Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 322

Thiên Cơ Bị Chặn: Hắc Ảnh Thần Bí Giáng Lâm

4764 từ
Mục tiêu: Thiết lập một chướng ngại vật mạnh mẽ và bất ngờ, ngăn cản nhóm Lâm Phong rời Bí Cảnh Huyễn Mộng và tiếp cận Giới Hà Vô Biên.,Giới thiệu một cường giả phản diện mới, bí ẩn, có liên hệ với các thế lực cổ xưa hoặc Ma Tôn, và có kiến thức về mục tiêu của Lâm Phong.,Tăng cường sự căng thẳng và cảm giác nguy hiểm, cho thấy hành trình đến Giới Hà Vô Biên sẽ không dễ dàng.,Khẳng định tầm quan trọng của Giới Hà Vô Biên và bí mật thân thế của Lâm Phong đối với phe phản diện.,Đẩy Lâm Phong và đồng đội vào một tình thế khó khăn, buộc họ phải tìm cách vượt qua hoặc đối phó với kẻ thù mới.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử, Hắc Dạ Tôn Giả
Mood: Tense, mysterious, action-packed, dangerous, determined
Kết chương: [object Object]

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một góc Bí Cảnh Huyễn Mộng, nơi không gian dần ổn định sau trận kịch chiến với cổ linh canh giữ. Ánh sáng yếu ớt của mặt trời xuyên qua màn sương mù dày đặc, hắt lên những tàn tích kiến trúc cổ xưa một vẻ đẹp vừa hoang tàn vừa huyền ảo. Từng cơn gió lạnh luồn qua những vách đá, mang theo tiếng hú dài như lời than vãn của quá khứ, hòa cùng mùi ẩm mốc của đất đá và hương thơm lạ lẫm của những loài thực vật chỉ tồn tại trong ảo cảnh. Linh khí nơi đây vẫn dồi dào đến mức đáng kinh ngạc, nhưng giờ đây, nó mang theo một chút nặng nề, u uẩn, dường như đang thì thầm những bí mật bị chôn vùi qua hàng vạn năm.

Tấm bia đá cổ xưa, thứ đã hé lộ bí mật về Giới Hà Vô Biên, đã được Tần Nguyệt cẩn thận thu vào không gian giới chỉ, nhưng những phù văn cổ kính và lời tiên tri về “kẻ được chọn” vẫn còn vang vọng trong tâm trí mỗi người, gieo vào lòng họ cả niềm háo hức lẫn một nỗi lo lắng mơ hồ. Lâm Phong đứng lặng giữa những tàn tích đổ nát, ánh mắt chàng xa xăm nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào bóng tối. Vóc dáng cao ráo của chàng in bóng trên nền đá, mái tóc đen nhánh buông xõa theo gió, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự kiên định đến khó tin. Chàng siết chặt mảnh vỡ Thần Khí trong tay, cảm nhận từng nhịp đập cổ xưa từ nó, như thể nó đang cộng hưởng với chính huyết mạch của chàng.

“Giới Hà Vô Biên… chúng ta sắp đến đó rồi,” Lâm Phong cất tiếng, giọng chàng khẽ khàng, như nói với chính mình, cũng như với những người đang đứng cạnh. “Không biết sẽ có những gì đang chờ đợi chúng ta ở nơi đó.” Chàng quay đầu lại, nhìn những mỹ nhân đang dõi theo chàng, đôi môi khẽ nở một nụ cười nửa miệng, cố gắng xua đi không khí căng thẳng. “Hy vọng đó không phải là một bãi bùn lầy lội, nếu không thì bộ cánh của các nàng sẽ phải chịu khổ rồi.”

