Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 315

Gánh Nặng Thượng Cổ: Lời Nguyền Huyết Mạch

5140 từ
Mục tiêu: Bạch Lão Tổ đi sâu vào chi tiết về huyết mạch cổ xưa của Lâm Phong, giải thích nguồn gốc và sức mạnh tiềm ẩn.,Kết nối trực tiếp huyết mạch của Lâm Phong với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, làm rõ vai trò của gia tộc chàng trong cuộc chiến vĩ đại đó.,Hé lộ bản chất của 'Lời nguyền cổ xưa' hoặc 'Âm mưu của Thiên Đạo' đã ám ảnh huyết mạch Lâm Phong qua hàng vạn năm.,Khắc sâu vào tâm trí Lâm Phong gánh nặng định mệnh và trách nhiệm to lớn mà chàng phải gánh vác.,Củng cố vai trò của Bạch Lão Tổ như một người giám hộ và dẫn dắt, cung cấp thêm manh mối cho hành trình sắp tới của Lâm Phong.,Tăng cường sự căng thẳng và bí ẩn, đẩy mạnh nhịp độ 'rising_action' và tạo tiền đề cho các thách thức lớn hơn.
Nhân vật: Lâm Phong, Bạch Lão Tổ, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, mysterious, emotional, epic, solemn
Kết chương: [object Object]

Vùng ánh sáng xung quanh Bạch Lão Tổ đã mờ dần, hình bóng của ông trở nên trong suốt như một làn khói tan vào hư vô, nhưng những lời cuối cùng vẫn vang vọng trong tâm trí Lâm Phong, sắc nét và nặng trĩu. "Hãy nhớ, tiểu tử, Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là cánh cửa đầu tiên. Kẻ thù thực sự... ngươi sẽ sớm đối mặt. Lời nguyền cổ xưa chỉ có thể được hóa giải bằng tình yêu và ý chí kiên cường. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Vận mệnh đã chọn ngươi, Lâm Phong. Đừng phụ lòng những người đã hy sinh vì ngươi."

Lời nói đó tan biến, kéo theo cả hình bóng uy nghiêm của Bạch Lão Tổ. Lâm Phong vẫn đứng đó, ý thức lơ lửng trong không gian hư vô vô định, nơi chỉ còn lại sự tĩnh lặng đến rợn người. Chàng không còn cảm thấy cô độc nữa, mà thay vào đó là một sự trống rỗng, một cảm giác choáng váng trước gánh nặng định mệnh vừa được đặt lên vai. Những dòng năng lượng xoáy sâu lại bắt đầu cuộn trào, kéo ý thức của chàng trở lại thế giới thực, nhưng trước khi hoàn toàn chìm vào bóng tối, một câu hỏi cuối cùng xoáy sâu trong tâm trí chàng: "Kẻ thù thực sự... là ai?"

***

Ý thức của Lâm Phong vẫn đang lơ lửng trong Hư Không Vô Định, một cõi không gian không có thời gian, không có giới hạn, nơi vật chất và năng lượng chỉ là những khái niệm mờ nhạt. Xung quanh chàng, những mảnh vỡ của thời gian và ký ức trôi nổi như những vì sao vụn vỡ, thỉnh thoảng lại lóe lên hình ảnh một chiến trường cổ xưa, nơi những sinh linh khổng lồ gầm thét, pháp thuật hủy diệt xé nát bầu trời, và những nền văn minh cổ đại sụp đổ trong biển lửa. Âm thanh chỉ là tiếng vọng xa xăm từ quá khứ, không mùi, không vị, nhưng bầu không khí lại nặng nề, áp bức đến nghẹt thở, như thể mọi bi thương, mọi căm hận của vạn giới đều hội tụ về đây.

Bạch Lão Tổ, dưới hình thái một lão nhân phúc hậu nhưng ánh mắt thâm sâu như biển cả, lại xuất hiện, đứng đối diện Lâm Phong. Hình ảnh của ông, dù là hư ảo, vẫn toát lên một khí chất uy nghiêm, vững chãi, như một ngọn hải đăng giữa biển trời hỗn loạn. Ông nhìn Lâm Phong, ánh mắt tràn đầy sự phức tạp, có sự thương cảm, có sự kỳ vọng, và cả nỗi ưu tư khó tả.

