Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 327

Ký Ức Đứt Đoạn: Lời Nguyền Huyết Mạch Cổ Xưa

5527 từ
Mục tiêu: Giải quyết nút thắt (cliffhanger) từ Chương 326, làm rõ thông điệp từ thực thể khổng lồ và ý nghĩa của quả cầu pha lê.,Dẫn dắt Lâm Phong tìm thấy một di vật cổ xưa quan trọng sau cuộc chạm trán với thực thể/ảo ảnh.,Kích hoạt di vật để Lâm Phong tiếp nhận những ký ức rời rạc về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến và một lời nguyền bí ẩn.,Khắc sâu thêm mối liên hệ giữa Lâm Phong, huyết mạch của chàng và các sự kiện lịch sử trọng đại, đặc biệt là Lâm Gia Diệt Môn và Thiên Đạo Vết Nứt.,Tăng cường tính cấp bách và bí ẩn, đẩy mạnh pha 'rising_action' của Arc 5.
Nhân vật: Lâm Phong, Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, Linh Nhi, Thôn Thiên Thử
Mood: Mysterious, tense, revelatory, ancient, emotional.
Kết chương: [object Object]

Lâm Phong ôm Linh Nhi vào lòng. Chàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải bảo vệ cô bé, và đồng thời, một sự tò mò cháy bỏng muốn khám phá bí ẩn đằng sau Linh Nhi, đằng sau nền văn minh cổ đại này, và cả thân thế của chính chàng. Bức phù điêu và thông tin chàng giải mã đã hé lộ rằng Thiên Đạo Vết Nứt không phải là một sự cố tự nhiên mà là hậu quả của một sự kiện hủy diệt có chủ đích, hoặc một cuộc chiến tranh kinh thiên động địa đã diễn ra từ rất lâu. Sức mạnh và độ phức tạp của các cạm bẫy và linh hồn tàn dư cho thấy nền văn minh cổ đại này hùng mạnh đến mức nào, và sự sụp đổ của nó chắc chắn không hề đơn giản, có thể liên quan đến kẻ thù mà Lâm Phong sẽ phải đối mặt sau này.

Chàng nhìn xung quanh, ánh mắt kiên định. "Chúng ta đã vượt qua mê trận. Có lẽ con đường phía trước sẽ dẫn chúng ta đến trái tim của những bí mật này."

Thôn Thiên Thử, lúc này đã nhảy lên vai Lâm Phong, chiêm chiếp một tiếng, rồi lại chỉ cái mũi nhỏ của nó về phía một lối đi tối tăm khác, nơi có vẻ như một cánh cửa đá cổ xưa đang ẩn mình trong bóng tối, phát ra một luồng khí tức cổ xưa hơn nữa. Lâm Phong biết, hành trình của họ tại Giới Hà Vô Biên chỉ mới bắt đầu. Những bí ẩn lớn hơn, những thử thách khắc nghiệt hơn, và cả những sự thật kinh hoàng hơn đang chờ đợi họ ở phía trước. Chàng nắm chặt tay Tuyết Dao, cảm nhận sự ấm áp và kiên định từ nàng.

"Hãy tiếp tục thôi," chàng nói, giọng chàng vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật. Dù có là Thiên Đạo Vết Nứt hay Ma Tôn Huyết Ảnh, chúng ta cũng sẽ không lùi bước. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!" Lâm Phong, cùng với các mỹ nhân và Linh Nhi, tiếp tục bước sâu vào bóng tối, nơi những bí mật ngàn năm đang chờ đợi được hé mở.

***

Không gian tĩnh mịch của căn phòng cổ đại vừa thoát khỏi mê trận giờ đây lại chìm trong sự nặng nề và bí ẩn hơn bao giờ hết. Mùi ẩm mốc của đất đá cổ xưa, mùi kim loại gỉ sét phảng phất cùng hơi lạnh từ dòng nước Giới Hà gầm gừ đâu đó từ xa vọng lại, tạo nên một bầu không khí ớn lạnh đến tận xương tủy. Ánh sáng yếu ớt từ quả cầu pha lê, thứ đã hé lộ hình ảnh đáng sợ của thực thể khổng lồ và giọng nói bí ẩn, vẫn còn đó, nhưng hình ảnh bên trong đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại năng lượng hỗn loạn luân chuyển không ngừng. Nó giống như một tấm gương đã bị vấy bẩn, không còn phản chiếu được gì ngoài sự đục ngầu của nội tại.

