Không gian ẩn sâu, tách biệt khỏi Giới Hà Vô Biên, giờ đây chìm trong một sự tĩnh lặng đến ngột ngạt, như thể chính thời gian cũng đang nín thở trước những lời lẽ vừa được thốt ra. Tiếng gió rít nhẹ từ những khe đá vô hình, mang theo hơi lạnh của thời gian và sự cô tịch của hàng vạn năm, thoảng qua bên tai, nghe như một lời than vãn của quá khứ. Đâu đó, tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ một khe nứt nào đó, tí tách đều đặn, không làm dịu đi sự căng thẳng mà ngược lại, càng khiến bầu không khí thêm phần bí ẩn và uy nghiêm. Mùi không khí khô rốc, nhuốm màu đá cổ và một thứ năng lượng hùng vĩ, nguyên thủy mà Lâm Phong chưa từng cảm nhận được trước đây, quẩn quanh trong từng hơi thở, đè nén lên lồng ngực chàng. Ánh sáng dịu nhẹ, không rõ nguồn gốc, dường như chỉ đủ để phác họa những đường nét mơ hồ của cảnh vật xung quanh, tô đậm thêm sự thâm sâu, thăm thẳm của nơi này.
Lâm Phong đứng bất động, thân hình cao ráo, cân đối như một pho tượng tạc từ băng. Đôi mắt đen láy sâu thẳm của chàng giờ đây vô định, không hề phản chiếu bất kỳ hình ảnh nào, chỉ là một khoảng trống mênh mông, đầy bàng hoàng. Những lời của Bạch Lão Tổ cứ văng vẳng trong tâm trí chàng, như những tiếng chuông vọng từ vực sâu thăm thẳm của thời gian, gõ mạnh vào từng tế bào, từng mạch máu, từng linh hồn. "Khởi Nguyên Thần Thể... trách nhiệm vá lại Thiên Đạo... một âm mưu hàng vạn năm..." Lâm Phong khẽ thì thầm, giọng nói khản đặc, như một tiếng thở dài mệt mỏi thoát ra từ đáy lòng. Chàng không dám tin vào những gì mình vừa nghe, nhưng lại không thể không tin. Một thân phận được cho là 'huyết mạch của kẻ phản bội' giờ đây lại lật ngược thành 'người gánh vác vận mệnh của vạn giới'. Từ một thanh niên muốn báo thù cho gia tộc, chàng đột nhiên bị đẩy lên vị trí của một vị thần, một vị cứu tinh, với một trọng trách vĩ đại đến mức khiến người ta phải run rẩy.
Sự choáng váng bao trùm lấy Lâm Phong, khiến chàng cảm thấy như mình đang đứng trên đỉnh của một ngọn núi cao vời vợi, gió lạnh buốt thấu xương, và vực sâu thăm thẳm bên dưới đang chờ đợi. Những ký ức về Lâm gia, về cái chết thảm khốc của cha mẹ, về con đường tu luyện đầy chông gai để tìm kiếm kẻ thù, tất cả đều trở nên nhỏ bé lạ thường trước bức tranh hùng vĩ của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, của Thiên Đạo Vết Nứt, của vận mệnh các giới. Hóa ra, cuộc đời chàng không chỉ là một dòng sông nhỏ chảy về biển lớn, mà là một con đập khổng lồ, nơi sức ép của vạn năm thù hận, vạn năm hy vọng đang dồn nén.
Các mỹ nhân đứng xung quanh, nét mặt ai nấy đều đầy lo lắng. Tuyết Dao, với vẻ đẹp thoát tục tựa băng tuyết, làn da trắng ngần như ngọc, đôi mắt phượng dài sắc lạnh giờ đây ánh lên sự bất an sâu sắc. Nàng khẽ tiến đến, bàn tay mềm mại, lạnh như ngọc chạm nhẹ lên cánh tay Lâm Phong, một sự tiếp xúc tinh tế, không phô trương nhưng chất chứa đầy sự quan tâm.
"Phong, chàng ổn chứ?" Giọng nói trong trẻo của nàng vang lên, khẽ khàng như làn gió thoảng, cố gắng phá vỡ lớp băng đang bao phủ lấy tâm trí chàng.
