Chương 328: Thiên Cổ Phù Điêu Dẫn Lối: Bạch Lão Tổ Hiện Thân
Sau những tiết lộ chấn động từ Thiên Cổ Phù Điêu, không gian trong căn phòng cổ đại vẫn còn nặng trĩu một bầu không khí hỗn loạn và bi thương. Lâm Phong, với gương mặt trắng bệch nhưng ánh mắt rực cháy ý chí kiên cường, ngồi tựa vào một khối đá cổ, cố gắng sắp xếp lại những mảnh ký ức tàn khốc về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến và tiếng nói ám ảnh về “huyết mạch phản bội” vừa ập đến tâm trí chàng. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền vẫn còn âm ỉ dao động, như một tấm lá chắn tinh thần đang miệt mài hàn gắn những vết nứt trong linh hồn chàng, giúp chàng không hoàn toàn sụp đổ dưới sức nặng của thông tin khổng lồ.
Xung quanh chàng, những mỹ nhân Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt và Lam Yên vây kín, từng người một đều mang vẻ mặt lo lắng khôn nguôi. Tuyết Dao ngồi sát bên, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen nhánh của chàng, đôi mắt phượng dài của nàng ánh lên vẻ xót xa. Nàng cảm nhận được sự run rẩy còn sót lại trong cơ thể Lâm Phong, như thể chàng vừa trải qua một cơn bão táp dữ dội, không chỉ về thể xác mà còn về tâm hồn.
“Phong, chàng không sao chứ? Hãy hít thở sâu một chút,” Tuyết Dao dịu dàng nói, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo, mang theo một sức mạnh an ủi kỳ lạ. Nàng biết, những gì Lâm Phong vừa trải qua chắc chắn không hề đơn giản. Ngay cả một tu sĩ Nguyên Anh đỉnh phong như chàng cũng không thể hoàn toàn kiểm soát được cảm xúc của mình.
Lâm Phong hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Chàng ngước nhìn những gương mặt thân thương đang bao quanh mình, những người đã cùng chàng trải qua bao phong ba bão táp. Chàng không thể che giấu sự thật này mãi. “Ta… ta đã thấy,” chàng bắt đầu nói, giọng khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều như vắt kiệt sức lực của chàng. “Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến… và một lời nguyền.” Chàng khẽ nhắm mắt lại, những hình ảnh tàn khốc của chiến tranh, những sinh linh khổng lồ gầm thét, những thành quách sụp đổ vẫn còn quay cuồng trong tâm trí chàng. “Lời nguyền về một huyết mạch phản bội… tai ương đời đời kiếp kiếp, vĩnh viễn không thể siêu thoát.”
Chàng mở mắt ra, nhìn thẳng vào Tuyết Dao, ánh mắt chàng phức tạp, vừa bàng hoàng vừa kiên định. “Ta nghĩ… ta đã biết nguyên nhân sâu xa của Lâm Gia Diệt Môn.” Một nỗi đau xót dâng trào trong lòng chàng, không còn là sự yếu đuối, mà là sự thôi thúc mạnh mẽ muốn tìm ra sự thật cuối cùng, muốn phá vỡ xiềng xích định mệnh. Chàng nhớ về những lời thì thầm trong ký ức, về một sự hy sinh, một sự đánh đổi kinh hoàng mà "kẻ phản bội" đã thực hiện. Liệu tổ tiên của chàng, người mang dòng máu Lâm gia, có phải là kẻ đã gánh chịu định mệnh tàn khốc đó? Và Lâm Gia Diệt Môn, phải chăng chỉ là một phần của vòng xoáy nghiệt ngã, một hậu quả của lời nguyền cổ xưa đó?
Tần Nguyệt, luôn giữ vẻ điềm tĩnh và phân tích, nhẹ nhàng lên tiếng: “Những gì chàng thấy… nó quá lớn lao, quá bi tráng. Nhưng dù quá khứ có là gì, chàng vẫn là Lâm Phong của chúng ta. Chúng ta sẽ cùng chàng đối mặt.” Nàng đặt tay lên vai Lâm Phong, truyền một luồng linh lực ấm áp vào cơ thể chàng, giúp chàng ổn định lại tâm trí. “Chúng ta cần tìm hiểu rõ ngọn nguồn. Ai có thể nắm giữ những bí mật cổ xưa đến vậy? Và tại sao lời nguyền này lại chỉ thức tỉnh khi chàng chạm vào Thiên Cổ Phù Điêu?” Nàng nhìn chằm chằm vào khối phù điêu cổ kính vẫn còn nằm cạnh Lâm Phong, ánh sáng mờ ảo vẫn còn bao phủ nó, như một vật thể sống động đang ẩn chứa vô vàn bí mật.
