Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 323

Huyết Chiến Phá Trận: Lối Thoát Sinh Tử

4687 từ
Mục tiêu: Giải quyết tình thế nguy hiểm từ cliffhanger Chương 322, khi nhóm Lâm Phong bị Hắc Dạ Tôn Giả truy đuổi gắt gao.,Lâm Phong dẫn dắt đồng đội (Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử) trong một trận chiến cam go, sử dụng trí tuệ và mọi sức mạnh để chống lại Hắc Dạ Tôn Giả.,Lâm Phong tìm ra và thực hiện một kế sách táo bạo để mở ra con đường thoát khỏi Bí Cảnh Huyễn Mộng, bảo vệ an toàn cho cả nhóm.,Khẳng định sự nguy hiểm và năng lực của Hắc Dạ Tôn Giả, cho thấy hắn là một mối đe dọa dai dẳng, không dễ dàng bị loại bỏ.,Thiết lập tâm lý chuẩn bị cho hành trình tiếp theo đến Giới Hà Vô Biên, nhấn mạnh sự cấp bách và những thử thách sắp tới.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử, Hắc Dạ Tôn Giả
Mood: Căng thẳng, hành động dồn dập, tuyệt vọng, quyết tâm, sau đó là nhẹ nhõm và lo lắng
Kết chương: [object Object]

Mùi hắc khí tanh tưởi vẫn còn vương vấn trong không khí lạnh lẽo của Bí Cảnh Huyễn Mộng, bám riết lấy từng thớ thịt, từng lỗ chân lông như một lời nguyền rủa vô hình. Nhóm Lâm Phong chưa kịp hít sâu một hơi để gột rửa tâm trí khỏi sự kinh hoàng của cuộc chạm trán vừa rồi, thì không gian xung quanh lại đột ngột rung chuyển dữ dội. Sương mù dày đặc không còn cuộn mình mơ hồ nữa, mà như bị một lực lượng vô hình nào đó khuấy động, xoáy tròn cuồn cuộn, kéo theo cả những tàn tích đổ nát đang lơ lửng giữa không trung. Một tiếng gầm gừ vang vọng, không đến từ Hắc Dạ Tôn Giả, mà từ chính Bí Cảnh, như một sinh vật khổng lồ bị đánh thức sau giấc ngủ vạn năm.

Lâm Phong nhíu chặt mày, ánh mắt sắc bén lướt qua từng gương mặt đồng đội. Tuyết Dao đứng bên cạnh chàng, ánh mắt lạnh lẽo như băng tuyết đã nhuốm thêm một tầng cảnh giác cao độ. Lam Yên, dù cơ thể còn đau nhức, vẫn gồng mình siết chặt trường thương, sẵn sàng chiến đấu. Mộc Ly ôm Linh Nhi vào lòng, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ánh lên vẻ hung dữ của một linh thú đang bảo vệ con non. Tần Nguyệt, khuôn mặt thanh lịch vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, nhưng đôi mắt phượng lại ẩn chứa một nỗi lo lắng khó tả. Thôn Thiên Thử nhảy phóc lên vai Lâm Phong, lông trắng muốt dựng đứng, đôi mắt to tròn ánh lên tia sáng đỏ rực, tiếng chiêm chiếp đáng yêu giờ xen lẫn những tiếng gừ gừ cảnh báo.

“Không thể nào!” Tần Nguyệt khẽ thốt lên, giọng trầm ấm nhưng đầy sự kinh ngạc. “Hắn không hề rời đi! Hắn đã hòa mình vào Bí Cảnh này, thao túng nó!”

Lời của Tần Nguyệt vừa dứt, màn sương đen kịt một lần nữa ngưng tụ, không phải tại lối ra mà là ngay phía trên đầu họ. Một bóng hình khổng lồ, cao vút như một ngọn núi đen, dần hiện rõ. Hắc Dạ Tôn Giả, không còn ẩn mình trong làn khói đen mờ ảo, mà xuất hiện rõ ràng hơn, dù vẫn bao phủ trong khí tức tà ác và áp bức. Hắn không có hình dạng cố định, chỉ là một khối năng lượng đen kịt, với đôi mắt đỏ rực như hai vầng trăng máu đang nhìn chằm chằm xuống. Không gian xung quanh hắn vặn vẹo, những tàn tích cổ xưa của Bí Cảnh như bị kéo giãn, bóp méo, tạo thành một nhà tù vô hình, giam cầm cả nhóm.

