Lâm Phong ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt thâm thúy của Bạch Lão Tổ. Một ngọn lửa quyết tâm rực cháy trong đôi mắt chàng, không còn là sự bàng hoàng hay sợ hãi, mà là sự kiên định đến cùng cực. “Ta hiểu rồi, tiền bối,” chàng nói, giọng nói tuy vẫn còn chút khàn đặc nhưng đã tràn đầy sức mạnh. “Ta sẽ không phụ lòng tin của người. Ta sẽ tìm ra sự thật, và ta sẽ gánh vác trọng trách này.”
Ánh mắt Bạch Lão Tổ lộ vẻ hài lòng. Ông ta biết, hạt giống của sự kiên cường và ý chí nghịch thiên đã bám rễ sâu trong huyết mạch Lâm Phong, và giờ đây nó đang nảy mầm mạnh mẽ. Chặng đường phía trước của Lâm Phong sẽ còn dài, còn đầy rẫy hiểm nguy và bí ẩn chưa lời giải. Nhưng chàng, với Huyễn Mặc Chi Đạo trong tâm, và những người thân yêu luôn bên cạnh, sẽ không bao giờ lùi bước. Bởi vì, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, và Huyễn Mặc Chi Đạo của chàng, Duy Ngã Độc Tôn!
***
Không gian ẩn sâu trong Giới Hà Vô Biên vẫn giữ nguyên vẻ thanh tịnh, yên bình đến lạ lùng, như một bức tranh thủy mặc cổ xưa được gió và mây chạm khắc. Linh khí nơi đây dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, lượn lờ thành từng dải sương khói mờ ảo, quấn quýt quanh những đỉnh núi non xanh biếc, tựa như lạc vào cõi tiên giới thoát tục. Tiếng suối chảy róc rách từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán lá, và làn gió nhẹ thổi qua mang theo mùi hương thảo mộc thanh khiết, mùi ẩm ướt của đất đá, len lỏi vào từng hơi thở, khiến tâm hồn con người trở nên nhẹ nhõm, thư thái. Bầu không khí huyền ảo, tràn đầy năng lượng nhưng cũng ẩn chứa một sự uy nghiêm khó tả, như thể nơi đây đã chứng kiến vô số biến cố của thời gian, lưu giữ những bí mật vĩ đại.
Lâm Phong cùng các mỹ nhân vẫn đứng yên lặng trước Bạch Lão Tổ. Lão nhân tóc bạc phơ vẫn giữ tư thế câu cá ung dung, một tay cầm cần, tay kia khẽ vuốt chòm râu dài. Dù không gian xung quanh tĩnh lặng, nhưng trong lòng mỗi người đều là một cơn bão dữ dội. Lâm Phong vẫn còn bàng hoàng trước những lời vừa nghe, nhưng sự kiên định đã chiếm lấy tâm trí chàng. Tuyết Dao đứng bên cạnh chàng, vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết của nàng vẫn không che giấu được sự lo lắng hiện rõ trong đôi mắt phượng. Nàng khẽ nắm chặt tay, ánh mắt chăm chú dõi theo Bạch Lão Tổ, chờ đợi những lời giải đáp tiếp theo. Mộc Ly, cô gái hoạt bát tinh nghịch thường ngày, giờ đây cũng trở nên im lặng bất ngờ, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chằm chằm vào lão tổ, vẻ tò mò pha lẫn chút sợ hãi trước những điều bí ẩn đang dần được hé lộ. Tần Nguyệt, với khí chất thanh lịch và trí tuệ, ánh mắt phượng của nàng ẩn chứa sự suy tư sâu sắc, cố gắng xâu chuỗi những mảnh thông tin rời rạc. Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ và khí chất anh hùng, nàng siết chặt tay vào hông, ánh mắt sắc bén quét qua Bạch Lão Tổ, vừa cảnh giác vừa tò mò về thế lực "thật sự" mà ông ta nhắc đến. Linh Nhi nép mình sau lưng Lâm Phong, bàn tay nhỏ bé vẫn nắm chặt vạt áo chàng, đôi mắt đen láy to tròn của cô bé chăm chú nhìn Bạch Lão Tổ, như thể đang cố gắng thấu hiểu điều gì đó mà người lớn không thể. Thôn Thiên Thử, linh thú nhỏ bé lông trắng muốt, đang rúc mình trong túi áo của Lâm Phong, đôi tai nhỏ khẽ giật giật, dù mắt nhắm nghiền như đang ngủ nhưng rõ ràng nó vẫn đang lắng nghe mọi động tĩnh xung quanh.
