Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 324

Bên Bờ Huyễn Mộng: Phục Hồi Và Quyết Định Mới

3907 từ
Mục tiêu: Thể hiện hậu quả tức thì của trận chiến khốc liệt và việc thoát hiểm khỏi Bí Cảnh Huyễn Mộng.,Cho phép các nhân vật hồi phục cả về thể chất lẫn tinh thần sau thử thách.,Tái khẳng định quyết tâm của Lâm Phong trong việc tiến đến Giới Hà Vô Biên để khám phá sự thật về thân thế và định mệnh.,Củng cố mối liên kết giữa Lâm Phong và các hồng nhan, làm nổi bật sự hỗ trợ và kiên định của họ.,Gợi mở về những hiểm nguy và tiết lộ lớn hơn đang chờ đợi tại Giới Hà Vô Biên, duy trì pha 'rising_action'.,Xử lý mối đe dọa còn lơ lửng từ Hắc Dạ Tôn Giả, cho thấy hắn vẫn là một nhân tố nguy hiểm.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử
Mood: Căng thẳng, quyết tâm, suy tư, hơi hy vọng nhưng ẩn chứa sự lo sợ về tương lai
Kết chương: [object Object]

Ánh hoàng hôn đỏ rực như máu nhuộm tím những tầng mây cuối chân trời, rọi xuống một vùng đất hoang tàn, u ám. Cả nhóm Lâm Phong bị văng ra khỏi Cổng Không Gian, rơi thẳng xuống một vạt đất khô cằn, sỏi đá, cách xa lối ra Bí Cảnh Huyễn Mộng một quãng. Tiếng rên khe khẽ của Mộc Ly và Linh Nhi vang lên, hòa cùng tiếng thở dốc nặng nhọc của Lâm Phong. Hắn cảm thấy toàn thân như bị xé toạc, từng thớ thịt, từng kinh mạch đều đau nhức tột độ, linh lực trong đan điền trống rỗng như một cái giếng cạn khô sau hạn hán dài ngày. Mùi đất ẩm và cây cỏ khô héo phảng phất trong không khí, trộn lẫn với một chút hương vị tanh nồng của máu và ma khí còn sót lại, nhắc nhở họ về cuộc chiến sinh tử vừa rồi.

Lâm Phong cố gắng gượng dậy, nhưng đôi chân chàng run rẩy, mềm nhũn như bún. Chàng ngã khuỵu xuống, chống tay lên mặt đất lởm chởm đá, ngụm máu tanh trào lên đến cổ họng nhưng chàng cố gắng nuốt ngược vào. Đầu óc quay cuồng, nhưng ý chí kiên cường vẫn mách bảo chàng phải kiểm tra tình hình của mọi người. Chàng ngẩng đầu, ánh mắt quét qua từng người một.

"Ca ca! Ca ca không sao chứ?"

Giữa lúc Lâm Phong còn đang chật vật, một bóng dáng nhỏ bé đã lảo đảo lao tới. Đó là Linh Nhi, với đôi mắt to tròn long lanh vẫn còn đọng lại vẻ sợ hãi và kinh hoàng. Nàng bé bỏng ôm chầm lấy Lâm Phong, rúc đầu vào ngực chàng, toàn thân run rẩy như con chim non vừa thoát khỏi bão táp. Hơi thở dồn dập của cô bé phả vào tai chàng, mang theo nỗi sợ hãi tột cùng. Lâm Phong đưa tay lên, xoa nhẹ mái tóc đen nhánh của cô bé, cảm nhận được sự mềm mại và ấm áp của sinh mệnh bé nhỏ này.

"Không sao, Linh Nhi... Chúng ta an toàn rồi." Giọng chàng khàn đặc, mỗi lời nói ra đều như xé rách cổ họng, nhưng chàng vẫn cố gắng trấn an cô bé bằng nụ cười nhợt nhạt, yếu ớt. Cái ôm của Linh Nhi, dù nhỏ bé, lại là một nguồn sức mạnh vô hình, nhắc nhở chàng rằng chàng không thể gục ngã. Chàng còn có trách nhiệm bảo vệ những người này.

