Tu Tiên Huyễn Mặc
Chương 34

Màn Sương Bí Mật: Kế Hoạch Chuẩn Bị Rời Trấn

4253 từ
Mục tiêu: Lâm Phong, sau khi đánh bại Hắc Phong Trại Chủ, nhận ra nguy cơ tiềm ẩn từ 'lực lượng' lớn hơn đứng sau hắn, bắt đầu bí mật thu thập thông tin.,Phân tích các manh mối về 'Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến' và những thế lực liên quan, chuẩn bị tâm lý và kiến thức cho thế giới tu tiên rộng lớn.,Lâm Phong lên kế hoạch cẩn trọng cho việc rời Linh Khê Trấn và gia nhập Thanh Vân Tông, đảm bảo an toàn cho những người thân yêu và tích lũy thông tin hữu ích.,Khẳng định sự thông minh, cẩn trọng và tầm nhìn xa của Lâm Phong, không chỉ là một tu sĩ dựa vào sức mạnh mà còn là một chiến lược gia.
Nhân vật: Lâm Phong, Trần Hạo, Hoàng Lão Quái, Lý Trưởng, Vương Chưởng Quỹ
Mood: Tense, chiến lược, bí ẩn, quyết tâm
Kết chương: [object Object]

Chương 34: Màn Sương Bí Mật: Kế Hoạch Chuẩn Bị Rời Trấn

Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới khẽ len lỏi qua làn sương mỏng, phủ lên Linh Khê Trấn một vẻ đẹp mờ ảo, huyền hoặc. Không khí se lạnh, mang theo hơi ẩm của đất và mùi hương thanh thoát của thảo dược từ những khu vườn nhỏ xung quanh. Dù vết tích của cuộc cướp bóc tàn khốc vẫn còn hằn sâu trên những mái nhà đổ nát, trên những gương mặt khắc khổ của người dân, nhưng sức sống của trấn nhỏ đang dần hồi phục. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, tiếng người nói chuyện rì rầm, tiếng xe ngựa lộc cộc trên con đường lát đá chính, cùng tiếng nước suối chảy róc rách dưới cầu đá nhỏ, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, dù còn nhiều thương đau. Đôi lúc, từ phía xa, tiếng chuông thanh thoát của Thanh Vân Tông lại vọng xuống, như một lời nhắc nhở về một thế giới rộng lớn hơn, đầy linh khí và những điều kỳ diệu.

Lâm Phong ngồi bên bờ suối, đôi chân trần ngâm trong làn nước mát lạnh. Ánh mắt chàng dõi theo từng gợn sóng lăn tăn, nhưng tâm trí lại trôi dạt về những lời trăng trối cuối cùng của Hắc Phong Trại Chủ và những ám chỉ đầy ẩn ý của Hoàng Lão Quái. “Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến”… một cái tên nghe thôi đã thấy sự hùng vĩ và bi tráng của lịch sử. Và “chúng” – những kẻ đứng đằng sau Hắc Phong Trại Chủ, liệu có phải là một phần của cái “Kỷ Nguyên” đó, hay chỉ là một thế lực mới đang lợi dụng bóng ma của quá khứ? Mùi đất ẩm và thảo dược thoang thoảng trong không khí, nhưng không thể xua đi nỗi bất an len lỏi trong lòng chàng.

Chàng không thể cứ thế mà đi, không thể bỏ lại Linh Khê Trấn với những mối nguy hiểm chưa rõ ràng. Trách nhiệm không cho phép chàng làm vậy. Lâm Phong vẫn luôn là người như thế, một khi đã mang gánh nặng lên vai, chàng sẽ không dễ dàng buông bỏ. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền khẽ rung động, phát ra một luồng khí lạnh lẽo nhưng đầy sức mạnh, như nhắc nhở chàng về bản năng chiến đấu và khả năng tiềm ẩn của mình. Sinh Mệnh Ngọc Bội trên cổ cũng ấm lên, tỏa ra ánh sáng xanh biếc dịu nhẹ, trấn an tâm hồn chàng.

“Phong tử, dậy ăn sáng đi.”