“Ngươi nghĩ ta sẽ dễ dàng buông tha ngươi sao, kẻ mang huyết mạch lỗi thời?” Giọng nói của Hắc Dạ Tôn Giả vang vọng khắp không gian, không còn là tiếng nói khô khốc mà trở nên trầm đục, mang theo sức nặng của vạn vật, chấn động đến tận linh hồn. “Bí Cảnh Huyễn Mộng này, từ lâu đã là một phần của ta. Ngươi không thể thoát khỏi ta, cũng như ngươi không thể thoát khỏi số mệnh mà Thiên Đạo đã định đoạt!”

Một lực hút khổng lồ đột ngột ập đến, kéo cả nhóm về phía trung tâm của khối năng lượng đen kịt. Lâm Phong lập tức cảm thấy linh lực trong đan điền bị áp chế, như có hàng vạn sợi xích vô hình đang trói buộc. Chàng cố gắng vận dụng Huyễn Mặc Quyển, nhưng những tầng tầng ảo ảnh mà chàng tạo ra dường như chỉ là những làn khói mỏng manh trước cơn bão táp của Hắc Dạ Tôn Giả.

“Các nàng cẩn thận! Hắn mạnh hơn chúng ta tưởng!” Lâm Phong hét lớn, giọng nói chàng đã nhuốm vẻ căng thẳng hiếm thấy. Chàng nhanh chóng rút Cửu Thiên Huyền Kiếm, mũi kiếm sắc bén rạch ngang hư không, tạo ra một luồng khí kiếm màu xanh lam chói mắt, cắt đứt vài sợi xích vô hình đang trói buộc Tuyết Dao. “Huyễn Mặc Quyển, mở!”

Cuộn sách cổ kính màu mực đen huyền ảo bung ra, những phù văn cổ xưa nhảy múa trên trang giấy như những tinh linh. Huyễn Mặc Quyển không trực tiếp tấn công, mà tỏa ra một trường lực vô hình, chống lại áp lực của Hắc Dạ Tôn Giả, đồng thời khuếch đại ảo ảnh, tạo ra hàng ngàn phân thân của nhóm Lâm Phong, khiến Hắc Dạ Tôn Giả khó lòng phân biệt thật giả.

Tuyết Dao không chần chừ, đôi tay trắng ngần như ngọc nhanh chóng kết ấn. Hàn khí bùng phát từ nàng, không gian xung quanh đóng băng, tạo thành một bức tường băng kiên cố chắn giữa họ và Hắc Dạ Tôn Giả. “Băng Phách Trấn Hồn!” Nàng khẽ quát, hàng vạn mũi băng sắc nhọn bắn ra, ghim thẳng vào khối năng lượng đen kịt.

“Hừ! Trò trẻ con!” Hắc Dạ Tôn Giả cười khẩy, giọng điệu đầy sự khinh miệt. Khối năng lượng đen kịt của hắn chỉ khẽ rung lên, hàng vạn mũi băng lập tức tan chảy như tuyết gặp lửa, không hề để lại dấu vết. Bức tường băng cũng bắt đầu rạn nứt, những vết nứt lan nhanh như mạng nhện.

Lam Yên gầm lên một tiếng, không chịu khuất phục. Dáng người cao ráo, săn chắc của nàng lao lên phía trước, trường thương trong tay hóa thành một luồng hỏa diễm cuồng bạo. “Hỏa Long Liệt Không!” Một con rồng lửa khổng lồ gầm thét, lao thẳng vào Hắc Dạ Tôn Giả, mang theo sức nóng bỏng rát có thể nung chảy cả kim loại.

Mộc Ly cũng không kém cạnh, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây tràn ngập sự phẫn nộ. Nàng buông Linh Nhi xuống, giao cho Thôn Thiên Thử bảo vệ, rồi hóa thành yêu thú nguyên hình – một con mèo rừng khổng lồ, lông màu nâu hạt dẻ dựng đứng, móng vuốt sắc bén như thép. “Gừrrr!” Tiếng gầm gừ vang vọng, nàng lao vào, ý đồ cận chiến, xé rách lớp năng lượng của Hắc Dạ Tôn Giả.