Tuyết Dao tiến đến, khuôn mặt nàng trắng bệch vì mệt mỏi và lo lắng, vẻ đẹp băng giá thường ngày giờ đây đã nhường chỗ cho sự ưu tư sâu sắc. Nàng quỳ xuống bên cạnh Lâm Phong, bàn tay lạnh lẽo nhẹ nhàng đặt lên trán chàng, một luồng linh lực ấm áp, tinh khiết từ từ truyền vào cơ thể đã kiệt quệ của chàng. "Chàng liều mạng quá, Lâm Phong. May mà chàng đã thành công." Nàng khẽ thở phào, đôi mắt phượng dài cụp xuống, che giấu đi sự nhẹ nhõm tột cùng. Sự liều lĩnh của chàng, dù mang lại thành công, cũng khiến trái tim nàng thắt lại vì sợ hãi. "Hắc Dạ Tôn Giả... hắn không đơn giản chút nào. Sức mạnh của hắn vượt quá mọi tưởng tượng, và hắn biết quá nhiều."

Lam Yên, dù đã kiệt sức, vẫn giữ vẻ mạnh mẽ, phóng khoáng. Nàng đứng thẳng, một tay nắm chặt lấy cây trường thương đã sứt mẻ đôi chút, ánh mắt sắc bén như chim ưng quét về phía Bí Cảnh Huyễn Mộng đang dần tan biến trong màn sương mù của hoàng hôn. "Hừ! Lần này là may mắn... nhưng hắn ta thật sự rất mạnh." Nàng hừ lạnh, giọng nói khàn đi vì dồn hết linh lực chiến đấu. "Khí tức của hắn ta không đơn thuần là ma khí, mà là một thứ gì đó cổ xưa và khó hiểu hơn nhiều. Hắn sẽ không bỏ qua đâu. Một khi đã bị hắn ta để mắt đến, chúng ta sẽ không có lấy một ngày yên ổn." Nàng nói, trong giọng điệu lộ rõ sự bực bội vì không thể kết thúc trận chiến một cách dứt khoát. Nhưng ẩn sâu trong đó là sự thán phục dành cho Lâm Phong, cho sự nhanh trí và liều lĩnh của chàng.

Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trí tuệ, chậm rãi tiến tới. Nàng nhìn về phía hư không mà họ vừa xuất hiện, ánh mắt uyên bác pha lẫn chút trầm tư. "Bí Cảnh Huyễn Mộng đã bị hắn ta nuốt chửng... Điều đó có nghĩa là hắn ta có thể thao túng cả không gian, thậm chí là hòa mình vào nó. Lời cảnh báo của hắn về Giới Hà Vô Biên không phải là vô căn cứ." Nàng khẽ nhíu mày, khuôn mặt phúc hậu lộ vẻ nghiêm trọng. "Hắn ta không phải là tay sai của Ma Tôn Huyết Ảnh một cách đơn thuần, mà là một tồn tại cổ xưa hơn, một 'người bảo vệ trật tự' như hắn nói, nhưng lại mang trong mình ma khí đáng sợ. Có lẽ hắn ta là một trong những tồn tại còn sót lại từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, được giao nhiệm vụ canh giữ Giới Hà Vô Biên và ngăn cản bất kỳ ai tiếp cận nó." Tần Nguyệt nói, trong giọng điệu trầm ấm của nàng chứa đựng sự phân tích sâu sắc. Nàng lấy ra vài viên đan dược bổ sung linh lực và trị thương từ trong túi trữ vật, nhanh chóng phân phát cho mọi người, đồng thời bắt đầu kiểm tra mạch đập của từng người một, đặc biệt là Linh Nhi và Lâm Phong. "Vết thương của mọi người không nặng, nhưng linh lực hao tổn đáng kể. Cần tĩnh dưỡng một đêm." Nàng vừa nói, vừa nhẹ nhàng đặt viên đan dược vào miệng Lâm Phong.