Tiếng gọi trầm ấm quen thuộc vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lâm Phong. Trần Hạo, với vẻ mặt vẫn còn chút mệt mỏi nhưng đã khá hơn nhiều, bước tới, trên tay là hai bát cháo nóng hổi và vài chiếc bánh bao. Thân hình vạm vỡ, cao lớn của Trần Hạo nay đã không còn vẻ suy yếu như những ngày đầu hồi phục, nhưng sự lo lắng cho huynh đệ vẫn hằn rõ trong đôi mắt cương nghị. Làn da rám nắng của hắn càng tôn lên vẻ phong trần, kiên cường. Hắn ngồi xuống bên cạnh Lâm Phong, nhẹ nhàng đặt đồ ăn xuống tảng đá.

“Ngươi dậy sớm vậy sao?” Lâm Phong mỉm cười, nhận lấy bát cháo. Mùi thơm của gạo và gừng xua đi cái lạnh buổi sáng, làm dạ dày chàng khẽ réo.

Trần Hạo gật đầu, húp một ngụm cháo nóng. “Ngủ không được. Cứ nghĩ mãi chuyện đêm đó. Mà ngươi cũng vậy, ngồi đây từ bao giờ rồi?” Hắn quay sang nhìn Lâm Phong, ánh mắt đầy quan tâm. “Vết thương của ngươi đã lành hẳn chưa? Đừng cố gắng quá.”

“Yên tâm, ta là ai chứ? Chỉ là một chút thương tích nhỏ nhặt, không đáng kể.” Lâm Phong cười khẽ, trấn an. Thực ra, nhờ Sinh Mệnh Ngọc Bội, vết thương của chàng đã lành gần như hoàn toàn, chỉ còn lại chút đau nhức mơ hồ. Chàng húp một ngụm cháo, cảm nhận hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể. “Hạo tử, ngươi nghĩ Hắc Phong Trại Chủ nói ‘chúng’ là ai? Và ‘Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến’ là chuyện gì?”

Trần Hạo trầm ngâm, đôi lông mày khẽ nhíu lại. “Ta cũng không rõ… Từ nhỏ đến lớn, ta chỉ nghe các lão nhân trong trấn kể chuyện ma quỷ, chứ chưa từng nghe đến cái tên ‘Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến’ bao giờ. Nhưng nghe lời hắn nói, và cả những gì Hoàng Lão Quái ám chỉ… ta có cảm giác có thứ gì đó lớn hơn nhiều so với bọn cướp này. Hắc Phong Trại Chủ tuy hung tàn, nhưng cũng chỉ là một tên cướp địa phương, làm sao có thể biết được những bí mật ghê gớm đến vậy?”

Lâm Phong gật đầu tán thành. “Chính xác. Một tên cướp như hắn không thể tự mình biết được. Chắc chắn có kẻ đứng đằng sau, giật dây, hoặc ít nhất là cung cấp thông tin. Điều ta lo lắng là, nếu có một thế lực lớn mạnh như vậy, và chúng lại có liên quan đến những bí mật cổ xưa của ‘Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến’, thì Linh Khê Trấn của chúng ta, hay cả vùng Thanh Vân Sơn này, có lẽ không phải là nơi an toàn tuyệt đối.”

Một làn gió lạnh bất chợt thổi qua, làm những chiếc lá xanh non trên cành cây khẽ xào xạc. Bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng hơn.

“Vậy… ngươi định làm gì?” Trần Hạo hỏi, giọng hắn lộ rõ vẻ lo lắng. Hắn biết Lâm Phong đã quyết định đi Thanh Vân Tông, nhưng với những thông tin mới này, liệu kế hoạch có thay đổi?

Lâm Phong đặt bát cháo xuống, ánh mắt chàng trở nên sâu thẳm, chứa đựng cả sự thông tuệ lẫn vẻ kiên định. “Ta không thể cứ thế mà đi. Phải tìm hiểu rõ ràng một chút. Để chắc chắn.” Chàng nhìn về phía Thanh Vân Sơn, nơi những đỉnh núi mờ ảo ẩn hiện trong làn sương sớm. “Hoàng Lão Quái nói Thanh Vân Tông sẽ mở ra cánh cửa cho ta nhìn thấy thế giới tu tiên thực sự. Nhưng nếu thế giới đó đang bị đe dọa bởi những thế lực mà chúng ta còn chưa biết mặt, thì việc ta chuẩn bị kỹ lưỡng trước khi dấn thân là điều cần thiết. Ta cần biết, Linh Khê Trấn có thật sự an toàn khi ta rời đi không? Hay có những mối nguy tiềm ẩn nào khác đang rình rập?”

