Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 326

Giới Hà Vô Biên: Linh Hồn Tàn Dư Và Mê Trận Cổ Xưa

4409 từ
Mục tiêu: Giải quyết nút thắt (cliffhanger) từ Chương 325 về bức phù điêu và ý nghĩa của nó.,Giới thiệu các cuộc chạm trán trực tiếp với linh hồn tàn dư hùng mạnh và các cạm bẫy cổ xưa trong Giới Hà Vô Biên.,Khắc họa trí tuệ, sức mạnh và khả năng lãnh đạo của Lâm Phong khi dẫn dắt đồng đội vượt qua hiểm nguy.,Làm nổi bật sự phối hợp ăn ý và sức mạnh tổng hợp của Lâm Phong cùng các mỹ nhân và Linh Nhi.,Làm sâu sắc thêm bí ẩn về nền văn minh cổ đại, Thiên Đạo Vết Nứt, và mối liên hệ của Lâm Phong với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.,Thúc đẩy pha 'rising_action' của Arc 5 bằng cách trình bày các thử thách và khám phá ngày càng lớn.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử
Mood: Tense, adventurous, mysterious, awe-inspiring, challenging.
Kết chương: [object Object]

Giới Hà Vô Biên, nơi thời gian và không gian xoắn ốc, đã mở ra trước mắt họ một bức màn của lịch sử đã bị lãng quên. Lâm Phong biết rằng, cuộc hành trình của họ chỉ mới bắt đầu. Những bí mật đang chờ đợi họ khám phá tại nơi này sẽ không chỉ thay đổi cuộc đời chàng, mà có thể là cả vận mệnh của toàn bộ thế giới tu tiên. Chàng hít sâu một hơi, bàn tay nắm chặt Huyễn Mặc Quyển, ánh mắt kiên định nhìn về phía trước, nơi những phù văn cổ xưa vẫn đang phát sáng mờ nhạt trong làn sương. "Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Chàng thầm nhủ, một ý chí không thể lay chuyển dâng trào trong tâm hồn.

Không khí tại đây đặc quánh, nặng trĩu những hơi thở của thời gian đã chết. Dòng Giới Hà cuồn cuộn chảy qua những bờ đá gồ ghề, mang theo tiếng gầm gừ trầm đục như tiếng than khóc của vạn linh. Gió rít qua các ghềnh đá hình thù kỳ dị, tạo nên những âm thanh ghê rợn, khiến xương cốt người ta như muốn đóng băng. Mùi ẩm ướt của nước sông lạnh lẽo, mùi tanh của rêu phong bám trên đá, hòa lẫn với một thứ mùi hương lạ lẫm, tựa như mùi kim loại bị oxy hóa hàng vạn năm, phả vào từng hơi thở. Dù là ban ngày, nhưng sương mù dày đặc vẫn bao phủ khắp nơi, khiến ánh sáng yếu ớt trở nên mờ ảo, cảnh vật như ẩn như hiện, tăng thêm vẻ bí ẩn và tiềm ẩn nguy hiểm cho vùng đất này.

Nhóm Lâm Phong đứng trước bức phù điêu khổng lồ, cảm giác như đang đứng trước một trang sử đã bị xé toạc. Bức phù điêu được chạm khắc trên một loại đá đen tuyền, cứng rắn lạ thường, thách thức sự bào mòn của thời gian. Nó miêu tả một sinh vật khổng lồ, thân hình tựa như rắn nhưng lại có vô số cánh tay vươn ra, mỗi cánh tay nắm giữ một tinh cầu hay một dải ngân hà. Trên đỉnh đầu của nó, một vết nứt đen kịt, sâu hoắm, không ngừng nuốt chửng ánh sáng. Vết nứt đó, kinh hoàng thay, có hình dáng và khí tức giống hệt "Thiên Đạo Vết Nứt" mà Lâm Phong từng cảm nhận được.

