Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 316

Hồi Ức Vỡ Nát: Bí Cảnh Huyễn Mộng và Lời Giải Của Thiên Đạo

4320 từ
Mục tiêu: Cho Lâm Phong (phiên bản hiện tại) chứng kiến trực tiếp sự kiện Lâm Gia Diệt Môn 100 năm trước thông qua một hồi ức/thị kiến do Bạch Lão Tổ dẫn dắt.,Bạch Lão Tổ (phiên bản 100 năm trước) giải thích sâu hơn về nguyên nhân Thiên Đạo suy yếu sau Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, và sự liên quan đến việc Lâm Gia bị diệt.,Tiết lộ vai trò của Bí Cảnh Huyễn Mộng trong việc bảo vệ Lâm Phong (khi còn là một đứa trẻ) và là nơi cất giấu 'chìa khóa' cho tương lai của chàng.,Khắc sâu gánh nặng và trách nhiệm lên vai Lâm Phong (phiên bản hiện tại), đồng thời củng cố quyết tâm của chàng.,Thiết lập Bí Cảnh Huyễn Mộng làm mục tiêu chính tiếp theo cho hành trình của Lâm Phong.
Nhân vật: Lâm Phong, Bạch Lão Tổ, Lâm Phong (thơ ấu), Ma Tôn Huyết Ảnh (tay sai), Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt
Mood: Somber, tragic, mysterious, determined, epic.
Kết chương: [object Object]

Tiếng sóng biển rì rào ngoài kia như hòa cùng với lời thề sắt đá của Lâm Phong, vang vọng trong căn phòng. Các mỹ nhân nhìn chàng, trong ánh mắt có sự lo lắng, nhưng cũng có một niềm tin sắt son. Họ biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng họ sẽ luôn ở bên chàng, cùng chàng đối mặt với tất cả. Bởi lẽ, Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Và chàng, Lâm Phong, đã sẵn sàng đối mặt với vận mệnh của mình, không chỉ vì bản thân, mà vì toàn bộ các giới, vì những người chàng yêu thương. Một cuộc chiến vĩ đại, chàng chưa từng tưởng tượng ra, đang chờ đợi chàng ở phía trước.

***

Sáng hôm sau, ánh bình minh vàng óng trải dài trên mặt biển xanh thẳm, rọi chiếu qua khung cửa sổ chạm khắc tinh xảo của đình viện trên Bích Hải Tiên Đảo. Hơi ẩm mặn mòi của biển cả hòa quyện cùng hương hoa cỏ dại thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí trong lành, tinh khiết, xua tan đi phần nào sự nặng nề của đêm qua. Những kiến trúc bằng đá trắng tinh xảo, mái ngói xanh ngọc bích của các đình đài, lầu các dọc theo bờ biển lấp lánh dưới nắng, tô điểm thêm vẻ đẹp thơ mộng như tiên cảnh. Tiếng chim biển kêu gọi bạn tình, tiếng suối chảy róc rách từ những ngọn đồi đá, cùng tiếng sóng biển vỗ bờ rì rào, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm ái của thiên nhiên.

Lâm Phong ngồi trầm tư bên bàn đá, chén trà Linh Sương vẫn còn hơi ấm, nhưng tâm trí chàng lại trôi dạt về những lời Bạch Lão Tổ đã tiết lộ và gánh nặng định mệnh vừa được đặt lên vai. Đôi mắt chàng, vốn dĩ luôn tinh quái và hóm hỉnh, giờ đây ẩn chứa một sự u hoài sâu sắc, một ngọn lửa kiên định cháy bỏng nhưng cũng mang theo chút bi tráng. Dáng người cao ráo, cân đối của chàng có vẻ hơi gầy đi, như thể đã trải qua hàng vạn năm lịch sử trong ba ngày hôn mê ngắn ngủi.

Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đang nhẹ nhàng pha trà, động tác uyển chuyển, thanh thoát. Nàng khoác lên mình bộ y phục trắng muốt, thêu hoa văn tinh xảo, toát lên vẻ tiên khí. Đôi mắt phượng dài, sắc lạnh thường ngày giờ đây lại chứa đầy sự lo lắng, dõi theo từng cử chỉ của Lâm Phong. Mộc Ly, hoạt bát và tinh nghịch, ngồi đối diện chàng, đôi mắt to tròn, long lanh như hồ nước mùa thu, thỉnh thoảng liếc nhìn Lâm Phong rồi lại quay sang Tần Nguyệt với vẻ mặt bất an. Nàng mặc bộ trang phục màu xanh lá cây, chất liệu nhẹ nhàng, điểm xuyết vài cành hoa nhỏ, nhưng nụ cười rạng rỡ thường trực trên môi đã biến mất, thay vào đó là sự trầm mặc hiếm thấy. Tần Nguyệt, thanh lịch và trưởng thành, mái tóc đen nhánh búi cao gọn gàng, toát lên khí chất uyên bác, khẽ đặt tay lên vai Mộc Ly trấn an. Nàng mặc y phục lụa tím nhạt, thanh tao, ánh mắt phượng ẩn chứa sự dịu dàng và quan ngại sâu sắc. Lam Yên thì vẫn đứng xa hơn một chút, tựa vào cột đình, chuôi trường đao bên hông được nắm chặt, ánh mắt sắc bén quét qua xung quanh, như một chiến thần thầm lặng bảo vệ. Linh Nhi và Thôn Thiên Thử đã được phái đi luyện công ở nơi khác, tránh để chúng cảm nhận được không khí căng thẳng này.

"Ta cảm thấy một gánh nặng không thể chịu nổi, Bạch Lão Tổ," Lâm Phong thì thầm, giọng nói khàn khàn, nhưng đầy nội lực. "Sự thật về gia tộc ta... quá tàn khốc. Cứ như thể ta vừa gánh vác cả một ngọn núi Thái Sơn vậy."

Bạch Lão Tổ, vẫn xuất hiện dưới dạng một ý niệm lung linh, không có hình hài cụ thể nhưng tỏa ra một khí tức cổ xưa và uy nghiêm, nhẹ nhàng đáp lời. Giọng nói của ông, như tiếng gió thổi qua vách núi ngàn năm, vang vọng trong tâm trí Lâm Phong và cả không gian đình viện, khiến các mỹ nhân khẽ giật mình. "Đau đớn là cần thiết, tiểu tử. Đau đớn mới khiến người ta trưởng thành. Nhưng để hiểu rõ con đường phía trước, ngươi cần chứng kiến tận mắt khởi nguồn của lời nguyền này. Những gì ta kể, chỉ là lời nói. Những gì ngươi thấy, mới là sự thật khắc sâu vào linh hồn."

Lâm Phong khẽ nhắm mắt, hình ảnh Lâm Gia Diệt Môn hiện lên chập chờn trong tâm trí. Chàng đã nghe qua, nhưng chưa bao giờ thực sự cảm nhận được nỗi đau đó. Chàng biết, Bạch Lão Tổ muốn chàng không chỉ là người thừa kế huyết mạch, mà còn là người thấu hiểu tận cùng bi kịch của gia tộc, để ngọn lửa thù hận và quyết tâm không bao giờ tắt.

Tuyết Dao nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, bàn tay nàng chạm nhẹ vào tay Lâm Phong, truyền đến một dòng linh khí ấm áp, an ủi. "Chàng... có cần phải làm vậy không? Chuyện đã qua trăm năm rồi..." Nàng chưa kịp nói hết, ánh mắt đã bị ánh sáng kiên định trong mắt Lâm Phong cắt ngang.

Lâm Phong mở mắt, ánh mắt chàng quét qua từng gương mặt thân yêu. "Không, Dao nhi. Ta cần phải thấy. Ta cần phải biết. Chỉ khi hiểu rõ quá khứ, ta mới có thể thay đổi tương lai. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Đạo của ta không chấp nhận sự mơ hồ hay trốn tránh. Ta không thể bảo vệ các nàng nếu ta không hiểu rõ kẻ thù thực sự là ai, và lời nguyền này bắt nguồn từ đâu."

Mộc Ly khẽ rụt tay lại, đôi mắt nàng vẫn còn chút hoảng sợ, nhưng cũng pha lẫn sự ngưỡng mộ. Tần Nguyệt gật đầu nhẹ nhàng, khẽ nói: "Lâm Phong nói đúng. Hiểu địch, hiểu ta, trăm trận trăm thắng. Dù sự thật có tàn khốc đến đâu, đối mặt với nó là dũng khí của một bậc cường giả."