“Đúng vậy! Chúng ta sẽ không để chàng một mình!” Lam Yên dứt khoát nói, nắm chặt nắm đấm. “Dù là thần hay ma, kẻ nào dám gây khó dễ cho Phong ca, ta sẽ cho chúng nếm mùi trường thương của ta!” Vẻ mặt nàng tràn đầy khí phách chiến đấu, sự bảo vệ rõ ràng hiện hữu trong đôi mắt sắc bén. Nàng không quan tâm đến lời nguyền hay huyết mạch, nàng chỉ biết Lâm Phong là người nàng yêu thương, và nàng sẽ bảo vệ chàng bằng mọi giá.
Mộc Ly, với đôi mắt to tròn vẫn còn ngây thơ nhưng cũng đầy lo lắng, ôm lấy cánh tay Lâm Phong, khẽ dụi đầu vào vai chàng. “Phong ca đừng buồn… Mộc Ly sẽ luôn ở bên chàng. Chúng ta cùng nhau đi tìm sự thật, nhé?” Giọng nàng trong trẻo, mang theo một sự hồn nhiên đáng yêu, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu lạ kỳ. Nàng không hiểu hết được sự phức tạp của tình hình, nhưng trực giác mách bảo nàng rằng Lâm Phong đang rất cần sự ủng hộ.
Thôn Thiên Thử, lúc này đã nhảy lên vai Lâm Phong, khẽ cọ cọ vào má chàng, rồi dùng cái mũi nhỏ xinh hít hà hít hà vào Thiên Cổ Phù Điêu. Đôi mắt to tròn của nó lấp lánh sự cảnh giác, nhưng cũng đầy tò mò, như thể nó đang cố gắng giải mã những năng lượng cổ xưa phát ra từ khối phù điêu. Tiếng chiêm chiếp nhẹ nhàng của nó như một lời an ủi, một sự cam kết trung thành. Linh Nhi trong vòng tay Tuyết Dao cũng khẽ cựa mình, đôi mắt nhỏ dần dần mở ra, vẻ mặt vẫn còn mơ màng. Cô bé dường như vẫn còn chìm trong một giấc mơ cổ xưa nào đó, nhưng đôi mắt đen láy của cô bé lại hướng về phía Thiên Cổ Phù Điêu với một sự chú ý đặc biệt, như thể cô bé cảm nhận được một điều gì đó mà người lớn không thể.
Căn phòng cổ đại vẫn tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió rít nhẹ từ những khe nứt trên vách đá và tiếng nước chảy xiết gầm gừ đâu đó từ Giới Hà Vô Biên vọng vào, tạo nên một bản giao hưởng vừa hùng vĩ vừa bí ẩn. Không khí ẩm ướt, mang theo mùi của rêu phong và khoáng chất cổ xưa, bao trùm lấy cả nhóm. Lâm Phong cảm thấy lòng mình ấm áp hơn khi nhận được sự quan tâm vô bờ bến từ các nàng. Chàng biết, dù con đường phía trước có chông gai đến đâu, chàng cũng không đơn độc. Đây không phải là gánh nặng của riêng chàng, mà là của tất cả bọn họ.
Chàng nắm chặt Thiên Cổ Phù Điêu trong tay. Khối đá cổ kính, với những phù văn khó hiểu, giờ đây không còn lạnh lẽo mà trở nên ấm áp, thậm chí có chút nóng rực. Một luồng linh lực tinh thuần, nhưng cũng đầy uy áp cổ xưa, bắt đầu lan tỏa từ nó. Lâm Phong cảm thấy Huyễn Mặc Quyển trong đan điền mình lại một lần nữa cộng hưởng mạnh mẽ với khối phù điêu, như hai phần của một chỉnh thể đang tìm về với nhau.