"Huyết mạch của ngươi không chỉ là huyết mạch cổ xưa, tiểu tử," Bạch Lão Tổ trầm giọng nói, giọng nói của ông vang vọng khắp hư không, mang theo một sức nặng ngàn cân, như thể mỗi từ đều chứa đựng chân lý của vũ trụ. "Nó là Huyết Mạch Thần Ma... sự kết hợp của những gì tinh túy nhất từ cả hai phe đã từng tranh đấu vạn năm trước. Ngươi mang trong mình cả ánh sáng và bóng tối, cả sự sáng tạo và sự hủy diệt, là cầu nối, cũng là mâu thuẫn đỉnh điểm."

Lâm Phong cảm thấy như một tiếng sét đánh ngang tai. Thần Ma? Chàng luôn biết mình không phải phàm nhân, nhưng chưa bao giờ tưởng tượng được nguồn gốc của mình lại kinh thiên động địa đến thế. Cảm giác bàng hoàng, choáng váng ập đến, khiến chàng phải hít một hơi thật sâu, dù trong cõi hư không này, hơi thở chỉ là một khái niệm vô nghĩa.

"Thần Ma... nhưng tại sao lại là ta?" Lâm Phong hỏi, giọng nói khó nhọc, như thể mỗi từ thốt ra đều nặng tựa ngàn cân. "Và Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến có liên quan gì đến sự diệt môn của Lâm Gia 100 năm trước?" Chàng cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào dữ dội. Những hình ảnh về Lâm Gia diệt môn lại hiện lên, những tiếng gào thét, những ánh mắt tuyệt vọng, và cả bóng hình bí ẩn đã cứu chàng. Tất cả đều bị cuốn vào vòng xoáy của "Huyết Mạch Thần Ma" và "Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến".

Bạch Lão Tổ khẽ thở dài, một tiếng thở dài như chứa đựng sự mệt mỏi của vạn năm luân hồi. Ông không trả lời trực tiếp, mà khẽ giơ tay lên. Lập tức, không gian hư vô xung quanh Lâm Phong bắt đầu biến đổi. Những mảnh vỡ ký ức không còn là những ánh chớp rời rạc, mà hội tụ lại, tạo thành những hình ảnh trực quan, sống động như thật.

Trước mắt Lâm Phong hiện ra một thế giới cổ xưa, hùng vĩ đến mức không thể tưởng tượng nổi. Những ngọn núi cao vút tận mây xanh, những dòng sông rộng lớn như biển cả, và những thành phố lơ lửng trên không trung, được xây dựng từ đá quý và năng lượng linh khí tinh thuần. Nhưng tất cả đều bị bao trùm bởi một sắc màu bi tráng.

Hình ảnh chuyển động. Những sinh linh cao lớn, phát sáng với hào quang thần thánh, bay lượn trên bầu trời, tay cầm pháp khí rực rỡ, mỗi chiêu thức đều có thể xé nát không gian. Đó là Thần Tộc. Đối lập với họ, những sinh vật dữ tợn, mang hình hài quỷ dị nhưng không kém phần uy mãnh, với đôi mắt đỏ rực và sức mạnh hủy diệt, gầm thét xông lên từ vực sâu. Đó là Ma Tộc.

"Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến," Bạch Lão Tổ trầm giọng thuyết minh, "là cuộc chiến định hình lại vạn giới, cuộc chiến giữa hai thái cực của vũ trụ. Thần Tộc đại diện cho trật tự, ánh sáng, sự sáng tạo. Ma Tộc đại diện cho hỗn loạn, bóng tối, sự hủy diệt. Vốn dĩ, cả hai đều là một phần không thể thiếu của Thiên Đạo, duy trì sự cân bằng. Nhưng dục vọng, tham vọng đã đẩy họ vào cuộc chiến không hồi kết."

Lâm Phong như bị hút hồn vào những hình ảnh đó. Chàng thấy những pháp thuật kinh thiên động địa, những trận chiến tàn khốc kéo dài hàng vạn năm, khiến tinh cầu vỡ nát, nhật nguyệt lu mờ. Chàng thấy những anh hùng ngã xuống, những đế chế sụp đổ, và trên tất cả, là sự đau khổ, tuyệt vọng của vô số sinh linh vô tội.