“Nhưng… liệu chúng ta có thể tìm hiểu được gì?” Trần Hạo vẫn còn chút hoài nghi. “Những chuyện bí ẩn như vậy, e rằng chỉ có những tông môn lớn, những người có địa vị cao mới có thể tiếp cận.”

Lâm Phong nhếch mép cười, nụ cười tinh quái thường lệ của chàng lại xuất hiện. “Bất cứ thông tin nào, dù nhỏ nhất, cũng có thể là chìa khóa. Ngươi quên ta là ai rồi sao? Một phàm nhân nghịch thiên, tu giả nghịch mệnh, đâu có dễ dàng bỏ cuộc như vậy. Thông tin không phải chỉ nằm trong sách vở của các tông môn. Nó còn nằm trong lời đồn đại của những người dân, trong sự nhạy bén của các thương nhân, và cả trong những manh mối tưởng chừng như vô nghĩa nhất.”

Trần Hạo nhìn Lâm Phong, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa khâm phục vừa lo lắng. Hắn biết Lâm Phong thông minh, lanh lợi, nhưng thế giới tu tiên quá rộng lớn và hiểm ác. “Vậy ngươi định bắt đầu từ đâu?”

“Từ những nơi có nhiều tai mắt nhất.” Lâm Phong đứng dậy, vươn vai. “Ngươi cứ yên tâm dưỡng thương, mọi chuyện cứ để ta lo. Ta sẽ thu thập thông tin một cách bí mật, không để lộ tung tích hay ý đồ. Khi nào mọi chuyện rõ ràng hơn, ta sẽ nói cho ngươi biết.”

Trần Hạo gật đầu, ánh mắt kiên định. “Được. Huynh đệ cứ yên tâm. Có ta ở đây, huynh đệ cứ yên tâm! Linh Khê Trấn sẽ không sao đâu. Ngươi cứ làm điều cần làm, ta sẽ bảo vệ nơi này.”

Lâm Phong nhìn người huynh đệ thân thiết, trong lòng dâng lên sự ấm áp. Một người huynh đệ như Trần Hạo, luôn tin tưởng và ủng hộ chàng vô điều kiện, là điều quý giá nhất. Chàng vỗ vai Trần Hạo. “Ta biết. Và ta cũng biết, ngươi sẽ là người đầu tiên cùng ta bước vào Thanh Vân Tông. Nhưng trước đó, ta cần phải chuẩn bị cho cả hai ta, một cách tốt nhất.”

***

Trưa nắng, cái nắng ấm áp lan tỏa khắp Linh Khê Trấn, xua đi chút lạnh lẽo còn sót lại của buổi sáng. Trên con đường chính của trấn, người dân bắt đầu tấp nập hơn, tiếng mua bán, trò chuyện vang lên rộn ràng. Nắng xuyên qua những tán lá xanh um tùm, tạo nên những đốm sáng lấp lánh trên nền đất. Mùi thức ăn nấu nướng, mùi gỗ mới từ các công trình đang được sửa chữa, và mùi thảo dược nhẹ nhàng hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí thân thuộc và đầy sức sống.

Lâm Phong bước vào tiệm tạp hóa của Vương Chưởng Quỹ, một nơi luôn đông đúc và tràn ngập tin tức. Tiệm của Vương Chưởng Quỹ không chỉ bán đủ loại hàng hóa, từ nhu yếu phẩm hàng ngày đến các loại thảo dược quý hiếm, mà còn là một trung tâm tin tức không chính thức của Linh Khê Trấn. Tiếng xì xào bàn tán của khách hàng, tiếng cân đong đo đếm của nhân viên, và mùi trà thơm đặc trưng của tiệm luôn tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp, nhưng cũng đầy sự tính toán, khôn lỏi.