Bỗng nhiên, Thiên Cổ Phù Điêu trên tay Lâm Phong bắt đầu phát ra ánh sáng kỳ lạ. Ánh sáng không còn mờ ảo nữa, mà bùng lên mãnh liệt, màu vàng kim pha lẫn sắc tím huyền ảo, chiếu rọi khắp căn phòng cổ đại, xua tan đi sự u ám. Những phù văn cổ xưa trên bề mặt di vật như sống động hẳn lên, chúng xoay tròn, nhảy múa, phát ra những âm thanh rền vang trầm thấp như tiếng chuông cổ, rồi từ từ bay lượn ra khỏi bề mặt phù điêu, tụ lại giữa không trung.
Cả nhóm ngỡ ngàng nhìn cảnh tượng kỳ diệu đó. Các phù văn cổ xưa ấy không ngừng xoay tròn và kết nối với nhau, tạo thành một vòng xoáy năng lượng rực rỡ ngay trước mắt họ. Vòng xoáy ấy ngày càng lớn, ngày càng sâu, như một hố đen đang nuốt chửng ánh sáng, nhưng lại phát ra những tia sáng ngũ sắc lấp lánh, biến ảo không ngừng. Không khí xung quanh bắt đầu vặn vẹo, méo mó, như thể không gian đang bị xé toạc. Một luồng lực hút mạnh mẽ từ trung tâm vòng xoáy bắt đầu lan tỏa, khiến đá vụn và bụi bặm trong căn phòng bay lượn.
Mộc Ly kêu lên một tiếng kinh ngạc, đôi mắt to tròn mở to hết cỡ. “Oa! Cái này là… cánh cửa không gian sao? Chúng ta sẽ đi đâu đây?” Nàng vừa ngạc nhiên vừa có chút sợ hãi, nhưng sự tò mò của nàng lại thắng thế. Nàng chưa bao giờ thấy một cánh cổng dịch chuyển nào lại hùng vĩ và thần bí đến vậy. Nó không giống như những trận pháp dịch chuyển thông thường mà nàng từng biết, mà mang theo một vẻ cổ xưa, nguyên thủy và mạnh mẽ hơn nhiều.
Lam Yên cau mày, ánh mắt sắc bén quét qua vòng xoáy không gian đang dần ổn định. “Xem ra di vật này muốn dẫn chúng ta đến một nơi nào đó,” nàng nói, tay đã không tự chủ đặt lên chuôi trường thương đeo bên hông. Nàng luôn là người cẩn trọng và sẵn sàng đối mặt với mọi nguy hiểm. Dù cảnh tượng này có vẻ kỳ diệu, nàng vẫn không thể bỏ qua khả năng đây là một cạm bẫy khác. Tuy nhiên, trực giác của nàng cũng mách bảo, đây có thể là một cơ hội lớn, một lời giải đáp cho những bí ẩn đang bủa vây Lâm Phong.
Thôn Thiên Thử, lúc này đã nhảy từ vai Lâm Phong xuống, đứng trên nền đá, lông trắng muốt dựng đứng, kêu chiêm chiếp liên hồi. Tiếng kêu của nó không còn chỉ là sự tò mò đơn thuần, mà pha lẫn một chút cảnh giác, một chút thúc giục, như thể nó nhận ra rằng cánh cửa này mang đến cả cơ hội lẫn nguy hiểm tiềm tàng. Nó liên tục ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, rồi lại nhìn về phía vòng xoáy, như muốn ra hiệu.
Lâm Phong, với tâm trí đã trở nên kiên định hơn sau những lời động viên của các nàng, cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ từ Thiên Cổ Phù Điêu. Nó không chỉ mở ra một con đường, mà dường như đang gọi mời chàng. Trong sâu thẳm linh hồn, chàng có cảm giác rằng nơi phía sau cánh cửa này chính là nơi chàng cần đến, nơi có thể hé lộ thêm về thân thế và lời nguyền của mình. Chàng nắm chặt Thiên Cổ Phù Điêu, cảm nhận nó đang rung động dữ dội trong tay, như một chiếc chìa khóa đang mở ra một cánh cửa vận mệnh.
“Đi thôi!” Lâm Phong dứt khoát nói, ánh mắt chàng bùng lên ngọn lửa quyết tâm. “Có lẽ đây là lời giải đáp mà chúng ta đang tìm kiếm.” Chàng không còn do dự. Dù phía trước có là hiểm nguy trùng trùng, chàng cũng phải bước tới. Bởi vì, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, và Huyễn Mặc Chi Đạo của chàng, Duy Ngã Độc Tôn. Chàng sẽ không lùi bước trước bất kỳ định mệnh nào, cũng không để bất kỳ lời nguyền nào trói buộc mình.