Thôn Thiên Thử chiêm chiếp vài tiếng, lập tức hóa lớn hơn một chút, đủ để che chắn Linh Nhi. Đôi mắt đỏ rực của nó quét qua không gian, dường như đang tìm kiếm một khe hở.

Tần Nguyệt không tấn công trực diện. Nàng khẽ nhíu mày, nhanh chóng truyền linh lực vào một viên đan dược màu xanh lam, rồi ném về phía Lâm Phong. “Lâm Phong, cẩn thận! Hắn đang hấp thụ linh khí của Bí Cảnh để tăng cường sức mạnh! Đan dược này sẽ giúp chàng ổn định linh lực!”

Viên đan dược vừa vào miệng, Lâm Phong lập tức cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa khắp châu thân, giúp linh lực đang cạn kiệt của chàng được bổ sung phần nào. "Cám ơn, Tần Nguyệt!" Chàng thầm nghĩ, Tần Nguyệt luôn là người đáng tin cậy nhất trong những lúc nguy nan.

Hắc Dạ Tôn Giả dường như không hề nao núng trước những đòn tấn công của cả nhóm. Hỏa Long của Lam Yên bị hắn dùng một luồng hắc khí tóm gọn, bóp nát trong không trung. Mộc Ly vừa chạm vào lớp năng lượng đen kịt của hắn đã bị một lực phản chấn cực mạnh đẩy lùi, cơ thể va vào bức tường băng đang nứt nẻ, ho ra một búng máu tươi. Tuyết Dao tuy vẫn kiên cường giữ vững phòng tuyến, nhưng sắc mặt đã trắng bệch, đôi tay run rẩy.

Lâm Phong nhận ra rằng, đối đầu trực diện với Hắc Dạ Tôn Giả trong Bí Cảnh này là điều không thể. Hắn chính là Bí Cảnh, và Bí Cảnh chính là hắn. Mọi đòn tấn công của họ đều như muối bỏ biển, chỉ làm tăng thêm sự phẫn nộ của kẻ thù. Trái tim Lâm Phong đập thình thịch trong lồng ngực, một cảm giác tuyệt vọng thoáng qua, nhưng ngay lập tức bị ý chí kiên định đè nén. Thiên Đạo Vô Tình, nhưng Nhân Đạo Hữu Tình! Chàng không thể để những người yêu thương chàng phải chịu cảnh này. Chàng phải tìm ra cách. Phải tìm ra lối thoát!

Chàng lướt nhìn những tàn tích cổ thành đang bị Hắc Dạ Tôn Giả thao túng, ánh mắt chợt dừng lại ở một bức tường đá đổ nát, nơi những phù văn cổ xưa vẫn còn lờ mờ hiện hữu. Bức tường đó dường như đang cộng hưởng với một vật nào đó trong túi càn khôn của chàng. Mảnh vỡ Thần Khí! Đây có lẽ là cơ hội duy nhất!

Nhận thấy sự thay đổi trong ánh mắt Lâm Phong, Hắc Dạ Tôn Giả cười khẩy một tiếng, tựa hồ đã nhìn thấu mọi suy nghĩ của chàng. "Vô ích thôi. Ngươi nghĩ ngươi có thể tìm thấy một khe hở trong sự phong tỏa của ta sao? Bí Cảnh này đã bị ta nuốt chửng, mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay ta. Ngươi và những kẻ yếu ớt này, đều sẽ trở thành chất dinh dưỡng cho sự tái sinh của ta!"

Hắn giơ bàn tay đen kịt lên, không gian xung quanh Lâm Phong và các nàng bắt đầu co rút dữ dội. Những viên đá vụn, những mảnh vỡ kiến trúc trôi nổi trong không trung như bị một lực ép vô hình nghiền nát, phát ra những tiếng "rắc rắc" ghê rợn. Hắc khí cuồn cuộn tụ lại, tạo thành một bàn tay khổng lồ, chuẩn bị nghiền nát tất cả.