Lâm Phong không trả lời ngay, chàng chỉ khẽ run lên, như vừa thoát khỏi một cơn mê. Chàng từ từ đưa tay lên xoa thái dương, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào đầu, hàng ngàn giọng nói đang gào thét trong tâm trí. Quá nhiều thông tin, quá nhiều gánh nặng, quá nhiều trách nhiệm.
Tần Nguyệt, với vẻ đẹp thanh lịch và trưởng thành, ánh mắt phượng uyên bác của nàng giờ đây đầy sự thấu hiểu. Nàng nhìn Lâm Phong với một nỗi xót xa khôn tả, hiểu rõ rằng gánh nặng mà chàng vừa tiếp nhận không phải là điều mà bất cứ ai cũng có thể dễ dàng chấp nhận. "Mọi chuyện... quả thực vượt quá sức tưởng tượng của chúng ta." Nàng nói khẽ, giọng trầm ấm, chứa đựng sự đồng cảm sâu sắc. Nàng biết, ngay cả những người từng trải như nàng cũng khó lòng tiêu hóa hết những bí mật kinh thiên động địa này, huống chi là Lâm Phong, người đang trực tiếp gánh chịu chúng.
Mộc Ly, với đôi mắt to tròn long lanh đầy vẻ hoạt bát thường ngày, giờ đây cũng dịu đi, chỉ còn sự lo lắng. Nàng nắm chặt tay Lam Yên, đôi môi khẽ mím lại, cố gắng kiềm nén sự hoảng sợ đang dâng lên. Nàng muốn nói điều gì đó để an ủi Lâm Phong, nhưng lại cảm thấy mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa trước tầm vóc của vận mệnh mà chàng vừa được giao phó.
Lam Yên, với vẻ đẹp mạnh mẽ, phóng khoáng, đôi mắt sắc bén như chim ưng của nàng giờ đây cũng nhuốm màu ưu tư. Nàng không nói gì, chỉ im lặng đứng đó, như một bức tường thành vững chãi, sẵn sàng chống đỡ bất cứ điều gì có thể ập đến. Nàng hiểu rằng, trong những khoảnh khắc như thế này, sự im lặng và sự hiện diện kiên định đôi khi còn giá trị hơn vạn lời an ủi sáo rỗng.
Linh Nhi, cô bé đáng yêu với đôi mắt to tròn, đen láy, vẫn bám chặt vạt áo Lâm Phong. Gương mặt bầu bĩnh của cô bé ngẩng lên, nhìn chằm chằm vào biểu cảm phức tạp trên khuôn mặt chàng. Sự ngây thơ của cô bé chưa thể thấu hiểu toàn bộ sự việc, nhưng dường như Linh Nhi có thể cảm nhận được sự hỗn loạn, bão tố đang diễn ra trong tâm hồn Lâm Phong. Cô bé khẽ siết chặt tay hơn, như muốn truyền cho chàng một chút hơi ấm, một chút sức mạnh từ cơ thể nhỏ bé của mình.
Thôn Thiên Thử, con chuột nhỏ xíu lông trắng muốt, vốn đang rúc mình trong túi áo Lâm Phong, giờ đây cũng cảm nhận được sự căng thẳng đang bao trùm. Nó khẽ cựa quậy, rồi đột nhiên nhảy ra khỏi túi áo, lao xuống chân Lâm Phong. Đôi mắt to tròn long lanh của nó ngước lên nhìn chàng, rồi chiêm chiếp kêu vài tiếng, một thứ âm thanh đáng yêu, nhưng lại đầy vẻ lo lắng, như muốn nói: "Có ta đây, chủ nhân! Đừng lo lắng!". Nó dùng mũi nhỏ xíu khẽ dụi dụi vào mắt cá chân chàng, một cử chỉ đơn giản nhưng lại chạm đến nơi sâu thẳm nhất trong trái tim Lâm Phong.
Lâm Phong cảm nhận được bàn tay ấm áp của Tuyết Dao, sự kiên định của Lam Yên, ánh mắt thấu hiểu của Tần Nguyệt, sự lo lắng của Mộc Ly, và cả sự tin cậy ngây thơ của Linh Nhi cùng Thôn Thiên Thử. Chàng hít một hơi thật sâu, luồng không khí khô rốc tràn vào phổi, mang theo mùi của đá cổ và năng lượng nguyên thủy, như đang cố gắng vực dậy tinh thần chàng. Chàng nhìn xuống Thiên Cổ Phù Điêu trong tay. Nó vẫn ấm áp, như đang cộng hưởng với nhịp đập tim chàng, như đang nhắc nhở chàng về sự thật, về vận mệnh.