Chàng đứng dậy, nắm lấy tay Tuyết Dao, trao cho nàng một ánh nhìn trấn an. Tuyết Dao gật đầu, tin tưởng tuyệt đối vào chàng. Mộc Ly bám chặt lấy Lâm Phong, tuy có chút sợ hãi nhưng lại hào hứng vô cùng. Lam Yên và Tần Nguyệt cũng bước tới, đứng sát bên chàng, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì. Linh Nhi, lúc này đã tỉnh táo hoàn toàn, đôi mắt to tròn đen láy nhìn chằm chằm vào vòng xoáy không gian, không một chút sợ hãi mà ngược lại, còn ánh lên vẻ tò mò và một sự quen thuộc kỳ lạ, như thể cô bé đã từng thấy cảnh tượng này trước đây.
Với một quyết tâm không lay chuyển, Lâm Phong dẫn đầu, cùng các mỹ nhân và Linh Nhi bước vào cánh cửa không gian rực rỡ đang xoay tròn. Vừa bước chân vào, một luồng lực hút cực mạnh ập đến, kéo cả nhóm vào sâu bên trong. Một cảm giác quay cuồng, choáng váng bao trùm lấy họ, rồi một ánh sáng chói lòa bùng lên, nuốt chửng tất cả. Chỉ trong tích tắc, họ biến mất khỏi căn phòng cổ đại trong Giới Hà Vô Biên, để lại phía sau một không gian trống rỗng, chỉ còn tiếng gió và tiếng nước gầm gừ vọng lại, như chưa hề có sự hiện diện của họ. Thiên Cổ Phù Điêu cũng biến mất cùng Lâm Phong, mang theo những bí mật cổ xưa của nó, tiến vào một thế giới hoàn toàn mới.
Cảm giác quay cuồng chỉ kéo dài trong chốc lát, rồi đột ngột dừng lại. Lâm Phong và nhóm của chàng cảm thấy chân mình chạm đất, một luồng linh khí tinh thuần, dồi dào đến mức khó tin ập vào cơ thể, khiến tinh thần họ sảng khoái tức thì. Họ mở mắt ra, và trước mắt họ là một cảnh tượng hoàn toàn khác biệt, một thế giới tĩnh mịch và huyền bí như một bức tranh thủy mặc cổ xưa.
Cả nhóm xuất hiện trên một bãi cỏ xanh mướt, mềm mại như nhung. Xung quanh là núi non trùng điệp, những đỉnh núi cao vút ẩn hiện trong làn mây mù bồng bềnh, tựa như tiên cảnh. Không khí ở đây thanh tịnh đến lạ lùng, tinh khiết đến mức mỗi hơi thở đều mang theo hương thơm của thảo mộc và sự mát lạnh của sương sớm. Một hồ nước trong vắt, phẳng lặng như gương nằm giữa thung lũng, phản chiếu bầu trời xanh biếc và những ngọn núi hùng vĩ. Nước hồ trong đến mức có thể nhìn thấy đáy, nơi những đàn cá nhỏ bơi lội tung tăng và những viên đá ngũ sắc lấp lánh.
Linh khí ở đây không chỉ dồi dào, mà còn tinh thuần đến kinh ngạc, như thể nơi này là nguồn gốc của mọi linh khí trong thiên địa. Nó bao bọc lấy họ, thẩm thấu vào từng lỗ chân lông, làm sạch sẽ mọi tạp chất trong kinh mạch, khiến cả nhóm cảm thấy vô cùng thư thái và mạnh mẽ. Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt và Lam Yên đều ngỡ ngàng trước vẻ đẹp thoát tục của nơi này. Mùi đá cổ, rêu phong, mùi ẩm ướt của mây mù và hương thảo dược tự nhiên dịu nhẹ thoang thoảng trong không khí, tạo nên một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ. Tiếng gió rít nhẹ qua các khe đá, tiếng chim lạ kêu vang vọng từ những khu rừng cổ thụ, và tiếng nước chảy róc rách từ những thác nước nhỏ trên các vách núi xa xa, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên đầy mê hoặc.
