Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 325

Giới Hà Vô Biên: Lạc Giữa Dòng Thời Gian Xoắn Ốc

4222 từ
Mục tiêu: Dẫn dắt Lâm Phong và nhóm tiến sâu vào Giới Hà Vô Biên, mở ra địa điểm mới và hiểm nguy.,Giới thiệu những thử thách độc đáo của Giới Hà Vô Biên, đặc biệt là sự hỗn loạn của dòng chảy thời gian và không gian.,Khắc họa sự phối hợp ăn ý và sức mạnh tổng hợp của Lâm Phong cùng các mỹ nhân và Linh Nhi khi đối mặt với hiểm nguy.,Phát hiện dấu vết đầu tiên của một nền văn minh cổ đại đã biến mất, làm tiền đề cho những khám phá lớn hơn về thân thế Lâm Phong và Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.,Tăng cường cảm giác bí ẩn và sự cấp bách của nhiệm vụ, đẩy mạnh 'rising_action' của Arc 5.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, mysterious, adventurous, awe-inspiring, slightly ominous
Kết chương: [object Object]

Ánh nắng ban mai rực rỡ xuyên qua tán lá, rải những đốm vàng lấp lánh trên con đường mòn phủ đầy rêu phong. Nhưng con đường mà Lâm Phong và nhóm của chàng đang đi không còn là con đường mòn bình thường nữa. Càng tiến sâu về phía trước, cảnh vật càng trở nên hoang dã, hùng vĩ và đôi phần quái dị. Những dãy núi mờ ảo, ẩn hiện trong làn sương sớm, dần biến thành những khối đá khổng lồ với hình thù kỳ dị, như những bức tượng cổ đại bị bỏ quên giữa đất trời. Linh khí trong không khí bắt đầu trở nên hỗn loạn, không còn thuần khiết và dồi dào như ở những vùng đất khác, mà cuộn xoáy như một dòng nước ngầm, mang theo một áp lực vô hình đè nặng lên tâm thần mỗi người.

Lâm Phong dẫn đầu, đôi mắt đen láy sắc bén quét qua từng ngóc ngách, từng kẽ đá. Chàng cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt của không gian xung quanh. Dường như có một bức tường vô hình đang ngăn cách thế giới này với phần còn lại của phàm giới, một bức tường được dệt nên từ những quy tắc vật lý khác thường. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng không ngừng rung lên khe khẽ, như một la bàn cổ xưa đang dẫn lối, nhưng đồng thời cũng báo hiệu về những bất ổn sắp xảy ra. Mảnh vỡ Thần Khí ẩn trong đan điền chàng cũng trở nên ấm nóng, phát ra một luồng khí tức cổ xưa, huyền bí, thôi thúc chàng tiến lên.

Mộc Ly, với đôi mắt tinh tường của tộc nhân Mộc Tinh, không ngừng quan sát những thay đổi nhỏ nhất của thực vật và địa hình. Nàng khẽ kéo tay Lâm Phong, giọng líu lo nhưng đầy vẻ lo lắng: "Lâm Phong ca ca, những cái cây ở đây trông lạ quá! Lá của chúng có màu xám xịt, không có chút sức sống nào. Còn những tảng đá này... chúng như đang thở vậy." Nàng chỉ vào một khối đá lớn, trên bề mặt phủ đầy rêu xanh nhưng lại có những đường vân kỳ lạ, như mạch máu đang co bóp dưới lớp da.

Tần Nguyệt, với khí chất điềm tĩnh và học vấn uyên bác, khẽ nhíu mày. Nàng đặt tay lên một tảng đá khác, nhắm mắt lại, cảm nhận luồng linh khí đang dao động mạnh mẽ. "Quả thật, linh khí ở đây quá hỗn loạn, còn có cả những dao động không gian rất mạnh. Cảm giác như có thứ gì đó đang bóp méo thực tại vậy." Nàng mở mắt, nhìn Lâm Phong với vẻ mặt nghiêm trọng. "Chúng ta phải hết sức cẩn thận. Nơi này không giống bất kỳ nơi nào chúng ta từng đặt chân đến."