Linh Nhi, sau khi chỉ ra điểm yếu của mê trận, dường như đã tiêu hao quá nhiều tinh thần hoặc bị ảnh hưởng bởi năng lượng cổ xưa. Cô bé co rúm lại trong vòng tay Lâm Phong, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch, đôi mắt to tròn nhắm nghiền, chỉ còn lại những tiếng thở dốc yếu ớt. Thôn Thiên Thử, lúc nào cũng lanh lợi, giờ đây cũng rên rỉ bất an, đôi mắt đen láy đảo liên hồi, cái mũi nhỏ liên tục ngửi ngửi không khí, như thể đánh hơi thấy một mối nguy hiểm vô hình nào đó đang rình rập. Nó bám chặt lấy vai Lâm Phong, bộ lông trắng muốt khẽ dựng lên.

Lâm Phong ôm chặt Linh Nhi, ánh mắt chàng phức tạp nhìn chằm chằm vào quả cầu pha lê. Thông điệp mà thực thể khổng lồ kia truyền lại vẫn còn văng vẳng bên tai, như một lời nguyền, một lời buộc tội đến từ ngàn xưa.

"Kẻ mang huyết mạch của kẻ phản bội... là ý gì?" Chàng thì thầm, giọng trầm khẽ, đủ để những người xung quanh nghe thấy. Trong tâm trí chàng, hàng vạn câu hỏi đang quay cuồng. Huyết mạch của chàng... có gì đặc biệt? Kẻ phản bội mà thực thể kia nhắc đến là ai? Và tại sao, ngay cả sau khi hàng vạn năm trôi qua, một thực thể cổ xưa như vậy vẫn còn ghi nhớ, thậm chí là thù hận đến mức đó? Chàng chưa từng nghĩ rằng thân thế của mình lại ẩn chứa một bí mật kinh thiên động địa đến vậy. Từ một phàm nhân bị ruồng bỏ, chàng đã từng bước vươn lên, đối mặt với vô vàn hiểm nguy, nhưng chưa bao giờ chàng cảm thấy bàng hoàng và bối rối đến thế.

Tuyết Dao tiến lại gần, vẻ đẹp thoát tục của nàng không thể che giấu được sự lo lắng đang hiện rõ trong đôi mắt phượng. "Thông điệp đó... có liên quan đến thân thế của chàng sao, Phong?" Giọng nàng trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng lại đầy sự quan tâm sâu sắc. Nàng biết, bí mật về thân thế luôn là một gánh nặng trong lòng Lâm Phong, và giờ đây, nó lại được khơi gợi theo một cách đáng sợ như vậy. Nàng nắm chặt tay chàng, truyền cho chàng một nguồn sức mạnh vô hình, một lời hứa không lời rằng nàng sẽ luôn bên chàng, dù có bất cứ điều gì xảy ra.

Tần Nguyệt, với khí chất thanh lịch và trí tuệ, suy tư nhìn vào quả cầu. Đôi mắt phượng của nàng ẩn chứa sự uyên bác, cố gắng lý giải những điều vừa xảy ra. "Loại huyết mạch nào có thể khiến một thực thể cổ xưa như vậy ghi nhớ và ám chỉ như thế?" Nàng trầm ngâm. "Thông thường, chỉ những tội lỗi tày trời hoặc công lao hiển hách mới được khắc sâu vào dòng chảy thời gian đến mức này. Liệu có phải..." Nàng khẽ ngừng lại, dường như đang cân nhắc một suy đoán nào đó quá kinh khủng để thốt ra. Nàng biết rằng, trong những cuộc chiến tranh thần ma xa xưa, ranh giới giữa chính và tà thường rất mờ nhạt, và "kẻ phản bội" trong mắt một phe có thể là "anh hùng" trong mắt phe khác.

Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ và kiên cường, đứng thẳng người, trường thương trong tay nàng khẽ rung lên. Nàng nhìn Lâm Phong với ánh mắt kiên quyết. "Bất kể là gì, chúng ta sẽ cùng chàng đối mặt! Lâm Phong, chàng không cô độc!" Giọng nàng dứt khoát, mạnh mẽ, như một lời thề không thể lay chuyển. Nàng luôn là người bảo vệ vững chắc, sẵn sàng dùng sinh mạng để che chắn cho chàng. Sự lo lắng hiện rõ trong lòng nàng, nhưng nàng không cho phép nó lấn át đi sự cảnh giác và ý chí chiến đấu.

