật đầu, ánh mắt thâm thúy nhìn thẳng vào "linh hồn" của Lâm Phong. "Ta là Bạch Lão Tổ, người giám hộ của huyết mạch Lâm gia. Và 'ý niệm' đó là sợi dây duy nhất liên kết chúng ta qua thời gian và không gian... Nó là tiếng gọi của vận mệnh, cũng là lời nguyền mà ngươi phải gánh vác."
Lời nói của Bạch Lão Tổ như những tiếng sấm sét đánh thẳng vào tâm trí Lâm Phong. Người giám hộ của huyết mạch Lâm gia? Lời nguyền? Vận mệnh? Tất cả những từ đó xoáy sâu vào tâm hồn chàng, gợi lên hàng loạt câu hỏi mới.
Bạch Lão Tổ như đọc được suy nghĩ của chàng, khẽ thở dài một tiếng, âm thanh đó cũng vang vọng rõ ràng trong không gian hư vô tĩnh lặng. "Huyết mạch của ngươi không đơn giản như ngươi nghĩ đâu, tiểu tử! Nó bắt nguồn từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, từ một vị thần hoặc ma vương đã ngã xuống để bảo vệ các giới. Lâm Gia Diệt Môn... không phải là một tai nạn, mà là một phần của âm mưu kéo dài hàng vạn năm để ngăn cản sự thức tỉnh của ngươi." Ông dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí Lâm Phong, để chàng có thời gian tiêu hóa những thông tin chấn động này.
Thông tin này khiến Lâm Phong choáng váng. Chàng luôn nghĩ Lâm Gia Diệt Môn là một bi kịch đau lòng, một sự kiện tàn khốc, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng nó lại là một phần của một âm mưu lớn hơn, một âm mưu đã kéo dài hàng vạn năm. Một vị thần hoặc ma vương đã ngã xuống? Chàng cảm nhận được một sự nặng nề đè nén lên tâm trí, như thể chàng vừa được trao cho một gánh nặng không tưởng. Cảm giác bất lực và phẫn nộ đan xen, vì chàng không thể thay đổi quá khứ, không thể cứu vãn gia tộc mình khỏi định mệnh đã được sắp đặt.
"Ngài... ngài nói thật sao? Lâm Gia Diệt Môn... là vì ta?" Lâm Phong khó khăn thốt lên, tâm niệm chàng run rẩy. Chàng không thể chấp nhận được sự thật tàn khốc này. Gia tộc chàng đã bị hủy diệt, cha mẹ chàng đã phải hy sinh, tất cả là vì một điều gì đó liên quan đến chàng? Cảm giác tội lỗi và sự phẫn nộ dâng lên trong lòng chàng, như một cơn bão tố đang cuộn trào, muốn xé nát tâm can.
Bạch Lão Tổ nhìn chàng với ánh mắt đầy thương cảm. "Không phải vì ngươi, mà là vì huyết mạch chảy trong ngươi, vì sứ mệnh mà huyết mạch đó mang lại. Kẻ đã hạ thủ Lâm gia ngươi, không phải là kẻ thù cuối cùng. Ma Tôn Huyết Ảnh mà ngươi đang đối mặt, chỉ là một con tốt trong một âm mưu lớn hơn, một âm mưu của 'Thiên Đạo' đã bị tha hóa. Kẻ thù thực sự còn đáng sợ hơn nhiều, một thế lực đã thao túng vận mệnh của vô số giới diện từ thuở xa xưa." Giọng ông trầm hùng, như tiếng vọng của lịch sử, khiến mỗi từ ngữ đều mang theo sức nặng ngàn cân.
"Thiên Đạo bị tha hóa? Một thế lực thao túng?" Lâm Phong cảm thấy đầu óc quay cuồng. Những gì chàng biết về thế giới tu tiên, về Thiên Đạo, về trật tự vũ trụ, dường như đang sụp đổ. Chàng luôn tin vào quy luật nhân quả, vào Thiên Đạo công bằng, nhưng giờ đây, Bạch Lão Tổ lại nói rằng Thiên Đạo đã bị tha hóa, rằng có một thế lực bí ẩn đang giật dây mọi thứ. Cảm giác như toàn bộ thế giới quan của chàng vừa bị lật đổ.
Bạch Lão Tổ tiếp tục, giọng nói của ông mang theo sự trầm tư sâu sắc. "Thiên Đạo Vết Nứt mà ngươi đã chứng kiến, đó không chỉ là một vết sẹo trên bầu trời, mà là biểu tượng cho sự suy yếu của Thiên Đạo. Nó là cánh cửa dẫn đến sự hủy diệt, nhưng cũng là cơ hội để tái sinh. Huyết mạch của ngươi, chính là chìa khóa để hàn gắn vết nứt đó, để giải phóng các giới khỏi lời nguyền cổ xưa đang đeo bám." Ông dừng lại, ánh mắt nhìn xa xăm, như thể đang nhìn vào một tương lai đầy biến động.
"Lời nguyền cổ xưa?" Lâm Phong nhắc lại, cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. "Nó là gì? Làm sao ta có thể giải phóng nó?" Sự tò mò và khao khát muốn tìm hiểu đã lấn át cả sự sợ hãi.