Lam Yên bước đi vững vàng bên cạnh, trường thương trong tay nàng luôn ở tư thế sẵn sàng chiến đấu. Nàng không nói nhiều, nhưng ánh mắt sắc bén của nàng không ngừng tuần tra xung quanh, cảnh giác cao độ. "Linh khí hỗn loạn cũng tốt, có thể che giấu khí tức của chúng ta. Nhưng cũng đồng nghĩa với việc chúng ta khó lòng phát hiện kẻ thù từ xa." Giọng nàng dứt khoát, mang theo sự thực dụng của một chiến binh.

Tuyết Dao, tựa như một tiên nữ băng giá lạc bước giữa phàm trần, bước đi nhẹ nhàng không chút tiếng động. Sắc mặt nàng vẫn bình thản, nhưng đôi mắt phượng dài của nàng lại ánh lên sự cảnh giác cao độ. Nàng khẽ vẫy tay, một luồng băng khí mỏng manh lan tỏa ra xung quanh, giúp điều hòa một phần sự hỗn loạn của linh khí, đồng thời tạo ra một lớp bảo vệ vô hình cho cả nhóm. "Dòng chảy linh khí hỗn loạn, còn có cả những dao động kỳ lạ... Ta cảm nhận được một thứ áp lực vô hình, đè nén linh hồn." Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng suối chảy, nhưng lại khiến người nghe cảm nhận rõ ràng sự nghiêm trọng của tình hình.

Linh Nhi, bé nhỏ nép sát vào Lâm Phong, đôi mắt to tròn mở to nhìn ngó xung quanh với vẻ tò mò pha lẫn chút sợ hãi. Thôn Thiên Thử, lông trắng muốt, từ khi bước vào vùng đất này đã không ngừng kêu chiêm chiếp, cái mũi nhỏ liên tục ngửi ngửi không khí, báo hiệu nguy hiểm. Nó không còn thèm ăn hay nghịch ngợm như trước, mà trở nên cực kỳ cảnh giác, thậm chí còn chui vào túi áo của Lâm Phong, chỉ thò cái đầu ra nhìn quanh. "Ca ca, nơi này đáng sợ quá..." Linh Nhi thì thầm, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy vạt áo của Lâm Phong.

Lâm Phong trấn an nàng, khẽ xoa đầu cô bé. "Đừng sợ, có ca ca ở đây." Chàng hít sâu một hơi, cảm nhận sự thay đổi rõ rệt của môi trường. Không khí trở nên lạnh lẽo hơn, ẩm ướt hơn, và phảng phất một mùi tanh nồng của nước sông cùng rêu phong cổ kính. Sương mù dày đặc bắt đầu bao phủ, khiến tầm nhìn bị hạn chế đáng kể. "Giới Hà Vô Biên... quả nhiên không tầm tầm thường. Mọi người cẩn thận, không gian và thời gian ở đây dường như bị bóp méo." Chàng truyền âm nhắc nhở cả nhóm, đồng thời vận chuyển linh lực trong đan điền, chuẩn bị cho bất kỳ tình huống nào.

Rồi, trước mắt họ, một cảnh tượng hùng vĩ và kinh hoàng hiện ra.

