Ánh trăng đã lặn tự lúc nào, nhường chỗ cho những vệt hồng đầu tiên của bình minh len lỏi qua làn sương mỏng giăng mắc khắp Linh Khê Trấn. Lâm Phong bước đi trên con đường đá quen thuộc, nhưng giờ đây, nó không còn là con đường rộn ràng tiếng cười nói mỗi sớm mai mà là một lối đi đầy những mảnh vỡ, tro tàn và sự im lặng đáng sợ. Mỗi bước chân của chàng đều vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch, như gõ vào lòng đất, như đập vào lồng ngực chàng. Mùi khói cháy vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện lẫn với mùi ẩm mốc của đất đá bị ngâm nước, mùi tang thương của những ngôi nhà đổ nát và một thứ mùi khó tả của sự mất mát, của những vết thương lòng không dễ gì lành.
Chàng nhìn quanh, những ngôi nhà gỗ đơn sơ nay chỉ còn là khung sườn cháy dở, mái ngói xám tan tành vương vãi trên mặt đất. Con suối nhỏ chảy qua trấn vẫn rì rào, nhưng tiếng nước không còn mang vẻ thanh thoát mà như tiếng nức nở của dòng chảy chứng kiến bao đau thương. Những cây cầu đá nhỏ bắc qua suối giờ đây như những nhân chứng câm lặng, mang trên mình vết tích của cuộc tàn phá đêm qua. Sương mù nhẹ bao phủ cảnh vật, khiến mọi thứ thêm phần ảm đạm, mịt mờ, như thể chính thiên nhiên cũng đang khóc than cho số phận của Linh Khê Trấn.
Dọc theo con đường chính, Lâm Phong thấy những tốp người dân đang lầm lũi thu dọn tàn tích. Gương mặt họ hằn rõ sự mệt mỏi, đau khổ và cả nỗi sợ hãi vẫn còn len lỏi trong ánh mắt. Chàng bắt gặp một bà lão đang ngồi bệt bên đống đổ nát của căn nhà mình, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không, trên tay ôm chặt một chiếc bát sứt mẻ. Một người đàn ông trung niên với cánh tay bị thương đang cố gắng dùng một tấm ván gỗ để che chắn cho đứa con nhỏ đang run rẩy sau lưng. Tiếng trẻ con khóc thút thít, tiếng thở dài, tiếng xì xào đau xót, tất cả hợp lại thành một bản hòa âm bi thương, khắc sâu vào tâm khảm Lâm Phong.
"Phong nhi... con đã cứu mạng chúng ta, nhưng... (thở dài) ...cái giá thật quá đắt." Giọng Lý Trưởng vang lên nặng nề. Lão già gầy gò, lưng còng, đội chiếc nón lá quen thuộc, nhưng gương mặt giờ đây còn khắc khổ hơn bội phần. Ánh mắt lão quét qua những ngôi nhà tan hoang, rồi dừng lại trên Lâm Phong, chứa đựng sự biết ơn sâu sắc nhưng cũng không giấu nổi nỗi bi thương. Lão đang cùng vài người đàn ông khác cố gắng dựng lại một bức tường tạm bợ cho một gia đình.
Bà Mộc, với mái tóc bạc phơ và nụ cười hiền hậu thường trực, giờ đây gương mặt cũng đầy vẻ u buồn. Bà đang ôm chặt một đứa bé gái chừng năm sáu tuổi vào lòng, vỗ về an ủi. Đứa bé nức nở không ngừng, đôi mắt sưng húp, môi mím chặt. "Thằng bé tội nghiệp... cha mẹ nó đã mất hết rồi..." Bà Mộc thì thầm, giọng run run, nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo. Lâm Phong nhìn đứa bé, hình ảnh đứa trẻ khác ôm chặt người mẹ đã khuất đêm qua lại hiện về, như một nhát dao cứa vào tim chàng.