Tuyết Dao tiến lại gần, làn da nàng trắng ngần như tuyết dưới ánh hoàng hôn mờ ảo, đôi mắt phượng sắc lạnh giờ đây ánh lên một vẻ dịu dàng hiếm thấy. Nàng khẽ lắc đầu, mái tóc đen mượt khẽ bay trong gió. “Mặc dù tấm bia đã chỉ rõ đường đi, và ta tin vào sự chỉ dẫn của mảnh vỡ Thần Khí, nhưng cảm giác bất an vẫn luôn vương vấn trong lòng thiếp. Dường như có một điều gì đó còn ghê gớm hơn cả cổ linh đang chờ đợi chúng ta.” Giọng nàng trong trẻo nhưng chứa đựng sự cảnh giác cao độ. Nàng đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc rối bời của Lâm Phong, một cử chỉ đơn giản nhưng lại mang đến sự an ủi lạ kỳ.

Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trưởng thành, bước đến, ánh mắt nàng tập trung vào Lâm Phong. Trang phục lụa tím nhạt của nàng khẽ lay động, toát lên khí chất tri thức và điềm tĩnh. “Tuyết Dao nói không sai. Mọi thứ liên quan đến Thiên Đạo Vết Nứt đều không đơn giản. Hơn nữa, việc chúng ta quá dễ dàng tìm thấy manh mối đến Giới Hà Vô Biên, lại càng khiến ta lo lắng. Càng gần sự thật, nguy hiểm càng lớn. Có lẽ, những kẻ khác cũng đã biết về Giới Hà, và chúng đang chờ đợi.” Nàng dừng lại, nhìn xa xăm về phía lối ra của Bí Cảnh, nơi sương mù đang cuồn cuộn. “Hơn nữa, lời tiên tri về ‘kẻ được chọn’ và việc hàn gắn Thiên Đạo Vết Nứt… không phải là điều mà bất kỳ thế lực nào cũng muốn thấy.”

Lam Yên, với dáng người săn chắc và khí chất mạnh mẽ, siết chặt trường thương trong tay. Nàng khoác áo giáp nhẹ màu đỏ sẫm, trông như một nữ chiến thần. “Kẻ nào dám ngăn cản chúng ta, cứ việc xông lên! Lam Yên ta sẽ xé xác hắn!” Giọng nàng dứt khoát, đầy khí phách, nhưng trong đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng vẫn ánh lên một sự thận trọng nhất định. Nàng luôn là người tiên phong, sẵn sàng đối mặt với mọi hiểm nguy để bảo vệ những người nàng yêu quý.

Mộc Ly thì không nói gì, chỉ gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lâm Phong đầy tin tưởng. Nàng nhỏ nhắn, nhanh nhẹn, mái tóc nâu hạt dẻ tết bím cài hoa lá rừng, luôn toát lên vẻ hoạt bát tinh nghịch. Lúc này, nàng cũng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng vẫn giữ vững niềm tin vào "Lâm Phong ca ca" của mình. Nàng khẽ nhích lại gần, đôi tay nhỏ bé khẽ nắm lấy vạt áo Lâm Phong, như một lời động viên thầm lặng. Linh Nhi thì đã sớm bám chặt lấy chân Lâm Phong, đôi mắt to tròn đen láy chứa đầy sự sợ hãi và ngơ ngác trước những lời lẽ xa vời. Cô bé chỉ biết dụi dụi khuôn mặt bầu bĩnh vào trường bào của chàng, tìm kiếm sự an toàn. Thôn Thiên Thử, lông trắng muốt, cũng nhảy lên vai Lâm Phong, đôi mắt to tròn đảo liên tục, đánh hơi những luồng khí tức lạ lẫm trong không khí, chiêm chiếp vài tiếng nhỏ, bày tỏ sự cảnh giác của mình.

Lâm Phong cảm nhận được sự quan tâm và lo lắng từ các nàng, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. “Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình,” chàng khẽ nói, ánh mắt lướt qua từng gương mặt thân yêu. “Với các nàng ở bên, dù có là Ma Tôn hay Thần Đế, ta cũng không sợ hãi. Huống hồ, Ma Tôn Huyết Ảnh kia cũng đang ráo riết tìm kiếm những di vật cổ xưa. Nếu Giới Hà Vô Biên là nơi phong ấn bí mật cuối cùng, thì hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua. Đây là một cuộc chạy đua với thời gian, và chúng ta không thể chậm trễ.”