Lâm Phong cảm thấy xương cốt toàn thân kêu vang, linh lực trong đan điền bị ép đến mức gần như ngừng chảy. Chàng nghiến răng, cơ thể run rẩy nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Chàng biết, đây là thời khắc sinh tử. Hoặc là chiến đấu đến cùng, hoặc là vĩnh viễn chôn vùi tại nơi đây. "Không thể để hắn thành công!" Chàng gầm nhẹ, dồn toàn bộ linh lực còn lại vào Mảnh vỡ Thần Khí trong tay. Mảnh vỡ Thần Khí lập tức phát ra một luồng sáng chói mắt, như một vì sao băng vụt sáng giữa màn đêm đen kịt. Ánh sáng đó không chỉ phá tan hắc khí bao phủ, mà còn tạo ra một trường lực vô hình, chống lại áp lực kinh hoàng từ Hắc Dạ Tôn Giả.

Hắc Dạ Tôn Giả khẽ "A" một tiếng, bàn tay đen kịt khựng lại giữa không trung. "Mảnh vỡ Thần Khí... quả nhiên, ngươi đã tìm thấy nó. Ngươi thật sự là 'kẻ được chọn' trong lời tiên tri. Nhưng ngay cả Thần Khí cũng không thể cứu vãn số phận của ngươi!" Hắn dồn thêm sức mạnh, áp lực càng lúc càng tăng. Trường lực của Mảnh vỡ Thần Khí bắt đầu lay động dữ dội, như muốn vỡ vụn bất cứ lúc nào.

Lam Yên, Mộc Ly, Tuyết Dao, Tần Nguyệt đều nhận ra sự nguy hiểm tột cùng. Linh Nhi đã sợ hãi đến mức ôm chặt lấy Thôn Thiên Thử, nhưng ánh mắt bé bỏng vẫn không rời Lâm Phong. Lam Yên lại gầm lên một tiếng, phóng ra thêm một ngọn lửa cuồng bạo, nhưng nó chỉ như một đốm sáng nhỏ nhoi trước bàn tay khổng lồ của Hắc Dạ Tôn Giả. Tuyết Dao cắn chặt môi, linh lực trong cơ thể nàng gần như đã cạn kiệt, nhưng nàng vẫn cố gắng duy trì bức tường băng, dù nó đã vỡ vụn từng mảng. Mộc Ly, sau khi bị đẩy lùi, lại một lần nữa lao lên, bất chấp vết thương, móng vuốt sắc nhọn cào cấu vào lớp hắc khí dày đặc.

"Không được phân tán! Tập trung vào những điểm yếu của hắn!" Lâm Phong hét lớn, giọng chàng khản đặc vì dồn nén linh lực. Chàng cảm thấy từng thớ thịt trên cơ thể đang gào thét, nhưng lý trí vẫn vô cùng tỉnh táo. "Tần Nguyệt, chuẩn bị đan dược! Tuyết Dao, Mộc Ly, Lam Yên, dùng hết sức mạnh! Chúng ta sẽ phá vỡ nơi này!"

Tần Nguyệt lập tức hiểu ý. Nàng nhanh chóng lấy ra hàng loạt bình đan dược, không phải loại hồi phục linh lực, mà là những loại đan dược có khả năng kích phát tiềm năng hoặc gây nổ. Nàng ném chúng về phía ba nàng Tuyết Dao, Mộc Ly, Lam Yên. “Kích phát! Không cần giữ lại!”

Tuyết Dao không nói một lời, nuốt đan dược, hàn khí trên người nàng bỗng chốc tăng vọt, đôi mắt lạnh lẽo giờ đây ánh lên một vẻ quyết tuyệt. “Băng Tuyệt Vạn Dặm!” Nàng dồn toàn bộ linh lực, không chỉ là linh lực của bản thân mà còn là linh lực được kích phát từ đan dược, vào một đòn đánh duy nhất. Một khối băng khổng lồ, sắc nhọn, phát ra ánh sáng xanh lam chói lóa, mang theo khí tức hủy diệt, lao thẳng vào Hắc Dạ Tôn Giả.