Mộc Ly, hoạt bát và tinh nghịch, nhưng giờ đây đôi mắt to tròn của nàng cũng ánh lên vẻ lo lắng rõ rệt. "Phong ca ca, chàng đừng lo. Chúng ta sẽ tìm ra sự thật!" Nàng siết chặt tay, như thể muốn xua đi những u ám đang bao trùm. Nàng tin tưởng tuyệt đối vào Lâm Phong, và dù có là bí mật kinh khủng đến đâu, nàng cũng tin rằng chàng sẽ vượt qua.

Lâm Phong hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trí đang hỗn loạn. Chàng nhìn từng người một, cảm nhận được sự tin tưởng và tình yêu thương vô bờ bến từ các nàng. Điều đó tiếp thêm cho chàng sức mạnh. "Ta sẽ không đầu hàng trước một lời nguyền hay một bí ẩn nào cả," chàng nói, giọng đã lấy lại được sự kiên định. "Nhưng trước tiên, ta cần phải hiểu rõ hơn."

Chàng khẽ đặt Linh Nhi xuống, giao cho Tuyết Dao chăm sóc, rồi tiến lại gần quả cầu pha lê hơn. Chàng đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào bề mặt lạnh lẽo của nó. Một luồng linh lực hỗn loạn lập tức dội ngược trở lại, khiến chàng khẽ rụt tay lại. Chàng có thể cảm nhận được sự phẫn nộ, sự đau khổ, và cả một nỗi căm hờn sâu sắc đang ẩn chứa bên trong quả cầu. Nó giống như một vết thương cổ xưa, không ngừng rỉ máu, và giờ đây, khi bị Lâm Phong chạm vào, nó lại càng trở nên dữ dội hơn.

Huyễn Mặc Quyển trong đan điền Lâm Phong cũng bắt đầu rung chuyển dữ dội, tựa như một phản ứng cộng hưởng với năng lượng hỗn loạn của quả cầu. Những phù văn màu mực trên Huyễn Mặc Quyển lóe sáng, phát ra một luồng năng lượng trấn áp, cố gắng xoa dịu hoặc hấp thu sự hỗn loạn từ quả cầu. Tuy nhiên, năng lượng của quả cầu quá cường đại, mang theo ý chí của một thực thể cổ xưa, không dễ dàng bị khuất phục.

Đột nhiên, quả cầu pha lê rung chuyển dữ dội hơn bao giờ hết. Các vết nứt nhỏ bắt đầu xuất hiện trên bề mặt, lan rộng như mạng nhện. Từ bên trong, một ánh sáng chói lòa bùng phát, kèm theo tiếng rắc rắc kinh hoàng.

"Cẩn thận!" Lam Yên cảnh báo, nàng nhanh chóng chắn trước Tuyết Dao và Linh Nhi, trường thương giương lên, sẵn sàng đối phó với bất kỳ tình huống nào. Mộc Ly và Tần Nguyệt cũng lập tức thủ thế, ánh mắt cảnh giác cao độ.

"Rắc! Rắc! Rắc!"

Các vết nứt lan nhanh, và chỉ trong tích tắc, quả cầu pha lê vỡ tan tành thành hàng ngàn mảnh nhỏ, phát nổ với một luồng năng lượng cường đại. Một làn sóng xung kích vô hình quét qua căn phòng, mang theo hơi lạnh buốt giá và một áp lực khủng khiếp.

"Phụt!"

Cả nhóm bị đẩy lùi mạnh mẽ, như những chiếc lá trước cơn bão. Lâm Phong, dù đã kịp dùng linh lực phòng ngự, vẫn cảm thấy một lực đẩy khổng lồ tác động vào ngực, khiến chàng lảo đảo mấy bước, khóe miệng rỉ máu. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể chàng cũng bị chấn động mạnh, ánh sáng mờ đi đôi chút.

Linh Nhi, đang nằm trong vòng tay Tuyết Dao, thét lên một tiếng nhỏ đầy hoảng sợ khi luồng năng lượng chạm đến, rồi hoàn toàn ngất đi, cơ thể mềm nhũn. Tuyết Dao vội vàng dùng linh lực bao bọc cô bé, kiểm tra tình trạng của Linh Nhi.

Thôn Thiên Thử, vốn đã bất an, giờ đây càng hoảng loạn hơn. Nó nhảy khỏi vai Lâm Phong, liên tục chiêm chiếp những tiếng kêu sắc nhọn, rồi lại nhảy lên vai chàng, dùng cái mũi nhỏ của nó liên tục cào nhẹ vào cổ Lâm Phong, như muốn cảnh báo chàng về một điều gì đó còn đáng sợ hơn cả luồng năng lượng vừa rồi. Đôi mắt long lanh của nó nhìn chằm chằm vào một điểm phía sau nơi quả cầu vừa vỡ, nơi một màn bụi đang dần tan đi.