Nép mình bên bờ hồ, dưới bóng một cây cổ thụ to lớn, là một căn nhà tranh đơn sơ. Căn nhà được dựng bằng gỗ mục và lợp lá cọ, trông vô cùng giản dị, nhưng lại hòa hợp hoàn hảo với cảnh quan xung quanh, như một phần của thiên nhiên. Trước căn nhà, một lão già râu tóc bạc phơ, thân hình gầy gò, lưng còng, đang ngồi câu cá bên hồ. Ông ta mặc một bộ trường bào màu xám tro cũ kỹ, mái tóc bạc trắng buông xõa trên vai, trông có vẻ yếu ớt nhưng lại toát lên một khí chất siêu phàm thoát tục. Cần câu của ông chỉ là một nhánh cây khô, còn dây câu là một sợi tơ mỏng manh, không có lưỡi câu. Ông ta dường như không hề ngạc nhiên trước sự xuất hiện đột ngột của Lâm Phong và nhóm người, vẫn quay lưng lại với họ, bất động như một bức tượng, chỉ có chiếc cần câu khẽ rung rinh theo nhịp gió.
Lâm Phong cảm thấy một luồng chấn động trong linh hồn. Chàng nhận ra, đây chính là nơi mà Thiên Cổ Phù Điêu đã dẫn họ đến. Và lão già kia, chắc chắn không phải là một phàm nhân đơn thuần. Vẻ ngoài của ông ta bình dị, nhưng khí chất lại sâu thẳm như vực thẳm, ẩn chứa một sức mạnh kinh thiên động địa. Chàng cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ với lão già này, một cảm giác quen thuộc như thể họ đã từng gặp nhau từ rất lâu rồi, trong một kiếp nào đó.
“Cuối cùng thì ngươi cũng đến rồi, tiểu tử. Ta đã đợi ngươi rất lâu,” lão già đột ngột lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang theo một sự cổ xưa, uyên bác, như thể ông ta đã sống qua hàng vạn năm. Ông ta không quay đầu lại, vẫn giữ nguyên tư thế câu cá, nhưng từng lời nói lại vang vọng rõ ràng trong tâm trí Lâm Phong, như một tiếng sét đánh ngang tai.
Lâm Phong sững sờ. Chàng và các nàng nhìn nhau, ánh mắt đầy kinh ngạc. Lão già này biết chàng? Và đã chờ đợi chàng? Điều này càng khẳng định suy đoán của Lâm Phong về thân phận đặc biệt của lão. Chàng hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh, rồi bước tới vài bước, chắp tay hành lễ cung kính. “Tiền bối… người là?”
Lão già từ từ đặt cần câu xuống, rồi chậm rãi quay người lại. Khuôn mặt ông ta đầy nếp nhăn của thời gian, nhưng đôi mắt lại sáng rực, thâm thúy như vũ trụ, ẩn chứa vô số bí mật và trí tuệ. Đó là một đôi mắt có thể nhìn thấu vạn vật, xuyên qua thời gian và không gian. Khi ông ta quay lại hoàn toàn, Lâm Phong cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc. Ông ta chính là Bạch Lão Tổ, con bạch hồ chín đuôi đã từng xuất hiện trong ký ức của chàng, người trông coi huyết mạch Lâm gia.
“Ngươi mang huyết mạch của Lâm gia, sao lại không nhận ra ta?” Bạch Lão Tổ khẽ mỉm cười, nụ cười hiền từ nhưng lại mang theo một chút bí ẩn. Giọng ông ta vẫn trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự uy nghiêm không thể chối cãi. “Ta là Bạch Lão Tổ, người trông coi huyết mạch của ngươi. Hay đúng hơn, là người chờ đợi ngươi.”
Ánh mắt Bạch Lão Tổ dừng lại trên Lâm Phong, rồi từ từ chuyển sang các mỹ nhân đang đứng sau lưng chàng, lướt qua từng người một, như thể đang đánh giá. Cuối cùng, đôi mắt thâm thúy của ông dừng lại ở Linh Nhi. Một nụ cười hiền từ nở trên môi ông, một nụ cười mà Lâm Phong chưa từng thấy ở bất kỳ ai khác, đầy sự cưng chiều và một chút hoài niệm. Linh Nhi, với đôi mắt to tròn đen láy, cũng nhìn thẳng vào Bạch Lão Tổ, không chút sợ hãi, thậm chí còn có vẻ như đang giao tiếp thầm lặng với ông bằng một cách nào đó mà người khác không thể hiểu được. Một mối liên kết vô hình nào đó dường như đang tồn tại giữa cô bé và vị lão tổ cổ xưa này.