Mộc Ly gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn vẫn còn ánh lên vẻ kinh hoàng chưa tan. Nàng ôm chặt lấy Thôn Thiên Thử đang rúc vào cổ áo mình, con chuột nhỏ chiêm chiếp vài tiếng, vẻ mặt đầy kiêu ngạo như muốn nói: "Có ta đây, không sợ gì!" "Hắn ta thật đáng sợ! Lần sau gặp lại, chúng ta phải mạnh hơn nữa!" Nàng nói, giọng nói trong trẻo vẫn còn run rẩy, nhưng đã pha lẫn chút kiên định. Cô bé nhìn Lâm Phong với ánh mắt ngưỡng mộ và tin tưởng tuyệt đối.

Lâm Phong nuốt viên đan dược xuống, một luồng ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, xoa dịu đi những cơn đau nhức. Chàng nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần tắt, để lại một khoảng không gian mờ ảo, bí ẩn. Những lời Hắc Dạ Tôn Giả nói vẫn văng vẳng bên tai chàng: "Giới Hà Vô Biên... sự thật đáng sợ hơn cả cái chết." Chàng khẽ siết chặt bàn tay đang ôm lấy Linh Nhi. Hắn ta không sai, Giới Hà Vô Biên chắc chắn còn nguy hiểm hơn nhiều. Nhưng đó là nơi chứa đựng lời giải đáp cho thân thế của chàng, và có thể là vận mệnh của cả vạn giới. Huyễn Mặc Quyển và Mảnh vỡ Thần Khí đã giúp chàng thoát hiểm lần này, nhưng cũng chứng tỏ rằng những thứ này có mối liên hệ sâu sắc với những bí mật mà Hắc Dạ Tôn Giả đang bảo vệ. Một cảm giác kỳ lạ chợt dâng lên trong lòng chàng khi chàng nghĩ đến Giới Hà Vô Biên, một sự dao động tinh tế từ sâu thẳm trong Huyễn Mặc Quyển đang đeo trên cổ, như thể nó đang cộng hưởng với một thứ gì đó vô hình ở phương xa.

Lâm Phong cảm nhận được ánh mắt lo lắng nhưng kiên định của Tuyết Dao, sự mạnh mẽ của Lam Yên, trí tuệ của Tần Nguyệt, và cả sự tin tưởng tuyệt đối của Mộc Ly, Linh Nhi. "Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên." Chàng thầm nhủ, cuộc chiến này không chỉ vì bản thân chàng, mà còn vì những người bên cạnh. Hành trình đến Giới Hà Vô Biên sẽ còn đầy rẫy hiểm nguy, nhưng chàng sẽ không bao giờ lùi bước. Chàng sẽ phải trở nên mạnh mẽ hơn, tìm hiểu sâu hơn về thân thế của mình, và khám phá bí mật đằng sau những thứ đang thao túng vận mệnh của chàng. Vì "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật", và vì "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong biết, Hắc Dạ Tôn Giả sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy. Mối đe dọa từ hắn vẫn còn đó, lơ lửng như một đám mây đen trên đầu họ. Nhưng ít nhất, bây giờ họ đã thoát khỏi Bí Cảnh Huyễn Mộng, và đang trên con đường tiến gần hơn đến sự thật. Cuộc hành trình mới chỉ bắt đầu.