Chàng hít một hơi thật sâu, ánh mắt lại hướng về phía lối ra. Sương mù càng lúc càng dày đặc, nuốt chửng những tàn tích và biến khung cảnh trở nên mờ ảo, hư thực. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng chàng, không phải vì khí lạnh của sương mù, mà là một linh cảm chẳng lành. Chàng biết, hành trình này sẽ không dễ dàng.

“Được rồi, chúng ta đi thôi,” Lâm Phong cất giọng, phá vỡ sự im lặng. Chàng nắm chặt mảnh vỡ Thần Khí, cảm nhận sự chỉ dẫn mơ hồ từ nó. Cả nhóm kiểm tra lại trang bị một lần cuối. Cửu Thiên Huyền Kiếm khẽ rung lên trong vỏ, như đang nóng lòng chờ đợi một trận chiến mới. Huyễn Mặc Quyển nằm yên trong đan điền, nhưng Lâm Phong có thể cảm nhận được sức mạnh hùng hậu của nó đang cuồn cuộn chờ đợi được bùng nổ. Với sự quyết tâm và ý chí kiên định, cùng với những người đồng hành đáng tin cậy, Lâm Phong bước chân ra khỏi khu vực tàn tích, tiến về phía lối ra của Bí Cảnh Huyễn Mộng, nơi ẩn chứa vô vàn hiểm nguy và cả những bí mật ngàn đời. Tiếng bước chân của họ vang vọng trên nền đá lạnh lẽo, giữa không gian mờ ảo, như những nhà thám hiểm dũng cảm đang dấn thân vào một cuộc hành trình không lối thoát, nhưng cũng đầy hứa hẹn.

***

Ngay khi nhóm Lâm Phong chuẩn bị bước qua làn sương mù dày đặc, nơi đánh dấu ranh giới giữa Bí Cảnh và thế giới bên ngoài, một luồng hắc khí khủng khiếp đột ngột cuồn cuộn từ hư không ngưng tụ lại, giống như một vết rách đen tối trong màn đêm. Không khí xung quanh đột ngột chìm xuống vài độ, mang theo một cảm giác lạnh lẽo thấu xương và áp bức đến nghẹt thở. Mùi hắc khí nồng nặc, tanh tưởi xộc thẳng vào mũi, khiến Linh Nhi khẽ rụt mình lại, bám chặt hơn vào chân Lâm Phong, đôi mắt to tròn ngấn nước vì sợ hãi. Ngay cả Thôn Thiên Thử cũng dựng đứng lông, đôi mắt to tròn cảnh giác nhìn chằm chằm vào điểm đen đang lớn dần.

Hắc khí xoay tròn, gào thét như hàng ngàn linh hồn bị giam cầm, rồi nhanh chóng hóa thành một bóng người cao lớn, sừng sững như một ngọn núi đen giữa không gian mờ ảo. Toàn thân hắn bao phủ trong màn sương đen đậm đặc, không nhìn rõ dung mạo, chỉ thấy đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa ma quái, lóe lên vẻ lạnh lẽo và khinh thường, khóa chặt lấy Lâm Phong. Khí tức cổ xưa, nặng nề toát ra từ kẻ đó, không phải là linh khí mà là một loại năng lượng tà ác, hùng hậu đến mức khiến không gian xung quanh dường như bị bóp méo, những ảo ảnh còn sót lại của Bí Cảnh cũng run rẩy tan biến.

“Kẻ được chọn… ngươi không nên bước vào Giới Hà Vô Biên. Nơi đó không phải là thứ mà kẻ phàm như ngươi có thể chạm tới,” giọng nói của cường giả bí ẩn trầm thấp, vang vọng như đến từ địa ngục sâu thẳm, mang theo một sự lạnh lẽo và uy áp kinh hoàng, đủ để khiến tâm thần bất kỳ tu sĩ nào dưới Nguyên Anh kỳ cũng phải chấn động. Hắn nói bằng một ngôn ngữ cổ xưa nhưng lại dễ dàng được Lâm Phong và Tần Nguyệt hiểu thấu, như thể những từ ngữ đó đã khắc sâu vào huyết mạch của họ.