Bạch Lão Tổ khẽ thở dài, làn sương mờ ảo quanh ông ta dường như cũng theo hơi thở mà lay động. Ông ta chậm rãi thu cần câu về, đặt nó gọn gàng bên tảng đá. Mặc dù động tác chậm rãi nhưng lại chứa đựng một sức mạnh và sự uyên bác khó lường. Đôi mắt già nua của ông ta ngước lên, nhìn thẳng vào Lâm Phong, như thể xuyên thấu mọi suy nghĩ trong tâm trí chàng.
“Lão tiền bối,” Lâm Phong hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho giọng nói không run rẩy, “'huyết mạch của kẻ phản bội' là sao? Gia tộc Lâm của ta… rốt cuộc đã làm gì? Và cái ‘lời nguyền’ mà người nhắc đến… liệu có phải là nguyên nhân Lâm Gia Diệt Môn?” Chàng siết chặt Thiên Cổ Phù Điêu trong tay, cảm giác lạnh lẽo của nó như truyền vào một phần sự kiên định cho chàng.
Bạch Lão Tổ khẽ lắc đầu, một nụ cười khổ hiện trên đôi môi nhăn nheo của ông ta. “Tiểu tử, ngươi nghĩ mọi chuyện đơn giản vậy sao? Phản bội… là một từ nặng nề, nhưng cũng có thể là một sự hiểu lầm to lớn của vạn cổ. Ngươi không phải kẻ phản bội, Lâm Phong. Ngươi là người thừa kế một gánh nặng vĩ đại, một trọng trách lớn lao mà tiền nhân đã để lại.”
Giọng nói của Bạch Lão Tổ trầm ấm, nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như tiếng chuông chùa cổ kính, mang theo sức nặng của thời gian và lịch sử. Lâm Phong cảm thấy một luồng chấn động chạy dọc sống lưng. Không phải kẻ phản bội, mà là người thừa kế một gánh nặng? Điều này khác xa với những gì chàng tưởng tượng, nhưng lại khiến chàng càng thêm hoài nghi và tò mò.
Tuyết Dao tiến lên một bước nhỏ, ánh mắt lo lắng nhìn Lâm Phong rồi hướng về Bạch Lão Tổ. “Xin hỏi tiền bối, rốt cuộc thì huyết mạch của Lâm Phong có bí mật gì? Tại sao lại bị gọi là ‘kẻ phản bội’?” Giọng nói của nàng trong trẻo, nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng một sự kiên quyết không kém.
Mộc Ly nấp sau Tuyết Dao, tò mò hỏi khẽ, “Phản bội… có phải là làm điều xấu không ạ?”
Tần Nguyệt khẽ cau mày, ánh mắt suy tư. “Nếu không phải phản bội, vậy thì ‘lời nguyền’ đó… là gì?” Nàng cảm thấy một luồng khí tức cổ xưa đang dần được hé lộ, vượt xa khỏi hiểu biết thông thường của mình.
Lam Yên không nói gì, nhưng ánh mắt sắc bén của nàng đã khóa chặt vào Bạch Lão Tổ, chờ đợi câu trả lời. Nàng tin vào Lâm Phong, nhưng nàng cũng cần biết sự thật để có thể cùng chàng đối mặt.