Lam Yên gầm lên, nuốt đan dược. Ngọn lửa trên trường thương nàng bùng cháy dữ dội, không còn là màu đỏ mà đã chuyển sang màu tím than, mang theo một khí tức hủy diệt kinh hoàng. “Hỏa Long Thôn Thiên!” Lần này, không phải một con rồng lửa, mà là một cơn lốc xoáy lửa khổng lồ, gầm thét dữ dội, nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó.

Mộc Ly cũng không chần chừ, nuốt đan dược, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây đã chuyển sang màu vàng kim. Nàng không còn giữ nguyên hình yêu thú, mà hóa thành một luồng sáng xanh, tốc độ nhanh đến mức chỉ còn nhìn thấy tàn ảnh. “Yêu Hồ Phệ Nguyệt!” Nàng lao vào, móng vuốt sắc bén xé rách không gian, liên tục tạo ra những vết nứt nhỏ trên lớp hắc khí của Hắc Dạ Tôn Giả.

Cả ba nàng đồng loạt tung ra đòn mạnh nhất, dồn toàn bộ sức lực và tiềm năng vào một đòn đánh. Ba luồng năng lượng, băng, hỏa, yêu lực, hội tụ lại, tạo thành một luồng xung kích hủy diệt, đánh thẳng vào Hắc Dạ Tôn Giả.

Hắc Dạ Tôn Giả lần này không còn vẻ mặt khinh miệt nữa. Hắn khẽ nhíu mày, đôi mắt đỏ rực ánh lên vẻ ngạc nhiên. “Phàm nhân lại dám làm vậy sao? Đáng tiếc, vẫn chưa đủ!” Hắn giơ cao bàn tay đen kịt, một lớp màng hắc khí dày đặc hơn ngưng tụ, tạo thành một tấm chắn kiên cố. Ba đòn tấn công mạnh mẽ của Tuyết Dao, Lam Yên, Mộc Ly va chạm vào tấm chắn, tạo ra một tiếng nổ kinh thiên động địa. Năng lượng cuồng bạo lan tỏa, thổi bay mọi tàn tích xung quanh, khiến cả Bí Cảnh rung chuyển như muốn sụp đổ.

Tuy nhiên, tấm chắn của Hắc Dạ Tôn Giả vẫn đứng vững, chỉ khẽ rung lên. Ba nàng Tuyết Dao, Lam Yên, Mộc Ly đều bị chấn động dữ dội, linh lực cạn kiệt, ngã quỵ xuống.

“Đáng tiếc! Lực lượng của Thiên Đạo không phải thứ các ngươi có thể chống lại!” Hắc Dạ Tôn Giả cười khẩy, giọng điệu đầy sự mỉa mai. Hắn lại giơ bàn tay lên, chuẩn bị tung ra đòn kết liễu.

Nhưng đúng lúc đó, Lâm Phong đã hành động. Chàng không trực tiếp tấn công Hắc Dạ Tôn Giả, mà dồn toàn bộ linh lực vào Huyễn Mặc Quyển và Mảnh vỡ Thần Khí. Chàng nhận ra rằng Hắc Dạ Tôn Giả đang sử dụng chính năng lượng của Bí Cảnh để phong tỏa và tấn công họ. Vậy thì, thay vì chống lại hắn, hãy phá hủy cái nền tảng mà hắn đang dựa vào!

"Thôn Thiên Thử!" Lâm Phong hét lớn, "Phá vỡ không gian!"

Thôn Thiên Thử hiểu ý. Đôi mắt đỏ rực của nó lóe sáng, thân hình nhỏ bé nhưng tỏa ra một luồng sức mạnh không gian kinh người. Nó gầm gừ một tiếng, móng vuốt sắc nhọn không cào cấu vào Hắc Dạ Tôn Giả, mà là cào xé vào chính kết cấu không gian yếu ớt nhất của Bí Cảnh, nơi mà Lâm Phong đã dùng Huyễn Mặc Quyển để nhận diện. Huyễn Mặc Quyển không chỉ tạo ảo ảnh, mà còn có khả năng nhận diện điểm yếu của kết cấu không gian.