Cả nhóm tìm một vách đá khuất gió, tựa lưng vào đó để nghỉ ngơi. Tần Nguyệt nhẹ nhàng kiểm tra lại vết thương và tình trạng linh lực của từng người. Nàng đặt ngón tay thon dài lên cổ tay Tuyết Dao, rồi đến Mộc Ly và Lam Yên, cẩn thận truyền linh lực tinh thuần của mình vào để ổn định kinh mạch và đẩy nhanh quá trình hấp thụ đan dược. Gương mặt nàng tập trung cao độ, đôi mắt phượng ẩn chứa sự uyên bác và dịu dàng. "Linh lực của mọi người đã cạn kiệt, đừng cố gắng vận chuyển vội. Hãy cứ để đan dược phát huy tác dụng." Nàng khuyên nhủ, giọng nói trầm ấm và rõ ràng. Mùi thảo dược từ những viên đan dược lan tỏa trong không khí, xua đi phần nào mùi máu và ma khí còn vương vấn.

Lâm Phong vẫn ôm Linh Nhi trong lòng. Cô bé đã ngủ thiếp đi, hơi thở đều đều phả vào ngực chàng, mang theo sự ấm áp và bình yên hiếm hoi sau cơn hoảng loạn. Chàng nhìn ngọn lửa trại nhỏ tí tách cháy, ánh lửa nhảy múa trong đêm tối, vẽ nên những bóng hình kỳ dị trên vách đá. Đêm đã xuống sâu, trăng mờ nhạt như một mảnh bạc treo lơ lửng giữa tầng mây xám, chỉ đủ soi sáng lờ mờ khung cảnh hoang tàn xung quanh. Gió đêm bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo cái lạnh se sắt và hơi ẩm của sương đêm. Tiếng côn trùng đêm rỉ rả, tiếng suối chảy róc rách từ một nơi nào đó không xa, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của thiên nhiên, tương phản hoàn toàn với sự hỗn loạn và nguy hiểm mà họ vừa trải qua.

"Hắc Dạ Tôn Giả... hắn biết quá nhiều. Giới Hà Vô Biên chắc chắn ẩn chứa bí mật lớn." Lâm Phong thì thầm, ánh mắt chàng vẫn dán vào ngọn lửa, như thể đang tìm kiếm câu trả lời trong đó. Chàng cảm nhận rõ ràng sự mệt mỏi đang vò xé từng tế bào, nhưng tâm trí chàng không thể nào ngừng suy nghĩ. Lời nói của Hắc Dạ Tôn Giả về "sự thật đáng sợ hơn cả cái chết" tại Giới Hà Vô Biên cứ vang vọng trong đầu chàng, như một lời nguyền rủa, đồng thời cũng là một lời mời gọi đầy mê hoặc. Chàng biết, nơi đó sẽ là chìa khóa để giải đáp mọi bí ẩn về thân thế mình, về Huyễn Mặc Quyển, về mảnh vỡ Thần Khí, và có lẽ là cả vận mệnh của vạn giới.

Tuyết Dao ngồi cạnh chàng, nàng không nói gì, chỉ im lặng tựa đầu vào vai chàng, truyền cho chàng một cảm giác an toàn và tin cậy. Dù nàng cũng mệt mỏi không kém, nhưng sự hiện diện của nàng, hơi ấm của nàng, đã trở thành một liều thuốc an thần tuyệt vời nhất. Nàng hiểu gánh nặng mà Lâm Phong đang mang, hiểu sự lo lắng và quyết tâm ẩn sâu trong đôi mắt chàng. Sau một lúc im lặng, nàng khẽ lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy kiên định: "Dù có là gì, chúng ta sẽ cùng chàng đối mặt." Lời nói của nàng tuy ngắn gọn, nhưng lại mang một sức nặng ngàn cân, thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối và tình yêu sâu sắc. Nàng đã nguyện ý theo chàng đến cùng trời cuối đất, không một chút hối tiếc.