"Khởi Nguyên Thần Thể... Thiên Đạo Vết Nứt..." Chàng lặp lại, cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ thông tin trong tâm trí. "Cái chết của Lâm gia... không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu... của một trách nhiệm lớn hơn vạn lần." Những lời này, dù chỉ là độc thoại nội tâm, nhưng lại mang một sức nặng ghê gớm. Chàng nhận ra, nỗi căm hờn và khát khao báo thù bấy lâu nay, tuy không hề biến mất, nhưng giờ đây đã bị che mờ bởi một bức màn lớn hơn, vĩ đại hơn: sự tồn vong của các giới.
Chàng đã từng nghĩ mình là kẻ đơn độc, một phàm nhân nghịch thiên, một tu giả nghịch mệnh, chống lại số phận để tìm lại công bằng. Nhưng giờ đây, chàng không còn đơn độc nữa. Chàng là một phần của một dòng chảy vĩ đại, một huyết mạch đã gánh vác trách nhiệm từ hàng vạn năm trước. Sự cô độc của một người báo thù giờ đây được thay thế bằng gánh nặng của một người gánh vác thiên mệnh. Đây không chỉ là cuộc chiến của riêng chàng, mà là cuộc chiến của một huyết mạch, của một gia tộc, của cả một kỷ nguyên.
Suy nghĩ đó khiến Lâm Phong cảm thấy vừa choáng ngợp, vừa nặng nề, nhưng cũng vừa... bùng cháy một ngọn lửa mới. Ngọn lửa của ý chí, của quyết tâm không thể lay chuyển. Nếu Thiên Đạo Vô Tình đã an bài cho chàng một vận mệnh như vậy, thì Nhân Đạo Hữu Tình trong chàng sẽ đứng lên, Tu Đạo Vô Tận để đạt đến Tình Ái Vô Biên. Chàng sẽ không để mình gục ngã. Không thể gục ngã. Bởi vì, bên cạnh chàng, còn có những người phụ nữ chàng yêu thương, có Linh Nhi ngây thơ, có Thôn Thiên Thử trung thành. Họ là động lực, là nguồn sức mạnh vô tận.
Chàng khẽ nhắm mắt, hít thở sâu, rồi mở ra. Đôi mắt đen láy giờ đây không còn vô định, mà đã ánh lên vẻ sắc bén, kiên định như lưỡi kiếm vừa được mài dũa. Sự bàng hoàng đã tan biến, thay vào đó là một sự chấp nhận, một sự dũng cảm đối mặt với vận mệnh. "Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật." Lời này lại vang vọng trong tâm trí chàng, như một lời nhắc nhở rằng sức mạnh thật sự không nằm ở cảnh giới hay pháp bảo, mà nằm ở ý chí, ở trái tim.
Chàng nhìn Bạch Lão Tổ, người vẫn đang mỉm cười hiền từ, ánh mắt thâm thúy như đã nhìn thấu tất cả. Chàng biết, người lão đã chờ đợi chàng, chờ đợi người kế thừa Khởi Nguyên Thần Thể này thức tỉnh. Cuộc hành trình của chàng, vốn chỉ nghĩ là báo thù, giờ đã biến thành một sứ mệnh vĩ đại, một cuộc chiến vì sự tồn vong của vạn giới. Và chàng, Lâm Phong, sẽ không bao giờ lùi bước.
***
Không gian vẫn chìm trong sự tĩnh mịch, nhưng bầu không khí đã thay đổi. Từ sự căng thẳng và bàng hoàng ban đầu, giờ đây đã chuyển sang một trạng thái trầm tư sâu lắng, rồi dần dần, một luồng quyết tâm mạnh mẽ bắt đầu lan tỏa. Tiếng gió rít nhẹ từ những khe đá vẫn văng vẳng, nhưng giờ đây nó nghe như một lời thúc giục, một tiếng gọi từ vận mệnh. Mùi không khí trong lành, trộn lẫn với năng lượng cổ xưa, như đang thấm sâu vào từng tế bào của Lâm Phong, truyền cho chàng một nguồn sức mạnh vô hình.