Lâm Phong ngay lập tức cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên vai, nhưng chàng vẫn đứng thẳng lưng, đôi mắt đen láy kiên định nhìn thẳng vào hai đốm lửa đỏ rực trong màn hắc khí. Chàng không hề nao núng, thậm chí còn nở một nụ cười nửa miệng, mặc dù trong lòng đã dấy lên sự cảnh giác cao độ. “Ngươi là ai? Tại sao lại ngăn cản chúng ta?” Giọng chàng vang lên, không hề run rẩy, ẩn chứa một chút ngạo nghễ thường thấy. Chàng đã trải qua không biết bao nhiêu trận chiến sinh tử, đối mặt với vô số cường địch, nên dù đối thủ có mạnh đến đâu, chàng cũng sẽ không dễ dàng cúi đầu.

Bóng đen khổng lồ khẽ nhúc nhích, dường như đang cười nhạt. “Ta là người bảo vệ trật tự. Giới Hà Vô Biên là phong ấn, là lồng giam của những thứ không nên tồn tại. Ngươi không được phép phá vỡ nó. Huyết mạch của ngươi, quá nguy hiểm.” Mỗi lời hắn nói ra đều mang theo một luồng uy áp vô hình, khiến cho không khí càng thêm đặc quánh. Hắn dường như biết rất rõ về Lâm Phong, về huyết mạch và cả Giới Hà Vô Biên. Điều này khiến Lâm Phong cảm thấy ngạc nhiên xen lẫn phẫn nộ. Hắn dám nói huyết mạch của chàng là nguy hiểm? Hắn dựa vào cái gì mà phán xét?

Không đợi Lâm Phong kịp phản ứng, Hắc Dạ Tôn Giả đột ngột giơ một bàn tay lên, một luồng hắc khí cuồn cuộn như sóng thần, mang theo sức mạnh hủy diệt khó tin, lao thẳng về phía chàng. Không gian xung quanh bị hắc khí làm cho vặn vẹo, những ảo ảnh cuối cùng của Bí Cảnh Huyễn Mộng tan rã như bong bóng xà phòng. Mùi kim loại tanh nồng của sát khí lan tỏa, trộn lẫn với mùi hắc khí nồng nặc.

Lâm Phong không chút do dự, Cửu Thiên Huyền Kiếm ngay lập tức xuất ra khỏi vỏ, phát ra một tiếng "vù" sắc bén. Ánh sáng kiếm khí rực rỡ như một dải ngân hà, mang theo vô vàn kiếm ý, cắt phá không gian, đối chọi trực diện với luồng hắc khí hung hãn. Tiếng va chạm vang lên chói tai, như hàng ngàn thanh kiếm cùng lúc va vào nhau, tạo ra một làn sóng năng lượng khổng lồ, thổi bay sương mù xung quanh.

“Lâm Phong, cẩn thận!” Tuyết Dao thốt lên, nàng đã ngay lập tức rút ra Băng Phách Kiếm, hàn khí ngưng tụ quanh thân, đôi mắt phượng sắc lạnh tập trung cao độ vào cường địch. Nàng và các mỹ nhân khác lập tức vào vị trí chiến đấu, hình thành một vòng tròn bảo vệ Linh Nhi đang run rẩy sau lưng. Lam Yên đã xông lên một bước, trường thương trong tay nàng phát ra ánh sáng đỏ rực, sẵn sàng lao vào yểm hộ Lâm Phong. Tần Nguyệt thì nhanh chóng kết ấn, linh lực dao động xung quanh nàng, chuẩn bị thi triển pháp thuật phụ trợ. Mộc Ly cũng đã triệu hồi ra những dây leo xanh biếc, uốn lượn sẵn sàng tấn công hoặc phòng thủ. Thôn Thiên Thử, với hình dáng nhỏ bé của mình, đã biến mất khỏi vai Lâm Phong, ẩn mình trong bóng tối, sẵn sàng tung ra đòn bất ngờ.