Lâm Phong đưa tay chạm nhẹ vào bề mặt lạnh lẽo của bức phù điêu. Ngay lập tức, Huyễn Mặc Quyển trong lòng chàng phát ra một ánh sáng mờ ảo, như một dòng nước ấm chảy qua huyết mạch chàng, dẫn dắt một luồng thông tin cổ xưa ồ ạt tràn vào tâm trí. Lần này, nó rõ ràng hơn, sống động hơn những hình ảnh mơ hồ trước đó. Chàng thấy rõ một thế giới phồn thịnh, tràn ngập linh khí, nơi các cường giả bay lượn giữa trời xanh, tu vi đạt đến cảnh giới phi phàm. Rồi một ngày, vết nứt trên đỉnh đầu sinh vật khổng lồ kia bỗng nhiên mở rộng, nuốt chửng tất cả. Tiếng gào thét của các sinh linh, sự sụp đổ của các tinh cầu, và sự biến mất của một nền văn minh vĩ đại. Tất cả đều diễn ra trong chớp mắt, không có dấu hiệu, không có lời cảnh báo.

Lâm Phong lùi lại một bước, đôi mắt đen láy lộ rõ vẻ kinh hoàng lẫn nghiêm trọng. Chàng nhìn vào vết nứt trên phù điêu, rồi lại nhìn vào ánh mắt lo lắng của các mỹ nhân. "Đây không chỉ là một quái vật," chàng khẽ nói, giọng trầm đục, vang vọng trong không gian mờ ảo. "Nó là biểu tượng của sự hủy diệt, của một kỷ nguyên đã sụp đổ. Và vết nứt này... giống hệt Thiên Đạo Vết Nứt mà chúng ta đã thấy. Chàng cảm nhận được một sự thật kinh hoàng đang dần hé lộ, một gánh nặng vô hình đè nặng lên vai chàng, khiến chàng tự hỏi liệu mình có đủ sức gánh vác nó.

Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, đôi mắt phượng dài sắc lạnh nhưng giờ đây lại ẩn chứa sự bàng hoàng. Nàng nhẹ nhàng tiến lại gần, chạm tay vào vai Lâm Phong. "Nếu nó là sự thật, vậy thì nền văn minh này đã chứng kiến tận thế. Liệu có phải chính Thiên Đạo đã gây ra?" Giọng nàng trong trẻo, nhưng mang theo sự run rẩy hiếm thấy, như thể nàng đang đối diện với một bí ẩn vượt quá giới hạn của sự hiểu biết. Nàng nhìn Lâm Phong, trong ánh mắt có sự lo lắng tinh tế, không chỉ cho bản thân mà còn cho chàng.

Tần Nguyệt, với khí chất thanh lịch và uyên bác, đã tiến sát bức phù điêu từ lúc nào. Nàng dùng ngón tay vuốt nhẹ theo các đường nét cổ kính, đôi mắt phượng ánh lên vẻ say mê nghiên cứu nhưng cũng đầy vẻ trầm tư. Nàng hít một hơi thật sâu, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa sự kích động hiếm thấy. "Thông tin cổ xưa mà Huyễn Mặc Quyển truyền cho đệ có gì khác không, Lâm Phong? Có manh mối nào về cách chống lại nó không?" Nàng biết, Lâm Phong là chìa khóa, là người duy nhất có thể giải mã những bí mật này.

Lâm Phong khẽ lắc đầu, những hình ảnh kinh hoàng vẫn còn ám ảnh tâm trí chàng. "Không có... chỉ là sự hủy diệt tuyệt đối. Nó không phải là một sự cố tự nhiên. Có một ý chí đứng sau vết nứt đó, một sự tồn tại cổ xưa và tàn độc hơn bất kỳ Ma Tôn nào chúng ta từng biết." Chàng cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự vĩ đại và tàn khốc của sự thật này. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu chàng: liệu Hắc Dạ Tôn Giả đã nói đúng về "sự thật đáng sợ hơn cả cái chết" tại Giới Hà Vô Biên?

Lam Yên, với dáng người săn chắc và vẻ đẹp mạnh mẽ, dứt khoát. Nàng nắm chặt trường thương Hỏa Phượng, đôi mắt sắc bén như chim ưng quét một lượt xung quanh. "Dù nó là cái gì, chúng ta cũng phải chuẩn bị. Giờ phút này, chỉ có sức mạnh mới quyết định được tất cả." Giọng nàng dứt khoát, mang theo sự cương trực thường thấy, nhưng ẩn chứa sự cảnh giác cao độ. Nàng tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong, nhưng cũng biết rằng không có gì là dễ dàng trong thế giới tu tiên đầy rẫy hiểm nguy này.