Bạch Lão Tổ lại liếc nhìn Linh Nhi, cô bé vẫn nắm chặt vạt áo Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh nhìn ông ta, như thể đang cố gắng nhận ra điều gì đó. Ông ta mỉm cười nhẹ, rồi lại nhìn về phía Lâm Phong. “Được rồi, tiểu tử. Thời cơ của ngươi đã đến. Ngươi đã chứng minh được ý chí và sự kiên cường, và Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể ngươi cũng đã sẵn sàng để tiếp nhận những bí mật vĩ đại này.”
Huyễn Mặc Quyển trong đan điền Lâm Phong lại khẽ rung động, như một lời hưởng ứng thầm lặng. Lâm Phong cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc đang lưu chuyển, như muốn thúc giục chàng lắng nghe. Chàng hít sâu một hơi, ánh mắt kiên định nhìn Bạch Lão Tổ. “Xin tiền bối chỉ giáo.”
Bạch Lão Tổ đứng dậy, dáng người tuy già nua nhưng lại toát lên một khí chất uy nghiêm, vững chãi như núi. Ông ta bước tới bên một tảng đá lớn, khẽ phẩy tay. Một dòng linh khí thuần khiết tuôn ra, khắc họa lên mặt đá những hình ảnh cổ xưa mờ ảo, như một cuốn sử thi vĩ đại đang dần được mở ra.
“Vạn năm trước,” giọng Bạch Lão Tổ trở nên trầm hùng, vang vọng khắp không gian, “trong Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, các giới hỗn loạn, sinh linh đồ thán. Ma tộc từ Vực Sâu Hỗn Độn tràn vào, mang theo sự hủy diệt và tăm tối. Các vị thần, các cường giả của Tiên Giới và Linh Giới đã phải hợp sức chống lại, nhưng sức mạnh của Ma Tôn quá lớn, và quan trọng hơn, Thiên Đạo… đã xuất hiện một vết nứt.”
Lâm Phong và các mỹ nhân đều rùng mình. Thiên Đạo Vết Nứt! Đây là lần đầu tiên họ nghe đến khái niệm này một cách trực tiếp, không phải qua những lời đồn đại mơ hồ. Nó giống như một vết thương chí tử trên thân thể của vũ trụ, một điều cấm kỵ mà không ai dám nhắc đến.
Bạch Lão Tổ tiếp tục, ánh mắt ông ta như nhìn xuyên qua lớp sương mù của thời gian, trở về với Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến. “Vết nứt đó không chỉ là một lỗ hổng vật lý, mà còn là một vết nứt trên quy tắc vận hành của vũ trụ, cho phép tà khí và những thứ kinh khủng hơn từ Hỗn Độn tràn vào. Cả vũ trụ đứng trước bờ vực hủy diệt. Trong thời khắc nguy nan ấy, một vị thần thượng cổ đã đứng lên, gánh vác sứ mệnh cứu rỗi.”
Ông ta dừng lại một chút, ánh mắt hướng về Lâm Phong, như thể đang kể câu chuyện của chính chàng. “Vị thần ấy, mang trong mình huyết mạch thuần khiết nhất của Hỗn Độn Nguyên Khí, một loại thể chất được gọi là Khởi Nguyên Thần Thể. Đây không chỉ là một thể chất tu luyện, mà là sự cô đọng của đạo lý vũ trụ, có khả năng dung hợp vạn vật, chuyển hóa hư vô, và quan trọng nhất, có thể hàn gắn vết nứt của Thiên Đạo.”
Lâm Phong cảm thấy toàn thân chấn động. Khởi Nguyên Thần Thể? Một cảm giác quen thuộc đến lạ lùng trỗi dậy từ sâu thẳm linh hồn chàng. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền rung động dữ dội hơn bao giờ hết, như thể đang xác nhận từng lời của Bạch Lão Tổ. Một luồng khí tức cổ xưa, mạnh mẽ và uyên bác, dâng trào trong huyết mạch của chàng, khiến chàng cảm thấy như mình có thể hiểu thấu mọi đạo lý của trời đất.