Một dòng sông rộng lớn đến vô tận, nước xoáy cuộn như những dải lụa hỗn loạn, phản chiếu ánh sáng mờ ảo một cách kỳ dị. Nước sông không có một màu cố định, mà liên tục chuyển đổi giữa xanh thẳm, đen kịt, rồi lại đỏ sẫm như máu, đôi khi lại trong suốt như pha lê, để lộ những dòng xoáy sâu thăm thẳm bên dưới. Tiếng nước gầm gừ như tiếng thú dữ khổng lồ đang rên rỉ, tiếng sóng vỗ bờ nghe như tiếng vạn quân reo hò, tạo nên một bản giao hưởng của sự hỗn loạn và sức mạnh nguyên thủy. Sương mù dày đặc giăng kín mặt sông, chỉ để lộ những bờ đá gồ ghề, những bãi cát đen hoặc trắng trải dài, và đôi khi là những cột đá tự nhiên hình thù kỳ dị nhô lên giữa dòng nước, như những ngón tay của một vị thần khổng lồ đang cố gắng vươn lên từ vực sâu. Mùi nước sông lạnh lẽo, mùi ẩm ướt, mùi tanh của cá và thủy quái, mùi rêu phong cổ kính hòa quyện vào nhau, tạo nên một khứu giác khó tả, vừa bí ẩn vừa ghê rợn. Bầu không khí nơi đây hùng vĩ, bí ẩn, tiềm ẩn vô vàn nguy hiểm. Linh khí hỗn loạn đến mức khó có thể hấp thụ, dòng chảy mạnh mẽ tạo cảm giác choáng ngợp, như thể linh hồn có thể bị cuốn trôi bất cứ lúc nào.

Lâm Phong đứng trước bờ Giới Hà, cảm nhận rõ rệt áp lực từ dòng sông truyền đến. Chàng hít thở sâu, đôi mắt nheo lại, cố gắng xuyên qua làn sương mù dày đặc. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng càng rung lên dữ dội hơn, như thể nó đang reo vui hay cảnh báo. Chàng ra hiệu cho cả nhóm giữ vững đội hình, không ai được rời xa chàng quá ba bước. "Chúng ta sẽ đi thuyền. Ta có thể dùng Thần thông Không Gian để ổn định một vùng nhỏ xung quanh chúng ta, nhưng mọi người vẫn phải hết sức cảnh giác. Đặc biệt là những dao động thời không ở đây, chúng có thể gây ảo giác hoặc bóp méo thực tại."

Với một niệm, Lâm Phong triệu hồi ra một chiếc thuyền nhỏ làm từ Huyền Thiết, vốn là một pháp bảo của chàng dùng để vượt sông hồ. Chiếc thuyền vừa xuất hiện, lập tức bị dòng nước xiết đẩy mạnh, nhưng Lâm Phong nhanh chóng vận dụng Thần thông Không Gian, tạo ra một trường lực ổn định bao bọc lấy chiếc thuyền, giúp nó neo đậu tạm thời bên bờ. "Mọi người lên thuyền đi!"

Mộc Ly là người đầu tiên nhảy lên thuyền, nàng có vẻ hơi sợ hãi nhưng tin tưởng hoàn toàn vào Lâm Phong. Lam Yên đỡ Tần Nguyệt và Linh Nhi lên, sau đó là Tuyết Dao. Cuối cùng, Lâm Phong đặt chân lên thuyền, Thôn Thiên Thử vẫn rúc trong túi áo chàng, chỉ lộ ra đôi mắt long lanh nhìn dòng sông. Lâm Phong đứng ở mũi thuyền, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, nơi sương mù giăng kín, không thấy bờ đối diện. "Đi thôi!" Chàng khẽ quát, linh lực dồi dào từ đan điền tuôn trào, hòa vào Huyễn Mặc Quyển và trường lực không gian, đẩy chiếc thuyền từ từ tiến vào dòng nước cuộn xoáy của Giới Hà Vô Biên.

Chiếc thuyền chầm chậm tiến vào Giới Hà, ngay lập tức bị bao phủ bởi lớp sương mù dày đặc, khiến tầm nhìn của mọi người gần như bằng không. Chỉ có tiếng nước gầm gừ vang vọng bên tai, cùng với cảm giác lạnh lẽo thấu xương. Lâm Phong đứng vững ở mũi thuyền, một tay cầm Huyễn Mặc Quyển, một tay khẽ phất, luồng linh lực từ chàng tỏa ra, duy trì trường lực không gian quanh thuyền, cố gắng chống lại sự nhiễu loạn của dòng sông. Nhưng càng đi sâu, sự biến động càng dữ dội.