Lam Yên, đứng từ xa, cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói trầm và chắc: "Huynh hãy cẩn thận. Những ký ức đó có thể ăn mòn tâm trí."

Lâm Phong gật đầu với các nàng, rồi quay lại với Bạch Lão Tổ, ánh mắt chàng đã hoàn toàn kiên định. "Ta đã sẵn sàng. Xin tiền bối dẫn lối."

Bạch Lão Tổ khẽ "À" một tiếng, không gian xung quanh Lâm Phong bỗng trở nên vặn vẹo. Một luồng linh lực cổ xưa, mang theo khí tức của thời gian và không gian, bao bọc lấy chàng. Các mỹ nhân chỉ kịp thấy thân ảnh Lâm Phong dần trở nên mờ ảo, rồi tan biến như một làn khói. Họ không thể nhìn thấy, nhưng có thể cảm nhận được một luồng năng lượng khổng lồ đang rút cạn linh khí trong cơ thể Lâm Phong, đưa ý thức chàng vào một trạng thái siêu việt, vượt qua giới hạn của không gian và thời gian.

Ý thức Lâm Phong như một linh hồn vô hình, bị kéo về quá khứ xa xăm. Cảnh vật xung quanh chàng biến đổi chóng mặt, những mảng màu hỗn loạn, những hình ảnh chập chờn như một giấc mơ, nhưng lại chân thực đến đáng sợ. Chàng cảm thấy mình đang lao đi với tốc độ không tưởng, xuyên qua các tầng mây, vượt qua những dãy núi sừng sững, bỏ lại sau lưng hàng trăm năm lịch sử. Từng khoảnh khắc trôi qua, thời gian như một dòng sông cuộn chảy, lùi về phía thượng nguồn, nơi khởi nguồn của bi kịch Lâm Gia. Chàng không thể tự chủ, chỉ có thể để dòng chảy ký ức cuốn mình đi, hướng về một đêm định mệnh, một đêm gió mưa bão bùng của một trăm năm về trước. Cảm giác lạnh lẽo của không gian và thời gian bao trùm lấy chàng, khiến linh hồn chàng run rẩy, nhưng ý chí chàng vẫn kiên cường, sẵn sàng đối mặt với bất cứ sự thật tàn khốc nào.

***

Đêm tối như mực. Gió mạnh gào thét, mang theo từng đợt mưa lớn bất chợt trút xuống như thác lũ, quất vào mặt đất. Sấm chớp xé toạc bầu trời, soi sáng chập chờn một khung cảnh hoang tàn, đổ nát. Đây chính là Phế Tích Cổ Thành, hay đúng hơn, là những gì còn sót lại của Lâm Gia Trang Viên một trăm năm về trước.

Lâm Phong (hiện tại), với tư cách là một linh hồn vô hình, trôi nổi giữa tàn tích đổ nát, cảm nhận rõ từng đợt ma khí cuồn cuộn bốc lên từ lòng đất, hòa quyện với mùi máu tanh nồng và khói lửa. Cảnh tượng tang thương đập vào mắt chàng khiến trái tim chàng như bị bóp nghẹt. Khắp nơi là những thi thể nằm la liệt, có người là trưởng lão râu tóc bạc phơ, có người là những thiếu niên tuấn tú, thậm chí có cả những hài đồng vô tội. Tất cả đều chết trong tư thế chống cự, ánh mắt vẫn còn giữ sự phẫn nộ và tuyệt vọng. Tường nhà đổ nát, mái ngói vỡ vụn, các cây cối trong vườn bị nhổ bật gốc, khắp nơi ngổn ngang gạch đá, gỗ mục. Không còn chút dấu vết nào của sự phồn thịnh, tráng lệ mà Lâm Gia từng sở hữu.

Những kẻ tấn công mang mặt nạ quỷ dị, khuôn mặt được che giấu kỹ càng, chỉ lộ ra đôi mắt đỏ ngầu đầy sát khí. Chúng di chuyển như những bóng ma trong đêm mưa bão, tàn nhẫn truy lùng từng thành viên của Lâm Gia, không tha một ai. Tiếng gào thét của những người cận tử, tiếng kim loại va chạm chan chát, tiếng cười man rợ của bọn sát nhân hòa lẫn trong tiếng sấm chớp, tạo nên một bản nhạc tang thương, rợn người. Lâm Phong cảm thấy từng đợt đau đớn như xé nát linh hồn khi chứng kiến cảnh tượng này. Đây là gia tộc chàng, những người mang cùng huyết mạch với chàng, đã phải chịu đựng một bi kịch thảm khốc đến vậy.