Mộc Ly, nhỏ nhắn và hoạt bát, vẫn đứng cạnh Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào bức phù điêu. "Vậy là, một nền văn minh mạnh mẽ như vậy cũng bị hủy diệt sao? Thật đáng sợ!" Giọng nàng líu lo, lộ rõ vẻ tò mò nhưng cũng đầy vẻ lo lắng. Nàng cảm thấy một luồng khí tức lạnh lẽo phả ra từ bức phù điêu, khiến nàng rùng mình.

Linh Nhi, bé nhỏ đáng yêu, nép sát vào Lâm Phong, bàn tay nhỏ bé nắm chặt vạt áo chàng. Đôi mắt to tròn của cô bé vẫn nhìn chằm chằm vào bức phù điêu, nhưng không phải với vẻ sợ hãi thông thường, mà là một sự sợ hãi mơ hồ, như thể cô bé đang cố gắng nhớ lại một điều gì đó đã bị chôn vùi từ rất lâu. Một cảm giác quen thuộc đến rợn người.

Thôn Thiên Thử, lông trắng muốt, lúc này đã nhảy lên vai Lâm Phong, đôi mắt to tròn chớp chớp, cái mũi nhỏ liên tục ngửi ngửi không khí xung quanh bức phù điêu, rồi bất chợt nó chiêm chiếp một tiếng, nhảy xuống đất, chạy lon ton về phía một khe nứt nhỏ trong đá. Nó dường như đang cố gắng dẫn đường.

Lâm Phong nhìn theo Thôn Thiên Thử, rồi lại nhìn những khuôn mặt căng thẳng của các mỹ nhân. Chàng hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh. "Bất kể sự thật là gì, chúng ta không thể lùi bước. Chúng ta đã đến đây, và chúng ta sẽ tìm ra câu trả lời." Chàng quay sang Thôn Thiên Thử, ánh mắt ra hiệu cho nó dẫn đường. "Có lẽ cánh cửa dẫn đến những bí mật sâu hơn nằm ở đó." Chàng biết, gánh nặng này không thể một mình chàng gánh vác, nhưng có các nàng bên cạnh, chàng cảm thấy một sức mạnh vô hình, một ý chí kiên định hơn bao giờ hết. Chàng nhẹ nhàng xoa đầu Linh Nhi, trấn an cô bé. "Không sao đâu, Linh Nhi. Có ca ca ở đây."

Theo sau Thôn Thiên Thử, nhóm Lâm Phong tiến vào một khe nứt nhỏ trong bức tường đá đen. Khe nứt dẫn đến một hành lang hẹp, tối tăm, được chạm khắc từ đá núi lửa đen và những đoạn xương thú khổng lồ đã hóa thạch. Dù đã trải qua vạn năm, hành lang vẫn còn nguyên vẹn một cách đáng kinh ngạc, như thể được bảo vệ bởi một năng lượng vô hình nào đó. Tiếng gió rít gào bên ngoài đã bị chặn lại, thay vào đó là tiếng bước chân vang vọng, và một thứ âm thanh rên rỉ yếu ớt, mơ hồ từ phía sâu hơn trong hành lang, khiến người ta rợn tóc gáy. Mùi ẩm mốc của hang động, mùi lưu huỳnh từ đá núi lửa, và một mùi ma khí đặc trưng, nồng nặc phả vào mũi, khiến không khí trở nên nặng nề, âm hàn và đầy rẫy sát khí. Ánh sáng yếu ớt chỉ đủ để thấy những ngọn đuốc xanh lè lập lòe trên vách đá – có lẽ là những ảo ảnh năng lượng hoặc sự phát sáng tự nhiên từ linh hồn bị mắc kẹt, tạo nên một không gian rùng rợn đến tột độ.

"Cẩn thận!" Lam Yên đi đầu, trường thương Hỏa Phượng đã được rút ra, ánh lửa đỏ rực chiếu sáng một phần nhỏ của hành lang, xua đi phần nào bóng tối u ám. Nàng cảm nhận được một luồng năng lượng lạnh lẽo đang lan tỏa, không giống với linh khí bình thường.