Những hình ảnh chớp nhoáng của quá khứ và tương lai lướt qua mắt họ, như những thước phim quay nhanh. Một khoảnh khắc, họ thấy một khu rừng nguyên sinh với những loài cây khổng lồ chưa từng thấy, chim chóc kêu vang; khoảnh khắc khác, lại là một thành phố cổ kính với những kiến trúc đồ sộ, người qua lại tấp nập; rồi lại chớp nhoáng biến thành một vùng đất hoang tàn, xương cốt chất chồng, một cuộc chiến kinh thiên động địa đang diễn ra. Những vật thể trôi nổi trên mặt sông cũng kỳ lạ không kém. Một cành cây cổ thụ vừa mới nảy mầm tươi tốt, bỗng chốc hóa thành tro bụi chỉ trong nháy mắt, rồi lại tái sinh với những nụ non xanh biếc. Một khối đá to lớn vừa trôi qua, lập tức bị bào mòn thành cát mịn, rồi lại từ cát mịn ngưng tụ thành đá tảng. Dòng nước thay đổi màu sắc liên tục, từ xanh thẳm đến đỏ sẫm, rồi lại trong suốt, phản chiếu những ảo ảnh kỳ quái.

Nhóm Lâm Phong phải vật lộn để giữ vững phương hướng và không bị lạc trong dòng chảy hỗn loạn này. Cảm giác chóng mặt, buồn nôn ập đến, như thể linh hồn của họ đang bị kéo căng ra thành từng mảnh. "Dùng tâm thần thủ vững, đừng để ảo ảnh mê hoặc!" Lâm Phong quát lớn, giọng nói trầm ổn, truyền một luồng linh lực trấn an vào tâm trí từng người. Chàng biết, đây chính là sự bóp méo thời gian và không gian mà Hắc Dạ Tôn Giả đã cảnh báo.

Tuyết Dao không nói một lời, đôi mắt phượng dài của nàng vẫn lạnh lùng và kiên định. Nàng vung tay, một khối băng lớn hình thành phía trước thuyền, không phải để làm lá chắn vật lý, mà để làm ổn định linh khí xung quanh, giúp cả nhóm chống lại cảm giác choáng váng. "Băng Thuẫn!" Nàng thốt lên, giọng trong trẻo nhưng đầy sức mạnh. Băng thuẫn phát ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, tạo thành một vùng an toàn nhỏ giữa sự hỗn loạn.

Tần Nguyệt ôm chặt Linh Nhi, gương mặt nàng trắng bệch nhưng vẫn cố gắng giữ vững sự điềm tĩnh. Nàng vận chuyển linh lực, một luồng ánh sáng ấm áp bao bọc lấy Linh Nhi, bảo vệ tâm thần yếu ớt của cô bé. "Linh Nhi, bám chặt lấy ta! Tâm thần thủ nhất!" Nàng khẽ thì thầm, vừa là để trấn an Linh Nhi, vừa là để tự trấn an chính mình. Nàng cảm thấy như hàng ngàn dòng thông tin từ quá khứ và tương lai đang cố gắng xé toạc tâm trí nàng, nhưng với kinh nghiệm và ý chí kiên cường, nàng vẫn đứng vững.

Lam Yên nghiến răng, cơ bắp cuồn cuộn căng lên. Nàng cắm mạnh trường thương xuống đáy thuyền, mũi thương ma sát với mặt Huyền Thiết phát ra tia lửa xẹt qua. "Khốn kiếp! Dòng chảy này quá mạnh!" Nàng rít lên, cố gắng dùng sức mạnh cơ thể để giữ vững vị trí. Nàng cảm nhận rõ ràng lực hút và đẩy từ dòng xoáy thời gian, như thể có vô số bàn tay vô hình đang cố gắng lôi kéo nàng. Ánh mắt nàng sắc bén, không ngừng quét qua sương mù, cảnh giác với bất kỳ thực thể nào có thể xuất hiện từ dòng sông.

Mộc Ly bám chặt lấy cánh tay Lâm Phong, đôi mắt to tròn mở to kinh ngạc. Nàng chỉ tay về phía một nhánh cây trôi qua, vừa nảy mầm xanh tươi, rồi héo úa, rồi lại biến thành hạt giống, rồi lại nảy mầm, lặp đi lặp lại một cách nhanh chóng, chỉ trong vài giây. "A! Cây cỏ ở đây vừa mới nảy mầm đã khô héo rồi! Thật đáng sợ!" Giọng nàng líu lo, tràn đầy sự sợ hãi nhưng cũng không kém phần tò mò.