“Ai da, Lâm công tử! Đã lâu không gặp, ngài vẫn khỏe chứ?” Vương Chưởng Quỹ, với thân hình béo lùn, bụng phệ và bộ áo gấm sang trọng, nhanh chóng nhận ra Lâm Phong. Khuôn mặt tính toán của lão ta lập tức nở một nụ cười niềm nở, nhưng ánh mắt lại thoáng qua chút sợ hãi khi nhớ lại trận chiến kinh hoàng vừa rồi. Sau vụ cướp, lão ta đã mất mát không ít, nhưng nhờ Lâm Phong, tiệm của lão mới có thể tiếp tục hoạt động. Lão ta biết điều, và luôn ghi nhớ ân tình này.

“Vương Chưởng Quỹ vẫn khỏe chứ?” Lâm Phong đáp lại bằng một nụ cười thân thiện, nhưng ánh mắt lại sắc bén quét qua các kệ hàng, như đang tìm kiếm thứ gì đó. “Nghe nói tiệm của ngài đã hồi phục nhanh chóng, quả là tài giỏi.”

“Đâu dám đâu, đâu dám đâu!” Vương Chưởng Quỹ xua tay liên tục, vẻ mặt vừa khiêm tốn vừa đắc ý. “Cũng nhờ phúc của Lâm công tử và các vị anh hùng đã dẹp loạn Hắc Phong Trại, chứ không thì tiểu điếm này đã tan tành rồi. Ngài muốn mua gì? Hàng tốt, giá phải chăng, chỉ có ở chỗ ta! Đảm bảo không làm Lâm công tử thất vọng!”

Lâm Phong giả vờ xem xét một vài loại thảo dược quý hiếm, rồi khẽ hỏi, giọng điệu như vô tình, chỉ là tò mò. “Vương Chưởng Quỹ, gần đây có nghe tin tức gì lạ không? Mấy chuyện xưa cũ, như Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến chẳng hạn… chỉ tò mò thôi. Chuyện linh tinh, ngài biết đấy.” Chàng khẽ đặt một túi bạc nhỏ lên quầy, không quá phô trương nhưng đủ để Vương Chưởng Quỹ hiểu ý.

Vương Chưởng Quỹ liếc nhìn túi bạc, ánh mắt sáng lên. Lão ta ho nhẹ một tiếng, ra vẻ thần bí. “Ai da, Lâm công tử, ngài hỏi chuyện xa xôi quá. ‘Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến’ thì tiểu nhân làm sao biết được. Đó là chuyện của mấy vạn năm trước, chỉ có trong mấy bộ sử thi cổ mà thôi. Nhưng mà… nói đến chuyện lạ, thì quả thật có nghe đồn dạo gần đây, một vài phái nhỏ ở vùng biên giới, cách đây cũng không xa Linh Khê Trấn là mấy, bỗng nhiên bị tấn công.”

Lâm Phong giả vờ chăm chú vào một loại linh thảo, nhưng tai chàng đã dựng đứng. “Tấn công sao? Giống như Hắc Phong Trại của chúng ta vậy à?”

“Cũng có phần giống, lại có phần khác.” Vương Chưởng Quỹ hạ giọng, ghé sát vào Lâm Phong, mùi trà thơm và mùi tính toán tỏa ra. “Nghe nói, bọn chúng không chỉ cướp bóc tiền bạc, của cải, mà còn tìm kiếm thứ gì đó… rất đặc biệt. Một số môn phái nhỏ bị san bằng hoàn toàn, đệ tử bị thảm sát, nhưng lại có vẻ như bọn cướp chỉ quan tâm đến một số khu vực nhất định, hoặc một số vật phẩm cổ xưa. Điều kỳ lạ là, những kẻ tấn công đó, có vẻ không phải là cướp thông thường. Chúng có tổ chức, có kỷ luật, và sức mạnh cũng không hề tầm thường. Một số thương nhân đi qua vùng đó kể lại, những kẻ đó mặc đồ đen, hành động dứt khoát, tàn độc không kém gì Hắc Phong Trại, nhưng lại có vẻ có mục tiêu rõ ràng hơn.”

Lâm Phong nhíu mày. *Quả nhiên không phải là ngẫu nhiên.* Những lời trăn trối của Hắc Phong Trại Chủ không phải là nói suông. Có một thế lực lớn hơn đang hoạt động, và chúng đang lan rộng ra. “Có biết chúng đến từ đâu không? Hay mục tiêu cụ thể của chúng là gì?”