"Tổ tiên của ngươi, Lâm Phong," Bạch Lão Tổ tiếp tục, giọng nói chứa đựng sự tự hào xen lẫn bi ai, "không thuộc về Thần hay Ma hoàn toàn. Họ là hậu duệ của những kẻ đã cố gắng dung hòa cả hai, những kẻ tin rằng cân bằng mới là chân lý tối thượng. Gia tộc Lâm Thị, vào thời điểm đó, là một trong những thế lực mạnh nhất, có khả năng điều khiển cả Thần lực và Ma lực, giữ gìn cân bằng mong manh giữa các giới. Họ được gọi là Huyễn Mặc Thần Tộc."

"Huyễn Mặc Thần Tộc?" Lâm Phong thì thầm, cái tên này như một làn sóng điện chạy dọc cơ thể chàng. Huyễn Mặc... cái tên giống như Huyễn Mặc Quyển chàng đang sở hữu. Chàng cảm thấy một sự liên kết sâu sắc, một tiếng gọi từ sâu thẳm huyết mạch đang trỗi dậy.

Bạch Lão Tổ gật đầu. "Đúng vậy. Họ là những người sở hữu Huyễn Mặc Chi Lực, một sức mạnh có thể dung hòa vạn vật, biến hư ảo thành chân thực, chân thực thành hư ảo. Họ là những người nắm giữ chìa khóa của Thiên Đạo, những người canh giữ chân lý cuối cùng. Nhưng chính vì thế, họ cũng trở thành mục tiêu của cả Thần và Ma khi cuộc chiến leo thang. Cả hai phe đều muốn kiểm soát Huyễn Mặc Chi Lực để giành chiến thắng tuyệt đối."

Hình ảnh trước mắt Lâm Phong lại thay đổi. Chàng thấy những chiến binh Huyễn Mặc Thần Tộc, với trang phục màu đen huyền bí, đôi mắt phát sáng rực rỡ, chiến đấu dũng mãnh giữa hàng vạn Thần và Ma. Họ không đứng về phe nào, mà cố gắng ngăn chặn sự hủy diệt, bảo vệ vạn giới. Nhưng số lượng của họ quá ít ỏi, và sức mạnh của cuộc chiến quá kinh khủng.

"Vào đỉnh điểm của Đại Chiến," Bạch Lão Tổ nói, giọng ông trầm xuống, như thể đang kể về một bi kịch đau lòng, "Thiên Đạo đã bị tổn thương nặng nề. Vết nứt xuất hiện, phá vỡ sự cân bằng, khiến vạn vật điên loạn. Để cứu vãn tình thế, tổ tiên ngươi đã hy sinh. Họ dùng Huyễn Mặc Chi Lực, kết hợp với tinh huyết của chính mình, tạo ra một phong ấn khổng lồ, chia cắt các giới, và phong ấn những kẻ mạnh nhất của cả Thần và Ma. Họ đã ngăn chặn sự hủy diệt hoàn toàn, nhưng cái giá phải trả là sự diệt vong của Huyễn Mặc Thần Tộc."

Lâm Phong cảm thấy tim mình thắt lại. Diệt vong. Một bi kịch kéo dài hàng vạn năm, và gia tộc chàng là những người hùng thầm lặng, chịu đựng gánh nặng đó. Chàng nhìn thấy những chiến binh Huyễn Mặc Thần Tộc, từng người một ngã xuống, linh hồn hóa thành ánh sáng, tan biến vào hư không, để lại những mảnh vỡ của sức mạnh và ký ức.

"Huyễn Mặc Quyển mà ngươi đang sở hữu," Bạch Lão Tổ chỉ vào một hình ảnh của quyển sách cổ xưa đang hiện lên trong hư không, "chính là phần tinh hoa còn sót lại của Huyễn Mặc Thần Tộc, chứa đựng toàn bộ công pháp, tri thức, và cả huyết mạch của họ. Nó không chỉ là một pháp bảo, mà là một di sản, một lời nhắn nhủ từ tổ tiên ngươi."

Ánh mắt Lâm Phong dán chặt vào Huyễn Mặc Quyển. Chàng đã luôn cảm thấy quyển sách này có một sự liên kết kỳ lạ với mình, nhưng chưa bao giờ nghĩ rằng nó lại là tinh hoa của cả một Thần Tộc.