Mộc Ly, với bản năng nhạy bén của yêu thú, khẽ gầm gừ. Đôi mắt to tròn của nàng cảnh giác quét khắp nơi. "Cảm giác này... rất cũ kỹ và mạnh mẽ. Chúng không phải là yêu thú bình thường!" Giọng nàng líu lo nhưng đầy vẻ căng thẳng.

Ngay khi lời của Mộc Ly vừa dứt, từ trong bóng tối sâu thẳm của hành lang, những bóng ma mờ ảo bắt đầu xuất hiện. Chúng không có hình dạng cố định, lúc là một chiến binh khổng lồ với giáp trụ rỉ sét, lúc lại là một sinh vật quái dị với vô số xúc tu, hay một nữ nhân xinh đẹp với ánh mắt trống rỗng. Chúng trôi nổi lờ lững, phát ra những tiếng rên rỉ than khóc, mang theo một luồng ma khí âm hàn và ý chí tàn bạo, nhắm thẳng vào nhóm Lâm Phong. Đó là tàn dư linh hồn của các cường giả hoặc sinh vật từ nền văn minh đã sụp đổ, bị kẹt lại trong Giới Hà Vô Biên, không thể siêu thoát.

"Chúng là linh hồn tàn dư!" Tần Nguyệt khẽ kêu lên, nàng vội vàng lấy ra vài viên đan dược bổ sung linh lực, sẵn sàng cho một trận chiến khó khăn. Nàng kéo Linh Nhi sát vào mình, dùng pháp thuật phòng ngự tạo thành một kết giới mỏng bao bọc cô bé. Linh Nhi, đôi mắt to tròn lộ vẻ sợ hãi, nhưng vẫn cố gắng kiên cường, nắm chặt lấy tay Tần Nguyệt.

"Để ta mở đường! Trường thương Hỏa Phượng!" Lam Yên không chần chừ, nàng lao lên phía trước, trường thương Hỏa Phượng trong tay vung lên, mang theo luồng hỏa diễm rực cháy, xé tan bóng tối. Những linh hồn tàn dư đầu tiên bị hỏa diễm thiêu đốt, phát ra tiếng kêu thảm thiết rồi tan biến như khói. Nhưng chúng quá nhiều, và liên tục xuất hiện từ mọi ngóc ngách.

"Đừng phí sức, chúng là linh hồn." Lâm Phong rút Cửu Thiên Huyền Kiếm, ánh kiếm sắc bén xé tan màn đêm, nhưng chàng không vội vã tấn công. Chàng đã cảm nhận được sự đặc biệt của những linh hồn này. "Công kích vật lý thông thường chỉ làm chúng suy yếu. Chúng ta cần phải công kích vào bản nguyên ý chí của chúng, hoặc dùng năng lượng có khả năng thanh tẩy!"

Tuyết Dao, với Băng Phách Kiếm Ý lạnh lẽo, đã tung ra những luồng kiếm khí băng giá. "Ta sẽ dùng Băng Phách Kiếm Ý phong tỏa chúng!" Kiếm khí hóa thành những xiềng xích băng, trói chặt các linh hồn lại, làm chậm tốc độ tấn công của chúng. Hơi lạnh thấu xương của Băng Đạo cũng có tác dụng nhất định trong việc làm suy yếu ý chí của linh hồn.

Lâm Phong gật đầu, ánh mắt chàng tập trung. Chàng vung Cửu Thiên Huyền Kiếm, nhưng không phải để chém giết. Chàng vận dụng kiếm ý, kết hợp với năng lượng từ Huyễn Mặc Quyển, tạo thành một trường năng lượng đặc biệt, bao trùm lấy những linh hồn gần đó. Trường năng lượng này không mang tính sát thương vật lý, mà nó tác động trực tiếp lên bản nguyên linh hồn, thanh tẩy những tạp niệm và ý chí tàn bạo đang bám víu lấy chúng.

Những linh hồn bị trường năng lượng của Lâm Phong bao phủ, ngừng tấn công. Chúng bắt đầu vặn vẹo, gào thét một cách đau đớn, nhưng không phải vì bị hủy diệt, mà như đang được giải thoát khỏi một sự giam cầm vô hình. Dần dần, những hình dạng quái dị tan biến, thay vào đó là những đốm sáng nhỏ li ti bay lên, lấp lánh như những vì sao rồi biến mất, mang theo một cảm giác bình yên đến lạ.