“Ài, cái này thì tiểu nhân chịu thôi, Lâm công tử.” Vương Chưởng Quỹ lắc đầu. “Mấy thương nhân cũng chỉ nghe ngóng được vậy. Có người nói chúng là tàn dư của một môn phái tà đạo nào đó, có người lại bảo chúng là một tổ chức bí mật mới nổi. Nhưng điểm chung là chúng rất tàn độc và bí ẩn. Một số người còn đồn đại, những cuộc tấn công này có liên quan đến việc tìm kiếm các di vật cổ xưa, có thể là từ thời ‘Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến’ mà Lâm công tử vừa nhắc đến.”

Vương Chưởng Quỹ nói rồi lại nhìn Lâm Phong đầy vẻ dò hỏi, như muốn xem Lâm Phong có biết gì hơn không. Nhưng Lâm Phong chỉ khẽ lắc đầu, vẻ mặt trầm ngâm. Chàng rút thêm một túi bạc nữa, đặt lên bàn. “Cảm ơn Vương Chưởng Quỹ đã tận tình. Thông tin này rất hữu ích. Nếu có tin tức gì thêm, xin hãy báo cho ta biết. Ta sẽ không quên công ơn của ngài.”

“Được được! Lâm công tử cứ yên tâm, có tin gì mới tiểu nhân sẽ lập tức cho người báo lại!” Vương Chưởng Quỹ mừng rỡ, vội vàng cất kỹ hai túi bạc. Trong lòng lão ta, Lâm Phong không chỉ là một ân nhân, mà còn là một vị khách quý, một nguồn thông tin và tài lộc.

Lâm Phong gật đầu, quay người rời khỏi tiệm tạp hóa. Bước chân chàng vẫn giữ vẻ ung dung, nhưng trong đầu chàng, những mảnh ghép thông tin rời rạc đang dần được sắp xếp lại. Những cuộc tấn công tương tự, mục tiêu không chỉ là cướp bóc mà là tìm kiếm di vật cổ xưa, sự tổ chức kỷ luật của những kẻ tấn công… Tất cả đều chỉ ra một âm mưu hoặc một thế lực lớn hơn đang hoạt động. Đây không chỉ là mối đe dọa cho Linh Khê Trấn, mà còn là một nguy cơ tiềm ẩn cho cả thế giới tu tiên. Chàng cần phải suy nghĩ kỹ càng hơn, và tìm kiếm thêm sự giúp đỡ.

***

Khi ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, Lâm Phong đã có mặt trên Đỉnh Luyện Khí. Ngọn đồi này, tuy không phải là Thanh Vân Tông thật sự, nhưng lại là nơi Hoàng Lão Quái thường xuyên dẫn Lâm Phong đến để chỉ dạy công pháp, tu luyện. Nơi đây không có nhiều công trình kiên cố, chỉ có các bãi đất trống được san phẳng, vài cột đá dùng để luyện công, và một vài đình nghỉ chân đơn sơ. Gió mát lành từ Thanh Vân Sơn thổi về, làm những ngọn cây trên đồi xào xạc, mang theo mùi cây cỏ tự nhiên và linh khí thoang thoảng.

Lâm Phong ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng, đôi mắt nhắm nghiền, khí tức đều đặn. Chàng đang thiền định, đồng thời cố gắng liên kết tất cả những mảnh thông tin đã thu thập được. Lời trăn trối của Hắc Phong Trại Chủ, những lời ám chỉ của Hoàng Lão Quái, và giờ là những tin đồn từ Vương Chưởng Quỹ. Một bức tranh lớn hơn đang dần hiện ra, nhưng vẫn còn quá mờ mịt, đầy rẫy những khoảng trống.

Chàng đấu tranh với sự bất an về những thế lực bí ẩn đang rình rập. Một mặt, khao khát bảo vệ quê hương và những người mình yêu thương đang thôi thúc chàng phải nhanh chóng tìm kiếm sức mạnh. Mặt khác, trách nhiệm lớn lao hơn dường như đang chờ đợi chàng, một trách nhiệm mà chàng còn chưa thực sự hiểu rõ. Liệu việc rời đi ngay lập tức có phải là cách tốt nhất? Hay chàng nên ở lại, tìm hiểu rõ ngọn ngành mối đe dọa này, trước khi dấn thân vào một thế giới tu tiên hoàn toàn mới?