Lâm Phong cố gắng ổn định lại hơi thở, lau vết máu ở khóe miệng. Chàng cảm thấy có một sự thay đổi lớn trong không gian. Luồng năng lượng hỗn loạn từ quả cầu tan vỡ không chỉ đẩy lùi họ, mà còn tạo ra một sự rung chuyển bất ngờ trong kiến trúc cổ đại này. Năng lượng cổ xưa như bị kích hoạt, tạo ra một sự cộng hưởng không thể giải thích. Chàng liếc nhìn về phía Thôn Thiên Thử đang ra sức cảnh báo, rồi quay sang Tuyết Dao, ánh mắt nàng vẫn đầy lo lắng, nhưng đã nhanh chóng kiểm tra tình trạng của Linh Nhi. May mắn là Linh Nhi chỉ ngất đi do sốc và năng lượng xung kích, không có tổn thương thực chất.

"Không sao chứ?" Lâm Phong hỏi, giọng hơi khàn.

Tuyết Dao khẽ lắc đầu. "Linh Nhi không sao, chỉ là bị chấn động quá mạnh. Nhưng..." Nàng nhìn về phía bụi đang tan dần, "Hình như có gì đó khác."

***

Bụi mù do vụ nổ từ quả cầu pha lê tan vỡ dần lắng xuống, để lộ ra một cảnh tượng khiến cả nhóm phải kinh ngạc. Phía sau vị trí quả cầu vừa nổ, một mảng tường cổ xưa, vốn được cho là vững chắc không thể phá hủy, giờ đây đã sụp đổ hoàn toàn. Thay vào đó, một khe hở bí mật hiện ra, sâu hun hút và tối tăm, như một vết sẹo thời gian trên gương mặt của kiến trúc cổ đại. Tiếng đá vụn rơi lạo xạo trên nền đất, tiếng gió lùa khẽ qua khe hở mới toanh, mang theo mùi đất mới lộ ra, mùi đá cổ và một thứ mùi hương khác lạ – mùi linh khí nồng đậm hơn hẳn so với bất cứ nơi nào họ từng đi qua trong Giới Hà Vô Biên này.

Bầu không khí trong căn phòng bỗng trở nên huyền bí, đầy hứa hẹn nhưng cũng tiềm ẩn nguy hiểm khó lường. Ánh sáng mờ ảo từ các khe hở trên trần và bức tường đổ nát chỉ đủ để soi rọi một cách yếu ớt vào bên trong khe hở, khiến mọi thứ trở nên lung linh và mờ ảo hơn.

"Một lối đi bí mật!" Mộc Ly thốt lên, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ ngạc nhiên và tò mò. Nàng là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. "Và... đây là gì?" Nàng chỉ tay vào sâu bên trong khe hở, nơi một di vật cổ xưa đang nằm yên vị trên một bệ đá được chạm khắc tinh xảo.

Tần Nguyệt, với sự cẩn trọng thường thấy, nheo mắt nhìn vào bên trong. "Chứa đựng linh khí mạnh mẽ, nhưng cũng có một sự u ám khó tả." Giọng nàng trầm ấm, mang theo sự phân tích sắc bén. Nàng cảm nhận được một nguồn năng lượng cổ xưa đang cuộn trào từ bên trong, không chỉ là linh khí thuần túy, mà còn là một thứ gì đó nặng nề, bi tráng, như chứa đựng vô vàn câu chuyện chưa được kể. Nàng biết rằng, những di vật càng mạnh mẽ, càng cổ xưa thì càng có khả năng ẩn chứa những hiểm nguy khó lường.

Thôn Thiên Thử, lúc này đã ngừng rên rỉ, đôi mắt nó sáng quắc lên, liên tục chớp chớp nhìn về phía khe hở. Nó nhảy khỏi vai Lâm Phong, chạy nhanh đến mép khe hở, cái mũi nhỏ của nó liên tục ngửi ngửi, rồi khẽ chiêm chiếp một tiếng, nhưng không phải là tiếng kêu sợ hãi, mà là một tiếng kêu đầy tò mò và hứng thú. Dường như nó cũng cảm nhận được sự đặc biệt của nơi này.

Lâm Phong đứng trước khe hở, cảm nhận được một lực hút vô hình đang kéo chàng về phía đó. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng, vừa bị chấn động bởi vụ nổ, giờ đây lại rung động dữ dội hơn bao giờ hết. Những phù văn màu mực đen tuyền liên tục chớp nháy, phát ra một luồng khí tức huyền bí, như thể đang kêu gọi chàng, thúc giục chàng tiến vào. Chàng cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với nơi này, một cảm giác quen thuộc đến khó tả, như thể chàng đã từng ở đây từ rất lâu về trước.