Một bóng người già nua, thân hình gầy gò nhưng khí thế lại vô cùng mạnh mẽ, đang chống đỡ giữa vòng vây của hàng chục kẻ địch. Đó chính là Bạch Lão Tổ của một trăm năm về trước. Lúc này, ông vẫn còn mang hình dáng một con bạch hồ chín đuôi, bộ lông trắng như tuyết giờ đây đã nhuốm đầy máu và bùn đất. Đôi mắt ông ánh lên vẻ kiên định đến cực điểm, nhưng cũng không giấu được sự mệt mỏi và tuyệt vọng. Ông ta vung vẩy chín cái đuôi, mỗi cái đều mang theo một luồng linh lực cường đại, quét ngang hàng loạt kẻ địch, khiến chúng văng ra xa như những con rối. Tuy nhiên, số lượng kẻ địch quá đông, và sức mạnh của chúng cũng không hề kém cạnh. Chúng liên tục tấn công, những chiêu thức tàn độc nhắm thẳng vào các yếu điểm của Bạch Lão Tổ.

"Thiên Đạo đã suy yếu... chúng không từ thủ đoạn để diệt trừ mầm mống phản kháng!" Giọng nói của Bạch Lão Tổ (trong hồi ức) khàn đặc, mang theo sự phẫn nộ tột cùng. "Huyết mạch Thần Ma... không thể bị phá hủy! Các ngươi mơ tưởng!" Ông ta gầm lên, một luồng linh lực bùng nổ, tạo ra một làn sóng xung kích đẩy lùi kẻ địch.

Một kẻ địch mang mặt nạ hình đầu lâu, khí tức ma khí nồng đậm nhất, đứng từ xa, cười man rợ. Giọng hắn khàn đặc như tiếng đá mài: "Hahaha... Huyết mạch đó sẽ là của Ma Tôn! Thiên Đạo Vết Nứt sẽ nuốt chửng tất cả! Ngươi, một con hồ ly già nua, không thể ngăn cản được Đại Nghiệp của Ma Tôn!" Hắn ta vung tay, một luồng ma khí đen kịt hóa thành vô số sợi xích, trói chặt lấy Bạch Lão Tổ.

Lâm Phong (hiện tại) cảm nhận được nỗi đau tột cùng của tổ tiên, tận mắt thấy những kẻ đã hủy diệt gia đình mình. Một cơn phẫn nộ vô bờ dâng trào trong lòng chàng, khiến linh hồn chàng chấn động. Chàng muốn gào thét, muốn lao vào chiến đấu, muốn xé xác những kẻ tàn bạo kia. Nhưng chàng chỉ là một linh hồn vô hình, bất lực chứng kiến bi kịch lặp lại.

Bạch Lão Tổ (trong hồi ức) đang dần bị áp đảo, thân thể ông chi chít vết thương. Ông biết mình không thể chống đỡ được bao lâu nữa. Ánh mắt ông bỗng lóe lên một tia sáng, như thể vừa nhớ ra điều gì đó cực kỳ quan trọng. Ông ta dùng chút sức lực cuối cùng, phóng thẳng về phía một căn hầm bí mật dưới lòng đất, nơi ma khí vẫn chưa kịp lan tới.

Lâm Phong (hiện tại) theo sát ông, và rồi, cảnh tượng đập vào mắt chàng khiến chàng sững sờ. Trong căn hầm nhỏ, được che chắn bởi một kết giới yếu ớt, là một đứa trẻ sơ sinh đang ngủ say. Đứa bé đó... chính là chàng, Lâm Phong (thơ ấu).

Đứa bé nằm cuộn tròn trong một tấm vải lụa mềm mại, trên người còn có một vật phẩm quen thuộc. Đó chính là Huyễn Mặc Quyển, lúc này nó vẫn còn là một cuốn sách cổ màu đen tuyền, chưa được khai mở hoàn toàn. Huyễn Mặc Quyển tỏa ra một luồng linh khí dịu nhẹ, bảo vệ đứa bé khỏi sự xâm nhập của ma khí bên ngoài. Bạch Lão Tổ (trong hồi ức) khẽ chạm vào trán đứa bé, một dòng linh lực ấm áp truyền vào cơ thể nhỏ bé. Đôi mắt ông đầy sự bi thương, nhưng cũng ẩn chứa một tia hy vọng mãnh liệt. Ông ta thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng tràn đầy quyết tâm: "Bảo bối của ta... con phải sống sót... phải lớn lên... phải phá vỡ lời nguyền này..."