"Huyễn Mặc Quyển có thể thanh tẩy những linh hồn bị ô nhiễm bởi ma khí và ý chí tàn độc," Lâm Phong giải thích nhanh. "Nó không hủy diệt, mà là giúp chúng siêu thoát." Chàng thở phào nhẹ nhõm. "Nếu không, chúng ta sẽ phải đối mặt với một cuộc chiến bất tận."

Mộc Ly biến thành hình dạng bán yêu, đôi vuốt sắc bén xé toạc một linh hồn đang lao tới gần Tần Nguyệt. "Vậy cứ để ca ca làm việc đó! Chúng ta sẽ bảo vệ ca ca!"

Lam Yên cũng dồn sức đẩy lùi các đợt tấn công của linh hồn, tạo không gian cho Lâm Phong. Nàng tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của chàng, và sự phối hợp giữa họ đã trở nên vô cùng ăn ý sau vô số trận chiến sinh tử.

Khi những linh hồn tàn dư cuối cùng được thanh tẩy hoặc bị đẩy lùi, hành lang trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Ma khí dần tan biến, chỉ còn lại mùi ẩm mốc và đá cổ. Lâm Phong cảm thấy một sự mệt mỏi nhất định, việc sử dụng Huyễn Mặc Quyển để thanh tẩy linh hồn đòi hỏi một lượng linh lực và ý chí không nhỏ. Nhưng chàng cũng cảm thấy một sự thanh thản kỳ lạ, như thể chàng đã làm một việc tốt, giúp những linh hồn bất hạnh được an nghỉ.

Nhóm tiếp tục tiến sâu hơn, và hành lang đột ngột mở ra một không gian rộng lớn. Khác với hành lang tối tăm, nơi đây tràn ngập một thứ ánh sáng mờ ảo, lập lòe, phát ra từ vô số phù văn cổ xưa được khắc trên mặt đất và các cột đá đổ nát. Kiến trúc nơi đây không còn là sự nguyên vẹn của hành lang, mà là một tàn tích hùng vĩ, gợi nhớ về một kiến trúc phức tạp và vĩ đại. Âm thanh năng lượng dao động ù ù, như tiếng sấm rền từ xa, hòa lẫn với tiếng gió rít gào, đôi khi lại là tiếng thời gian bị kéo giãn hoặc co lại, tạo ra những âm thanh kỳ lạ, khiến người nghe cảm thấy như đang lạc vào một cõi mộng ảo. Mùi không khí khô, mùi đá cổ, và một mùi năng lượng hỗn loạn, mạnh mẽ phả vào mũi, gây cảm giác chóng mặt. Bầu không khí huyền ảo, biến đổi liên tục, cảm giác không thực, mơ hồ, như thể mọi thứ đều là ảo ảnh. Thời tiết cũng không ổn định, ánh sáng thay đổi thất thường, khi thì chói chang như ban ngày, khi thì u ám như đêm tối, không gian xoắn ốc, khiến mọi người mất phương hướng.

"Đây là..." Tần Nguyệt thốt lên, đôi mắt nàng hoa lên vì choáng váng. Nàng là người am hiểu trận pháp nhất, nhưng ngay cả nàng cũng cảm thấy choáng ngợp trước sự phức tạp của nơi này.

Ngay khi nhóm Lâm Phong vừa đặt chân vào không gian này, các phù văn cổ xưa trên mặt đất đột nhiên sáng rực lên, tạo thành một mạng lưới ánh sáng chằng chịt, bao phủ lấy tất cả. Một lực kéo mạnh mẽ tác động lên không gian và thời gian, khiến cảnh vật xung quanh bắt đầu biến đổi một cách điên cuồng. Các cột đá đổ nát bỗng chốc dựng lên, rồi lại đổ sập, những bức tường xuất hiện rồi biến mất, những bóng dáng mơ hồ của những sinh vật cổ đại lướt qua như ảo ảnh.

"Đừng hoảng loạn! Đây là một mê trận cổ xưa, nó đang bóp méo nhận thức của chúng ta!" Lâm Phong nhanh chóng trấn an mọi người, giọng chàng vẫn giữ được sự bình tĩnh đáng kinh ngạc. Chàng vận dụng Thần thông Không Gian, cố gắng cảm nhận dòng chảy của năng lượng và cấu trúc của trận pháp. Huyễn Mặc Quyển trong tay chàng cũng bắt đầu phát ra những luồng năng lượng bí ẩn, giúp chàng duy trì sự tỉnh táo giữa sự hỗn loạn.