"Nó... dường như đang gọi ta." Lâm Phong thì thầm, giọng chàng trầm khẽ, đôi mắt đen láy sâu thẳm ánh lên vẻ kiên định đến khó tin. Chàng biết rằng, ẩn chứa bên trong khe hở này có thể là câu trả lời cho những bí ẩn mà chàng đang tìm kiếm, đặc biệt là về thân thế của chàng và lời nguyền mà thực thể khổng lồ kia đã nhắc đến. Chàng cảm thấy một sự thôi thúc không thể cưỡng lại, một mệnh lệnh từ sâu thẳm linh hồn.

Tuyết Dao nhìn Lâm Phong, ánh mắt nàng vẫn còn chút lo lắng, nhưng nàng tin tưởng vào trực giác của chàng. Nàng biết, Lâm Phong không phải là người hành động bốc đồng. "Chàng cẩn thận," nàng chỉ khẽ nhắc nhở, rồi ôm chặt Linh Nhi, sẵn sàng hỗ trợ chàng bất cứ lúc nào.

Lam Yên gật đầu, trường thương trong tay nàng đã được hạ xuống một chút, nhưng vẫn giữ tư thế sẵn sàng chiến đấu. "Chúng ta sẽ yểm trợ cho chàng, Lâm Phong." Nàng biết, chàng đã quyết định, và không ai có thể ngăn cản chàng. Mộc Ly và Tần Nguyệt cũng tiến lại gần, vẻ mặt căng thẳng nhưng đầy sự ủng hộ.

Lâm Phong hít sâu một hơi, điều chỉnh lại linh lực. Chàng đặt tay lên vách đá lạnh lẽo bên cạnh khe hở, cảm nhận được sự lạnh lẽo của đá cổ đã tồn tại hàng vạn năm. Chàng biết, mỗi bước đi vào nơi này đều có thể dẫn đến những hiểm nguy khôn lường, nhưng chàng không thể lùi bước. Bí mật về thân thế của chàng, về Lâm Gia Diệt Môn, về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, tất cả dường như đều hội tụ tại nơi đây.

Với ánh mắt kiên định, Lâm Phong bước vào khe hở.

Bên trong không gian nhỏ hẹp, một bệ đá cổ xưa hiện ra, được chạm khắc hoa văn tinh xảo nhưng đã mờ phai theo thời gian. Trên bệ đá, một vật thể kỳ lạ đang nằm yên vị. Đó là một tấm Thiên Cổ Phù Điêu, không quá lớn, chỉ bằng một bàn tay mở rộng, nhưng lại mang một vẻ uy nghiêm và cổ kính đến lạ thường. Chất liệu của nó không phải là đá, không phải là kim loại, cũng không phải là ngọc. Nó có màu xám tro, nhưng lại phát ra một ánh sáng mờ ảo, như có vô số vì sao bị mắc kẹt bên trong. Bề mặt phù điêu khắc đầy những ký hiệu và hình ảnh cổ quái, chằng chịt và phức tạp, khiến người ta nhìn vào đã thấy choáng váng. Những ký hiệu đó không giống bất kỳ ngôn ngữ hay phù văn nào mà Lâm Phong từng học được, nhưng chàng lại cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ.

Linh khí từ Thiên Cổ Phù Điêu tỏa ra mạnh mẽ, nồng đậm đến mức có thể cảm nhận được bằng mắt thường, tạo thành một làn sương mờ bao quanh nó. Tuy nhiên, luồng linh khí này không hề mang theo sự tươi mát hay tinh khiết như linh khí thông thường, mà lại mang theo một cảm giác bi tráng, một nỗi đau đớn khó tả, như tiếng thở dài của thời gian, như sự vương vấn của những linh hồn đã vĩnh viễn tan biến. Đó là cảm giác của một lịch sử bi thương, của một sự hủy diệt vĩ đại.

Lâm Phong tiến đến gần Thiên Cổ Phù Điêu, cảm nhận rõ hơn lực hút từ nó. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể chàng rung động đến cực điểm, phù văn trên đó phát sáng rực rỡ, như đang cố gắng giao tiếp với phù điêu cổ xưa. Trong tâm trí chàng, một tiếng gọi vô hình ngày càng trở nên rõ ràng, không phải là lời nói, mà là một cảm giác, một sự cộng hưởng sâu sắc từ huyết mạch. Chàng biết rằng, đây chính là thứ mà chàng cần tìm.