Cuộc đối đầu diễn ra quá nhanh, quá bất ngờ, nhưng Lâm Phong và các nàng đã được rèn luyện qua vô số trận chiến, nên phản ứng của họ nhanh như điện chớp. Tuy nhiên, cường địch trước mắt, Hắc Dạ Tôn Giả, lại là một thế lực hoàn toàn khác, một sự tồn tại vượt xa những gì họ từng đối mặt. Hắn không chỉ mạnh mẽ, mà còn mang theo một bí ẩn kinh hoàng, một loại sức mạnh cổ xưa mà Lâm Phong chưa từng gặp. Giờ đây, họ đang đứng trên lằn ranh sinh tử, và Bí Cảnh Huyễn Mộng, vốn đã đầy rẫy hiểm nguy, giờ lại trở thành một chiến trường đẫm máu.

***

Trận giao tranh nổ ra không chút nhân nhượng. Lâm Phong đối đầu trực diện với Hắc Dạ Tôn Giả, cảm nhận rõ rệt áp lực khổng lồ từ đối thủ. Hắc Dạ Tôn Giả không chỉ đơn thuần là một cường giả mạnh mẽ, hắn còn sở hữu một loại sức mạnh cổ xưa, huyền bí, dường như có thể thao túng không gian và thời gian trong Bí Cảnh Huyễn Mộng. Mỗi đòn tấn công của hắn đều mang theo khí tức hủy diệt, khiến không gian xung quanh vặn vẹo, những tàn tích kiến trúc cổ xưa vốn đã đổ nát giờ càng thêm tan hoang, vỡ vụn. Tiếng nổ vang dội của các đòn pháp thuật, tiếng gầm rú của hắc khí, tiếng kiếm khí xé gió hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.

Lâm Phong cảm thấy áp lực chưa từng có. Cửu Thiên Huyền Kiếm trong tay chàng phát ra kiếm quang chói lọi, nhưng dường như không thể hoàn toàn xuyên thủng lớp hắc khí dày đặc bao phủ Hắc Dạ Tôn Giả. Khí tức cổ quái của đối thủ dường như có thể hấp thụ và làm suy yếu linh lực của chàng. Chàng buộc phải kích hoạt Huyễn Mặc Quyển, một luồng ánh sáng huyễn hoặc bùng lên từ cơ thể chàng, tạo thành một lá chắn năng lượng vững chắc. Đồng thời, mảnh vỡ Thần Khí trong tay Lâm Phong đột ngột chấn động mạnh, phát ra một luồng ánh sáng chói lọi, không ngừng chớp động, dường như đang cộng hưởng với một loại năng lượng cổ xưa đối nghịch với hắc khí của Hắc Dạ Tôn Giả. Ánh sáng từ mảnh vỡ Thần Khí và hắc khí va chạm, tạo ra những đốm lửa ma quái và âm thanh xé tai, khiến không gian xung quanh rung chuyển dữ dội.

“Ồ? Huyễn Mặc Quyển… và cả mảnh vỡ của ‘thứ đó’ nữa sao? Ngươi quả nhiên là kẻ được chọn của số phận… nhưng vận mệnh đó sẽ kết thúc tại đây!” Giọng Hắc Dạ Tôn Giả vang lên, mang theo một sự ngạc nhiên thoáng qua, nhưng ngay lập tức bị thay thế bằng vẻ khinh thường và sát ý lạnh lẽo hơn. Đôi mắt đỏ rực của hắn càng thêm rực cháy, luồng hắc khí xung quanh hắn cuồn cuộn dữ dội hơn, như hàng ngàn con mãng xà khổng lồ lao về phía Lâm Phong.

Lâm Phong gồng mình chống đỡ, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán. Chàng cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp của Hắc Dạ Tôn Giả, vượt xa bất kỳ đối thủ nào chàng từng gặp. Hắn không chỉ mạnh, mà còn hiểu rõ về chàng, về Huyễn Mặc Quyển, và cả mảnh vỡ Thần Khí. Điều này khiến Lâm Phong không khỏi kinh hãi, nhưng cũng càng thêm kiên định. “Ta sẽ không để ngươi ngăn cản!” Lâm Phong gầm lên, dồn hết linh lực vào Cửu Thiên Huyền Kiếm, chém ra một luồng kiếm khí khổng lồ, cố gắng đẩy lùi đối thủ.