Chàng cúi người, nhẹ nhàng đỡ một tấm ván gỗ bị đổ, giúp một phụ nữ trẻ đang đơn độc vật lộn với nó. Bàn tay nàng run rẩy, ánh mắt đỏ hoe vì khóc, nhưng khi nhìn thấy Lâm Phong, một tia hy vọng yếu ớt lại lóe lên. Chàng đặt tay lên vai Lý Trưởng, siết nhẹ, ánh mắt đầy kiên định. "Lý Trưởng, chúng ta sẽ vượt qua. Rồi Linh Khê Trấn sẽ lại hồi sinh."
Nhưng trong sâu thẳm tâm trí Lâm Phong, một giọng nói khác đang vang vọng, đầy day dứt: *“Một mình ta vẫn chưa đủ mạnh… Dù đã đánh bại Hắc Phong Trại Chủ, đã bảo vệ được linh mạch, nhưng cái giá phải trả quá lớn. Những sinh mạng vô tội đã ngã xuống, những gia đình tan nát. Nếu ta mạnh hơn, liệu có thể tránh được tất cả những điều này?”*
Chàng quét ánh mắt khắp trấn, nhìn từng gương mặt đau khổ, từng đống đổ nát, cảm nhận rõ rệt sự yếu ớt và mong manh của cuộc sống nơi đây. Linh Khê Trấn, dù có linh mạch cổ xưa, dù có được chàng bảo vệ, vẫn chỉ là một điểm sáng nhỏ bé trong thế giới tu tiên đầy rẫy hiểm nguy. Hắc Phong Trại Chủ, một kẻ chỉ ở Luyện Khí tầng tám, đã có thể gây ra thảm kịch kinh hoàng đến vậy. Nếu gặp phải những thế lực mạnh hơn, Linh Khê Trấn sẽ ra sao?
Một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi khói và bụi than, như muốn nhắc nhở chàng về sự thật tàn khốc. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền khẽ rung động, truyền một cảm giác mát lạnh xen lẫn ấm áp, như một lời động viên, hay một lời nhắc nhở về trách nhiệm mà chàng đã gánh vác. Sinh Mệnh Ngọc Bội trên cổ cũng ấm lên, ánh sáng xanh nhạt khẽ lóe lên dưới lớp áo. Chúng như đang nói rằng, tiềm năng của chàng còn rất lớn, nhưng chàng cần phải khai thác nó.
*“Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh…”* Lâm Phong thầm nhủ, những lời này giờ đây không chỉ là một khẩu hiệu, mà là một lời hứa, một gánh nặng đặt lên vai chàng. Chàng không thể chấp nhận cảnh tượng này lặp lại. Chàng cần sức mạnh, không phải để thỏa mãn bản thân, mà là để bảo vệ. Để bảo vệ những người dân lương thiện này, để bảo vệ quê hương này, để ngăn chặn mọi bất công, mọi thảm kịch tương tự xảy ra ở bất cứ đâu. Sự đau khổ của Linh Khê Trấn đã thắp lên trong chàng một ngọn lửa không thể dập tắt, một ý chí kiên định sẽ dẫn lối chàng trên con đường tu tiên đầy chông gai phía trước.
***
Chiều cùng ngày, ánh nắng vàng nhạt chiếu xiên qua khung cửa sổ nhỏ của căn nhà gỗ đơn sơ mà Lâm Phong và Trần Hạo vẫn thường gọi là nhà. Căn phòng, dù đã được dọn dẹp qua loa, vẫn mang một không khí nặng nề, không thể xua tan bởi ánh nắng yếu ớt. Chỉ có tiếng thuốc bắc sôi lách tách trên bếp lửa nhỏ, và tiếng thở đều đều của Trần Hạo.
Trần Hạo nằm trên giường, gương mặt vẫn còn tái nhợt vì mất máu và kiệt sức, nhưng đôi mắt chàng vẫn ánh lên sự kiên nghị quen thuộc. Vết thương do Hắc Phong Trại Chủ gây ra đã được Lâm Phong xử lý cẩn thận, băng bó kỹ càng. Lâm Phong ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng thay băng mới cho Trần Hạo, động tác cẩn trọng đến từng chi tiết. Mùi thuốc bắc nồng nặc trong phòng, cố gắng xua đi mùi ẩm mốc và khói ám còn vương vấn trong không khí.