"Và Lâm Gia 100 năm trước... là hậu duệ xa xôi của Huyễn Mặc Thần Tộc, những kẻ đã trốn thoát khỏi sự truy sát, ẩn mình trong các giới nhỏ," Bạch Lão Tổ nói. "Huyết mạch của các ngươi đã bị suy yếu qua hàng vạn năm, nhưng tiềm năng vẫn còn đó. Kẻ thù, những kẻ muốn lợi dụng Thiên Đạo Vết Nứt để đạt được mục đích đen tối của mình, đã không ngừng tìm kiếm hậu duệ Huyễn Mặc Thần Tộc. Lâm Gia diệt môn, là do chúng đã phát hiện ra các ngươi, muốn tiêu diệt mối họa tiềm tàng, hoặc muốn lợi dụng huyết mạch của ngươi."

Hình ảnh chiến trường cổ xưa mờ dần, trả lại không gian hư vô tĩnh lặng. Lâm Phong cảm thấy một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Gia tộc chàng, những người hùng thầm lặng, đã ngã xuống trong sự quên lãng. Và giờ đây, chàng, người cuối cùng mang trong mình Huyết Mạch Thần Ma, lại phải gánh vác sứ mệnh này.

"Vậy... Thiên Đạo Vết Nứt..." Lâm Phong bắt đầu, cảm thấy cổ họng khô khốc.

"Thiên Đạo Vết Nứt là vết thương của vũ trụ," Bạch Lão Tổ cắt lời, "và nó vẫn đang rỉ máu. Chính vết nứt đó đã tạo ra những lỗ hổng trong Thiên Đạo, cho phép những thế lực tà ác lợi dụng, thao túng vạn giới. Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một trong số đó, một con rối bị điều khiển bởi những kẻ đứng sau màn. Chúng muốn lợi dụng Huyết Mạch Thần Ma của ngươi để hoàn toàn phá hủy Thiên Đạo, hoặc biến nó thành công cụ của chúng."

Lâm Phong nhắm mắt lại, cố gắng tiêu hóa tất cả những thông tin kinh hoàng này. Thần Tộc, Ma Tộc, Huyễn Mặc Thần Tộc, Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, Thiên Đạo Vết Nứt, lời nguyền, âm mưu... Tất cả như một cơn sóng thần ập vào tâm trí chàng, khiến chàng choáng váng. Chàng không chỉ là một tu sĩ bình thường, chàng là người gánh vác vận mệnh của cả vạn giới, người cuối cùng của một Thần Tộc vĩ đại đã ngã xuống. Cảm giác về trách nhiệm đè nặng lên vai chàng, nhưng đồng thời, một ngọn lửa kiên định cũng bùng cháy trong sâu thẳm trái tim. Chàng sẽ không để tổ tiên thất vọng. Chàng sẽ không để bi kịch lặp lại.

Bạch Lão Tổ nhìn Lâm Phong, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. "Đúng vậy, tiểu tử. Gánh nặng này, là của ngươi. Nhưng cũng là vinh quang của ngươi. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Vận mệnh đã chọn ngươi." Lời nói của ông, lần này, không chỉ là sự khẳng định, mà còn là một sự truyền tải ý chí, một lời động viên sâu sắc.

***

Bạch Lão Tổ khẽ phất tay, không gian hư vô vô định bỗng tan biến, thay vào đó là một hình ảnh thanh bình và thơ mộng đến nao lòng. Lâm Phong thấy mình đang đứng trên một bãi cát trắng mịn, trải dài vô tận, đối diện với đại dương xanh thẳm của Bích Hải Tiên Đảo. Tiếng sóng biển rì rào vỗ vào bờ, êm đềm và du dương, mang theo mùi muối biển trong lành, mặn mà. Những ngọn gió nhẹ lướt qua, mơn man trên da thịt, xua đi sự nặng nề, áp bức của hư không vừa rồi. Bầu không khí nơi đây thanh bình đến lạ, nhưng Lâm Phong vẫn cảm thấy một sự trang nghiêm, một nỗi lo lắng vô hình bao trùm. Ngay cả trong không gian ý thức này, Bạch Lão Tổ cũng muốn chàng cảm thấy chút bình yên trước khi đối mặt với những sự thật phũ phàng hơn.

"Đây là một 'không gian' mà ta tạo ra trong ý thức của ngươi," Bạch Lão Tổ nói, giọng ông vẫn trầm tĩnh, nhưng giờ đây có chút dịu dàng hơn, "để ngươi có thể dễ dàng tiếp nhận những thông tin nhạy cảm hơn. Hãy ngồi xuống đi, tiểu tử."