Mộc Ly, sau khi đã hấp thụ đan dược và được Tần Nguyệt hỗ trợ, linh lực đã hồi phục được phần nào. Nàng và Lam Yên thay phiên nhau cảnh giới. Mộc Ly với đôi mắt to tròn, vẫn còn chút tinh nghịch, chăm chú quan sát xung quanh. Đôi tai nàng vểnh lên, lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất trong đêm. Dù đã kiệt sức, nhưng nàng vẫn giữ được sự hoạt bát của mình. "Chẳng biết hắn ta có đuổi theo không nhỉ?" Nàng thì thầm, giọng có chút sợ hãi nhưng cũng đầy tò mò.

Lam Yên thì khác, nàng ngồi xa hơn một chút, dựa lưng vào vách đá, nhắm mắt điều tức. Cây trường thương của nàng được đặt ngang đầu gối, thỉnh thoảng nàng lại đưa tay vuốt ve thân thương, như thể đang trò chuyện với nó. Nàng đã hồi phục được khá nhiều, nhưng sự bực bội vẫn còn hằn rõ trên khuôn mặt góc cạnh của nàng. Nàng không thích sự bị động, không thích để kẻ thù trốn thoát. Nàng sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào. Mùi đất ẩm và cây cỏ khô héo phảng phất trong không khí, trộn lẫn với một chút hương vị tanh nồng của máu và ma khí còn sót lại, nhắc nhở họ về cuộc chiến sinh tử vừa rồi.

Tần Nguyệt đã trị liệu xong cho tất cả mọi người. Nàng ngồi đối diện với Lâm Phong, ánh mắt nhìn chàng đầy quan tâm. Nàng hiểu rằng, Lâm Phong không chỉ mệt mỏi về thể chất, mà còn cả về tinh thần. Cái gánh nặng của một người lãnh đạo, của một người mang trong mình bí ẩn lớn, không phải ai cũng có thể chịu đựng được. "Lâm Phong, chàng hãy cố gắng tĩnh tâm. Linh lực của chàng hao tổn nhiều nhất. Ta sẽ truyền thêm linh lực giúp chàng hồi phục." Nàng nói, rồi đặt tay lên lưng chàng, một luồng linh lực tinh thuần, ấm áp hơn hẳn, từ từ chảy vào đan điền của chàng, xua đi cảm giác trống rỗng và mệt mỏi.

Lâm Phong khẽ gật đầu, cảm nhận được sự ấm áp và bình yên mà Tần Nguyệt mang lại. Chàng nhắm mắt lại, cố gắng điều hòa linh lực. Trong sâu thẳm tâm hồn, chàng cảm nhận được một sự dao động nhẹ nhàng từ Huyễn Mặc Quyển trên cổ, như một nhịp đập của trái tim cổ xưa, dường như đang đáp lại những suy nghĩ của chàng về Giới Hà Vô Biên. Điều này càng củng cố niềm tin của chàng rằng, con đường phía trước, dù gian nan đến mấy, cũng là con đường mà chàng phải đi. Thôn Thiên Thử, sau một hồi chiêm chiếp, cũng yên vị trên vai Lâm Phong, cuộn tròn lại và thỉnh thoảng lại khẽ càu nhàu trong mơ, như một người bạn đồng hành trung thành, dù có hơi uể oải. Đêm khuya tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng gió heo hút, tiếng côn trùng rỉ rả và hơi thở đều đều của những con người đang phục hồi, chuẩn bị cho một hành trình mới, một cuộc phiêu lưu mới đầy rẫy bất trắc.

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng ban mai đầu tiên len lỏi qua tầng mây, xua tan màn sương mù dày đặc và cái lạnh giá của đêm khuya, cả nhóm Lâm Phong đã thức dậy. Không khí trong lành, mát mẻ của buổi sớm tràn ngập khoang phổi, mang theo mùi hương của cỏ cây và sương đêm còn đọng lại. Trời quang mây tạnh, một màu xanh thẳm trải dài đến tận chân trời, hứa hẹn một ngày mới. Dù vẫn còn chút mệt mỏi hằn rõ trên khuôn mặt, nhưng ánh mắt của mỗi người đã lấy lại được sự kiên định và quyết tâm. Linh lực trong đan điền đã hồi phục được phần nào nhờ sự trị liệu của Tần Nguyệt và một đêm nghỉ ngơi yên tĩnh.