Lâm Phong không ngừng vận chuyển linh lực. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng phát ra một luồng ánh sáng đen kịt, tạo thành một màn chắn vô hình, chống lại sự nhiễu loạn thời gian và không gian. Chàng cảm thấy như mình đang bơi ngược dòng trong một con sông dữ dội. Những ảo ảnh cứ liên tục ập đến, nhưng chàng dùng ý chí kiên cường để đẩy lùi chúng. Dù vậy, chàng vẫn cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với nơi này, như thể Giới Hà Vô Biên đang cố gắng thì thầm những bí mật cổ xưa vào tâm trí chàng.

Bỗng nhiên, Linh Nhi, đang nép trong lòng Tần Nguyệt, đột nhiên ngẩng đầu lên. Đôi mắt to tròn của cô bé không còn vẻ sợ hãi nữa, mà thay vào đó là một sự tập trung lạ thường. Cô bé đưa ngón tay nhỏ xíu chỉ về một hướng, qua làn sương mù dày đặc. "Ca ca... ở đó... có một cái gì đó..." Giọng cô bé non nớt, nhưng lại vang vọng một cách rõ ràng trong sự hỗn loạn của Giới Hà. Thôn Thiên Thử trong túi áo Lâm Phong cũng đột nhiên chui hẳn ra ngoài, đôi mắt long lanh nhìn về hướng Linh Nhi chỉ, kêu chiêm chiếp một cách hưng phấn, không còn vẻ sợ hãi nữa.

Lâm Phong cảm thấy Huyễn Mặc Quyển trong tay bỗng rung lên dữ dội hơn bao giờ hết, một luồng năng lượng bí ẩn truyền thẳng vào tâm trí chàng, như một mũi tên chỉ đường. Chàng nheo mắt nhìn về hướng Linh Nhi chỉ, nhưng chỉ thấy một màn sương mù dày đặc. Tuy nhiên, linh cảm mách bảo chàng rằng Linh Nhi không nói dối. Dường như cô bé có một khả năng cảm ứng đặc biệt với những thứ cổ xưa, những bí mật bị chôn vùi. "Mọi người cẩn thận, chúng ta sẽ đi theo hướng này!" Lâm Phong quát lớn, điều khiển chiếc thuyền, từ từ rẽ sóng, tiến về phía mà Linh Nhi đã chỉ.

Dòng chảy thời gian và không gian vẫn hỗn loạn, nhưng càng tiến về hướng Linh Nhi chỉ, Lâm Phong cảm thấy áp lực có vẻ giảm đi đôi chút, hoặc ít nhất là có một luồng năng lượng quen thuộc đang dẫn dắt chàng. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng phát sáng ngày càng mạnh mẽ, như thể nó đang reo mừng vì tìm thấy thứ gì đó. Linh Nhi vẫn giữ nguyên tư thế chỉ tay, đôi mắt cô bé dường như có thể nhìn xuyên qua làn sương mù, thẳng đến một điểm nào đó.

Cuối cùng, sau một hồi vật lộn với những dòng xoáy và ảo ảnh, chiếc thuyền của họ đột nhiên trượt vào một vùng nước tương đối tĩnh lặng. Dòng chảy thời gian dường như ngưng đọng, hoặc ít nhất là trở nên ổn định hơn rất nhiều. Cảm giác chóng mặt, buồn nôn biến mất, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến lạ thường, chỉ còn tiếng nước chảy nhẹ nhàng và tiếng gió rít qua các ghềnh đá.

Trong làn sương mờ dần tan, những hình dáng kiến trúc kỳ lạ dần hiện ra trước mắt họ, khiến cả nhóm không khỏi sững sờ.