Tần Nguyệt nhắm mắt lại, cố gắng phân tích các phù văn đang phát sáng. "Ta sẽ cố gắng phân tích cấu trúc trận pháp, nhưng nó quá phức tạp và đã bị thời gian ăn mòn. Có vẻ như nó không hoạt động ổn định, nên mới gây ra sự biến đổi hỗn loạn này." Nàng cảm thấy một áp lực lớn đè nặng lên thần thức, như thể có hàng vạn tư tưởng cổ xưa đang thì thầm vào tai nàng.

"Có vẻ như có những khe nứt không gian nhỏ đang mở ra!" Mộc Ly kêu lên, chỉ tay vào một điểm trong không gian nơi một khe nứt màu đen xuất hiện, từ đó một vài sinh vật hình thù kỳ dị, tựa như những con quái vật đến từ chiều không gian khác, bắt đầu bò ra. Chúng không phải là linh hồn, mà là những thực thể vật chất, phát ra tiếng gầm gừ hung tợn.

Lam Yên không nói nhiều, nàng vung trường thương Hỏa Phượng, lao thẳng vào những sinh vật đó. "Để ta lo liệu chúng!" Nàng cần phải dọn dẹp các mối đe dọa vật lý, tạo không gian cho Lâm Phong và Tần Nguyệt tập trung phá trận.

Tuyết Dao cũng không kém, nàng dùng Băng Đạo làm chậm các tác động thời gian cục bộ, cố gắng tạo ra những "vùng an toàn" nhỏ trong mê trận hỗn loạn, giúp nhóm không bị cuốn trôi bởi dòng chảy thời gian. Kiếm ý của nàng hóa thành những bông tuyết khổng lồ, bao bọc lấy cả nhóm, giảm bớt cảm giác chóng mặt và mất phương hướng.

Lâm Phong tập trung toàn bộ tinh thần vào Huyễn Mặc Quyển, cố gắng đọc hiểu những phù văn cổ xưa và luồng năng lượng hỗn loạn. Chàng cảm thấy như mình đang bơi trong một đại dương thông tin, mỗi dòng chảy đều là một phần của trận pháp. Mê trận này không chỉ bóp méo không gian và thời gian, mà còn là một bức màn che giấu những bí mật sâu xa hơn. Chàng cảm nhận được sự tồn tại của một ý chí cổ xưa, ẩn sâu bên trong trận pháp, như một người khổng lồ đang ngủ say.

Giữa lúc hỗn loạn nhất, Linh Nhi, vẫn nép vào Tần Nguyệt, bỗng nhiên đưa tay chỉ vào một điểm cụ thể trong mê trận, nơi một cột đá đổ nát dường như đang dao động ít hơn những nơi khác. Đôi mắt to tròn của cô bé vẫn mơ hồ, nhưng có một sự tập trung lạ thường. "Chỗ đó... có mùi giống như... nhà..." Cô bé thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng lại mang theo một nỗi nhớ nhung sâu sắc.

Lời nói của Linh Nhi khiến Lâm Phong giật mình. "Nhà?" Chàng quay sang nhìn Linh Nhi, rồi nhìn về phía cột đá mà cô bé chỉ. Theo trực giác, chàng nhận ra đó là một điểm yếu của mê trận, nơi năng lượng thời gian dao động ổn định nhất, một "điểm neo" của trận pháp. Điều này chứng tỏ Linh Nhi có một mối liên hệ đặc biệt, một ký ức tiềm ẩn về nơi này.

"Chính là chỗ đó!" Lâm Phong lập tức nắm lấy cơ hội. Chàng vận dụng toàn bộ linh lực, dồn vào Cửu Thiên Huyền Kiếm, và đồng thời kích hoạt Huyễn Mặc Quyển đến mức tối đa. Một luồng năng lượng màu mực đen huyền bí tuôn trào từ Huyễn Mặc Quyển, bao bọc lấy Cửu Thiên Huyền Kiếm. Chàng không chém, mà dùng kiếm chỉ thẳng vào điểm mà Linh Nhi đã chỉ.