Lâm Phong dần lấy lại ý thức, ánh mắt từ vô định chuyển sang sắc bén, một sự tập trung cao độ hiện rõ trong đôi mắt đen láy của chàng. Chàng nhìn từng người một, từ Tuyết Dao, Mộc Ly, Tần Nguyệt, Lam Yên, đến Linh Nhi bé nhỏ và Thôn Thiên Thử trung thành, rồi cuối cùng dừng lại ở Bạch Lão Tổ. Hàng loạt câu hỏi xông lên trong tâm trí chàng, không còn là sự bàng hoàng về thân phận, mà là sự khát khao hiểu rõ con đường phía trước, hiểu rõ cái giá phải trả và cách để gánh vác trọng trách này.
Chàng hít một hơi sâu, điều hòa lại nội tâm đang cuộn trào. Giọng nói của chàng, tuy vẫn còn một chút khàn đặc, nhưng đã mạnh mẽ và dứt khoát hơn rất nhiều. "Bạch Lão Tổ," chàng nói, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào vị lão nhân, "nếu lời nguyền này là trách nhiệm, nếu huyết mạch của con là chìa khóa để vá lại Thiên Đạo Vết Nứt... vậy con đường để gánh vác nó là gì? Con phải làm gì để hoàn thành sứ mệnh này?"
Bạch Lão Tổ vuốt chòm râu bạc phơ, mỉm cười nhẹ, ánh mắt thâm thúy như nhìn thấu tâm can Lâm Phong. Nụ cười của lão không phải là sự khinh thường, mà là sự hài lòng, sự khích lệ. "Con đường đó... tự ngươi phải tìm lấy, tiểu tử." Giọng lão trầm ấm, chậm rãi, nhưng lại chứa đựng một sức nặng khó tả, "Sức mạnh của Khởi Nguyên Thần Thể không chỉ là tu luyện cảnh giới đơn thuần, không phải là tích lũy linh khí rồi đột phá theo lẽ thường. Nó còn nằm ở sự dung hợp và thức tỉnh những tiềm năng bị phong ấn sâu thẳm trong huyết mạch ngươi, những tiềm năng mà ngay cả chính ngươi cũng chưa từng biết đến."
Lâm Phong cau mày, "Dung hợp? Thức tỉnh tiềm năng bị phong ấn? Ý lão là sao?"
"Ngươi đã từng nghĩ rằng Thiên Đạo Vết Nứt là một khái niệm trừu tượng, phải không?" Bạch Lão Tổ không trả lời trực tiếp câu hỏi của Lâm Phong, mà lại đưa ra một câu hỏi khác, ánh mắt lão nhìn xa xăm, như đang xuyên qua không gian và thời gian. "Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến đã để lại vết sẹo không chỉ trên Thiên Đạo, mà còn trên linh hồn của vạn vật. Huyết mạch Khởi Nguyên Thần Thể của ngươi là một phần của sự sáng tạo nguyên thủy, là bản chất của sự cân bằng. Vết nứt trên Thiên Đạo cũng chính là vết nứt trong chính huyết mạch ngươi, trong chính vũ trụ này. Để vá nó, ngươi không chỉ cần sức mạnh vật chất, mà còn cần sự thấu hiểu sâu sắc về Đạo, về quy luật vận hành của vạn vật."
"Thấu hiểu Đạo...?" Lâm Phong lẩm bẩm, cảm thấy như mình đang đứng trước một cánh cửa khổng lồ, mà chìa khóa vẫn còn là một bí ẩn.
"Đúng vậy." Bạch Lão Tổ gật đầu, "Ngươi đã tu luyện Huyễn Mặc Chi Đạo, một con đường độc đáo, kết hợp giữa hư ảo và chân thực. Đó là khởi điểm tốt. Nhưng để thức tỉnh hoàn toàn Khởi Nguyên Thần Thể, ngươi cần phải đi sâu hơn, phải tìm về cội nguồn. Huyễn Mặc Quyển trong cơ thể ngươi là một phần của di sản đó, nó không chỉ là một công pháp, mà là một 'chỉ dẫn'. Nó sẽ dẫn lối cho ngươi, hấp thụ linh khí, hấp thụ những quy tắc cổ xưa, để từng bước khai mở tiềm năng của ngươi."