Lâm Phong gật đầu, cảm thấy đôi chân mình hơi run rẩy. Chàng chậm rãi ngồi xuống bãi cát, nhìn ra biển cả vô tận. Tâm trí chàng vẫn đang quay cuồng với những gì vừa được tiết lộ. Huyễn Mặc Thần Tộc, Thần Ma Đại Chiến, Thiên Đạo Vết Nứt... Mỗi từ đều là một gánh nặng, đè nén lên tâm hồn chàng.

Bạch Lão Tổ cũng ngồi xuống bên cạnh Lâm Phong, ánh mắt xa xăm nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đỏ rực đang từ từ nhô lên khỏi mặt biển, nhuộm hồng cả một vùng trời. "Thiên Đạo, sau khi bị tổn thương nặng nề trong Đại Chiến," ông bắt đầu, "đã tự bảo vệ mình bằng cách 'phản phệ' lại những huyết mạch có khả năng gây ảnh hưởng đến nó. Huyết mạch Thần Ma của ngươi là một trong số đó. Lời nguyền này không chỉ là một gánh nặng, mà còn là một cơ chế tự bảo vệ của Thiên Đạo, và cũng là một âm mưu của những kẻ muốn thao túng nó."

"Cơ chế tự bảo vệ... và âm mưu?" Lâm Phong nhíu mày. Sự phức tạp của vấn đề này vượt xa mọi điều chàng từng biết. "Chẳng lẽ Thiên Đạo lại sợ hãi chính những sinh linh mà nó tạo ra?"

"Thiên Đạo là vô tình," Bạch Lão Tổ khẽ nói, lặp lại một trong những cụm từ đặc trưng của tu tiên giới, "nhưng không phải là vô tri. Nó là quy luật, là trật tự. Khi trật tự bị phá vỡ, nó sẽ tìm cách tái lập. Huyết mạch Huyễn Mặc Thần Tộc có khả năng dung hòa vạn vật, bao gồm cả Thần và Ma. Đó là sức mạnh có thể chữa lành Thiên Đạo Vết Nứt, nhưng cũng có thể bị lạm dụng để phá hủy nó hoàn toàn. Chính vì thế, Thiên Đạo đã dùng 'lời nguyền' để kìm hãm sự thức tỉnh của huyết mạch này, khiến nó ngủ yên qua hàng vạn năm, cho đến khi có một 'biến số' đủ mạnh mẽ để phá vỡ xiềng xích đó."

"Và 'biến số' đó... là ta?" Lâm Phong hỏi, giọng chàng khản đặc.

Bạch Lão Tổ gật đầu. "Ngươi không chỉ là biến số. Ngươi là hy vọng cuối cùng. Nhưng như ta đã nói, lời nguyền không chỉ là tự bảo vệ. Nó còn là âm mưu. Những kẻ đã gây ra Thiên Đạo Vết Nứt, những kẻ đã thao túng cuộc chiến Thần Ma, chúng vẫn còn tồn tại. Chúng đã lợi dụng sự suy yếu của Thiên Đạo để gieo rắc 'lời nguyền tha hóa' lên những huyết mạch mạnh mẽ, biến chúng thành công cụ của mình. Chúng không muốn huyết mạch Huyễn Mặc Thần Tộc thức tỉnh hoàn toàn, vì đó là mối đe dọa lớn nhất đối với kế hoạch của chúng."

Lâm Phong cảm thấy một luồng năng lượng bí ẩn, lạnh lẽo chảy trong huyết quản, như một xiềng xích vô hình đang siết chặt. Đó có phải là 'lời nguyền' mà Bạch Lão Tổ đang nói đến? Nó không đau đớn, nhưng lại mang đến một cảm giác nặng nề, u ám, như thể một phần nào đó trong linh hồn chàng đang bị kìm hãm.

"Vậy... Lâm Gia diệt môn... cũng là do lời nguyền đó sao? Và Ma Tôn Huyết Ảnh... hắn có phải là một phần của âm mưu này?" Lâm Phong nghẹn ngào hỏi, những ký ức đau buồn lại ùa về.

"Đúng vậy," Bạch Lão Tổ đáp, ánh mắt ông thoáng qua một tia bi thương. "Lâm Gia diệt môn là một phần của chuỗi âm mưu này. Những kẻ đứng sau Ma Tôn Huyết Ảnh đã phát hiện ra tiềm năng huyết mạch của ngươi, và chúng muốn loại bỏ ngươi trước khi ngươi kịp trưởng thành. Hoặc, chúng muốn bắt ngươi để lợi dụng sức mạnh của Huyễn Mặc Thần Tộc cho mục đích của chúng. Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một con cờ, một công cụ đáng thương. Kẻ thù thực sự... lớn hơn nhiều, và đã ẩn mình từ vạn năm trước, chờ đợi thời cơ để hoàn tất kế hoạch hủy diệt của chúng. Ngươi, Lâm Phong, chính là ngọn lửa hy vọng để phá vỡ xiềng xích này, nhưng cũng là mục tiêu chính của chúng."