Tuyết Dao thấy Lâm Phong đang gặp khó khăn, không chút do dự lao lên. “Cẩn thận, Lâm Phong! Khí tức của hắn rất cổ quái! Đừng đối đầu trực diện!” Nàng tung ra hàng loạt băng tiễn, mỗi mũi băng đều mang theo hàn khí thấu xương, cố gắng làm chậm lại đòn tấn công của Hắc Dạ Tôn Giả. Tuyết rơi lả tả xung quanh, tạo thành một vùng băng giá nhỏ, nhưng hắc khí của đối thủ dường như không hề bị ảnh hưởng, thậm chí còn hấp thụ một phần hàn khí, trở nên mạnh mẽ hơn.

Lam Yên, với tính cách nóng nảy và dũng mãnh, không thể kiềm chế được nữa. “Để ta chặn hắn!” Nàng gầm lên, trường thương trong tay hóa thành một đạo cầu vồng đỏ rực, mang theo sức mạnh bạo liệt, đâm thẳng vào Hắc Dạ Tôn Giả. Nàng không màng đến sự chênh lệch sức mạnh, chỉ muốn tạo cơ hội cho Lâm Phong.

Nhưng Hắc Dạ Tôn Giả chỉ khẽ phẩy tay. Một luồng hắc khí vô hình bắn ra, va chạm với trường thương của Lam Yên. "Rầm!" Một tiếng động lớn vang lên, Lam Yên cảm thấy một lực phản chấn khủng khiếp truyền đến, toàn thân nàng chấn động, suýt chút nữa thì trường thương tuột khỏi tay. Nàng bị đánh bật ra xa hàng chục trượng, đập mạnh vào một vách đá, máu tươi trào ra khóe miệng. Tuy nhiên, nàng vẫn nhanh chóng đứng dậy, ánh mắt kiên nghị nhìn đối thủ, không hề lùi bước.

Tần Nguyệt cau mày, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm trọng. Nàng liên tục kết ấn, cố gắng phá giải những trận pháp không gian vô hình mà Hắc Dạ Tôn Giả đã bố trí xung quanh, nhưng những trận pháp đó quá cổ xưa và phức tạp, dường như hòa làm một với không gian Bí Cảnh. Linh lực của nàng tiêu hao nhanh chóng, nhưng chỉ có thể làm rung chuyển một vài góc cạnh của trận pháp, không thể phá vỡ hoàn toàn. "Không được! Hắn đã phong tỏa không gian nơi đây! Chúng ta không thể thoát ra!" Tần Nguyệt thốt lên, giọng nói trầm ấm thường ngày giờ đầy vẻ lo lắng.

Mộc Ly và Thôn Thiên Thử cũng không ngừng tung ra các đòn tấn công phụ trợ, từ những dây leo sắc bén quấn lấy hắc khí, cho đến những luồng âm ba chói tai của Thôn Thiên Thử. Nhưng tất cả đều như muối bỏ biển, hắc khí của Hắc Dạ Tôn Giả quá hùng hậu, quá tà dị, dường như có thể hóa giải mọi công kích. Linh Nhi thì đã được Tuyết Dao che chắn phía sau, cô bé sợ hãi nhắm chặt mắt, miệng không ngừng lẩm bẩm "Ca ca... ca ca..."

Lâm Phong cảm thấy sức mạnh của Huyễn Mặc Quyển đang bị tiêu hao nhanh chóng, mảnh vỡ Thần Khí cũng đang rung lên dữ dội, dường như đã đến giới hạn. Hắc Dạ Tôn Giả không hề vội vã, hắn chỉ từ từ tiến lên, mỗi bước đi đều mang theo sự áp bức khiến đất đá nứt toác. Hắn dường như đang tận hưởng màn trình diễn của mình, hoặc có lẽ, hắn đang chờ đợi điều gì đó.