Lâm Phong (hiện tại) nhìn đứa bé, nhìn lại chính bản thân mình của trăm năm về trước, cảm thấy một sự liên kết không thể chối từ. Đứa bé vô tội đó, đã được bảo vệ bằng cả sinh mạng của gia tộc và sự hy sinh của Bạch Lão Tổ. Trách nhiệm đó, lời nguyền đó, đã đeo bám chàng từ khi mới lọt lòng. Cảnh tượng bi thảm của Lâm Gia Diệt Môn, cùng với hình ảnh đứa bé sơ sinh vô tội, đã khắc sâu vào tâm trí chàng, biến thành một ngọn lửa không thể dập tắt, một lời thề sắt đá vang vọng trong sâu thẳm linh hồn.

***

Rạng sáng, màn mưa đã tạnh, nhưng sương mù dày đặc vẫn bao phủ khắp nơi, khiến cảnh vật trở nên mờ ảo, huyền bí. Không khí trong lành, ẩm ướt, mang theo mùi đất mới và hương cỏ dại sau mưa.

Bạch Lão Tổ (trong hồi ức), thân hình đầy thương tích, máu nhuộm đỏ bộ lông trắng như tuyết, ôm chặt Lâm Phong (thơ ấu) trong vòng tay. Ông ta thở dốc, từng bước chân xiêu vẹo nhưng vẫn kiên định, tiến về phía một địa điểm bí mật ẩn mình sâu trong một khu rừng cổ thụ. Nơi đây, cây cối rậm rạp, những thân cây to lớn vươn mình lên trời xanh, rễ cây đan xen chằng chịt, tạo thành một mê cung tự nhiên. Ngay giữa khu rừng, ẩn mình dưới một thác nước nhỏ, là một Cổng Không Gian cổ xưa. Nó không hề tráng lệ, mà chỉ là một vòng xoáy năng lượng màu xám bạc, lấp lánh như những vì sao xa xôi, ẩn chứa một sức mạnh không gian khủng khiếp.

Lâm Phong (hiện tại) cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc tỏa ra từ cánh cổng, cùng với sự ấm áp quen thuộc của Huyễn Mặc Quyển. Chàng nhận ra, đây chính là nơi mà Bạch Lão Tổ đã đưa chàng đến Bí Cảnh Huyễn Mộng, và cũng là nơi Huyễn Mặc Quyển được gửi gắm cho chàng.

Bạch Lão Tổ (trong hồi ức) nhẹ nhàng đặt Lâm Phong (thơ ấu) xuống trước cánh cổng, trên người đứa bé vẫn là Huyễn Mặc Quyển. Ánh mắt ông đầy sự quyết tâm và bi thương, xen lẫn một chút lưu luyến. Ông ta khẽ vuốt ve khuôn mặt nhỏ bé của Lâm Phong (thơ ấu), rồi thì thầm, giọng nói yếu ớt nhưng đầy kiên định, như một lời nguyền chú, một lời hứa, một lời nhắn nhủ gửi gắm qua thời gian: "Bí Cảnh Huyễn Mộng... nơi duy nhất có thể che giấu và nuôi dưỡng huyết mạch của ngươi. Nó không chỉ là một nơi ẩn náu, mà còn là một trường huấn luyện, một ngân khố tri thức cổ xưa mà ta đã chuẩn bị cho ngươi. Nơi đó sẽ giúp ngươi thức tỉnh tiềm năng của Huyết Mạch Thần Ma, giúp ngươi hiểu rõ về Thiên Đạo Vết Nứt và lời nguyền đang đeo bám ngươi."

Ông ta dừng lại, ho ra một ngụm máu tươi, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi đứa bé. "Huyễn Mặc Quyển sẽ là người bạn đồng hành... là chìa khóa. Nó sẽ dẫn lối cho ngươi, chỉ dẫn cho ngươi con đường tu luyện. Hãy giữ nó thật kỹ. Khi Thiên Đạo Vết Nứt hoàn toàn mở ra, khi thế giới này rơi vào hỗn loạn, ngươi sẽ trở lại nơi này, tìm lấy lời giải đáp... và vận mệnh của các giới sẽ nằm trong tay ngươi."