Tuyết Dao, Tần Nguyệt, Lam Yên và Mộc Ly đều kinh ngạc tột độ. Một Thần Thể có khả năng hàn gắn Thiên Đạo Vết Nứt? Điều này hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của họ. Vẻ đẹp thanh tao của Tuyết Dao thoáng hiện lên sự sửng sốt, đôi mắt phượng mở lớn. Tần Nguyệt, vốn điềm tĩnh, giờ đây cũng không giấu nổi vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt. Lam Yên siết chặt nắm tay, đôi mắt sắc bén đầy vẻ khó tin. Mộc Ly thì há hốc miệng, vẻ ngây thơ thường ngày bị thay thế bởi sự choáng váng.
“Vị thần ấy,” Bạch Lão Tổ tiếp tục, “đã hy sinh thân mình. Dùng toàn bộ Khởi Nguyên Thần Thể và sinh mệnh của mình để phong ấn vết nứt của Thiên Đạo, ngăn chặn sự hủy diệt của các giới. Nhưng, vết nứt đó quá lớn, và quá cổ xưa. Nó không thể được hàn gắn hoàn toàn chỉ bằng một lần hy sinh. Huyết mạch Khởi Nguyên Thần Thể của vị thần ấy đã phân tán ra, tạo thành một dòng tộc, mang theo một phần trách nhiệm và tiềm năng để tiếp tục sứ mệnh hàn gắn Thiên Đạo.”
Ông ta lại nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy ý nghĩa. “Huyết mạch đó… chính là dòng tộc Lâm gia của ngươi, tiểu tử. Và ngươi, Lâm Phong, chính là truyền nhân gần nhất của vị thần thượng cổ ấy, người kế thừa Khởi Nguyên Thần Thể hoàn chỉnh nhất trong vạn năm qua.”
Lời của Bạch Lão Tổ như một tiếng sấm sét giáng xuống tâm trí Lâm Phong. Chàng không phải là ‘kẻ phản bội’, mà là hậu duệ của một vị thần đã hy sinh để cứu rỗi vũ trụ. Lâm Gia Diệt Môn, không phải là sự trừng phạt cho tội lỗi, mà có lẽ là một âm mưu nhằm tiêu diệt huyết mạch này, ngăn cản sứ mệnh thiêng liêng. “Vậy ra,” Lâm Phong lẩm bẩm, “cái ‘lời nguyền’ mà người nhắc đến… không phải là sự trừng phạt, mà là một trách nhiệm vĩ đại?”
Bạch Lão Tổ gật đầu. “Đúng vậy. ‘Lời nguyền huyết mạch’ thực chất là ‘trách nhiệm huyết mạch’. Một trọng trách được truyền lại qua vạn cổ, chờ đợi một người đủ mạnh mẽ, đủ ý chí để gánh vác.”
Khi những lời này vang lên, Linh Nhi đột nhiên nắm chặt vạt áo Lâm Phong hơn nữa. Bàn tay nhỏ bé của cô bé run rẩy, và đôi mắt đen láy bỗng ánh lên một tia sáng kỳ lạ, như một vì sao lóe lên trong đêm tối, rồi nhanh chóng biến mất, trở lại vẻ ngây thơ ban đầu. Cô bé ngẩng đầu nhìn Lâm Phong, đôi môi nhỏ khẽ mấp máy như muốn nói điều gì đó, nhưng rồi lại thôi. Phản ứng này của Linh Nhi không thoát khỏi tầm mắt của Bạch Lão Tổ, ông ta khẽ nheo mắt, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hoa của vũ trụ.
“Mối liên kết của Linh Nhi… với Khởi Nguyên Thần Thể, với Thiên Đạo Vết Nứt… sâu sắc hơn ta tưởng,” Bạch Lão Tổ thì thầm, không phải với Lâm Phong, mà như nói với chính mình. Rồi ông ta lại nhìn Lâm Phong, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng hơn bao giờ hết. “Ngươi thấy đó, tiểu tử. Gia tộc ngươi không phản bội ai cả. Họ là những người bảo vệ thầm lặng, là hy vọng cuối cùng của các giới. Cái chết của Lâm gia có thể không phải là một sự trùng hợp, mà là một âm mưu thâm độc của những thế lực không muốn Thiên Đạo được hàn gắn.”