“Ngươi không thoát được đâu, kẻ được chọn,” Hắc Dạ Tôn Giả khẽ nhếch miệng, dù không nhìn rõ mặt, nhưng Lâm Phong vẫn có thể cảm nhận được nụ cười khinh miệt đó. “Số phận của ngươi đã được định đoạt. Ngươi sẽ không bao giờ chạm tới Giới Hà Vô Biên, và bí mật của ngươi sẽ mãi mãi bị chôn vùi.”

Trong khoảnh khắc đó, Lâm Phong cảm thấy một sự phẫn nộ dâng trào. Hắn không thể chấp nhận việc số phận của mình bị kẻ khác định đoạt, đặc biệt là khi nó liên quan đến những người chàng yêu thương và cả vận mệnh của vạn giới. Chàng siết chặt Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật! Chàng sẽ không bao giờ gục ngã!

***

Trận chiến dường như đang đi vào ngõ cụt, với Lâm Phong và các nàng bị áp đảo hoàn toàn bởi sức mạnh vượt trội và sự bí ẩn của Hắc Dạ Tôn Giả. Tuy nhiên, đúng vào thời khắc căng thẳng nhất, Hắc Dạ Tôn Giả đột ngột ngừng lại. Đôi mắt đỏ rực của hắn quét qua Lâm Phong một lần nữa, rồi lướt qua những mỹ nhân đang kiên cường bảo vệ chàng, và dừng lại một chút ở mảnh vỡ Thần Khí đang phát ra ánh sáng mờ nhạt trong tay Lâm Phong. Một thoáng chần chừ, khó hiểu lóe lên trong đôi mắt đỏ đó, dường như hắn đang tính toán điều gì. Mùi hắc khí nồng nặc và mùi sắt từ kiếm khí vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng cường độ đã giảm đi đáng kể.

“Lâm Phong, ngươi có thể thoát được lần này,” Hắc Dạ Tôn Giả cất tiếng, giọng nói trầm thấp như tiếng chuông từ cõi âm, nhưng giờ đây không còn mang theo sự hung hăng hủy diệt như trước, thay vào đó là một sự lạnh lùng đến rợn người. “Nhưng Giới Hà Vô Biên không phải nơi ngươi có thể đặt chân đến. Ngươi có thể mạnh mẽ, nhưng ngươi không hiểu được sự thật ẩn chứa sau nó.” Hắn khẽ ngẩng đầu, nhìn về phía hư không mờ mịt của Bí Cảnh, như thể đang nhìn thấy một điều gì đó xa xăm. “Sẽ có ngày ngươi nhận ra, sự thật mà ngươi tìm kiếm… còn đáng sợ hơn cả cái chết. Lần sau gặp lại, sẽ không có may mắn như vậy đâu!”

Dứt lời, Hắc Dạ Tôn Giả không hề chần chừ thêm nữa. Hắn hóa thành một làn khói đen khổng lồ, tan biến vào hư không mờ mịt của Bí Cảnh Huyễn Mộng, nhanh đến mức không để lại một dấu vết nào, ngoại trừ mùi hắc khí tanh tưởi vẫn còn vương vấn trong không khí lạnh lẽo. Không gian xung quanh vẫn còn chấn động nhẹ, nhưng dần dần ổn định lại. Sương mù dày đặc bắt đầu cuộn trở lại, nuốt chửng những tàn tích đổ nát, che khuất tầm nhìn, khiến cho cảnh vật trở nên mờ ảo, hư thực như trước.

Lâm Phong thở hổn hển, thu hồi Cửu Thiên Huyền Kiếm và Huyễn Mặc Quyển. Chàng cảm nhận được sự mệt mỏi rã rời sau trận chiến khốc liệt, linh lực trong đan điền đã tiêu hao quá nửa. Mảnh vỡ Thần Khí trong tay chàng cũng đã ngừng phát sáng, trở lại trạng thái bình thường. Chàng nhìn về phía nơi Hắc Dạ Tôn Giả vừa biến mất, ánh mắt vẫn còn ánh lên sự kiên định, xen lẫn một chút khó hiểu và phẫn nộ. “Hắn là ai? Và tại sao hắn lại biết nhiều đến vậy… Giới Hà Vô Biên, ta nhất định phải đến!” Giọng chàng vang lên, không hề có chút do dự, mà chỉ có sự quyết tâm sắt đá.