Đó là những cột đá khổng lồ, cao vút chạm tới bầu trời mịt mùng, được chạm khắc những phù văn cổ xưa mà không ai trong số họ từng thấy qua. Những phù văn này phát ra ánh sáng mờ nhạt, lập lòe trong màn sương, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo đến khó tin. Bên cạnh những cột đá là những mảnh vỡ khổng lồ của một con thuyền, hoặc có thể là một phi thuyền, được làm từ một loại vật liệu màu xám bạc, lấp lánh như kim loại nhưng lại không có vẻ gì là kim loại mà họ biết. Vật liệu này đã bị ăn mòn nặng nề bởi thời gian và dòng nước, nhưng vẫn toát lên một vẻ vững chắc, cổ kính đến lạ thường. Mùi nước sông lạnh lẽo, mùi ẩm ướt, mùi tanh của cá và thủy quái vẫn còn đó, nhưng giờ đây xen lẫn một mùi hương cổ xưa, mùi của kim loại và đá mục, của rêu phong và đất đá bị phong hóa, tạo nên một sự kết hợp mùi hương đầy mê hoặc và bí ẩn.

Bầu không khí nơi đây vẫn hùng vĩ và tiềm ẩn nguy hiểm, nhưng đã có phần tĩnh lặng hơn. Linh khí tại đây vẫn hỗn loạn, nhưng có những vùng ổn định kỳ lạ, nơi mà những phù văn cổ xưa đang phát sáng. Sương mù dày đặc vẫn bao phủ, nhưng có những khoảng trống hé lộ những hình ảnh kỳ lạ hơn nữa: những bức phù điêu khổng lồ khắc trên vách đá, miêu tả những sinh vật khổng lồ với đôi cánh, những con thú kỳ dị mang hình dáng nửa người nửa thú, và cả những hình người với trang phục và khí chất hoàn toàn xa lạ với thế giới tu tiên hiện tại. Những bức phù điêu này dường như kể lại một câu chuyện về một nền văn minh đã đạt đến đỉnh cao của sự phát triển, nhưng giờ đây chỉ còn là những tàn tích câm lặng.

Lâm Phong đứng ở mũi thuyền, ánh mắt phức tạp, vừa kinh ngạc vừa tò mò. Chàng đưa tay chạm nhẹ vào một cột đá gần đó. "Đây là... một khe nứt thời gian? Hay là một phần của quá khứ bị Giới Hà nuốt chửng?" Chàng tự hỏi, cảm nhận sự lạnh lẽo và thô ráp của bề mặt đá. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng bỗng rung lên dữ dội chưa từng thấy, phát ra một luồng ánh sáng đen kịt chói mắt, rồi một luồng thông tin cổ xưa, hỗn loạn và mạnh mẽ ùa thẳng vào tâm trí chàng.

Đó là một dòng chảy ký ức, không phải của chàng, mà của một thời đại đã bị lãng quên. Lâm Phong cảm thấy đầu óc choáng váng, như có hàng ngàn tiếng nói đang thì thầm trong tai chàng. Chàng thấy những hình ảnh mơ hồ về một cuộc chiến kinh thiên động địa, những vị thần và ma quỷ giao tranh, bầu trời xé toạc, đại địa rung chuyển. Những tia chớp xé ngang không gian, những ngọn lửa nuốt chửng cả một hành tinh, những linh hồn gào thét trong tuyệt vọng. Tất cả chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng lại in sâu vào tâm trí chàng, một sự kiện tàn khốc và vĩ đại đến mức khiến chàng rùng mình.

Lâm Phong lùi lại một bước, lắc đầu để xua đi cảm giác choáng váng. Chàng nhìn Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Lam Yên, Mộc Ly, và Linh Nhi. Tất cả đều đang nhìn chằm chằm vào những di tích cổ đại với vẻ mặt kinh ngạc.

"Những phù văn này... ta chưa từng thấy bao giờ. Chúng không thuộc về bất kỳ văn minh nào ta biết," Tuyết Dao khẽ nói, giọng nàng vẫn trong trẻo nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ sửng sốt. Nàng cố gắng dùng thần thức để đọc những phù văn đó, nhưng chúng dường như được viết bằng một ngôn ngữ đã bị lãng quên từ rất lâu.