Huyễn Mặc Quyển trong đan điền Lâm Phong dường như đang cộng hưởng với từng lời của Bạch Lão Tổ, truyền vào tâm trí chàng những hình ảnh mờ ảo về Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, về một vị thần khổng lồ đang dùng thân mình chặn đứng một vết nứt đen kịt trên bầu trời. Cảm giác bi tráng và hào hùng đan xen, khiến Lâm Phong cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ.
Tuyết Dao nhìn Lâm Phong, vẻ lo lắng trong mắt nàng dần biến thành sự kiên định. Nàng biết, từ giờ phút này, gánh nặng trên vai Lâm Phong đã trở nên lớn lao hơn bao giờ hết, nhưng nàng tin rằng chàng sẽ làm được. Mộc Ly thì nuốt nước bọt cái ực, vẻ sợ hãi đã thay bằng sự ngưỡng mộ. Một dòng tộc thần thánh, một sứ mệnh vĩ đại! Tần Nguyệt khẽ gật đầu, vẻ mặt trở nên trang trọng. Lời giải thích này đã tháo gỡ nhiều nghi vấn trong lòng nàng. Lam Yên thì nghiến răng, ánh mắt bùng lên sự phẫn nộ. Bất kỳ kẻ nào dám cản đường Lâm Phong, cản đường sứ mệnh này, nàng đều sẽ không tha.
Bạch Lão Tổ lại đưa mắt nhìn ra phía xa, nơi những dải sương mù linh khí cuồn cuộn. “Ma Tôn Huyết Ảnh mà ngươi đang truy đuổi, chỉ là một con cờ nhỏ, một công cụ đáng thương của những thế lực cổ xưa hơn, thâm độc hơn nhiều. Những kẻ đã tồn tại từ Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, những kẻ hưởng lợi từ sự hỗn loạn của Thiên Đạo Vết Nứt, và không muốn nó được hàn gắn. Chúng đang ẩn mình trong bóng tối, chờ đợi thời cơ để hủy diệt huyết mạch Khởi Nguyên Thần Thể cuối cùng này, hủy diệt hy vọng của các giới.”
Không gian xung quanh dường như trở nên cấp bách hơn, linh khí trong không gian dường như tập trung lại, nhấn mạnh trọng lượng của những lời Bạch Lão Tổ. Bầu không khí căng thẳng, đầy áp lực nhưng cũng mở ra một hướng đi rõ ràng cho Lâm Phong. “Ngươi phải mạnh hơn, Lâm Phong. Rất nhanh! Thời gian không còn nhiều. Vết nứt Thiên Đạo đang dần mở rộng trở lại, và những thế lực cổ xưa kia cũng đang rục rịch. Ngươi không chỉ là Lâm Phong của Lâm gia, mà là người gánh vác vận mệnh của vạn giới. Huyễn Mặc Chi Đạo của ngươi, chính là chìa khóa để khai mở toàn bộ tiềm năng Khởi Nguyên Thần Thể, để hoàn thành sứ mệnh vĩ đại này.”
Lâm Phong đứng thẳng người, hít một hơi thật sâu. Ánh mắt chàng từ bàng hoàng đã hoàn toàn chuyển sang kiên định, không còn một chút dao động hay nghi ngờ nào. Cái gọi là ‘lời nguyền’ hay ‘huyết mạch của kẻ phản bội’ không còn là gánh nặng sỉ nhục, mà là một trọng trách cao cả, một vận mệnh hào hùng. Chàng hiểu rằng, con đường phía trước sẽ không chỉ là báo thù cho Lâm gia, mà là cứu vãn cả vũ trụ. Chàng phải trở nên mạnh mẽ hơn, đủ mạnh để gánh vác trọng trách này, đủ mạnh để phá vỡ lời nguyền cổ xưa, đủ mạnh để đối mặt với kẻ thù thực sự đang ẩn mình trong bóng tối, kẻ mà Ma Tôn Huyết Ảnh chỉ là một quân tốt thí.