Bạch Lão Tổ không mời họ vào nhà tranh, mà ra hiệu cho họ ngồi xuống bên bờ hồ, trên thảm cỏ xanh mướt. Ông ta ngồi đối diện với Lâm Phong, ánh mắt vẫn thâm thúy nhưng giờ đây đã pha thêm chút trầm tư. Các mỹ nhân và Linh Nhi cũng ngồi xuống cạnh Lâm Phong, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Bạch Lão Tổ, chờ đợi những lời giải đáp mà họ khao khát bấy lâu. Không khí yên tĩnh, chỉ có tiếng gió khẽ lay động những tán lá và tiếng nước hồ vỗ nhẹ vào bờ, tạo nên một không gian hoàn hảo cho những lời kể về quá khứ xa xưa.
“Huyết mạch Lâm gia các ngươi… vừa là phúc, vừa là họa,” Bạch Lão Tổ bắt đầu, giọng nói trầm ấm như tiếng chuông chùa cổ, vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Cái gọi là ‘lời nguyền’ mà ngươi vừa cảm nhận được, tiểu tử, thực chất là một trọng trách. Một gánh nặng được truyền lại qua hàng vạn năm, qua bao thế hệ của Lâm gia.”
Lâm Phong nín thở lắng nghe, cố gắng không bỏ sót một từ nào. Trọng trách? Gánh nặng? Điều này hoàn toàn khác với những gì chàng tưởng tượng về một lời nguyền tàn khốc. Chàng cảm thấy như một bức màn bí ẩn đang dần được vén lên, nhưng những mảnh ghép thông tin lại càng khiến chàng thêm hoang mang.
“Trách nhiệm của kẻ đã ‘phản bội’ để cứu vãn tất cả,” Bạch Lão Tổ tiếp tục, đôi mắt thâm thúy nhìn thẳng vào Lâm Phong, như thể đang nhìn xuyên thấu tâm can chàng. “Cứu vãn một thế giới đang trên bờ vực hủy diệt, cứu vãn hàng tỷ sinh linh khỏi sự diệt vong. Cái giá phải trả là danh tiếng vĩnh viễn bị nguyền rủa, bị coi là kẻ phản bội, bị Thiên Đạo căm ghét. Và huyết mạch của kẻ đó cũng phải chịu đựng lời nguyền vĩnh viễn không thể siêu thoát, cho đến khi có người đủ khả năng phá vỡ nó, hoặc tiếp tục gánh vác nó.”
Lâm Phong cảm thấy đầu óc mình quay cuồng. “Kẻ phản bội? Ai? Và cứu vãn điều gì?” Chàng vội vàng hỏi, sự cấp bách hiện rõ trong giọng nói. Những mảnh ký ức rời rạc về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, về bóng người cao lớn kia, lại một lần nữa hiện lên trong tâm trí chàng. Phải chăng, người đó chính là ‘kẻ phản bội’ mà Bạch Lão Tổ nhắc đến?
Bạch Lão Tổ khẽ nhắm mắt lại, một nụ cười khổ hiện trên môi. “Thời cơ chưa đến, ngươi còn quá yếu, tiểu tử. Ngươi chỉ mới chạm tới ngưỡng cửa của sự thật, nhưng vẫn còn quá nhiều điều mà ngươi chưa thể gánh vác được. Nếu ta nói ra tất cả lúc này, e rằng ngươi sẽ không thể chịu đựng nổi.”
Lời của Bạch Lão Tổ như một gáo nước lạnh tạt vào Lâm Phong. Chàng là một tu sĩ Nguyên Anh đỉnh phong, một trong những cường giả hàng đầu ở Linh Giới phàm tục này, vậy mà Bạch Lão Tổ lại nói chàng “còn quá yếu”? Điều này khiến Lâm Phong cảm thấy một sự bất lực khó tả, nhưng đồng thời cũng là một động lực mạnh mẽ để chàng phải trở nên mạnh hơn nữa.
“Nhưng hãy nhớ,” Bạch Lão Tổ mở mắt ra, ánh mắt sắc bén hơn bao giờ hết, “Ma Tôn Huyết Ảnh mà ngươi đang truy đuổi, chỉ là một con cờ nhỏ trong ván cờ lớn này. Một kẻ bị lợi dụng, một công cụ cho một thế lực lớn hơn, cổ xưa hơn nhiều. Con đường phía trước còn dài và đầy chông gai, tiểu tử. Ngươi sẽ phải đối mặt với những thử thách mà ngươi chưa từng tưởng tượng.”