Một cảm giác bất lực dâng trào trong Lâm Phong. Kẻ thù đã tồn tại từ vạn năm trước, mạnh mẽ đến mức có thể thao túng cả Thần Ma Đại Chiến, thậm chí cả Thiên Đạo. Liệu một mình chàng, một tu sĩ vừa mới đột phá Nguyên Anh kỳ, có thể đối mặt với một thế lực như vậy?

Thấy sự dao động trong mắt Lâm Phong, Bạch Lão Tổ khẽ đặt tay lên vai hư ảo của chàng. Một luồng ấm áp truyền qua, xua đi sự lạnh lẽo trong huyết quản. "Đừng sợ hãi, tiểu tử. Ngươi không cô độc. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là di sản, mà còn là chìa khóa để thức tỉnh sức mạnh thực sự của huyết mạch. Nó sẽ dẫn lối cho ngươi đến những Bí Cảnh Huyễn Mộng, nơi ẩn chứa những mảnh ghép tri thức và sức mạnh của tổ tiên. Và ta, dù chỉ là một ý niệm, sẽ luôn ở bên cạnh, chỉ dẫn cho ngươi."

Bạch Lão Tổ khẽ niệm một vài pháp quyết cổ xưa, giọng nói của ông vang lên như một khúc chú ngữ huyền bí. Lập tức, Huyễn Mặc Quyển, vốn đang ẩn sâu trong linh hồn Lâm Phong, bỗng phát sáng rực rỡ trong không gian ý thức này. Từng trang sách như mở ra, những ký tự cổ xưa bay lượn, hội tụ lại, tạo thành những hình ảnh về công pháp tu luyện, về những pháp trận cổ xưa, về những bí mật của Huyễn Mặc Chi Lực.

"Đây là những pháp quyết cổ xưa liên quan đến Huyễn Mặc Quyển," Bạch Lão Tổ giải thích, "chúng sẽ giúp ngươi bắt đầu khám phá tiềm năng của nó, và quan trọng hơn, giúp ngươi bảo vệ bản thân khỏi sự tha hóa của lời nguyền. Hãy ghi nhớ chúng, và luyện tập chúng khi ngươi trở về thế giới thực."

Lâm Phong nhắm mắt lại, cố gắng hấp thu tất cả những thông tin và pháp quyết mà Bạch Lão Tổ truyền thụ. Chàng cảm thấy một luồng tri thức khổng lồ tràn vào tâm trí, những đường nét của công pháp Huyễn Mặc Chi Đạo trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Chàng đã luôn cảm thấy Huyễn Mặc Quyển có nhiều bí mật hơn những gì chàng biết, và giờ đây, những cánh cửa đó đang dần hé mở.

Cảm giác nặng nề trong tâm trí Lâm Phong dần dịu đi, thay vào đó là một sự bình yên kỳ lạ, xen lẫn với quyết tâm sắt đá. Chàng không còn cảm thấy cô độc nữa. Sự xuất hiện của Bạch Lão Tổ, dù chỉ là một ý niệm trong không gian hư vô, đã mang đến cho chàng một niềm hy vọng, một điểm tựa. Chàng biết rằng, con đường phía trước còn rất dài, rất gian nan, nhưng chàng sẽ không đơn độc. Chàng không chỉ mang trong mình gánh nặng của quá khứ, mà còn là hy vọng của tương lai.

Bạch Lão Tổ lại mỉm cười, nụ cười đó ẩn chứa sự hài lòng và một chút ưu tư. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Hãy tin tưởng vào trực giác của mình, vào sức mạnh của tình yêu và sự kiên định. Những người ngươi yêu thương sẽ là sức mạnh lớn nhất của ngươi. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!"

Hình ảnh Bích Hải Tiên Đảo trong ý thức bắt đầu mờ dần, tiếng sóng biển xa xăm cũng tan biến. Lời của Bạch Lão Tổ vang vọng trong tâm trí Lâm Phong, như một lời thề, một lời hứa, một sứ mệnh.