Cùng lúc đó, Lâm Phong dồn toàn bộ linh lực vào Mảnh vỡ Thần Khí. Mảnh vỡ Thần Khí không phát ra ánh sáng chói lóa như lúc trước, mà là một luồng rung động cực kỳ tinh vi, cộng hưởng với những phù văn cổ xưa trên các tàn tích xung quanh, và quan trọng hơn, cộng hưởng với chính kết cấu không gian của Bí Cảnh. Chàng nhớ lại lời Tần Nguyệt: "Giới Hà Vô Biên... có lẽ còn nguy hiểm hơn chúng ta tưởng." Và "Lời tiên tri về 'kẻ được chọn' và mối liên hệ của Giới Hà với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến." Mảnh vỡ Thần Khí và Huyễn Mặc Quyển đều có liên quan đến Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, và Hắc Dạ Tôn Giả cũng vậy. Điều đó có nghĩa là Hắc Dạ Tôn Giả và Bí Cảnh này có cùng nguồn gốc với những thứ đó.

Lâm Phong nhắm mắt lại, cảm nhận sự rung động của không gian. Mảnh vỡ Thần Khí trong tay chàng bỗng chốc trở nên nóng rực, như một trái tim đang đập. "Huyễn Mặc Quyển, Thiên Địa Quy Nhất!" Chàng gầm lên, Huyễn Mặc Quyển xoay tròn trên không trung, không còn tạo ra ảo ảnh, mà là hấp thụ toàn bộ năng lượng hỗn loạn trong Bí Cảnh, bao gồm cả những luồng linh khí cổ xưa và ma khí do Hắc Dạ Tôn Giả thao túng.

Năng lượng cuồng bạo chảy ngược vào Huyễn Mặc Quyển, sau đó được Lâm Phong dẫn truyền vào Mảnh vỡ Thần Khí. Mảnh vỡ Thần Khí lúc này như một lỗ đen mini, hấp thụ mọi thứ, sau đó cô đọng lại, phát ra một luồng xung kích vô hình nhưng cực kỳ mạnh mẽ. Luồng xung kích này không phải là đòn tấn công, mà là một sự can thiệp trực tiếp vào kết cấu không gian của Bí Cảnh, nơi mà Thôn Thiên Thử đã tạo ra những vết nứt nhỏ.

"Cái gì?!" Hắc Dạ Tôn Giả kinh hãi, hắn cảm thấy một lực lượng kinh hoàng đang xé toạc sự liên kết của hắn với Bí Cảnh. Những vết nứt nhỏ do Thôn Thiên Thử tạo ra giờ đây lan rộng nhanh chóng, không gian xung quanh rung chuyển dữ dội, như một tấm gương sắp vỡ. Hắn vội vàng dồn toàn bộ sức mạnh để cố gắng hàn gắn lại, nhưng đã quá muộn.

Lâm Phong mở bừng mắt, ánh mắt chàng sáng rực như sao đêm. "Nhanh lên! Đây là cơ hội duy nhất! Đừng quay đầu lại!" Chàng hét lớn, dồn toàn bộ linh lực vào Huyễn Mặc Quyển và Mảnh vỡ Thần Khí. Một tiếng "RẦM" kinh thiên động địa vang lên, không phải tiếng nổ, mà là tiếng không gian bị xé toạc!

Một Cổng Không Gian màu đen kịt, xoáy tròn như một hố đen thu nhỏ, đột ngột xuất hiện ngay phía sau lưng nhóm Lâm Phong. Nó không ổn định, rung chuyển dữ dội, nhưng lại là lối thoát duy nhất.

"Mộc Ly, Lam Yên, Tuyết Dao, Tần Nguyệt! Mau!" Lâm Phong thúc giục, giọng chàng khản đặc vì linh lực cạn kiệt. Chàng cảm thấy cơ thể rã rời, đầu óc quay cuồng, nhưng ý chí vẫn kiên định.

Mộc Ly, dù bị thương, vẫn gắng gượng đứng dậy, cõng Linh Nhi trên lưng, lao nhanh nhất có thể về phía Cổng Không Gian. Thôn Thiên Thử dùng thân mình che chắn cho Linh Nhi, đôi mắt đỏ rực quét qua Hắc Dạ Tôn Giả như một lời thách thức. Tuyết Dao và Lam Yên cũng không chần chừ, gượng dậy và lao theo, dù mỗi bước đi đều nặng nề như chì. Tần Nguyệt là người cuối cùng, nàng ném một viên đan dược hồi phục linh lực cuối cùng về phía Lâm Phong, rồi cũng lao vào Cổng Không Gian.