"Cảm thấy thế nào rồi, Hạo huynh?" Lâm Phong hỏi khẽ, giọng chàng trầm xuống, không còn vẻ dí dỏm thường ngày.
Trần Hạo khẽ nhíu mày, cố gắng cựa quậy nhưng một cơn đau nhói khiến chàng rên khẽ. "Ta không sao... chỉ là... nhìn trấn thành thế này, ta thật vô dụng." Giọng Trần Hạo nhỏ dần, chứa đầy sự hối lỗi và bất lực. Chàng là một người đàn ông vạm vỡ, cường tráng, quen với việc bảo vệ, nhưng trong trận chiến vừa rồi, chàng đã không thể làm gì nhiều hơn ngoài việc yểm trợ cho Lâm Phong, và rồi bị thương nặng. Nỗi ám ảnh về sự yếu kém của bản thân đè nặng lên tâm trí chàng.
Lâm Phong siết nhẹ tay Trần Hạo, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào bạn. "Ngươi đã làm rất tốt, Hạo huynh. Nếu không có ngươi liều mình yểm trợ, ta không thể đối phó với hắn một cách trọn vẹn như vậy. Ngươi đã cứu ta, và ngươi đã chiến đấu vì Linh Khê Trấn." Chàng ngừng một lát, rồi tiếp tục, giọng đầy nghiêm túc. "Hơn nữa, Hắc Phong Trại Chủ không phải là một kẻ yếu. Hắn ta đã đột phá Luyện Khí tầng tám, lại còn có được sức mạnh từ linh mạch cổ xưa. Việc chúng ta có thể đánh bại hắn đã là một kỳ tích. Không cần tự trách mình."
Trần Hạo thở dài, ánh mắt dõi về phía cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt. "Ta biết... nhưng một mình chúng ta không thể mãi bảo vệ Linh Khê Trấn. Hắc Phong Trại Chủ chỉ là một kẻ nhỏ bé trong thế giới tu tiên rộng lớn này. Sẽ có những kẻ mạnh hơn hắn ta gấp bội, với những mục đích tàn độc hơn, và khi đó... chúng ta sẽ làm gì?" Chàng quay sang nhìn Lâm Phong, ánh mắt chất chứa nỗi lo lắng sâu sắc. "Linh Khê Trấn quá yếu ớt, Phong huynh. Chúng ta không có tông môn bảo hộ, không có cường giả trấn giữ. Chỉ là một trấn nhỏ bé, dễ dàng trở thành miếng mồi ngon cho bất kỳ ai có chút tu vi."
Lời nói của Trần Hạo như một mũi kim châm vào vết thương lòng của Lâm Phong. Đó chính là điều chàng đã suy nghĩ suốt từ đêm qua. Cái nhìn vào sự tàn phá của Linh Khê Trấn, vào những gương mặt đau khổ của dân làng, đã khiến chàng nhận ra một sự thật tàn khốc: sức mạnh hiện tại của chàng, dù đã giúp đánh bại Hắc Phong Trại Chủ, vẫn quá nhỏ bé. Nó không đủ để bảo vệ trọn vẹn, không đủ để ngăn chặn những thảm kịch tương tự.
"Ngươi nói đúng, Hạo huynh." Lâm Phong gật đầu, vẻ mặt trầm tư. "Ta cũng đã nghĩ rất nhiều về điều đó. Hắc Phong Trại Chủ chỉ là một con tép riu, như Hoàng Lão Quái từng nói. Thế giới bên ngoài còn rộng lớn hơn gấp vạn lần, và hiểm nguy cũng nhiều hơn gấp bội." Chàng dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Trần Hạo, ánh mắt hai người giao nhau, chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc và một quyết tâm chung. "Chính vì vậy, chúng ta phải mạnh hơn. Không phải chỉ một mình ta, mà cả ngươi nữa, Hạo huynh."
Trần Hạo nghe vậy, đôi mắt chợt sáng lên, một tia hy vọng len lỏi qua vẻ mệt mỏi. "Phong huynh... ý ngươi là...?"