"Phá!" Lâm Phong gầm lên một tiếng, luồng năng lượng từ Huyễn Mặc Quyển và kiếm ý của Cửu Thiên Huyền Kiếm hợp nhất, tạo thành một cột sáng chói lọi, bắn thẳng vào cột đá đổ nát. Một tiếng nổ lớn vang dội, rung chuyển cả không gian mê trận. Các phù văn trên mặt đất bị đánh trúng, lập tức trở nên hỗn loạn hơn, nhưng sau đó, như một cỗ máy đã bị ngắt nguồn, chúng dần tắt ngấm. Mê trận cổ xưa bắt đầu tan rã.

Cảnh vật xung quanh dần ổn định trở lại. Những ảo ảnh biến mất, không gian không còn xoắn ốc, và tiếng thời gian dao động cũng im bặt. Cảm giác chóng mặt tan biến, thay vào đó là sự yên tĩnh đáng sợ của một tàn tích cổ xưa. Nhóm Lâm Phong thở phào nhẹ nhõm, nhưng ánh mắt của tất cả đều đổ dồn vào Linh Nhi. Cô bé vẫn còn ngơ ngác, như không hiểu tại sao mình lại có thể giúp họ phá giải mê trận.

"Linh Nhi..." Lâm Phong quỳ xuống, nhìn thẳng vào đôi mắt cô bé. "Con có nhớ gì về nơi này không?" Chàng biết, phản ứng của Linh Nhi không phải là ngẫu nhiên. Cô bé có một mối liên hệ sâu sắc với nền văn minh đã biến mất này, hoặc thậm chí là với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.

Linh Nhi lắc đầu, vẻ mơ hồ lại hiện rõ trong mắt cô bé. "Con... con không biết. Chỉ là... con cảm thấy nó rất quen thuộc. Như là... nhà." Giọng cô bé vẫn trong trẻo, non nớt, nhưng lại ẩn chứa một nỗi buồn không tên.

Lâm Phong ôm Linh Nhi vào lòng. Chàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải bảo vệ cô bé, và đồng thời, một sự tò mò cháy bỏng muốn khám phá bí ẩn đằng sau Linh Nhi, đằng sau nền văn minh cổ đại này, và cả thân thế của chính chàng. Bức phù điêu và thông tin chàng giải mã đã hé lộ rằng Thiên Đạo Vết Nứt không phải là một sự cố tự nhiên mà là hậu quả của một sự kiện hủy diệt có chủ đích, hoặc một cuộc chiến tranh kinh thiên động địa đã diễn ra từ rất lâu. Sức mạnh và độ phức tạp của các cạm bẫy và linh hồn tàn dư cho thấy nền văn minh cổ đại này hùng mạnh đến mức nào, và sự sụp đổ của nó chắc chắn không hề đơn giản, có thể liên quan đến kẻ thù mà Lâm Phong sẽ phải đối mặt sau này.

Chàng nhìn xung quanh, ánh mắt kiên định. "Chúng ta đã vượt qua mê trận. Có lẽ con đường phía trước sẽ dẫn chúng ta đến trái tim của những bí mật này."

Thôn Thiên Thử, lúc này đã nhảy lên vai Lâm Phong, chiêm chiếp một tiếng, rồi lại chỉ cái mũi nhỏ của nó về phía một lối đi tối tăm khác, nơi có vẻ như một cánh cửa đá cổ xưa đang ẩn mình trong bóng tối, phát ra một luồng khí tức cổ xưa hơn nữa. Lâm Phong biết, hành trình của họ tại Giới Hà Vô Biên chỉ mới bắt đầu. Những bí ẩn lớn hơn, những thử thách khắc nghiệt hơn, và cả những sự thật kinh hoàng hơn đang chờ đợi họ ở phía trước. Chàng nắm chặt tay Tuyết Dao, cảm nhận sự ấm áp và kiên định từ nàng.

"Hãy tiếp tục thôi," chàng nói, giọng chàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Dù có là Thiên Đạo Vết Nứt hay Ma Tôn Huyết Ảnh, chúng ta cũng sẽ không lùi bước. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong, cùng với các mỹ nhân và Linh Nhi, tiếp tục bước sâu vào bóng tối, nơi những bí mật ngàn năm đang chờ đợi được hé mở.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