"Lời nguyền đó... là sự lãng quên, là sự tha hóa, là sự trói buộc. Nó đã biến những sinh linh cao quý thành nô lệ của dục vọng, biến những thế giới phồn thịnh thành chiến trường không ngừng nghỉ. Cách để giải phóng nó, là phải tìm lại bản nguyên của Thiên Đạo, phải thức tỉnh sức mạnh tiềm ẩn trong huyết mạch của ngươi, phải đối mặt với kẻ thù thực sự, kẻ đã tạo ra lời nguyền này." Bạch Lão Tổ nói, ánh mắt ông nhìn xuyên qua Lâm Phong, như thể đang nhìn vào tương lai xa xăm. "Tuy nhiên, con đường đó đầy rẫy hiểm nguy, và ngươi không thể đi một mình. Sẽ có những lúc ngươi cảm thấy tuyệt vọng, cảm thấy cô độc, nhưng hãy nhớ rằng, ngươi mang trong mình hy vọng của cả vạn giới."
Lâm Phong nhìn Bạch Lão Tổ, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa sợ hãi vừa quyết tâm. Chàng đã hiểu được một phần của sự thật, nhưng đồng thời, những bí ẩn mới lại hiện ra, lớn hơn, phức tạp hơn rất nhiều. Chàng không chỉ là một tu sĩ bình thường, chàng là người gánh vác vận mệnh của cả vạn giới. Cảm giác về trách nhiệm đè nặng lên vai chàng, nhưng cũng là động lực mạnh mẽ thúc đẩy chàng tiến lên.
Bạch Lão Tổ khẽ giơ tay, một luồng ánh sáng dịu nhẹ bao phủ lấy Lâm Phong. "Ta đã không thể bảo vệ Lâm gia ngươi trong quá khứ, nhưng giờ đây, ta sẽ dẫn lối cho ngươi. Sinh Mệnh Ngọc Bội mà ngươi đang đeo, nó là vật phẩm gia truyền, cũng là chìa khóa để liên lạc với ta trong những lúc nguy nan. Và Huyễn Mặc Quyển... nó không chỉ là một quyển sách tu luyện, mà là một phần của huyết mạch ngươi, một phần của lời nguyền và sứ mệnh. Hãy tin tưởng vào trực giác của mình, vào sức mạnh của tình yêu và sự kiên định."
Cảm giác nặng nề trong tâm trí Lâm Phong dần dịu đi, thay vào đó là một sự bình yên kỳ lạ. Chàng không còn cảm thấy cô độc nữa. Sự xuất hiện của Bạch Lão Tổ, dù chỉ là một ý niệm trong không gian hư vô, đã mang đến cho chàng một niềm hy vọng, một điểm tựa. Chàng biết rằng, con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan, nhưng chàng sẽ không đơn độc.
"Ta sẽ làm gì tiếp theo?" Lâm Phong hỏi, giọng nói của chàng giờ đây đã trở nên kiên định hơn, không còn sự bối rối hay sợ hãi. Chàng đã sẵn sàng đối mặt với vận mệnh của mình.
Bạch Lão Tổ mỉm cười, nụ cười đó ẩn chứa sự hài lòng và một chút ưu tư. "Ngươi phải tiếp tục con đường của mình, tiếp tục tu luyện, tìm kiếm sức mạnh, và quan trọng nhất, phải tìm kiếm sự thật. Hãy để Huyễn Mặc Quyển dẫn lối, hãy để Sinh Mệnh Ngọc Bội là cầu nối của chúng ta. Sẽ có lúc ngươi cần ta, và ta sẽ xuất hiện để chỉ dẫn. Nhưng trước đó, ngươi phải tự mình khám phá, tự mình trưởng thành. Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Ông lặp lại câu nói quen thuộc, nhưng lần này, nó mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết đối với Lâm Phong.
Vùng ánh sáng xung quanh Bạch Lão Tổ bắt đầu mờ dần, hình bóng của ông trở nên trong suốt, như một làn khói tan vào hư vô. "Hãy nhớ, tiểu tử, Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là cánh cửa đầu tiên. Kẻ thù thực sự... ngươi sẽ sớm đối mặt. Lời nguyền cổ xưa chỉ có thể được hóa giải bằng tình yêu và ý chí kiên cường. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Vận mệnh đã chọn ngươi, Lâm Phong. Đừng phụ lòng những người đã hy sinh vì ngươi."
Lời cuối cùng của Bạch Lão Tổ vang vọng trong không gian, rồi hình bóng của ông hoàn toàn biến mất, để lại Lâm Phong một mình trong không gian hư vô, nhưng giờ đây không còn sự cô độc, mà là một sự tĩnh lặng đầy ý nghĩa. Những dòng năng lượng lại bắt đầu xoáy sâu, kéo ý thức của chàng trở lại thế giới thực. Chàng đã nhận được những lời giải đáp đầu tiên, nhưng đồng thời, gánh nặng trên vai chàng lại càng lớn hơn bao giờ hết. Chàng đã biết được nguồn gốc của mình, biết được sứ mệnh của mình, và biết rằng chàng phải đối mặt với một cuộc chiến vĩ đại, không chỉ vì bản thân, mà vì toàn bộ các giới. Một cuộc chiến mà chàng chưa từng tưởng tượng ra.