Tần Nguyệt tiến lại gần một bức phù điêu, đôi mắt phượng của nàng ánh lên vẻ uyên bác và say mê. Nàng dùng ngón tay vuốt nhẹ theo những đường nét cổ kính. "Khí tức cổ lão này... còn mạnh hơn cả những di tích ta từng nghiên cứu. Đây chắc chắn là một nền văn minh đã đạt đến đỉnh cao của tu luyện, hoặc thậm chí là khoa học kỹ thuật. Có lẽ chúng đã vượt xa những gì chúng ta có thể tưởng tượng." Nàng nói, giọng trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự kích động hiếm thấy.

"Nhìn kìa, có vẻ như một loại kim loại nào đó. Nhưng nó đã bị ăn mòn nặng nề." Lam Yên chỉ vào mảnh vỡ của con thuyền khổng lồ. Nàng chạm tay vào bề mặt xám bạc, cảm nhận sự lạnh lẽo và cứng rắn. "Nó bền chắc hơn Huyền Thiết gấp trăm lần, nhưng lại không có chút linh khí nào. Thật kỳ lạ."

Linh Nhi, với đôi mắt to tròn, lại không nói gì. Cô bé từ từ bước lại gần một bức phù điêu khác, miêu tả một sinh vật khổng lồ với đôi cánh rực rỡ, đang vươn mình giữa những vì sao. Cô bé đưa tay chạm nhẹ vào bức phù điêu, đôi mắt ánh lên vẻ quen thuộc một cách khó hiểu. "Đẹp quá..." Cô bé thì thầm, như thể đang nhìn thấy một thứ gì đó đã từng là một phần của mình, một ký ức đã bị phong ấn từ rất lâu.

Lâm Phong nhìn Linh Nhi, rồi lại nhìn những di tích cổ đại xung quanh. Chàng cảm thấy một sự liên kết sâu sắc với nơi này, một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng. Luồng thông tin vừa rồi ùa vào tâm trí chàng, tuy mơ hồ nhưng lại mang theo một sức nặng khó tả. Chàng biết, đây không chỉ là một khe nứt thời gian đơn thuần. Đây là cánh cửa dẫn đến một sự thật vĩ đại hơn, một bí mật liên quan đến thân thế của chàng, đến Huyễn Mặc Quyển, và có thể là cả Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.

Thôn Thiên Thử, lúc này đã nhảy ra khỏi túi áo, chạy lon ton trên mặt đất, đôi mắt sáng rực nhìn vào những phù văn cổ đại, cái mũi nhỏ liên tục ngửi ngửi, như thể đang tìm kiếm một thứ gì đó ngon lành.

"Có lẽ đây chính là nơi mà Huyễn Mặc Quyển muốn dẫn chúng ta đến," Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt chàng quét qua từng chi tiết của tàn tích cổ xưa. Một câu hỏi lớn đặt ra trong tâm trí chàng: Nền văn minh hùng mạnh này đã biến mất như thế nào? Và liệu sự sụp đổ của họ có liên quan đến Thiên Đạo Vết Nứt, hay Ma Tôn Huyết Ảnh? Chàng cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, một trách nhiệm to lớn hơn cả việc tìm kiếm thân thế của mình.

Giới Hà Vô Biên, nơi mà thời gian và không gian xoắn ốc, đã mở ra trước mắt họ một bức màn của lịch sử đã bị lãng quên. Lâm Phong biết rằng, cuộc hành trình của họ chỉ mới bắt đầu. Những bí mật đang chờ đợi họ khám phá tại nơi này sẽ không chỉ thay đổi cuộc đời chàng, mà có thể là cả vận mệnh của toàn bộ thế giới tu tiên. Chàng hít sâu một hơi, bàn tay nắm chặt Huyễn Mặc Quyển, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, nơi những phù văn cổ xưa vẫn đang phát sáng mờ nhạt trong làn sương. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Chàng thầm nhủ, một ý chí không thể lay chuyển dâng trào trong tâm hồn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