*“Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến… Di vật cổ xưa…”*

Những từ ngữ này cứ luẩn quẩn trong tâm trí chàng. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền lại khẽ rung động, phát ra một luồng khí lạnh lẽo nhưng đầy hấp dẫn. Sinh Mệnh Ngọc Bội trên cổ cũng ấm lên, tỏa ra ánh sáng xanh biếc dịu nhẹ, như một lời động viên thầm lặng, hay có lẽ là một sự dẫn lối. Chàng đã cảm nhận được một mối liên hệ sâu sắc giữa Huyễn Mặc Quyển và những bí mật cổ xưa này, nhưng chàng vẫn chưa thể nắm bắt được.

“Tiểu tử, ngươi đang nghĩ gì mà mặt mày nhăn nhó như ăn phải ớt vậy?”

Giọng nói quen thuộc vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Hoàng Lão Quái, với bộ râu tóc bạc phơ rối bù, quần áo xộc xệch, và bầu rượu luôn kè kè bên mình, xuất hiện từ phía sau một gốc cây cổ thụ. Đôi mắt tinh anh của lão ta nheo lại, nhưng lại ánh lên vẻ lười biếng thường thấy. Lão ta đi tới, mùi rượu thoang thoảng trong gió.

Lâm Phong mở mắt, đứng dậy, cung kính hành lễ. “Sư phụ, con đang cố gắng hiểu những gì Hắc Phong Trại Chủ nói… và những gì người đã ám chỉ. Về ‘Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến’, và Huyễn Mặc Quyển của con. Con đã nghe được một vài tin tức về những cuộc tấn công tương tự ở các trấn lân cận, có vẻ như chúng không phải là những vụ cướp bóc thông thường.”

Hoàng Lão Quái nhấp một ngụm rượu lớn, rồi khà một tiếng sảng khoái. “Ha ha, muốn biết sao? Đôi khi biết quá nhiều lại chẳng tốt. Nhưng ngươi có duyên với nó, cứ từ từ mà khám phá. Con đường tu tiên là con đường của ‘đạo’, cũng là con đường của ‘trí’. Sức mạnh là cần thiết, nhưng trí tuệ lại là thứ dẫn lối. Ngươi đã bắt đầu dùng ‘trí’ để tìm hiểu thế giới này, đó là một bước tiến lớn.”

Lão ta ngồi xuống tảng đá cạnh Lâm Phong, nhìn về phía xa xăm, nơi những tầng mây đang được ánh hoàng hôn nhuộm đỏ rực. “Cái Huyễn Mặc Quyển của ngươi… không phải là một công pháp bình thường. Nó có nguồn gốc từ rất xa xưa, vượt xa những gì mà thế giới tu tiên hiện tại biết đến. Nó mang trong mình một phần bí mật của ‘Kỷ Nguyên Thần Ma Đại Chiến’ đó. Có lẽ, chính vì vậy mà ngươi có duyên với nó, và nó đã chọn ngươi.”

Lâm Phong cảm thấy một luồng điện chạy khắp cơ thể. Lời của Hoàng Lão Quái không chỉ xác nhận suy đoán của chàng, mà còn mở ra một cánh cửa hoàn toàn mới về thân thế và vận mệnh của chàng. “Vậy… con có phải là người được chọn để làm gì đó liên quan đến ‘Kỷ Nguyên’ đó không?”

Hoàng Lão Quái cười bí ẩn. “Ai biết được? Thiên Đạo Vô Tình, Nhân Đạo Hữu Tình. Nhưng Tu Đạo Vô Tận, Tình Ái Vô Biên. Con đường của ngươi, là do ngươi tự mình lựa chọn. ‘Phàm Nhân Nghịch Thiên, Tu Giả Nghịch Mệnh’ không phải là để diệt thiên, nghịch mệnh một cách mù quáng, mà là để tìm ra Đạo của chính mình, để vượt qua mọi giới hạn, để bảo vệ những gì ngươi trân quý. Huyễn Mặc Chi Đạo, Duy Ngã Độc Tôn! Cái Huyễn Mặc Quyển của ngươi, nó sẽ chỉ cho ngươi thấy con đường đó.”