"Thanh Vân Tông." Lâm Phong thốt ra ba chữ, dứt khoát và mạnh mẽ. "Ngươi cũng đã thấy, những đệ tử Thanh Vân Tông dù chỉ là tạp dịch, tu vi cũng đã vượt xa chúng ta lúc trước. Đó là nơi mà chúng ta có thể học hỏi, có thể tu luyện, có thể trở nên mạnh mẽ hơn. Chỉ khi chúng ta đủ mạnh, chúng ta mới có thể thực sự bảo vệ Linh Khê Trấn, bảo vệ những người chúng ta yêu thương."
Trần Hạo im lặng một lúc, suy nghĩ về lời Lâm Phong. Gia nhập tông môn là một bước ngoặt lớn, có nghĩa là rời xa Linh Khê Trấn, rời xa cuộc sống quen thuộc. Nhưng chàng cũng hiểu, nếu muốn có tương lai, muốn có sức mạnh, thì đây là con đường duy nhất. "Nhưng còn Linh Khê Trấn thì sao? Chúng ta bỏ đi, ai sẽ bảo vệ họ?"
Lâm Phong nhẹ nhàng đặt tay lên vai Trần Hạo, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. "Chúng ta không bỏ đi, Hạo huynh. Chúng ta sẽ trở lại. Chúng ta sẽ trở lại khi đã đủ mạnh, để xây dựng lại Linh Khê Trấn, để biến nó thành một nơi mà không kẻ nào dám đặt chân đến gây họa." Chàng đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ngọn núi Thanh Vân đang ẩn hiện trong màn sương chiều. "Đây là con đường duy nhất, Hạo huynh. Để thực hiện lời thề đêm qua của ta tại Hồ Gương Trời."
Trần Hạo nhìn bóng lưng kiên cường của Lâm Phong, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Mặc dù vẫn còn lo lắng, nhưng niềm tin vào Lâm Phong đã chiến thắng tất cả. Chàng biết, người huynh đệ này chưa bao giờ làm mình thất vọng. "Được thôi, Phong huynh. Ngươi đi đâu, ta theo đó. Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm!" Giọng Trần Hạo yếu ớt nhưng đầy kiên quyết.
Lâm Phong quay lại, nở một nụ cười nhẹ, không còn tinh quái như thường lệ, mà đầy vẻ chân thành và ấm áp. "Cảm ơn ngươi, Hạo huynh." Tình huynh đệ giữa hai người, trải qua sinh tử, giờ đây lại càng thêm gắn bó, bền chặt. Họ hiểu rằng, con đường phía trước còn nhiều hiểm nguy, nhưng họ sẽ không đơn độc.
***
Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tàn tích của Linh Khê Trấn vào bóng tối. Ánh trăng đã lên cao, vằng vặc trên bầu trời, nhưng ánh sáng của nó không thể xua đi sự u ám trong lòng Lâm Phong. Sau khi đảm bảo Trần Hạo đã ngủ yên, chàng lại một mình bước ra, đi đến một khu vực vắng vẻ gần căn nhà, dưới gốc một cây cổ thụ đã chứng kiến bao thăng trầm của trấn nhỏ. Cây cổ thụ sừng sững, cành lá sum suê, như một vị thần hộ mệnh thầm lặng. Chàng ngồi xuống, dựa lưng vào thân cây xù xì, ánh mắt nhìn xa xăm về phía Thanh Vân Sơn, nơi những đỉnh núi cao vút ẩn hiện trong màn đêm, như những ngọn giáo chọc thủng bầu trời. Tiếng gió rít nhẹ qua kẽ lá, mang theo chút hơi lạnh của sương đêm. Tiếng côn trùng kêu rả rích, tạo nên một bản nhạc nền buồn bã cho khung cảnh.
"Tiểu tử, ngươi đang suy nghĩ gì mà mặt ủ mày chau thế kia? Không phải đã đánh bại Hắc Phong Trại Chủ rồi sao?"