Chàng đưa tay ra, ngón tay khẽ chạm vào bề mặt lạnh lẽo của Thiên Cổ Phù Điêu.

Ngay lập tức, một luồng năng lượng kinh thiên động địa bùng nổ. Thiên Cổ Phù Điêu phát ra ánh sáng rực rỡ chói lòa, màu sắc biến ảo khôn lường, từ lam ngọc đến đỏ thẫm, từ vàng kim đến đen tuyền. Ánh sáng đó bao trùm lấy Lâm Phong, tạo thành một kén kén ánh sáng khổng lồ.

"Phong!" Tuyết Dao thốt lên kinh hãi.

"Lâm Phong!" Lam Yên định lao tới, nhưng bị một bức tường năng lượng vô hình đẩy lùi.

Kén kén ánh sáng đó không gây hại, nhưng nó lại ngăn cách Lâm Phong hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Bên trong kén kén, Lâm Phong cảm thấy một dòng chảy năng lượng khổng lồ đang ập đến, không phải là công kích, mà là một dòng thác thông tin, ký ức và cảm xúc.

Ký ức rời rạc và hình ảnh kinh hoàng ùa vào tâm trí chàng như một dòng lũ, không có bất kỳ sự chuẩn bị nào. Nó giống như một cánh cửa ngàn năm tuổi đột ngột mở ra, tiết lộ một kho tàng lịch sử bị lãng quên, nhưng đồng thời cũng là một vực thẳm đầy đau khổ và bi thương. Chàng không thể kiểm soát được chúng, chỉ có thể để chúng nhấn chìm.

***

Trong tâm trí Lâm Phong, không gian và thời gian trở nên hỗn loạn. Chàng không còn ở trong căn phòng cổ đại nữa, mà bị ném vào một dòng xoáy ký ức, một cuộc hành trình cưỡng bức xuyên qua Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Đó là một cơn ác mộng sống động, một bi kịch vĩ đại đang được tái hiện trước mắt chàng.

Tiếng gầm rú của thần ma vang vọng khắp không gian, không phải là tiếng gầm thông thường, mà là sự hòa trộn của hàng triệu linh hồn, hàng triệu ý chí đang gào thét trong đau đớn và phẫn nộ. Tiếng binh khí va chạm, không phải là tiếng kim loại đơn thuần, mà là âm thanh của quyền năng thần thánh và ma khí hủy diệt đang giao tranh, mỗi một đòn đánh đều có thể xé rách không gian, nghiền nát tinh tú. Tiếng kêu thét đau đớn của vô số sinh linh, tiếng đất trời rung chuyển dữ dội, không ngừng vọng vào tai chàng, khiến màng nhĩ chàng như muốn vỡ tung. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi thiêu đốt của linh hồn, mùi tử khí của hàng triệu sinh mạng vừa tan biến, tất cả xộc thẳng vào khứu giác chàng, khiến chàng cảm thấy buồn nôn đến cực điểm.

Bầu không khí trong thế giới ký ức này là sự hỗn loạn tột cùng, sự tàn khốc không thể tả xiết, và một nỗi tuyệt vọng bao trùm tất cả. Ánh sáng luân phiên giữa chói lóa của thần thông và bóng tối của hủy diệt. Những tia sét đánh xé toạc bầu trời, những ngọn lửa xanh lè của ma diễm đốt cháy cả không gian, những luồng sáng vàng kim của thần lực xé nát vạn vật.

Lâm Phong không phải là người chứng kiến, chàng như thể là một phần của cảnh tượng đó, cảm nhận được từng đòn đánh, từng nỗi đau, từng cái chết. Chàng thấy các vị thần ma khổng lồ, cao ngất trời, thân thể tỏa ra khí tức hủy diệt, giao chiến với nhau. Mỗi một vị thần ma đều sở hữu sức mạnh kinh thiên động địa, chỉ một cái vung tay cũng có thể san bằng một ngọn núi, chỉ một ánh mắt cũng có thể khiến vạn vật hóa thành tro bụi. Chúng dùng thần thông hủy diệt sơn hà, biến biển cả thành sa mạc, biến lục địa thành vực sâu.

Những nền văn minh rực rỡ, những thành trì hùng vĩ, những kiến trúc tráng lệ, tất cả đều bị nghiền nát dưới gót chân của thần ma. Vô số sinh linh, không phân biệt chủng tộc hay tu vi, từ phàm nhân yếu ớt đến tu sĩ mạnh mẽ, đều hóa thành tro bụi, linh hồn tiêu tán, không còn một chút dấu vết nào. Đó là một cuộc tàn sát không có hồi kết, một cuộc chiến tranh hủy diệt tất cả. Lâm Phong cảm thấy một nỗi đau đớn khủng khiếp đang xé nát tâm can chàng, nỗi đau của sự mất mát, của sự vô vọng, của sự bất lực.