Lão ta vỗ vai Lâm Phong. “Những tin tức ngươi thu thập được rất có giá trị. Nó cho thấy những thế lực cổ xưa đang thức tỉnh, hoặc có kẻ đang cố gắng làm thức tỉnh chúng. Thanh Vân Tông là một nơi tốt để ngươi tu luyện, nhưng cũng là một nơi để ngươi tiếp tục tìm kiếm. Ở đó, sẽ có nhiều thông tin hơn, nhiều người biết chuyện hơn. Nhưng nhớ, đừng bao giờ để lộ quá nhiều về Huyễn Mặc Quyển của ngươi. Nó là một bảo vật, nhưng cũng là một tai họa nếu rơi vào tay kẻ xấu.”

Lâm Phong gật đầu, lời khuyên của Hoàng Lão Quái như những viên ngọc quý, soi sáng con đường mờ mịt phía trước. Chàng đã hiểu rằng, việc rời đi không phải là trốn tránh, mà là để chuẩn bị tốt hơn cho những cuộc chiến lớn hơn.

“Con đã hiểu, sư phụ.” Lâm Phong nói, ánh mắt kiên định. “Con sẽ đến Thanh Vân Tông, nhưng không phải là một kẻ mù quáng. Con sẽ tiếp tục tìm hiểu về những thế lực này, và về Huyễn Mặc Quyển của mình. Trước khi đi, con sẽ sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện cho Linh Khê Trấn.”

Chàng đứng dậy, nhìn về phía chân trời, nơi ánh tà dương đang dần lụi tắt. Trong đầu chàng, một kế hoạch rõ ràng hơn đang dần được phác thảo. Chàng sẽ không chỉ đơn thuần là rời đi. Chàng sẽ đảm bảo Linh Khê Trấn được an toàn nhất có thể trong thời gian chàng vắng mặt. Chàng sẽ cùng Trần Hạo chuẩn bị kỹ lưỡng cho chuyến đi đến Thanh Vân Tông, không chỉ về mặt vật chất mà còn về mặt tinh thần. Chàng sẽ để lại những lời dặn dò cho Lý Trưởng và những người dân đáng tin cậy, để họ có thể ứng phó nếu có bất kỳ điều bất trắc nào xảy ra.

Hoàng Lão Quái mỉm cười hài lòng, nhấp nốt ngụm rượu cuối cùng. “Tốt lắm, tiểu tử. Con đường của ngươi còn dài lắm. Nhưng nhớ, đừng quên cái tâm ban đầu của mình. ‘Đạo ở trong tâm, không ở ngoại vật.’ Ngươi đã có đạo tâm kiên định, có ý chí bảo vệ, đó là điều đáng quý nhất.” Lão ta đứng dậy, bóng dáng lảo đảo rồi đột ngột tan biến vào bóng đêm, như chưa từng xuất hiện. Chỉ còn lại mùi rượu thoang thoảng trong gió và tiếng gió rì rào trên Đỉnh Luyện Khí.

Lâm Phong không ngạc nhiên. Chàng chỉ đứng đó, hít sâu một hơi không khí trong lành, cảm nhận linh khí dồi dào của Thanh Vân Sơn đang thấm vào cơ thể. Huyễn Mặc Quyển trong đan điền lại khẽ rung động mạnh mẽ hơn, phát ra một luồng ánh sáng đen sâu thẳm, như đang hưởng ứng lời thề của chủ nhân, như đang nhắc nhở chàng về tiềm năng vô hạn mà nó nắm giữ. Sinh Mệnh Ngọc Bội trên cổ cũng ấm lên, tỏa ra ánh sáng xanh biếc dịu nhẹ, như một lời động viên thầm lặng, một sự chấp thuận.

Lâm Phong nắm chặt tay. Chàng không còn là một phàm nhân bị coi thường, hay một người hùng bất đắc dĩ nữa. Chàng là một Tu Giả Nghịch Mệnh, người đang dần gánh vác trách nhiệm lớn lao, không chỉ cho Linh Khê Trấn, mà có lẽ, cho cả một phần lịch sử bị lãng quên. Kế hoạch đã định. Con đường phía trước, dù đầy rẫy hiểm nguy và bí ẩn, nhưng chàng, với ý chí kiên định như sắt đá, đã sẵn sàng để bước đi.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