Lâm Phong đứng dậy, vươn vai, cảm nhận được sự dễ chịu khi những thớ cơ được giãn ra. Chàng nhìn về phía xa, nơi những dãy núi mờ ảo ẩn hiện trong làn sương sớm, đó là hướng của Giới Hà Vô Biên. Khuôn mặt thanh tú của chàng giờ đây đã không còn vẻ nhợt nhạt của sự kiệt sức, thay vào đó là sự nghiêm nghị và quyết đoán. Chàng chậm rãi quét mắt qua các nàng, dừng lại ở từng khuôn mặt, từ vẻ đẹp băng giá của Tuyết Dao, sự hoạt bát của Mộc Ly, trí tuệ của Tần Nguyệt, nét mạnh mẽ của Lam Yên, cho đến sự ngây thơ của Linh Nhi đang nắm chặt tay chàng. Thôn Thiên Thử cũng đã tỉnh giấc, nó nhảy nhót trên vai Lâm Phong, đôi mắt to tròn cảnh giác nhìn xung quanh.

"Chúng ta không còn đường lùi." Lâm Phong cất tiếng, giọng nói chàng trầm thấp nhưng vang vọng, đầy uy lực, xua tan đi sự tĩnh mịch của buổi sớm. "Giới Hà Vô Biên là nơi duy nhất có thể giải đáp mọi bí ẩn về ta, về Huyễn Mặc Quyển, và có lẽ là cả những bí mật lớn hơn về vận mệnh của vạn giới. Và cũng là nơi chúng ta phải đối mặt với những thử thách lớn hơn nữa." Chàng dừng lại một chút, ánh mắt lần lượt chạm vào từng người. "Những lời Hắc Dạ Tôn Giả cảnh báo về 'sự thật đáng sợ hơn cả cái chết' tại nơi đó không phải là vô căn cứ. Các nàng... có sợ không?"

Tuyết Dao tiến lên một bước, bàn tay nàng nhẹ nhàng nắm lấy tay Lâm Phong, cái chạm mềm mại nhưng ẩn chứa một sức mạnh kiên cường. Đôi mắt phượng của nàng nhìn thẳng vào chàng, không một chút e ngại, không một chút dao động. "Bất kể nguy hiểm, thiếp nguyện đồng hành cùng chàng đến cùng trời cuối đất." Lời thề của nàng không cần hoa mỹ, chỉ đơn giản và chân thành, nhưng lại là lời hứa hẹn mạnh mẽ nhất, thể hiện tình yêu và sự tin tưởng không gì lay chuyển được.

Lam Yên cười khẩy, khuôn mặt góc cạnh tràn đầy khí chất anh hùng. Nàng vung cây trường thương lên, mũi thương loé sáng dưới ánh nắng ban mai. "Sợ hãi ư? Kẻ thù sẽ phải trả giá cho những gì chúng đã làm. Ta không sợ hãi!" Nàng nói, giọng dứt khoát, mạnh mẽ, thể hiện tinh thần chiến đấu bất khuất. Đối với nàng, mỗi thử thách là một cơ hội để rèn luyện, để trở nên mạnh mẽ hơn, và để bảo vệ những người nàng yêu quý.

Mộc Ly hơi rụt rè, đôi mắt to tròn chớp chớp nhìn Lâm Phong. Nàng khẽ siết chặt tay chàng, nhưng rồi nụ cười rạng rỡ lại nở trên môi nàng. "Có Lâm Phong ở đây, ta không sợ gì cả!" Lời nói ngây thơ của nàng, dù không hùng hồn như Lam Yên hay sâu sắc như Tuyết Dao, lại là biểu hiện chân thật nhất của sự tin tưởng tuyệt đối vào chàng. Nàng tin rằng, chỉ cần có Lâm Phong, mọi khó khăn đều có thể vượt qua.