Hắc Dạ Tôn Giả gầm lên giận dữ, bàn tay đen kịt vươn ra, cố gắng tóm lấy Lâm Phong. "Ngươi không thể thoát được! Kẻ mang huyết mạch lỗi thời! Ngươi sẽ vĩnh viễn bị giam cầm trong Bí Cảnh này!" Hắn dồn toàn bộ sức mạnh, hắc khí cuồn cuộn như sóng thần, lao về phía Lâm Phong.

Lâm Phong nghiến răng, chàng biết mình không thể chống đỡ được nữa. Nhưng chàng không được gục ngã! Chàng là niềm hy vọng của mọi người. "Phàm Nhân Nghịch Thiên! Tu Giả Nghịch Mệnh!" Chàng gầm lên, dồn chút linh lực cuối cùng vào Cửu Thiên Huyền Kiếm, tạo ra một luồng khí kiếm màu xanh lam, chém ngược lại bàn tay đen kịt của Hắc Dạ Tôn Giả. Đó không phải là một đòn tấn công có thể gây sát thương, mà là một đòn chặn, một đòn trì hoãn, đủ để chàng có thêm một khoảnh khắc.

Khí kiếm và hắc khí va chạm, tạo ra một tiếng nổ nhỏ, nhưng đủ để đẩy lùi Hắc Dạ Tôn Giả một chút. Lâm Phong nhân cơ hội đó, lao thẳng vào Cổng Không Gian. Ngay khi chàng vừa lọt qua, Cổng Không Gian lập tức co rút lại, rồi biến mất hoàn toàn, không để lại một dấu vết nào.

Hắc Dạ Tôn Giả giậm chân xuống đất, một tiếng gầm gừ vang vọng khắp Bí Cảnh. Hắn không kịp ngăn cản, chỉ có thể nhìn theo cái bóng cuối cùng của Lâm Phong biến mất. Khuôn mặt ẩn hiện dưới màn sương đen của hắn lộ rõ vẻ căm tức, đôi mắt đỏ rực như muốn phun ra lửa. "Lâm Phong! Ngươi sẽ phải hối hận! Ngươi đã tự đẩy mình vào hố sâu vực thẳm! Giới Hà Vô Biên sẽ là nấm mồ của ngươi! Và khi ta tìm thấy ngươi, ta sẽ khiến ngươi phải cầu xin cái chết!" Tiếng gầm gừ của hắn vang vọng, mang theo sự tức giận tột cùng, khiến cả Bí Cảnh Huyễn Mộng rung chuyển dữ dội, những tàn tích cổ thành đổ sụp, hóa thành cát bụi. Hắn không chỉ tức giận vì để mất con mồi, mà còn vì bị Lâm Phong, một "phàm nhân", phá vỡ sự phong tỏa hoàn hảo của hắn. Sự can thiệp của Mảnh vỡ Thần Khí và Huyễn Mặc Quyển vào kết cấu không gian đã khiến hắn bị chấn động mạnh, nhưng quan trọng hơn, nó đã chứng minh rằng Lâm Phong thực sự có mối liên hệ sâu sắc với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, và có thể là chìa khóa để giải phong ấn hoặc mở ra những bí mật mà hắn đang bảo vệ.

Cả nhóm Lâm Phong bị văng ra khỏi Cổng Không Gian, rơi tự do xuống một vùng đất hoàn toàn xa lạ. Gió nhẹ phảng phất, mang theo mùi hương của cây cỏ và đất ẩm, hoàn toàn khác với mùi ma khí nồng nặc và sương mù lạnh lẽo của Bí Cảnh Huyễn Mộng. Ánh sáng mặt trời dịu nhẹ chiếu rọi, xua đi bóng tối và sự ngột ngạt.

Lâm Phong ngã lăn trên mặt đất, cảm giác kiệt sức bao trùm toàn bộ cơ thể. Chàng thở dốc từng hơi, cố gắng hít lấy không khí trong lành. Linh lực trong đan điền đã cạn kiệt đến mức đáy, cơ thể chàng đau nhức như vừa trải qua một trận đại chiến kéo dài hàng tháng trời. Nhưng khi nhìn thấy các nàng Tuyết Dao, Mộc Ly, Lam Yên, Tần Nguyệt đang lo lắng đỡ Linh Nhi dậy, chàng biết mình đã thành công.