Bạch Lão Tổ (trong hồi ức) lại đưa mắt nhìn về phía sau, nơi tiếng giao tranh vẫn còn văng vẳng, và những luồng ma khí đen kịt đang cuồn cuộn tiến tới. Ông biết mình không còn nhiều thời gian. Kẻ thù của Ma Tôn Huyết Ảnh, hay đúng hơn là thế lực đứng sau hắn, đang truy đuổi gắt gao. Ông ta nghiến răng, dùng chút sức lực cuối cùng, kích hoạt Cổng Không Gian. Vòng xoáy năng lượng màu xám bạc bỗng sáng rực lên, hút lấy Lâm Phong (thơ ấu) và Huyễn Mặc Quyển vào bên trong.

"Hãy nhớ lấy lời này, tiểu tử," Bạch Lão Tổ (trong hồi ức) thì thầm, ánh mắt ông tràn ngập sự hy vọng, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi cô đơn vô bờ. "Lời nguyền 'phản phệ' từ Thiên Đạo bị tổn thương... nó không hoàn toàn là ác ý. Nó là một cơ chế tự bảo vệ, nhưng đã bị lợi dụng và biến chất bởi những kẻ tham lam. Ngươi... chính là chìa khóa để hóa giải nó, để cứu vãn sự cân bằng của vũ trụ. Ta sẽ chờ ngươi..."

Nói xong, ông ta quay lưng lại với cánh cổng, thân hình gầy gò nhưng kiên cường, lao thẳng về phía những luồng ma khí đang ập tới. Ông ta biết mình không thể đánh bại tất cả, nhưng ông có thể câu giờ, có thể tạo ra một cơ hội sống sót cho huyết mạch cuối cùng của Lâm Gia. Tiếng gầm thét của ông vang vọng khắp khu rừng, hòa lẫn vào tiếng gió, tiếng sấm, và tiếng mưa. Lâm Phong (hiện tại) tận mắt chứng kiến sự hy sinh vĩ đại đó, cảm nhận được nỗi đau, sự cô độc, và tình yêu thương vô bờ bến mà Bạch Lão Tổ đã dành cho mình. Linh hồn chàng run lên bần bật, một cảm giác tội lỗi và biết ơn xen lẫn, khắc sâu vào tận xương tủy. Chàng muốn gọi, muốn ngăn cản, nhưng không thể. Chàng chỉ có thể bất lực chứng kiến người thân cuối cùng của mình lao vào chỗ chết, vì chính chàng.

***

Ánh nắng chói chang giữa trưa bất ngờ ập vào mắt, khiến Lâm Phong (hiện tại) giật mình tỉnh dậy. Chàng thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa, ướt đẫm cả chiếc trường bào. Đôi mắt chàng đỏ hoe, mang theo sự đau đớn tột cùng và một ngọn lửa phẫn nộ không thể dập tắt. Những hình ảnh về Lâm Gia Diệt Môn, về những thi thể chồng chất, về tiếng gào thét tuyệt vọng, về nụ cười man rợ của kẻ thù, và về sự hy sinh bi tráng của Bạch Lão Tổ, tất cả đều in sâu vào tâm trí chàng, rõ ràng như vừa xảy ra ngày hôm qua. Mùi máu tanh và khói lửa vẫn còn vương vấn trong khứu giác, tiếng gào thét vẫn còn vang vọng trong tai chàng.

Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt và Lam Yên lập tức xúm lại. Tuyết Dao là người đầu tiên chạm vào chàng, bàn tay nàng lạnh như băng nhưng lại mang theo sự lo lắng vô bờ. "Lâm Phong, chàng... có sao không? Huynh tỉnh rồi!" Nàng vội vã đưa khăn sạch lau đi những giọt mồ hôi trên trán chàng.

Mộc Ly, đôi mắt to tròn ngấn nước, cũng lo lắng không kém: "Lâm Phong ca ca, huynh... huynh đã thấy gì mà trông thảm hại vậy?"