Tuyết Dao tiến đến, đặt tay lên cánh tay Lâm Phong, ánh mắt nàng ánh lên sự tin tưởng tuyệt đối. “Chúng ta sẽ luôn bên chàng, Lâm Phong.” Giọng nói trong trẻo của nàng vang lên, như một lời thề nguyện.
Mộc Ly gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn đầy vẻ kiên quyết. “Đúng vậy! Chúng ta sẽ cùng Lâm Phong ca ca chiến đấu!”
Tần Nguyệt khẽ mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng và ủng hộ. “Dù khó khăn đến đâu, chúng ta cũng sẽ cùng chàng vượt qua.”
Lam Yên không nói gì, nhưng nàng đưa tay vỗ nhẹ vai Lâm Phong, ánh mắt kiên định và mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một lời hứa sẽ luôn đứng vững bên chàng trong mọi phong ba bão táp.
Linh Nhi vẫn nắm chặt vạt áo Lâm Phong, cô bé nhìn chàng với vẻ mặt khó hiểu nhưng đầy tin tưởng, rồi khẽ dựa đầu vào chân chàng, như một ngọn cỏ nhỏ bé tin cậy vào đại thụ. Thôn Thiên Thử trong túi áo cũng khẽ cựa quậy, rồi đột nhiên nó nhảy ra, chiêm chiếp kêu vài tiếng, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lâm Phong như muốn nói: “Có ta đây, chủ nhân!”
Lâm Phong nhìn những người phụ nữ luôn bên cạnh chàng, nhìn Linh Nhi ngây thơ nhưng bí ẩn, và Thôn Thiên Thử trung thành. Chàng cảm thấy một sức mạnh vô hình dâng trào từ sâu thẳm tâm hồn. Họ là hậu phương vững chắc, là động lực để chàng không bao giờ gục ngã. “Được rồi,” chàng nói, giọng nói vang dội, “nếu đây là vận mệnh của ta, nếu đây là trách nhiệm của huyết mạch Lâm gia, thì ta sẽ gánh vác!”
Bạch Lão Tổ mỉm cười hài lòng. “Tốt. Ý chí của ngươi đã đủ. Bây giờ, ngươi cần sức mạnh. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể ngươi đang thúc giục, nó đã sẵn sàng hấp thụ linh khí để giúp ngươi đột phá. Nơi đây, linh khí dồi dào, là một cơ hội tuyệt vời để ngươi tiến thêm một bước.”
Lâm Phong nhìn xuống Thiên Cổ Phù Điêu trong tay. Nó không còn lạnh lẽo, mà ấm áp lạ thường, như đang cộng hưởng với nhịp đập của trái tim chàng. Chàng biết, cuộc hành trình tìm kiếm sự thật chỉ mới bắt đầu, và những thử thách phía trước sẽ còn gian nan hơn gấp vạn lần. Nhưng chàng đã có mục tiêu rõ ràng, có trách nhiệm cao cả, và có những người thân yêu luôn kề vai sát cánh.
“Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn!” Lâm Phong lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự quyết tâm. Chàng sẽ tu luyện, sẽ mạnh mẽ hơn, và sẽ đối mặt với bất cứ thế lực nào dám cản đường chàng hoàn thành sứ mệnh. Bởi vì, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, và chàng, Lâm Phong, sẽ là người viết tiếp huyền thoại của huyết mạch Khởi Nguyên Thần Thể, hàn gắn Thiên Đạo Vết Nứt, và cứu vãn vạn giới khỏi bóng tối của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.
Chàng tin rằng, Ma Tôn Huyết Ảnh, và những kẻ đứng sau hắn, sẽ sớm phải đối mặt với cơn thịnh nộ của người kế thừa Khởi Nguyên Thần Thể.