***

Lâm Phong giật mình tỉnh dậy, một tiếng 'hự' nhẹ thoát ra từ cổ họng, hơi thở hổn hển như vừa trải qua một cuộc chạy marathon xuyên không gian. Mồ hôi lạnh đầm đìa trên trán, ướt đẫm cả gối và tóc mai. Chàng mở bừng mắt, nhìn chằm chằm vào trần nhà bằng gỗ lim chạm khắc tinh xảo, một lúc lâu mới định hình được mình đang ở đâu. Mùi trầm hương thoang thoảng, mùi tinh dầu thảo dược dịu nhẹ và cả mùi linh khí tinh thuần đặc trưng của Bích Hải Tiên Đảo xộc vào cánh mũi, mang chàng trở về với hiện thực. Tiếng sóng biển rì rào vỗ vào bờ từ xa, êm đềm nhưng lại nghe như tiếng vọng của những trận chiến cổ xưa trong tâm trí chàng.

Chàng đang nằm trên một chiếc giường lớn, êm ái trong một căn phòng yên tĩnh trên Bích Hải Tiên Đảo. Ánh nắng ban mai ấm áp, vàng óng từ từ len lỏi qua khung cửa sổ bằng gỗ, chiếu rọi vào căn phòng, xua đi những bóng tối và sự u ám của giấc mộng vừa rồi. Gió nhẹ thổi vào, làm lay động những tấm màn lụa trắng, mang theo hơi thở mặn mà của biển cả. Bầu không khí thanh bình, thơ mộng, nhưng giờ đây có chút nặng nề bởi sự lo lắng, ưu tư đang hiện rõ trên gương mặt của những người đang vây quanh giường chàng.

Tuyết Dao là người đầu tiên nhận ra Lâm Phong tỉnh lại. Nàng khẽ kêu lên một tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ lo lắng, đôi mắt phượng đẹp đẽ giờ đây ánh lên sự mừng rỡ xen lẫn đau lòng. "Phong ca, huynh cuối cùng cũng tỉnh rồi! Huynh đã hôn mê suốt ba ngày ba đêm đấy!" Nàng vội vàng đưa tay đặt lên trán Lâm Phong, cảm nhận hơi nóng từ cơ thể chàng, rồi lại nắm chặt tay chàng. Bàn tay nàng mát lạnh, mềm mại, truyền cho chàng một nguồn an ủi vô bờ.

Mộc Ly, với đôi mắt to tròn long lanh, đang sốt ruột đứng cạnh, cũng thở phào một tiếng. "Ca ca, huynh dọa muội sợ chết khiếp!" Nàng suýt chút nữa đã khóc òa lên, nhưng cố gắng kìm nén, đôi môi mím chặt. Linh Nhi, bé gái ngây thơ mà Lâm Phong cưu mang, đang cuộn tròn trong lòng Mộc Ly, ôm chặt Thôn Thiên Thử trắng muốt. Khi thấy Lâm Phong mở mắt, bé liền lao đến, ôm chầm lấy chàng, đôi mắt to tròn ngấn nước. Thôn Thiên Thử cũng "chiêm chiếp" một tiếng, dụi dụi cái đầu nhỏ vào tay Lâm Phong, lộ ra vẻ bất an.

Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và điềm tĩnh, bước đến gần hơn, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy sự quan tâm. "Thật tốt quá, đệ đã tỉnh. Có cảm thấy chỗ nào không khỏe không?" Nàng đưa tay nhẹ nhàng vén những sợi tóc mái lòa xòa trên trán Lâm Phong.

Lam Yên, mạnh mẽ và kiên nghị, đứng hơi xa hơn một chút, nhưng ánh mắt sắc bén của nàng không rời khỏi Lâm Phong. Nàng không nói gì, chỉ đơn giản là đặt tay lên chuôi trường đao bên hông, sẵn sàng đối mặt với bất cứ mối đe dọa nào. Sự im lặng của nàng nói lên sự lo lắng không kém gì những người khác.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tồn tại rõ ràng của cơ thể mình, của linh khí cuộn chảy trong đan điền, và cả cái lạnh lẽo thỉnh thoảng hiện lên trong huyết quản. Chàng cố gắng ngồi dậy, dựa vào thành giường, cảm thấy toàn thân vẫn còn hơi mỏi nhừ, nhưng tinh thần đã minh mẫn hơn rất nhiều.