Tần Nguyệt nhẹ nhàng đặt tay lên vai chàng, ánh mắt đầy quan ngại: "Hãy hít thở sâu, bình tĩnh lại. Dù có là gì, chúng ta sẽ cùng huynh đối mặt."

Lâm Phong hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trí đang hỗn loạn. Chàng cảm nhận được sự ấm áp từ những bàn tay đang chạm vào mình, sự quan tâm sâu sắc từ những người phụ nữ yêu thương chàng. Đây chính là lý do, là động lực để chàng tiếp tục chiến đấu.

"Ta... ta hiểu rồi..." Lâm Phong nói, giọng chàng khàn đặc, nhưng ánh mắt lại sáng rực lên một ngọn lửa kiên định đến khó tin. "Mọi thứ đều bắt đầu từ đó. Thiên Đạo suy yếu... lời nguyền... và Bí Cảnh Huyễn Mộng." Chàng đứng dậy, thân hình vẫn còn run rẩy, nhưng khí thế lại bùng lên mãnh liệt. Chàng quay về phía chân trời, nơi biển cả mênh mông hòa vào sắc xanh của bầu trời, nơi chàng biết có một Bí Cảnh Huyễn Mộng đang chờ đợi.

"Ta phải đi! Ta phải tìm thấy nơi đó!" Lâm Phong gằn giọng, mỗi lời nói đều chứa đựng sự quyết tâm sắt đá. "Bí Cảnh Huyễn Mộng không chỉ là nơi ta được bảo vệ, mà còn là một 'trường huấn luyện', một 'ngân khố tri thức' cổ xưa được Bạch Lão Tổ chuẩn bị cho ta. Đó là nơi ta có thể tìm thấy chìa khóa để giải mã bí ẩn về huyết mạch, về lời nguyền, và về sự suy yếu của Thiên Đạo."

Tuyết Dao nắm chặt tay chàng, ánh mắt nàng vừa lo lắng vừa tự hào. "Lâm Phong, chàng... có cần chúng ta đi cùng không?"

Lâm Phong quay lại, nhìn sâu vào mắt nàng, rồi nhìn sang Mộc Ly, Tần Nguyệt và Lam Yên. Ánh mắt chàng tràn đầy tình cảm và sự tin tưởng. "Ta không sao, Dao nhi. Ta chỉ vừa tìm thấy con đường của mình. Con đường này, sẽ rất nguy hiểm, nhưng ta không thể trốn tránh. Lời nguyền cổ xưa không chỉ là gánh nặng mà còn là 'cơ chế tự bảo vệ của Thiên Đạo', nó đã bị lợi dụng. Ma Tôn Huyết Ảnh, hắn chỉ là một con tốt, kẻ thù thực sự còn đáng sợ hơn nhiều, và đã ẩn mình từ vạn năm trước, đã gây ra bi kịch Lâm Gia Diệt Môn!"

Chàng nắm chặt tay Tuyết Dao hơn, cảm nhận sự ấm áp truyền đến. "Sự kiện Thiên Đạo Vết Nứt và suy yếu của Thiên Đạo sẽ gây ra nhiều biến cố lớn hơn trong tương lai, không chỉ ảnh hưởng đến ta mà còn toàn bộ thế giới tu tiên. Ta phải mạnh mẽ hơn, đủ sức để bảo vệ các nàng, bảo vệ tất cả những người ta yêu thương. Ta sẽ không để bi kịch Lâm Gia lặp lại. Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh! Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật! Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!"

Lời thề của Lâm Phong vang vọng khắp đình viện, hòa cùng tiếng sóng biển rì rào. Các mỹ nhân không nói thêm lời nào, nhưng ánh mắt của họ đều ánh lên sự kiên định và tin tưởng tuyệt đối. Họ biết, dù con đường phía trước có chông gai đến đâu, họ sẽ luôn là hậu phương vững chắc, là bến đỗ bình yên cho chàng. Lâm Phong, với một gánh nặng ngàn cân trên vai, nhưng lại mang theo một ngọn lửa hy vọng cháy bỏng trong tim, đã sẵn sàng đối mặt với vận mệnh của mình. Con đường tiến vào Bí Cảnh Huyễn Mộng, tìm kiếm sự thật và sức mạnh, đã chính thức mở ra trước mắt chàng. Một cuộc hành trình mới, đầy rẫy hiểm nguy và kỳ ngộ, đang chờ đợi Lâm Phong và những người yêu dấu của chàng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