Một giọng nói khàn khàn, pha chút lười biếng vang lên bên cạnh, khiến Lâm Phong giật mình. Chàng quay sang, và đúng như dự đoán, Hoàng Lão Quái đã xuất hiện từ lúc nào, với dáng vẻ lôi thôi quen thuộc. Mái tóc bạc phơ, bộ râu dài thượt, quần áo xộc xệch, và trên tay là bầu rượu hồ lô đã vơi đi một nửa. Lão ta ngồi phịch xuống bên cạnh Lâm Phong, nheo nheo đôi mắt tinh anh nhưng đầy vẻ lười biếng, nhấp một ngụm rượu lớn. Mùi rượu nồng nặc lan tỏa trong không khí, xua đi phần nào mùi khói bụi.
Lâm Phong thở dài, không giấu được vẻ u sầu. "Đánh bại hắn ta chỉ là nhất thời, Hoàng Lão Quái. Linh Khê Trấn vẫn quá yếu ớt, và những kẻ như hắn ta sẽ còn xuất hiện. Ta phải mạnh hơn." Chàng không nói thêm về nỗi đau, về những cảnh tượng đã chứng kiến, vì chàng biết Hoàng Lão Quái thấu hiểu.
Hoàng Lão Quái nhấp thêm một ngụm rượu, tiếng "ực ực" vang lên rõ rệt. "Ha ha, tiểu tử này cuối cùng cũng hiểu ra. Lão già ta đã nói rồi mà. Cái thế giới này lớn hơn ngươi tưởng nhiều. Hắc Phong Trại Chủ chỉ là một con tép riu, một tên ăn cướp vặt may mắn nhặt được chút cơ duyên. Phía sau hắn còn có những thế lực lớn hơn, những tông môn, những gia tộc, những cường giả thực sự có thể san bằng một trấn nhỏ như Linh Khê chỉ trong một cái phẩy tay."
Lão dừng lại, ánh mắt trở nên sâu thẳm lạ thường, không còn vẻ lười biếng thường ngày. "Và ngươi cũng đừng quên lời trăn trối của hắn. Những bí mật đã bị chôn vùi từ 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến' kia, chúng không phải là chuyện đùa đâu. Linh mạch ở đây tuy cổ xưa, nhưng cũng chỉ là một vết tích nhỏ bé còn sót lại từ thời đại đó. Cả cái thế giới tu tiên này, từ phàm giới đến tiên giới, đều bị ảnh hưởng bởi những sự kiện của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Ngươi mới chỉ chạm vào một góc nhỏ của bức màn bí mật thôi, tiểu tử."
Lời nói của Hoàng Lão Quái khiến Lâm Phong rùng mình. Chàng đã cảm nhận được điều này từ lời của Hắc Phong Trại Chủ, nhưng nghe từ miệng Hoàng Lão Quái, một người bí ẩn và thông thái, lại càng khiến chàng nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề. Thế giới này, không chỉ rộng lớn mà còn ẩn chứa những bí mật kinh hoàng, những tai ương từ quá khứ xa xôi có thể bất ngờ trỗi dậy.
"Vậy ta phải làm gì?" Lâm Phong hỏi, giọng chàng ẩn chứa sự khao khát sức mạnh mãnh liệt.
Hoàng Lão Quái lại nhấp một ngụm rượu, ánh mắt lướt qua Lâm Phong, rồi nhìn về phía Thanh Vân Sơn. "Nếu muốn bảo vệ, thì phải có sức mạnh. Sức mạnh không phải tự nhiên mà có, cũng không phải chỉ dựa vào một chút thiên phú. Ngươi có Huyễn Mặc Quyển, có Sinh Mệnh Ngọc Bội, đó là những bảo vật vô giá, nhưng chúng cũng chỉ là công cụ. Quan trọng nhất vẫn là bản thân ngươi, là đạo tâm của ngươi. 'Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật.' Ngươi đã có đạo tâm kiên định, có ý chí bảo vệ, đó là điều đáng quý nhất."