"Ca ca! Ca ca không sao chứ?" Linh Nhi chạy đến, ôm chặt lấy Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh vẫn còn vương vấn nỗi sợ hãi.

Lâm Phong nở một nụ cười nhợt nhạt, đưa tay xoa đầu Linh Nhi. "Không sao, Linh Nhi. Chúng ta an toàn rồi." Giọng chàng khản đặc, nhưng vẫn cố gắng trấn an bé.

Tuyết Dao tiến đến, đặt tay lên trán Lâm Phong, truyền một luồng linh lực ấm áp vào cơ thể chàng. “Chàng liều mạng quá, Lâm Phong. May mà chàng đã thành công.” Nàng khẽ thở phào, sự lạnh lùng thường thấy trên khuôn mặt nàng đã nhường chỗ cho một chút lo lắng.

Lam Yên hừ lạnh, nhưng ánh mắt nàng nhìn Lâm Phong lại đầy sự thán phục. "Lần này là may mắn... nhưng hắn ta thật sự rất mạnh. Khí tức của hắn ta không đơn thuần là ma khí, mà là một thứ gì đó cổ xưa và khó hiểu hơn nhiều."

Tần Nguyệt khẽ nhíu mày, nhìn về phía hư không mà họ vừa xuất hiện. “Bí Cảnh Huyễn Mộng đã bị hắn ta nuốt chửng… Điều đó có nghĩa là hắn ta có thể thao túng cả không gian. Lời cảnh báo của hắn về Giới Hà Vô Biên không phải là vô căn cứ. Hắn ta không phải là tay sai của Ma Tôn Huyết Ảnh, mà là một tồn tại cổ xưa hơn, một ‘người bảo vệ trật tự’ như hắn nói, nhưng lại mang trong mình ma khí đáng sợ. Có lẽ hắn ta là một trong những tồn tại còn sót lại từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, được giao nhiệm vụ canh giữ Giới Hà Vô Biên và ngăn cản bất kỳ ai tiếp cận nó.”

Mộc Ly gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn vẫn còn ánh lên vẻ kinh hoàng. “Hắn ta thật đáng sợ! Lần sau gặp lại, chúng ta phải mạnh hơn nữa!” Thôn Thiên Thử chiêm chiếp vài tiếng, nhảy nhót trên vai Lâm Phong, vẻ mặt đầy kiêu ngạo như muốn nói: "Có ta đây, không sợ gì!"

Lâm Phong nhìn về phía chân trời, ánh mắt chàng dần trở nên kiên định trở lại. Hắn ta không sai, Giới Hà Vô Biên chắc chắn còn nguy hiểm hơn nhiều. Nhưng đó là nơi chứa đựng lời giải đáp cho thân thế của chàng, và có thể là vận mệnh của cả vạn giới. Huyễn Mặc Quyển và Mảnh vỡ Thần Khí đã giúp chàng thoát hiểm lần này, nhưng cũng chứng tỏ rằng những thứ này có mối liên hệ sâu sắc với những bí mật mà Hắc Dạ Tôn Giả đang bảo vệ. "Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Chàng thầm nhủ, cuộc chiến này không chỉ vì bản thân chàng, mà còn vì những người bên cạnh.

Hành trình đến Giới Hà Vô Biên sẽ còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng chàng sẽ không bao giờ lùi bước. Chàng sẽ phải trở nên mạnh mẽ hơn, tìm hiểu sâu hơn về thân thế của mình, và khám phá bí mật đằng sau những thứ đang thao túng vận mệnh của chàng. Vì "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật", và vì "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong biết, Hắc Dạ Tôn Giả sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy. Mối đe dọa từ hắn vẫn còn đó, lơ lửng như một đám mây đen trên đầu họ. Nhưng ít nhất, bây giờ họ đã thoát khỏi Bí Cảnh Huyễn Mộng, và đang trên con đường tiến gần hơn đến sự thật. Cuộc hành trình mới chỉ bắt đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