Tần Nguyệt khẽ gật đầu, ánh mắt uyên bác của nàng nhìn xa xăm về phía chân trời. "Đạo lý tu luyện vốn dĩ là nghịch thiên. Chúng ta đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi thử thách." Nàng nói, giọng điệu trầm ấm, mang theo sự bình tĩnh và trí tuệ. Đối với Tần Nguyệt, con đường tu tiên là con đường tìm kiếm sự thật, và Giới Hà Vô Biên chính là một phần của con đường đó.

Linh Nhi nắm chặt lấy tay Lâm Phong, ánh mắt to tròn của cô bé không còn sự sợ hãi mà thay vào đó là sự tin tưởng tuyệt đối. Cô bé nhìn chàng, rồi lại nhìn về phía xa, nơi những dãy núi mờ ảo, như thể cô bé đang tìm kiếm một điều gì đó quen thuộc, một kết nối tiềm ẩn mà chính cô bé cũng chưa hiểu rõ. Đôi lúc, Lâm Phong cảm thấy Linh Nhi có một sự nhạy cảm kỳ lạ đối với những bí mật cổ xưa, những thứ mà người thường không thể cảm nhận được.

Lâm Phong mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm và đầy tự hào. Chàng nhìn những khuôn mặt kiên định, những ánh mắt tin tưởng, và cảm nhận được sức mạnh to lớn từ tình yêu và sự đoàn kết này. "Tốt lắm!" Chàng nói, giọng nói tràn đầy năng lượng. "Vậy thì, chúng ta hãy cùng nhau tiến về phía trước! Huyễn Mặc Quyển này, và cả mảnh vỡ Thần Khí trong tay ta, đang chỉ lối. Mặc kệ Hắc Dạ Tôn Giả hay bất kỳ ai khác, chúng ta sẽ khám phá đến cùng!" Một cảm giác mãnh liệt dâng lên trong lòng chàng, một sự thôi thúc không thể cưỡng lại từ Huyễn Mặc Quyển, như thể nó đang nóng lên, dẫn dắt chàng về phía Giới Hà Vô Biên.

Cả nhóm Lâm Phong cùng nhau đứng dậy, thu dọn đồ đạc một cách nhanh chóng. Họ không mang theo nhiều hành lý, chỉ những vật dụng thiết yếu và pháp bảo cần thiết. Lâm Phong chỉ tay về phía xa, nơi những dãy núi mờ ảo ẩn hiện, hướng về Giới Hà Vô Biên. Đó là một vùng đất hoang vu, hiểm trở, nơi mà truyền thuyết kể rằng thời gian và không gian hòa lẫn vào nhau, nơi mà bí mật của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến vẫn còn ngủ yên.

Dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, những bước chân của họ tuy vẫn còn chút nặng nề vì dư âm của trận chiến, nhưng lại vô cùng vững vàng và kiên định. Họ tiến về phía trước, một tập thể gắn kết, một ý chí không thể lay chuyển. Cuộc hành trình đến Giới Hà Vô Biên, nơi ẩn chứa những bí mật kinh hoàng nhưng cũng đầy hứa hẹn, đã chính thức bắt đầu. Mối đe dọa từ Hắc Dạ Tôn Giả vẫn còn lơ lửng, một đám mây đen chưa tan, nhưng Lâm Phong và những người đồng hành của chàng đã sẵn sàng đối mặt với mọi phong ba bão táp. Bởi vì, "Tu Giả Nghịch Mệnh, Phàm Nhân Nghịch Thiên", và họ sẽ không ngừng lại cho đến khi mọi bí ẩn được sáng tỏ.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