Trong những mảnh ký ức chắp vá đó, một hình ảnh đột nhiên nổi bật lên. Chàng thấy một bóng người cao lớn, thân hình vĩ đại, đứng sừng sững giữa chiến trường hỗn loạn. Bóng người đó không mang vẻ thần thánh hay ma quái, mà lại toát ra một khí chất kiên định đến khó tin, nhưng đôi mắt lại ẩn chứa một nỗi bi thương sâu sắc, một sự thống khổ tột cùng. Người đó không cầm binh khí, mà chỉ đứng đó, đối mặt với một thực thể hùng mạnh khổng lồ, hình dáng mơ hồ nhưng lại có nét tương đồng với thực thể mà Lâm Phong đã thấy trên quả cầu pha lê trước đó. Thực thể kia tỏa ra khí tức áp chế vạn vật, dường như là kẻ đứng đầu của một phe phái, hoặc là một tồn tại cổ xưa đến mức không thể tưởng tượng nổi. Cuộc đối đầu giữa bóng người cao lớn và thực thể khổng lồ kia không có tiếng gầm rú hay binh khí va chạm, mà chỉ có sự im lặng đáng sợ, một sự đối kháng giữa hai ý chí, hai số phận.

Và rồi, trong những mảnh ký ức đó, một lời nguyền ghê rợn vang lên, không phải bằng giọng nói, mà là bằng một luồng ý niệm trực tiếp xâm nhập vào linh hồn Lâm Phong. Tiếng thì thầm cổ xưa, lạnh lẽo và tàn độc, như một bản án vĩnh viễn:

"Huyết mạch phản bội, đời đời kiếp kiếp gánh chịu tai ương, vĩnh viễn không thể siêu thoát!"

Lời nguyền đó cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí chàng, như một điệp khúc chết chóc. Mỗi một từ đều như một nhát dao đâm thẳng vào linh hồn Lâm Phong, khiến chàng run rẩy kịch liệt. Chàng không thể nào nhầm lẫn được, đây chính là lời nguyền mà thực thể khổng lồ kia đã ám chỉ. Và khi nghe thấy nó, Lâm Phong chợt nhận ra một sự thật kinh hoàng: lời nguyền này không phải dành cho một cá nhân, mà là dành cho một dòng dõi, một huyết mạch. Và rất có thể, đó chính là lời nguyền dành cho dòng dõi của chàng, cho Lâm Gia.

Cảnh tượng Lâm Gia Diệt Môn chợt hiện lên trong đầu Lâm Phong, hòa lẫn với những hình ảnh tàn khốc của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. Phải chăng, sự kiện bi thảm của gia tộc chàng không phải là một tai nạn, mà là hậu quả của lời nguyền cổ xưa này? Phải chăng, số phận của chàng đã bị định đoạt từ hàng vạn năm trước, bởi một "tội lỗi" nào đó của tổ tiên?

"Không... đây là gì? Lâm Gia... Lâm Gia Diệt Môn..." Lâm Phong thống khổ gào lên trong tâm trí, nhưng không một tiếng động nào phát ra bên ngoài. Toàn thân chàng run rẩy kịch liệt, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Những ký ức quá mạnh mẽ, quá tàn khốc, vượt xa sức chịu đựng của một phàm nhân, thậm chí là một tu sĩ Nguyên Anh như chàng. Chàng cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung, linh hồn như muốn bị xé nát.

Huyễn Mặc Quyển trong đan điền Lâm Phong, lúc này đã phát sáng đến cực điểm, những phù văn màu mực liên tục luân chuyển, tạo thành một vòng xoáy năng lượng. Nó không ngừng cố gắng thanh lọc và sắp xếp những mảnh ký ức hỗn loạn đang ập đến, bảo vệ ý thức của Lâm Phong khỏi bị nghiền nát bởi dòng thác thông tin khổng lồ đó. Nhưng ngay cả Huyễn Mặc Quyển, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể ngăn chặn hoàn toàn sự đau đớn và bàng hoàng. Vẫn còn quá nhiều điều mơ hồ, quá nhiều nỗi đau và bi thương đang chảy vào tâm trí chàng, như những vết thương không bao giờ lành.