Lão quay sang nhìn Lâm Phong, đôi mắt tinh anh như nhìn thấu tâm can chàng. "Thanh Vân Tông là một bước đệm tốt cho ngươi. Tuy không phải là tông môn đứng đầu thiên hạ, nhưng nó có nền tảng vững chắc, có công pháp tu luyện bài bản, và quan trọng hơn, nó sẽ mở ra cánh cửa cho ngươi nhìn thấy thế giới tu tiên thực sự. Ở đó, ngươi sẽ gặp gỡ nhiều người, học hỏi nhiều điều, và cũng sẽ đối mặt với nhiều thử thách hơn. Nhưng nhớ kỹ, con đường tu tiên không phải chỉ là tranh giành danh lợi, mà còn là gánh vác trách nhiệm. Trách nhiệm với chính bản thân, với những người ngươi yêu thương, và đôi khi, là trách nhiệm với cả thiên hạ."
Lâm Phong lắng nghe từng lời của Hoàng Lão Quái, trái tim chàng như được soi sáng. Những lời đó không chỉ là lời khuyên, mà còn là một định hướng cho con đường tu tiên của chàng. Chàng đã thề bảo vệ Linh Khê Trấn, và để làm được điều đó, chàng phải mạnh mẽ hơn, phải đi xa hơn. Thanh Vân Tông chính là con đường dẫn đến sức mạnh đó.
Chàng đứng dậy, ánh mắt không còn sự mệt mỏi hay đau khổ, mà thay vào đó là một sự kiên định đến đáng sợ, một quyết tâm sắt đá. Chàng nhìn thẳng vào những đỉnh núi mờ ảo của Thanh Vân Sơn, như thể có thể nhìn xuyên qua màn đêm, xuyên qua những tầng mây mà nhìn thấy tương lai của mình.
"Ta hiểu rồi, Hoàng Lão Quái." Lâm Phong nói, giọng chàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Ta sẽ đi. Ta sẽ đến Thanh Vân Tông, tìm kiếm sức mạnh để bảo vệ tất cả. Để Linh Khê Trấn không bao giờ phải chịu cảnh tang thương này nữa. Để những kẻ yếu thế không bị chà đạp."
Hoàng Lão Quái mỉm cười bí ẩn, nhấp nốt ngụm rượu cuối cùng. "Đi đi, tiểu tử. Con đường của ngươi còn dài lắm. Nhưng nhớ, đừng quên cái tâm ban đầu của mình. 'Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh' không phải là để diệt thiên, nghịch mệnh mà là để tìm ra Đạo của chính mình, để vượt qua mọi giới hạn." Lão ta đứng dậy, bóng dáng lảo đảo rồi đột ngột tan biến vào bóng đêm, như chưa từng xuất hiện. Chỉ còn lại mùi rượu thoang thoảng trong gió.
Lâm Phong không ngạc nhiên. Chàng biết Hoàng Lão Quái thần bí, biến mất cũng là lẽ thường. Chàng chỉ đứng đó, hít sâu một hơi không khí trong lành, cảm nhận linh khí dồi dào của Thanh Vân Sơn đang thấm vào cơ thể. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền lại khẽ rung động, phát ra một luồng ánh sáng đen sâu thẳm, như đang hưởng ứng lời thề của chủ nhân, như đang nhắc nhở chàng về tiềm năng vô hạn mà nó nắm giữ. Sinh Mệnh Ngọc Bội trên cổ cũng ấm lên, tỏa ra ánh sáng xanh biếc dịu nhẹ, như một lời động viên thầm lặng.
Khi Lâm Phong quay người trở về nhà, ánh mắt chàng đã không còn chút lưỡng lự nào. Chàng sẽ rời Linh Khê Trấn, rời xa quê hương đã cưu mang chàng. Nhưng chàng không đơn độc. Trần Hạo sẽ đi cùng chàng. Và chàng biết, đây không phải là một cuộc từ biệt, mà là một lời hứa hẹn. Lời hứa hẹn của một Phàm Nhân Nghịch Thiên, của một Tu Giả Nghịch Mệnh, người sẽ trở lại, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, để bảo vệ tất cả.
Thanh Vân Tông, con đường phía trước, đang chờ đợi chàng. Và chàng, với ý chí kiên định như sắt đá, đã sẵn sàng để bước đi.