Tuyết Dao khẽ siết chặt tay Lâm Phong, ánh mắt nàng đầy sự tin tưởng. "Dù là con đường nào, dù khó khăn đến đâu, chàng sẽ làm được, Phong. Chúng ta sẽ luôn ở bên chàng."
Mộc Ly, nghe những lời giải thích của Bạch Lão Tổ, dù vẫn chưa hiểu hết sự phức tạp của chúng, nhưng sự quyết tâm trong giọng nói của Lâm Phong đã đủ để nàng cảm thấy vững lòng. Nàng hồn nhiên nhưng kiên quyết tuyên bố, giọng nói trong trẻo vang vọng: "Đúng vậy! Dù có chuyện gì, chúng ta sẽ luôn ở bên chàng, Lâm Phong! Chàng không đơn độc đâu!" Nàng tiến lên một bước, vòng tay ôm lấy cánh tay Lâm Phong, như muốn truyền cho chàng sự ấm áp và sự ủng hộ tuyệt đối của mình.
Tần Nguyệt khẽ mỉm cười, đôi mắt dịu dàng nhìn Lâm Phong. "Bạch Lão Tổ đã nói rất rõ ràng. Đây không chỉ là một cuộc chiến của sức mạnh, mà còn là một cuộc chiến của tri thức, của sự thấu hiểu. Chúng ta sẽ cùng chàng tìm hiểu, cùng chàng khám phá."
Lam Yên không nói gì, nhưng nàng cũng tiến lên, bàn tay vững chắc của nàng đặt lên vai Lâm Phong, một cái siết nhẹ đầy ý nghĩa. Nàng không cần lời nói để thể hiện sự ủng hộ, hành động của nàng đã nói lên tất cả: Sẽ luôn chiến đấu bên chàng.
Linh Nhi dụi đầu vào đùi Lâm Phong, khuôn mặt bé nhỏ áp vào vạt áo chàng, như một ngọn cỏ nhỏ bé tin cậy vào đại thụ, không cần biết bão tố ngoài kia lớn đến mức nào. Thôn Thiên Thử cũng nhảy lên vai Lâm Phong, đôi mắt to tròn long lanh nhìn chàng, rồi lại chiêm chiếp kêu, như muốn khẳng định sự trung thành của mình.
Lâm Phong nhìn những người thân yêu xung quanh, nhìn thấy sự tin tưởng, sự ủng hộ vô điều kiện trong ánh mắt của họ. Một dòng ấm áp dâng trào trong trái tim chàng, xua tan đi phần nào gánh nặng đang đè nén. "Ta hiểu rồi." Chàng nói, giọng nói đã hoàn toàn ổn định, tràn đầy quyết tâm. "Ta sẽ không để phụ lòng những người đã tin tưởng ta, không phụ lòng trách nhiệm mà Khởi Nguyên Thần Thể gánh vác."
Bạch Lão Tổ khẽ gật đầu, ánh mắt đầy vẻ hài lòng. Lão phất tay nhẹ nhàng, một chiếc ghế đá cổ kính xuất hiện bên cạnh, rồi lão ra hiệu cho Lâm Phong ngồi xuống. "Tốt. Ý chí của ngươi đã đủ. Bây giờ, ngươi cần lắng nghe kỹ hơn. Bởi vì con đường phía trước, tuy gian nan, nhưng cũng đầy cơ duyên."
Lâm Phong ngồi xuống chiếc ghế đá, cảm nhận sự lạnh lẽo từ phiến đá cổ truyền đến, nhưng nội tâm chàng lại đang bùng cháy như lửa. Chàng đã sẵn sàng lắng nghe, sẵn sàng đón nhận mọi thử thách, mọi bí ẩn mà vận mệnh đã an bài. Chàng sẽ không còn là một phàm nhân bị coi thường, mà là một tu giả gánh vác thiên mệnh, một người kế thừa Khởi Nguyên Thần Thể.