Tuyết Dao tiến đến, đặt tay lên vai Lâm Phong, truyền một luồng linh lực ấm áp vào cơ thể chàng. “Kẻ địch quá mạnh, Lâm Phong. Khí tức của hắn không giống bất kỳ tu sĩ nào ta từng biết, không phải ma khí, cũng không phải linh khí thuần túy, mà là một sự kết hợp cổ quái. Chúng ta cần cẩn trọng hơn nữa trên hành trình sắp tới.” Nàng nhìn Lam Yên, Mộc Ly và Tần Nguyệt, ánh mắt đầy lo lắng. Lam Yên đang cố gắng điều hòa khí huyết, Tần Nguyệt thì vẫn đang suy tư về những lời của Hắc Dạ Tôn Giả, còn Mộc Ly thì đang an ủi Linh Nhi.

“Hắn nói ‘người bảo vệ trật tự’… và biết về huyết mạch của chàng, cả Huyễn Mặc Quyển và mảnh vỡ Thần Khí nữa,” Tần Nguyệt trầm ngâm. Nàng khẽ nhíu mày, khuôn mặt thanh lịch lộ rõ vẻ suy tư. “Có lẽ hắn không phải là tay sai của Ma Tôn Huyết Ảnh, mà là một thế lực cổ xưa khác, có liên quan đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, hoặc thậm chí là một tồn tại được sinh ra từ chính Giới Hà Vô Biên. Lời cảnh báo của hắn về ‘sự thật đáng sợ hơn cả cái chết’ không phải là vô căn cứ. Giới Hà Vô Biên… có lẽ còn nguy hiểm hơn chúng ta tưởng.”

Lam Yên hừ lạnh, tuy thân thể còn đau nhức nhưng ý chí chiến đấu vẫn không hề giảm sút. “Bất kể hắn là ai, hay Giới Hà Vô Biên có đáng sợ đến đâu, chúng ta cũng không thể lùi bước! Lâm Phong là hy vọng của vạn giới, không thể để bất kỳ ai ngăn cản.”

Mộc Ly gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lâm Phong đầy tin tưởng. “Đúng vậy! Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt!” Linh Nhi, sau khi được Mộc Ly vỗ về, cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn còn hơi đỏ hoe nhưng ánh lên sự kiên định. Thôn Thiên Thử chiêm chiếp vài tiếng, nhảy nhót trên vai Lâm Phong, như muốn nói rằng nó sẽ luôn ở bên cạnh chàng.

Lâm Phong nhìn những gương mặt thân yêu xung quanh. Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình. Dù gánh nặng vận mệnh có lớn đến đâu, dù kẻ địch có mạnh mẽ và bí ẩn đến nhường nào, chàng cũng sẽ không lùi bước. Cuộc chạm trán bất ngờ với Hắc Dạ Tôn Giả đã cho chàng thấy rằng, Giới Hà Vô Biên không chỉ là một địa điểm, mà là một phong ấn, một cái nôi của những bí mật cổ xưa, và nó đang được bảo vệ bởi những tồn tại đáng sợ. Điều này cũng xác nhận rằng, mảnh vỡ Thần Khí và Huyễn Mặc Quyển có vai trò then chốt trong việc đối phó với những thế lực cổ xưa này, và Bạch Lão Tổ chắc chắn sẽ đóng vai trò quan trọng hơn trong việc tiết lộ những bí mật còn lại.

Với quyết tâm sắt đá và ánh mắt kiên định, Lâm Phong cùng các nàng nhanh chóng rời khỏi Bí Cảnh Huyễn Mộng. Họ biết rằng, đây chỉ là khởi đầu của một hành trình đầy hiểm nguy, nhưng cũng đầy hy vọng. Giới Hà Vô Biên đang chờ đợi, và cùng với nó là lời giải đáp cho thân thế của Lâm Phong, và có thể là vận mệnh của cả vạn giới.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