Lâm Phong cố gắng nắm bắt hình ảnh bóng người cao lớn kia. Chàng cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với người đó, một sự đồng cảm sâu sắc. Phải chăng, người đó là tổ tiên của chàng? Người đã phải gánh chịu lời nguyền "phản bội" này? Hay là một nhân vật quan trọng đã gây ra biến cố kinh thiên động địa đó? Câu hỏi đó lơ lửng trong tâm trí chàng, không có lời giải đáp.

Khi những mảnh ký ức bắt đầu mờ dần, Lâm Phong cảm thấy một sự mệt mỏi tột độ xâm chiếm lấy chàng. Chàng rơi vào một trạng thái nửa tỉnh nửa mê, cơ thể chàng vẫn run rẩy trong kén ánh sáng. Trái tim chàng đập mạnh, nhưng tâm trí chàng lại hỗn loạn. Những gì chàng vừa trải qua không chỉ là ký ức, mà còn là một phần lịch sử, một phần của số phận mà chàng không thể nào thoát khỏi.

"Huyết mạch phản bội..." Lời nguyền đó vẫn còn văng vẳng trong tai chàng, như một bản nhạc bi tráng của định mệnh. Lâm Phong biết rằng, từ giờ phút này, cuộc đời chàng sẽ không còn như trước nữa. Bí mật về thân thế của chàng, về Lâm Gia Diệt Môn, không chỉ là một bi kịch cá nhân, mà còn là một phần của một câu chuyện lớn hơn, một lời nguyền cổ xưa đã đeo bám huyết mạch chàng qua hàng vạn năm.

Chàng phải tìm ra sự thật. Chàng phải hiểu rõ về kẻ "phản bội" đó, về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, và về ý nghĩa thực sự của lời nguyền này. Chàng sẽ không để số phận của mình bị định đoạt bởi quá khứ. Chàng sẽ phá vỡ lời nguyền này, dù có phải đối mặt với bất kỳ thế lực nào, dù đó là thần hay ma. Ý chí kiên định bùng cháy trong đôi mắt chàng, dù cơ thể chàng vẫn còn đang chìm trong sự suy yếu.

Kén ánh sáng bao quanh Lâm Phong bắt đầu mờ dần, rồi biến mất hoàn toàn, để lộ ra chàng đang đứng trước Thiên Cổ Phù Điêu, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, gương mặt trắng bệch, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng nhưng cũng ẩn chứa một ngọn lửa quyết tâm rực cháy.

Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt và Lam Yên lập tức xông đến, ánh mắt đầy lo lắng.

"Phong, chàng không sao chứ?" Tuyết Dao đỡ lấy chàng, cảm nhận cơ thể chàng vẫn còn run rẩy.

Lâm Phong hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh. Chàng nhìn vào bốn gương mặt đầy lo lắng trước mắt, rồi nhìn xuống Thiên Cổ Phù Điêu vẫn còn phát ra ánh sáng mờ ảo nhưng đã dịu đi nhiều.

"Ta... ta đã thấy," Lâm Phong nói, giọng khàn đặc, "Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến... và một lời nguyền." Chàng khẽ nhắm mắt lại, những hình ảnh tàn khốc vẫn còn quay cuồng trong tâm trí. "Lời nguyền về một huyết mạch phản bội... tai ương đời đời kiếp kiếp, vĩnh viễn không thể siêu thoát."

Chàng mở mắt ra, nhìn thẳng vào Tuyết Dao, ánh mắt chàng phức tạp, vừa bàng hoàng vừa kiên định. "Ta nghĩ... ta đã biết nguyên nhân sâu xa của Lâm Gia Diệt Môn." Một nỗi đau xót dâng trào trong lòng chàng, nhưng không còn là sự yếu đuối, mà là sự thôi thúc mạnh mẽ muốn tìm ra sự thật cuối cùng, muốn phá vỡ xiềng xích định mệnh.

Thôn Thiên Thử, lúc này đã nhảy lên vai Lâm Phong, khẽ cọ cọ vào má chàng, như muốn an ủi. Linh Nhi trong vòng tay Tuyết Dao cũng khẽ cựa mình, đôi mắt nhỏ dần dần mở ra, vẻ mặt vẫn còn mơ màng.

Lời nguyền cổ xưa, Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, và bí mật về huyết mạch của Lâm Phong. Tất cả đã bắt đầu hé lộ, và chúng phức tạp, tàn khốc hơn chàng từng tưởng tượng. Hành trình phá giải bí ẩn này, chàng biết, sẽ còn dài và đầy chông gai, nhưng chàng sẽ không bao giờ lùi bước. Bởi vì Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, và Huyễn Mặc Chi Đạo của chàng, Duy Ngã Độc Tôn.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