***
Trong không gian ẩn sâu tách biệt khỏi Giới Hà Vô Biên, bầu không khí đã hoàn toàn thay đổi. Từ sự trầm tư ban đầu, giờ đây nó tràn ngập một sự nghiêm túc pha lẫn hy vọng và quyết tâm mạnh mẽ. Tiếng gió nhẹ vẫn thoảng qua, mang theo mùi không khí trong lành và năng lượng cổ xưa, như đang thì thầm những bí mật của vạn cổ. Ánh sáng dịu nhẹ vẫn bao phủ không gian, nhưng giờ đây nó dường như rạng rỡ hơn, như thể chính ý chí của Lâm Phong đã thắp sáng cả nơi này.
Lâm Phong ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế đá, đôi mắt đen láy nhìn chăm chú vào Bạch Lão Tổ, không bỏ sót một lời nào. Bên cạnh chàng, các mỹ nhân cũng ngồi xuống, ánh mắt đầy sự quan tâm và ủng hộ, sẵn sàng cùng chàng đón nhận mọi thông tin. Linh Nhi vẫn ngồi dựa vào chân Lâm Phong, bàn tay nhỏ bé nắm lấy vạt áo chàng, thi thoảng ngẩng đầu nhìn chàng với vẻ mặt hồn nhiên. Thôn Thiên Thử nằm cuộn tròn trên vai Lâm Phong, đôi mắt lim dim nhưng vẫn luôn cảnh giác, cảm nhận mọi biến động trong không khí.
Bạch Lão Tổ nhìn Lâm Phong và các nàng, rồi bắt đầu giải thích kỹ hơn về Khởi Nguyên Thần Thể. "Khởi Nguyên Thần Thể không phải là một loại thể chất đơn thuần, nó là sự hiện thân của Nguyên Thủy Chi Lực, là bản chất của sự sáng tạo. Trong Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến, vị thần Khởi Nguyên đã hy sinh, nhưng huyết mạch của ngài không hề biến mất, mà hóa thành một 'hạt giống' tiềm ẩn trong dòng tộc Lâm gia. Mỗi đời truyền nhân, nếu có đủ cơ duyên, có thể thức tỉnh một phần nhỏ tiềm năng. Nhưng ngươi, Lâm Phong, lại là người được Thiên Đạo chỉ định, người mang trong mình toàn bộ 'hạt giống' đó, có khả năng thức tỉnh triệt để."
"Thức tỉnh triệt để?" Lâm Phong hỏi, cảm thấy huyết mạch trong cơ thể chàng khẽ rung lên, như đang cộng hưởng với lời của Bạch Lão Tổ.
"Đúng vậy," Bạch Lão Tổ gật đầu, "nhưng việc thức tỉnh này không chỉ dựa vào linh khí. Nó cần sự thấu hiểu về các Pháp Tắc Nguyên Thủy, những quy luật đã tạo nên vạn vật. Ngươi cần phải hấp thụ chúng, dung hợp chúng vào Huyễn Mặc Chi Đạo của ngươi. Huyễn Mặc Quyển không chỉ là công pháp, mà là chìa khóa để tiếp cận với những Pháp Tắc Cổ Xưa đó."
Lão dừng lại một chút, rồi tiếp tục: "Đột phá Hợp Thể, đối với ngươi, không chỉ là một cảnh giới. Đó là một ngưỡng cửa. Ngưỡng cửa để ngươi bắt đầu thấu hiểu bản chất của vạn vật, để Huyễn Mặc Chi Đạo của ngươi đạt đến một tầm cao mới. Thiên Kiếp của ngươi sẽ không đơn thuần là thử thách về linh khí hay tâm cảnh, nó sẽ là sự thẩm định của Thiên Đạo đối với sự thấu hiểu của ngươi về Nguyên Thủy Pháp Tắc."
Những lời của Bạch Lão Tổ khiến Lâm Phong nhận ra rằng con đường tu luyện của chàng sẽ khác biệt và khắc nghiệt hơn rất nhiều so với những tu sĩ bình thường. "Vậy con phải tìm kiếm những Pháp Tắc Nguyên Thủy đó ở đâu?" chàng hỏi, ánh mắt đầy sự mong mỏi.