"Ta... ta đã biết nhiều điều." Lâm Phong nói, giọng nói của chàng hơi khàn, nhưng ánh mắt lại phức tạp, vừa có sự kinh ngạc, vừa có sự bi tráng, và cả một ngọn lửa kiên định cháy bỏng. "Về Lâm Gia... và về bản thân ta."

Các mỹ nhân nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc và lo lắng. Họ có thể cảm nhận được sự thay đổi trong Lâm Phong. Chàng không còn là Lâm Phong hài hước, phóng khoáng như trước, mà dường như đã trở nên trầm ổn hơn, sâu sắc hơn, như thể chàng vừa gánh vác một gánh nặng vô hình nào đó.

"Có chuyện gì đã xảy ra vậy?" Lam Yên không kìm được nữa, bước lên một bước, giọng nàng dứt khoát. "Huynh trông... rất khác."

Lâm Phong quay đầu, ánh mắt chàng lướt qua từng gương mặt quen thuộc: Tuyết Dao dịu dàng, Mộc Ly hoạt bát, Tần Nguyệt trí tuệ, Lam Yên mạnh mẽ, và cả Linh Nhi ngây thơ. Những người này, họ là tất cả của chàng, là lý do để chàng chiến đấu, để chàng tồn tại. Chàng nắm chặt tay Tuyết Dao, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay nàng, rồi nhìn sâu vào mắt nàng, sau đó lại nhìn sang các mỹ nhân khác, ánh mắt tràn đầy tình cảm và quyết tâm.

"Mọi chuyện... phức tạp hơn chúng ta nghĩ." Lâm Phong nói, giọng chàng trở nên kiên định hơn bao giờ hết. "Rất, rất phức tạp. Nhưng ta sẽ không lùi bước. Ta sẽ phá vỡ cái gọi là 'định mệnh' này." Chàng cố gắng nở một nụ cười trấn an, nhưng nụ cười đó lại mang theo một chút bi tráng, một chút nặng nề mà không ai có thể lầm lẫn. Ai cũng thấy rõ sự thay đổi sâu sắc trong ánh mắt chàng, như thể trong ba ngày hôn mê, chàng đã trải qua hàng vạn năm lịch sử.

Các mỹ nhân không hỏi thêm nữa. Họ không cần. Chỉ cần nhìn vào đôi mắt Lâm Phong, họ đã biết chàng vừa đối mặt với một sự thật kinh hoàng, một gánh nặng không tưởng. Nhưng họ cũng thấy được ngọn lửa kiên cường trong sâu thẳm tâm hồn chàng, ngọn lửa không bao giờ tắt. Họ lặng lẽ đỡ chàng ngồi thẳng dậy hơn, rồi truyền linh khí dịu nhẹ vào cơ thể chàng, giúp chàng hồi phục.

Lâm Phong cảm nhận rõ ràng hơn sức mạnh huyết mạch đang trỗi dậy trong mình, một dòng năng lượng vừa quen thuộc vừa xa lạ, mạnh mẽ đến mức khiến chàng rùng mình. Nhưng đồng thời, chàng cũng cảm nhận được cái lạnh lẽo của 'lời nguyền' đang len lỏi, như một xiềng xích vô hình trói buộc.

"Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình..." Lâm Phong thì thầm, một tia sáng lóe lên trong mắt chàng. "Ta không quan tâm Thiên Đạo muốn gì. Ta chỉ quan tâm đến những người ta yêu thương. Ma Tôn Huyết Ảnh, hay kẻ thù thực sự... ai cũng được. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Ta sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương các nàng. Ta sẽ không để bi kịch Lâm Gia lặp lại. Ta sẽ phá vỡ lời nguyền này!"

Tiếng sóng biển rì rào ngoài kia như hòa cùng với lời thề sắt đá của Lâm Phong, vang vọng trong căn phòng. Các mỹ nhân nhìn chàng, trong ánh mắt có sự lo lắng, nhưng cũng có một niềm tin sắt son. Họ biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng họ sẽ luôn ở bên chàng, cùng chàng đối mặt với tất cả. Bởi lẽ, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Và chàng, Lâm Phong, đã sẵn sàng đối mặt với vận mệnh của mình, không chỉ vì bản thân, mà vì toàn bộ các giới, vì những người chàng yêu thương. Một cuộc chiến vĩ đại, chàng chưa từng tưởng tượng ra, đang chờ đợi chàng ở phía trước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