Nghe đến Ma Tôn Huyết Ảnh, Lam Yên khẽ siết chặt tay, ánh mắt bùng lên lửa giận. Ma Tôn Huyết Ảnh là kẻ đã gây ra bao tội ác, là mục tiêu báo thù của nàng, vậy mà hắn ta lại chỉ là một “con cờ nhỏ”? Điều này khiến nàng không khỏi rùng mình trước thế lực thực sự đang ẩn mình sau lưng hắn.
Bạch Lão Tổ lại khẽ liếc nhìn Linh Nhi, đang ngồi im lặng bên cạnh Tuyết Dao, đôi mắt to tròn của cô bé vẫn chăm chú theo dõi cuộc đối thoại, như thể cô bé hiểu rõ từng lời. “Con bé này… có duyên với nơi đây, và với cả vận mệnh của ngươi, tiểu tử,” ông ta nói, giọng nói đầy ẩn ý. “Mối liên kết của nó với các sự kiện cổ xưa sâu đậm hơn ngươi tưởng. Ngươi hãy bảo vệ nó thật tốt.”
Linh Nhi khẽ giật mình, đôi mắt đen láy chớp chớp, rồi cô bé khẽ mỉm cười với Bạch Lão Tổ, một nụ cười hồn nhiên nhưng lại chất chứa điều gì đó sâu xa, như một lời đáp lại thầm lặng. Lâm Phong cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Mối liên kết của Linh Nhi với các sự kiện cổ xưa đã được Bạch Lão Tổ xác nhận. Cô bé không phải là một đứa trẻ mồ côi bình thường, mà là một phần quan trọng trong bức tranh vận mệnh này.
Lâm Phong lắng nghe chăm chú, cố gắng kết nối những mảnh ghép thông tin rời rạc. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền chàng lại một lần nữa dao động nhẹ, như thể đang cố gắng ghi nhớ và phân tích từng lời của Bạch Lão Tổ. Trọng trách, kẻ phản bội, cứu vãn thế giới, lời nguyền huyết mạch, Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là con cờ, và Linh Nhi… Tất cả tạo thành một mê cung phức tạp, nhưng giờ đây chàng đã có một sợi chỉ dẫn đường, dù còn mỏng manh.
Gánh nặng của “huyết mạch phản bội” không còn là sự sỉ nhục, mà là một trọng trách cao cả. Lâm Phong biết, từ giờ phút này, cuộc đời chàng sẽ không còn là của riêng chàng nữa. Vận mệnh của Lâm gia, của các giới, và có lẽ cả của vũ trụ này, đều đang đổ dồn lên đôi vai chàng. Chàng phải trở nên mạnh mẽ hơn, đủ mạnh để gánh vác trọng trách này, đủ mạnh để phá vỡ lời nguyền cổ xưa, và đủ mạnh để đối mặt với kẻ thù thực sự đang ẩn mình trong bóng tối, kẻ mà Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một quân tốt thí.
Lâm Phong ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt thâm thúy của Bạch Lão Tổ. Một ngọn lửa quyết tâm rực cháy trong đôi mắt chàng, không còn là sự bàng hoàng hay sợ hãi, mà là sự kiên định đến cùng cực. “Ta hiểu rồi, tiền bối,” chàng nói, giọng nói tuy vẫn còn chút khàn đặc nhưng đã tràn đầy sức mạnh. “Ta sẽ không phụ lòng tin của người. Ta sẽ tìm ra sự thật, và ta sẽ gánh vác trọng trách này.”
Ánh mắt Bạch Lão Tổ lộ vẻ hài lòng. Ông ta biết, hạt giống của sự kiên cường và ý chí nghịch thiên đã bám rễ sâu trong huyết mạch Lâm Phong, và giờ đây nó đang nảy mầm mạnh mẽ. Chặng đường phía trước của Lâm Phong sẽ còn dài, còn đầy rẫy hiểm nguy và bí ẩn chưa lời giải. Nhưng chàng, với Huyễn Mặc Chi Đạo trong tâm, và những người thân yêu luôn bên cạnh, sẽ không bao giờ lùi bước. Bởi vì, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, và Huyễn Mặc Chi Đạo của chàng, Duy Ngã Độc Tôn.