Bạch Lão Tổ mỉm cười bí ẩn. "Trong vạn giới, có một số nơi còn lưu giữ tàn tích của Nguyên Thủy Pháp Tắc, những nơi mà thời gian dường như ngưng đọng, nơi mà khí tức của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến vẫn còn đậm đặc. Có một nơi đặc biệt... nơi các pháp tắc cổ xưa còn sót lại nguyên vẹn nhất, có thể giúp ngươi thức tỉnh triệt để Khởi Nguyên Thần Thể. Đó là một Bí Cảnh đã bị lãng quên từ rất lâu, chỉ những người có duyên mới có thể tìm thấy."
Lâm Phong đứng dậy, nắm chặt tay, một ngọn lửa rực cháy trong đôi mắt. Chàng đã hiểu. Chàng không còn là Lâm Phong chỉ biết báo thù, mà đã trở thành người gánh vác vận mệnh của vạn giới. "Con hiểu rồi." Chàng nói, giọng nói vang dội, đầy khí phách. "Con sẽ không trốn tránh. Trách nhiệm này, con sẽ gánh vác. Ma Tôn Huyết Ảnh... chỉ là một thử thách nhỏ trên con đường này để con trở nên mạnh mẽ hơn, để con đối mặt với kẻ địch thật sự đang ẩn mình trong bóng tối." Lời nói của chàng như một lời tuyên chiến, một lời khẳng định đanh thép rằng chàng sẽ không bao giờ lùi bước.
Tần Nguyệt mỉm cười dịu dàng, đôi mắt ánh lên sự tự hào. "Vậy chúng ta sẽ đi cùng chàng, Lâm Phong. Dù là nơi nào, dù có khó khăn đến đâu, chúng ta cũng sẽ cùng chàng vượt qua. Huyễn Mặc Chi Đạo của chàng không chỉ là của riêng chàng, mà còn là con đường của chúng ta." Nàng đứng dậy, cùng các mỹ nhân khác tiến lại gần Lâm Phong, vòng tay ôm lấy chàng, tạo thành một vòng tròn ấm áp và vững chãi.
Linh Nhi cũng mỉm cười rạng rỡ, khuôn mặt bầu bĩnh áp sát vào người Lâm Phong, như thể cô bé cũng cảm nhận được sự quyết tâm và nguồn sức mạnh mới đang dâng trào trong chàng. Cô bé khẽ nói: "Ca ca... Linh Nhi cũng sẽ luôn bên ca ca."
Bạch Lão Tổ nhìn cảnh tượng đó, ánh mắt lão đầy vẻ hài lòng. "Tốt lắm, Lâm Phong. Ngươi đã chấp nhận vận mệnh của mình. Vậy thì, hãy chuẩn bị cho cuộc hành trình mới." Lão phất tay, một tia sáng màu vàng nhạt từ đầu ngón tay lão bay ra, xuyên qua không gian và nhập thẳng vào trán Lâm Phong. Một luồng thông tin khổng lồ đột ngột tràn vào tâm trí chàng, đó là một bản đồ tinh thần, ghi lại vị trí của "Bí Cảnh Nguyên Thủy" mà lão vừa nhắc đến, cùng với những chỉ dẫn mơ hồ về cách thức tiếp cận.
Lâm Phong khẽ rùng mình, cảm nhận được sự lạnh lẽo của thông tin tràn vào, nhưng cũng là sự hứng khởi tột độ. Chàng biết, đây là một khởi đầu mới, một bước ngoặt vĩ đại trong cuộc đời mình. Chàng sẽ tu luyện, sẽ mạnh mẽ hơn, sẽ khám phá Bí Cảnh Nguyên Thủy, và sẽ đối mặt với bất cứ thế lực nào dám cản đường chàng hoàn thành sứ mệnh. Bởi vì, Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật, và chàng, Lâm Phong, sẽ là người viết tiếp huyền thoại của huyết mạch Khởi Nguyên Thần Thể, hàn gắn Thiên Đạo Vết Nứt, và cứu vãn vạn giới khỏi bóng tối của Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến.
Chàng tin rằng, Ma Tôn Huyết Ảnh, và những kẻ đứng sau hắn, sẽ sớm phải đối mặt với cơn thịnh nộ của người kế thừa Khởi Nguyên Thần Thể. Và hơn thế nữa, đối mặt với một thế lực đoàn kết, không gì có thể ngăn cản được.